Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages<123
Thuyền Nhân
Phượng Các
#43 Posted : Wednesday, December 4, 2013 8:15:03 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Quảng cáo cho người khác chắc không sao BigGrin ...Chúng ta chỉ phiên phiến thôi chớ theo sát nghĩa thì đi ăn tiệm quán, đi tham quan cảnh trí này nọ, giới thiệu sách báo của mình ...là đều quảng cáo đó chớ. Nếu thành viên tham gia sinh hoạt lâu ngày rồi muốn quảng cáo tiệm tùng của mình, tác phẩm của mình có lẽ cũng châm chế được . Đàng này chỉ vào với mục đích duy nhất là quảng cáo hàng hoá của mình thì có vẻ lợi dụng cái diễn đàn này quá ...
xv05
#41 Posted : Wednesday, December 4, 2013 9:41:07 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Originally Posted by: Tonka Go to Quoted Post
Originally Posted by: xv05 Go to Quoted Post
Cái post phía trên (#38) cũng là (một kiểu) quảng cáo đó ạ!



Đồng ý BigGrin


Tựa đề của chương trình đối với "dạ tiệc dạ vũ", chỉ nhìn cái bích chương thôi là nghe nó chương chướng làm sao Confused
Ca sĩ, một tươi như hoa, một sexy, một điều hợp chương trình (thôi không nói nữa) ... khó hiểu thật Confused

Chị TK muốn hiểu thì... mua vé đi coi BigGrin
Phượng Các
#44 Posted : Monday, February 9, 2015 9:04:30 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Phượng Các
#45 Posted : Monday, May 4, 2015 9:02:37 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
trích bài sưu tầm trên Net:

Trở lại thăm Bidong:

....gần 2 ngày và 1 đêm mình ở đó thì thấy như vầy:
Buổi trưa có một số thuyền đánh cá của ngư dân Mã Lai cặp vào cầu tàu Jetty (mới xây sau này), cột thuyền vào rồi nghỉ ngơi trên tàu hoặc trên cầu tàu (rất rộng) hoặc lên đảo. Gần đến chiều, 4 - 5 giờ, họ rời đảo để đi đánh bắt hoặc câu đêm. Hầu hết họ không nói được tiếng Anh nhưng tất cả họ đều hiền lành và thân thiện. Nhóm mình đi có anh Anuar Ngah đi theo và ngủ lại đêm cùng nên mọi giao tiếp với người Mã anh đều nói chuyện và/hoặc thông dịch hết. Mấy người ngư dân này cho mình cá nếu mình muốn lấy. Họ cho Kiệt một con cá ngừ (tuna) to hơn cổ chân, nhìn ngon lắm, và Kiệt biếu họ lại ít tiền (12 Ringgit) nhưng họ nhất định không lấy, cuối cùng mình 'năn nỉ' họ cũng lấy. Họ muốn bán một con cá thu (Spanish Mackerel) lớn giá 30 Ringgit nhưng vì không ăn tới nên Kiệt không mua.
Ngoài biển cách cầu Jetty một đoạn thì có mấy bè cá (khá hiện đại), người chủ/công ty thuê vài người ở lại đảo để trông coi, ngủ lại đêm luôn. Họ làm lều/chòi gần khu hội trường ngày xưa và có máy phát điện nhỏ chạy suốt đêm và cũng có 1 - 2 chiếc cano đậu ở bãi biển. Họ cũng hiền lành và thân thiện không kém những người ngư dân kia. Họ nói là những đồng bào đến thăm đảo trước đó đã trả tiền cá và mực cho những người đến thăm sau (như mình) nên họ đưa cá và mực cho mình mà mình không phải trả tiền.
Còn bãi biển Khu G thì do một trường Đại Học nào đó thuê để một nhóm sinh viên / nghiên cứu sinh ở đó nghiên cứu / khảo sát gì đó. Sau khi rời cầu Jetty để về lại đất liền Terengganu, Kiệt nói cho tàu cao tốc chạy vòng qua khu G để Kiệt quay phim và anh Hung Le chụp hình. Còn bên biển khu F, Kiệt thấy có 2 cái phao lớn bằng mút xốp cứng (hard foam) trên bãi biển, chắc là của ngư dân địa phương.
Còn bãi biển Khu C thì.... ĐẸP 'trên cả tuyệt vời'
Phượng Các
#46 Posted : Friday, May 22, 2015 8:42:36 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Tình người & Lòng tri ân
ký ức còn lại sau 36 năm vượt biên

WESTMINSTER, California (NV) – “Tình người trong cơn tuyệt vọng, sự can đảm của các thuyền nhân, nhất là những người phụ nữ, và lòng tri ân những người đã cứu chúng tôi, như ông Ted Schweitzer, là những gì tôi muốn lưu giữ.”

Câu trả lời đó của ông Hoàng Huy Thành, hiện là giám đốc Công ty tư vấn về software Northwest EIS-OLAP ở Oregon, khiến tôi ngạc nhiên.

Bởi lẽ, khi đặt câu hỏi, “Giờ đây, trong thời khắc này, hồi tưởng lại hành trình tìm tự do đầy khốc liệt của mình từ 36 năm trước, điều anh còn lưu giữ trong ký ức là gì?”, tôi cứ ngỡ mình sẽ nghe được hồi ức đau thương, tàn khốc nhất của những phận người tưởng chừng đã rơi vào tận cùng của tuyệt vọng sau 11 ngày lênh đênh trên biển và 20 ngày kinh hoàng trên đảo Kra, trong đó có nhà văn Nhật Tiến, tác giả của Thềm Hoang, của Chim Hót Trong Lồng… từng làm say sưa biết bao trái tim độc giả.

Và, đặc biệt hơn, câu chuyện đi tìm lại vị ân nhân Ted Schweitzer của ông Thành sau hơn 35 năm, để ngỡ ngàng khám phá ra ông cùng 156 thuyền nhân khác đã được giải thoát như thế nào trong thời điểm ấy càng vẽ lên những nét đậm nhất, lãng mạn nhất, đẹp đẽ nhất về lòng người, tình người dù trong hoàn cảnh nào.




Từ trái: Nhà văn Nhật Tiến, ông Hoàng Huy Thành (phải)
cùng con trai và vợ của ông Ted Schweitzer - Max Schweitzer và bà Hằng Lê.
(Hình: Hoàng Huy Thành cung cấp)

Ngược dòng quá khứ

Ông Thành, đang sống tại Portland, Oregon, rời Việt Nam vào ngày 19 Tháng Mười, 1979 từ Vũng Tàu, cùng 80 người khác, “thuộc giới văn nghệ sĩ, giới khoa học kỹ thuật, cả thầy tu, ni cô, các sĩ quan đào thoát khỏi trại cải tạo của Cộng sản, nhưng đông nhất là giới sinh viên.”

Nhà văn Nhật Tiến, hiện ở Quận Cam, người có mặt cùng chuyến hải hành đó, nhớ lại:

“Mới ra khơi được một ngày thì biển động dữ dội. Sang ngày thứ ba thì thuyền chết máy, đành phó mặc cho sóng gió đưa đi. Tám ngày lênh đênh trôi giạt, thiếu ăn thiếu uống trầm trọng. 7, 8 con tàu đi qua nhưng không một tàu nào quan tâm tới dấu hiệu báo nguy của chúng tôi. Cho tới ngày thứ 10 của cuộc hành trình thì chúng tôi gặp một tàu đánh cá, khi đó chúng tôi mới biết là mình đã trôi giạt vào vịnh Thái Lan.”

Trong bài “Hành trình đi tìm tự do bằng tàu thuyền qua ngã Thái Lan”, nhà văn Nhật Tiến có ghi nhận:

“Chiếc tàu đầu tiên này sau khi lục soát tịch thu tất cả đồ nữ trang, đồng hồ và một số quần áo mà họ ưng ý, đã cho mượn bình điện để nổ máy và chỉ tọa độ cho chúng tôi đi vào đất liền. Sau đó, lại gặp thêm hai chiếc tàu đánh cá Thái Lan khác cũng lục soát, và một chiếc tàu dòng giây qua thuyền của chúng tôi để kéo vào hoang đảo Kra nơi cách địa phận quận Pakpanang thuộc tỉnh Nakornsri thamaraj chừng 5, 6 giờ tàu chạy.”

Cơn sợ hãi vì đắm thuyền giữa biển cả kéo dài từng giờ, từng phút triền miên trong 11 ngày đêm liên tiếp của 81 con người trên chiếc thuyền mỏng manh của ông Thành, của nhà văn Nhật Tiến kể như đã chấm dứt.

Tuy nhiên, sau hai ngày trên đảo hoang, những người này phát hiện ra dấu tích của nhiều nhóm người vượt biên Việt Nam trước đó từng đặt chân đến hòn đảo này. Những dòng chữ được ghi lại sơn trắng, bằng dấu than củi đã phai lạt trên bốn bức tường vôi của một căn chòi cho biết “phụ nữ khi lên đảo phải tìm cách trốn lên núi cao hay rừng sâu để khỏi bị hãm hiếp.” Đồng thời cũng qua những dòng chữ được viết vội đó, mọi người còn được biết “ngư phủ Thái Lan quanh vùng vừa là đánh cá vừa là cướp biển, ban ngày họ có thể cho gạo cho cá, nhưng ban đêm thì kéo phụ nữ đi hành hạ tập thể.”

Và từ đêm ấy, những gì khủng khiếp nhất bắt đầu xảy ra cho những phận người liều chết đi tìm tự do.




Ảnh ông Ted Schweitzer chụp các thuyền nhân đảo Kra từ trên trực thăng.
Người đầu tiên trong ảnh, tay cầm bao vải là nhà văn Nhật Tiến.
(Hình: Hoàng Huy Thành cung cấp)

“Tối hôm ấy chúng tôi bị ba toán cướp vào lục soát liên tục. Riêng toán cuối cùng sau khi moi móc đã dồn tất cả đàn ông, thanh niên vào hết trong hang đá rồi canh giữ bằng súng ở bên ngoài. Sau đó bọn chúng lùa đàn bà đi một chỗ xa để hãm hiếp…. Cơn kinh hoàng tột độ đó kéo dài tới gần sáng mới chấm dứt. Những phụ nữ được kéo trở về nằm bết bát trên nền sỏi đá san hô. Nhiều người tấm tức khóc. Nhiều người lả đi trong vòng tay nghẹn ngào tủi nhục của thân nhân.” Tác giả “Chim Hót Trong Lồng” kể.

Ông Thành vẫn nhớ “Trong số những phụ nữ trở về thiếu một người. Chúng tôi phải cùng nhau đốt đuốc đi tìm. Sau mới phát hiện ra cô gái đó trong lúc bị bọn cướp lôi đi đã vùng chạy lên bờ đá cao ở ven biển rồi lao mình xuống nước tự tử. Nhưng cô không chết mà bị sóng đẩy dạt vào bờ, kẹt vào một hốc đá. Cô gái ấy đã nhất định không chịu ra khỏi hốc đá ấy cho đến ngày có người đến cứu chúng tôi.”

“Hãy thử tưởng tượng một phụ nữ sống như vậy, trong hốc đá ẩm ướt đó 18 ngày. Lúc kéo được cô ấy ra, hai chân cổ như teo đi, không bước được. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh ông Ted Schweitzer đã cắn môi ổng đến bật máu khi chứng kiến cảnh đó.” Ông Thành hồi tưởng trong nỗi xúc động lẫn sự cảm kích đến vô cùng về sức chịu đựng của người phụ nữ.

Ngày 8 Tháng 11, tức khoảng 10 ngày sau khi thuyền ông Thành bị đưa vào đảo Kra, thêm một tàu tị nạn có 20 người được ngư phủ Thái Lan kéo vào. Qua ngày hôm sau, thêm một tàu có 37 người nữa lên đảo. Tới ngày 15 Tháng 11, một chiếc tàu vượt biên có 34 người nhưng bị hải tặc Thái Lan xô xuống biển làm chết đuối 16 người, còn lại 18 người bơi được vào nơi đây.

“Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi, phụ nữ đã bị lôi đi hành hạ ngay.” Nhà văn viết lại bằng nỗi bàng hoàng, đau xót.

Ông Thành nói, “Tôi nhớ có một người phụ nữ trốn trong bụi rậm, bị bọn hải tặc phát hiện. Chúng kêu cô ấy ra, cổ nhất định không ra. Chúng tưới dầu đốt. Cổ lăn dưới đất, tấm lưng bị phỏng hết.”

“Cũng trong ngày 15 Tháng 11, chúng tôi phát hiện một trực thăng bay qua đảo, mọi người xô ra vẫy nhưng họ bay mất. Tình thế tưởng như không còn hy vọng gì thì hai hôm sau họ trở lại, đổ xuống bãi biển cho chúng tôi gạo, cá khô và thuốc men.” Dịch giả của “Thân Phận Dư Thừa” tiếp tục câu chuyện.

“Việc chúng tôi được tiếp tế, các ngư phủ Thái Lan đều nhìn thấy rõ. Họ lục lọi để kiếm chác thêm ít quần áo đã xơ xác của chúng tôi, lấy đi từng cái áo mưa rách, từng cái áo len của trẻ con, và phụ nữ nào mệt mỏi quá không đủ sức đi trốn nữa phải bò về thì lại bị tiếp tục hãm hiếp. Có người bị cả ngày lẫn đêm.”

Tuy nhiên, ông Trời cũng có mắt, không đày con người ta vào tận cùng của nghiệt ngã. Địa ngục kinh hoàng đó chỉ kéo dài thêm đúng một ngày nữa là chấm dứt.

Chiều ngày 18 Tháng 11 nhóm người tiếp tế bằng trực thăng hôm trước nay trở lại bằng một tàu tuần của Hải quân.

Nhà văn Nhật Tiến cho biết, “Đó là Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) ở Thái Lan do ông Theodore G. Schweitzer III (tên đầy đủ của Ted Schweitzer) là đại diện. Chính ông Theodore Schweitzer đã chứng kiến cái cảnh chúng tôi lôi từng phụ nữ từ khe đá lên mặt đất. Ai nấy nhìn thấy ánh sáng mặt trời đều ngất xỉu đến nỗi chính ông cũng phải xúc động quay đi không dám nhìn. Trước tình cảnh cùng cực của chúng tôi, ông Schweitzer đã an ủi, khích lệ chúng tôi rất nhiều, ông tuyên bố mọi sự hãi hùng từ nay sẽ chấm dứt.”

Tổng số 157 người của 4 tàu tị nạn được cứu khỏi đảo Kra ngày 18 Tháng 11, 1979. Chấm dứt những ngày đen tối nhất của hành trình tìm đến tự do của những người như ông Thành, như nhà văn Nhật Tiến.

Đi tìm ân nhân

Sau hơn 8 tháng ở trại tị nạn Songkhla, Thái Lan, ông Thành đến Mỹ vào Tháng Bảy, 1980 và bắt đầu làm lại cuộc đời, tạm quên đi những biến cố đau thương đã xảy ra, quên đi cả những người đã từng cứu mình thoát khỏi hòn đảo ma quỷ, ngoài việc nhớ tên người đại diện cho UNHCR ở Thái Lan là Ted Schweitzer.

“Cho đến khi trung tâm Thúy Nga lên kế hoạch tổ chức chương trình Tôi Là Người Việt Nam 2 nhân tưởng niệm 40 năm biến cố 30 Tháng Tư, trong đó muốn vinh danh những người đã từng cứu thuyền nhân Việt Nam. Tôi nhớ đến ông Ted Schweitzer và nhận lời sẽ đi tìm tung tích của ông, dù hơn 35 năm qua tôi chưa một lần liên lạc, cũng không biết giờ ông đang làm gì, còn hay mất.” Ông Thành cho biết lý do ông muốn tìm về vị ân nhân xưa.




Cựu viên chức Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc tại Thái Lan, ông Theodore G. Schweitzer III.
(Hình: Hoàng Huy Thành cung cấp)

Ông Thành kể, sau hai ngày tìm kiếm trên Internet, ông tình cờ thấy có quyển sách tựa đề “The Forgotten Pirate Hunter: Câu chuyện thật về Ted Schweitzer, người quản thủ thư viện đeo đuổi mục tiêu giải thoát người tị nạn Việt Nam,” viết bởi tác giả Reagan Martin do nhà xuất bản CreateSpace Independent Publishing platform phát hành năm 2013, có nhắc đến tên Ted Schweitzer.

“Khi tôi đọc trang đầu tiên của cuốn sách này, tôi đã thấy cả người mình như có luồng điện chạy qua, bởi, tôi thấy tôi ở trên hòn đảo đó, Tháng 11 năm 1979. Và tôi chợt hiểu thì ra bốn tấm ảnh mà ông Ted tặng tôi lúc ông ghé thăm chúng tôi ở trại tị nạn Songkhla từ đâu mà ra. Tôi đã giữ những bức ảnh đó để làm kỷ niệm suốt hơn 35 năm qua và thật không bao giờ có thể ngờ được là giờ đây mình đang được đọc xuất xứ của chúng, qua một quyển sách.” Ông Thành, thuyền nhân 20 tuổi ngày nào, nói trong sự vui mừng lẫn xúc động.

Quả thật, ngay trong lời giới thiệu của quyển “The Forgotten Pirate Hunter”, tác giả đã kể lại: ngày 16 Tháng 11, 1979, viên phi công lái trực thăng của một hãng dầu đã bay ngang qua đảo Kra trên đường trở về nhà. Từ trên máy bay nhìn xuống, người phi công thấy thấp thoáng hàng trăm con người mà không có chiếc tàu nào. Ngay lập tức ông hiểu chuyện gì xảy ra, bởi lẽ ông từng nghe nói đây là nơi bọn hải tặc Thái Lan giam cầm những người Việt Nam vượt biên.

Nghĩ rằng cần phải thông báo cho một ai đó biết tin này, nhưng báo cho nhà cầm quyền Thái Lan thì thật là vô ích, vì họ chẳng quan tâm chuyện gì đã xảy ra cho những con người này. Nghĩ vậy nên viên phi công gọi báo cho UNHCR ở Thái Lan hay những gì ông nhìn thấy.

Một người đàn ông phía đầu dây bên kia đề nghị người phi công đưa ông ta đến nơi hòn đảo ấy. Viên phi công thoạt đầu miễn cưỡng, không muốn dính líu vào, nhưng sau đó, cũng đồng ý.

Hai ngày sau, người đại diện của UNHCR cùng viên phi công bay trở lại đảo Kra. Từ trên máy bay nhìn xuống, người đại diện này cảm thấy lòng mình quặn đau. Ông không chỉ thấy những chiếc tàu của bọn hải tặc, mà còn thấy cả những xác người trôi trên biển. Từ trên máy bay, ông chụp lại những gì mình trông thấy (những tấm ảnh ông Thành có được chính là ảnh chụp từ đây - NV). Không thể thuyết phục người phi công đáp xuống đảo lúc ấy, vị đại diện của UNHCR chỉ biết rằng mình sẽ phải trở lại, bằng cách nào đó.

Viên chức đại diện cho UNHCR Thái Lan đó chính là Theodore Schweitzer, người mới nhận công việc này chưa bao lâu.

Ngay lập tức, ông Ted Schweitzer buộc Cảnh sát tuần duyên Thái Lan phải đưa ông trở lại đảo Kra. Và ông đã cứu được 157 thuyền nhân Việt Nam có mặt trên đảo lúc đó, như nhà văn Nhật Tiến kể trên.

Bàng hoàng lẫn xúc động khi thấy tên nhà văn Nhật Tiến cùng chuyện vượt biên của nhóm thuyền nhân ở trên đảo Kra ngày nào được nhắc đến, ông Thành đã thức suốt đêm để đọc cho hết quyển sách.

Ông kể, “Sáng hôm sau, tôi email cho nhà xuất bản để hỏi thăm tung tích của ông Ted, nhân vật được nhắc đến trong quyển The Forgotten Pirate Hunter. Ba ngày sau câu trả lời từ nhà xuất bản là họ cũng không biết ông ấy đang ở đâu. Họ đề nghị tôi nên tìm ở ‘public record.’”

Bằng cách này, ông Thành có được địa chỉ và số điện thoại của rất nhiều người cùng tên Ted Schweitzer. Tuy nhiên, mọi liên lạc cho biết đó không phải là ông Ted mà ông Thành muốn tìm.

“Trong lúc tưởng chừng tuyệt vọng, thì tôi tìm được một website chuyên tìm kiếm người. Tôi trả tiền và họ đưa một số email để tôi thử liên lạc. Hơn một tiếng đồng hồ gửi email đi trong tâm trạng không mấy hy vọng thì tôi nghe tiếng điện thoại reng. Linh tính cho tôi biết đó là Ted Schweitzer. Tôi bắt phone, người phía đầu dây bên kia nói anh ta là con trai của Ted Schweitzer, tên Max Schweitzer, và xác nhận cha anh ta chính là người mà tôi đang muốn tìm.” Ông Thành kể lại với đầy niềm vui của người hoàn thành sứ mạng được giao, dù không được nói chuyện trực tiếp với ông Ted Schweitzer do ông đang có nhiệm vụ ngoài nước Mỹ, mà đều qua trung gian con trai ông.




Nhà văn Nhật Tiến ngồi viết lại thảm trạng vượt biên qua ngã Thái Lan
sau 5 này được cứu thoát khỏi đảo Kra.
(Hình: Hoàng Huy Thành cung cấp)

Cũng từ những trang sách này, người ta còn biết thêm rằng, sau nhóm thuyền nhân đầu tiên mà ông Ted Schweitzer cứu, trong đó có ông Thành và nhà văn Nhật Tiến, ông còn một mình quay trở lại đảo Kra nhiều lần, tự bỏ tiền túi mướn tàu đánh cá chở ông vào đảo vì cảnh sát Thái Lan không muốn giúp đỡ ông. Ông cũng bị hải tặc Thái Lan đánh hội đồng dã man đến bất tỉnh, gãy xương, chảy máu thận và sau khi bị chính phủ Thái trục xuất về Mỹ ông vẫn phải tiếp tục điều trị những thương tích này.

“Tôi nghĩ nếu chính phủ Thái không trục xuất ông thì có lẽ ông sẽ không còn sống đến ngày hôm nay, vì với lòng thương yêu thuyền nhân vô bờ bến, chắc chắn ông sẽ còn tiếp tục một mình đi ra đảo Kra để tiếp cứu thêm rất nhiều thuyền nhân Việt Nam và như thế khó mà bảo toàn tánh mạng với bọn hải tặc.” Ông Thành nhận xét.

Cũng trong “The Forgotten Pirate Hunter”, người ta ước tính rằng ông Ted Schweitzer đã quay trở lại đảo Kra trên 20 lần và một mình ông đã cứu được ít nhất là trên 1,200 thuyền nhân Việt Nam. Năm 1981, UNHCR được trao giải Nobel Hòa Bình, một phần do công lao của Ted Schweitzer. Khi nhận được giải thưởng cao quý nầy, các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Quốc đã gởi tặng ông một tấm sao của huy chương Nobel để tỏ lòng biết ơn về những sự hy sinh của ông trong công tác cứu vớt thuyền nhân Việt Nam.

Cũng theo ông Thành, trong lúc đi tìm kiếm lại vị ân nhân xưa, ông được biết một nhà sản xuất phim đang dự định làm phim về cuộc đời và những công việc mà ông Ted Schweitzer từng làm, từ một quản thủ thư viện ở một trường học tại Thái Lan, một người từng được gửi sang Cambodia trước khi chính quyền rơi vào tay Khmer Đỏ để làm nhiệm vụ thu nhặt lại những tài liệu, những thiết bị đã bị phá hủy của quân đội Hoa Kỳ trong thời chiến tranh Việt Nam, và đặc biệt là người có vai trò nhất định trong việc đưa đến sự bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam vào năm 1995.

Tình người trong cơn tuyệt vọng

Ngoài sự can đảm của các thuyền nhân, nhất là những người phụ nữ, và lòng tri ân những người như ông Ted Schweizer, thì tình người là điều được cả nhà văn Nhật Tiến và ông Thành nâng niu trong ký ức suốt mấy mươi năm qua.

“Tình người. Tôi thấy thấm thía hơn về chữ nhường cơm xẻ áo, nhất là trong tình trạng tuyệt vọng như thế, thì đó không phải ai cũng có thể làm được.” Ông Thành nói về điều mình còn lưu giữ về chuyến vượt biên từ hơn 35 năm trước.

Tác giả Nhật Tiến kể, ngày mới lên đảo Kra ông còn mặc một chiếc áo len dầy để có thể chịu qua được những đêm mưa lạnh hay ngủ ngoài trời. Tuy nhiên, chiếc áo đó đã bị một tên hải tặc lột đi.

“Những ngày sau đó, tôi lạnh run những lúc đêm về, nhưng may mắn sao, vào một lần đi quanh đảo, tôi bắt gặp cái áo nỉ cộc tay của ai đó vứt ngay trên bờ cỏ. Tôi đã lượm lên và mặc nó suốt những ngày còn lại trên đảo và cả hàng tháng trời sau khi nhập trại Songkhla.”

Cho tới khi nhận được tiền tiếp tế của thân nhân, ông mua được cái áo ấm khác để thay. Đến khi đó mới có một người phụ nữ đi cùng ghe với ông đến xin lại chiếc áo làm kỷ niệm. Bởi: “Bà cho biết cái áo nỉ ấy là của bà, bị hải tặc lấy đi, nhưng sau chắc mặc không vừa nó vứt đi và vì thế tôi lượm được. Những ngày sống trên đảo, chủ nhân của cái áo ấy đã nhìn thấy tôi mặc, nhưng thấy tôi ốm yếu, trời lại lạnh, nên bà lẳng lặng nhường cho tôi mặc. Nay mọi sự đã ổn định, bà xin lại chiếc áo để giữ làm kỷ niệm.”

“Tôi đã ứa nước mắt trả lại cho bà, và những ngày sau, tôi vẫn còn khóc được mỗi khi nghĩ đến tấm lòng nhường nhịn chia sẻ của bà, đã dành cho tôi ở trong cái hoàn cảnh mà ai nấy đều đói, lạnh và yếu đau hết. Tình người quả là thứ quý giá biết bao và không một thứ vật chất nào có thể so sánh được.” Nhà văn của “Thềm Hoang” nhớ lại.

Với ông Thành thì “Có một hình ảnh mà tôi không thể nào không nhắc tới, đó là khi được ông Ted Schweitzer đến cứu, mọi người đều muốn nhanh chân chạy xuống tàu. Vậy mà chú Tiến (nhà văn Nhật Tiến – NV) lại quành trở lại vừa đi vừa tìm những cục than rồi leo lên căn chòi nơi chứa những bình gaz để thắp sáng cho ngọn hải đăng duy nhất trên đỉnh núi để ghi lại chỉ chỗ gạo giấu ở đâu, lấy nước ở chỗ nào.”

“Nghĩa cử đó, trong hoàn cảnh đó, nói lên được rất nhiều điều về nhân cách của một con người.” Ông Thành nhận xét.

Gần bốn thập niên trôi qua, nếu mãi hoài niệm về nỗi đau thì sẽ thấy “dân tộc này sao quá nhiều đắng cay”. Nhưng bước qua nỗi đau, cất lại tất cả oan khiên cay nghiệt nhất của đời người vào ngăn tủ của ký ức, để chỉ nâng niu, trân quý và nhớ đến những điều cao cả nhất về tình người, sự quả cảm và lòng biết ơn là điều trái tim con người mong hướng tới. Và nhiều người đã bước tới.
Wednesday, April 29, 2015
Ngọc Lan/Người Việt
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com
Phượng Các
#47 Posted : Thursday, July 30, 2015 8:36:55 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Pulau Bidong Reunion - Victoria 2015
Just For Fun

https://www.facebook.com...94749440?hc_location=ufi
Phượng Các
#48 Posted : Saturday, January 16, 2016 10:27:11 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Trong buổi phỏng vấn ni sư trụ trì chùa Vạn Hạnh ở Seatle của Việt Thảo, ni sư có kể lại chuyến vượt biên của bà gặp hải tặc Thái Lan

https://www.youtube.com/watch?v=aiH61D22RFc
Phượng Các
#49 Posted : Tuesday, February 9, 2016 11:35:49 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Thăm lại trại Palawan, Philippines của Vân Sơn và Việt Thảo . Qua đây người ta biết được chút chút về một giai đoạn của người Việt tị nạn trước khi định cư tại Hoa Kỳ:

https://www.youtube.com/watch?v=IPaH0lA3kv4
Phượng Các
#50 Posted : Friday, March 4, 2016 3:45:07 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Trong National Maritime Museum ở Sydney có một chiếc thuyền của người tị nạn Việt Nam tới Úc trong cao trào vượt biển.
Phượng Các
#51 Posted : Thursday, October 4, 2018 8:09:28 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Trong show của Jimmy Thái Nhựt, Châu Hà có kể đôi chút về giây phút hãi hùng trong hành trình vượt biển của gia đình bà

http://forum.phunuviet.o...postst17096_Chau-Ha.aspx
Phượng Các
#52 Posted : Wednesday, October 10, 2018 7:29:30 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Trong buổi phỏng vấn và tâm tình của tài tử Kim Vui, bà có nói chút chút về thuyền nhân ở Guam trong khi chờ đợi được định cư ở (lục địa) Hoa Kỳ

http://forum.phunuviet.o..._Kim-Vui.aspx#post161468
Phượng Các
#53 Posted : Thursday, November 1, 2018 8:42:52 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Sư cô Ngọc Liên (cựu hoa hậu Bích Liên) kể về chuyến vượt biển của sư cô lúc còn bé:

https://www.youtube.com/watch?v=KfCr5FL6KJk
Phượng Các
#54 Posted : Friday, November 16, 2018 7:51:52 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Ca sĩ Phương Hồng Ngọc có nhắc tới ca sĩ Phương Hồng Loan đi vượt biển gặp nạn .

http://forum.phunuviet.o...35_Phuong-Hong-Ngoc.aspx
Phượng Các
#55 Posted : Monday, May 20, 2019 1:57:52 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
MỜI DỰ ĐÊM VĂN NGHỆ KỶ NIỆM
40 NĂM QUỐC TẾ CỨU THUYỀN NHÂN VIỆT NAM
20/7/1979 – 20/7/2019 HỘI TRƯỜNG VIỆT BÁO


Quận Cam (Việt Báo)-- Ngày 20/7/1979 tại thành phố Geneva, Thụy Sĩ; 65 quốc gia đã họp để bàn việc cứu vớt thuyền nhân Việt Nam.
Lý do có cuộc hội nghị này là vì một số quốc gia tại Đông Nam Á như Mã Lai, Thái Lan đã xua đuổi các con thuyền tị nạn ra biển hoặc không cho cập bến vì họ ngại là các trại tị nạn đã quá đông đúc và họ phải mang gánh nặng khi chứa chấp thuyền nhân ra đi từ nướcViệt Nam độc tài cộng sản. Nhiều người đã bỏ mình trên biển cả và nạn hải tặc cướp bóc hãm hiếp thuyền nhân Việt Nam đã làm xúc động lương tâm thế giới thời đó.


Kết quả là nhiều nước thuộc thế giới tự do đã đồng ý nhận định cư các thuyền nhân Việt Nam và Cao Ủy Tị Nạn của Liên Hiệp Quốc có thêm ngân sách để cứu giúp họ.


Do đó Hội nghị Quốc Tế Cứu Vớt Thuyền Nhân Việt Nam ngày 20 tháng 7 năm 1979 tại Geneva, Thụy Sĩ trở thành một sự kiện quan trọng trong lịch sử Boat People- danh từ được đặt ra để chỉ những người Việt Nam vượt biển bằng thuyền những năm 1976, 1977, 1978… và kéo dài đến thập niên 1980.

Từ những người di tản cuối Tháng Tư năm 1975 và kế tiếp là cả triệu thuyền nhân Việt Nam được định cư thế giới tự do đã tạo nên Cộng đồng Việt Nam Hải ngoại; cộng thêm việc bảo lãnh thân nhân từ trong nước sang để Cộng đồng lớn mạnh như hôm nay.


Để kỷ niệm ngày quan trọng 20/7/1979 đó và
bày tỏ lòng biết ơn đối với thế giới đã
cứu giúp thuyền nhân Việt Nam năm xưa,
đêm văn nghệ kỷ niệm 40 Năm
Quốc Tế Cứu Vớt Thuyền Nhân sẽ diễn ra vào

Tối Thứ Bảy 20/7/2019
tại Hội Trường Việt Báo
14841 Moran St, thành phố Westminster, Nam Cali
vào cửa tự do.


Nhạc sĩ Trần Chí Phúc, thuyền nhân từng ở trại tị nạn Kota Bharu Mã Lai cuối năm 1978, tác giả bản Xác Em Nay Ở Phương Nào, đại diện Ban Tổ Chức cho biết đêm văn nghệ sẽ hát những ca khúc vượt biển, thuyền nhân với nỗi niềm đau đớn xen lẫn ước vọng tự do.


Khách tham dự sẽ có dịp ôn lại kỷ niệm vui buồn trại tị nạn năm xưa, để hâm nóng lịch sử thuyền nhân Việt Nam, để con cháu trong cộng đồng hiểu thêm về quãng đời khốn khó của cha ông và để tạo thêm niềm tin vững mạnh cho việc xây dựng Cộng đồng Việt Nam Tự Do Hải Ngoại.


Phượng Các
#56 Posted : Tuesday, May 28, 2019 8:26:44 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
xem hình tại link : https://vietbao.com/p112a294483/2/tham-lai-kuku

Thăm Lại Kuku

Lưu Dân & Tôn Thất Vinh

Thăm Lại Kuku

Thật ra, Kuku không phải là tên một đảo như nhiều người vẫn thường nghĩ. Bạn sẽ không tìm thấy nó trên Google Map hoặc bản đồ chính thức của Indonesia. Đơn giản vì Kuku là tên gọi mà dân địa phương đặt cho bãi biển của đảo Jemaya trong quần đảo Anambas, chứ không phải là một địa danh hành chánh trên giấy tờ.

Nhưng đối với hàng ngàn thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam từng đến đây hơn 30 năm trước, Kuku lại là một cái tên đồng nghĩa với sự sống và tự do. Nó là một vùng kỷ niệm của đời người, nơi đau khổ gặp gỡ yêu thương, nơi tuyệt lộ ươm mầm hy vọng, nơi những mảnh đời ly tán bỗng cùng chia sẻ với nhau những chén cơm Cao ủy trong những căn barracks tạm bợ mà ràn rụa nước mắt ân tình sau chuyến hải hành mười phần chết chín.

Một số đồng bào đã vĩnh viễn nằm lại ở vùng này vì nhiều lý do: bão tố, đói khát, bệnh tật...


Kuku 2019

Những bước chân trở lại…


Từ vài năm qua, sau những chuyến mở đường do Văn khố Thuyền nhân Việt Nam thực hiện từ năm 2005, nhiều nhóm nhỏ từ các nước định cư trên khắp thế giới đã lần lượt tìm về con đường ký ức này. Để sống lại kỷ niệm cũ, để thắp nén nhang cho những người bạn đồng thuyền trên đường đi không đến, để nhớ ơn những tổ chức cứu trợ quốc tế và người dân địa phương chân chất từng cưu mang họ trong hoàn cảnh ngặt nghèo…

Tháng 4/2019 vừa qua, một nhóm thân hữu (đa số là từ Sydney – Australia) đã thực hiện một chuyến đi như thế. Mời các bạn cùng chia sẻ với họ những hình ảnh ghi lại trong chuyến đi.


Kuku Island


Làng chài Letung, nơi “đóng quân” của nhóm. Đây là thị trấn chính của đảo Jemaya, cách bãi Kuku 45 phút ghe máy và chỉ có khoảng chục ngàn dân. Trước đây, muốn đến Letung bạn phải đi phà khách đến 8 giờ từ Tanjung Penang. Bây giờ, Letung vừa mở phi trường nội địa, rất nhanh chóng và tiện lợi.

Phía xa xa là đảo Berhala, trước đây người tỵ nạn VN đặt tên là “đảo ruồi”, từng là nơi tạm trú của hàng ngàn thuyền nhân trong nhiều năm. Hồi đó, vào lúc nước ròng, bạn có thể lội bộ sang Letung để đi chợ hoặc gửi thư. Bây giờ, một chiếc cầu đúc đã được xây dựng nối liền hai đảo.


Kuku


Letung ban ngày là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nhưng Letung ban đêm cũng là nguồn khai thác thú vị cho những người săn ảnh… Một lời khuyên thiệt tình cho những người đến sau: cẩn thận khi... nhậu nhẹt, vì phần lớn nhà ở đây được xây trên cột chống lấn ra bãi, xỉn là té xuống nước lúc nào không hay.


Kuku


“Tổng hành dinh” cũng là nhà trọ của nhóm là Quán Bà Béo, một phụ nữ Nam Dương vui tính và thân thiện. Quán có những món đặc sản địa phương rất bắt mồi nhưng bạn cũng có thể xăn tay vào nhà bếp để tự làm bữa ăn cho hợp khẩu vị của mình.

Trong hơn 10 năm qua, đây là địa chỉ quen thuộc của những nhóm người Việt về thăm Kuku. Nhờ vậy, Bà Béo cũng làm ăn khấm khá ra. Nhà trọ của bà có 12 phòng đôi (và chỗ ngủ bên ngoài thì... tha hồ), sạch sẽ, rộng rãi và giá cả rất mềm. Bà cũng có thể lo luôn các khoản thuê mướn ghe máy, công nhân... giúp cho bạn nếu có yêu cầu.


Kuku


Mỗi lần đến Letung, chúng tôi thường ghé thăm và tặng quà cho các em học sinh tiểu học trên đảo, lúc thì quần áo, sách vở hoặc khi khác là dụng cụ thể thao, bánh kẹo... Các em rất ngoan ngoãn, lễ phép và không làm phiền những người khách "lâu lâu một lần" ghé lại hòn đảo xa lắc này.


Kuku


Đổ bộ lên Kuku: từ "cá lớn", từng tốp nhỏ “thuyền nhân trở lại” được đưa vào bờ bằng những chiếc taxi để tránh đá ngầm. Tài công là ngư dân địa phương nên họ rất rành rẽ về con nước và những điểm nguy hiểm khi cập bờ. Chính tại những bãi này năm xưa, một số thuyền vượt biên đã bị chìm vì đụng đá ngầm hoặc cuốn vào vòng nước xóay.


Kuku 2019


Sống lại cảm giác "ủi bãi" ngày xưa, nhưng bây giờ là ban ngày, không có công an rượt bắn và hải tặc cướp bóc...


Kuku 2019


Các “cựu Kuku” khó có thể hình dung được trảng cỏ này từng là nơi sinh hoạt của hàng ngàn thuyền nhân tấp vào đây mấy chục năm trước. Các dãy baracks, kho tiếp liệu, bệnh xá, văn phòng Cao ủy... đều nằm ở đây. Sau khi trại tạm cư này đóng cửa, tất cả đều bị đốt rụi như một biện pháp tổng vệ sinh trên đảo.


Kuku 2019


Lội rừng lên đồi trực thăng, điểm cao nhất của Kuku và cũng là nơi mai táng nhiều thuyền nhân tỵ nạn VN, để góp lời cầu nguyện cho những đồng bào không may...





Kuku 2019



Kuku 2019

Hoạt cảnh “Đêm chôn dầu vượt biển” được diễn lại ngay trên Kuku…

Kuku 2019

Và tập chèo thuyền để tính chuyện... vượt biên lần nữa!

Kuku 2019


Từ Letung, nhóm cũng đã có dịp đến thăm vài hòn đảo nhỏ lân cận từng lưu lại dấu chân của thuyền nhân VN như Air Raya, Keramut... Vài bài kinh, dăm nén nhang tưởng nhớ gửi đến những bạn đồng thuyền trên "đường đi không đến".




Kuku 2019



Hình ảnh Kuku và Galang còn nhiều, nhưng… sức trang có hạn. Hẹn tái ngộ với các bạn tại Phóng sự bằng hình “Bidong bây giờ” trong phần kế tiếp.

Bài viết: Lưu Dân
Hình ảnh: Tôn Thất Vinh
Phượng Các
#57 Posted : Monday, July 22, 2019 2:36:26 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Người gốc Việt kỷ niệm 40 năm ngày quốc tế giải cứu thuyền nhân

Cộng đồng người Việt tại bang California sẽ họp mặt kỷ niệm 40 năm ngày quốc tế giải cứu thuyền nhân Việt Nam, tri ân những tấm lòng nhân ái của các quốc gia, các tổ chức quốc tế cùng những cá nhân năm xưa đã cứu giúp người tị nạn Việt Nam.

Sự kiện “Đêm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân” do Hội Văn hóa Việt Nam tổ chức ở thành phố Westminster, bang California vào tối Thứ Bảy 20/7/2019.

Nhạc sĩ Trần Chí Phúc, đại diện ban tổ chức, cho VOA biết ý nghĩa của sự kiện này:

“40 năm trước, đúng vào ngày 20/7/1979, có 65 quốc gia đã họp tại thành phố Geneva nước Thụy Sĩ, bàn tìm cách cứu giúp thuyền nhân Việt Nam đang lênh đênh biển cả và khốn khó trong các trại tị nạn Đông Nam Á.

“Nước Malaysia và Thái Lan đã xua đuổi các thuyền tị nạn Việt Nam ra khơi, không cho cập bến bờ của họ vì các trại tị nạn đã quá đông đúc và thiếu mọi phương tiện.

Chính cái chết của bao nhiêu thuyền nhân Việt Nam trên đại dương khoảng từ năm 1978 đến mùa hè năm 1979 đã làm xúc động lương tâm thế giới và một hội nghị quốc tế về thuyền nhân Việt Nam mở ra vào ngày 20/7/1979.
Nhạc sĩ Trần Chí Phúc
“Chính cái chết của bao nhiêu thuyền nhân Việt Nam trên đại dương khoảng từ năm 1978 đến mùa hè năm 1979 đã làm xúc động lương tâm thế giới và một hội nghị quốc tế về thuyền nhân Việt Nam mở ra vào ngày 20/7/1979.

“Kết quả là nhiều quốc gia tự do đã đồng ý nhận định cư số lượng lớn thuyền nhân tị nạn Việt Nam và đóng góp thêm tài chánh cho các trại tị nạn; các trại tị nạn ở Đông Nam Á đã mở rộng vòng tay đón tiếp thuyền nhân Việt Nam, không còn cảnh xua đuổi hoặc kéo thuyền tị nạn ra khơi như hải quân Mã Lai đã làm.

“Kết quả là đã có khoảng 800 ngàn thuyền nhân Việt Nam được định cư khắp nơi tạo nên một cộng đồng hải ngoại lớn mạnh như hôm nay.”


Bản thân từng là một thuyền nhân vượt biển tị nạn tại trại Kotabaru, Malaysia, vào cuối năm 1978, nhạc sĩ Trần Chí Phúc cho biết nhiều người Việt đã gặp nạn khi tới gần bờ biển Kotabaru nhưng đã bị chính quyền sở tại từ chối không cho lên bờ, trong đó có người thân của bạn ông là nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn. Sự việc khiến vợ và con trai của ông Ngạn, cùng hàng chục thuyền nhân vô tội khác, đã thiệt mạng trên Biển Đông.

Ông Trần Chí Phúc nói thêm:

Trong hoàn cảnh quốc tế hiện nay khi thế giới ngoảnh mặt với dân tị nạn thì chúng ta càng trân quí, càng biết ơn tấm lòng nhân ái của các quốc gia đã cứu giúp thuyền nhân Việt Nam.
Trần Chí Phúc
“Trong hoàn cảnh quốc tế hiện nay khi thế giới ngoảnh mặt với dân tị nạn thì chúng ta càng trân quí, càng biết ơn tấm lòng nhân ái của các quốc gia, các tổ chức cùng những cá nhân năm xưa đã cứu giúp thuyền nhân Việt Nam. Đó là lý do mà chúng tôi đứng ra tổ chức kỷ niệm này, đặc biệt là tròn 40 năm trôi qua.”

Ông Phúc cho biết trong chương trình lễ kỷ niệm có những ca khúc hát về chủ đề vượt biển và tị nạn, và sẽ có hai thuyền nhân kể chuyện vượt biển.

“Đặc biệt sẽ có hai thuyền nhân kể lại những câu chuyện vượt biển rất ly kỳ.”

‘Lịch sử thuyền nhân Việt Nam- thế giới gọi là boat people, ghi dấu một thời bi hùng biển cả, sự cai trị độc ác của CSVN đã khiến hàng triệu người liều chết vượt biển, bỏ nước ra đi,” Hội Văn hóa Việt Nam cho biết trong một thông cáo.

“CSVN đã áp lực Mã Lai và Nam Dương (Indonesia) đập bỏ bia tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam vì Hà Nội không muốn khơi lại quá khứ đen tối của họ. Nhưng chúng ta, những thuyền nhân Việt Nam mãi không quên sự cai trị tàn ác của họ.”

“Đêm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân là dịp để bày tỏ sự biết ơn tấm lòng nhân ái thế giới, để những thuyền nhân năm xưa hội ngộ ôn lại chuyện vượt biển và nhắc nhở con cháu biết gốc gác, biết chuyện gian nan của cha anh chúng thuở ban đầu tị nạn,” thông cáo viết.

Trong ca khúc Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới, nhạc sĩ Trần Chí Phúc đã viết: “Xin cám ơn tấm lòng thế giới, đã cho tôi một cuộc sống mới, xin cám ơn những người nhân ái, đã cho tôi có một ngày mai.”

xem hình tại link sau:
https://www.voatiengviet.com/a/5007277.html
Phượng Các
#58 Posted : Monday, February 3, 2020 10:57:12 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Nhạc sĩ Lê Dinh kể chuyện đi vượt biển tới Đài Loan vào năm 1978:

https://www.youtube.com/watch?v=eHD4rg8y9Kk
Phượng Các
#59 Posted : Friday, April 10, 2020 3:20:26 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,625
Points: 19,812
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 661 time(s) in 621 post(s)
Quỳnh Hương kể về chuyện Y' Lan vượt biển tới Hồng Ko^ng

https://www.youtube.com/watch?v=S9xPznMu0gg
viethoaiphuong
#60 Posted : Sunday, June 28, 2020 6:25:26 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,847
Points: 12,699

Thanks: 794 times
Was thanked: 435 time(s) in 434 post(s)

‘Finding Virgo’: Cựu thuyền nhân Việt dành hàng thập kỷ tìm lại người cứu mạng

Linh Ðan - VOA - 28/06/2020
Gia đình Lauren Vương trốn chạy khỏi Việt Nam năm 1980, thời điểm cao trào của cuộc khủng hoảng thuyền nhân chiến tranh Việt Nam. Gia đình cô lênh đênh trên biển cùng 57 người khác trong nhiều ngày và đến lúc tưởng chừng hết hy vọng thì họ gặp những người cứu mạng.

Từ cái tên duy nhất của con tàu “Virgo” mà mẹ cô nhớ được, Lauren đã tìm ra vị thuyền trưởng Mỹ cùng những người đã đưa gia đình cô tới bến bờ tự do sau nhiều thập kỷ tìm kiếm. Để ghi lại hành trình của sự biết ơn của gia đình mình, Lauren đã làm một cuốn phim tài liệu “Finding Virgo” về cuộc tìm kiếm qua nhiều thập kỷ.

Hành trình vượt biển

“Sau chiến tranh cuộc sống khó khăn cho những gia đình như chúng tôi vì bố tôi từng là một chỉ huy trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà. Bố tôi bị cầm tù trong năm 5”, Lauren, giờ đây là một luật sư ở San Francisco, nói về quyết định của bố mẹ cô khi đưa 3 người con lên chiếc tàu đánh cá cho một hành trình đầy rủi ro. “Sống ở Việt Nam sau thời chiến như là những hố mìn phải tránh và không thể có một cuộc sống tốt. Bố mẹ tôi đã quyết định phải trốn đi”.

Dù lúc đó mới có 7 tuổi nhưng Lauren, còn có tên là Nguyễn Ngọc Lan, nhớ rất rõ 10 ngày lênh đênh cùng hàng chục người khác cũng tuyệt vọng tìm đường đến bến bờ tự do như gia đình cô. Sau một trận bão trên biển, con tàu lạc hướng và cạn kiệt lương thực, nước uống trong khi gần hết dầu để chạy, Lauren cho biết.

“Mọi người đều nghĩ rằng chúng tôi sẽ chết”, Lauren nói khi nhớ lại về sự tuyệt vọng của hơn 60 con người mà sau này được gọi là “thuyền nhân” vì cuộc khủng hoảng của hàng chục nghìn người Việt Nam bỏ trốn qua con đường vượt biển – trong đó nhiều người đã mất mạng giữa đại dương hoặc bị hải tặc giết hại.

Mọi người nói với tôi rằng hình ảnh biểu tượng nhất của chiến tranh Việt Nam là chiếc máy bay trực thăng cất cánh từ nóc toà đại sứ Mỹ (ở Sài Gòn)... Họ đã không bao giờ biết điều gì xảy sau khi chiếc máy bay đó cất cánh và trước khi những người tị nạn Việt tới (Mỹ).
Lauren Vương, thuyền nhân và tị nạn chuyến tranh Việt Nam

Những người trên tàu, trong đó có mẹ của Lauren, đã lấy vải làm đuốc và thức đêm để theo dõi những con tàu đi qua. Và rất nhiều tàu đi qua nhưng không dừng lại, Lauren nói.

Nhưng vào buổi sáng ngày 29/6/1980, những con người đang tuyệt vọng đó đã nhìn thấy sự cứu rỗi xuất hiện phía chân trời. Con tàu LNG Virgo, một tàu chở dầu dài 285 m đã tới cứu gia đình cô và hàng chục thuyền nhân Việt trên đó.

“Khi Virgo dừng lại, gần như là có một sự tái sinh cuộc sống trong tất cả chúng tôi”, Lauren nói. “Do đó khi hai người điều hành máy (của Virgo) xuống thuyền để điều tra tình hình, chúng tôi vừa lo lắng vừa hy vọng – chúng tôi hy vọng sẽ được cứu nhưng cũng lo sẽ không được cứu”.

Sau này khi tìm kiếm dữ liệu về con tàu và đoàn thuỷ thủ đã giải cứu gia đình mình, Lauren phát hiện ra rằng đã có 120 con tàu đi qua cùng tuyến đường trên Thái Bình Dương trong thời gian mà con thuyền đánh cá chở gia đình cô và những người khác lênh đênh ở đó. Nhưng duy nhất tàu Virgo – một trong 8 con tàu của Công ty Vận tải Năng lượng (ETC) chở khí tự nhiên hoá lỏng từ Indonesia tới Nhật Bản – hiện không còn hoạt động, đã dừng lại để trở thành định mệnh của 62 thuyền nhân Việt Nam.

Lauren sau này đã không gặp lại được thuyền trưởng Hartmann Schonn, người đã qua đời khi cô tìm được ông sau rất nhiều năm, nhưng đã gặp được hai người điều hành máy trên tàu Virgo, Ken Belson và Dan Hanson, những người được cử xuống xem tình trạng của tàu cá Thắng Lợi chở các thuyền nhân Việt Nam sáng mùa hè năm 1980 đó. Họ thấy rằng con thuyền cạn kiệt mọi thứ với những phụ nữ và trẻ em đói lả và thông báo cho thuyền trưởng Schonn trước khi ông quyết định đưa họ lên tàu Virgo.

Sau hai ngày trên tàu Virgo, gia đình Lauren và những người tị nạn từ Việt Nam được một tàu hải quân Mỹ đưa vào bờ. Lauren và gia đình cô ở trong một trại tị nạn ở Singapore trước khi tới Mỹ và định cư tại San Jose, California.

Tìm lại Virgo

Thắng Lợi chỉ là một trong số nhiều con thuyền chở người tị nạn mà thuyền trưởng Schonn, người gốc Đức nhập cư vào Mỹ và qua đời năm 2000 tại nơi ông sinh ra, đã dừng lại để cứu.

Lauren ban đầu không có ý định làm bộ phim tài liệu về việc tìm kiếm con tàu Virgo và thuyền trưởng cùng các thuỷ thủ đã cứu gia đình cô. “Tất cả những gì tôi muốn là ghi lại hành trình của sự biết ơn của gia đình tôi”, Lauren nói. “Nhưng khi càng tìm hiểu về người đàn ông này, thuyền trưởng (Hartmann) Schonn, và công ty nơi ông ấy làm việc (ETC) thì tôi phát hiện ra họ đã cứu sống bao nhiêu mạng người”.

Người sáng lập công ty từng là một người tị nạn, Lauren cho biết và đó là lý do con tàu Virgo đã dừng lại, trong khi nhiều con tàu khác bỏ qua, vì công ty cho phép các thuyền trưởng của họ được tự quyết định nếu muốn cứu người tị nạn trên biển. Trong khi các công ty khác không cho phép làm vậy vì “mỗi khi tàu dừng lại, họ sẽ mất tiền vì chậm cập cảng.

ETC đã cứu mạng gần 2.100 người tị nạn Việt Nam và bản thân thuyền trưởng Schonn cứu khoảng hơn 400 người, theo dữ liệu mà Lauren phát hiện khi tìm kiếm về tàu Virgo.

“Đây mới chỉ là một công ty và như chúng ta biết có rất nhiều thuyền khác đã cứu thuyền nhân Việt trên biển”, Lauren nói. “Do đó tôi nhận ra rằng đây không chỉ là lịch sử có một không hai của riêng gia đình tôi, mà nó là lịch sử của cả cộng đồng người Việt”.

Vài năm sau khi đặt chân tới Mỹ, bố mẹ Lauren đã nghĩ đến việc tìm kiếm những ân nhân cứu mạng gia đình mình. Họ thấy hối tiếc vì không ghi lại tên của thuyền trưởng và những người trên tàu. Với cái tên tàu duy nhất mà mẹ cô nhớ – nhưng bị đọc sai theo lối phát âm tiếng Pháp – cộng với việc không có internet trong hầu hết thập kỷ 90, Lauren nói việc tìm kiếm của cô như “lần mò trong bóng tối”.

Phải mất 10 năm kể từ khi Lauren xác định được chính xác tên tàu Virgo vào năm 2007, cô mới tìm được người đầu tiên trên con tàu tại thời điểm cứu mạng gia đình cô thông qua một tấm hình duy nhất mà bố mẹ cô lưu giữ được đưa lên mạng. Với những thông tin từ người dùng mạng gợi ý, Lauren đã viết khoảng 200 bức thư để có được 3 phản hồi dẫn cô đến được người thuyền trưởng cứu mạng gia đình cô.

Thuyền trưởng Schonn tới Mỹ sau Chiến tranh Thế giới thứ 2 nhưng đến năm 1989 đã trở về lại Đức để nghỉ hưu. Sau khi biết rằng ông đã mất, Lauren nghĩ rằng cô phải tìm ra gia đình ông để họ biết ông đã cứu sống gia đình cô và cô cùng gia đình biết ơn ông như thế nào.

Thêm gần 10 năm sau nữa Lauren mới tìm được thuyền trưởng tàu hải quân Mỹ, Doug Torborg – người đưa gia đình cô và những thuyền nhân Việt từ tàu Virgo vào bờ ở Singapore, cùng hai người điều khiển máy của tàu Virgo.

Lauren và bố mẹ cô đã được gặp lại những ân nhân này của mình lần đầu tiên tại New York vào tháng 11/2017, trong cuộc hội ngộ có cả sự hiện diện của người vợ goá của thuyền trưởng Schonn tới từ Đức.

Sự biết ơn và trái tim rộng mở

Tất cả những hình ảnh đó đã được ghi lại trong bộ phim tài liệu dài 49 phút về cuộc tìm kiếm những người cứu mạng của gia đình cô có tên “Finding Virgo” mà Lauren cùng đạo diễn Barre Fong mất hai năm để hoàn thành từ những tư liệu mà cô thu thập trong hàng chục năm trước đó.

Sau khi hoàn thành năm 2018, Finding Virgo ra mắt khán giả ở Paris, London, California, New York… và ở Washington DC vào tháng 5 vừa qua.

Với những phản hồi nhiều và mạnh mẽ từ khán giả, Lauren cho biết cô cảm thấy như được thưởng công một các bất ngờ vì hiệu ứng mà bộ phim mang lại, nhất là những người cựu chiến binh Việt Nam.

“Mọi người nói với tôi rằng hình ảnh biểu tượng nhất của chiến tranh Việt Nam là chiếc máy bay trực thăng cất cánh từ nóc toà đại sứ Mỹ (ở Sài Gòn)”, Lauren nói. “Và sau đó họ nói rằng họ đã không bao giờ biết điều gì xảy sau khi chiếc máy bay đó cất cánh và trước khi những người tị nạn Việt tới (Mỹ)”.

Một trong những điều mà Lauren muốn nói trong bộ phim mà cô đồng sản xuất với đạo diễn Fong là dù các cuộc chiến tranh kết thúc thì “những hiệu ứng thực tế của nó vẫn tiếp tục”, và rằng để quyết định rời bỏ quê hương vì “nó là con đường duy nhất để tồn tại” trong một hành trình không biết sống hay chết là khủng khiếp như thế nào.

“Chúng tôi phải nói lời cám ơn tới những người đã cứu mạng chúng tôi”, Lauren nói về mục đích cuộc tìm kiếm 36 năm của cô. “Khi tôi làm bộ phim này, nó chỉ đơn giản là muốn đưa ra thông điệp về sự biết ơn, để bày tỏ nó có ý nghĩa thế nào khi chúng tôi được ở nước Mỹ, được có một cuộc sống, được cho các con cái một cơ hội”.

Nhưng với hiệu ứng mà bộ phim mang lại, Lauren nhận thấy nó sẽ vượt xa thông điệp đó.

“Nếu ai đó xem bộ phim (Finding) Virgo mà thay đổi ý định hoặc mở trái tim mình và mở cánh cửa cho những gia đình tị nạn để cho họ cơ hội như chúng tôi đã có được thì tôi sẽ coi đó là thành quả tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi”, Lauren nói và hy vọng bộ phim sẽ được trình chiếu trên PBS hay Netflix.

Users browsing this topic
Guest
3 Pages<123
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.