Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Sống Độc Thân
Phượng Các
#1 Posted : Friday, February 25, 2005 4:00:00 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Phụ Nữ Nhật Ưa Độc Thân; Chính Phủ Sợ Thiếu Trẻ Em

TOKYO - Đa số phụ nữ Nhật độc thân không muốn lập gia đình và tin rằng họ có thể sống hạnh phúc trong phần còn lại của cuộc đời, theo kết quả thăm dò phóng ra 1 bóng đen trong tương lai của nước Nhật bị đe dọa bởi sự hạ thấp sinh suất.
Khoảng 70% phụ nữ độc thân trả lời phỏng vấn của nhật báo bảo thủ Yomiuri cho biết họ chọn tiếp tục cuộc sống độc thân.
Tỉ lệ sinh con trong đời của 1 phụ nữ tại Nhật năm 2003 là 1.29, thấp nhất kể từ sau Thế Chiến.
Riêng khu vực thủ đô Tokyo, tỉ lệ này chỉ lả 0.9987.
Hôm Thứ 2, chính phủ Nhật loan báo tỉ lệ tăng dân số tính đến ngày 1-10 chỉ là 0.05%, thấp nhất 54 năm. Dân số Nhật tính đến ngày 1-10-2004 là 127,687,000.
Cơ quan nghiên cứu của chính phủ dự báo dân số Nhật tăng nhiều năm 2006 và qua năm sau lại tiếp tục giảm - nếu khuynh hướng này tiếp tục, dân số Nhật năm 2050 dự báo là 100 triệu 6000,000.
Trong số các nguyên nhân gây giảm sút sinh suất là thái độ về hôn nhân, gánh năng tài chính của việc nuôi dưỡng con cái và sự khó nhọc của phụ nữ phải chăm sóc con sau nhiều giờ đi làm.
Báo Yomiuri cho biết 74% phụ nữ ở độ tuổi 20 tin rằng có thể sống hạnh phúc với tình trạng không kết hôn, ở độ tuổi trên trên 30, tỉ lệ tương ứng là 66% và độ tuổi trên 40 là 58%.

vietbao.com

Phượng Các
#2 Posted : Saturday, June 4, 2005 4:06:20 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Sharon Stone: “Phụ nữ độc thân hoàn toàn tự lập”
Monday, May 23, 2005


LONDON, Anh Quốc (Daily Mail) - Nữ diễn viên bốc lửa của “Basic Instinc” (Bản năng gốc) tiếp tục hưởng niềm vui làm mẹ khi nhận con nuôi lần thứ hai, Laird Vonne Stone. Cô là mẹ của bé Roan, 4 tuổi, người cô nhận nuôi cùng người chồng cũ Phil Bronstein.

Sharon nói: “Tôi đã không dám hy vọng cuộc sống của mình sẽ tốt đẹp hơn, nhưng để có điều tốt đẹp thì hai người tốt hơn một”.

Cô ly dị Bronstein năm 2004, sau 5 năm chung sống. Bạn bè và gia đình vẫn luôn ở bên cô, giúp cô nuôi dạy các con và cô khuyến khích những người phụ nữ độc thân khác hãy dám làm mẹ. Ðối với Sharon, đây là quãng thời gian cô có nhiều đồng minh, tình yêu và sự quan tâm của mọi người. Cô khẳng định: “Những gì tôi có hiện nay chứng tỏ, phụ nữ độc thân có thể làm được mọi chuyện”.

Tuy nhiên, Sharon Stone cũng thừa nhận, để làm một người mẹ tốt và một người phụ nữ thành đạt, cô phải cố gắng rất nhiều.

Cô nói: “Tôi mong tất cả phụ nữ độc thân hãy đứng lên và chứng minh với cả thế giới rằng, chúng ta là phần quan trọng của thế giới”.

Pearl
#3 Posted : Sunday, August 28, 2005 1:28:31 AM(UTC)
Pearl

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 37
Points: 0

CÔ ĐƠN


Ở thủ đô Kathmandu xứ Nepal, người dân tại đây có phong tục chọn ra một em bé gái làm vị đại diện cho một nữ thần Ấn Độ Giáo và giam em bé này trong một lâu đài, cấm không cho ra ngoài. Người ta chăm sóc cho mọi nhu cầu của em này, trừ nhu cầu cắt tóc. Em bé không bao giờ được cắt tóc hay chạm chân xuống đất. Người ta giữ em trong cái ngục tù này cho đến ngày em bắt đầu có kinh nguyệt. Sự “nguyền rủa” của hành kinh nay đã trở thành vị cứu tinh của thiếu nữ và một em bé xấu số khác lại được thay thế. Người ta tin rằng những em gái nhỏ bé này là may mắn. Thế nhưng, tâm hồn không tin vào thần linh của tôi cảm thấy buồn bã khi nghĩ đến sự tách biệt và cô đơn mà những em bé này bị cưỡng bức phải chịu đựng.

Một số người cho rằng việc trở thành một tu sĩ sống đời sống không gia đình cũng là một lối sống khốn khổ không kém gì những em bé kia. Lúc tôi thôi làm việc và chuẩn bị rời nước Úc để đi thọ giới trở thành một nhà sư thì, theo truyền thống của bệnh viện, tôi ra một quán rượu trong vùng cùng nhiều bác sĩ để uống rượu chia tay. Nơi đây, tôi, một nhà sư Phật giáo tương lai, ngồi nơi bàn rượu với điếu xì-gà trong miệng, một ly bia trước mặt, và trong vòng tay hai nữ bác sĩ trẻ...một trong hai nữ bác sĩ này hỏi tôi, "nhưng mà, không biết rồi anh có sẽ cảm thấy cô đơn không?"

Tôi trả lời, "tôi không biết, nhưng tôi đã quyết định lên đường."

Tôi không lạ gì với sự cô đơn. Một vài năm trước, tôi chia tay người yêu ở nước Úc để sang Anh dự khóa tu nghiệp y khoa và nghiên cứu hậu đại học, và không giấu gì bạn, tôi đi để tìm sự phiêu lưu. Tại Anh, tôi đã tìm thấy tất cả - phiêu lưu, bè bạn, học tập và làm việc đầy hứng thú. Thế nhưng, khi những lá thư của người yêu từ Úc gởi đến, và những kỷ niệm xâm chiếm tâm tư, thành phố London nhộn nhịp bổng trở thành nơi cô đơn nhất trên thế gian. Tôi khao khát được có nàng bên tôi và chia sẽ những niềm hạnh phúc này.

Tấm gương của các vị Lạt Ma và sự sáng suốt có được từ lời dạy của đức Phật đã là căn bản cho sự sẳn sàng chấp nhận cô đơn để trở thành một Tăng sĩ của tôi. Tôi chưa từng gặp ai có một mức độ minh mẫn, hạnh phúc, và đầy sự hóm hỉnh như các vị Lạt Ma, và tôi cũng đã biết rằng, khi ở London, những lúc tôi không nghĩ đến người yêu của tôi, đó là những lúc tôi không cô đơn. Nếu sự cô đơn chỉ vì sự thiếu vắng nàng thì tôi phải luôn luôn cảm nhận nó. Thế nhưng, tôi không phải lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. Vì thế, dường như có thể suy luận ra rằng sự cô đơn đến từ tâm thức.

Tôi đã chứng kiến sự cô đơn kinh khủng của cha tôi khi mẹ tôi qua đời ở tuổi rất trẻ, và tôi cũng đã biết rằng thời điểm khi chúng ta có một người bạn thân thiết thì cũng là khởi đầu cho một sự cô đơn khủng khiếp khi sự chia ly không tránh khỏi xảy ra trong tương lai. Nếu tôi có thể học được cách tâm thức vận hành thì tôi có thể đạt tới sự chế ngự tâm và xả bỏ sự bất hạnh phúc cùng nguyên nhân của nó, và đó là những gì thuộc về đạo Phật.

Hết thảy chúng ta đều trãi qua sự cô đơn ở những mức độ khác nhau trong suốt cuộc đời chúng ta, và chúng ta thường có khuynh hướng trách móc thái độ thờ ơ không quan tâm của người khác hay xã hội cho sự cô độc của mình. Đúng là những điều kiện bên ngoài là có thật, nhưng nguyên nhân chính yếu của sự cô đơn chính là do chúng ta tự khoá chặt mình trong toà lâu đài chúng ta tự tạo dựng. Một định nghĩa dễ hiểu cho những bệnh nhân loạn thần kinh chức năng là nhóm người xây lâu đài trên hư không, và định nghĩa cho những bệnh nhân tâm thần là những người sống trong những lâu đài trên hư không. Với thái độ tự kỹ (coi mình là trung điểm vũ trụ) thèm khát được yêu thương, thừa nhận, và được quý trọng, tất cả chúng ta sẽ đi gần đến bờ thẳm của loạn thần kinh chức năng do sự cô đơn đơn tạo ra.

Tôi đã đề cập trước đây là mẹ là những hình ảnh quá quan trọng trong cuộc sống của chúng ta, bởi vì, khi là những ấu nhi, chúng ta được mẹ cho bú mớm. Mẹ nuôi dưỡng thân chúng ta bằng sữa từ ngực của bà và ấp ủ tâm hồn chúng ta với tình thương từ trái tim. Mẹ cai sữa cho chúng ta, nhưng mẹ không cai tình thương khỏi chúng ta. Khi chúng ta lớn lên, chúng ta cảm thấy nhu cầu được tự lập và thế là chúng ta tự tách rời mình khỏi sự lo âu của mẹ, và chúng ta lại còn trách móc mẹ của chúng ta cho những khó khăn trong cuộc sống của mình. Sự lỗi lầm, tuy nhiên, là ở trong tâm thức của chúng ta, trong cái sự thèm khát tình thương đã bị đánh mất của mẹ.

Xúc cảm của chúng ta thật là hết sức bất ổn; chúng ta đi lên tuyệt đỉnh của hạnh phúc khi nghe những câu như, "em yêu anh," và chúng ta cũng bị dèm xuống tận cùng của tuyệt vọng, và ngay cả tự sát, khi thấy những dòng chữ, "tôi không còn yêu anh nữa," hay, "tôi chán ghét anh."

Ngày nào mà chúng ta còn cảm thấy nhu cầu được yêu thương, thừa nhận, và quý trọng thì ngày ấy chúng ta còn luôn chịu nổi đe dọa của sự cô đơn, và chúng ta càng đòi hỏi những thứ này ở tha nhân nhiều bao nhiêu, thì tha nhân càng dễ rút đi tình cảm của họ bấy nhiêu. Nhu cầu này ngày nay bị tận dụng một cách đáng sợ bởi một thế giới thương mại chỉ quan tâm đến tiền bạc của bạn, bởi những kẻ săn tìm tình dục chỉ quan tâm đến khoái cảm của họ, và bởi những tôn giáo chỉ quan tâm đến số lượng môn đồ và ngân quỹ của họ.

Tôi không có ý nói rằng chúng ta phải nên từ chối tình thương và vân vân…Chúng ta nên nhận và ban phát tình thương một cách ngang nhau, cảm nhận hạnh phúc trong phút giây hiện tại và đừng làm vững mạnh lâu đài trên hư không với ý tưởng không thực rằng, "nó sẽ tồn tại vĩnh cửu.”

Hạnh phúc cao quý nhất trong cuộc sống đến từ ban phát tình yêu, hơn là nhận nó, và đúng là có vẻ nghịch lý nhưng khi ban phát tình yêu mà không đòi hỏi điều gì đền đáp, thì bạm làm cho tha nhân thương yêu, thừa nhận, và quý trọng bạn hơn hết thảy mọi thứ.

Đây là bài pháp của Lạt Ma Thubten Gyatso, trước đây là bác sĩ Adrian Feldmann, một vị Tăng người Úc hiện nay đang làm việc tại Mông Cổ. Bài pháp này được đăng trên tờ báo Anh ngữ địa phương tại thủ đô Ulaan Baatar của Mông Cổ.

Lạt Ma Thubten Gyatso (Bác sĩ Adrian Feldmann)
Pháp Hạnh dịch


MM_Ngoc
#4 Posted : Thursday, September 22, 2005 10:56:05 AM(UTC)
MM_Ngoc

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 317
Points: 0

hihihi mấy chị nói làm em nhột qúa... Nhưng sống đôc thân cũng thích lắm đó mấy chị ui... Cái hội Độc Thân của tụi em lại rất vui đó...hihihi.. chỉ có điều hội này có 5 người mà hết 4 người là 4 chàng Ngự Lâm Cô Quạnh ...có mỗi em là nữ àh...hihihi.phải xin mãi mấy Ngự Lâm Quân mới cho vô Hội đó mấy chị ạh ,đó là sau khi em đọc tờ ĐƠN XIN GIA NHẬP HIỆP HỘI như sau :

Ta đây chỉ có một mình
Ngự Lâm 4 người xúm đánh mình Ta
Đánh Ta đâu lợi chi mà
Cho Ta nhập Hội Ta tha các Người
Nếu không suốt cả cuộc đời
Ngự Lâm 4 người điêu đứng vì Ta


hihihi thế là MM_Ngoc đã được sếp hàng chót sau các Ngự Lâm Cô Quạnh...vui ơi là vui...nhưng về đến nhà thì em không có cô quanh đâu...hihihi vì còn có hai bé con nữa đó....lại tạo thành hội Phụ Huynh Học Sinh
Phượng Các
#5 Posted : Friday, September 23, 2005 12:48:33 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
quote:
Gởi bởi MM_Ngoc
...nhưng về đến nhà thì em không có cô quanh đâu...hihihi vì còn có hai bé con nữa đó....lại tạo thành hội Phụ Huynh Học Sinh




Nhìn hình Ngọc tưởng còn son
Ai ngờ Ngọc đã hai con rồi à?

Cooling
MM_Ngoc
#6 Posted : Saturday, September 24, 2005 5:48:23 PM(UTC)
MM_Ngoc

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 317
Points: 0

Không những em có hai con
Mà còn lớn đại mới ngon đó à
Một nhóc thì đã 23
Một nhóc 18...ha ha đã đời
Chỉ vì Ông Trời thương thôi
Cho em trẻ mãi - wạy chơi mọi người







ĐÓ LÀ 2 NHÓC CỦA EM ĐÓ MẤY CHỊ Ạ - ĐÃ KHÔNG MẤY CHỊ... HIHIHI
PC
#7 Posted : Tuesday, August 7, 2007 8:59:22 AM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Nhiều phụ nữ Trung Quốc chọn lối sống độc lập

TTO - Thay vì đưa mình vào khuôn khổ của cuộc sống gia đình, nhiều phụ nữ Trung Quốc lại muốn có cộng đồng xã hội của riêng mình. Đó là nơi họ có thể quên đi những ghen tị, nguôi đi những lời phàn nàn thường nhật - đó là khi ở bên bạn bè.

Học vấn cao cộng với sự duyên dáng đã giúp họ tiến thân trong xã hội. Vũ Sa là một ví dụ về lớp phụ nữ mới này ở Trung Quốc. Cô có bằng thạc sỹ, một công việc được trả lương cao trong công ty chứng khoán và ngoại hình khá đẹp. Nhưng cô gái 28 tuổi ở thành phố Thượng Hải này vẫn “phòng không”.

Sa tâm sự: “Tôi muốn có một vị hôn phu yêu tôi và chịu đựng được tôi. Anh ấy phải kiếm được nhiều tiền hơn tôi, có đủ thời gian để ở bên tôi và tuổi không được quá 35”! Cô nói về kế hoạch hôn nhân với cùng giọng điệu như khi vạch ra một kế hoạch kinh doanh vậy. Nhưng Sa không phải là cô gái thành thị duy nhất đặt ra kỳ vọng cao về người chồng.

Lưu Văn, giám đốc một công ty ở Bắc Kinh, nói: đôi khi cô ghen tị với những cô gái có mức lương khiêm tốn, dựa vào chồng và sống cuộc sống vô tư lự. Nhưng khi ký được hợp đồng mới, Văn lại biết rằng mình đúng đắn khi lựa chọn cuộc sống hiện nay.

Một điều tra mới đây với khoảng 1.000 nữ nhân viên văn phòng ở Bắc Kinh cho thấy 60% trong số này cho rằng thật là tẻ nhạt khi “đối mặt với ông chồng mỗi ngày” và “thực hiện vai trò của người phụ nữ chăm lo việc gia đình”.

Đa số đều nói họ muốn có quyền cao hơn trong mối quan hệ vợ chồng. Khoảng 85% phụ nữ được hỏi cho biết họ có toàn quyền kiểm soát người yêu hoặc chồng và 70% nhận thức đầy đủ về “vẻ hấp dẫn của mình với đàn ông”.

THƯƠNG VŨ (Theo China.org.cn)
PC
#8 Posted : Monday, March 24, 2008 5:51:10 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Sống độc thân khỏe hơn so với vợ chồng thiếu hạnh phúc
Thursday, March 20, 2008


NEW YORK - Vợ chồng ít cãi nhau không chỉ tốt cho màng nhĩ, giúp chén bát không bị đập bể, mà còn tạo áp huyết tốt cho họ. Hạnh phúc hôn nhân giúp giảm áp huyết. Ðó là một kết quả sơ khởi được ghi nhận trong một nghiên cứu mới đây.

Thế nhưng một kết quả thứ nhì đã gây ngạc nhiên hơn cho các nghiên cứu gia. Ðó là trong trường hợp hôn nhân thiếu hạnh phúc, áp huyết của vợ chồng có thể còn tệ hơn so với người độc thân.

Bà Julianne Holt-Lunstad nói với hãng thông tấn AP hôm 20 Tháng Ba, rằng những nghiên cứu trước đây cho thấy hôn nhân thường giúp người ta sống khỏe mạnh hơn so với người không lập gia đình.

Giờ đây các chuyên gia nhận thấy một hôn nhân thiếu hạnh phúc sẽ có ảnh hưởng tệ hại hơn đối với áp huyết của vợ hoặc chồng so với áp huyết của người độc thân.

Bà Holt-Lunstad là giáo sư tâm lý học tại trường Brigham Young University. Nghiên cứu của bà được đăng trên tạp chí chuyên khoa Annals of Behavioral Medicine.

Có 204 cặp vợ chồng và 99 người độc thân tham dự cuộc nghiên cứu của bà Giáo Sư Holt-Lunstad. Họ được đo áp huyết vào bất cứ lúc nào trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Những cặp vợ chồng cũng trả lời những câu hỏi về tình trạng hôn nhân của họ.

Sau khi phân tích những dữ kiện, các chuyên gia khám phá những cặp vợ chồng hạnh phúc và hài lòng với hôn nhân đã có áp huyết trung bình thấp hơn trong vòng 24 tiếng đồng và vào ban ngày.

Ðối với những cặp có xích mích hoặc căng thẳng trong hôn nhân, áp huyết trung bình của họ còn cao hơn so với áp huyết của những người độc thân. Vào ban ngày, áp huyết của vợ chồng thiếu hạnh phúc đã tăng thêm 5 điểm, tiến vào mức cần được bác sĩ khuyến cáo về tình trạng sức khỏe.

“Tôi nghĩ nghiên cứu này đáng được chú ý,” bà Karen Matthew nói với hãng AP. Bà là giáo sư bệnh tâm thần tại University of Pittsburgh. Bà từng nghiên cứu bệnh tim và áp huyết cao nhưng không tham dự cuộc nghiên cứu nói trên.

Bà nói rằng có rất ít chuyên gia trong lãnh vực áp huyết cao từng tìm hiểu về phẩm chất của hôn nhân thay vì chỉ phân biệt người có gia đình với người độc thân.

Ông Brian Baker, giáo sư tâm lý học tại University of Toronto, nói rằng khi tìm hiểu về áp huyết, sự nghiên cứu về phẩm chất của hôn nhân điều quan trọng và hợp lý hơn.

Vì đa số người tham dự là da trắng, các chuyên gia không biết kết quả kể trên có thể được áp dụng đối với các chủng tộc khác hay không. (h.d.)

nguoiviet online
PC
#9 Posted : Saturday, June 19, 2010 3:50:15 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,668
Points: 25
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)

http://phattuvietnam.net/4/23/10751.html

Melvin McLeod: Tôi nghĩ là ai ai trong chúng ta cũng từng có thương một người trong cuộc đời và ta sẽ sẵn sàng gánh chịu hết những khổ đau của người kia và sẵn sàng trao tặng cho người đó những hạnh phúc ta có. Nhưng làm sao để trải rộng tình thương đó ra cho mọi người? Làm như thế thì cuối cùng mới chuyển được thế giới? Làm sao nhân lớn lên và làm lan rộng ra cái tình thương mà mỗi người trong ta đều có?

Thiền Sư Làng Mai: Khi ta mới lọt khỏi lòng mẹ, vừa tách rời cung điện ấm áp (tử cung) của mẹ, ta bắt đầu sợ hãi, cái sợ đầu tiên đó nó thật lớn và thật sâu bởi vì ta có thể chết trong giây phút trọng đại, nguy ngập ấy.

Rồi người ta lại cắt mình ra khỏi cái cuống rốn đã nuôi nấng mình khá lâu trong bụng mẹ. Giờ đây thì mình phải tự thở lấy. Phổi của mình khi ở trong bụng mẹ thì có nước, nhưng trong giây phút trọng đại này, ta phải đẩy chất nước ấy ra khỏi phổi để tự hít vào hơi thở đầu tiên, nếu làm không được thì mình sẽ chết.

Thành ra, kinh nghiệm đầu tiên của ta về cái sợ là lúc đó và cái ước muốn ban đầu muốn được sống sót nó cũng được sinh ra lúc ấy. Cái ước muốn đầu tiên được sống còn cũng được phát sinh từ lúc ấy. Kinh nghiệm sợ hãi ban đầu được phát sinh từ lúc ấy.

Là một em bé mới sinh, mình thấy mình thật bất lực. Mình sẽ không sống sót nổi nếu không có ai đến chăm sóc mình. Khi mình nghe bước chân của ai đó đến gần để chăm sóc mình thì mình hạnh phúc.

Cả ngày mình chỉ chờ đợi tiếng chân đến gần mình bởi vì mình biết sau khi tiếng chân đến gần là có sữa, có sự ấm áp, có mọi thứ… Đó là cái sợ ban đầu và cái thèm khát ban đầu được phát sinh.

Rồi khi mình lớn lên, cái thèm khát có một người yêu cũng là sự tiếp nối từ cái thèm khát ban đầu đó. Mình thấy cần có một người để chăm sóc mình, nếu phải sống một mình thì thiếu thiếu cái gì đó và mình thấy hơi bất lực, mong manh. Mình không tự thấy yên tâm nếu chỉ sống một mình.

Vì vậy cứ tìm cách có một người yêu cùng sống bên nhau, đó cũng chứng tỏ là cái thèm khát ban đầu (khi mới sơ sinh) vẫn còn đó, rằng mình không cảm thấy an tâm nếu không có ai bên cạnh.

Thế nên người yêu, người bạn hôn phối cũng là một loại tiếp nối sự thỏa mãn cái thèm khát ban đầu, cái nhu yếu có mẹ có bố kề bên. Ta thấy có sự an ổn ngay khi có mẹ một bên, có bố kề bên. Thật ra không phải sự có mặt thật sự của bố, của mẹ mới làm cho mình an tâm. Thật ra chính cái ý niệm là “mẹ đang ở đây mà” hay là “bố đang ở đây mà” đã khiến cho mình có cảm giác an ổn rồi. Nhưng sau một thời gian thì mình thấy người ở kề bên mình ấy làm phiền mình quá và mình muốn ly dị.

Thế nên thật ra không phải vì sự hiện diện của anh chàng hay cô nàng ấy cho mình có cảm tưởng thoải mái mà chính là cái ý niệm trong đầu mình và cái thèm khát ban đầu khi còn bé thơ nó đã sai khiến.

Tình yêu, trong đạo Bụt lúc nào cũng bắt đầu bởi chính mình trước khi có sự xuất hiện của những người khác trong cuộc đời mình. Tình thương theo Bụt dạy là khi mình trở về “nhà” (thân và tâm) của chính mình.

Mình nhận diện được nỗi khổ trong tâm mình, cái sợ ban đầu, cái thèm khát ban đầu... Sự hiểu biết sâu sắc nỗi khổ của mình khiến mình nhẹ ra và biết thương mình nhiều hơn, bởi vì mình quyết định đạt tới trọn vẹn tiềm năng của mình. Và vì thế mình không cần phải có một người nào khác để mà bắt đầu thương. Ta nên bắt đầu bằng chính ta.

Tình thương chân thật không phải là phải chọn một người. Khi tình thương có mặt, mình tỏa rạng ra như một ngọn đèn. Đèn không chỉ chiếu lên trên một vài người trong phòng này, đèn sáng lên thì tất cả mọi sự vật xung quanh đều được hưởng. Cũng thế, nếu thật tình ta có tình thương trong ta thì mọi người quanh ta đều thừa hưởng - chẳng những con người được hưởng mà ngay cả cầm thú, cỏ cây và đất đá cũng được ân chiêm. Tình thương chân thật là như vậy. Tình thương chân thật là xả, là bao trùm tất cả.

Thành ra, muốn trải tình thương ra thật rộng, thật xa thì ta nên tập thấy thương, và tinh tấn tu tập để hoàn tất sự trọn vẹn, viên thông nơi chính mình.
Phượng Các
#10 Posted : Sunday, April 8, 2012 7:16:03 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Xu hướng độc thân tăng
08/04/2012



Số người sống cô độc, đơn thân trên thế giới đang tăng với tốc độ tên lửa. Số người độc thân ở Thụy Điển cao nhất thế giới.

Tôi muốn một mình

Tờ Guardian đã dùng cái tít như vậy để nói về sự gia tăng cuộc sống độc thân. Viện dẫn từ một số liệu nghiên cứu thị trường của tổ chức quốc tế Euromonitor, Guardian cho hay, năm 2011 có 277 triệu người sống một mình trên toàn cầu, so với 153 triệu người năm 1996. Mười lăm năm qua, số người sống đơn độc đã tăng lên xấp xỉ 80%. Ở Anh, 34% số hộ một nhân khẩu, còn ở Mỹ là 27%.

Phụ nữ Mỹ sống đơn thân nhiều hơn đàn ông, tập trung chủ yếu vào lứa tuổi từ 35 đến 64. Hơn năm triệu thanh niên Mỹ độ tuổi 18-34 ở một mình, trong khi chỉ có 500.000 thanh niên tuổi đó sống độc thân vào năm 1950. Không giống thế hệ trước, người dân ngày nay sống đơn thân tập trung chủ yếu ở các khu vực thành phố lớn.

Thụy Điển hiện nay là nước có số hộ độc thân cao nhất thế giới, chiếm 47% dân số, đứng thứ hai là Na Uy với 40%. Các nước Bắc Âu, chính sách phúc lợi xã hội quốc gia của họ bảo vệ hầu hết các cư dân bị ảnh hưởng bởi cuộc sống một mình. Tại Nhật Bản, đời sống xã hội dựa trên nền tảng gia đình, khoảng 30% số người sống một thân một mình, tỉ lệ đó còn cao hơn nữa ở khu vực thành thị. Một người – một nhà ở Hà Lan và Đức cao hơn ở Anh. Trung Quốc, Ấn Độ và Brazil cũng là những nơi mà số lượng người sống độc thân tăng cao.

Tờ Guardian đưa ra nhiều lí do. Đầu tiên là do con người thích sống độc thân vì họ tự trang trải được cho bản thân mình. Nếu không bằng lòng về cuộc hôn nhân của mình, người trong cuộc dễ dàng quyết định từ bỏ hay duy trì. Hơn nữa, khi một mình, họ dễ dàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống của chính mình hơn. Họ sống lâu hơn và độ tuổi của người sống đơn thân cao hơn. Ngày nay, từ điều tra riêng của tác giả Eric Klinenberg, những người độc thân trẻ tuổi dành nhiều thời gian hơn cho bản thân và sự thăng tiến trong nghề nghiệp.

Kết quả cuộc nghiên cứu trên còn cho thấy, những người chưa từng kết hôn hoặc chưa có ý định kết hôn cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều so với những người góa bụa hoặc li dị. Những người đơn thân trung tuổi hoặc thanh niên tập trung ở thành phố. Họ tiêu nhiều tiền hơn, quan hệ xã hội rộng hơn. Theo Guardian, khuynh hướng này mới chỉ bắt đầu.

Những người đơn thân nói gì?

Colm Toibin, 56 tuổi, nhà văn Mỹ cho biết: “ Cứ thứ Sáu và Bảy, tôi có thể vui vẻ ở quán đến tận 10h đêm, nhưng tôi muốn lên giường đi ngủ một mình với cuốn sách kề bên. Sáng thứ Bảy tôi tỉnh giấc lúc 6 giờ, cứ nằm ườn trên giường tận hưởng với những ý nghĩ triền miên cho cả ngày. Đọc, ghi chép lên những tờ giấy nhắn, đói thì lục đồ trong tủ lạnh. Chẳng có ai thở dài về những cuốn sách và tờ giấy nhắn của tôi lộn xộn khắp phòng, bởi đó là ý tưởng cho những cuốn sách tôi viết… Không ai phiền lòng khi tôi uống say. Sáng hôm sau tỉnh giấc, tôi tự tỉnh giấc trong im lặng với cái đầu trong veo, sẵn sàng cho mọi thứ”.

Carmen Callil, 73 tuổi, nhà văn, sáng lập viên tờ Virago Press (Australia): “Tôi chưa từng nghĩ ngợi nhiều về tình trạng độc thân của mình, bởi tôi quyết định điều đó. Cả thời thơ ấu tôi sống trong một gia đình lớn, hiếm khi một mình. Tôi phải ngủ cùng phòng với các chị em gái, chia sẻ cuộc sống với các anh em trai và mẹ. Ông bà nội ngoại sống liền kề, còn những người họ hàng khác sống cùng dãy phố. Cô dì chú bác anh em họ đông đúc. Năm 21 tuổi, tôi rời khỏi gia đình. Ngay khi đó, tôi đã phải lòng một người đàn ông, rồi kết hôn theo kiểu hôn nhân mở. Năm 26 tuổi, tôi quyết định sống một mình kể từ đó. Tôi nhiều bạn, nên tôi chưa từng bao giờ lo lắng rằng mình sẽ chết cô độc cả”.

Alex Zane, 33 tuổi, DJ kiêm phát thanh viên truyền hình, Anh: “6 năm tôi sống một mình rồi. Sống thế này tôi có nhiều thời gian lắm. Không phải là ích kỉ mà chỉ là mình thích gì và làm gì mà không cần có người cùng tham gia. Nhưng bạn gái tôi vẫn có thể đến nhà, nhưng không ở chung nhà…”.

Esther Rantzen, 71 tuổi, nhân viên của tổ chức, The Silver Line, Mỹ, chuyên giúp đỡ người già chống lại cô độc và cô đơn: “Lần đầu tiên, tôi sống một mình khi 71. Tóc tôi mới bạc có ít sợi. Chồng tôi mất, các con ở chỗ khác. Giờ quen với việc ở một mình rồi, lũ cháu tới chơi là tôi lại thấy mình khó chịu”.

Sloane Crosley, 33 tuổi, nhà văn Anh: “Sau bất đồng với bạn trai, tôi đá anh ta ra khỏi nơi ở của mình. Sống thế này cảm giác thật tươi mới. Tôi có thể chăm sóc mèo, chén cả thìa đầy bơ rồi quẳng luôn vào chậu rửa…”.


“Sống một mình không đồng nghĩa với cô đơn. Những người li hôn hoặc đang li thân đều nói, chẳng có gì cô độc, bất hạnh hơn việc sống chung với một kẻ không thuộc về mình.”



Theo Tiền Phong
Phượng Các
#14 Posted : Friday, January 23, 2015 1:41:28 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Bí quyết sống lâu của cụ bà 109 tuổi: Tránh xa đàn ông

Trong kỷ niệm sinh nhật lần thứ 109 của mình, cụ bà Jessie Gallan, hiện sống tại một nhà dưỡng lão ở Aberdeen (Scotland) khiến mọi người choáng váng khi khẳng định bí quyết trường thọ của mình là cả đời tránh xa đàn ông.

Cụ Gallan không hết hôn. Cụ sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo có 5 chị em gái và một anh trai. Thuở nhỏ tất cả anh em phải ngủ chung trên một tấm nệm rơm và cụ luôn phải luôn nằm ở mép giường. Năm 13 tuổi, Jessie Gallan đã ra khỏi nhà, trở thành người giúp việc cho một nông trại. Sau đó, cụ làm việc cho một khách sạn, nơi từng có nữ hoàng và vương phi ghé thăm.

"Từ năm 13 tuổi tôi đã rời khỏi nhà và bắt đầu bằng công việc vắt sữa bò. Tôi luôn làm việc chăm chỉ và rất ít khi dành cho mình một kỳ nghỉ", cụ Jessie Gallan nói với báo Mirror.

Ngoài bí quyết tránh xa đàn ông, cụ bà cũng cho rằng việc mình thích tập thể dục, ăn một bát cháo ấm vào mỗi sáng và quan trọng luôn đối xử tốt với tất cả mọi người cũng giúp cụ khỏe mạnh tới nay.


Cụ Jessie Gallan tổ chức sinh nhật lần thứ 109 vào ngày 2/1 tại trại dưỡng lão. Một nhân viên chăm sóc cho biết cụ bà luôn tích cực tham gia các hoạt động ở trung tâm, bên cạnh việc thích tập thể dục mỗi ngày. "Cụ tham gia tất cả các buổi hòa nhạc và thích đi nhà thờ vào ngày chủ nhật. Rõ ràng cụ luôn có một lối sống lành mạnh", người này nói.

Cụ Jessie Gallan trở thành người phụ nữ lớn tuổi nhất ở Scotland sau cái chết của cụ Clare Dawson vào tháng 6/2013 ở tuổi 109. Hiện nay, người sống thọ nhất tại Anh là Ethel Lang, 114 tuổi.

Phan Dương
xv05
#11 Posted : Tuesday, March 17, 2015 6:36:36 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Originally Posted by: Phượng Các Go to Quoted Post
Xu hướng độc thân tăng
08/04/2012

Phụ nữ Mỹ sống đơn thân nhiều hơn đàn ông, tập trung chủ yếu vào lứa tuổi từ 35 đến 64.

Vậy sau tuổi 64 thì sao?
Họ lần lượt chết hay hết độc thân (kết hôn/chung sống với "partner") ?
hongkhackimmai
#13 Posted : Wednesday, March 18, 2015 12:56:46 AM(UTC)
hongkhackimmai

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,784
Points: 762

Thanks: 3 times
Was thanked: 100 time(s) in 87 post(s)
Originally Posted by: xv05 Go to Quoted Post

Vậy sau tuổi 64 thì sao?
Họ lần lượt chết hay hết độc thân (kết hôn/chung sống với "partner") ?



Sau 64 à ? Nhiều khi người ta kết hôn không phải vì tình ái, mà vì cần có người bên cạnh để lo cho nhau khi đau ốm, tối lửa tắt đèn. Con cái lớn hết rồi, họ có gia đình riêng không lo cho bố mẹ được.
Khi còn trẻ khoẻ mạnh thì sống một mình (độc thân) sướng hơn, già thì khác. Nhưng đàn bà muốn sống chung với partner mà không bị 'quấy nhiễu" về tình dục thì kiếm ông già già hehehe (nhưng không chống gậy), càng xấu càng tốt hehehe, vì như thế thì mình cũng ...không lên được, vô giường là mặc ai nấy ngáy pho pho. Sống chung hoà bình. Mình té họ biết, họ té mình biết mà giúp nhau.... đưa vô nhà thương (!). Đồng sàng nhưng không dị mộng (có mộng đâu mà dị !) vì chàng hết xí w ách gùi, còn nàng thì chỉ muốn làm ni cô hehehe, cho nên chuyện NO chăn gối không còn là một vướn đề nữa.
Sống như vậy có chán không ? Khi mình đòi hỏi, có nhu cầu gì đó mà không được đáp ứng thì mới chán, chứ mình chỉ muốn yên thân thì có gìđâu mà chán. Ai giúp mình mau chóng và sốt sắng bằng người bên cạnh and vice versa ? Miễn là người đó đừng đối xử mình như kẻ thù , hoặc mình sống với họ mà cái mặt chằm dằm, thì ai chịu thấu. Nghĩa là có qua có lại, nice to each other
Phượng Các
#12 Posted : Thursday, March 19, 2015 8:35:08 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Originally Posted by: xv05 Go to Quoted Post
Originally Posted by: Phượng Các Go to Quoted Post
Xu hướng độc thân tăng
08/04/2012

Phụ nữ Mỹ sống đơn thân nhiều hơn đàn ông, tập trung chủ yếu vào lứa tuổi từ 35 đến 64.

Vậy sau tuổi 64 thì sao?
Họ lần lượt chết hay hết độc thân (kết hôn/chung sống với "partner") ?


Khi làm poll (thăm dò ý kiến) thì người ta lấy mẫu đủ hạng tuổi, họ thấy là hạng tuổi từ 35 đến 64 là nhiều single hơn cả (fact). Bây giờ tới phần giải thích thì là ý kiến (opinion). Không phải lớp người đơn thân 35-64 đi vào tuổi già hơn thì bớt sống đời đơn thân mà đó là nhóm người thuộc thế hệ trước đó (cách lấy poll này không đi theo các người đó theo thời gian). Theo ý chị thì hạng trên 64 là hạng còn chịu nhiều quan điểm xưa, coi chuyện ly dị, sống không kết hôn, sống với bồ bịch sinh hoạt tính dục ngoài hôn nhân là khó chấp nhận, nên họ duy trì hôn nhân. Còn hạng 35 đến 64 là thoải mái hơn, sự ly dị phổ biến hơn. Còn hạng trẻ hơn thì hôn nhân còn chịu đựng được hoặc là còn trong giai đoạn trăng mật, con cái chưa lớn nên còn ở với nhau, khi nào vào lứa tuổi trung niên là rồi lúc đó sẽ hết chịu đựng nhau nổi hoặc vợ chồng nhàm chán nhau, ăn cơm nguội hoài cũng ngán thì họ chia tay. Hồi xưa chồng ngoại tình thì vợ cắn răng chịu, vì buông ra thì họ hết đường sống; nhưng ngày nay đàn bà có nghề nghiệp tự nuôi sống được, họ đâu cần phải lệ thuộc người chồng nữa.
Phượng Các
#15 Posted : Monday, December 9, 2019 1:36:31 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,347
Points: 18,978
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 634 time(s) in 595 post(s)
Sống Độc Thân Lợi Ích Gì Trong Tu Tập - Tinna Tinh


https://www.youtube.com/watch?v=nPQ4rH62-HA
Users browsing this topic
Guest (4)
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.