Anh 9, người ta cho hay mượn tay anh phổ biến thì ăn nhằm gì, miễn anh đạt được mục đích là giúp người khiếm thị, thì cái phần thưởng tinh thần anh vẫn lãnh trọn đó

Anh còn 15 ngày nghỉ mà có thể để dành được qua năm tới thì để dành đi, tại vì anh còn tính chuyện có thêm cu tèo cu tí nữa mà, chừng đó lấy để lo cho má sấp nhỏ chớ

Hôm nay đi làm về, sực nhớ hôm nay thứ năm, bèn vặn radio nghe chương trình tin lành nói câu chuyện gia đình. Hôm nay họ nói về một cô gái trẻ có bầu sắp sanh thì chồng bị tử nạn trong chiến tranh. Cô ta lội tuyết mà đi kiếm người giúp đỡ cho cô trong lúc cấp bách. Giữa đường thì cô chuyển bụng và sanh ra một đứa bé và tuyết vẫn rơi trong đêm vắng, đêm Noel. Không biết thời gian trôi qua bao lâu thì có một nữ tu đi ngang nơi đó và nghe tiếng trẻ thơ khóc. Đứa bé được mẹ dùng áo quần ủ kín để giữ chút hơi ấm và dĩ nhiên người mẹ trẻ đã qua đời vì cóng lạnh. Nữ tu mang đứa trẻ về nuôi trong chủng viện cho tới khi lớn lên thì kể lại nguồn gốc cho nó nghe. Đứa trẻ bây giờ đã lớn đến thăm mộ người mẹ cũng trong ngày Giáng Sinh. Nó lặng lẽ cởi áo khoác phủ lên nấm mộ, và cứ thế cởi hết lớp áo này tới lớp áo khác. Nó khóc và thì thầm với mẹ nó rằng "Có lẽ ngày đó mẹ lạnh hơn con bây giờ nhiều lắm!" Tui nghe chưa hết câu truyện thì đã ứa nước mắt anh 9 ơi, vì đó là một truyện thật đã xảy ra khoảng năm 1952 bên Triều Tiên.
Chị PC, em dọn nhà hôm bữa tới nay làm biếng dở ra quá. Em bưng hai cái quan trọng nhứt là bản nội quy và tổng kết tài chánh để mọi người khỏi thắc mắc. Chèn ơi, nếu bưng nguyên cái mục TT mà post lại từng cái chắc chết quá, nhiều quá chừng chừng luôn, có khi chỉ chọn lọc vài cái mình làm thôi á.