Welcome Guest! To enable all features please Login. New Registrations are disabled.

Notification

Icon
Error

6 Pages<1234>»
Bảo Trân
Bảo Trân
#21 Posted : Sunday, May 3, 2009 2:28:13 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Onsen

Chưa đi, nghe quảng cáo
Phải tắm thử onsen
Buộc ràng quen bỏ, tháo
Trở về với thiên nhiên

Bước vào phòng ngần ngại
Khăn quấn chặt trên người
Chân e dè từng bước
Sao dám… tháo hở trời?

Đưa mắt nhìn sau trước
Bầy ngọc nữ… trắng ngần
Nhẹ nhàng tay khoác nước
Đang vào tiệc… tẩy trần

Cũng bắt chước người ta
Tháo từ từ… bớt ra
Tẩy trần ta chóng gọn
Rồi nhẩy nhanh vào hồ

Còn hai mảnh trên người
Chẳng lo chi ai cười
Ngâm mình trong nước ấm
Nhắm mắt ta… chơi vơi

À! thoải mái quá trời
Nước ôn tuyền xông hơi
Ngấm vào từng chân tóc
Thật sảng khoái. Tuyệt vời!

Nhẹ nhàng đưa tay… tháo
Cởi bỏ áo trần gian
Trầm mình trong suối mộng
Như tiên… trên thiên đàng

Ta… về với thiên nhiên
Tắm gội, đùa hồn nhiên
Phù Tang thong dong dạo
Osen, quên muộn phiền

Bảo Trân


http://www.vuonmai.net/tho/DW-Onsen.html
Bảo Trân
#22 Posted : Sunday, May 3, 2009 2:30:04 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Theo Cánh Hoa Bay

Tokyo nắng hồng tươi rực rỡ
Em đến đây mừng ngày hội mùa Xuân
Tim e ấp, một niềm riêng thật nhỏ:
- Có khi nào em gặp lại… cố nhân? -

Xa cách đã… bao năm rồi anh nhỉ?
Kể từ ngày anh trở lại quê hương
Chiều tiễn biệt, cuối mùa hoa đào nở
Chưa rời tay đã quay quắt nhớ thương

Từ ly biệt, ta không hề gặp lại
Chuyện chúng mình theo gió thoảng mây trôi
Nhưng riêng em, mỗi mùa hoa đào nở
Vẫn bâng khuâng, vọng tưởng một phương trời…

Phương trời ấy là đây, em đã đến
Hoa thơm hương, quyện gió trải muôn nơi
Em cũng muốn gởi theo lời hò hẹn
Dẫu tương phùng, giấc mộng thật xa vời!

Anh ở đâu, núi rừng hay phố thị?
Em đã ghé thăm từng đó đền đài,
thắng cảnh danh lam, đầu non, cuối bãi
Vẫn chẳng gặp anh những bước ngược, xuôi?!

Chắc trời đã định riêng mình hai lối
Nên đã không cho mình gặp lại nhau
Ừ thôi thế còn hơn là ngang trái
Mắt nhìn nhau mà luống nghẹn câu chào!

Osaka, trạm cuối cùng. Vô vọng!
Mất dấu thật rồi, bóng nhạn chân mây
Mai dời gót trở về phương trời cũ
Gửi lại nỗi niềm theo cánh hoa bay…

Bảo Trân
4/09


http://www.vuonmai.net/tho/DW-Theocanhhoabay.html
Sương Lam
#23 Posted : Sunday, May 3, 2009 6:18:50 AM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Bảo Trân ơi,
Em mơ'i đi Nhật Bản về hả? Hèn chi lâu qua' không thâ'y em xuâ't hiện trên PNV.Wink Em đi chơi co' vui không? Co' Hươu Đảm Đang cùng đi không? Đi tă'm tẩy trần co' vui không mà làm thơ thâ'y vui qua'.Big Smile
Vài lời thăm hỏi em và gia đình em.
Bảo Trân
#24 Posted : Monday, May 4, 2009 9:54:33 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
quote:
Gởi bởi Sương Lam

Bảo Trân ơi,
Em mơ'i đi Nhật Bản về hả? Hèn chi lâu qua' không thâ'y em xuâ't hiện trên PNV.Wink Em đi chơi co' vui không? Co' Hươu Đảm Đang cùng đi không? Đi tă'm tẩy trần co' vui không mà làm thơ thâ'y vui qua'.Big Smile
Vài lời thăm hỏi em và gia đình em.



Chị ơi,
Đi chơi cũng vui vì cả đoàn tour nói tiếng Viêt, chỉ có là chạy như giặc đuổi nên mệt quá. Được chừng vài ngày thì Hươu lăn ra ốm, ăn uống thì không hợp khẩu nên cũng mất vui chút xíu.
Đi tẩy trần hả chị, "chăm phần chăm" đó. Ban đầu cũng ngại, nhưng sau đó thì...ai sao ta vậy.
Bảo Trân
#25 Posted : Sunday, June 21, 2009 5:27:15 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)


NHỚ BỐ

Tháng sáu, trời sầu giăng mây tím
Đọc giòng thơ bạn, lạc hồn mê
Qua bao năm tháng mà hoài niệm
cũng chẳng nhạt phai. Vẫn trở về…

Nhớ Bố, giọt buồn dâng lên mắt
Dẫu biết vô thường chuyện tử sinh
Vẫn trách trời cao đành phó mặc
Phân cách đôi nơi, một nghĩa tình

Từ khi cõi hạc mờ khuất bóng
Con đã bơ vơ giữa nẻo trần
Nhưng phải tìm vui, quên, để sống
Chỉ hận chưa đền trọn nghĩa ân

Nhớ Bố, quắt quay lòng con nhỏ
Kỷ niệm tràn về như bão giông:
- Từ thuở hàn vi, đời khốn khó
đến buổi chia ly...- Nghẹn cả lòng!

Tháng sáu, hôm nay, Ngày Từ Phụ
Nhớ tình đại hải thật vô biên
Bố ơi, gia huấn con gìn giữ
Lời Bố, ngàn năm vẫn diệu huyền…

Đêm vẫn chập chờn trôi bất tận
Nhớ Bố… đơn côi một cõi trời
Chắp tay, khe khẽ con thầm khấn
An bình bên Phật, Bố thương ơi!

Bảo Trân

6/21/09
Bảo Trân
#26 Posted : Tuesday, July 21, 2009 8:27:01 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Du Lịch Phù Tang

Chú thích: Bài viết này được viết lại theo lời dẫn giải của hai hướng dẫn viên Đỗ Thông Minh và Trần Đức Giang, theo những dữ kiện tìm được trên mạng, theo những brochures gom góp được trên đường du ngoạn, và theo trí nhớ của tác giả. Và cũng xin được cảm ơn quí vị nhiếp ảnh gia đã cho phép xử dụng những tấm hình trong bài viết.

Grace, con nhỏ bạn thân cùng làm với tôi hơn hai mươi năm trời nay, đã nhiều lần rủ rê tôi:

- Mình phải đi dự hội hoa đào ở xứ Phù Tang một chuyến.

Tôi bảo nó:

- Hoa đào thì ở đây cũng có, cần gì phải đi đâu cho xa, muốn đi thì mùa Xuân cứ làm một chuyến viếng thăm Fresno Blossom Trail, hay sang hơn thì đi qua Washington DC, cả một rừng hoa thắm tươi cho mày ngắm, chứ cần gì phải đi Nhật. Nhà tao cũng có mấy gốc đào: hồng đào, bạch đào, bích đào… hai ba màu, hoa nở đầy vườn mỗi năm mà tao còn không có thì giờ để ngắm nghía, sao lại phải tốn tiền đi đâu xa cho mệt.

Nhưng con bạn tôi cứ nhất định là tôi với nó phải đi tới xứ của Thái Dương Thần Nữ ngắm hoa anh đào mới được.

Thế là năm nào bọn tôi cũng bàn bạc, tính toán. Nhưng tính tới, tính lui, tính từ lúc gía tour anh đào mùa xuân bắt đầu từ $999 cho tới khi nó leo thang tới $1,799 mà bọn tôi cũng tính chưa xong. Mấy năm trước, nhìn thấy sự chênh lệch khá lớn với giá tiền tour đi du lịch Nhật Bản và Trung Quốc nên bọn tôi đã chép miệng, thôi đành đi Trung Quốc trước, chờ xem giá tour đi Nhật có gia giảm chút nào không. Nhưng hỡi ôi, cái con số này nó cứ từ từ thay đổi, không giảm, chỉ tăng và còn vượt quá $2,000. Tháng mười hai năm ngoái, trước ngày Grace rũ… hồ sơ về hưu, con bạn tôi đã căn dặn tới lui:

- Nhất định là mùa xuân tới này mình phải đi Nhật đó, tao không nghĩ là cái giá này nó thay đổi như mày muốn đâu, chờ hoài, tới lúc già rồi, chống gậy bò không lên tới đỉnh núi Phú Sĩ.

Tôi nghe con nhỏ nói có hơi nhột nhạt, vì nó vừa nhắc khéo chuyện mấy năm trước tôi đã không…bò được lên tới đài quan sát thứ nhất ở Juyongquan của Vạn Lý Trường Thành thì mong gì sau này…chống gậy bò được lên tới Phú Sĩ sơn.

Thế là tôi phải làm một màn nghiên cứu, dò hỏi, so sánh những cái chương trình du lịch xứ hoa anh đào xem cái công ty nào tổ chức chuyến du lịch…vừa rẻ, vừa hay, để làm một chuyến viễn du. Tình cờ sao trong chuyến đi làm đẹp cho cặp chân mày của tôi, tôi nghe cô chuyên viên thẩm mỹ nói về chuyến đi du lịch Trung Quốc vừa qua với công ty du lịch AV. Cô bảo là cô rất hài lòng với chuyến đi này, hài lòng với cách tiếp đãi của cô chủ công ty du lịch. Tôi bèn rủ Hươu sau khi đi làm về ghé thăm văn phòng của AV chiều ngày hôm đó thăm thú cho biết sự tình.

Nhìn cái giá biểu trên tờ quảng cáo về chuyến du lịch đi xem hoa anh đào tôi muốn… xỉu. Đã vậy còn phải đóng thêm tiền thuế phi trường, thì có nghĩa là, muốn đi chơi chuyến này, tôi phải cắm đầu làm thêm… bốn tháng overtime. Nhưng, lại chữ nhưng tai hại, khi về nhà đọc qua cái chương trình, và lời quảng cáo: “có hai hướng dẫn viên Đỗ Thông Minh và thầy Trần Đức Giang, là những người đã và đang sinh sống hơn 40 năm tại Nhật Bản, hiểu biết về văn hóa và lịch sử Nhật Bản...” tôi cũng thấy tò mò, muốn tìm hiểu xem tại sao lại phải cần đến hai hướng dẫn viên cho một tour du lịch. Thêm nữa, sau khi lò dò vào trang nhà của công ty du lịch AV, nhìn những hình ảnh rực rỡ của mùa hội hoa đào thì lòng tôi lại háo hức, tôi đành nhắm mắt đưa tờ quảng cáo vào sở cho Grace xem.

Con nhỏ bạn tôi, chỉ liếc sơ qua mấy tấm hình, đọc tên vài địa danh rồi hồ hởi nói:

- Đi.

Tôi vẫn ngần ngại bảo nó:

- Tao còn phải chờ xem có trùng với ngày con tao về Mỹ không rồi mới tính.

Ngày cuối cùng ở sở làm, trước khi ra về Grace chạy sang ôm tôi chào từ biệt, con nhỏ còn nhắc đi nhắc lại:

- Khi nào mày ghi danh đi Nhật thì nhớ báo cho tao biết.

Đã lỡ hứa với chị Nga của AV Travel nên tôi đành trở lại…đóng tiền đặt cọc. Grace thì đã được chị Nga liên lạc qua phone, con nhỏ cũng…đóng tiền qua phone bằng thẻ tín dụng. Cầm tờ biên nhận giữ chỗ trong tay tôi cũng chưa chắc là mình đi Nhật. Cho đến sau khi tham dự buổi hội thảo ở văn phòng AV, nghe những dẫn giải của chị Nga, anh Hùng về chương trình cuộc du lịch, đóng nốt số tiền còn lại, cầm vé máy bay trên tay rồi, tôi mới biết thật là mình sắp đi du lịch Nhật Bản. Thế là, Hươu với tôi vui vẻ về nhà sửa soạn hành lý cho một chuyến du Xuân…

4/3/09

Đoàn tour của chúng tôi có khoảng ba mươi người. Ngoài Grace ra thì toàn là đồng hương cả, phần đông đều cư ngụ ở những thành phố chung quanh thủ đô tị nạn, chỉ có vài người đến từ xa như chị Thủy ở Texas, Vân ở gần San Francisco, và vợ chồng chị Liên - Anh ở San Jose. Hươu và tôi gặp được vài người quen từ trước như anh chị Thuần - Loan, anh chị Tân - Toàn, nên kỳ này tha hồ cho chúng tôi chuyện trò rôm rả. Đoàn của chúng tôi khởi hành vào ngày 2 tháng 4, có vẻ là hơi trễ cho mùa hội hoa đào, vì tôi nghe nói, thường thường là hoa đào bắt đầu nở vào cuối tháng 3 và chỉ tồn tại được khoảng chừng tuần lễ, chúng tôi mà đến vào giờ này thì chắc là để nhìn… những cánh hoa bay. Nhưng thôi kệ, đành phải phó mặc theo thời tiết may rủi.

Chiếc máy bay Boeing 777 của hãng Asiana Airlines khởi hành vào lúc nửa đêm, sẽ đưa chúng tôi sang Hàn Quốc trước rồi từ đó mới đổi máy bay nhỏ trở lại Tokyo. Thoạt đầu tôi cũng thắc mắc là tại sao phải đi lòng vòng như thế, vì nhìn theo đường bay thì phải bay ngang qua Tokyo rồi mới đến Incheon, nhưng sau khi đến Hàn Quốc rồi tôi mới biết Incheon là trạm chính, những hành khách đến nơi này xong sẽ chuyển sang máy bay khác để đi về những nước phụ cận như Thái Lan, Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản v.v…

Vì phải đi làm cho đến chiều, chỉ đủ thì giờ xách hành lý ra phi trường, nên ngồi ngay ngắn trong ghế máy bay rồi là tôi ngủ gà, ngủ gật. Điều này thật là đặc biệt vì có bao giờ tôi dám ngủ khi mới lên máy bay đâu. Bình thường thì sau khi lên đến máy bay rồi là tôi âm thầm ngồi đọc kinh và chăm chú theo dõi tuyến đường máy bay bay trên màn ảnh radar cho đến khi không mở mắt ra nổi tôi mới chịu ngồi yên ngủ. Tôi đang tơ lơ mơ thì bị Hươu đánh thức dậy để ăn chiều, vì bây giờ đã quá 5 giờ chiều ở Incheon, không ăn cũng không sao, nhưng sẽ phải chờ đến 10 tiếng đồng hồ sau mới được ăn sáng.

Asiana Airlines có hai món ăn cho hành khách chọn lựa, món Âu có beef steak và món Á có cơm Hàn. Chắc là không dự trù cho khách Âu Mỹ nhiều như vậy nên sau khi đưa cho Hươu cái khay beef steak rồi thì cô tiếp viên hàng không cười duyên nói với tôi là:

- Đã hết món ăn Âu, thôi quí khách cũng nên thử cơm Hàn một lần cho biết.

Tôi đành nhận khay cơm của mình, tẩn mẩn mở nắp từng cái hộp nhựa con con nằm xếp gọn gàng thành hai hàng cạnh nhau ngắm nghía. Cái hộp nhựa đựng cơm to nhất nằm ở chính giữa hàng dưới là món chính, với loại gạo tròn dẻo tiêu biểu của người Hàn, trên mặt cơm có thịt heo băm xào với nấm đông cô, cà rốt, giá đậu tương và củ cải. Bên trái hộp cơm là một hộp canh “toàn quốc”, lõng bõng vài miếng cá mặn vụn, tô điểm với vài đốm hành xanh. Bên phải hộp cơm có một hộp kim chi khoảng chừng năm bẩy miếng. Ở hàng trên, cạnh hộp kim chi là một hộp nước lạnh, để trong lòng một cái ly con. Cạnh hộp nước là một hộp bánh ngọt vuông vức. Gói muỗng, dĩa, dao, giấy lau tay thì ở góc trái ngoài cùng. Bên cạnh gói dao nĩa này là một gói “phụ tùng” gia vị có xì dầu, dầu mè, tiêu, muối và một tupe ớt tương. Tôi trộn cơm và từng đó thứ “phụ tùng” theo lời chỉ dẫn của cô tiếp viên hàng không rồi trệu trạo nhai. Cơm trên máy bay là vậy, chẳng có gì đáng nói. Nhưng mình đi máy bay không phải để… ăn, nên tôi cũng ậm ừ thông qua nửa chén cơm Hàn.

Ăn cơm xong, tôi không thể nào ngủ lại được, nên đành ngồi nhìn máy bay bay trên màn ảnh radar. Nhìn được một lúc thì tôi mỏi mắt, tôi có cảm tưởng như là máy bay đang tà tà nương theo gió vì cái hình máy bay trên màn radar không chịu di chuyển một chút nào. Tôi bèn mở sang đài tivi để tìm nghe tin tức tình hình thế giới xem cái chuyện lộn xộn giữa Bắc Hàn và Nam Hàn đi đến đâu rồi. Mấy tuần lễ trước ngày đi tôi đã lo âu khi nghe tin Bắc Hàn đang sửa soạn bắn hỏa tiễn vệ tinh lên không trung và đe dọa là sẽ không bảo đảm an toàn cho những chiếc máy bay thương mại bay qua không phận Bắc Hàn, làm hai hãng máy bay lớn của Hàn Quốc là Korean Airlines và Asiana Airlines đã e ngại phải chuyển đổi đường bay. Nhưng loay hoay với cái control một lúc lâu mà tôi cũng không biết làm sao để đổi sang đài tin tức. Nhìn qua bên cạnh thì Hươu đã ngáy o o, nên tôi đành ngồi nhìn màn radar theo dõi hướng đi của máy bay qua từng không phận một… San Francisco rồi đến vùng biển Anchorage, Pacific Ocean… Đến khi máy bay đi ngang qua không phận Bering Sea thì tôi không còn chống mắt lên nổi nữa, tôi đã đi dần vào giấc ngủ từ lúc nào không biết.

4/4/09

Sáu giờ mười một phút sáng thì máy bay đáp xuống phi trường Incheon. Chúng tôi sẽ có khoảng hơn ba tiếng đồng hồ chờ đợi. Đáng lý ra thì chúng tôi đã phải chờ ở trạm chuyển tiếp này khoảng bốn tiếng đồng hồ, nhưng vì máy bay rời phi trường Los Angeles trễ hơn nửa giờ nên chúng tôi không phải chờ đợi lâu như đã định. Trong thời gian chờ đợi, con nhỏ bạn Grace của tôi xà vào hàng thủ công nghệ học dán mấy cái hộp giấy hoa hòe đem về Mỹ chưng cho vui nhà vui cửa. Mấy bà thích mua sắm thì dẫn nhau đi shopping. Tôi, Hươu và mấy người còn lại trong đoàn rủ nhau đi vòng vòng trong phi trường chụp hình, rồi cả đoàn hẹn nhau lên food court ở lầu hai ăn canh gà nấu sâm cho biết mùi vị…canh Hàn.

Chúng tôi đến phi trường Tokyo thì đã quá trưa. Ra đón đoàn tour ở phi trường là hai hướng dẫn viên Đỗ Thông Minh, Trần Đức Giang và Chris, người hướng dẫn viên ở địa phương. Nghe nói là đổi tiền ở phi trường được giá hơn là đổi tiền ở khách sạn trong thành phố, và phần nhiều những hàng quán Nhật thì chỉ nhận có tiền Yen nên mọi người hăng hái xếp hàng đổi tiền để khỏi phiền hà khi đi mua sắm. Chờ cho mọi người đổi tiền xong xuôi rồi Chris dẫn mọi người ra xe bus. Ra đến ngoài phi trường tôi hơi run vì gió bắt đầu thổi lạnh. Tôi hỏi Chris về thời tiết của ngày mai để sửa soạn áo quần thì Chris nói là thời tiết có thể ấm áp hơn hôm nay. Sau đó, khi lên xe bus rồi thì nghe anh Minh nói là đoàn tour của chúng tôi đến thật là đúng lúc, vì hoa đào đương vào độ mãn khai. Tuần lễ trước, trời bỗng dưng se lạnh nên hoa anh đào chỉ lấm tấm điểm trên những cành cao, bắt đầu ngày hôm qua trời trở nắng ấm, nên trăm, ngàn cánh hoa tưng bừng đua nở. Kỳ này đoàn tour của chúng tôi sẽ tha hồ có bao nhiêu hình hoa anh đào đem về để ngắm.

Từ phi trường về khách sạn cũng khá xa. Xe bus chở chúng tôi chạy dọc theo vịnh Đông Kinh, chạy qua cầu Rainbow Bridge, cái cầu nghe nói là có chân cong chân ruỗi, nhưng tôi cố nhìn hoài cũng chẳng thấy cái khác biệt của hai chân cầu. Xe cũng chạy qua những con đường thành phố rải rác những cây anh đào đang khoe màu hoa mới. Đúng là xứ hoa đào nên góc đường nào cũng rực rỡ với những cành hoa đào màu sắc khác nhau.

Gần hai giờ rưỡi chiều chúng tôi mới đến khách sạn Tokyo Hyatt Regency. Nhận phòng xong, tôi gọi về nhà để báo cho con biết là chúng tôi đã đến nơi. Sau đó thì tôi đi tắm rửa và nằm chợp mắt được khoảng một tiếng đồng hồ. Gần năm giờ rưỡi là đã phải trổi dậy đến tập họp ở tiền sảnh của khách sạn để bắt đầu bữa ăn tối ở Tokyo.

Nhà hàng chúng tôi đến ăn đêm đầu tiên ở Nhật là một nhà hàng BBQ “all you can eat”. có lò gas cho chúng tôi nướng thịt ngay ở trên bàn. Thức ăn ở nhà hàng buffet này xem ra còn ít hơn những nhà hàng buffet Todai ở Cali. Mang tiếng là nhà hàng Nhật mà quầy sushi chỉ nằm ở một góc nhỏ nhoi cuối góc phòng, mấy miếng sushi có những miếng cá hồi, cá thu, bạch tuột, tôm, mỏng dính nằm vắt vẻo trên mấy nắm cơm như chỉ chạy qua hàng đồ biển. Chắc có lẽ vì giá sinh hoạt ở Nhật đắt đỏ, nên thức ăn cũng rất độ khiêm nhường. Thêm nữa, những món thịt của Nhật không được ướp gia vị gì nên chẳng được đậm đà. Tôi tìm hoài cũng chẳng thấy tiêu muối ở đâu chứ đừng nói gì mong tìm đến dầu hào, maji, ớt tương và ớt trái. Vừa nhúng mấy miếng thịt vào đĩa nước tương lạt thếch rồi bỏ lên lò nướng tôi không khỏi nhớ đến cái món thịt ướp xả, tiêu, hành hương, nước mắm thơm tho tôi vẫn nướng ở nhà.

Ăn xong cơm tối, còn thì giờ nên chúng tôi đi bộ một vòng con đường Ginza, con đường chính, sầm uất nhất của quận Shinjuku. Cũng như những con đường chính của những thành phố xa hoa tráng lệ khác như Shanghai, Hong Kong, Ginza đông đặc khách bộ hành. Cũng có thể vì hôm nay là chiều thứ bẩy. Đường phố Nhật tuy đông người nhưng thật là sạch sẽ, không có đến một cọng rác, chúng tôi tìm hoài cũng không tìm ra được một thùng rác ở dọc đường. Phố xá đẹp đẽ, sạch sẽ như vậy, nhưng tôi không hiểu sao nhiều người Nhật lại mang khẩu trang như những người ở Việt Nam. Hỏi anh Minh thì mới biết người Nhật mang khẩu trang để tránh bị cảm cúm trong mùa lạnh, họ cũng không muốn nhiễm bệnh từ những người chung quanh, và nhất là để tránh dị ứng với mùi thơm của hoa đào, của phấn thông.

Bọn chúng tôi đang tà tà tản bộ thì trời đổ một trận mưa rào. Vì không chuẩn bị nón, dù nên bọn chúng tôi phải kéo áo che đầu rồi cùng nhau nhanh chân chạy đến trú mưa dưới mái hiên của một siêu thị gần đó để chờ Chris gọi xe bus đến đón. Trong khi đợi xe, mấy bà nội trợ Việt Nam tò mò bước vào siêu thị thăm dò giá cả. Chúng tôi không thể nào tin được mắt mình nhìn, trời đất ạ, một trái dưa hấu nho nhỏ cỡ ở Costco bên Mỹ bán $5 hai trái, bên này chợ Nhật bán giá khoảng $18 tới $20 một trái, cantaloupe giá từ $40 tới $50 một trái, sầu riêng từ $40 tới $45 một trái, mấy trái dừa tươi còn vỏ bên Mỹ bán khoảng $1, $2 một trái thì bên Nhật giá từ $7 tới $8. Bọn tôi lắc đầu bảo nhau không hiểu làm sao người Nhật có thể sống với cái giá sinh hoạt như thế này trong lúc tình hình kinh tế nước Nhật cũng bị ảnh hưởng với sự khủng hoảng kinh tế của toàn cầu. Tôi bèn khều Hươu vào chụp mấy tấm hình làm bằng, không thì đi chơi về kể lại chắc chẳng ai tin.





Về được đến phòng mình là tôi và Hươu cũng đã rã rời vì qua một quãng đường bay dài và những giờ chờ đợi mệt mỏi. Hai chúng tôi thay phiên nhau tắm gội rồi sửa soạn đi ngủ. Phải công nhận là phòng vệ sinh của những khách sạn ở Nhật rất là hiện đại, được trang bị bằng những toilet có vòi nước ấm, làm khách trọ cảm thấy sạch sẽ, thoải mái sau khi làm xong công việc cần thiết.

Mệt mỏi như vậy mà Hươu và tôi cũng không ngủ được thẳng giấc. Tới chừng ba giờ sáng thì tôi không thể nào ngủ thêm một chút nào nữa. Hai chúng tôi bèn trổi dậy tắm rửa thay quần áo, coi tivi chờ giờ đi ăn sáng. Sáu giờ sáng hai vợ chồng tôi lò mò xuống basement tìm phòng ăn, tưởng là mình đến sớm, ai ngờ đâu đồng hương của mình cũng đã tề tựu gần đông đủ ở đó rồi, hóa ra là bà con chung đoàn mình cũng không ai ngủ được cả.
Tonka
#27 Posted : Tuesday, July 21, 2009 10:32:44 AM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,592
Points: 1,362

Thanks: 5 times
Was thanked: 163 time(s) in 152 post(s)
Nghe chị tả thật hấp dẫn. Em nghe nói người nào đi Nhật về cũng rất hài lòng. Và nên đi tour hơn là tự đi một mình. Không biết lúc nào em mới có thời gian để đi như anh chị.
Huệ
#28 Posted : Tuesday, July 21, 2009 10:57:44 AM(UTC)
Huệ

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,105
Points: 0


Bảo Trân viết về chuyến đi công phu quá. Approve
Thực phẩm và giá sinh hoạt nói chung đắt, nhưng các món quà mua ở Nhật rất dễ thương, gói thật đẹp. Mỗi lần người nhà đi Nhật về thì thường mua loại seafood snack bán ở phi trường, tôm, cá , mực, cũng gói đẹp, gọn và ngon lắm.

Chị chờ để được đọc tiếp nha Bảo Trân. Thank you. Rose

Bảo Trân
#29 Posted : Tuesday, July 21, 2009 11:09:09 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
quote:
Gởi bởi Huệ


Bảo Trân viết về chuyến đi công phu quá. Approve
Thực phẩm và giá sinh hoạt nói chung đắt, nhưng các món quà mua ở Nhật rất dễ thương, gói thật đẹp. Mỗi lần người nhà đi Nhật về thì thường mua loại seafood snack bán ở phi trường, tôm, cá , mực, cũng gói đẹp, gọn và ngon lắm.

Chị chờ để được đọc tiếp nha Bảo Trân. Thank you. Rose





Chị ơi,
Bởi dzị mà em mới viết được có ngày đầu. Cám ơn chị đã chờ em. Em đang viết tiếp đây chị ạ.
Bảo Trân
#30 Posted : Tuesday, July 21, 2009 11:11:03 AM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
quote:
Gởi bởi Tonka

Nghe chị tả thật hấp dẫn. Em nghe nói người nào đi Nhật về cũng rất hài lòng. Và nên đi tour hơn là tự đi một mình. Không biết lúc nào em mới có thời gian để đi như anh chị.




Tonka ơi,
Chị cũng phải chờ bao nhiêu năm rồi mới đi được đó. Đẹp thì đẹp thiệt, nhưng mà tốn quá.Shocked
Sương Lam
#31 Posted : Tuesday, July 21, 2009 2:45:32 PM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Bảo Trân kể chuyện hấp dẫn quá!Blush SL đang chờ nàng kể tiếp đây nè. Ý chà, nàng đi chơi có thêm cameraman Hươu Đảm Đang phụ tá thì tha hồ chụp hình đẹp.Approve Gửi lời anh Minh và SL thăm Hươu nhé.beerchug
SL rủ rê ông xã đi Nhật và Đại Hàn hoài mà chưa được vì mắc quá!Tongue.
Còn khỏe thì đi chơi được thì cứ đi đi chứ bây giờ giò cẳng của chị SL cũng bắt đầu "làm reo" rồi! Travel AV của em đi Nhật có tốt không?
Hôm trước định hỏi Tonka giới thiệu travel agency nào ở Cali phục vụ tốt vì giang sơn nào anh hùng đó mà lị nên Tonka ở Cali chắc biết rành hơn anh chị ở Portland.Blush Tụi này cũng tính đi Nga chơi nhưng vì cái vụ cúm heo nên anh Minh thấy hơi rét một chút, chưa quyết định OK hay không?Tongue
Tonka
#32 Posted : Tuesday, July 21, 2009 9:15:41 PM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,592
Points: 1,362

Thanks: 5 times
Was thanked: 163 time(s) in 152 post(s)
Em chưa đi nên không biết. Nhưng cũng có người nhà đi rồi nên có thể hỏi họ đi agency nào. Hôm trước tán bên mục (du lịch) Nhật bản, em có đưa cái link của AV Travel và thấy giá cả < 2K. Em nghe quảng cáo trên radio còn có AT&T Tour and Travel chi đó cũng khai trương không lâu nhưng không biết giá cả có nhẹ nhàng không.
Sương Lam
#33 Posted : Wednesday, July 22, 2009 3:32:35 PM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Tonka cho SL cái link của AV đi. Cám ơn em. Kisses
Bảo Trân
#34 Posted : Wednesday, July 22, 2009 3:58:51 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
quote:
Gởi bởi Sương Lam

Tonka cho SL cái link của AV đi. Cám ơn em. Kisses



Chị Sương ơi,
Đây là link của AV. Còn AT thì hình như là của ôngX chị AV phải không Tonka.
Chị Sương ơi, AV tiếp đãi ân cần, chỉ có giá cả thì em đã nói rồi...muốn xỉu.
Mấy chị chịu khó chờ em xem hình rồi thông dịch nghen, hồi qua bển Hươu của em quên điều chỉnh ngày giờ, thành ở Japan mà hình ghi giờ Cali.


http://www.avtravel.com/
Tonka
#35 Posted : Thursday, July 23, 2009 12:06:09 AM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,592
Points: 1,362

Thanks: 5 times
Was thanked: 163 time(s) in 152 post(s)
quote:
Gởi bởi Bảo Trân
Đây là link của AV. Còn AT thì hình như là của ôngX chị AV phải không Tonka.

http://www.avtravel.com/


Em cũng nghe nói vậy đó chị.
Sương Lam
#36 Posted : Thursday, July 23, 2009 3:21:52 AM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Bảo Trân ơi,
Cám ơn BT đã cho chị cái link của AV Travel.Rose
Chị đã vào xem rồi, thấy tổ chức hay thật và hấp dẫn thật nhưng giá cả thì đúng như em nói là ...thấy muốn xỉu luôn.BlushBig Smile Chác chị phải xem lại con con heo đất chị nuôi có mập không rồi mới dám tính.Tongue
PC
#37 Posted : Saturday, July 25, 2009 5:25:59 AM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
quote:
Gởi bởi Sương Lam
Tụi này cũng tính đi Nga chơi nhưng vì cái vụ cúm heo nên anh Minh thấy hơi rét một chút, chưa quyết định OK hay không?Tongue


Nghe bà người Nga có nói là đi Nga nên đi theo tour, đừng đi kiểu tự do vì dễ bị bọn xấu lươn lẹo, gian lận móc túi mình đó chị SL ơi.
Sương Lam
#38 Posted : Wednesday, July 29, 2009 2:41:43 PM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Cám ơn PC.
Nếu có đi du lịch ở Nha thì phải đi với tour chứ ai dám đi một mình vì SL nghe nói ở Nga cảnh đẹp và các kiến trúc đẹp lắm nên ông xã muốn đi, SL chỉ là người "ăn theo" và "chàng đâu thiếp đo" mà thôi.Big Smile
Từ trước tới giờ tụi này đi du lịch nước ngoài đều đi theo tour du lịch cho chắc ăn.Blush Hơn nữa họ biết chỗ nào đáng xem và có giải thích nữa nên cũng tiện lợi cho mình lắm và thú thật mình cũng không có thì giờ nhiều, hơn nữa tụi này cũng không muốn làm phiền ai hết vì ai cũng bận cả. Blush
PC
#39 Posted : Wednesday, July 29, 2009 7:24:34 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Dạ, em cũng nghĩ y như chị. Em có làm "hạch toán" Wink rồi, thấy là có khi đi theo ý mình lại tốn tiền còn hơn là đi tour.

Hà tiện mà ăn cháo hoa
Đồng đường đồng đậu cũng ra ba đồng

Đó chị. Ở chỗ lạ nước lạ cái, lóng ngóng tìm nơi chốn, tìm phương tiện di chuyển có khi mất rất nhiều thì giờ, uổng lắm. Tụi agent có nhiều cái deal rẻ với khách sạn nên tính ra cũng không mắc hơn bao nhiêu so với tự mình thiết kế chuyến đi.

Chị ơi, em nghe nói là Petersbourgh cũng đáng coi lắm. Thủ đô cũ của nước Nga mà.

Bảo Trân
#40 Posted : Wednesday, July 29, 2009 11:06:34 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
4/5/09

Chín giờ sáng chúng tôi bắt đầu cho ngày du ngoạn đầu tiên ở Tokyo. Nơi đầu tiên chúng tôi sẽ đến sáng ngày hôm nay là Công Viên Quốc Gia Shinjuku. Trên đường đi đến vườn hoa Shinjuku xe bus của chúng tôi chạy ngang qua một công viên rộng lớn, có nhiều cây thông cổ thụ xanh tươi, có những bờ thành cao, dài bằng đá, và những hào nước sâu bao bọc ở bên ngoài. Anh Minh bảo trong khuôn viên bờ hào, thành cao đó là Hoàng Cung, nơi hoàng gia Nhật đang cư trú và làm việc. Du khách chỉ được đi vòng vòng bên ngoài nhìn vào những tòa lâu đài này từ xa xa mà thôi chứ không được phép vào thăm viếng bên trong. Vì là nơi cư ngụ của hoàng gia nên mỗi năm cung điện chỉ mở cửa cho dân chúng vào thăm viếng hai lần, lần thứ nhất là vào dịp Tết Nhật Bản ngày mồng 2 tháng 1 Dương Lịch và lần thứ hai là vào sinh nhật của Thiên Hoàng ngày 23 tháng 12, để dân chúng có thể vào gặp hoàng gia và dâng lời chúc tụng. Ngoài những ngày đó ra, thần dân nào muốn vào gặp Thiên Hoàng thì có thể tình nguyện vào hoàng cung quét…lá để có dịp chuyện trò cùng với vạn tuế gia.

Đi một lúc nữa thì chúng tôi đến Công Viên Quốc Gia Shinjuku. Công viên Shinjuku được hoàn thành vào năm 1906 với tính cách là vườn Ngự Uyển, nhưng từ năm 1949 đã trở thành Công Viên Quốc Gia, mở cửa cho dân chúng và du khách vào thưởng ngoạn. Vườn hoa Shijuku có ba vườn hoa chính là vườn cây xanh Anh Quốc, vườn hồng Pháp Quốc và vườn đào Nhật Bản. Vườn đào Nhật Bản chiếm hẳn một diện tích lớn với những giòng suối quanh co, có thác, có gềnh lượn quanh mấy căn nhà thủy tạ, trà đình, xinh xắn. Vườn Shinjuku là một công viên có nhiều hoa đào nhất, vì ở nơi này đã có trồng đến 1500 gốc hoa đào với 75 loại hoa anh đào khác giống, khác màu.



Chúng tôi được hướng dẫn vào vườn hoa từ cổng Okido. Sau khi ghi nhận rõ lối ra và giờ tập họp xong thì chúng tôi nhanh chân hòa vào dòng người đông đảo để cùng trẩy hội hoa đào. Trời trong xanh, nắng ấm chan hòa, những cành hoa đào lung lay trong gió khoe những màu sắc, dáng hình riêng biệt. Góc này là những cây đào cổ thụ thật cao, cành lá xum xuê, hoa rơi rắc mọc từ những thân cây xem thật dễ thương. Góc khác có nhiều cây đào ủ rũ yếu mềm như cần có chỗ tựa nương, hoa lá xà xuống gần mặt đất. Tôi gặp lại những cây đào hoa kép hai màu trắng hồng, một loại hoa đào mà tôi vẫn thường thấy ở trong khu vực tôi đang cư ngụ. Nhưng nhiều nhất thì phải nói đến những cây hoa đào màu hồng, màu trắng, cánh đơn. Những đóa hoa đào cánh đơn này, nhìn giống như hoa của những cây hoa anh đào ở thành phố Đà Lạt, có hình dạng của những đóa hoa mai năm cánh, bởi thế người dân Đà Lạt đã gọi hoa anh đào với cái tên “Hoa Mai Đà Lạt.” Theo thiển ý của tôi, nếu những cây hoa đào này đứng riêng rẽ một mình thì chẳng có gì đặc biệt, có đặc biệt chăng là cả khung cảnh rực rỡ của một rừng đào. Chúng tôi mải mê theo chân nhau đi lan man từ nơi này đến nơi nọ để chụp hình. Chỉ có một điều tôi cảm thấy hơi lạ là thay vì đi tung tăng ngoạn cảnh như bọn du khách chúng tôi, thì phần đông những người dân bản xứ lại rủ nhau túm năm tụm ba trải bạt, trải khăn khắp cùng sân cỏ, bày biện thức ăn như đang đi picnic, hơn là đi ngắm hoa. Thậm chí đến trong một góc tận cùng của vườn Nhật, tôi cũng thấy đầy đặc người là người, người đứng, người nằm, ngồi la liệt như đang tham dự một cuộc xuống đường hay đấu tranh tập thể.



Sau này được anh Minh giải thích tôi mới biết tại sao dân Nhật trải khăn, trải bạt khắp cùng sân cỏ. Thì ra mùa hội hoa đào cũng là một dịp để người Nhật hội họp trong những công viên, dưới những tàn cây đào, vừa ngắm hoa, vừa ăn uống, vui đùa, trò chuyện, ca hát cùng nhau. Đây cũng là một dịp để người Nhật đem những muộn phiền của một năm qua đem ra thả cùng hoa gió. "Đặc biệt" nhất là trong những ngày này, nhân viên trong công ty có thể mời xếp của mình đi dự hội hoa đào với mình, sau khi men sake đã thấm vào mạch máu thì thuộc cấp có thể xỉ vả xếp của mình không tiếc lời, và người xếp chỉ hoan hỉ chấp nhận những lời mắng nhiếc đó, rồi nhẹ nhàng an ủi, xin lỗi nhân viên. Sau ngày đó thì cấp dưới, cấp trên cùng vui vẻ nắm tay nhau trở về với công việc mà không giữ lại thắc mắc trong lòng. Nhưng theo tôi, thì người Nhật nên thêm vào cái truyền thống “đặc biệt” này một truyền thống mới như… nhờ những cánh hoa thơm quyện theo gió mới của mùa Xuân đem thông điệp tình yêu với những lời hẹn hò, những chúc tụng yêu thương trải đến khắp mọi nẻo đường thì có lẽ hay hơn.

Giã từ Công Viên Quốc Gia, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Nơi chúng tôi sắp đến là chùa Thiển Thảo (Senso), Nghe nói ngôi chùa này tuy nhỏ, nhưng số người thăm viếng cũng rất là đông đảo, chỉ đứng hàng thứ nhì sau đền Minh Trị. Hai bên đường vào chùa có những hàng quán bán thức ăn, áo quần, và đồ lưu niệm. Vì là chủ nhật, trong mùa lễ hội, nên người đông như nêm cối. Tuy đông như vậy nhưng khách thập phương cũng cố gắng đứng trước một cái lư hương nghi ngút khói, to tướng giữa trời chờ đợi đến lượt mình để đưa tay quấn lấy khói hương trầm ướp vào mình cầu phước. Chúng tôi chỉ quanh quẩn ở trong chùa có chừng ba mươi phút rồi lại tập họp nhau để đi ăn trưa ở một quán ăn nhỏ gần chùa, rồi sẽ đi thăm đền Minh Trị (Meiji Shrine).

Cổng đền Minh Trị là một cái tori lớn, bên cạnh có cây tùng cổ thụ nghe nói đã sống năm ngàn năm. Trước ngưỡng cửa sân đền Minh Trị có một giếng nước xây bằng xi măng hình chữ nhật có mái ngói xanh che. Đây là Temizuya, hay giếng nước tẩy trần. Trên thành giếng là những cái gáo tròn, nhỏ, làm bằng tre nằm gọn gàng, ngay ngắn. Nước róc rách chảy từ một ngòi nước lồng trong một ống tre ở chính giữa hồ đưa hơi lên mát lạnh.



Theo tục lệ, thì chúng tôi phải rửa tay, súc miệng cho sạch sẽ, thanh khiết rồi mới được vào diện kiến thánh thần. Bọn chúng tôi cũng vui vẻ múc nước rửa tay rồi súc miệng. Có thể là không nghe lời hướng dẫn kỹ càng của anh Minh lúc ở trên xe nên chúng tôi đã hớp nước từ trong gáo để súc miệng. Chừng sửa soạn bước qua ngưỡng cửa tori, Grace mới đưa cho tôi xem cái brochure mà con nhỏ đã lấy từ một cái hộp treo trên thân cây cột chống giữ mái đình, cái brochure có hình vẽ và lời chỉ dẫn rõ ràng cho du khách về phương cách tẩy trần. Theo lời hướng dẫn này thì chúng tôi phải rửa tay trái, rồi đến tay phải cho sạch trước, rồi múc nước đổ vào tay trái và súc miệng từ ngụm nước trên tay, chứ không ai kề môi của mình bên gáo bao giờ. Xong xuôi rồi lại phải rửa lại tay trái và rửa cho sạch cái gáo trước khi bỏ lại ngay ngắn trên thành giếng. Tôi quay qua “thông dịch” cho mọi người nghe. Cả bọn chúng tôi phá lên cười với nhau, cứ tưởng mình làm thủ tục vệ sinh mà chính ra mình lại làm… mất vệ sinh.

Theo lời anh hướng dẫn viên Đỗ Thông Minh, thì Đền Minh Trị là nơi thờ vua Minh Trị (một minh quân lừng danh của Nhật) và hoàng hậu Shoken. Tuy vua Minh Trị và hoàng hậu Shoken không phải là thần thánh, nhưng người Nhật đã tôn kính ông bà như thần thánh vì cảm phục đức hạnh của hai vị. Vua Meiji và hoàng hậu Shoken thương dân, yêu nước, và ông bà đã bầy tỏ mối quan tâm đến thần dân, đất nước, và ngay cả đến tất cả nhân loại trên thế giới qua trăm ngàn bài thơ làm theo thể Waka, một loại thơ cổ truyền của Nhật. Ngày nay một số bài thơ đã được chuyển dịch sang Anh Ngữ, có lời dẫn giải rõ ràng và đã trở thành những lá xâm để trong hộp xâm “Omikuji” ở điện thờ chính. Chỉ với 100 yen, du khách có thể vào trước điện thờ xin lễ, rút xâm xem lời thơ có ứng nghiệm vào chuyện mình xin cầu không.

Mỗi năm, vào dịp Tết, đền Minh Trị có khoảng ba bốn triệu người đến thăm viếng, xin lễ và cầu nguyện. Người đứng xem lễ đầy đặc cả một khoảng sân rộng lớn. Không vào gần được chính điện để bỏ tiền vào thùng phước sương nên dân chúng đã cầu nguyện và ném tiền vào tiền sảnh của đền thờ. Những đồng tiền sắt được ném tới tấp như mưa đã để lại những vết chém nho nhỏ khắp nơi trên thân những cây cột gỗ to tướng ngay trước điện thờ. Đền Minh Trị cũng là nơi thường có những đám cưới được tổ chức theo nghi lễ Thần Đạo.

Tôi vào trong chính điện làm thủ tục diện kiến cố Thiên Hoàng. Lần này thì tôi đọc lời chỉ dẫn trong cái brochure kỹ càng trước khi hành lễ. Trước hết, tôi bỏ một ít tiền vào trong thùng phước sương, rồi cúi đầu chào hai lần, đứng thẳng người lên, vỗ tay hai lần, rồi lại cúi đầu xuống chào lần nữa. Tôi chưa kịp ngỏ lời cầu xin, thì bỗng nghe có tiếng mấy chị trong đoàn gọi nhau ơi ới - “Ra xem đám cưới bà con ơi…” - làm tôi cũng vội vàng kết thúc việc chào hỏi, xin cầu rồi bước theo ra. Tôi thấy mấy ông thợ chụp hình trong đoàn của chúng tôi đang hấp tấp chạy về phía tay phải của điện thờ, đuổi theo một đoàn người đang từ từ tiến vào lễ điện bên hông của chánh điện để kịp săn hình. Đám cưới theo nghi lễ Thần Đạo nhìn cũng giống như đám rước thần. Một ông chủ lễ áo trắng, quần tím, đi đầu. Một ông trẻ hơn mặc toàn trắng đi sau. Trên tay mỗi người có cầm một miếng gỗ dài tương tự như cái thẻ bài. Đi đằng sau hai ông là hai cô gái Nhật cũng mặc áo trắng nhưng có điểm những cánh hoa màu đen, quần màu cam, trông có vẻ giống là hai người phụ lễ. Rồi đến cô dâu, chú rể. Cô dâu Nhật, trong bộ trang phục cổ truyền màu trắng, nón phủ trên đầu cũng trắng toát, im lặng đi bên cạnh chú rể trong bộ áo cổ truyền màu đen, có thắt những giải nơ màu trắng. Ngoài ba người dẫn lễ đi đầu, mặc quần áo có vẻ màu mè, còn lại quan viên hai họ, khách khứa theo sau cô dâu, chú rể toàn mặc những trang phục màu trắng đen, hay màu tối tăm, nhạt mờ, buồn tẻ. Cả một đoàn người đi dự lễ cưới mặt mũi nghiêm trọng, im lìm tiến bước. Tôi không thấy ai mở một nụ cười. Nhìn mặt mũi đoàn người này, tôi có cảm tưởng như là họ đang đưa cô dâu đi tế thần hay hiến dâng cho Hà Bá.



Users browsing this topic
Guest
6 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.