Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Tuổi Già
PC
#1 Posted : Tuesday, October 14, 2008 4:00:00 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,675
Points: -8
Woman

Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
Nhận qua email, chưa sửa lại.

Tuổi Già
> Trần Mộng Tú
>
>
> Bạn có bao giờ ngắm kỹ một con hạc trắng
> chưa? Nó trông thật mảnh mai; chân dài, người
> mỏng, trong một bộ lông trắng muốt. Trông nó
> thanh cao như một người luống tuổi mà vẫn giữ
> được phong cách ung dung. Con hạc được coi là
> một con vật sống lâu cho nên người ta gọi
> tuổi của các cụ là tuổi hạc.
>
>
>
> Ðầu tháng năm vừa qua, tôi sang chơi với vợ
> chồng người anh ở bênVienna, D.C. Ðằng sau nhà
> anh tôi có một con đường mòn dẫn tới một
> công viên. Con đường mòn vào cuối Xuân chớm
> Hạ thật là đẹp. suối róc rách chẩy, cây cỏ
> xanh mướt, những bông hoa núi nở trắng xóa.
> Chúng tôi mỗi buổi sáng dắt theo con chó đi bộ,
> vừa đi vừa trò chuyện. Tôi bất giác hỏi:
>
>
> - Sao con người không giống cây cỏ, vào mùa
> đông héo, úa, rụng, đến xuân, hạ lại hồi
> sinh nhỉ?
>
> Anh tôi cười, nói:
>
> - Cứ giữ mãi được Xuân, Hạ trong lòng mình
> là tốt rồi.
>
> Chúng ta những người ở lứa tuổi đang bước
> vào tuổi già hay đã già. Tinh thần và thể xác
> không còn như hai mươi năm, mười năm về trước
> hay thậm chí như mới năm ngoái nữa.
>
> Thông thường bất cứ người mang quốc tịch
> nào, sinh sống ở phần đất hay hoàn cảnh nào
> thì khi về già hay ngồi gậm nhấm lại quá khứ.
> Chúng ta là nhung người từ một quê hương mất
> mát đến ở trọ một quốc gia khác, chúng ta còn
> nhiều điều gậm nhấm hơn nữa.
>
>
> Ở tuổi già, không có phương tiện di chuyển,
> bị trở 1 ngại ngôn ngữ đã làm một số
> người sống một cuộc sống tẻ nhạt, từ tẻ
> nhạt đưa tới trầm cảm, khép kín. Từ đó sinh
> ra bao nhiêu bệnh, và khi có bệnh, sự chạy chữa
> xem chừng không có hiệu quả lắm cho những
> người này.
>
>
> Bác Sĩ Ornish, tác giả cuốn sách Love &
> Survival, nói rõ: Tách lìa tình thân gia đình và
> bạn bè là đầu mối cho mọi thứ bệnh từ ung
> thư, bệnh tim đến ung nhọt và nhiễm độc. Tình
> thương và tinh thần là gốc rễ làm cho chúng ta
> bệnh hay khỏe.
>
>
> Ba mươi năm trước mà nghe ai nói cô đơn sinh ra
> các chứng bệnh thì người ta sẽ chỉ cười
> nhẹ. Nhưng bây giờ điều này đã được nhiều
> bác sĩ công nhận là đúng.
>
> Những buổi tĩnh tâm chung, có cầu nguyện, có
> tịnh niệm (tùy theo tôn giáo của mỗi người)
> chia sẻ những buồn vui, lo lắng của mình cùng
> người khác cũng giúp khai thông được những
> tắc nghẽn của tim mạch như là ăn những thức
> ăn rau, đậu lành mạnh vậy.
>
>
> Nếu không nói ra được những gì dồn nén bên
> trong thì chính là tự mình làm khổ mình. Khi nói
> ra, hay viết ra được những nỗi khổ tâm của
> mình thì hệ thống đề kháng được tăng
> cường, ít phải uống thuốc.
>
>
> Theo Bác Sĩ Ornish, khi bị căng thẳng cơ thể sẽ
> tiết ra một hóa chất làm cho mọi sinh hoạt ứ
> đọng, ăn không ngon, đầu không suy nghĩ, mạch
> máu trì trệ,
>
> mất sức đề kháng, dễ cảm cúm.
>
> Như vậy sự cô đơn cũng là chất độc như
> cholesterol trong những thức ăn dầu mỡ, mà chỉ
> có tình thương mới cứu rỗi được.
>
> Nếu bạn không mở tâm ra cho người khác thì
> bác sĩ bắt buộc phải mở tim bạn ra thôi.
>
>
> Tuổi như thế nào thì gọi là già, chúng ta
> biết khi một người qua đời ở tuổi 60 thì
> được gọi là 'hưởng thọ'. Vậy sau
> tuổi 60 mỗi ngày ta sống là một bonus, phần
> thưởng của Trời cho.
>
>
> Chúng ta nên sống thế nào với những ngày
> 'phần thưởng' này. Lấy thí dụ một
> người lớn tuổi, sống cô đơn, biệt lập,
> không đi ra ngoài, không giao thiệp với bạn hữu,
> thế nào cũng đi đến chỗ tự than thân trách
> phận, bất an, lo âu, ủ dột và tuyệt vọng. Từ
> đó bắt nguồn của bao nhiêu căn bệnh.
>
>
> Trong Những Lời Phật Dậy có câu: Sai lầm lớn
> nhất của đời người là đánh mất mình. Phá
> sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.
> Chắc trong quý vị không ai muốn rơi vào hoàn
> cảnh này.
>
>
> Gặp gỡ bè bạn thường xuyên trong những sinh
> hoạt thể thao là điều tốt lành nhất cho thể
> lý. Ði tập thể thao như Tài Chi, Hồng Gia, nhẩy
> nhẹ theo nhạc, tắm hơi, bơi lội v.v... đã giúp
> cho người lớn tuổi giữ được thăng bằng, ít
> ngã, và nếu có bệnh, uống thuốc sẽ công hiệu
> hơn, mau lành hơn.
>
>
> Gặp bạn, nói được ra những điều phiền
> muộn cho nhau nghe, ngồi tĩnh tâm, đến nhà thờ,
> chùa cầu nguyện giúp được làm chậm lại sự
> phát triển của bệnh. Bác S ĩ Jeff Levin giáo sư
> Ðại Học North Carolina khám phá ra từ hàng trăm
> bệnh nhân, nếu người nào thường xuyên đến
> nhà nguyện họ có áp suất máu thấp hơn những
> người không đến nhà nguyện, ông bỏ ra hàng
> đêm và nhiều cuối tuần để theo dõi, tìm hiểu
> những kết quả cụ thể của 'Tín Ngưỡng và
> Sức Khỏe'. Cuốn sách ông phát hành gần đây
> nhất có tên là God, Faith and Health. Trong đó ông
> cho biết những người có tín ngưỡng khỏe mạnh
> hơn, lành bệnh chóng hơn, ít bị nhồi máu cơ
> tim, gặp sự thăng trầm trong đời sống họ
> biết cách đối diện, họ luôn luôn lạc quan.
>
>
> Lạc quan là một cẩm nang quý vi nên luôn luôn
> mang theo bên mình. Ðừng bao giờ nói, hay nghĩ là
> 'Tôi già rồi, tôi không giúp ích được cho ai
> nữa' hoặc 'Tôi vụng về, ít học, chẳng
> làm gì được'.
>
> Tôi xin kể câu chuyện Hai Con Ngựa của thầy
> phó tế George A.Haloulakos.
>
>
> Cạnh nhà tôi có một cánh đồng cỏ, hàng ngày
> có một cặp ngựa, con nọ lớn hơn con kia một
> chút thong thả ăn cỏ ở đấy. Nhìn từ xa chúng
> là đôi ngựa binh thường giống những con ngựa
> khác. Tuy nhiên nếu bạn đến gần, bạn sẽ khám
> phá ra là có một con mù.
>
>
> Chủ nhân của nó chắc thương nó không nỡ bỏ
> đi, mà còn cho nó một chỗ ở an toàn. Chính
> điều này đã thành một câu chuyện tuyệt vời.
>
> Ðứng bên chúng, bạn chợt nghe có tiếng chuông
> rung, phát ra từ cái đai nhỏ vòng quanh cổ con
> ngựa nhỏ hơn, chắc là một con cái. Tiếng
> chuông
>
> báo cho con bạn mù của nó, biết là nó đang ở
> đâu mà bước theo. Quan sát kỹ một chút bạn
> sẽ thấy cái cách con ngựa sáng chăm sóc con
> ngựa mù, bạn nó chu đáo như thế nào. Con ngựa
> mù lắng nghe tiếng leng keng mà theo bạn, nó
> bước chậm rãi và tin rằng bạn nó không để
> nó bị lạc. Trên đường trở về chuồng mỗi
> chiều, con ngựa nhỏ chốc chốc lại ngoái cổ
> lại nhìn bạn, muốn biết chắc bạn mù của nó
> van đi theo tiếng chuông của nó để lại đằng
> sau.
>
>
> Cũng giống như chủ nhân của đôi ngựa có lòng
> nhân từ, Thượng Ðế không bao giờ vứt bỏ
> bạn vì bạn kiếm khuyết, hoạn nạn hay gặp khó
> khăn. Người luôn luôn đem đến cho chúng ta
> những người bạn khi chúng ta cần được giúp
> đỡ.
>
>
> Ðôi khi chúng ta là con ngựa mù, được dẫn
> dắt bởi tiếng chuông mầu nhiệm mà Thượng
> Ðế đã nhờ ai đó rung lên cho chúng ta. Những
> khi khác chúng ta là con ngựa dẫn đường, giúp
> kẻ khác nhìn thấy.
>
> Bạn hiền là như vậy. Không phải lúc nào ta
> cũng nhìn thấy họ, nhưng họ thì luôn hiện
> diện đâu đó. Hãy lắng 20 nghe tiếng chuông của
> nhau. Hãy tử tế hết sức mình, bởi vì có một
> người mà bạn gặp trên đời, biết đâu cũng
> đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn nào đó họ
> phải phấn đấu để vượt qua.
>
>
> Không gì hơn là tuổi già nương dựa vào nhau
> trong tình bạn. Luôn luôn nghĩ bao giờ mình cũng
> có cái cho đi mà người khác dùng được. Trong
> một lần đến thăm Viện Dưỡng Lão, tôi thấy
> một cụ ông 70 tuổi, đút thức ăn cho một cụ
> bà 80 tuổi. Hỏi ra thì họ không có liên hệ gì
> với nhau cả. Chỉ là một người có khả năng
> cho và một người vui vẻ nhận.
>
>
> Tính hài hước, làm cho người khác cười , Di
> cùng với mình là những liều thuốc bổ. Nữ thi
> sĩ Maya Angelou vào sinh nhật thứ 77, trong trương
> trình phỏng vấn của Oprah, hỏi về sự thay
> đổi vóc dáng của tuổi già, bà nói:
>
>
> 'Vô số chuyện xẩy tới từng ngày... Cứ
> nhìn vào bộ ngực của tôi xem. Có vẻ như hai
> chị em nó đang tranh đua xem đứa nào chạy xuống
> eo trước'
>
>
> Khán giả nghe bà, cười chẩy cả nước mắt.
>
> Sinh, bệnh, lão, tử. Con đường đó ai cũng
> phải đi qua. Nhưng đi như thế nào thì hầu như
> 80% chính mình là người lựa chọn.
>
>
> Những vấn đề chính ảnh hưởng đến sức
> khỏe của bạn qua tinh thần là:
>
> Sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái, giữa ông
> bà với các cháu.
>
> Tinh thần chấp nhận và lạc quan.
>
> Nghĩ đến những điều vui nhỏ mỗi ngày.
>
>
> Tham gia những sinh hoạt nào phù hợp với sức
> khỏe.
>
> Làm việc thiện nguyện.
>
> Nhóm bạn: Ðọc sách, kể chuyện, đánh cờ,
> chơi bài (không phải ăn thua).
>
> Tham gia các lớp thể dục: Như Yoga, lớp dậy
> Hồng Gia, ngồi thiền, khí công v.v... Và ngay cả
> chỉ đi bộ với nhau 30 phút mỗi ngày cũng giúp
> cho tinh thần sảng khoái, sức khỏe tốt hơn là
> ở nhà nằm quay mặt vào tường.
>
>
> Hãy thỉnh thoảng đọc lên thành tiếng câu
> ngạn ngữ này:
>
> 'Một nét mặt vui vẻ mang hạnh phúc đến cho
> trái tim và một tin vui mang sức khỏe cho xương
> cốt.'
>
>
>
PC
#2 Posted : Saturday, November 8, 2008 6:31:42 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,675
Points: -8
Woman

Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)

> > Tuổi già khổ lắm, phải không?
> > Chưa đi, chân mỏi! Chưa trông, mắt mờ!
> >
> > Ðêm nằm chưa ngủ đã mơ
> > Cơm chưa "đụng đũa" đã no ngang rồi!
> >
> > Áo quần xốc xếch lôi thôi
> > Nhớ quên, quên nhớ... chuyện đời nhi nhăng

> > Nói to cứ ngỡ nói thầm
> > Tay run cứ ngỡ phải cầm... ba toong.
> >
> > Tính ra ba bốn đứa con
> > Chín mười đứa cháu, cũng không dễ gần
> > Bởi vì già trẻ cách phân
> > Chúng thăm, chúng muốn hiểu rằng chúng thương.
> > Cho nên, ngày tháng cô đơn
> > Tuổi già khổ lắm, phải không.... hỡi người?


> > Thật tình, sướng quá đi rồi
> > Sao không "nhìn xuống" cho đời... đẹp hơn?
> > Hãy thăm vài nursing home
> > Thăm vài khu bệnh... nhà thương, biết liền.
> >
> > Ðời người nhiều nỗi truân chuyên
> > Cứ gì già yếu, mà phiền, mà than!

> > Trời cho sống ở trần gian
> > Là vui, là hưởng bình an trong lòng

> > Ban ngày, nhìn áng mây hồng
> > Nhìn con chim hót, nhìn bông hoa cười..

> > Ban đêm, nhìn ánh sao trời
> > Nhìn trăng tình tứ, nhìn đời..... mê ly!
> >
> > Vậy thì... quẳng gánh lo đi
> > Sống già, sống kỹ, tội chi... sống buồn!
Phượng Các
#3 Posted : Tuesday, December 27, 2011 2:20:22 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Nhiều người bàn đến chuyện về gìa nên sống ở đâu: Ở Hoa Kỳ (hay các nước phương Tây) hay trở về Việt Nam? Ý kiến của bạn thế nào?

1) Hầu hết sống ở Hoa Kỳ, thỉnh thoảng đi Việt Nam du lịch mà thôi
631
57.3%
2) Ở hẳn tại Hoa Kỳ (hay các nước phương Tây)
235
21.3%
3)Ở hẳn Việt Nam, lâu lâu sang Mỹ thăm con cháu mà thôi
134
12.2%
4)Về Việt Nam ở hẳn luôn
59
5.4%
5) Chưa có quyết định rõ ràng
43

3.9%


Số lượng người bỏ phiếu

: 1102



Lần bỏ phiếu đầu tiên

: Saturday, 10 December 2011 01:39



Lần bỏ phiếu cuối cùng

: Tuesday, 27 December 2011 08:08

calitoday
Phượng Các
#4 Posted : Sunday, January 22, 2012 12:37:37 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)

Tỉ lệ bệnh nhân trầm uất của người cao niên gốc Việt ở Mỹ rất cao

Cali Today News - Bà Nguyễn Lan nhớ lại bà đã từng bị “depressed” nặng nề ra sao khi bà không đậu được kỳ thi y khoa ở Úc năm 1979 sau khi bà rời VN sau biến cố 30/4 và đến Úc sinh sống.

Đối với nhiều người Việt như bà, cuộc sống mới ở đất tạm dung là một “chiến trường tâm lý nặng nề”. Sau đó bà Lan sang Mỹ sống từ năm 1981, đậu lại bằng y khoa và “làm lại cuộc đời”

Đối với nhiều người di tản gốc Việt, điều quan trọng là “kiếm cái sống sau khi vượt qua cái chết, nên bỏ qua các vấn đề về tâm lý”. Đó là kết luận mới được bà Suzie Dong-Matsuda, chuyên gia thuộc Viện Y Khoa Tâm Thần API của Quận Cam công bố.

Bà Dong-Matsuda nhận xét: “Người cao niên gốc Việt có khuynh hướng chấp nhận gian khổ và tỏ lòng chịu đựng”, còn bà Nguyễn Lan thì nói: “tỉ lệ trầm uất của cộng đồng VN rất cao, vì cảm giác bất an phải thích nghi vào nền văn hóa mới”

Bà Lan thú nhận chồng bà cũng bị trầm uất, phần lớn do lo lắng bất an sau khi Saigon thất thủ. Bà nói: “Ông ấy bị trầm uất nhưng dạng nhẹ nên còn đi làm được, nhưng khi về nhà, ông ấy tức giận rất vô lối và cảm thấy đau khổ”

Người Việt, cũng như nhiều sắc dân châu Á sống ở Hoa Kỳ, có khuynh hướng xem bệnh trầm uất là “chuyện đáng xấu hổ”, họ giấu giếm không dám khai cho chuyên gia y tế biết, vì sợ bị xem là “tửng tửng” hay nặng hơn là “mát dây rồi”

Bà Dong-Matsuda cắt nghĩa: “Các thành viên gia đình cùng tham gia “giấu” bệnh tình của người cao niên như thế, cho đến lúc họ không sao chịu đựng nổi nữa, khi tìm đến bác sĩ thì có khi bệnh đã trở nặng”

Trường Giang (nguồn New America Media)
Phượng Các
#5 Posted : Thursday, April 19, 2012 9:11:20 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Cuộc phỏng vấn thú vị về tuổi tác và trí tuệ







Tiến sĩ Robert Betles, người Mỹ, từng là Giám đốc Viện quốc gia về những vấn đề lão hóa đã trả lời phỏng vấn của tờ Newsweek tại cuộc hội thảo quy mô quốc tế mới đây về vấn đề: "Lão hóa và người cao tuổi trong thế kỷ XXI". Chúng tôi xin trích dịch một phần nội dung trả lời của tiến sĩ để bạn đọc tham khảo.

- Thưa tiến sĩ, lúc về già con người muốn khỏe cả thể chất lẫn tâm hồn phải làm những gì?

- Sự sảng khoái về tinh thần cũng quan trọng như sự khỏe mạnh về thể chất. Người nào trong chúng ta cũng cần có mối quan hệ với bạn bè và người quen xung quanh. Những ai đã tạo dựng mối tương quan khăng khít đó, dễ chịu được những “cú sốc” lớn, tỉ như cái chết của người bạn đời khi về già. Sự lành mạnh về thể chất cũng vậy, cần phải có chế độ ăn uống và luyện tập thường xuyên, nhằm giữ vững bộ xương cũng như hệ tuần hoàn từ tim.

- Sự phát triển tri thức có tiếp tục với độ tuổi 80 hay 90 tuổi không?

- Trước đây chúng ta thường cho rằng những người sống quá lâu thường hay đãng trí. Đó là một quan niệm sai lầm! Các cuộc nghiên cứu công phu của Viện quốc gia về những vấn đề lão hóa tại Mỹ cũng như ở các nơi khác đã chỉ ra rằng, sự kém minh mẫn trong người già hiện nay ít hơn nhiều so với quá khứ; phải coi sự “đãng trí” ấy là biểu hiện của một căn bệnh nào đó, chứ không phải hoàn toàn do quá trình lão hóa gây nên. Quan trọng là cách sống. Với tuổi nào cũng vậy, nếu bạn không trau dồi liên tục, đương nhiên kiến thức sẽ mai một đi... Nhiều già làng thời cổ xưa chính là những người minh mẫn nhất, ngay trong nhiều bộ tộc bây giờ cũng vậy.

- Tại sao có những tài năng sáng tạo chỉ xuất hiện sau tuổi 70 hoặc cao hơn nữa?

- Trong một vài lĩnh vực đòi hỏi sự từng trải, cân nhắc, tổng hợp “vốn sống” và kinh nghiệm đúc kết trong những khoảng thời gian dài. Đó là những ngành như nghiên cứu triết học, viết sử, vẽ, soạn nhạc... Danh họa thiên tài người Tây Ban Nha Pablo Picasso chẳng hạn, tài năng của ông phát triển rực rỡ ở độ tuổi 82 - 92. Hoặc họa sĩ kỳ tài Tisian thời Phục hưng ở Italia vẫn vẽ rất sung sức khi đã 99 tuổi. Còn trong giới chính khách, khoa học và nghệ thuật quốc tế có thể kể ra hàng loạt vĩ nhân cao niên khác.

- Có nghề nào giúp kéo dài tuổi thọ lâu nhất không?

- Một trong những nghề đó là nghề chỉ huy dàn nhạc. Là nghề có hoạt động thể chất cao, bởi người nhạc trưởng luôn phải đứng liên tục để chỉ huy dàn nhạc, đồng thời cũng luôn phải hoàn thiện những công việc kết hợp giữa tai, mắt và tay.

- “Hay quên” có phải là hiện tượng bình thường của quá trình lão hóa không?

- Tôi nghĩ rằng con người đặt quá nặng vào trí nhớ của mình: Một người 40 tuổi quên một số điện thoại nào đó là anh ta bắt đầu lo; một cụ 65 tuổi quên tên riêng của ai đấy đã cảm thấy hoảng sợ... Việc gì phải “sốt vó” thái quá như vậy? Nếu như sự mất trí nhớ không kéo dài (số điện thoại và tên người sau đó được nhớ lại) thì đó không phải là một căn bệnh làm con người hay quên.

- Lý do nào dẫn tới việc mất trí nhớ?

- Trong 100 người bị chứng mất trí nhớ, có đến 85 người do các nguyên nhân về chất: dị ứng thuốc, suy dinh dưỡng hay các căn bệnh về não; 15% còn lại là do có sự “khủng hoảng” nào đó. Tất cả mọi công cụ y tế tác động lên hệ trung ương thần kinh như thuốc chống rối loạn, thuốc hạ huyết áp hay các chất an thần... đều có thể là những nguyên nhân gây ra các chứng bệnh về não. Liều lượng dùng thuốc cũng rất quan trọng: một liều như nhau có thể tác động lên người 65 tuổi mạnh hơn gấp hai lần đối với người trẻ. Sự mất trí nhớ có thể được ngăn chặn từng phần, nếu tránh dùng những thứ dễ gây phản ứng hoặc rối loạn. Vì vậy đòi hỏi phải có những lời chuẩn bệnh kịp thời và chính xác.

- Tại sao có người đã 85 tuổi mà trông như 55; hoặc ngược lại - có những người “già trước tuổi”?

- Trong quá trình lão hóa có nhiều nhân tố đóng vai trò quan trọng như các căn bệnh khác nhau của não, các bệnh về tim hay ung thư. Ngoài ra, sự khác biệt giữa tâm hồn và thể chất tuổi tác cũng đóng vai trò thiết yếu, tạo khả năng với các yếu tố tâm lý khỏe mạnh ngay cả khi tuổi đã cao. Những người sôi nổi và đa cảm thường trông trẻ hơn những ai vốn trầm lặng và ít vận động.

- Người già dễ bị “khủng hoảng” - cả về thể chất lẫn tâm lý phải không?

- Với một số người, nhất là nam giới, khi bước vào tuổi già đồng nghĩa với việc vị trí xã hội của họ vốn có trước đây “bị hạ bệ”, dễ gây ra những khủng hoảng, rối loạn lớn. Ngoài ra, cái chết của người thân cũng dễ sinh ra khủng hoảng trong người già, đi liền với sự lẩn thẩn hay mất dần trí nhớ... Với sự chẩn bệnh đúng, sự khủng hoảng, rối loạn tâm lý trong thời kỳ đầu có thể chữa trị được. Nhưng chúng thường không được phát hiện và chữa chạy kịp thời, nên rất dễ dẫn đến hiểm họa. Bằng chứng là 25% những người tự tử thuộc lớp người trên 65 tuổi.

- Nền y học hiện đại có thể làm tăng tuổi thọ con người không?

- Giới hạn sinh vật của tuổi người là trong khoảng 110 - 120 tuổi. Câu hỏi của ngày hôm nay là: chúng ta có thể tác động làm thay đổi các cấu trúc về sự lão hóa của gien không? Đề tài này thoạt nghe như trong chuyện khoa học viễn tưởng, nhưng chắc chắn là nền y học thế giới trong tương lai gần sẽ làm được. Với vấn đề này khoa học cần phải nghiên cứu chuyên sâu các bộ gien - ADN - nền tảng của di truyền khiến các thế hệ tồn tại, đặc biệt là các gien giúp kéo dài cuộc sống.

- Xin cảm ơn tiến sĩ về cuộc trao đổi cuốn hút này



Trần Hồng (theo Newsweek)

vietweekly
Tu Le
#6 Posted : Tuesday, April 24, 2012 8:06:05 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 89
Points: 0

quote:
Gởi bởi Phượng Các

Cuộc phỏng vấn thú vị về tuổi tác và trí tuệ

Chị PC,

Tụi mình chưa già mà!

Tình thân.





Tiến sĩ Robert Betles, người Mỹ, từng là Giám đốc Viện quốc gia về những vấn đề lão hóa đã trả lời phỏng vấn của tờ Newsweek tại cuộc hội thảo quy mô quốc tế mới đây về vấn đề: "Lão hóa và người cao tuổi trong thế kỷ XXI". Chúng tôi xin trích dịch một phần nội dung trả lời của tiến sĩ để bạn đọc tham khảo.

- Thưa tiến sĩ, lúc về già con người muốn khỏe cả thể chất lẫn tâm hồn phải làm những gì?

- Sự sảng khoái về tinh thần cũng quan trọng như sự khỏe mạnh về thể chất. Người nào trong chúng ta cũng cần có mối quan hệ với bạn bè và người quen xung quanh. Những ai đã tạo dựng mối tương quan khăng khít đó, dễ chịu được những “cú sốc” lớn, tỉ như cái chết của người bạn đời khi về già. Sự lành mạnh về thể chất cũng vậy, cần phải có chế độ ăn uống và luyện tập thường xuyên, nhằm giữ vững bộ xương cũng như hệ tuần hoàn từ tim.

- Sự phát triển tri thức có tiếp tục với độ tuổi 80 hay 90 tuổi không?

- Trước đây chúng ta thường cho rằng những người sống quá lâu thường hay đãng trí. Đó là một quan niệm sai lầm! Các cuộc nghiên cứu công phu của Viện quốc gia về những vấn đề lão hóa tại Mỹ cũng như ở các nơi khác đã chỉ ra rằng, sự kém minh mẫn trong người già hiện nay ít hơn nhiều so với quá khứ; phải coi sự “đãng trí” ấy là biểu hiện của một căn bệnh nào đó, chứ không phải hoàn toàn do quá trình lão hóa gây nên. Quan trọng là cách sống. Với tuổi nào cũng vậy, nếu bạn không trau dồi liên tục, đương nhiên kiến thức sẽ mai một đi... Nhiều già làng thời cổ xưa chính là những người minh mẫn nhất, ngay trong nhiều bộ tộc bây giờ cũng vậy.

- Tại sao có những tài năng sáng tạo chỉ xuất hiện sau tuổi 70 hoặc cao hơn nữa?

- Trong một vài lĩnh vực đòi hỏi sự từng trải, cân nhắc, tổng hợp “vốn sống” và kinh nghiệm đúc kết trong những khoảng thời gian dài. Đó là những ngành như nghiên cứu triết học, viết sử, vẽ, soạn nhạc... Danh họa thiên tài người Tây Ban Nha Pablo Picasso chẳng hạn, tài năng của ông phát triển rực rỡ ở độ tuổi 82 - 92. Hoặc họa sĩ kỳ tài Tisian thời Phục hưng ở Italia vẫn vẽ rất sung sức khi đã 99 tuổi. Còn trong giới chính khách, khoa học và nghệ thuật quốc tế có thể kể ra hàng loạt vĩ nhân cao niên khác.

- Có nghề nào giúp kéo dài tuổi thọ lâu nhất không?

- Một trong những nghề đó là nghề chỉ huy dàn nhạc. Là nghề có hoạt động thể chất cao, bởi người nhạc trưởng luôn phải đứng liên tục để chỉ huy dàn nhạc, đồng thời cũng luôn phải hoàn thiện những công việc kết hợp giữa tai, mắt và tay.

- “Hay quên” có phải là hiện tượng bình thường của quá trình lão hóa không?

- Tôi nghĩ rằng con người đặt quá nặng vào trí nhớ của mình: Một người 40 tuổi quên một số điện thoại nào đó là anh ta bắt đầu lo; một cụ 65 tuổi quên tên riêng của ai đấy đã cảm thấy hoảng sợ... Việc gì phải “sốt vó” thái quá như vậy? Nếu như sự mất trí nhớ không kéo dài (số điện thoại và tên người sau đó được nhớ lại) thì đó không phải là một căn bệnh làm con người hay quên.

- Lý do nào dẫn tới việc mất trí nhớ?

- Trong 100 người bị chứng mất trí nhớ, có đến 85 người do các nguyên nhân về chất: dị ứng thuốc, suy dinh dưỡng hay các căn bệnh về não; 15% còn lại là do có sự “khủng hoảng” nào đó. Tất cả mọi công cụ y tế tác động lên hệ trung ương thần kinh như thuốc chống rối loạn, thuốc hạ huyết áp hay các chất an thần... đều có thể là những nguyên nhân gây ra các chứng bệnh về não. Liều lượng dùng thuốc cũng rất quan trọng: một liều như nhau có thể tác động lên người 65 tuổi mạnh hơn gấp hai lần đối với người trẻ. Sự mất trí nhớ có thể được ngăn chặn từng phần, nếu tránh dùng những thứ dễ gây phản ứng hoặc rối loạn. Vì vậy đòi hỏi phải có những lời chuẩn bệnh kịp thời và chính xác.

- Tại sao có người đã 85 tuổi mà trông như 55; hoặc ngược lại - có những người “già trước tuổi”?

- Trong quá trình lão hóa có nhiều nhân tố đóng vai trò quan trọng như các căn bệnh khác nhau của não, các bệnh về tim hay ung thư. Ngoài ra, sự khác biệt giữa tâm hồn và thể chất tuổi tác cũng đóng vai trò thiết yếu, tạo khả năng với các yếu tố tâm lý khỏe mạnh ngay cả khi tuổi đã cao. Những người sôi nổi và đa cảm thường trông trẻ hơn những ai vốn trầm lặng và ít vận động.

- Người già dễ bị “khủng hoảng” - cả về thể chất lẫn tâm lý phải không?

- Với một số người, nhất là nam giới, khi bước vào tuổi già đồng nghĩa với việc vị trí xã hội của họ vốn có trước đây “bị hạ bệ”, dễ gây ra những khủng hoảng, rối loạn lớn. Ngoài ra, cái chết của người thân cũng dễ sinh ra khủng hoảng trong người già, đi liền với sự lẩn thẩn hay mất dần trí nhớ... Với sự chẩn bệnh đúng, sự khủng hoảng, rối loạn tâm lý trong thời kỳ đầu có thể chữa trị được. Nhưng chúng thường không được phát hiện và chữa chạy kịp thời, nên rất dễ dẫn đến hiểm họa. Bằng chứng là 25% những người tự tử thuộc lớp người trên 65 tuổi.

- Nền y học hiện đại có thể làm tăng tuổi thọ con người không?

- Giới hạn sinh vật của tuổi người là trong khoảng 110 - 120 tuổi. Câu hỏi của ngày hôm nay là: chúng ta có thể tác động làm thay đổi các cấu trúc về sự lão hóa của gien không? Đề tài này thoạt nghe như trong chuyện khoa học viễn tưởng, nhưng chắc chắn là nền y học thế giới trong tương lai gần sẽ làm được. Với vấn đề này khoa học cần phải nghiên cứu chuyên sâu các bộ gien - ADN - nền tảng của di truyền khiến các thế hệ tồn tại, đặc biệt là các gien giúp kéo dài cuộc sống.

- Xin cảm ơn tiến sĩ về cuộc trao đổi cuốn hút này



Trần Hồng (theo Newsweek)

vietweekly

Phượng Các
#7 Posted : Thursday, May 3, 2012 4:01:40 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)


Nỗi khổ sống già



Tới mừng thôi nôi cháu ngoại Bích Ngọc, không thấy Quế Hương, bạn cố tri của Ngọc, tôi hỏi:


- Sao bữa nay không thấy Quế Hương tới dự thôi nôi cháu bà vậy?


- Dự sao được, mấy bữa nay bả te tua rồi?


- Sao vậy?


- Ừa, thì mấy bữa nay ông già bệnh. Chắc cũng sắp đi rồi.


- Thì trên trăm tuổi rồi. Ông đã như thân cây mục, cũng nên để ông thay đổi hình hài khác đi chứ. Nhưng còn anh cả đâu? Nghe đâu anh cả chăm ông cụ mà.


- Ổng xụm luôn rồi. Mà nói tới ông anh cả của bả mới tội, ổng gần tám mươi rồi mà không được hưởng tuổi già, được sống gần con cái ở Quy nhơn mà phải ở đây lo cho ông già hơn trăm tuổi mới khổ chứ.


- Nhà Quế hương đông mà, sao lại bắt ông già trẻ chăm ông già già?


- Thì tại vì ổng là anh cả với lại mấy người kia ở nước ngoài hết rồi. Phần cũng tại ổng nghèo nhất, không có tiền lo cho cha thì phải lãnh phần chăm sóc ông cụ chứ. Mấy người kia chu cấp tài chánh. Đứa bỏ công, người bỏ của mà.


Nói tới anh em ở nước ngoài của Quế Hương tôi mới nhớ là lâu lâu ông cụ làm mệt, Quế Hương gọi các anh chị mình về. Khi về tới nơi thì ông cụ khỏe lại. Cứ thế trong hai năm các anh chị của Quế Hương phải tức tốc về tới bốn lần mà ông cụ cũng chưa đi. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, có hai người anh của Quế Hương lại dám bỏ việc hoài nên bị mất việc luôn, nhưng bổn phận làm con mà, biết sao giờ?


Không có Quế Hương tôi mất bạn tung hứng nên truy Ngọc:


- Nhưng sao tự nhiên Quế Hương lại te tua?


- Thì ông già hơn tám mươi phải chăm ông già hơn một trăm, nên ông già già chưa khỏe thì ông già trẻ đã sụm rồi. Vậy nên bây giờ Quế Hương phải chăm cả hai ông chứ sao.


Tự nhiên Bích Ngọc cười khùng khục:


- Nhớ bữa hổm ông anh cả than với tui, ổng nói : "Trời ơi, hỏng biết chừng nào ông già chết cho tui khỏe vài năm trước khi theo ông bà tổ tiên đây!”


- Nói gì thảm vậy?


- Bà nói “thảm” là ai thảm?


- Thảm cho cả hai. Bởi vậy mai mốt tốt nhất đừng có chúc ông bà sống lâu trăm tuổi rồi rên nha.


Nói chuyện với Ngọc Bích xong tôi thẫn thờ. Từ cổ chí kim, từ vua chúa cho đến thứ dân, ai cũng mong được trường sinh bất lão nhưng liệu thọ quá có phải là điều hay ho cho bản thân và cho người thân không?


Tuổi già lú lẫn, hình hài nhăn nhúm, sức khỏe suy giảm. Tôi nhớ khi còn nhỏ, dù được cả nhà dạy phải biết kính yêu bà cố nhưng đứa cháu nhỏ của tôi dứt khoát không thấy thoải mái với bà. Có lẽ khi nó có ý thức chút thì bà đã nhăn nheo xấu xí quá rồi, hình ảnh của bà không giống với bà tiên trong truyện cổ tích nữa. Khi đó, bản thân bà không tự chăm sóc được nên bao người lớn quanh nó phải dành sự chăm sóc cho bà nhiều hơn cho nó và nó thì luôn bị mắng mỏ vì ồn ào, vì phá phách làm bà không nghỉ ngơi được. Dạy dỗ gì thì nó cũng thấy mình thiệt thòi vì bà nên nó cứ mơ hồ, miễn cưỡng ghi nhận công lao dưỡng dục xa xưa của bà… Thế nên gia đình dòng họ cứ trách móc nó không ngoan, không biết ông bà, bây giờ nó là đứa cháu vô tình, không biết cội nguồn mai mốt chắc là đứa con bất hiếu.


Tôi nhớ có lần đến tiệm làm tóc, con bé làm móng cho tôi khoe:


- Bà cố của con năm nay 115 tuổi rồi, bà được cả chủ tịch tỉnh đến thăm đó cô.


- Bà con thọ quá há. Vậy bây giờ ai lo cho bà?


- Dạ, ông ngoại tám của con nuôi.


- Vậy ai nuôi ông ngoại?


- Dạ mấy cậu mấy dì nuôi.


- Mấy cậu mấy dì khá không?


- Dạ nghèo lắm.


- Có bà thọ đến vậy chắc thích lắm hả?


Nó trầm ngâm một hồi rồi nói:


- Dạ thích chứ cô. Dòng họ con ai cũng thích bà thọ để khoe, chỉ có ông ngoại tám của con thì không thích lắm. Ông nói:” Phụ tiền bạc chăm lo cho ông bà là chuyện dễ, trực tiếp chăm lo bệnh hoạn, chịu đựng tính khí của người già mới là khó”.


Câu chuyện của con bé làm móng làm tôi nhớ tới câu chuyện buổi sáng khi tôi đi bộ cùng các bạn trong cùng khu phố, đề tài vô tình nói về tuổi già và về việc phụng dưỡng cha mẹ già. Chị Xuân nói:


- Dì của em năm nay tám mươi sáu tuổi rồi mà còn làm dâu đó.


- Vậy bà mẹ chồng chắc thọ lắm.


- Bà đã hơn trăm tuổi. Mấy chục năm trước khi chú em đi bộ đội về hưu, thấy bà đã hơn tám mươi bèn quyết đem bà về nuôi, nghĩ mẹ chắc cũng không còn sống bao lâu nữa, ráng gần gũi phụng dưỡng mẹ vài năm nhưng tới giờ đã gần hai mươi năm bà vẫn ăn khỏe và vẫn đòi hỏi cơm dâng nước hầu, trà thuốc mỗi ngày làm dì em oải muốn chết.


- Nhưng cha mẹ già thì mình phải phụng dưỡng chứ sao!


- Thì đó là bổn phận mà, có điều dì của em cũng đã hơn tám mươi, con dâu dì thuộc thế hệ mới, nó không chịu hầu dì mà dì thì không dám không hầu mẹ chồng.


- Đó là bất hạnh thế hệ của dì đó. Người ta gọi thế hệ 5X là thế hệ trắng tay, hồi nhỏ thì sợ cha mẹ, khi cha mẹ lớn tuổi thì tự cho mình có bổn phận phải phụng dưỡng. Đối với con cái thì không dám uy quyền, nếu không nói là dốc hết sức mà lo cho con nhưng lại không dám mong con cái lớn lên sẽ chăm lo cho mình, sợ làm phiền nó…


Câu chuyện của chị Xuân làm tôi nhớ tới có lần tôi gặp hai bà lão ở New Jersey. Bà lão người Việt cứ theo nài nỉ tôi nhờ tôi nói giúp với cha xứ mà tôi thân, để cha nói với con cái bà cho bà được vào Viện dưỡng lão người Việt. Lý do là vào ngày thường, con cháu bà đứa đi học, đứa đi làm. Tối về thì đứa nào về phòng đó. Suốt ngày bà ở nhà một mình buồn quá, bà ước ao có tiếng nói đồng hương hay tiếng nói của con người cho đỡ cô quạnh. Tôi nói lời thỉnh nguyện của bà với cha xứ, cha xứ nói đó là chuyện riêng của gia đình con chiên, cha không muốn can thiệp.


Rồi cũng trong những ngày đó, cũng tại khu phố đó, tôi lại tiếp xúc với một bà lão gần tám mươi người Mỹ, chân cũng đã run, mắt cũng đã mờ rồi mà lại sống một mình. Bà ham chuyện lắm nhưng khi hỏi bà ở một mình có buồn không, sao không ở chung với con cháu cho vui. Bà nói dứt khoát:


- Con tôi nó có cuộc đời của nó. Tôi không muốn và không thể trói buộc cuộc đời nó vào cuộc đời tôi vì tôi sống già.


- Nhưng đó là bổn phận của con cái đối với cha mẹ lúc về chiều mà.


- Giáng sinh, sinh nhật tôi có khi nó dẫn vợ con về thăm. Vậy là đủ. Còn bình thường mỗi năm nó chỉ có một số ngày phép, tôi không cho phép mình bắt nó về thăm hoài mà để nó thoải mái đưa gia đình đi đây đi đó. Đòi hỏi ở con là ích kỷ.


Đúng là Tây Ta có khác. Tây nuôi con, khi con vừa lớn đủ, Tây thả cho con vào đời, mong con như cánh chim trời, có sức bay càng xa càng tốt. Tây vui khi dõi theo cánh chim bay. Ta nuôi con, ngày nào còn khả năng, ta vẫn còn muốn giang đôi cánh ra để ấp ủ chăm lo cho con dù cho con có lớn đến bao nhiêu tuổi. Rồi cũng vì cách nuôi dưỡng yêu thương không bờ bến đó, khi già, ta mong con cũng quay lại dòm ngó đến ta dù chỉ bằng một phần nào tình yêu thương mà ta đã cho. Ta nắm níu nhau qua lại, ta làm ấm lòng nhau cũng có mà phiền lụy nhau cũng nhiều.


Trở lại chuyện con bé làm móng, tôi hỏi:


- Bà con đẹp lão không, hôm nào cô đưa chú tới chụp hình bà nhá.


- Dạ bà không khỏe lắm đâu cô, bà của con lòa rồi, chỉ nằm một chỗ thôi.


Nghe con nhỏ trả lời tôi lại nhớ tới một bà lão người dân tộc ở Bảo lộc đã 103 tuổi, da bà đen nhẻm, từng centimet da thịt hiện lên những nếp thời gian trông hay ho và đẹp đẽ lạ lùng. Toàn thể con người trần trụi của bà như một món đồ cổ xưa. Ánh mắt của bà trắng dại đưa ta ngược về cả thế kỷ trước. Nói chuyện với con cháu bà lão mới thấy họ kính yêu và quan tâm đến bà vô cùng, nó nói:


- Hôm trước bà con bệnh, cả nhà con bỏ hết nương rẫy về chăm bà.


Nghe con nhỏ nói về bà với cái giọng thiết tha làm tôi thầm cảm mến em, người dân tộc không cần học Khổng Mạnh cũng biết kính yêu ông bà. Em khoe tiếp:


- Bà em nuôi cả nhà đó cô.


- Nuôi cả nhà? Bà già vậy thì có sức đâu mà làm nuôi cả nhà?


- Dạ, tại cô không biết, già thiệt già thì không cần làm gì cũng có tiền mà cô. Nhà nước cho mỗi tháng vài trăm ngàn. Lâu lâu mấy cô chú vô chụp ảnh chừng vài giờ cũng được cả trăm ngàn. Chưa kể khách nước ngoài đến chụp ảnh thì còn cho cả giấy xanh, bán được nhiều tiền lắm. Cả nhà con kiếm tiền không bằng một mình bà đâu.


- Vậy nếu bà không kiếm được nhiều tiền thì có yêu quí bà không?


- Có chứ cô. Vẫn yêu quí bà chớ nhưng nếu bà bệnh tốn tiền quá thì không mong bà sống lâu đâu. Bà sống đủ rồi thì thôi, để dành ngô khoai nuôi trẻ nhỏ.


Lời con bé người dân tộc làm tôi ngẫm nghĩ hoài "Sống đủ rồi…”. Thế nào là sống đủ, ai có quyền định cái chữ đủ ở đây. Phải chăng sống khỏe như bà lão người dân tộc thì sống hoài vẫn chưa đủ, còn sống mù lòa yếu đuối như bà cố của con bé làm móng là quá đủ. Nhưng đủ hay không đủ thì ai có quyền quyết định, kể cả bản thân của người đó.


Tôi có quen biết một đôi vợ chồng nay đã ngoài bốn mươi rồi mà không dám có con cái gì, ở vây nuôi chó và chăm hai bà mẹ hai bên với một người giúp việc.


Bà mẹ bên vợ bị bệnh tiểu đường nằm bẹp trên giường không tự lo cho bản thân được. Đã vậy bà lại còn mất trí nhớ, bà chẳng còn nhớ được ai trừ con chó nhỏ vẫn quấn quít bên bà và đứa con gái đang ngày đêm chăm lo. Khi bức bối là bà la hét. Mỗi đêm hai vợ chồng phải thức dậy giúp bà tiểu tiện và tiêm thuốc cho bà. Bà mẹ bên chồng vẫn còn đi lại được nhưng cũng đã đã ngoài tám mươi. Tôi đã chính mắt thấy anh chồng đút cơm cho mẹ mình với một đôi mắt yêu thương. Hai vơ chồng này chưa hề biết đi đâu chơi xa là gì. Đến ngày tết, ngày lễ còn thê thảm hơn vì người làm nghỉ hết, hai vợ chồng phải đích thân lo toan mọi bề cho hai bà mẹ. Tôi nhìn tình cảnh của họ mà cảm kích, thương cho sự hiếu thảo hiếm hoi còn sót lại trong thời buổi này. Tôi nhớ có một người bạn thấy xót cho sự thiệt thòi cực khổ của đôi vợ chồng trẻ bèn xúi dại người chồng:


- Bà mẹ vợ của mầy sống đời thực vật lại không còn nhận biết ai nữa. Để bà sống thì khổ bà mà khổ luôn tụi bây, mầy để bà đi cho rồi…


- Người ngoài bao giờ cũng thấy khác, cảm khác, còn người thân trong cuộc thì không thể dứt ruột ra mà làm vậy được đâu.


Trông người lại nghĩ đến mình. Giờ bản thân cũng đã nghỉ hưu, đã xếp vào hàng “bà bà” rồi, cái ngày mình già nua yếu đuối lẩm cẩm đang sầm sầm bước tới, không biết sức khoẻ mình rồi sẽ ra sao, con cái sẽ đối xử thế nào. Nữa đây khi đã già, đã yếu, đã chết được rồi mà trời chưa cho đi thì có dám tự xử không hay lại kéo lầy nhầy những ngày tàn héo úa.


Đọc báo thấy tổ chức Y tế cứ nói hoài những bệnh của người già, quỹ hỗ trợ người già, nước này đang già, nước ta cũng sắp già rồi tưởng tượng nếu mai này ra đường thấy ai cũng nhăn nheo, đi đứng chậm chạp, nói năng lập cập mà sống hoài không chịu đi… thì loài người có nên tiếp tục nghiên cứu để con người trường sinh bất tử chăng?

(nhận qua email, chưa biết tác giả)
Phượng Các
#8 Posted : Sunday, August 26, 2012 9:10:43 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Trích đoạn phỏng vấn Phạm Duy:

Ở tuổi 93, ông còn mong muốn gì trong cuộc đời?

Nói thì có vẻ hơi tiểu thuyết. Nhưng tôi mong cuộc đời tôi kết thúc cho lẹ đi. Già về phương diện tinh thần thì sung sướng thật đấy. Nhưng về vật chất thì, ngủ thì tôi không ngủ được nữa. Có khi trắng đêm. Một ngày tôi chỉ ngủ được ba tiếng. Vật chất, sinh lão bệnh tử. Sinh tử thì dễ quá nhưng bệnh thì ngặt quá. Đó là tôi là người khỏe rồi đấy. Đến giờ còn ngồi để tiếp chuyện được anh. Tôi thấy tôi chưa chết nhưng hình như tôi đã tàn phế.

Ông suy nghĩ gì về cái chết và suy nghĩ này có ảnh hưởng gì đến ông?

Tôi đã nói về cái chết từ khi 40 tuổi. Tôi coi mục đích tối hậu của con người là cái chết. Tôi không có gì là hãi hùng và buồn phiền cả. Nếu được theo đúng thuyết nhà Phật, người ta ăn ở đức độ thì sẽ được tái sinh. Và nếu có sự tái sinh thì tôi sẽ không thích tái sinh nữa đâu. Bởi vì tôi đã mệt quá rồi. Các nhạc sĩ ở đây sướng lắm, không ai mệt như tôi cả, không ai đi nhiều, hát nhiều và sáng tác nhiều như tôi cả. Khổ tâm lắm.
Phượng Các
#9 Posted : Saturday, December 22, 2012 3:49:13 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
Khánh Linh on 12/23/2012(UTC)
Phượng Các
#10 Posted : Friday, December 28, 2012 8:23:10 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Trung Quốc bắt dân chúng phải thăm viếng cha mẹ già
Friday, December 28, 2012 4:27:45 PM


BEIJING (AP) - Từ nay trở đi, người dân Trung Quốc phải thường xuyên viếng thăm cha mẹ già, vì đây là... luật.

Quốc Hội Trung Quốc hôm Thứ Sáu sửa đổi luật về người cao niên để buộc con cái trưởng thành phải “thường xuyên” viếng thăm cha mẹ mình, nếu không có thể bị kiện.

Tuy nhiên luật được sửa đổi này không nói rõ thế nào là “thường xuyên”.

Các cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc cho hay luật mới sẽ cho phép các bậc cha mẹ già cảm thấy bị con cái bỏ rơi có thể kiện chúng ra tòa.

Trung Quốc, hiện trong tình trạng phát triển nhanh chóng, đang ngày càng có nhiều khó khăn trong việc chăm sóc người cao niên. Sự khá giả sau ba thập niên cải cách kinh tế đã góp phần phá vỡ truyền thống các thế hệ ở cùng một nhà trong khi các giải pháp khác như nhà dưỡng lão vẫn chưa được hoàn chỉnh. (V.Giang)
Phượng Các
#11 Posted : Friday, January 18, 2013 3:34:02 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
[YOUTUBE]https://www.youtube.com/watch?v=zr_TEwk12Io[/YOUTUBE]

Phim Dì Đào, nói về tuổi già của một phụ nữ giúp việc, không thân quyến khi trở về già\.
Phượng Các
#12 Posted : Wednesday, March 27, 2013 7:04:43 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Ở VỚI Ai?

Hôm qua tôi nói chuyện mình rồi – có nghĩa là tôi không nói chuyện thiên hạ sự nữa mà nói chuyện của tôi. Hôm nay tôi có chuyện này – cũng là chuyện của tôi - đem ra bàn mí cụ.
Đó là cái chuyện, hai vợ chồng già, khi một người ra đi thì người còn lại nên ở với ai? Với con trai hay ở với con gái hay là ở một mình, hay là đi tìm một mình mới để cho có người bầu bạn? Những vấn nạn này, chẳng phải đợi đến khi một anh khoác áo chinh nhân lên đường cứu quốc, lúc đó mới đặt ra câu hỏi thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây, mà chúng đã được đặt ra từ khi các khỉ con đã có vợ có chồng, có gia đình riêng, ra ở riêng tất cả, trong nhà chỉ còn lại hai con khỉ già ngồi nhìn nhau hết ngày này qua ngày khác. Ngày xưa ở Việt Nam, chẳng làm gì có những chuyện này mà cần phải đặt thành vấn đề. Vì theo tập tục, cha mẹ già là ở với con trai lớn. Trẻ cậy cha già cậy con là lý trí đương nhiên. Chẳng có gì cần bàn cãi. Nhưng ngày nay, đây lại là cả một vấn đề lớn.

Tôi còn nhớ, những năm sau đây, nhóm bạn già chúng tôi đã có lập trường vững chắc, đã viết ra một bản nội qui cho hội, và tất cả đều nhất trí - kiểu Việt Cộng - 100% là khi các con cái ra riêng, thì hai vợ chồng già ở mí nhau là hạnh phúc nhất đời. Đó là một sự tự do tìm lại được sau những ngày tháng miên man lo làm bổn phận mà quên mất hạnh phúc riêng tư. Cứ cho như lúc này là một cuộc hôn nhân mới, một tự do son rỗi mới, một tuần trăng mật triền miên. Cần phải biết tận hưởng bằng cách cùng nhau tổ chức những tuần trăng mật thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ vân vân và vân vân cho tới khi nào sụm bà chè không đi được nữa thì sẽ tính. Khi nào một anh bỏ cuộc chơi, lên đường vinh quang thì anh kia sẽ tùy trường hợp, tùy hoàn cảnh mà lo liệu lấy thân. Nhưng tất cả đều đồng thanh, không nên ở với con, cho dù là con trai hay con gái, cho dù là con mình sinh ra toàn là những gương mẫu nhị thập tứ hiếu không à. Cũng không nên ở chung, mất tự do của mình mà lại ảnh hưởng tới hạnh phúc của con. Đấy là chưa kể, trường hợp mình vô phúc, chẳng may, vụng về, khê nát, đẻ ra toàn là hột vịt ung, hột gà thối, thì đừng bao giờ nghĩ chuyện ở chung cho nó thêm phiền não.

Trong đầu óc chúng tôi - những hội viên của hội lão này - cụ nào cũng có một vài ba cái kinh nghiệm của bà con, của bạn bè về những vụ ở chung với con cái. Chuyện nào cũng chẳng có happy ending gì hết, mà đều là bẽ bàng, dại dột. Bố hay mẹ góa, nghe lời ngon ngọt của con - trai hay gái - bán nhà, đem tiền về gửi con, rồi ở với con với cháu cho chúng nó có thì giờ trả hiếu. Nhưng chỉ chừng vài ba tháng trăng mật, khi chúng rút hết tiền trong két nhỏ cũng như công lớn, chúng bèn nhắc nhở, khách ở trong nhà giống y hệt như cá như tôm, chỉ đến ngày thứ ba là ươn, là thối sình lên rồi. Thế là ông bà già tức tưởi, khăn gói quả mướp ra đi với hai bàn tay trắng theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa trắng. Hỏi đến tiền chúng cứ tảng lờ như không hiểu bố mẹ nói gì. Cụ nào cũng tắc lưỡi nói, vẫn biết đây là chuyện hàng xóm, con mình chả đến nỗi thế, nhưng nó ở nhà mình thì mình là chủ những nó vẫn coi là nhà của nó, nhưng mình ở nhà nó là không được, vì nhà nó là nhà nó, không phải là nhà mình, nó là chủ mà mình là người ở nhờ.

Có cụ thành thật chia sẻ. Ở nhà nó thì khi mình còn sức khỏe, làm vú em, làm chị sen, chị bếp cho chúng được thì vui, nhưng mà trông cháu coi vậy mà không phải vậy, mệt cầm canh. Nhất là khi mỗi đứa một loại tuổi, đứa thì bú sữa, thay tã, đứa thì thoáng một cái là chạy mất tiêu mất hút, chẳng biết đâu mà tìm, đứa đi đá banh, đứa đi học võ. Ông hàng ngày đưa đi, đón về, lái xe còn nhiều hơn cả tài xế taxi. Cụ nào như cụ ấy, ai cũng nghĩ không nên và không thể ở được với con. Thế mà lâu lâu vẫn có cụ bị mắc lỡm, bị vào tròng. Đã bảo là miệng thì khôn, nhưng đôi khi hành động lại không khôn. Cho nên, lâu lâu vẫn có cụ bị con lừa, ngậm một mối căm hờn trong nhà dưỡng lão. Và đề tài câu chuyện của các cụ trong nhà dưỡng lão luôn luôn vẫn là những chuyện nhị thập tứ bất hiếu thời nay.

Nhưng mà, cụ cũng đừng coi những chuyện trên đây là thông lệ hay ngoại lệ, chỉ biết rằng lâu lâu lại có một chuyện như thế. Cụ nào không may thì gặp phải loại con Lý Tường, chứ không phải đứa con nào cũng là Lý Tường cả. Thôi thì cứ cho là, kiếp trước mình nợ nó, bây giờ nó trở vào làm con mình để nó đòi nợ. Chứ thực ra thì, con tôi đâu có thế, mà con cụ cũng đâu có vậy. Tuy nhiên, dù sao thì cũng chẳng nên lợi dụng lòng tử tế của nó. Cứ ở một mình là yên chuyện. Trừ khi nào không thể ở được một mình nữa thì hãy tính. Nếu trời bắt u mê chẳng còn biết ai vào với ai, thì ở đâu mà chả giống nhau, ở nhà nó hay ở nhà mình, mà cho dù có ở trong viện dưỡng lão, thối tha, bẩn thỉu thì cũng có biết gì nữa đâu mà chịu mí lị không chịu!

Tôi luôn luôn lấy làm mãn nguyện, luôn miệng cám ơn Trời, đã thương tôi cho tôi những đứa con - chả được như nhị thập tứ hiếu, nhưng cũng không đến nỗi thuộc loại nhị thập tứ bất hiếu – chúng là những đứa con có tình, biết điều, có giáo dục, nói tóm lại là có hiếu. Nhiều cụ nghe tôi khoe con, có vẻ lấy làm cay cú, hỏi mát tôi rằng, con cụ hiếu thảo thế, nhà cửa chúng lại đầy đủ tiện nghi, sao cụ không dọn về ở với một đứa, có phải vừa ấm cúng lại vừa đỡ tốn tiền thuê nhà không? Câu hỏi rất có lý, nhưng mà tôi cũng đã suy đi tính lại nát ra rồi cụ ạ. Tôi thấy cái lý luận con ở với bố mẹ thì bố mẹ vẫn là chủ, nó là con, còn bố mẹ ở chung với con thì nó là chủ mà mình là người ở nhờ. Đúng không thể chê vào đâu được. Ở với con không được vì con tôi đứa thì có gia đình cả 35 năm nay, thằng út cũng lấy vợ năm nay là 20 năm rồi. Đứa nào cũng có một nếp sống riêng tư của chúng, tôi cũng có những thói quen của tôi. Chẳng ai có thể bỏ nếp sống quen thuộc của mình mà hòa nhập vào một nếp sống khác. Cho nên, nếu tôi muốn thoải mái, cứ sống một mình là khỏe. Được cái Trời thương, tôi thường làm bạn với những người chết, đã quen rồi. Khi mẹ tôi mất, tôi thấy mẹ tôi vẫn còn sống và sinh hoạt trong nhà tôi cả đến 3, 4 năm sau mới không thấy cụ đi ra đi vào nữa. Ngày nay ông Xã Xệ, tôi để tro của ông ở nhà, cho nên tôi cảm thấy như ông vẫn còn đấy. Lạ một cái tôi không mơ thấy ông và cũng không nhìn thấy ông, nhưng tôi vẫn cảm thấy sự hiện diện của ông ở trong nhà, và nghe thấy tiếng ông gọi tôi.
Cũng nhờ tôi không sợ ma, cho nên tôi sống với hình ảnh của ông, cùng với hộp tro của ông cũng không thấy sợ, mà còn cảm thấy ấm cúng. Tôi không cảm thấy là tôi đang sống một mình, mà vẫn sống hai mình như thường.
Cho nên câu hỏi ở mí ai không áp dụng cho tôi!

Bà Ba Phải
Phượng Các
#13 Posted : Sunday, December 29, 2013 10:50:22 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 15,443
Points: 10,107
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 210 time(s) in 202 post(s)
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Bùi Văn Phú

http://www.voatiengviet....uc-loi-o-my/1812287.html
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.