Rank: Advanced Member
Groups: Moderator, Editors Joined: 6/24/2012(UTC) Posts: 3,437 Points: 1,167  Thanks: 85 times Was thanked: 35 time(s) in 34 post(s)
|
Nói đến chuyện quá khứ của nhau , chắc chưa ai ngon lành bằng N Đ đâu nha. Người tình xưa của anh N Đ viết thơ gởi ở nhà mẹ chồng, nhắn chàng phải đến gặp cô - (dĩ nhiên mối tình của lính trẻ hành quân xa nhà ngòai Trung) khi cô cùng gia đình đã vào ở tỉnh Biên Hòa.
Mẹ chồng vô tình nói cho con dâu nghe - Con dâu bèn hỏi con trai của bà - Con trai của bà cho đọc lá thơ. Thay vì lồng lộn trì chiết về chuyện dấu lá thơ, con dâu bèn rủ con trai đi thăm người tình cũ. Khi hai vợ chồng đến thăm, nhà cô là một cái chòi lá cất trên vuông đất khô cằn, khu Biên Hòa sâu trong rẫy, đất cứng ngắt không có nước. Cô khóc quá xá là khóc. N Đ an ủi, biết là tình đầu rất lưu luyến , nhưng bây giờ anh đã lỡ lấy vợ rồi , tụi này đà có con rồi, và N Đ thì yêu anh lắm - thôi mình làm bạn nha.
Gia cảnh cô lúc ấy tội lắm. Cô đã có gia đình, nhưng gặp chồng nghiện ngập , tìm cách gặp lại anh của N Đ bằng được, N Đ hiểu cô cần cái phao để bám , nên N Đ dù khổ thấy mồ cũng ráng giúp đỡ , chỉ cách cho buôn bán, chỉ nghề cho làm, nhưng cô hình như thích sống trên mây, lo mơ mộng, tiếc nuối hòai cho mối tình đà mất tiêu mất hút, rồi lại ước ao nếu chồng giống người tình cũ may ra đời cô khá hơn. Cô không có bản lĩnh để hòa nhập vào đời sống mới , cứ tiếc thời là tiểu thơ con sĩ quan hét ra lửa.
Anh của N Đ sau vài lần gặp lại cô (dĩ nhiên có cả N Đ) thì buông một câu "đàn bà mà mơ màng trên trời , làm sao có hạnh phúc?"
Còn cô sau khi nói chuyện và gặp N Đ vài lần, lần cuối trước khi gia đình N Đ đi sang đây cô nói :"gặp N Đ rồi cô biết, anh của N Đ không còn chút vấn vương gì với cô được nữa, vì N Đ...hiền quá"
Sang đây mấy năm liền N Đ đều gởi quà về cho cô và con cô, để phụ đỡ , nhưng sau này cô gởi thơ xin nhiều quá, N Đ lo không nổi, anh N Đ nói :"Đủ rồi , mình còn phải lo cho con mình chứ".
Sở dĩ N Đ không tiếc gì với cô, là vì cô đã giúp đỡ cho anh của N Đ trong lần đầu anh vượt thóat trại của VC - dù sau này anh vẫn bị bắt lại. Phận đàn bà trong chiến tranh buồn tênh , nên N Đ dù cũng có ghen thầm chút chút, nhưng khi gặp cô thấy tội quá hết cả ghen. Sao thì N Đ vẫn may mắn hơn, dù khổ sở nhưng có anh của N Đ bên cạnh.
Người vợ là người cuối cùng chiếm được mục tiêu - thì mệt thân làm chi đến những mối tình cũ của chồng? trong qu'a khứ nếu chồng có nhiều người mê thì chồng mình càng có giá, để cho mình hãnh diện. Nhưng chỉ trong qu'a khứ thôi nha , N Đ phán rồi :"Khi nào anh thương ai khác em , nhớ cho em biết lý do tại sao để em xét lại xem mình có thiếu điều đó không. Nếu em thiếu , mà không sửa đổi hay tìm ra được , em sẽ thả cho anh đi luôn không lưu luyến "
Và cho đến bây giờ N Đ dám tuyên bố là "Chỉ một em thôi đã đủ lãng quên đời".
Tình yêu vợ chồng là sự tin tưởng nhau tuyệt đối - Khi có mầm ngờ vực lấn vào phải diệt nó ngay tận gốc rễ. Đo là lý do tại sao, khi anh của N Đ không muốn, hay nghi hoặc điều gì chút thôi là N Đ ngoan ngoãn chiều anh ngay, không làm nữa (thí dụ vào diễn đàn viết lăng nhăng như hôm nay) N Đ chưa bao giờ thấy người đàn ông nào khác hơn được chồng mình , cho dù anh của N Đ không có gì đặc sắc hơn ai, nhưng đối với N Đ anh là tất cả.
Dĩ nhiên đây là trường hợp riêng của N Đ , không phải ai cũng hành xử như thế , nên các anh càng dấu kín qu'a khứ càng tốt , N Đ chủ trương quá khứ là quá khứ, tình chồng vợ là hiện tại và tương lai.
Đã có dàn bài trong đầu mà chưa đủ giờ để viết xuống - "chuyện tình của chồng tôi."
|