Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

5 Pages«<2345>
Viết cho V.
xv05
#62 Posted : Thursday, August 9, 2007 3:29:54 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Mẹ kể với chị, một lần mẹ chở V về nhà từ MMC,
V hát:
"One, two, three, four, five
Once I caught a fish alive..." rồi V không hát nữa.

Nên mẹ hát theo:
"Six, seven, eight, nine, ten
Then I let it go again..."

Nhưng V đã ngưng ở đó, con không hát nữa.

Mẹ kể với chị, mẹ với chị cùng hát:
"One, two, three, four, five
Once I caught a fish alive

Six, seven, eight, nine, ten
Then I let it goes again

Why did you let it goes?
Because it bit my finger tight
Which finger did it bite
The little finger on the right."


Mẹ thương biết mấy những niềm vui nhỏ bé của chị giờ không còn chia sẻ với ai được nữa! Mẹ thương biết mấy những buổi chiều tan học, mẹ vẫn còn ở sở, ba rước chị về nhà, một mình, chị một mình trong ngôi nhà vắng lặng. Liệu những khi chị nhớ V, nhớ biết bao nhiêu buổi chiều chị em quấn quít bên nhau, líu lo như chim về tổ, chị sẽ thổ lộ với ai, chia sẻ với ai? Hay chị ngồi đó, bơ vơ, ngơ ngác, buồn chẳng ai biết, nhớ chẳng ai hay. Cũng có lẽ, chị buồn mà không biết mình buồn, nhớ mà không hay mình nhớ, nên đôi mắt chị buồn da diết.

Thương chị một mình, thương V xa nhà.

V xa nhà, con xa như một giấc mơ.
xv05
#63 Posted : Thursday, August 30, 2007 2:56:49 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
The Embrace

Dads who lose their little boys are big and tough and stoic,
As if to show their gorgeous boys they still can be heroic,
Dads who lose their little boys do bravely bear their scars,
And save their times of bitter tears for driving in their cars.

Their friends won’t ask them how they are – they know it must be rough
And dads just say that they’re Ok, “but the wife still does it tough”,
But in truth they know they’re not Ok – it really hurts inside,
And few could be entrusted with the secret that they hide.

But when some really faithful friends push through the hard veneer
And look to ease the hidden pain with friendship and a beer
Then dads can come right out and say what it’s like when sons die
What it’s like to watch them slip away, how hard to say goodbye
And about the sense of disbelief, too awful to be real,
The aching chest and garbled thoughts, too ugly to conceal!

Thanks God for mates who are brave enough to hear the sorry tale,
Who put aside the labels and accept that dads are frail,
Then slap dads on the shoulder – a gesture very true,
The sun will rise tomorrow and dads have stuff to do.

Sometimes in the evenings when dads put out the bins,
And glance up at the starry sky a wondering begins,
About a sweet reunion with their boys that they adore,
An embrace that lasts forever, even better than before …

(MRCH-PBSG)
PC
#64 Posted : Sunday, September 16, 2007 2:40:28 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Đức Phật và nàng Kisāgotamī
xv05
#65 Posted : Tuesday, September 18, 2007 2:41:37 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Cám ơn chị đã chia sẻ với em, em đã có biết và hiểu điển tích kể về đức Phật và nàng Kisagotami nói trên.
Rose
hongkhackimmai
#66 Posted : Wednesday, September 19, 2007 4:19:50 PM(UTC)
hongkhackimmai

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,772
Points: 726

Thanks: 3 times
Was thanked: 80 time(s) in 74 post(s)
Ghé qua thăm Ít xờ vi khi nơi chị đã 2 giờ sáng. Như vậy chị đã ngồi với XV hai giờ đọc từ đầu đến cuối. Sắp đến tháng mười rồi nhỉ.
Trên đời này có những nổi lòng nói ra được, có những nổi lòng muốn nói mà chẳng thốt được nên lời.
btw, I love you
xv05
#67 Posted : Thursday, September 20, 2007 4:10:52 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)

Dạ, sắp đến tháng mười rồi chị, bên em đang vào xuân...


PC
#68 Posted : Thursday, October 11, 2007 10:34:52 AM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Thắm thóat mà hai tuần vacation cũng đã đi qua gần hết. Thế nào trở lại cũng kể cho mọi người biết chuyến đi chơi của xv và gia đình như thế nào, xv nha!

Tình thân,
xv05
#69 Posted : Monday, October 22, 2007 10:38:42 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)

Em đi đến những nơi mà biết rằng chị đã từng đến và cả những nơi biết rằng chị chưa đến...

Đi để thấy rằng vừa rời nhà là mình đã nhớ nhà ngay lập tức! Đi để vừa đến nơi đã cảm thấy những gì xa mình giờ lại xa thêm cả một chiều dài lục địa hình trái táo cộng với một đại dương!
PC
#70 Posted : Tuesday, October 23, 2007 11:06:06 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Ôi, cái xa của không gian có nghĩa gì so với cái xa cách của tâm tư .....

xv05
#71 Posted : Sunday, November 11, 2007 2:21:58 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)

Lặng lẽ đếm thời gian
Nhịp sống vô tình
Trái tim đá tảng mang trên cổ
Từng bước từng bước
Nhịp đời vội vã
Lại một bước, thêm một bước
Đưa mẹ xa rời quá khứ
Nơi duy nhất
Nơi một lần
Có V với mẹ



Ba thở dài... lại một ngày trôi qua mà không có V.

Chị thầm thì... Bữa kia mẹ trong phòng, con nghe mẹ khóc, mẹ ơi, mẹ nhớ em mẹ khóc. Mẹ có biết con nằm mơ thấy ai là con vui nhứt không?

Mẹ lẩm bẩm... Từ từ rồi chắc cũng quen.



xv05
#72 Posted : Sunday, November 25, 2007 11:51:58 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Quá nửa tháng Mười một rồi, cây hoa leo màu vàng ở sát tường garage chỉ còn vài đốm hoa nhỏ xíu. Mẹ nhớ cái hồi V ở nhà, tháng Mười một, ba chụp hình cho mẹ, chị và con ở đó, cây đầy hoa, cả một bức màn hoa vàng sau lưng mấy mẹ con. V mặc bộ pyjama màu xanh lá cây, chị mặc áo tím choàng tay ôm vai em âu yếm.

Chị lúc này ốm và cao. Chị lớn nhiều so với hồi con còn ở nhà. Những tia sáng lấp lánh trong mắt chị giờ thỉnh thoảng đã trở lại dù rất hiếm hoi.

Nhưng nỗi bàng hoàng trong lòng mẹ vẫn mới nguyên, cứa hoài từng nhát, từng nhát sâu hoắm vào tim mẹ.

xv05
#73 Posted : Thursday, December 6, 2007 12:54:38 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Mẹ chỉ uớc sao đuợc nhìn thấy lại cái nơi con đã từng học, từng chơi, đã lớn lên từng ngày ở đó, suốt ... năm dài. Mẹ ước sao được ngồi một mình ở đó, để cảm nhận cái bầu không khí con đã từng hít thở với bạn bè - những đứa bạn nhỏ xíu, với các cô trong .... năm ròng, để cảm thấy có thể mẹ đang ngồi trên một trong những chiếc ghế mà có thể một lần xa lắm con đã ngồi.

Khó có ai hiểu rằng nhớ đến con cũng chính là một nhu cầu trong đời sống của mẹ, một phần đời sống của mẹ. Rằng mẹ ước ao mọi người hãy cứ nhắc đến con như con vẫn còn đây, như con chưa từng rời xa. Rằng thương cho con lắm khi mọi người lảng tránh nhắc đến con, chỉ vì sợ làm đau lòng mẹ. Nhưng có ngờ đâu sự cố tình phủ nhận rằng con đã từng hiện diện chốn này, phủ nhận sự quan trọng của con trong đời mẹ còn làm mẹ đau lòng gấp bội. Rằng nhắc nhở đến con, đến những kỷ niệm về con chính là thắp sáng trái tim mẹ, trái tim mệt nhoài của mẹ.
xv05
#74 Posted : Thursday, December 13, 2007 11:21:24 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Mẹ nhớ cái lần cả nhà đi biển lần sau cùng, trời trong và mát. Mặt trời khuất rồi mà trời vẫn còn sáng tỏ hồi lâu. Năm rồi, ba mẹ và chị đến đó, mẹ còn thấy trăng trắng bạc lúc hoàng hôn. Lần này, chỉ có gió và trời đầy mây. Biển vắng tanh, mặt trời chiếu qua những đám mây đỏ thắm. Ba mẹ và chị đứng trên cầu thương nhớ con.

Mấy hôm trước, mẹ gặp con bé TV, bạn của con, ở trường tiếng Việt của chị. Con bé giờ lớn hẵn, xinh gái và lanh lợi. Em của nó, thằng bé nhỏ xíu, ốm yếu ngày nào giờ cũng khác xưa, lanh lợi và dễ thương. Mẹ nó ngồi nói chuyện với mẹ nhưng mẹ nó không hỏi gì về con. Mẹ biết chắc mẹ nó phải nhớ con chứ. Có lẽ mẹ của nó đã được các cô giáo của con cho biết rồi. Thôi, vậy thì mẹ không cần phải chọn lựa giữa việc nên nói hay không. Có lẽ mẹ sẽ nói thật, nhưng chắc mẹ sẽ khó kiềm chế tình cảm riêng giữa chốn đông người. Và mẹ cũng rất ngại trả lời những câu hỏi.
Ở một nghĩa nào đó, thôi vậy cũng hay!
Huệ
#75 Posted : Saturday, December 15, 2007 1:37:25 AM(UTC)
Huệ

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,105
Points: 0

I love you, Mommy. heart
xv05
#76 Posted : Monday, January 7, 2008 2:27:40 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Chị viết cho ông già Noel, ... khi ông mang quà đến cho con, xin nhớ để dưới gốc cây thông, chừng con đi nghỉ hè với ba mẹ về con sẽ thấy. Ông muốn cho con quà gì cũng được. Xin ông cũng đừng quên mang quà cho em của con, cũng để ở đó, quà gì cũng được nha ông!

Chị không nói chị xin quà gì nhưng mẹ biết chị thích quà gì. Mẹ cũng biết V sẽ thích quà gì. Nghĩ đến những món quà mà con sẽ thích, lòng mẹ ngậm ngùi lắm V!

xv05
#77 Posted : Monday, January 7, 2008 2:36:56 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
quote:
Gởi bởi Huệ




Rose to chị Huệ
xv05
#78 Posted : Tuesday, January 8, 2008 10:08:10 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)


Mẹ nhớ một sớm tháng Giêng, chị ngơ ngác nắm tay mẹ chạy với theo chiếc xe màu trắng, lạnh lùng, dửng dưng mang em ra khỏi cuộc đời chị.

Trên tivi người ta quảng cáo, thằng bé vẫy tay chào, bye bye house.
Mẹ nói với ba, chắc con cũng nói, bye ba, bye mẹ, bye chị, bye house.

Một hôm mẹ ở trên xe lửa giờ tan sở, mẹ chợt nhớ tiếng cười của V. Tự nhiên rồi mẹ nhớ vậy thôi.

xv05
#79 Posted : Thursday, April 10, 2008 3:00:11 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Buổi tối mẹ kéo màn cửa sổ, nhìn ra chiếc đèn nhỏ phía ngoài thùng thư, mẹ cảm thấy, V ơi, V xa mẹ biết bao...



THIÊN TINH VÀ CẬU BÉ CON BẰNG SỨ

Viết cho V,
cho một lần mẹ đã cảm thấy con
một lần, là mãi mãi...




Truyện cổ Andersen một lần có kể về một chú thiên tinh bé nhỏ như sau:
"... Ở giữa một khu vườn nọ có một cây hồng nở đầy hoa. Trong một bông hoa đẹp nhất lại có một chú thiên tinh đang ẩn mình. Chú xinh xắn, bé nhỏ đến nỗi mắt người ta không thấy được. Tuy thế, chú đẹp đẽ, hoàn mỹ và đáng yêu như một đứa trẻ. Hơn thế nữa, chú có đôi cánh mọc từ vai đến gót. Suốt ngày, thiên tinh vùng vẫy, vui vẻ dưới nắng ấm..."

Tôi không biết bạn có đọc câu chuyện về chú thiên tinh kể trên không nhưng tôi có biết một câu chuyện về một chú thiên tinh và một cậu bé con. Tôi xin kể cho bạn nghe ...

Vào một sớm chớm thu nọ, có một chú thiên tinh bay vào một vườn hoa lạ. Chú sung sướng bay lượn khắp nơi, từ đóa hồng đỏ cam sang các đóa cúc vàng, rồi lily tím ngát. Chú nghe không chán tiếng chim hót véo von, chú say sưa khiêu vũ với những tia nắng ấm cho đến lúc mệt nhoài. Chú bèn tìm đến một chỗ nằm êm ái trong lòng một đóa mộc lan và mơ những giấc mơ đẹp nhất. Rồi chú bừng thức giấc bởi câu chuyện rộn rã của bầy két trắng với những cái mào hồng hồng đậu kín những tàn cây.

Lúc hoàng hôn buông xuống, chú thấy đàng xa có một cây phong nhỏ với những chiếc lá màu đỏ cam tuyệt đẹp, sáng rực trong ráng chiều. Chú vỗ đôi cánh mỏng manh như pha lê bay về phía đó để rồi ngây ngất trước khung cảnh bày ra trước mắt. Dưới gốc cây phong, một cậu bé con nhỏ xíu ngồi một mình trên một phiến đá hoa cương. Cậu bé đội một chiếc mũ kết quay ngược ra sau, cậu mặc chiếc áo cộc tay có sọc ngang hai màu hồng và trắng, chiếc quần yếm có dây đeo chéo qua vai. Một chân cậu để thỏng xuống, chân kia co lại gác ngang trên phiến đá. Trong tay cậu ôm một con hải cẩu hiền lành. Cái cách cậu cúi nhìn và vuốt ve con vật mới trìu mến, dịu dàng làm sao, đến nỗi thiên tinh xúc động ứa nước mắt. Còn có hai cây đèn nhỏ sáng lên bảy sắc cầu vồng cạnh bên cậu bé. Ánh sáng từ màu tím chuyển sang màu đỏ, hồng, sang vàng, cam, xanh, lục làm thiên tinh say mê nhìn không chán. Rón rén, thiên tinh bay đến đậu trên vai cậu bé. Lúc này chú mới nhận ra đó là một pho tượng bằng sứ, một cậu bé con bằng sứ.

Tối hôm đó, thiên tinh ngủ trong lòng một đóa hoa hồng dưới chân cậu bé. Từ đó, thiên tinh và cậu trở thành đôi bạn thân thiết.

Ban ngày, thiên tinh bay đi rong chơi khắp nơi và cậu bé chỉ là một pho tượng bằng sứ vô tri trong mắt mọi người. Để rồi khi đêm xuống, bên ánh sáng dịu dàng bảy sắc cầu vồng của hai chiếc đèn nhỏ, thiên tinh và cậu bé là đôi bạn thiết. Thiên tinh thường nằm trên lưng bàn tay cậu bé con và kể cho bạn nghe về những điều kỳ diệu chú thấy trong ngày. Cũng có khi chú kể về những xứ sở xa xôi, xinh đẹp mà chú đã từng bay qua. Chú kể về những cây phượng đỏ rực mùa hè và điệu nhạc da diết của các chú ve sầu, về những vườn lan thanh tao như những nàng tiểu thơ đài các, về bầy thỏ với đôi mắt ngơ ngác màu hồng ngọc trong vườn rau bên kia ngọn đồi. Cậu bé bằng sứ im lặng nghe mà không hề lên tiếng, chỉ có mắt cậu sáng lên và cậu mỉm cười. Nụ cười bẽn lẽn của cậu đáng yêu đến nỗi những bông hoa chung quanh cũng xao xuyến và chúng cười khúc khích. Không ngừng được, thiên tinh thì thầm: "Giá như cậu biết rằng cậu chính là tặng vật xinh đẹp nhất của tạo hóa mà tôi đã từng thấy..." Cậu bé bằng sứ lại mỉm cười, cậu nâng tay lên ngang tầm mắt và cậu hôn thiên tinh thật nhẹ, đến nỗi chỉ có đôi cánh mỏng khẽ rung rung.

Cậu bé con bằng sứ cũng thường kể chuyện. Bởi vì cậu không hề nói nên thiên tinh nghe và thấy những câu chuyện của cậu qua những giấc mơ của chính mình. Trong những giấc mơ đó, thiên tinh nghe cậu bé kể về tiếng cười trong vắt như thủy tinh của những đứa trẻ chơi trò đuổi bắt, trốn tìm trong sân chơi, nơi những đóa hoa dại màu trắng và vàng vươn mình trong nắng ấm. Cậu kể về những dấu chân nhỏ in trên cát trong những buổi chiều lặng gió và mặt biển êm đến tận chân trời, đến nỗi người ta không thể phân biệt được giữa trời và biển. Cậu kể về những món quà nhỏ xinh xắn của những buổi tối êm đềm khi cả nhà quây quần chung quanh chiếc bánh sinh nhật lung linh những ngọn nến.

Qua những giấc mơ của mình, thiên tinh còn nghe cậu bé kể về vị ngọt ngào của giòng sữa mẹ, về một vòng tay ôm vỗ về yêu thương và tiếng hát ru êm hơn cả điệu nhạc du dương nhất. Cậu bé kể về một đôi mắt âu yếm, đăm đắm bên mình suốt đêm thâu, một nụ hôn dịu dàng trên trán xua tan nỗi lo sợ viễn vông con trẻ, để chỉ còn lại niềm thanh thản, tin yêu.

Đó là những giấc mơ êm đềm nhất mà thiên tinh được thấy làm chú cảm thấy hạnh phúc một cách kỳ diệu.

Một buổi chiều mùa thu êm ắng lắm, thiên tinh thấy một thiếu phụ trẻ ngồi bên pho tượng nhỏ. Chú ren rén hạ cánh trên nhụy một hoa cúc vàng và nhìn thiếu phụ. Chú thấy bàn tay thiếu phụ vuốt nhè nhẹ chiếc mũ trên đầu cậu bé con bằng sứ, xuống vai, đôi cánh tay cho đến đôi giày nhỏ. Rồi bàn tay thiếu phụ đưa trở lên vuốt ve chú hải cẩu trong chốc lát và dừng lại hẵn nơi bàn tay cậu bé. Thiếu phụ ngồi bất động ở đó khiến thiên tinh không dám cử động, chú nín thở và chú muốn khóc.

Đêm về, thiên tinh không sao ngủ được vì nỗi xốn xang. Chú bay ra khỏi những cánh hoa, trong ánh sáng màu xanh rồi chuyển sang tím của bóng đèn, chú bay sang pho tượng nhỏ. Còn đang phân vân, bối rối, chú cảm thấy an lòng khi bàn tay cậu bé con nhẹ nhàng vuốt ve chú. Chú chớp mắt nhìn lên bầu trời đầy ánh sao vằng vặc. Một hạt nước rơi cạnh bên mình chú làm chú giật mình ngước nhìn lên, thiên tinh thấy một hạt nước khác rơi ra từ mắt cậu bé con bằng sứ. Dịu dàng, thiên tinh bay lên gò má cậu bé và uống vào lòng giọt nước mắt long lanh.

Sáng hôm sau thức giấc, thiên tinh thấy mình đã không ngủ trong lòng một bông hoa như những đêm trước, chú đã ngủ trong cái hốc nhỏ xíu dưới bụng chú hải cẩu trong vòng tay cậu bé. Cái hốc ấm áp vì được sưởi ấm bằng trái tim nhỏ xíu của pho tượng cậu bé con bằng sứ. Rung động bởi một tình yêu mà chú chưa bao giờ cảm thấy trước đây, thiên tinh chờ đợi thiếu phụ quay trở lại.

Cũng như lần trước, thiếu phụ ngồi lặng lẽ vuốt ve bàn tay cậu bé con. Như bị thôi thúc, thiên tinh vỗ đôi cánh nhỏ xíu mỏng manh, thật nhẹ chú bay đến đậu trên làn môi cậu bé, thì thầm: "Hôn tôi đi, người bạn nhỏ bé của tôi, xin hãy cho tôi một nụ hôn âu yếm."

Đôi cánh thiên tinh vỗ nhẹ hơn cả làn khói mong manh nhất, chú bay sang đậu trên gò má bên phải của thiếu phụ, gởi lên đó nụ hôn dịu dàng hơn cả sợi mây tím chiều thu. Thiếu phụ rùng mình thật nhẹ, đưa bàn tay còn lại áp lên má. Chú nhìn thấy trong đôi mắt thiếu phụ những giọt lệ long lanh.

Trong đôi mắt thiếu phụ, chú nhìn thấy muôn hoa thắm đầu xuân, tia nắng lành mùa hạ, áng mây trời man mác chiều thu, cơn gió buồn hiu hắt ngày đông. Chú nhìn thấy trong đó bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đi rồi lại đến, vũ trụ xoay vần, cuộc đời huyễn hoặc, phù du như một giấc mơ.

Chú nhìn thấy ở đó có những con sóng ngầm chưa bao giờ ngừng chảy. Chú nhìn thấy ở đó tình yêu hạnh phúc và mất mát khổ đau, thấy đoàn tụ và chia ly, thấy nụ cười và nước mắt. Chú nhìn thấy ở đó niềm tin tưởng và nỗi hoài nghi, thấy niềm tuyệt vọng và nỗi ước mơ, niềm nhung nhớ và nỗi lãng quên. Chú nhìn thấy ở đó có đau khổ và giải thoát, thấy niềm hân hoan của sự sống và nỗi yên bình của sự chết, thấy ở đó có thiên thu ở trong khoảnh khắc, trong khoảnh khắc ngắn ngủi phù du của sự chết đã ẩn chứa sự sống vĩnh cửu thiên thu.

Thiếu phụ nhắm nghiền mắt, bàn tay còn bịn rịn trên gò má như cố giữ lại một kỷ vật mong manh. Rồi thiếu phụ áp bàn tay ấy lên ngực, nơi trái tim của mình, gởi vào đó một khoảnh khắc quý báu, một khoảnh khắc ngắn ngủi không thể nào chia sẻ, một khoảnh khắc an ủi thương yêu chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim người mẹ, một lần, là mãi mãi. Thiếu phụ cứ ngồi bất động như thế cho đến khi ánh chiều trở sang một màu tím thẩm và hai cây đèn nhỏ bắt đầu tỏa ra ánh sáng hồng hồng đầu tiên.

Đêm hôm ấy, chú thiên tinh bé nhỏ quá xúc động bởi những điều chú nhìn thấy ban chiều trong mắt thiếu phụ, những điều mà trước đây chú chưa từng biết, chưa từng hiểu.

Chú nhìn thấy cuộc đời như một sân ga bận rộn, vô tình. Những chuyến tàu dừng lại thả xuống những người khách reo vui với nỗi đoàn tụ, hân hoan và mang đi những người khác cùng với những giọt lệ ngậm ngùi, ly tán. Những người khách reo vui hôm nay rồi một ngày kia sẽ rời đi trên một chuyến tàu khác trong nỗi u sầu tiễn đưa để sân ga cuộc đời lại đón chào những người khách mới. Sân ga cuộc đời dửng dưng chứng kiến mọi nỗi hợp, tan. Chú nhìn thấy trong mọi nỗi vui xum họp đã ẩn chứa sự chia ly và trong nỗi ngậm ngùi chia cách đã hẹn hò niềm đoàn tụ. Như nước từ nguồn đổ ra sông hồ, biển rộng, theo gió thành mây, mưa xuống lại trở về nguồn. Cuộc nhân sinh chỉ là vô thường, ảo tưởng, chẳng có gì là được hay mất, có hay không, còn hay hết. Tất cả chỉ là duyên và nghiệp tái hợp và tan rã. Có được, sở hữu, đoàn tụ phải chăng chỉ do nhân duyên từ muôn kiếp trước hợp lại. Hết đi, mất mát, chia ly phải chăng vì nhân duyên đã hết, đã tan. Cuộc đời phù du chỉ là một chuỗi dài những duyên nghiệp hợp và tan.

Như thế hạnh phúc và khổ đau, đoàn tụ và chia ly, hoài nghi và tin tưởng, tuyệt vọng và ước mơ, nhớ nhung và quên lãng, sự hân hoan của sinh và nỗi yên bình của tử chỉ là phù du nhưng đồng thời cũng chính là cái đẹp của cuộc đời, cái thật của cuộc đời mà kiếp người phải trải qua để hoàn thiện mình và để học yêu thương. Niềm mơ ước về một thế giới khác sau đời sống này có lẽ chỉ là huyễn mơ nều không thể hiểu cho trọn mọi niềm hạnh phúc, mọi nỗi khổ đau của kiếp người. Để hiểu rằng cuối cùng, trên tất cả, vượt qua tất cả sẽ chỉ còn lại cái tinh túy nhất - trái tim yêu thương, chỉ còn tình yêu thương là tồn tại, vĩnh cửu.

Trái tim thiên tinh thổn thức không thôi, chú cứ nằm trên lưng bàn tay của cậu bé con bằng sứ, nỗi xúc động làm chú run rẩy, bồi hồi.

“Xin cám ơn!” Thiên tinh nghe tiếng thì thầm như những đóa hoa chuông rung trong gió. Chú nhổm dậy, giương đôi cánh mỏng manh vui mừng quá đỗi. Lần đầu tiên chú nghe cậu bé bằng sứ cất tiếng nói: “Xin cám ơn, bạn đã giúp tôi hôn từ biệt mẹ, mẹ ơi!” Rồi cậu mĩm cười: “Mình đi thôi!”

Cũng đêm hôm ấy, có hai đứa bé trốn ngủ, chúng leo cửa sổ ra vườn. Thằng bé nhỏ xíu nằm gối đầu lên cánh tay chị và con bé chị của nó cũng chỉ lớn hơn nó chút xíu. Chúng nằm trên cỏ ngắm sao đêm và mơ ước đủ thứ chuyện trẻ con. Chúng thấy hai ánh sao băng lướt ngang qua bầu trời. Bất giác, con bé chị ôm chầm lấy em, hai đứa nhắm nghiền mắt, lầm thầm trong miệng một điều ước. Mở choàng mắt, chúng ôm nhau cười khanh khách. Tiếng cười trong trẻo làm rung động những vì sao sáng trên cao.

Tôi đã tưởng câu chuyện đến đây là hết. Nhưng một hôm tôi gặp người quét vườn, ông kể với tôi là mọi người đã không nhìn thấy pho tượng cậu bé con bằng sứ đâu nữa. Thay vào đó là một trái cầu nhỏ mong manh ánh lên bảy sắc cầu vồng và chung quanh là những bông hoa buồn ngơ ngác. Nhưng hai chiếc đèn lại rực rỡ hơn khi đêm xuống vì chúng vẫn giữ lại được ánh sáng cầu vồng từ quả cầu còn lại…



Xuân Vinh
Tháng Bảy 2007

samantha
#80 Posted : Friday, May 16, 2008 10:21:53 AM(UTC)
samantha

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 468
Points: 27

Thanks: 1 times
quote:
Gởi bởi xv05


Buổi tối mẹ kéo màn cửa sổ, nhìn ra chiếc đèn nhỏ phía ngoài thùng thư, mẹ cảm thấy, V ơi, V xa mẹ biết bao...


Chị XV, chị khoẻ không? Sam vẫn luôn nghĩ tới chị Kisses
xv05
#81 Posted : Sunday, May 18, 2008 9:39:12 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Hi Sam Rose, xv cũng nhớ Sam hoài, xem hình của Sam và hai cô bé dễ thương...
Ước mong Sam và gia đình bình an nha!
Users browsing this topic
Guest
5 Pages«<2345>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.