Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

4 Pages«<234
Một phút SUY TƯ...
viethoaiphuong
#61 Posted : Saturday, June 22, 2019 8:34:48 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

CUỘC ĐIỆN THOẠI GỌI NHẦM SỐ


Một ngày nọ, đang trên đường đi làm về nhà, chuông điện thoại reo lên, anh vừa nhấc máy thì nghe giọng của một cô bé non nớt từ đầu dây bên kia vang lên:

- Ba ơi! Ba nhanh về nhà nhé, con rất nhớ ba!

Anh biết là ai đó đã gọi nhầm số, vì anh không có con gái mà chỉ có một cậu con trai mới vừa 6 tuổi.

Chuyện này cũng không có gì làm lạ, anh lắc đầu nói:

- Gọi nhầm số rồi nhé! Nói rồi, anh tắt máy.

Thế nhưng những ngày tiếp theo đó, số điện thoại kia vẫn tiếp tục gọi đến máy anh, anh bắt đầu thấy phiền phức, thế nên anh nhất quyết không nghe máy.

Hôm rồi, số điện thoại đó lại gọi đến hết lần này lượt khác, điều khiến anh ngạc nhiên đó là trong khi anh kiên quyết không nghe thì số điện thoại kia vẫn kiên quyết gọi cho bằng được.

Cuối cùng, anh nghe máy, vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ của cô bé kia:

- Ba ơi! Ba nhanh về nhé, con nhớ ba lắm. Mẹ nói con không gọi nhầm số đâu, chính là số điện thoại của ba đấy.

Ba ơi con đau lắm! Mẹ nói ba rất bận nên chỉ có mình mẹ chăm sóc con, mẹ rất mệt. Ba ơi, con biết ba đi làm rất vất vả, nếu ba không về với con được thì ba hôn con qua điện thoại một lần được không ba ạ?

Yêu cầu ngây thơ của cô bé khiến anh không có cách nào từ chối, anh đồng ý.

Sau đó, anh nghe thấy tiếng nói đứt quãng của cô bé qua điện thoại;

- Con…cảm ơn…ba, con…vui…lắm, con…hạnh…phúc…lắm...ba ơi...!!!

Khi anh cảm thấy thú vị với cuộc gọi này thì chuông điện thoại anh lại reo lên, nhưng người gọi điện thoại lần này không phải cô bé lần trước mà là giọng nói nặng trĩu của một người phụ nữ:

- Xin lỗi anh! Mấy ngày hôm nay thật làm phiền anh nhiều, thực sự xin lỗi! Tôi tính đợi lo xong mọi chuyện cho cháu rồi mới gọi điện lại xin lỗi anh sau.

Con bé mà mấy lần trước gọi điện cho anh đó là con gái tôi, số nó khổ lắm, mới sinh ra đã mắc bệnh ung thư xương, không lâu sau đó ba nó lại qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.

Tôi thực sự không dám cho nó biết bởi hàng ngày nó đều phải chịu sự dày vò đau đớn của đợt điều trị hóa chất.

Mỗi lần không chịu đựng được sự đau đớn đó, miệng nó cứ gọi ba không ngừng bởi anh ấy luôn động viên nó phải mạnh mẽ vượt qua. Tôi thực sự không nỡ chứng kiến cảnh nó như thế nên liền nghĩ ra một số điện thoại để nói dối nó.

Nghe thế anh vội vàng hỏi người phụ nữ:

- Vậy con bé bây giờ ra sao rồi?

Người phụ nữ kia trả lời:- Nó đi rồi anh à! Chắc lúc anh đã hôn nó qua điện thoại thì nó ra đi với nụ cười mãn nguyện, trước khi đi tay nó còn ôm chặt cái điện thoại vào lòng.

Nghe xong, anh sững người lại, miệng không biết nói gì nữa.

Cô bé giúp mọi người nhận ra tình thân vô cùng quan trọng, giúp mọi người cảm nhận được tình yêu, cảm nhận được sự ấm áp. Thế giới vô cùng rộng lớn nhưng không chứa đựng được một tiếng gọi, gia đình vô cùng nhỏ bé nhưng đối với cô bé, nó là cả một thế giới. Bởi vì một nụ hôn của ba nên cô bé đã ra đi cùng với một nụ cười trong thanh thản, nhẹ nhàng...
viethoaiphuong
#62 Posted : Tuesday, July 9, 2019 5:05:13 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU

Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ tướng Anh thời đó.

Trong buổi lễ, như thông lệ, trưởng khoa đứng lên chia sẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường.

Lần này ông kể về một sự cố đã xảy ra với ông: "lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và bà nói với tôi:

"Ôi bác sĩ ơi, con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin ông hãy cứu nó”!

Tôi vội chạy ra theo bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.

Nhà bà ta ở ngoại ô Luân Đôn, và sau một hành trình khó khăn, chúng tôi mới tìm đến nơi. Bà sống trong một căn phòng nhỏ với con trai. Khi bước vào phòng, tôi thấy cậu bé nằm trên giường kê ở góc phòng và đang rên rỉ vì đau đớn.

Sau khi tôi khám và kê đơn cho đứa trẻ người mẹ đưa cho tôi một ít tiền. Tôi từ chối và nhẹ nhàng nói với bà rằng tôi không thể nhận vì họ cần chúng hơn tôi nhưng tôi sẽ chăm sóc con bà cho đến khi cậu bé khỏe lại. Trưởng khoa kết thúc bài diễn văn bằng câu:

“Đây chính là cách hành nghề y thực sự vì trở thành Bác sĩ tức là đến gần nhất với Lòng Nhân Ái và là một trong những nghề nghiệp gần gũi nhất với Thiên Chúa"!

Ngay khi Bác sĩ trưởng kết thúc bài phát biểu của mình, Thủ tướng đã bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến lên bục giảng.

Ông nói với Trưởng khoa:

“Hãy cho phép tôi được hôn tay ông. Tôi đã tìm ông suốt hai mươi năm nay vì tôi chính là đứa trẻ mà ông đã cứu trong câu chuyện vừa rồi. Ôi, mẹ tôi sẽ hạnh phúc và yên lòng yên nghỉ. Trước khi lâm chung bà đã tha thiết yêu cầu tôi đi tìm ông để cảm tạ lòng tốt của ông với chúng tôi khi chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ”.

Đứa trẻ đáng thương ngày nào chính là Sir Lloyd George, người đã trở thành Thủ tướng Anh!

(st)

Phượng Các
#63 Posted : Wednesday, September 18, 2019 8:59:58 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,626
Points: 19,815
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
phần đông phụ nữ trong lịch sử luôn bị tẩy não hay áp lực để coi sự hấp dẫn của thân xác họ là thước đo giá trị cá nhân họ

Tỳ Kheo Jayasaro (thế danh: Shaun Chiverton
https://thuvienhoasen.or...ong-ngay-trong-hanh-dong
viethoaiphuong
#64 Posted : Wednesday, April 22, 2020 12:01:57 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

Rất cảm động và cảm phục về một nhân chứng sống trong cuộc chiến chống Covid-19.
>>
Bác sĩ gốc Việt tình nguyện tại New York kể những phút cuối của bệnh nhân Covid-19

An Hải / VOA - 22/04/2020
Bác sĩ – Linh mục gốc Việt Phạm Hữu Tâm (Anthony Phạm) ở Houston, Texas, đang phục vụ tình nguyện tại tuyến đầu ở một bệnh viện có tỷ lệ tử vong cao nhất ở New York, vừa có cuộc phỏng vấn với VOA Tiếng Việt về công việc cao cả của vị lương y – mang lại sự êm dịu cho bệnh nhân Covid-19 đang nguy kịch, kết nối với gia đình trước lúc bệnh nhân lâm chung.

Đáp lại lời kêu gọi của Thống đốc bang New York, bác sĩ Phạm Hữu Tâm quyết định đóng của văn phòng ba tuần lễ để đến thành phố tâm dịch Covid-19 của Hoa Kỳ đễ hỗ trợ cho các bệnh nhân. Là một linh mục, ông có dịp làm lễ Xức dầu và ban Bí tích giải tội cho một số bệnh nhân công giáo tại phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Elmhurst ở thành phố Queens, là “tâm dịch của tâm dịch” tại Hoa Kỳ.

Sinh năm 1965 tại Sài Gòn, có bố là thợ sửa máy bay cho Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam, ông Tâm trở thành thuyền nhân sang Mỹ tỵ nạn năm 1980. Ông theo học đại học tại California, học ngành y ở thủ đô Washington, và sau đó gia nhập vào dòng Tu hội Tận hiến Truyền giáo ICM, và theo học triết học và thần học tại Lousina. Sau khi thụ phong linh mục tại Tu hội ở Texas, ông tiếp tục theo học ngành y và sau đó trở thành bác sĩ hành nghề tại thành phố Houston.

Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn với Bác sĩ – Linh mục Phạm Hữu Tâm:

VOA: Thưa Bác sĩ – Linh mục Phạm Hữu Tâm, xin ông cho VOA biết hiện ông đang phục vụ tình nguyện ở bệnh viện nào và vì sao ông chọn bệnh viện này?

Bác sĩ Tâm: “Tôi đến thành phố New York để tình nguyện trong vòng ba tuần. Họ hỏi tôi muốn đến nơi nào. Với tinh thần tình nguyện, tôi muốn đến chỗ nào mà bận nhất, cần sự giúp đỡ nhiều nhất. Họ nói đó là bệnh viện Elmhurst ở thành phố Queens, là nơi có số ca Covid-19 nhiều nhất, nặng nhất, số tử vong nhiều nhất, và là nơi quá tải nhất. Vì vậy mà tôi đã đến bệnh viện Elmhurst ở thành phố Queens để làm việc.”

VOA: Bác sĩ có thể chia sẻ vài điều về bệnh viện này? Công việc của ông tại đó là gì?

Bác sĩ Tâm: “Hiện tại ở trong nhà thương mọi sự thay đổi hoàn toàn. Trước đó còn có những khoa khác nhau nhưng bây giờ chỉ còn một khoa duy nhất là chữa trị bệnh nhân Covid-19 mà thôi – với 95% bệnh nhân là bệnh nhân nhiễm Covid-19. Tất cả các bác sĩ trong bệnh viện, cho dầu là bác sĩ giải phẫu, tổng quát, sản phụ, tim mạch... cũng đều dồn nỗ lực vào để giúp cho bệnh nhân Covid-19.”

“Họ chia ra nhiều đội khác nhau. Đội của tôi gọi là Palliative Care [Chăm sóc xoa dịu cho bệnh nhân nguy kịch], chuyên giúp cho bệnh nhân có sự thoải mái, trong đó có bao gồm việc giảm đau, nối kết gia đình, và vấn đề tâm linh.”

VOA: Bác sĩ có thể cho biết thêm một vài điều về việc kết nối với gia đình cho bệnh nhân nguy kịch?

Bác sĩ Tâm: “Khi bệnh nhân vào nhà thương thì coi như cắt đứt với bên ngoài, không có thân nhân vào thăm được. Khi bệnh nhân còn tỉnh táo thì còn có thể gọi điện thoại để nói chuyện chút đỉnh với gia đình. Nhưng khi chuyển sang thời kỳ nặng hơn, không thở được phải đặt ống thở, rồi hôn mê, gây mê cho họ...coi như gia đình không còn liên lạc với bệnh nhân được, cũng như không biết tin tức gì về bệnh nhân đó nữa.

“Đối với những bệnh nhân nguy kịch, chúng tôi phải gọi cho gia đình. Cập nhật tình trạng bệnh nhân cho gia đình. Thật sự những cuộc điện thoại đó toàn là tin xấu. Tôi hỏi ý kiến gia đình rằng nếu tim bệnh nhân ngừng đập thì có nên làm thủ thuật hồi sức cấp cứu cho bệnh nhân [Do-Not-Resuscitate order] hay không? Thật ra nếu làm thủ thuật đó thì cũng không có kết quả khả quan lắm, và chỉ kéo dài sự đau đớn của người bệnh mà thôi.”

Bác sĩ - Linh mục Phạm Hữu Tâm cầu nguyện cho bệnh nhân Covid-19 tại bệnh viện Elmhurst, Queens, New York.
Bác sĩ - Linh mục Phạm Hữu Tâm cầu nguyện cho bệnh nhân Covid-19 tại bệnh viện Elmhurst, Queens, New York.
VOA: Tiếp xúc với bệnh nhân Covid-19 vào lúc cuối đời của họ, ông có cảm giác ra sao?

Bác sĩ Tâm: “Trong những ngày qua tôi đã giúp kết nối gia đình cho một số trường hợp. Gia đình muốn nhìn mặt người thân của mình trong những giây phút cuối cùng trong khi họ không thể nào vào bệnh viện được, tôi gọi họ bằng điện thoại di động, dùng Facetime rồi đi vào phòng bệnh nhân để họ nhìn thấy người thân. Đương nhiên tôi phải mặc áo chống vi khuẩn các thứ, trùm kín hết...Người thân nhìn qua Facetime khóc, cầu nguyện, nói lời từ giã... trong những giây phút cuối cùng.

“Ngay cả khi qua đời, bệnh nhân nằm trong nhà xác cũng thật lâu, vì trong mùa dịch bệnh cũng không thể an táng chôn chất gì. Rất là bi thương.”

VOA: Nhiều người gọi là đây hành động can đảm, rất anh hùng. Bác sĩ nghĩ như thế nào về lời khen như thế?

Bác sĩ Tâm: “Khi đi vào bệnh viện thấy có biết bao nhiêu con người trong đó đang phải đối diện với nguy hiểm. Không phải chỉ có y tá, bác sĩ, mà những người lao công làm nhiệm vụ dọn dẹp, lấy rác từ phòng bệnh nhân bị nhiễm bệnh, những người mang thức ăn...có rất nhiều đang âm thầm hy sinh làm việc.

“Chúng tôi như những người xông pha ra chiến trường đứng trước đầu tên mũi đạn. Chúng tôi nguyện làm hết sức mình vì trách nhiệm của mình đối với bệnh nhân, với đồng đội.”

VOA: Vừa là một bác sĩ, vừa là một linh mục, ông có lời khuyên nào dành cho khán thính giả VOA trong lúc này?

Bác sĩ Tâm: “Đây là một căn bệnh hiểm nghèo. Nếu quý vị còn đang nghe tôi nói thì chúng ta vẫn còn là người khỏe mạnh. Qúy vị ở ngoài thì cố gắng tối đa hỗ trợ cho chính phủ ngăn ngừa để bệnh không lây lan nhiều bằng cách ở nhà và giữ vệ sinh cá nhân một cách tối đa.

“Hệ thống miễn dịch của chúng ta rất quan trọng, nó không chỉ phụ thuộc vào thể chất mà còn theo tinh thần nữa. Nếu tinh thần chúng ta mạnh mẽ, vui vẻ... thì chắc chắn hệ thống miễn dịch của chúng ta chiến đấu mạnh hơn nhiều.

“Trong lúc này tôi biết chắc có nhiều người buồn phiền vì mất việc, phải ở nhà tù túng, cuộc sống gia đình khó khăn... vì vậy sức khỏe tinh thần cũng rất quan trọng. Chúng ta hãy nâng đỡ nhau, thương yêu nhau trong thời gian này.

“Mỗi người chúng ta đều có một tôn giáo và đức tin, chính niềm tin trong tôn giáo giúp chúng ta có thêm sức chiến đấu, và sự phấn khởi, hy vọng và lạc quan. Chúng ta cùng cầu nguyện với ơn trên, người theo Phật giáo cầu nguyện với Phật, người theo công giáo cầu nguyện với Thiên Chúa... để ơn trên ban phúc lành, bảo vệ chúng ta, cầu mong sớm chấm dứt dịch bệnh này.”

VOA: Xin chân thành cảm ơn Bác sĩ – Linh mục Phạm Hữu Tâm và cầu chúc ông an lành, thành công trong sứ mệnh của mình.


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 4/22/2020(UTC)
viethoaiphuong
#65 Posted : Friday, May 1, 2020 1:09:56 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

chuyện cảm động thời Covid-19
(HP dịch sang tiếng Việt bản tin trên báo điện tử Pháp / yahoo fr)
>>
Coronavirus: Tổng thống Macron đón tiếp vị bác sĩ cao tuổi nhất của Pháp, 99 tuổi


AFP - Tổng thống Emmanuel Macron và vợ Brigitte Macron đã đón tiếp cụ ông Christian Chenay, 99 tuổi, vị bác sĩ già nhất ở Pháp, vào ngày 1 tháng 5 năm 2020 tại điện Elysée, Paris.

Paris (AFP) - "Tấm gương của ông về sư cống hiến thực sự truyền cảm hứng", Emmanuel Macron nói khi đón tiếp vị bác sĩ hành nghề lâu đời nhất ở Pháp vào hôm thứ sáu tại điện Elysée, dù đã 99 tuổi, nhưng vẫn còn nhận khám bệnh trong lúc khủng hoảng coronavirus .

Cùng với vợ là Brigitte, nguyên thủ Quốc gia đã chào đón ông Christian Chenay trong phòng khách tại Elysée, vị bác sĩ già đến từ Chevilly Larue (Val-de-Marne) nơi có phòng mạch của ông..

"Ông không thể biết hết sự lạc quan đã mang lại", Emmanuel Macron nói, đề cập đến sự dấn thân của vị bác sĩ, ông khám bệnh "một phần ở phòng mạch" và "đặc biệt là trong một nhà dưỡng lão tôn giáo", la Congrégation du Saint-Esprit. Cụ Christian Chenay cho biết, khoảng sáu mươi người già tôn giáo và đôi khi bị bệnh này khác nhưng "không một ai chết kể từ trong ba tháng" và từ đầu đại dịch.

Ông nói rằng ông phải đóng cửa phòng mạch của mình trong vài tuần gần đây vì có "quá nhiều người trong phòng chờ" và "bị lấy cắp khẩu trang và gel". Ông dự định sẽ tiếp tục khám bệnh qua internet, đồng thời có ý định sẽ ngừng hành nghề khi khủng hoảng kết thúc.

"Đôi khi cảm nhận rằng chúng ta đang phải cứu nguy " ông giải thích với Emmanuel Macron khi đề cập đến hành động của Nhà nước phải đối mặt với đại dịch. "Chúng ta đang cố gắng làm tốt nhất" và để "chứng thức các thiện chí ", ông nói thêm.

Nhân dân Pháp "đã thích nghi kỷ luật nghiêm khắc một cách tuyệt vời", Nguyên thủ quốc gia hoan nghênh bằng việc gửi lời chào các bác sĩ, những người "tuyệt vời". "Vì thế tôi muốn được cảm ơn ông" bởi vì "ông biết rõ những rủi ro khi nhận lãnh công việc và ông vẫn làm", Tổng thống nói với vị bác sĩ.

Sinh năm 1921, Christian Chenay bắt đầu làm việc vào năm 1951, là bác sĩ tâm lý ở bệnh viện và sau đó là bác sĩ X quang. Ông trở thành bác sĩ đa khoa vào năm 2014, ở tuổi 93, tại một thị trấn bình dân mà chỉ có ba bác sĩ cho 19.000 cư dân. Bệnh nhân của ông rất nhiều người già và gốc nước ngoài.

viethoaiphuong
#66 Posted : Tuesday, June 2, 2020 8:02:25 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

Đây là một câu chuyện có thật đã xảy ra hồi Thế Chiến thứ 2 bên Âu Châu.

Định Mệnh và Phép Lạ...
(theo Chicken Soup for the Soul)

Trong thế chiến thứ hai, Martin Wall là một tù binh chiến tranh bị giam tại trại tù binh ở Tây Bá Lợi Á, từ đó phải rời xa quê hương Ukraine, bỏ lại người vợ là Anna và cậu con trai Jacob.
Vài năm sau đó, anh ta và gia đình mỗi người một phương, bặt vô âm tín, thậm chí sau khi anh ta bị tù một thời gian, đến cả việc người vợ Anna sinh thêm một đứa con gái tên là Sonia mà anh ta cũng không hề biết.

Sau vài năm, Martin được trả tự do, lúc này anh ta kiệt quệ cả về sức khỏe lẫn tinh thần, nhìn bề ngoài như một ông già lọm khọm. Không những vậy, trên tay và chân của anh còn lưu lại nhiều vết sẹo, điều khiến anh đau lòng hơn nữa, là anh đã mất khả năng sinh con.

Sau khi được trả tự do, việc đầu tiên mà Martin làm là đi tìm ngay cô vợ Anna và con trai Jacob. Cuối cùng, anh cũng dò biết được tin tức của họ từ hội Hồng Thập Tự, người ta nói rằng vợ con của anh đều đã qua đời trên đường đi tới Siberia. Martin đau khổ tột độ. Đương nhiên, anh vẫn không hề biết rằng mình còn có thêm một cô con gái trên thế gian này.

Thật ra thì, không lâu sau khi Martin bị bắt, Anna đã may mắn đưa được con trai Jacob chạy trốn đến nước Đức. Cô gặp được hai vợ chồng nông dân tử tế tại nơi này, vợ chồng này đã giữ mẹ con họ ở lại. Vì vậy, Anna sống yên ổn tại đó, đồng thời cô cũng giúp họ làm việc đồng áng và dọn dẹp nhà cửa.

Cũng vào thời gian này, cô sinh đứa con gái Sonia. Anna tin rằng, chỉ cần Martin còn sống, họ nhất định sẽ trùng phùng, nhất định có thể tạo lập một cuộc sống mới. Nhưng trên thực tế cuộc đời không đẹp như mơ. Vài năm sau đó, cuộc chiến tranh tàn khốc đã đưa nước Đức đến bờ vực của sự thất bại. Anna và hai đứa con vô cùng vui mừng, họ cho rằng sẽ có cơ hội để đoàn tụ với Martin.

Tuy nhiên, điều họ không ngờ là, Hồng quân Nga đã tập trung những người dân di cư như họ lại, đưa họ lên một con tàu đông đúc như tàu chở súc vật, nói rằng đưa họ về nhà, nhưng thực chất là đưa họ đến trại tập trung đầy chết chóc ở Siberia.
Hy vọng của Anna vụt tắt, cô cảm thấy tuyệt vọng, rồi sinh bệnh nặng. Cô cảm thấy mình sống không được bao lâu nữa, chỉ ngày qua ngày cầu nguyện: “Cầu xin Thượng Đế hãy phù hộ cho hai đứa trẻ bất hạnh của con!”.

Một ngày nọ trong cơn hấp hối, Anna gọi Jacob đến bên cạnh và nói: “Con trai yêu quý của mẹ, mẹ bệnh nặng lắm rồi, có lẽ không sống được bao lâu. Mẹ sẽ ở trên trời phù hộ cho các con. Jacob, con phải hứa với mẹ một điều là không bao giờ được bỏ rơi em gái Sonia”. Sáng sớm hôm sau, Anna qua đời. Người ta đem thi thể của bà chất lên xe hàng và đem đi chôn tại một nghĩa địa đầy rẫy những ngôi mộ vô danh. Còn hai đứa trẻ thì bị đem lên xe lửa, đưa đến giao cho một cô nhi viện gần đó.

Lúc này Martin - người đang chìm đắm trong tuyệt vọng, đang làm việc như cỗ máy trong một nông trại. Một buổi sáng, Martin gặp Greta - một cô gái làm cùng nông trại với anh. Greta luôn mỉm cười để ý đến anh.

Martin không ngờ rằng, cô gái luôn lạc quan yêu đời, thông minh lanh lợi này lại là bạn học hồi xưa của mình. Bôn ba nhiều nơi, trải qua bao thăng trầm, xảy ra vô số sự việc, mà họ lại gặp nhau ở đây, thật là thần kỳ!

Một thời gian ngắn sau, họ tổ chức làm đám cưới. Martin cảm thấy cuộc sống của mình tìm lại được ánh mặt trời, cuộc sống lại trở nên có ý nghĩa. Greta cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhưng cô luôn mong mỏi bản thân có một đứa con để yêu thương, chăm sóc.

Đến một ngày, Greta cầu khẩn với chồng: “Martin, trong cô nhi viện có nhiều đứa trẻ ngoan, chúng ta hãy nhận một đứa về nuôi có được không?”. Martin không chịu: “Greta, sao em lại nghĩ như vậy, anh không thể chịu đựng thêm bất cứ một sự phiền toái nào nữa, em biết không?” Greta vô cùng thất vọng.
Nhưng cuối cùng tình yêu mãnh liệt của cô dành cho trẻ em đã thuyết phục được Martin. Vào một buổi sáng, Martin nói với Greta: “Chúng ta hãy đi đến cô nhi viện xin nhận nuôi một đứa trẻ”. Greta vui mừng khôn xiết, lập tức lên xe lửa đi đến cô nhi viện.

Greta bước chậm trong hành lang tối tăm của cô nhi viện, nhìn về phía lũ trẻ đang xếp thành hàng, chăm chú quan sát, cân nhắc. Nhìn thấy những khuôn mặt trầm mặc, những ánh mắt cầu xin của lũ trẻ con, Greta chỉ muốn mở rộng vòng tay ôm lấy tất cả chúng vào lòng và đưa về nhà. Nhưng cô biết rằng, điều đó không thể xảy ra.

Đúng vào lúc này, có một đứa bé gái cười thẹn thùng bước về phía cô. Greta quỳ xuống, xoa đầu đứa trẻ: “Cháu à, cháu có đồng ý đi về nhà sống chung với cô không? một nơi có cả cha lẫn mẹ?”. “Đương nhiên cháu đồng ý ngay, nhưng xin cô đợi chút, cháu đi gọi anh trai. Chúng cháu phải đi cùng nhau, cháu không thể bỏ lại anh trai một mình được”.

Greta cảm thấy vô cùng băn khoăn, bất lực lắc đầu: “Nhưng cháu à, cô chỉ có thể đem một mình cháu đi thôi”. “Không, cháu nhất định phải đi cùng anh trai. Trước đây chúng cháu cũng có Mẹ, khi Mẹ qua đời đã dặn dò anh trai không bao giờ được bỏ rơi cháu”.

Lúc này, Greta cảm thấy không muốn chọn bất cứ đứa bé nào khác, bởi vì đứa bé trước mặt cô vô cùng đáng yêu, đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Tuy nhiên, cô nghĩ rằng mình phải về điều đình lại với người chồng.

Về đến nhà, Greta lại khẩn cầu chồng: “Martin, có một chuyện em muốn thưa với anh. Em muốn xin nhận nuôi hai đứa bé, bởi vì đứa bé mà em chọn có một người anh trai, nó không thể rời bỏ anh trai của mình. Em mong anh đồng ý nhận nuôi hai đứa bé này được không?”

“Greta, vậy sao em không chọn đứa bé khác, mà lại nhất quyết phải là bé gái này? Theo anh thấy thì tốt nhất đừng chọn đứa nào cả”. Lời nói của Martin Wall, khiến Greta vô cùng đau lòng, cô thậm chí còn không muốn đi cô nhi viện nữa. Nhìn thấy bộ dạng buồn bã của Greta, trong lòng Wall chợt trào dâng niềm thương cảm. Tình yêu rốt cuộc lại thắng.

Lần này, Martin và Greta cùng đi đến cô nhi viện, Martin cũng muốn gặp đứa bé gái đó. Đứa bé gái ra ngoài hành lang tiếp đón họ, lần này, cô bé nắm chặt tay cậu bé đi cùng. Đó là một cậu bé gầy gò, trông rất yếu ớt, nhưng cặp mắt của cậu bé lại ngập tràn sự dịu dàng và lương thiện. Lúc này, cô bé mở to đôi mắt sáng lóng lánh, nhẹ nhàng hỏi Greta: “Cô đến đón chúng cháu phải không?”

Greta chưa kịp trả lời, thì cậu bé đứng bên cạnh đã mở lời: “Cháu đã có lời hứa với mẹ là sẽ không bao giờ bỏ rơi em gái. Khi mẹ cháu mất, cháu đã hứa như vậy. Vậy nên, rất đáng tiếc là em gái cháu không thể đi cùng với hai bác”.

Martin âm thầm quan sát hai đứa trẻ vừa đáng yêu vừa đáng thương này. Một lát sau, anh tuyên bố đầy quả quyết: “Chúng tôi bằng lòng nhận nuôi cả hai đứa bé này”. Martin đã bị cậu bé gầy gò ốm yếu trước mắt thu hút đến nỗi không thể kháng cự nổi nữa.

Vậy là Greta đưa hai anh em đi thu dọn quần áo, Martin đến văn phòng làm thủ tục nhận nuôi. Sau khi Greta thu dọn đồ đạc, đưa hai đứa trẻ đến văn phòng, liền thấy Martin bần thần lúng túng đứng ở đó, gương mặt tái mét đôi tay run rẩy, dường như không dám ký vào thủ tục nhận nuôi.

Greta hốt hoảng hỏi: “Martin! Anh làm sao vậy?"
“Greta, em hãy thử nhìn những cái tên này xem!”. Greta nhận lấy tờ thủ tục nhận nuôi có ghi tên hai đứa trẻ:“Jacob Wall, Sonia Wall, Mẹ: Anna Wall. Cha: Martin Wall”.
“Em có biết không Greta, hai đứa trẻ này thật ra chính là hai con ruột của anh! Một là đứa con trai mà anh tưởng rằng đã chết từ lâu, và một đứa con gái mà anh chưa từng gặp mặt!”

Martin xúc động đến nỗi nước mắt nhạt nhoà, anh vừa nói vừa quỳ xuống, ôm chặt hai đứa trẻ vào trong lòng, bàng hoàng nói: “Phép lạ, thật là một Phép Lạ! Ôi! Xin cảm ơn Thượng Đế đã phù hộ cho chúng con! Greta, nếu như em đã không mong muốn anh nhận nuôi chúng, nếu như không có trái tim nhân ái của em, có lẽ anh đã không thể gặp được phép lạ này mất rồi”.
Đúng vậy, dưới sự bao bọc của tình yêu, mọi phép lạ đều có thể xảy ra!

Sưu Tầm - (theo Chicken Soup for the Soul)


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 6/2/2020(UTC)
viethoaiphuong
#67 Posted : Tuesday, September 15, 2020 12:04:28 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,860
Points: 12,738

Thanks: 794 times
Was thanked: 447 time(s) in 446 post(s)

Vợ chồng bác sĩ gốc Việt khám chữa bệnh COVID-19 miễn phí tại vùng biên Mỹ-Mexico

An Hải - VOA Tiếng Việt - 15/09/2020
Mười năm về trước bác sĩ Tiền Võ nhận nhiệm vụ khám chữa bệnh ở vùng đất khô cằn Imperial Valley, miền nam bang California nơi giáp biên giới với Mexico, nhưng cơ duyên và tấm lòng của người thầy thuốc gốc Việt đã níu đôi chân ông ở lại vùng đất nghèo khó này, để rồi ông và vợ là y sĩ Vy Nguyễn trở thành những anh hùng áo trắng trên tuyến đầu chống dịch COVID-19. Trả lời phỏng vấn VOA Tiếng Việt, đôi vợ chồng bác sĩ Tiền Võ cho biết cả hai cùng xung phong khám chữa và xét nghiệm miễn phí cho hàng ngàn người dân địa phương, đa phần là người di dân gốc Mexico làm nghề nông, với mong muốn góp sức phục vụ cộng đồng để đẩy lùi dịch bệnh.

Bác sĩ Tiền Võ, 43 tuổi, hiện là Tổng giám đốc Trung tâm Y khoa Vo, có hai khu khám bệnh ở thành phố El Centro và Calexico. Ông Alex Cardenas, cựu thị trưởng thành phố El Centro, nói với hãng tin AP rằng Bác sĩ Tiền Võ là “một ngôi sao nhạc rock” trong sứ mệnh mang dịch vụ y tế đến cộng đồng giữa đại dịch. Chỉ với hơn 50 bác sĩ và nhân viên, nhưng Trung tâm của bác sĩ Tiền Võ đã giúp xác định hơn 4.000 ca COVID-19 trong tổng số gần 11.000 ca dương tính ở quận Imperial. Vợ ông, Vy Nguyễn, 40 tuổi, còn gọi là Venus Nguyễn, là y sĩ gia đình FNP, cùng ông làm việc tại hai khu khám bệnh này.


VOA: Xin bác sĩ cho biết lý do vì sao cả hai anh chị cùng quyết định ở lại khu vực biên giới này, nơi mà báo chí gọi là vùng đất bị lãng quên?

Bác sĩ Tiền Võ: Mười năm trước tôi đã tới đây làm việc cho bệnh viện và trở thành giám đốc bệnh viện. Tôi nhận thấy rằng dân ở đây cần thêm nhiều bác sĩ vì đây là vùng hẻo lánh, xa xôi. Một số bác sĩ đã tới đây nhưng rồi không thích thời tiết ở đây vì nóng và họ đã rời đi. Hai vợ chồng chúng tôi nhận thấy nơi này cần sự giúp đỡ nhiều hơn nên đã quyết định ở lại đây.

“Tôi cũng có cơ duyên với một bác sĩ Mỹ là ông John Strong. Ông tìm cơ hội bán một văn phòng trong ba năm nhưng không tìm được người mua. Sau khi nói chuyện với ông thì ông rất thích tôi nên ông đã tặng văn phòng đó cho tôi. Đó là một cơ duyên mà vợ chồng tôi nghĩ là đó là ý Trời, nên chúng tôi bắt buộc phải ở lại đây để cứu giúp mọi người càng nhiều càng tốt.”

VOA: Xin anh chị chia sẻ thêm về việc xét nghiệm COVID-19 tại Trung tâm của mình?

Bà Vy Nguyễn: Hiện tại Vy và Tiền đang làm việc tại hai phòng khám tư nhân: El Centro và Calexico. Phòng khám Calexico rất gần với biên giới Mexico, cách đường biên giới khoảng 8-10 phút lái xe. Đa số bệnh nhân mà chúng tôi khám là gốc Mexico. Quận hạt Imperial County, có khoảng 180.000 người, từ tháng 3 đến nay bị bệnh COVID-19 rất nặng. Tỷ lệ nhiễm COVID-19 tại đây là khoảng 28-30%. Từ đầu mùa dịch chúng tôi đã xung phong khám, xét nghiệm, và chữa cho người bị nhiễm bệnh.

Bác sĩ Tiền Võ: Chúng tôi khám, xét nghiệm và chữa miễn phí. Chẳng những chữa cho họ mà chúng tôi còn mang thức ăn, thuốc đến tận nhà để giúp họ, để phòng lây nhiễm cho người khác. Có nhiều phòng khám khác đóng cửa nhưng phòng khám của chúng tôi lại mở cửa bình thường, hoan nghênh mọi người đến chữa trị. Ngoài ra, chúng tôi cũng thường xuyên kiểm tra sức khỏe cho nhân viên phòng khám.

Chúng tôi khám, xét nghiệm và chữa miễn phí. Chẳng những chữa cho họ mà chúng tôi còn mang thức ăn, thuốc đến tận nhà để giúp họ, để phòng lây nhiễm cho người khác.
Bác sĩ Tiền Võ

Bà Vy Nguyễn: Văn phòng của chúng tôi là một trong những văn phòng đầu tiên [trong quận hạt] làm xét nghiệm COVID-19. Từ đầu mùa dịch đến nay chúng tôi test khoảng trên 30.000 người. Phòng lab của chúng tôi dùng phương pháp Molecular PCR.

Bác sĩ Tiền Võ: Cho đến nay phòng khám của chúng tôi đã phát hiện trên 4.000 ca dương tính COVID-19. Một số phải vào bệnh viện và tôi cũng theo họ vào bệnh viện để chữa trị cho những bệnh nhân của phòng khám. Mình vào thăm họ cho đến khi họ ra về. Một vài bệnh nhân của tôi đã không may mắn và đã qua đời. Rất buồn! Tôi mong sao chữa được cho tất cả mọi người nhưng sức người có hạn, nên tôi cũng kêu gọi thành phố và tiểu bang cùng trợ giúp để test, chữa cho họ sớm hơn để ngừa lây lan.

VOA: Hãng tin AP trước đây có phát hình ảnh Bác sĩ đến tận nhà thăm khám một bệnh nhân COVID-19 và ngợi khen Bác sĩ như một vị cứu tinh, trợ giúp cho nhiều bệnh nhân nghèo ở vùng đất bị lãng quên này. Xin Bác sĩ chia sẻ thêm về hành động thật ý nghĩa và rất trân trọng đó?

Bác sĩ Tiền Võ: Bệnh nhân Cynthia Reyes trước đây không phải là bệnh nhân của tôi nhưng cô nghe bạn bè nói rằng tôi có chữa COVID-19 nên cô gọi phone tới và nhờ chữa. Cha của cô bị bệnh COVID-19 và nằm viện và cô rất sợ vào bệnh viện. Ba hôm sau, cha của cô qua đời lại làm cho cô càng sợ vào bệnh viện hơn. Sau khi làm test bị nhiễm bệnh, cô lại càng lo lắng hơn. Cô có bệnh lý nền và càng lo sợ nên cô khó thở. Con và mẹ của cô cũng bị nhiễm nhưng không sao.

Bệnh viện vẫn còn phòng nhưng cô không muốn vào bệnh viện vì cô không muốn chết giống cha của cô. Cô lại rất tin tưởng tôi và thường xuyên nhắn tin cho tôi và trao đổi qua video call.

Bài học qua câu chuyện này là ba thế hệ trong gia đình đều bị bệnh, trong đó có người qua đời, lại làm cho chúng ta có thêm những bệnh khác về tâm thần, bị trầm cảm, chán nản, lo sợ… Vì vậy, nên tránh sau dịch COVID-19 này lại phát sinh thêm bệnh trầm cảm, hay rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD).

VOA: Cả hai anh chị là đều nhân viên y tế ở tuyến đầu của đại dịch với nguy cơ bị lây nhiễm rất cao. Anh chị có lo sợ không và làm sao để phòng ngừa lây nhiễm và bảo vệ sức khỏe gia đình?

Bà Vy Nguyễn: Phần lớn Vy và Tiền xung phong ra khám vì là hai người trẻ nhất trong phòng khám. Mỗi ngày khám khoảng 100-200 người mà đa phần là bị COVID-19 nên nguy cơ mình bị nhiễm rất cao. Chắc là Chúa Trời giúp chúng tôi nên chưa bị nhiễm bệnh! Con cái thì phải gửi cho ông bà ngoại vì nếu một trong hai chúng tôi bị nhiễm thì nguy cơ lây cho con rất cao. Từ đầu mùa dịch đến nay, chúng tôi cũng rất sợ nên cuối tuần trước khi về thăm con thì phải làm test trước rồi mới về thăm con và cha mẹ.

Bác sĩ Tiền Võ: Cái lo nhất của tôi là nếu tôi bị nhiễm bệnh thì có thể văn phòng sẽ phải đóng cửa thì không ai giúp cho cộng đồng này. Tôi có bàn với bà xã là nếu tôi bị nhiễm bệnh thì vẫn tiếp tục làm việc qua điện thoại và không cần phải đóng cửa văn phòng. Ngoài việc bảo vệ cho cá nhân mình, tôi phải nói rằng nhờ ơn Trời, Phật và Chúa đã trợ giúp cho chúng tôi, bệnh nhân cũng cầu nguyện cho chúng tôi.

VOA: Anh chị có đề cập việc xét nghiệm và điều trị bệnh nhân COVID-19 miễn phí, như vậy có ảnh hưởng đến doanh thu của Trung tâm?

Bà Vy Nguyễn: Ở đây người gốc Mexico làm lụng rất cực khổ, nghèo, và cũng không có dư. Họ ở chung nhiều thế hệ trong một gia đình, một căn nhà có đến 8-10 người ở, và khi một người bị bệnh thì lây cho cả một nhà. Một số người có bảo hiểm y tế nhưng cũng có nhiều người không có bảo hiểm, vì lý do này hay lý do khác.

Chúng tôi thấy rất tội vì họ không có tiền làm test [$30] nên quyết định làm test và điều trị miễn phí cho họ. Mình làm cái này là với tấm lòng. Mình làm việc tốt thì Trời, Phật sẽ phù hộ cho mình, không cách này thì cách khác. Ai cũng nghĩ rằng ở California thì rất là sang, nhưng nơi này thì không có đủ điều kiện, người làm nông ở đây rất khổ.

Mình làm việc tốt thì Trời, Phật sẽ phù hộ cho mình, không cách này thì cách khác.
Y sĩ Vy Nguyễn

Bác sĩ Tiền Võ: Về mặt tài chính thì chúng tôi không đến nỗi nào, cũng không bị thất thoát nhiều. Mất cái này thì được cái kia, do có nhiều người tới khám và lượng bệnh nhân ngày càng nhiều. Ngoài ra, tiểu bang cũng hỗ trợ về mặt xét nghiệm, nên vẫn còn tiếp tục được.

Chỉ có phục vụ mới là hạnh phúc đẹp nhất. Chỉ khi giúp người dân được mạnh khỏe thì mới tích phước được cho con cháu mình. Chúng tôi dù trong hoàn cảnh nào vẫn tiếp tục chiến đấu với đại dịch và sẽ chiến thắng nó. Nhất định chúng tôi sẽ vượt qua, và không bao giờ rời bỏ. Đó là quyết tâm của phòng khám này!



1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 9/15/2020(UTC)
Users browsing this topic
Guest (2)
4 Pages«<234
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.