Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Ba điều khó hiểu trước Đại hội Thụ Nhân 2012 tại Paris
viethoaiphuong
#1 Posted : Thursday, March 31, 2011 4:00:00 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 8,957
Points: 10,026

Thanks: 733 times
Was thanked: 98 time(s) in 97 post(s)

Ba điều khó hiểu trước Đại hội Thụ Nhân 2012 tại Paris



Lời giới thiệu:

Đại hội cựu sinh viên Viện Đại học Đà Lạt dự định tổ chức vào năm 2012 tại Paris, mệnh danh là Đại hội Thụ Nhân (Thụ Nhân là châm ngôn của VĐHĐL – “Bách niên chi kế mặc như thụ nhân”). Ban tổ chức (do csv Tiến sĩ Lê Đình Thông đứng đầu) định không chào, không treo Cờ Vàng. Quyết định này gặp sự chống đối mãnh liệt từ nhiều cựu sinh viên, đặc biệt của chính ba thành viên trong BTC là nhà văn Trần Thị Diệu Tâm, họa sĩ Khánh Thọ, nhà thơ Thụy Khanh. Đây là một vấn đề nội bộ của cựu sinh viên Viện Đại học Đà Lạt. Nhưng vì sự việc treo hay không treo Cờ Vàng trong các buổi lễ cộng đồng Việt Nam hải ngoại, không còn là một việc riêng nữa, chúng tôi xin phổ biến bài viết sau của Tâm Thanh (tức csv Ngô Thanh Tâm). Bài viết nguyên thủy nhắm vào các bạn đồng môn, nên phần đầu có nhiều chi tiết “nội bộ”, nhưng phần sau liên quan đến tất cả chúng ta, những người tỵ nạn Việt Nam.

1) “Không đặt vần đề treo cờ”:

Cuộc tranh cãi về lá cờ hiện nay trong gia đình Thụ Nhân đã dễ dàng ăn nói hơn nếu ta chia hai “phe” – tạm gọi là phe treo cờ và phe bỏ cờ. Đằng này, một phe chủ trương treo/chào cờ (Vàng), một phe “không đặt vấn đề treo cờ”. Đã không đặt vấn đề, thì tranh cãi về cái gì?

Người viết không định bắt bẻ lời nói đâu. Này nhé, phe “không đặt vấn đề treo cờ” (KĐVĐTC) chỉ đưa ra một tiền đề “vì tinh thần đại học, phi chính trị, phi tôn giáo” nên kđvđtc.

Phe treo cờ đưa ra bao nhiêu lý do đạo nghĩa, lý trí, lương tâm, lịch sử kể cả lý lẽ sơ đẳng “phi chính trị đã là có chính trị rồi”... cũng không được những người (đại đa số từng học môn chính trị học) đếm xỉa tới.
Chỉ có một người của phe KĐVĐTC nói một câu không thuộc lòng, đó là anh Phạm Trọng Khoát. Anh Khoát viết “cựu sinh viên Viện Đại học Dalat chứ không phải Đảng Đại học Dalat”. Nhờ câu này, tôi mới hiểu có người (ít nhất một) trong phe KĐVĐTC tưởng lá Cờ Vàng là cờ đảng.
Đó là điều khó hiểu thứ nhất.

2) “Không đặt vấn đề” nhưng lại bỏ phiếu có treo hay không treo cờ:

Tạm bỏ qua cái mâu thuẫn trong việc “không đặt vấn đề” nhưng lại bỏ phiếu. Ta đi thẳng vào cuộc bỏ phiếu kỳ lạ. Một tay chị Võ Quỳnh-Mai chủ xướng, chủ trì, ra mẫu phiếu (trong đó mớm sẵn cho cử tri phiếu 1 là chính nghĩa, phiếu 2 là của ba cá nhân nổi loạn), nhận phiếu (bằng email và điện thoại tư), khui phiếu, kiểm phiếu và báo cáo. Mỗi ngày chị cho biết số phiếu KĐVĐTC tăng vọt trong khi phe treo cờ vỏn vẹn 3 người đứng cô đơn, lâu lâu ba chị này (Trần Thị Diệu Tâm, Lê Thi Hảo, Lê Khánh Thọ) bị phang cho một câu chia rẽ, phá hoại, xin lỗi đi! Còn chính người chủ trì và giám sát cuộc trưng cầu thì đứng phó bảng trong danh sách đối thủ. Vừa làm trọng tài vừa đánh thì làm sao bên kia đỡ được?

Trong thể lệ bỏ phiếu lại có câu “nói Oui hay Non” chứ không được giải thích tại sao, vì nói tại sao sẽ mất hòa khí. Loại hòa khí này tôi thấy khá phổ biến trong những gia đình có anh chồng vũ phu và “Trại súc vật” của G. Orwell. Bản báo cáo đàn áp luôn kết thúc bằng câu “Chào đoàn kết”! Từ năm 1929, mạnh nhất là 1945, Hồ Chí Minh lúc nào cũng hô đoàn kết, nhưng lúc ông hô to nhất là lúc người quốc gia bị bỏ mạng nhiều nhất, thê thảm nhất.

Đoàn kết phải đặt trên mục tiêu chung và nền tảng chung. Nền tảng chung của Thụ Nhân là gì nếu không là Trường Mẹ Trước 1975 và những giá trị tinh thần mà nhà trường ấy truyền thụ?

Qua nay tôi ráng lắng nghe xem bên bỏ cờ có viết một câu nào có tình có lý (ngoài sáo ngữ “tinh thần đại học, phi chính trị, phi tôn giáo”) không? Tuyệt đối không. Tại sao bỏ cờ? Tuyệt đối không ai trả lời. Nếu bên muốn treo cờ nói ra điều gì thì bên kia phản lại bằng cách tấn công con người, không phân tích sự việc.

Những người không thích làm cái việc “bỏ phiếu” kỳ cục, nhưng nêu những nhận định rất khách quan, sâu sắc, như quý anh Huỳnh Văn Của, Phạm Ngọc Quỳnh, chị Hồng Cúc v.v. thì chẳng được “ban” bầu cử nhét vào đâu cả, dù các anh chị này nói rành rành “phải treo cờ Vàng”. Một chị khác (khoa học) viết rõ là “không đặt vấn đề chào cờ” được xếp phiếu vào phe không treo cờ, cho tiện việc sổ sách! Phiếu bầu nguyên thủy chỉ có 2 lựa chọn, nhưng khi anh Huỳnh Hữu Tài viết “tôi muốn dựng cờ” thì chủ thùng phiếu lại thêm lựa chọn thứ 3, “dựng cờ”.

Cuộc trưng cầu ý kiến như vậy không kỳ lạ sao? Nhất là trong giới CTKD!

Đó là điều khó hiểu thứ hai.

3) “Chúng tôi sẽ làm theo những lời chỉ giáo của quý Thày Cố vấn và ý kiến của đại đa số quý anh chị Thụ Nhân Âu Châu” (Tiến sĩ Lê Đình Thông)

Sau thời gian im lặng “vì trọng thầy quý bạn”, ngày 27.3 Tiến sĩ Lê Đình Thông, Trưởng ban tổ chức ĐHTN 2012, viết một lá thư (rất vắn tắt, không bỏ dấu). Ông Thông cho thấy nhiều điểm, và không cho thấy nhiều điểm.

- Tiến sĩ Thông không phủ nhận việc ông “không đặt vấn đề treo cờ”. Nhưng phủ nhận lý do “về VN” hay “bị áp lực”. Tuy nhiên ông vẫn không cho biết lý do thật sự tại sao không treo/chào cờ.
- Ông cho biết Ban Chấp hành Hội Thụ Nhân Paris đã có dự thảo thông báo giải tán Ban Tổ chức. Nhưng không cho biết tại sao chưa công bố thư.

Từ hai thông tin đó, tôi có thêm 2 khó hiểu:

Điều khó hiểu 3.1: Tiến sĩ Thông là Trưởng BTC, mà BTC sắp bị giải tán. Vậy ông lấy tư cách gì để viết câu “Chúng tôi sẽ làm theo...” Phải chăng ông biết trước nội dung giải tán sẽ gồm việc loại trừ những người “bất đồng chính kiến” (từ của một người KĐVĐTC gọi những người muốn treo cờ).

Điều khó hiểu 3.2: Bằng cách nào ông biết được cái “đại đa số” đó cụ thể là bao nhiêu? Căn bản là hiện có bao nhiêu Thụ Nhân Âu Châu? Dùng hình thức trưng cầu thế nào? Hay là dùng kết quả cuộc “bỏ phiếu Võ Quỳnh-Mai”? Lúc tôi viết đến giòng này, có 28 vị KĐVĐTC (nôm na là không muốn treo cờ Vàng), giả thứ có lúc email và điện thoại tư làm cho con số lên 280 vị, rồi cái đa số thầm lặng Thụ Nhân trên khắp thế giới có đáng được “quý trọng” như lời của Ts Thông không?

Vì vậy, vấn đề treo/chào cờ phải đặt ra và thảo luận rốt ráo, chứ không thể “không đặt vấn đề” rồi quyết định độc đoán. Miệng hô đoàn kết mà coi những người “đặt vấn đề” là chia rẽ, phá hoại, là một triệu chứng bối rối sắp tới tình trạng nguy hiểm.

Hãy can đảm đặt vấn đề. Tạm thời dùng tiền đề của chính phe bỏ cờ

Tôi vẫn không hiểu vai trò tôn giáo có mắc mớ gì tới lá cờ, nên chỉ lạm bàn (gọi là “lạm” vì tôi không đứng về phe nào cả và chưa từng đóng niên liễm Hội) trên hai tiền đề “phi chính trị” và “tinh thần đại học”. Nhấn mạnh, tiền đề này do một số anh chị nêu lên để bỏ cờ:

- “Tinh thần đại học”: Ngoài ý nghĩa nguyên thủy của đại học là một “hội” (universitas) thâm cứu, tôi không tìm được tài liệu nào nói về tinh thần đại học. Có lẽ ít ai buồn nói thế này thế nọ mới là tinh thần đại học. Thập niên 60, sinh viên và giáo sư thiên tả Berkeley mang cờ Mặt trận Giải phóng Miền Nam vào trường, chả ai chỉ mặt các anh thiếu tinh thần đại học cả. Ngày nay Đảng Cộng sản Việt Nam mang Ngôi Sao Cẩm-linh (tượng trưng chủ nghĩa cộng sản) đặt trên chóp tháp chuông Hội trường Năng Tĩnh; tôi tự hỏi khi từ Pháp, Mỹ, Úc về tham dự “Đại hội CSV Đà Lạt” năm trước, chẳng biết có Thụ Nhân nào lên tiếng thuyết về tinh thần đại học không. Khi khẩu hiệu “Kế trăm năm không gì bằng trồng người – Lời Bác Hồ” được kẻ trên khắp các trường đại học Việt Nam, chả biết có Thụ Nhân nào (những người được Cha Viện trưởng Nguyễn Văn Lập cho biết rõ nguồn gốc hai chữ Thụ Nhân) có ai lên tiếng bảo Bác Hồ đạo văn Quản Tử không. Lãnh tụ vĩ đại đạo văn, nửa thế kỷ qua hằng trăm triệu người, không ai nói, không phải vì trí thức trong nước ngủ, mà vì sợ hãi. Chúng ta đã liều mạng đi tìm tự do, sao bây giờ có thể vì những hù dọa hoặc hứa hẹn vu vơ để cuốn cờ?

Kết luận gì? Xin thưa: nếu chúng ta không đủ sức chống lại những cái đang làm hại tinh thần đại học, ít nhất chúng ta phải duy trì nơi anh chị em mình hai đức tính của người trí thức là liêm khiết tinh thần, và lòng can đảm đi tìm chân lý.

Bỏ Cờ Vàng trong môi trường đại học (dù chỉ là cựu sinh viên già) là
một đầu hàng vô điều kiện trước sự hèn hạ và dối trá. (“Hèn hạ và dối trá”, tôi có nói ngoa không, xin quý anh chị chịu khó dành chừng vài ngày tìm hiểu về nền giáo dục tại Việt Nam ngày nay, khắc rõ.)
Còn nếu quý anh chị coi Cờ Vàng và Miền Nam Việt Nam không hơn gì xã hội chủ nghĩa, thì xin bỏ luôn hai chữ Thụ Nhân đi. Bởi vì tinh thần Thụ Nhân là một phần – nói tự mãn một chút, phần tinh túy – của nền giáo dục nhân bản - khoa học - khai phóng của Việt Nam Cộng Hòa.

Sau cùng của phần tinh thần đại học này, tôi mạo muội hỏi những anh chị em thành đạt nhất sau khi vượt biên sang Âu Mỹ Úc một câu: nếu anh chị tốt nghiệp một trường đại học xã hội chủ nghĩa, liệu anh chị có xoay xở, thích nghi và vươn lên mau chóng như bây giờ không?

- “Phi chính trị”: Khắp Âu Mỹ Úc, ngày lễ hội công cộng hay ngày cưới, ngày sinh nhật riêng tư, người ta treo cờ quốc gia ngoài cổng, trong vườn, cầm cờ trên tay, cắm trên xe, vẽ trên má... bảo là chính trị hay phi chính trị?



Viện Đại học Đà Lạt có treo quốc kỳ không? Xin coi hình chụp ngày lễ tốt nghiệp Đại học Sư phạm khóa 4 năm 1965, trong đó Cờ Vàng được treo khắp nơi. Xin chú ý hai lá cờ trong hai khoanh tròn, ngoài ra các cột cờ đều treo quốc kỳ. Hình đã mờ, màu cờ không rõ, nhưng lòng tôi còn nguyên màu vàng ba sọc đỏ vì tôi đứng trong hàng sinh viên tốt nghiệp này.

Trường Mẹ treo cờ mà cựu sinh viên không treo cờ? Phải chăng vì Cờ Vàng không còn là quốc kỳ nữa? Tôi nghĩ những anh chị nghĩ như vậy cũng có lý, ở tầm nhìn gần. Nhưng sai trong tầm nhìn xa: Ngôi Sao David của người Do Thái tồn tại khoảng hai trăm năm trước khi người Do Thái có lãnh thổ cắm cờ. Ngược lại lá Cờ Búa Liềm bị nhân dân Nga đốt ngay ngoài đường khi chế độ sụp đổ, và họ cho biết trong 70 năm nó không hề hiện diện trong lòng mình. Lá Cờ Vàng mất lãnh thổ cắm, nhưng nó lại đi theo những con người sống chết vì nó, gián tiếp vì nó mà được cứu vớt. Nhiều người bây giờ vinh hoa phú quí, quên những ngày gian lao còn đầy lý tưởng. Nhưng số đông không quên. Muốn quên cũng không quên được. Đối với người tị nạn Việt Nam, Cờ Vàng không những là biểu tượng của một quốc gia đã mất, mà còn là biểu tượng cho những giá trị phải phục hồi. Nói như Hà Lê Bích Thủy (trong bài “Bạn là ai? Người hay cá?), thiếu lá Cờ Vàng tôi không có căn cước. Tôi còn muốn nói thêm: cũng vì tôi không có mảnh đất để cắm nó, nên tôi càng phải duy trì nó trong lòng và mỗi khi có dịp phải trưng nó lên. Dù ngụy tín và ngụy biện bao nhiêu, nếu chối bỏ lá cờ trong một dịp quan trọng như đại hội này, chúng ta sẽ bị rối loạn nhân cách. Để chữa bệnh rối loạn này, nên từ bỏ tư cách tị nạn chính trị, trở về làm người tha phương cầu thực.

Tinh thần kẻ sĩ yêu nước:

BTC và Tiến sĩ Lê Đình Thông là những người tài đức, đã được tín nhiệm và đã bắt tay vào công việc, nên hy sinh tiếp tục sứ mạng. Sứ mạng của BTC là gì? Là tổ chức một cuộc “quay về Trường Mẹ” đúng hướng.

Chị Khánh Thọ viết một ngạn ngữ của người Phi Châu "Quand tu ne sais pas où tu vas, regarde d'où tu viens" (Khi không biết đi về đâu, bạn hãy coi bạn từ đâu tới). Lái xe trong phố lạ, không GPS, tôi cũng dùng mẹo ấy của người dân sa mạc – trở về khởi điểm. Chúng ta đang mất hướng, hãy bình tĩnh nhìn lại chúng ta phát xuất từ đâu? Trường Mẹ của chúng ta là trường nào? “Trường Đại học Đà Lạt” (thành lập năm 1976)? Hay “Viện Đại học Đà Lạt” (thành lập năm 1957)? Phần đông cựu sinh viên đang sống ở nước ngoài, trong đó có tôi, chỉ hứng thú quay về ngôi trường xưa, “Viện Đại học Đà Lạt” tên thân yêu là Thụ Nhân, với những giá trị mà chúng ta đã học, hành và ấp ủ. Ngôi trường và những giá trị ấy gắn liền với lá Cờ Vàng.

Chúng ta đã bất hạnh vì mất nước. Chúng ta không thể mất niềm hãnh diện về một căn cước cao quí và niềm hy vọng chính đáng. Đó là thái độ ngẩng đầu của kẻ sĩ mà quý anh chị gọi là tinh thần đại học đấy. “Phi chính trị đảng phái” là một chủ trương đúng đắn, nhưng Thụ Nhân phải là một kẻ sĩ yêu nước.

Ngô Thanh Tâm
(Thụ Nhân Triết)

Source: http://www.lyhuong.net/u...ndex.php/bandoc/622-622


==========================================
==========================================


1. Khi một người Việt Nam tỵ nạn khước từ dấu chứng tỵ nạn của mình (không chào lá cờ truyền thống của mình) họ nghiễm nhiên chấp nhận vai trò cai trị của thể chế đã từng biến họ thành người tỵ nạn. Nói theo kiểu bình dị, họ là những người vô tổ quốc, là những kẻ tha phương cầu thực không hơn và không kém.
(cựu sinh viên Thụ Nhân Bích Thủy)

2. Vì vậy, nếu một đại hội Thụ Nhân mà người tổ chức từ chối treo lá cờ Vàng thì sẽ không có tôi.
(cựu sinh viên Thụ Nhân Huỳnh Văn Của)


Thưa quý giáo sư, quý anh chị trong đại gia đình Thụ Nhân,

Vì lý do riêng, tôi đã xin tạm ngưng sinh hoạt trên hai diễn đàn Thụ Nhân. Nhưng vì tên tôi được ghi trong mục cc và nằm trong phần mở đầu "thưa các thầy cô", và vì, nhất là, vấn đề treo hay không treo, chào hay không chào lá cờ VNCH đã đụng vào tử huyệt, bình dân hơn đụng vào lò xo trong người tôi, một nạn nhân của Việt Cộng, một người tỵ nạn không đội trời chung với Cộng sản dù họ là Việt Nam, Tàu, Cuba, Bắc Hàn, tôi mạo muội có ý kiến như sau:

1) Quốc kỳ VNCH là biểu tượng cho linh hồn của quốc gia miền Nam đã mất. Là căn cước của người quốc gia tỵ nạn. Tôi bỏ nước ra đi chỉ bởi vì lý tưởng quốc gia, tự do, không chịu nổi ách thống trị của Cộng sản, chứ không phải vì đi ăn mày miếng cơm manh áo tại Mỹ, tại Pháp. Nếu chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tôi sẽ giải thích ra sao với con cháu và thế hệ tương lai, tại sao chúng được sinh ra, có mặt tại hải ngoại? Chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tuyên bố không làm chính trị, không phân biệt Quốc gia, Cộng sản nữa, tôi sẽ là ai, gốc gác từ đâu? Vô lẽ tôi chui lên từ đất nẻ Washington DC, Paris, Bruxelles hay Oslo? Vô lẽ tôi không khác gì con cháu, ở các Chinatowns Mỹ, của những người Tàu bị bắt đến Mỹ để làm phu đường rầy xe lửa vào thế kỷ XIX? Hay tệ hơn, vô lẽ tôi chỉ là một trong thành phần "ma cô đĩ điếm" mà một Thủ tướng Việt Cộng nọ (chính xác, Phạm Văn Đồng) đã một lần thoá mạ những thuyền nhân, trong đó có tôi, trốn chạy trối chết chúng nó (mặc nhiên công nhận ông ta nói đúng, nếu tôi chối bỏ lý lịch quốc gia trong sáng của tôi qua việc chối bỏ lá cờ vàng)?

2) Khi bỏ chạy, tôi đã mất hết, chỉ còn lý tưởng tự do, và nhất là tấm lòng chung thủy và hiếu đễ đối với miền Nam, tức nước VNCH, nơi mà tôi được sinh ra, hoặc được nhận vào từ miến Bắc trong cuộc di cư vĩ đại 1954, đã nuôi dưỡng tôi, cho tôi cơm ăn, áo mặc, cho tôi học hành đến nơi đến chốn để trở thành ông này bà nọ, hãnh diện với đời, cho tôi được tự do, kể cả tự do vinh thân phì da, kể cả tự do, ngày nay, quên ơn quên nghĩa, kể cả tự do phản bội. Lá cờ vàng là biểu tượng của nước VNCH và của tấm lòng chung thủy và hiếu đễ của những người con đối với Tổ quốc.

3) Tưởng nhớ, biết ơn nước VNCH trong phạm vi rộng lớn, đối với tôi, cũng như tưởng nhớ, biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ tôi trong phạm vi nhỏ hẹp hơn. Khi con cháu hội họp, vui chơi, ăn uống, nhảy nhót trong gia đình, trước bàn thờ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, có đứa con đứa cháu nào đã đặt vấn đề nên hay không nên thắp một nén nhang tưởng niệm các cụ trước, rồi vui chơi sau, nên hay không nên bỏ phiếu để lấy biểu quyết thắp nhang? Treo cờ, chào cờ là một bổn phận đối với tổ quốc (đã mất), cũng như thắp nhang cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ (đã khuất) là một bổn phận, mà đã gọi là bổn phận thì còn gì để bàn cãi, bỏ phiếu lấy ý kiến?

4) Có người sẽ bảo, thắp nhang và treo cờ khác nhau. Đúng, khác nhau, bề ngoài. Dưới lăng kính nghị quyết 36. Các cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn, kể cả tôn giáo, trường học của người Việt tỵ nạn hải ngoại, diễn đàn thân hữu, v.v... đều là đối tượng của Nghị quyết 36. Bọn lãnh đạo Việt Cộng, sau những năm thất bại, đã nâng Nghị quyết 36 lên hàng quốc sách (xin quý vị xem báo chí và tin tức internet trong nước), ra chỉ thị những tòa đại sứ và những tên nằm vùng triệt để thi hành Nghị quyết đó bằng mọi giá. Bằng cách gợi lên, với những lời đường mật, trong lòng người xa xứ nỗi nhớ quê hương, tuyển mộ nằm vùng bằng cách quẳng cho vài mẩu xương (nghĩa bóng), mời gọi những "khúc ruột ngoài ngàn dặm" (hết ma cô đĩ điếm, phản bội tổ quốc rồi, sướng nhé!) về du lịch đi (Nguyễn Minh Triết còn dụ: "gái Việt Nam bây giờ đẹp lắm..."), về làm ăn đi, xoá bỏ hận thù đi, đem tiền về xây dựng đất nước đi, cứu trợ thay cho chúng những người khốn khổ thuộc trách nhiệm của chúng, cho người ra ngoại quốc vắt cạn những con bò sữa hải ngoại, và những con bò sữa hải ngoại này đi vắt cạn những con bò sữa hải ngoại khác, đem tiền về VN phải chia tứ lục cho bọn cán bộ mới mua được cơ hội làm từ thiện, thương người, trong khi trong nước có kẻ đã sắm máy bay riêng, đi xe Rolls Royce đời mới, ở những dinh thự nguy nga, tiền hàng tỷ đô gửi trong chương mục ngoại quốc (tại sao không đến gõ cửa xin vắt sữa những con bò này?) -mà người tỵ nạn như tôi nằm mơ cũng không thấy. Bằng cách chia rẽ những người trong cộng đồng, đoàn thể, các trường Việt ngữ, cãi nhau như mổ bò về bất cứ vấn đề nào nằm trong mục thảo luận chương trình tổ chức, từ thực đơn ăn uống, mời ca sĩ nào hát nhảy đầm, cho đến việc treo hay không treo cờ VNCH. Và treo cờ hay không treo cờ mới là mục tiêu chính yếu của Nghị quyết. Một số không nhỏ đồng hương vô tình mắc bẫy Nghị quyết 36, còn số hữu tình thì được che đậy, nằm vùng rất kỹ bằng những cái cớ được nại ra, nhưng không thuyết phục.

Nói ra thì mang tiếng chụp mũ, không nói ra thì mang tiếng thụ động, ba phải, nín thở qua sông.

Tuy nhiên, VC không dám chỉ trích việc thắp nhang tưởng nhớ tổ tiên, chúng để tự do, mặc dù chúng không ngu đến nỗi không hiểu rằng treo cờ quốc gia và thắp nhang tưởng niệm tổ tiên đều giống nhau, ít ra về ý nghĩa tinh thần. Nhưng bằng mọi cách, chúng phải tiêu diệt lá cờ quốc gia, lá cờ mà có một ông thầy chùa tại Beaverton, Oregon, tên Thích Ẩn Long (những Phật tử chân chính cho ông này là sư giả, xin xem tài liệu đính theo) công khai gọi trong một buổi thuyết pháp là "lá cờ ba que". Nhưng vì bản chất gian manh, láu cá nên VC dùng mánh lới khác. Ví dụ, tôi nghe nói, chưa có bằng cớ, ở Việt Nam bây giờ, trên một số bàn thờ tổ tiên gia đình có cả hình Hồ Chí Minh, và trong chùa, nhà thờ có tượng Hồ Chí Minh ngồi bên Chúa, Phật? Nếu đúng, VC đã tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông, trong vấn đề thắp nhang: cho thắp, cúng tế, để tỏ ra tự do, nhưng phải có Bác hiện diện. Trong vấn đề treo cờ, tại những trường học Mỹ, chẳng hạn, chúng vận động treo cả hai cờ, VC và VNCH, như giải pháp tạm thời, trước khí thế cao độ của đồng bào tỵ nạn tại Mỹ, trong khi chờ đợi một cơ hội khác. Nhưng đồng bào tỵ nạn không chịu các trường học Mỹ treo hai cờ. Phải treo cờ VNCH mà thôi. Và không phải không có lý do mà đa số các tiểu bang, thành phố Mỹ đã công nhận, cho treo lá cờ VNCH. Họ là người ngoại quốc, không mắc nợ gì với VNCH.

Huống chi tôi là một người thọ ơn đất nước, quốc gia miền Nam?

Cuối thư, tôi xin hoàn toàn đồng ý với anh Huỳnh Văn Của và chị Bích Thủy, đặc biệt về những câu tôi đã trích ra trên từ thư của anh, chị. Tôi biết sẽ có những phản ứng, như thời gian trước đây, từ phía những anh chị không đồng quan điểm. Nhưng không sao, vì đây là xứ sở tự do, dân chủ và tôi đã quá quen với những cuộc tranh luận về chính trị, và một lần đã bị kiện vì một bài viết chống nằm vùng và VC tại Portland, vụ kiện mà tôi, sau khi tai qua nạn khỏi, vẫn thấy hãnh diện. Một điều duy nhất tôi sợ, là khi ngôn từ và phương cách, mức độ đối thoại đã vượt quá lằn ranh truyền thống phải có, dù sao, giữa thầy và môn sinh, hay ngược lại giữa môn sinh và thầy, giữa môn sinh và môn sinh.

Tôi có thể im lặng, cầu an, để yên thân, cho đến hết tuổi già, cho xong kiếp người. Nhưng không, tôi đã lên tiếng, để yểm trợ một số cựu sinh viên Thụ Nhân, có vẻ ít ỏi, đã dám viết rõ ràng, không mập mờ, hàng hai, bằng giấy trắng mực đen, lập trường "quốc gia" (tôi chưa nói "chống Cộng") vững chắc của mình, đã dám viết lên những điều mình cho là đúng. Tôi đã lên tiếng, để chứng tỏ tư cách một người tỵ nạn chân chính còn nhớ và biết ơn tổ quốc VNCH và lá cờ vàng thân yêu của tôi, lá cờ mà quân dân cán chính miền Nam đã một thời hy sinh xương máu để bảo vệ cho đến phút cuối của ngày 30/4/1975 và bây giờ còn tôn vinh, nâng niu xem như một lẽ sống, một lẽ chết, chứ không phải là một sự chọn lựa, một vấn đề mang ra để bỏ phiếu. Tôi đã lên tiếng, để vong linh những người đã chết cho tôi, vì tôi, thay tôi trước đây khỏi phải tủi hổ. Tôi đã lên tiếng, vì tôi là một người, không muốn thua những "con cá hồi" của chị Bích Thủy, hoặc không muốn là một con thò lò (hay thần giữ cửa Janus trong thần thoại cổ) hai mặt, lúc vàng lúc đỏ, hay nửa vàng nửa đỏ, hay đỏ nhiều hơn vàng, như màu áo của một Hồng Y VN khi ông qua Úc tuyên bố, đỏ vàng giống nhau.

Vả lại, vì tôi chỉ có một đời để sống. Sống không thẹn với quốc gia, với tổ tiên, cha mẹ, không thẹn với chính mình, với con với cháu mình.

Tôi dùng chữ "tôi", vì đây là ý kiến cá nhân, chứ không phải đề cao "cái tôi đáng ghét". Xin quý vị thông cảm.

Kính chào quý vị. Chúc quý vị an bình, thanh thản trong tâm hồn, và những ngày thật vui.

GS Nguyễn Kim Quý
(cựu giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt)

viethoaiphuong
#2 Posted : Friday, April 1, 2011 10:11:09 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 8,957
Points: 10,026

Thanks: 733 times
Was thanked: 98 time(s) in 97 post(s)

THƯ NGỎ KÍNH GỞI GS LÊ ĐÌNH THÔNG VÀ QUÝ VỊ
TRONG BAN TỔ CHỨC ĐẠI HỘI THỤ NHÂN 2012 TẠI PARIS

ĐINH L ÂM THANH

Kính thưa Giáo sư
Kính thưa Qúy Vị

Khi Trường Chính Trị Kinh Doanh chuẩn bị khai giảng khóa đầu tiên, tôi có ý định bỏ Sàigòn lên Đà Lạt để theo học khóa 1, nhưng rồi chuyện không thành, vì đời sống sinh viên khó khăn, ngoài lúc đến trường tôi phải dạy thêm một số giờ tại Trung Học Lê Bảo Tịnh. Tuy duyên không thành nhưng môn học chính trị kinh doanh vẫn là ao ước kiến thức của tôi để làm hành trang với đời. Rồi mất nước, và sau khi ra hải ngoại tỵ nạn chính trị, dù cuộc sống vất vả, tôi vẫn dành ra nhiều năm để tiếp tục môn học nầy theo như ước nguyện từ thời còn trẻ. Nói dài dòng như vậy để trình bày với Giáo Sư cũng như Quý Vị cảm tình của tôi đối với môn học, với Viện Đại Học Đà Lạt và nhất là với phân khoa Chính Trị Kinh Doanh, nơi đó có nhiều bạn hữu tôi đã thành tài…

Kính thưa Quý Vị, khi hay tin Đại Hội Thụ Nhân sẽ tổ chức tại Paris vào năm tới, thú thực, lòng tôi nao nức mong đợi, mặc dù tôi không phải là thành viên của Thụ Nhân. Tôi nghĩ rằng đây là một cơ hội để những người con thân yêu của trường Chính Trị Kinh Doanh ngày trước có dịp họp mặt, chia sẻ với nhau những buồn-vui-thăng-trầm của cuộc đời tỵ nạn…Nhưng thật đau lòng, vì ban tổ chức đã biểu quyết không chấp nhận Cờ Quốc Gia trong kỳ đại hội nầy.

Hôm nay, đọc xong hai bài viết của Quý Ông Ngô Thanh Tâm cũng như Ông Nguyễn Kim Quý cựu giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt, tôi muốn gởi điện thư nầy đến Giáo Sư Lê Đình Thông cũng như Quý Vị trong ban tổ chức Đại Hội Thụ Nhân năm 2012 tại Paris :

Nếu không lầm thì mục đích ngày đại hội là dịp để gặp gở, tâm tình và trao đổi giữa những người đã một thời chung sống dưới mái trường Đại Học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt, để cùng hướng về quê hương tổ quốc thân yêu Việt Nam. Giờ đây người Việt hải ngoại đã mất tất cả, quê hương tổ quốc đang quằn quại dưới gông cùm cộng sản và bọn Tàu đỏ xâm lược…Còn lại chăng trong lòng người Việt lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, là biểu tượng cho Quốc Gia, cho Tự Do Dân Chủ mà người Việt Hải Ngoại trân quý xem như một bảo vật thiêng liêng của quốc gia dân tộc. Xin đừng dị ứng và tránh né khi nghe nhắc đến cờ Quốc Gia và đừng thiển cận xem cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là của riêng hai chế độ Ngô Đình Diệm hoặc Nguyễn Văn Thiệu, mà chính là linh hồn của Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam chúng ta.

Hơn nữa, phải biết rằng hàng triệu người đã ngã gục dưới màu cờ nầy để bảo vệ cho Quý Vị được thanh thản bước vào đại học, gia đình Quý Vị được an toàn nơi hậu tuyến và giúp cho bản thân Quý Vị bình an chạy thoát cộng sản ra hải ngoại. Nếu tránh né Cờ Quốc Gia thì không lẽ Quý Vị chấp nhận là người không có nguồn gốc, vô tổ quốc và mang quốc tịch nước ngoài suốt đời, hay, chấp nhận tôn thờ đảng cộng sản với lá cờ máu, đã giết hại hàng triệu người Miền Nam, mà trong đó có bà con ruột thịt, thân nhân bạn bè của Quý Vị…Tôi chỉ xin gởi vài dòng đến Giáo Sư cũng như Quý Vị để nhắc nhở Quý Vị rằng, Quý Vị là những người trí thức thì đừng suy nghĩ và hành động như những người không được may mắn bước chân vào trường đại học, nhất là một trường đại học chính trị nổi tiếng của Việt Nam Cộng Hòa.

Cuối thư, xin gởi đế Giáo Sư cũng như Quý Vị tâm tình của người viết : Thật buồn cho những ai đã kính nể thành phần trí thức, nói chung, và những người được đào tạo bởi một trường đại học chính trị, nói riêng. Sau ngày mất nước thì đi tỵ nạn chính trị nhưng bây giờ lại tránh né khi nghe ai nói đến vấn đề chính trị !!!

Đinh Lâm Thanh
Paris, 02.4.2011

Xin gởi đến Ban Tổ Chức cũng như Quý Vị của ngày Đại Hội Thụ Nhân năm 2012 tại Paris lời kêu gọi ‘Hãy đến dưới lá cờ thân yêu của chúng ta’. Không biết sau khi đọc và xem youtube xong, Giáo Su và Quý Vị có xao xuyến động tâm một chút nào không ?

*****
LỜI KÊU GỌI…

Đất Nước mất là mất tất cả đúng như lời của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Nhưng thật ra, còn một bảo vật mà mãi đến giờ nầy, sau 35 năm, những người bỏ xứ ra đi vẫn giữ được : Đó là tinh thần quốc gia trong mỗi con người của chúng ta. Và có thể nói tinh thần quốc gia thể hiện dưới nhiều hình thức, từ tinh thần tranh đấu chung, tình đồng hương ruột thịt cho đến việc bảo tồn văn hóa qua một biểu tượng duy nhất, một màu cờ duy nhất : Đó là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà chúng ta trân trọng vinh danh trong các lần xuống đường biểu dương, họp mặt chính trị hay trong các lễ hội thân hữu..

Màu Vàng, màu da của giòng giống con Rồng cháu Tiên, với một lịch sữ oai hùng đã ngàn năm anh dũng chiến đấu chống ngoại xâm. Ba Sọc Đỏ là ba Miền Trung-Nam-Bắc, anh em ruột thịt một nhà. Ba Sọc Đỏ còn là hình ảnh ba giòng sông Hồng Hà - Hương Giang - Cữu Long và ba nền văn hoá cổ truyền…nhưng cùng chung một nguồn gốc, một giòng máu, thì cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng chính thức của một sự kết hợp tuyệt diệu giữa lịch sử, giòng giống, đất nước, văn hóa, tình cảm và lý tưởng của dân tộc Việt Nam.

Giờ đây, quê hương xa cách ngàn dặm, đồng bào quằn quại đau thương… Câu hỏi có thể làm gì cho tổ quốc, giúp gì cho dân tộc là những trăn trở của những ai nặng tình với quê hương, thì không gì hơn, nơi đất khách quê người, chúng ta hãy đến với nhau dưới màu cờ Tổ Quốc, để từ đây, chúng ta có thể chung sức đoàn kết tạo sức mạnh, tìm một hướng đi cho đúng mục tiêu.

Phải nói rằng người Việt hải ngoại tạm thời mất tất cả ngoại trừ lá Quốc Kỳ. Nhưng màu cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chính là linh hồn tổ quốc, là tình yêu quê hương, là lý tưởng tranh đấu, là điểm tựa của người tha hương, thì xem như chúng ta vẫn còn tất cả ! Vậy chúng ta hãy đến với nhau dưới một màu cờ. Một hành động nhỏ nhưng bao gồm nhiều ý nghĩa trọng đại qua các hành động :

- Xin đừng đóng vai bàng quan, đứng ngoài quan sát chỉ trích phê phán như một người ngoại cuộc. Xin hãy đến dưới quốc kỳ qua những buổi chào cờ, hội thảo, biểu tình, truy điệu để thấy ai là người quốc gia, ai là kẻ cò mồi đón gió phản bội hay đang làm nô lệ cho kẻ thù. Xin đừng đóng vai quan tòa, nói quá nhiều nhưng chẳng làm gì cho cộng đồng, mà hãy đến với những người cùng chí hướng để góp công góp sức cho tập thể người Việt hải ngoại càng ngày càng vững mạnh.

- Xin đừng tự tôn cho mình là cái rốn của vũ trụ, ngồi trong bóng tối vạch lá tìm sâu, công kích và xem thường cố gắng của những người khác. Hãy đến dưới lá cờ Quốc gia để thấy có nhiều người còn hơn mình trong nhiều lãnh vực nhưng họ vẫn hăng say cầm cờ xuống đường biểu tình, thức đêm đi dán bích chương, bưng bàn dọn ghế trong các buổi họp, mang thức ăn nước uống cho quan khách trong những lần thuyết trình. Hãy đến với cộng đồng để nhìn lại thân phận của mình đã làm được gì cho tập thể mà cứ lớn tiếng đòi hỏi Tổ Quốc đã và sẽ làm gì cho mình !

- Xin đừng tự ty, vì trên đời nầy khi chưa nhắm mắt thì không biết ai đã hơn ai. Là con người dù ở trình độ nào, trong hoàn cảnh nào cũng có những sơ hở, nếu không nằm trong lãnh vực nầy thì cũng ở phương diện khác. Xin hãy đến dưới cờ Quốc Gia để cùng nhau bổ túc giúp đở lẫn nhau. Mỗi người góp một chút kinh nghiệm để đi đến chỗ hoàn mỹ.

- Hãy đặt bàn tay phải lên trái tim mình, mắt hướng lên ngọn cờ, để cảm thấy lòng mình ấm lại như đang sống trong lòng dân tộc, trong yêu thương của những người cùng chiến tuyến và trong vòng tay ân tình ruột thịt của đồng hương.

- Hãy cúi đầu mặc niệm để hình dung đến những người đã nằm xuống cho quê hương, cho tự do và toàn vẹn lãnh thổ. Để cảm thấy tim mình rung động vì những người đã chết để cho chúng ta được sống, những người đã anh dũng nằm xuống để cho chúng ta đủ nghị lực đứng dậy, các anh chiến sĩ đã hy sinh một phần thân thể để cho chúng ta lành lặn đủ tay chân kiếm cơm nuôi gia đình, các cô nhi quả phụ đang sống lây lất tại quê nhà để cho gia đình chúng ta được đoàn tụ sống an lành nơi bầu trời tự do…Hãy đến dưới màu cờ Tổ Quốc và dành vài phút yên lặng, để nghe trái tim mình rung động, để tâm hồn lắng xuống cũng như cảm nhận ước mơ những điều tốt đẹp sẽ đến với quê hương và trong mỗi chúng ta sẽ trở nên một ./.

Đinh Lâm Thanh

*****

Youtube Kêu Gọi Hãy Đến Dưới Cờ Quốc Gia

http://www.youtube.com/w...feature=player_embedded

Nguồn : http://www.hvhnvtd.com
Bảo Trân
#3 Posted : Tuesday, May 10, 2011 12:56:46 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)

Tôi đến Houston

Vài tuần trước đây, hôm giữa tháng Tư vừa qua, tôi có chút chuyện đi Texas. Có mấy ngày nghỉ tôi ghé Houston kiếm bạn bè. Người tôi gặp đầu tiên là Cao Lương K4. Tôi cứ tưởng qua Mỹ, phong thổ đổi thay anh ta sẽ cao hơn xưa, nhưng tôi đã lầm, dáng anh vẫn thấp nhỏ như ngày nào dù có nét tự tin và khỏe mạnh hẳn ra.
Tôi còn nhớ, mười mấy năm trước , tôi đi tìm anh sau ngày đổi đời, hai thằng ôm nhau chảy nước mắt, tôi đem anh vào Sài Gòn gặp lại bạn bè. Giờ đây Cao Lương sáng lái xe đi làm, chiều về ăn cơm do vợ nấu. Chị Lương cũng có việc làm bán thời gian gần nhà. Gia đình chỉ có hai người, một căn hộ khang trang và đầm ấm...
Tôi có gặp Trần Trí K4 và sư huynh cũng là đồng liêu Trần đắc Đạt K1. Có một điều làm tôi khá ngạc nhiên là anh Đạt hát rất hay, anh hát rất "pro". Nếu tôi làm giám khảo chấm thi American Idol tôi sẽ cho anh Đạt trúng giải... vì anh ta là bạn của tôi, cũng dễ hiểu thôi phải không các bạn?
Sau chầu nhậu nhè nhẹ trong quán karaoke, tôi có người mời đi dự một buổi văn nghệ tranh tài, tổ chức hằng năm của các sinh viên Việt Nam tại các trường đại học trong khu vực Houston Texas. Năm nay, cuộc thi được tổ chức vào ngày 15 tháng 4 năm 2011, và gồm có sinh viên Việt Nam của 5 trường đại học tại Houston tham dự: Houston Baptist University, Rice University, University of St.Thomas, University of Houston Central, University of Houston Clear Lake.
Cuộc tranh tài được tổ chức dưới cái nhan đề "Cultural Showcase 2011" và được tổ chức tại nhà hàng Kim Sơn trên đường Bellair, một nhà hàng Á Châu có vẻ lớn nhất tại Houston. Tôi nhận cái thiệp mời từ tay người bạn khi anh ta đứng chờ tôi tại cửa ra vào, tôi theo anh vào bàn ngồi rồi anh chào tôi nói là còn phải chạy lo vài công việc cho buổi trình diễn và hứa là sẽ trở lại cùng ngồi với tôi.
Tôi vừa uống mấy chai bia với Trần Trí và anh Trần đắc Đạt nên nét mặt có vẻ nặng nề, vài người ngồi chung bàn liếc nhìn nhanh qua mặt tôi, làm tôi hơi chột dạ. Tôi đứng lên đi vào toilet rửa mặt, trong lúc tôi ở trong toilet tôi nghe trên loa gọi tên người bạn của tôi và mời anh ta làm một trong ba người làm "giám khảo" cho buổi thi hôm nay.
Tôi bước ra trở lại bàn ngồi và biết rằng mình phải tự đánh võ một mình vì những người ngồi cùng chung bàn, tôi chưa bao giờ quen biết họ. Nhìn một vòng tôi thấy quan khách khá đông, nhóm trẻ có vẻ là các sinh viên, nhóm người lớn có thể là bật cha mẹ. Những người ngồi chung bàn với tôi là 4 cặp cha mẹ của sinh viên các trường nầy. Tôi chào hỏi từng người để làm quen, không khí thân thiện được tạo ra nhanh chóng...
Thức ăn được đem ra từ từ, chai rượu trên bàn đã mở từ lúc nào không biết, có người đổ vào trong ly tôi, tôi đưa tay cản ngăn và nói lý do là đã có uống trước đây rồi và cần lái xe về khách sạn. Một anh sinh viên khá trẻ, người ốm dong cao ra nói lời chào quan khách và mời 1 vị giám khảo cao niên nhất nói lời mở đầu. Ông ta nói về lý do và truyền thống của buổi tranh tài hôm nay và tuyên bố buổi trình diễn được khai mac.
Hai bạn sinh viên khác một nam và một nữ lên điều khiển buổi khai mạc bằng buổi lể chào cờ: Cờ Việt Nam Cộng Hòa và Cờ Mỹ. Tất cả người trong hội trường và đông tới ngoài hành lang thảy đều đứng lên và hát bài quốc ca Việt Nam, và dĩ nhiên chỉ có nhóm sinh viên là thuộc bài quốc ca Mỹ mà thôi. Tôi nhìn mọi người hát quốc ca "Nầy Công dân ơi... mà lòng mình sướng vô cùng, lòng tôi dâng lên một nỗi vui thênh thang không diễn tả được. Không biết tôi hát theo họ từ lúc nào, tôi hát thật to và tôi nghĩ chưa bao giờ mình hát hay như vậy... Vì tương lai quốc dân cùng xông pha khói tên... bọn sinh viên hát thật to, một ông lớn tuổi ngồi chung bàn với tôi đưa tay lên chùi con mắt 2 lần, lúc xong lễ chào cờ, mọi người ngồi xuống, bà vợ đưa napkin cho ông chồng.
Tôi nhìn ông ta mà mắt tôi cay...tôi vói tay cầm ly rượu. Tôi nghe mọi người yên lặng mà lòng mình hiểu được vì sao…
Bọn trẻ Houston có vẻ biết nhiều tiếng Việt, chắc chắn ở với độ tuổi trẻ đó, tụi nó phải sinh đẻ ở đây nhưng có lẽ bọn nó là những đứa con của những gia đình có dạy dỗ đàng hoàng. Bọn nó chưa quên dòng họ và cội nguồn và chắc chắn chưa bao giờ nhìn thấy được Cờ Vàng trên đất nước Việt Nam. Bọn trẻ nầy chắc chắn chưa bao giờ phải bị thầy cô bắt tập hát quốc ca "Nầy công dân ơi..." trong lớp học, nhưng tụi nó đã tự tìm học và tập bởi chính cái tâm trạng yêu thương tổ quốc, yêu thương giống nòi theo cùng với cái khuynh hướng của gia đình của bạn bè thân thuộc. Bọn trẻ bây giờ khó bắt buộc chúng nó lắm, cái gì chúng nó thích thì chúng nó làm, cái gì chúng nó thấy đúng thì chúng nó làm, những cố gắng để ngăn cản tuổi trẻ đã không còn thành công như trong nhiều thập niên về trước.
Sau buổi đi dự "Culture Showcase 2011" của bọn trẻ sinh viên Houston, tôi nhớ tới chuyện Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới của sinh viên Đà Lạt mình mà tôi muốn ngồi xổm lên nó. Tôi đã xấu hổ khi có bạn bè hỏi tôi: " trường của mầy đã không chào cờ khi họp đại hội thế giới... mầy có biết không?" Tôi đã không biết trả lời ra làm sao với những câu hỏi như vậy, đôi khi tôi trả lời cho qua: "Thì có những thằng điên đang làm việc mà... " Nhưng nghĩ lại cho cùng, tôi thấy mình nói đúng. Có lẽ có những thằng điên...
Những bằng cấp, những học vị, nó hoàn toàn không thể thể hiện được mức độ nhân tính và nhân bản của một con người, bằng cấp và học vị là những thứ "đồ nghề" dùng để đi kiếm cơm, nó hoàn toàn không thể hiện một chút nào cho tư cách hay phẩm giá của con người, nó có thể là một người điên có bằng cấp, điên chưa được khám phá và chữa trị lại là mối nguy hiểm cho người... Có ai điên mà biết rằng mình điên đâu!!!
Nếu một người bình thường, cổ súy cho việc không chào cờ trong buổi Đại Hội TN Thế Giới hay là các buổi hội họp quan trọng như vậy là người có giã tâm, là có mưu đồ. Những lý luận cho là nếu chào cờ e rằng những bạn bè trong nước đi dự rồi khi về sẽ gặp trở ngai, đó là một cách lý luận lập lờ đánh lận dân đen, thử hỏi đã có bao nhiêu người trong nước đi dự và bao nhiêu người tỵ nạn CS tham dự ??? Những người muốn "né" chào cờ cứ đến trễ 10 phút, không đủ thời gian gặp ban bè hay sao?
Có một dịp tôi ghé qua Nam Cali, ngồi trong quán ăn đông người, tôi gặp nhóm người làm truyền thông mà tôi biết họ. Cả bọn đã biết cái tin nầy, họ còn biết nhiều hơn tôi. Họ hỏi tôi có nên đem ra mổ xẻ trên dư luận không. Tôi trả lời họ là chuyện dư luận là chuyện của mấy ông, đừng để tôi mang tiếng là "cõng rắn cắn gà nhà". Họ nói với tôi con gà bệnh rồi dù rắn có cắn chết khỏi lây bịnh sang con khác, tôi chỉ cười với họ, tôi biết mình chưa bằng họ được...
Cái việc chào cờ, hát quốc ca VNCH đó là điều thiêng liêng của những người còn nghĩ tới nửa đời quá khứ của mình. Trong cái nửa đời quá khứ đó mình có những thứ để thương và nhớ, mình có nhiều thứ để kính trọng, mình có nhiều thứ để biết ơn và phải biết ơn, nếu mình còn là một con người... Ai đã chết để anh ngồi trong trường học? Anh có thể nói rằng những người đã chết ngoài trận mạc vì họ muốn chết chứ họ không làm một nhiệm vụ bảo vệ cho ai cả???
Xin đừng để cho người ta thấy rằng mình là người vong ơn bạc nghĩa. Xin đừng để cho người ta thấy rằng mình là kẻ mưu mô, phản bạn lừa thầy và lừa dối cả đến chính bản thân mình. Tôi xin hỏi một điều, sau khi chạy trốn được, sau khi thoát ra được đến nước ngoài bạn đã khai báo đâu đó hay đã nghĩ trong đầu là bạn ra đi vì tị nạn chính trị hay bạn ra đi để kiếm cơm??? Bạn hãy hỏi lại chính mình và hãy trả lời thành thật với chính bạn!!
Tại sao lại có người cổ súy để mưu mô đập tan cái quá khứ thiêng liêng của người khác, trong cái quá khứ đó có cả quá khứ của chính mình. Tôi không hiểu họ bán cái tâm linh của họ cho những gì? Nếu họ là người tin có quỷ dữ, có thiên đàng thì chắc chắn họ là người đang ở trong tay của quỷ dữ, họ đang nói và làm theo lời của quỷ dữ mà thôi!!!

By Ai Dang, in North DAKOTA, on Mother’s Day 2011
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.