Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

62 Pages123>»
Từ đầu đình đến cuối xóm
Phượng Các
#1 Posted : Saturday, December 2, 2006 4:00:00 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Sau mười ngày cho biết là đi "cấm túc" (?), hôm nay tonka sẽ trở lại Mỹ. Ai nấy chờ nghe chuyện Thái Lan đấy nhé!

Phượng Các
#2 Posted : Sunday, December 3, 2006 4:05:37 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Chị Ba Tê lên Little Saigon rồi đó, chiều nay nếu về kịp thì ra Phước Lộc Thọ ăn chè nha tonka, khoảng 3 tới 4 giờ.
Tonka
#3 Posted : Sunday, December 3, 2006 8:52:21 PM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,643
Points: 1,524

Thanks: 95 times
Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
Em đã về nhà lúc 9 giờ tối chủ nhật 12/03. Vậy là huốc ăn chè với chị 3T rồi Wink Hôm đầu tiên tới Bangkok, thấy thiên hạ đi mua đồ ăn, nhất là chè, em thèm nhỏ dãi nhưng nhịn thèm vì sợ bụng mình không tiêu hóa được nước dừa thì tiêu tùng cả tuần lễ Tongue

Bây giờ là hơn 4 giờ sáng thứ hai, em dậy sớm tuy mắt còn cay vì tác dụng của thuốc ngủ và hơi mệt mỏi. Mò xuống bếp làm tô mì gói và ly trà nóng cho ấm cái bụng beerchug Có mười ngày mà thấy nhớ ly nước trà ghê nơi vậy đó. Trong khi chờ email lên, thanh toán cho xong gần nghìn cái message, gọi cho boss rồi sẽ vào đây kể chuyện cho các chị nghe. Một chuyến đi vô cùng thích thú. Em thức dậy ngồi đó gần tiếng đồng hồ để nhớ lại những ngày qua, hết chuyện này tới chuyện khác cứ xoay quanh trong đầu, chuyện nọ lại xọ sang chuyện kia, có lẽ đầu em vẫn còn vấn vương với chuyến đi đặc biệt trong đời đó.

Sam ơi, Song ơi, Bình ơi, các chị ơi... tk nhớ hết tất cả mọi người Kisses


Phượng Các
#4 Posted : Sunday, December 3, 2006 9:17:19 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Có kể thì kể liền, chớ mà hẹn lần lữa như chị Vi Hoàng hẹn sẽ kể chuyện ra nhà in mà rồi có thấy đâu.

Chắc hôm nay được nghỉ một ngày làm việc chớ hả?

Mừng tonka trở lại, tại nghe nói Thái Lan đi dễ khó về! Tongue
Binh Nguyen
#5 Posted : Monday, December 4, 2006 4:37:22 AM(UTC)
Binh Nguyen

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 4,945
Points: 1,581
Location: Đông Bắc Gia Trang

Thanks: 1 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Bình cũng nhớ chị Tonka lắm, vắng chị, tự nhiên như cái "chùa Bà Đanh", thiệt là lạ.

BN.
Song Anh
#6 Posted : Monday, December 4, 2006 6:04:29 AM(UTC)
Song Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,004
Points: 18

quote:
Gởi bởi tonka

Sam ơi, Song ơi, Bình ơi, các chị ơi... tk nhớ hết tất cả mọi người Kisses



... nghe mà mát cả ruột Bình hén...WinkBig Smile
KissesRose
Tonka
#7 Posted : Monday, December 4, 2006 2:14:32 PM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,643
Points: 1,524

Thanks: 95 times
Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
Thì tk hồi nào giờ là trụ trì chùa Bà Đanh Đá mà chị Bình Tongue
SA ơi, mát ruột như ăn miếng thanh long phải không Wink
Chị PC, Thái Lan vì sao lại khó về? Bộ làm chuyện gì bị công an túm hay sao mà khó



  • Đi và Về

    Thôi để kể sơ sơ kẻo quên thiệt chứ hổng phải chơi đâu nha Big Smile
    Hôm tôi đi là buổi tối ngày lễ Tạ ơn nên đường xá không quá bị kẹt xe như ngày hôm trước khi thiên hạ bủa về tụ họp với gia đình. Suốt đường đi tiểu tk lại lâu lâu hỏi "Đã tới Thái Lan chưa?" làm mấy người trên xe phì cười Big Smile Khi tới bến LAX, tôi ôm hôn hai con, còn tiểu tk thì cứ níu chặt tay mẹ không chịu buông, nhưng rồi thì xe cũng phải chạy. Nghe kể lại là hôm đó nó khóc hoài, đòi mẹ và các chị họ nó phải thay phiên nhau dỗ dành và dụ khị cho nó nín. Mười ngày sau cũng ở LAX, ba bố con đi đón mẹ, tiểu tk cười nói huyên thuyên, ôm ghì lấy mẹ rồi mi lên hai bên má lên mũi, cười tươi như Rose Nó khoe có quà cho mẹ. Bố và chị nó kể lại là ngày nào nó cũng lấy giấy viết tên mẹ, vẽ hình hai trái tim lớn nhỏ nối liền với nhau bằng gạch nối mà nó diễn tả là "hai người thương yêu lẫn nhau". Bố ganh tị hỏi sao chỉ viết tên mẹ mà không viết tên bố. Nó trả lời gọn lỏn: "Tại bố đâu có đi Thái Lan mười ngày!" Big Smile Nó còn viết trên một mảnh giấy mấy chữ "KISS and HUG for Y" mà chị nó phải đánh vần hai chữ kiss và hug cho nó viết xuống Smile Ngoài ra còn có một hình heart lớn tô màu đỏ và một Sleepy nhiều từng tô màu xanh. Con tui đó bà con ơi Cooling

  • Tonka
    #8 Posted : Monday, December 4, 2006 2:48:20 PM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Sau khi máy bay cất cánh, tk xực nửa viên thuốc ngủ nặng ký để phiêu diêu lên cảnh giới cao Big Smile Trong khi chờ thuốc phát...tác, tk trò chuyện vơi ông bác ngồi ghế bên cạnh đi về VN với người em trai để đi chích thuốc trị cái chân đau. Ông than thở rằng ở Mỹ họ chỉ cho thuốc uống, không chích nên cái chân bây giờ làm ông đau sống lưng lên tới tận gáy, đi đứng khó khăn, chịu đời không thấu, không còn ham muốn cái gì ở trên đời nữa hết Question Người ta nói "sanh lão bệnh tử, không bệnh sao tử được?"

  • Ít phút sau, tk trùm mền nhắm mắt sau khi nói với ông: "Lát nữa nếu cháu ngủ mà cháu ngáy ro ro thì bác làm ơn kêu cháu dậy nha." Ông cười hiền từ gật đầu. Chẳng biết bao lâu thì nghe tiếng lạch cạch dọn ăn cho hành khách. TK vẫy tay ra ý không ăn rồi ngủ tiếp. Tới giờ ăn đệm, ông bác khều nhẹ: "Dậy ăn cháu." TK lắc đầu, hỏi máy bay đã bay được bao lâu rồi và lại lăn ra ngủ. Dọn ăn lần thứ ba mà thuốc vẫn còn tác dụng, tk xuống phi trường Taipei, kiếm băng ghế dài, quấn cái mền lấy trên máy bay và lăn ra ... ngủ tiếp cho tới khi chị K và người bạn đi chuyến bay sau tới nơi khều tui dậy Big Smile

    Mấy chị em trò chuyện với nhau rồi đi lang thang chụp vài tấm hình nơi có trang trí những chậu hoa lan nhiều màu khác nhau trên một nền nhà trong suốt có ánh sáng màu tim tím từ dưới chiếu lên. Thật là đẹp. Hình như tháng 12 qua tháng giêng có đại hội triển lãm hoa lan ở Chiangmai, Thailand như tk thấy trên những tấm quảng cáo lớn treo ở phi trường.


  • Song Anh
    #9 Posted : Monday, December 4, 2006 2:59:28 PM(UTC)
    Song Anh

    Rank: Advanced Member

    Groups: Registered
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 1,004
    Points: 18

    quote:
    Gởi bởi tonka

    Sau khi máy bay cất cánh, tk xực nửa viên thuốc ngủ nặng ký để phiêu diêu lên cảnh giới cao Big Smile ...
    Ít phút sau, tk trùm mền nhắm mắt ...TK vẫy tay ra ý không ăn rồi ngủ tiếp. Tới giờ ăn đệm, ông bác khều nhẹ: "Dậy ăn cháu." TK lắc đầu, hỏi máy bay đã bay được bao lâu rồi và lại lăn ra ngủ. ... tk xuống phi trường Taipei, kiếm băng ghế dài, quấn cái mền lấy trên máy bay và lăn ra ... ngủ tiếp cho tới khi chị KA và người bạn đi chuyến bay sau tới nơi khều tui dậy Big Smile





    Ông bác bên cạnh không nghe chị ngáy...chớ S.A nghe chị ngáy đấy...WinkBig Smile

    Phải chạy rồi...
    Chúc mọi người một ngày vui vẻ nha...

    beerchug

    Tonka
    #10 Posted : Monday, December 4, 2006 3:05:49 PM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Ngồi máy bay chuyển tiếp thêm ba tiếng rưỡi nữa thì tới Bangkok. Ba chị em chúng tôi đi với nhau nên tôi rất an tâm vì đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi nước Mỹ một mình, không có gia đình và cũng không biết thật sự mình sẽ đến nơi nào của đất Thái Lan nữa Clown Ngoài ba chị em, còn có nhiều người khác trên cùng chuyến bay mà tôi chỉ biết mặt chứ không trò chuyện hay tiếp xúc, nhưng tất cả đều đi về một nơi với cùng mục đích. Càng lúc càng có nhiều người nhận diện lẫn nhau, tụ tập lại, trao đổi kiểm tra giấy tờ rồi ngồi chờ xe bus đến đón. Trời nóng trên 90 độ F, ẩm ướt nên dễ đổ mồ hôi. Người dân Thái hút thuốc nhiều nên cả đoàn chúng tôi phải di chuyển cách xa những cái đầu tàu phun khói đó Smile Bên kia lớp cửa kính của phi trường có rất nhiều người Việt đến từ Việt Nam. Nghe nói họ đã ăn dầm nằm dề ở đó mấy ngày rồi chờ...điều tra ní nịch Wink Đang đói mà thấy họ ăn những hộp bún xào, tk thấy đói bụng hơn, thắc mắc không biết họ mua đồ chay ở đâu? Ở Thái Lan, những nhà sư không ăn chay. Mấy năm trước, tk có ghé đây chơi mà cả ngày chỉ ăn bánh mì trét bơ cầm hơi, sang nữa thì ăn tiệm Ấn Độ vì người Ấn ăn chay rất nhiều nhưng đồ ăn của họ phải tội quá cay cho trẻ con. TVy năm đó độ 6 tuổi, nó thích uống sữa bò ở hotel vì sữa dường như không lọc bỏ chất béo nên rất đậm đặc.


    Tonka
    #11 Posted : Monday, December 4, 2006 3:08:29 PM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    quote:
    Gởi bởi Song Anh
    Phải chạy rồi...


    Chẳng thấy người, chỉ nghe tiếng Tongue
    Phượng Các
    #12 Posted : Monday, December 4, 2006 6:52:32 PM(UTC)
    Phượng Các

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 18,432
    Points: 19,233
    Woman
    Location: Golden State, USA

    Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
    quote:
    Gởi bởi tonka

    Thì tk hồi nào giờ là trụ trì chùa Đanh Đá mà chị Bình Tongue
    SA ơi, mát ruột như ăn miếng thanh long phải không Wink
    Chị PC, Thái Lan vì sao lại khó về? Bộ làm chuyện gì bị công an túm hay sao mà khó


  • Thôi để kể sơ sơ kẻo quên thiệt chứ hổng phải chơi đâu nha Big Smile Hôm tk đi là buổi tối ngày lễ Tạ ơn nên đường xá không quá bị kẹt xe như ngày hôm trước khi thiên hạ bủa về tụ họp với gia đình. Suốt đường đi tiểu tk lại lâu lâu hỏi "Đã tới Thái Lan chưa?" làm mấy người trên xe phì cười Big Smile Khi tới bến LAX, tk ôm hôn hai con, còn tiểu tk thì cứ níu chặt tay mẹ không chịu buông, nhưng rồi thì xe cũng phải chạy. Nghe kể lại là hôm đó nó khóc hoài, đòi mẹ và các chị họ nó phải thay phiên nhau dỗ dành và dụ khị cho nó nín. Mười ngày sau cũng ở LAX, ba bố con đi đón mẹ, tiểu tk cười nói huyên thuyên, ôm ghì lấy mẹ rồi mi lên hai bên má lên mũi, cười tươi như Rose Nó khoe có quà cho mẹ. Bố và chị nó kể lại là ngày nào nó cũng lấy giấy viết tên mẹ, vẽ hình hai trái tim lớn nhỏ nối liền với nhau bằng gạch nối mà nó diễn tả là "hai người thương yêu lẫn nhau". Bố ganh tị hỏi sao chỉ viết tên mẹ mà không viết tên bố. Nó trả lời gọn lỏn: "Tại bố đâu có đi Thái Lan mười ngày!" Big Smile Nó còn viết trên một mảnh giấy mấy chữ "KISS and HUG for Y" mà chị nó phải đánh vần hai chữ kiss và hug cho nó viết xuống Smile Ngoài ra còn có một hình heart lớn tô màu đỏ và một Sleepy nhiều từng tô màu xanh. Con tui đó bà con ơi Cooling




  • Thấy chưa? Tonka dư sức viết bài nộp cho TT chủ đề Mẹ. Những điều nho nhỏ Mẹ và Con hàng ngày này gom lại là đủ làm một tác phẩm rồi. Believe me! I am serious!

    Tonka
    #13 Posted : Monday, December 4, 2006 11:56:50 PM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Tào lao cho vui chứ viết viếc gì chị ơi, chị đừng hù làm thiên hạ sợ không dám mua tuyển tập chủ đề "Mẹ" đó Big Smile

    Để tk kể tiếp cho nghe hén Wink Rồi từng nhóm người lần lượt lên xe bus đi về hướng Pattaya. Con đường đi đang được sửa chữa nới rộng ra nên có khúc có hai lên (lane), có khúc chỉ một. Dọc đường cây cối, hàng quán, nhà cửa giống như miền quê VN mà ngày nào tk đã một lần tới để đi...vượt biển Big Smile Nhiều nhà có bàn thờ, có lẽ giống như bàn thờ thiên của người miền Nam. Pattaya nằm ở phía đông nam của Bangkok, là một nơi du lịch sát bờ biển. Lần trước khi đến đây, gia đình tk đã đi đò ra một hòn đảo nhỏ ngoài khơi. Đò chạy một lát rồi ngừng lại ở một vị trí nào đó để mọi người có thể xem thấy san hô ở dưới biển. Đáy chiếc đò có gắn một miếng kiếng thủy tinh để người ngồi trên có thể nhìn xuống biển xem thay vì thò đầu ra ngoài. Chuyến đi Thái lần đó, tk không thấy thích thú vì chưa quen với cái nóng nên dễ cảm thấy bực bội và nổi quạu với bất cứ chuyện gì Tongue

    TK và chị K ngồi bên phải của xe nên bị nắng chiếu vào. Mặc dù máy lạnh được mở tối đa nhưng hành khách vẫn có thể cảm thấy sức nóng gay gắt của mặt trời chiếu vào. Trên xe có đâu hai hay ba gia đình mà vợ chồng con cái hoặc mẹ và con đi chung với nhau. Điều đó làm cho tk dâng lên một nỗi cảm xúc trong lòng và ước thầm rằng nếu có một cơ hội như thế này nữa thì mình sẽ nhất định mang mẹ và TVy đi theo. Hai tiếng sau thì xe vào tới khu vực đông người và quẹo vào một nơi có nhiều khách sạn. Mọi người lục tục xuống xe, kéo hành lý. Người nào cũng hai valy và một hoặc hai xách tay cho dù được thông báo là nên giới hạn tối đa, mang càng ít càng tốt Big Smile Một người liên lạc viên chạy ra đón chúng tôi, đưa vào khu vực đậu xe cất tạm hành lý ở đó rồi nối đuôi nhau đến một nơi khác xếp hàng ghi tên lấy phòng. Chu choa mẹc ơi, cái hàng nó dài ơi là dài. Miệng truyền miệng là có hai loại phòng: phòng lớn thì 15 người, phòng nhỏ 5 người. Chúng tôi nhìn quanh tìm người lập nhóm ở chung nhưng mọi việc lại không xảy ra như tính toán. Vì nóng lòng lấy phòng nên chị K tách ra khi được một người quen lôi kéo vào nhóm họ cho đủ nhân số. Nhóm tk còn lại 5 người còn đang ngơ ngác thì một cô người Hoa chạy xuống bảo rằng họ cần thêm hai người. Chị H nhìn tk hỏi có đi hay không. Chưa kịp suy nghĩ thì chị đã kéo tay bảo đi đại đi kẻo không biết phải chờ đến bao giờ. TK chỉ kịp giơ tay chào hai mẹ con cô P và cô em gái xinh xắn tên V rồi chạy theo chị H và cô kia để ghi danh lấy phòng.

    Tonka
    #14 Posted : Tuesday, December 5, 2006 12:30:27 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    hụ hụ hù hu....cái phòng nó nhỏ xíu hà, chỉ có hai cái giường nhỏ một người nằm, tủ bàn ghế và lối đi chật hẹp với mớ hành lý nhóm chúng tôi mang theo Big Smile Ngoài chị H và TK là người Việt, ba cô kia người Đài Loan và Hồng Kông hiện đang sinh sống ở Tổ Rồng To xứ Canada của chị Bình. Chúng tôi "câu thông" với nhau bằng tiếng Anh. Ba cô kia thỉnh thoảng quên mất nên xổ một tràng tiếng Hoa. Khi nhìn thấy hai cái bản mặt nghệt ra, họ cười lỏn lẻn: "Xin lỗi, tụi tui quên đổi tông Big Smile"
    TK nói với mọi người: "Tui xí cái khoảng cách giữa hai cái giường nè, còn quý vị tính sao thì tính." Cô trưởng phòng Anita xua tay bảo rằng mọi người sẽ thay phiên nhau ngủ trên giường nhưng tui nhất định sẽ nằm đất vì cả mười mấy năm nay tui quen vậy rồi, nằm đất khoẻ re, thẳng cái lưng sướng muốn chết Cooling Bốn người còn lại chỉ định một cái giường ưu tiên cho cô Doris vì cô tham gia làm việc trong nhà bếp nên cần được nghỉ ngơi nhiều.

    Lay hoay xếp đặt một lúc thì tới giờ ăn. Chỗ chúng tôi ở tuy có hơi chật nhưng lại rất tốt và thuận tiện trong những mặt khác: Rất gần phòng ăn, chỉ cần đi xuống lầu thôi Big Smile và băng qua bên kia đường là tới phòng thiền Cooling Những người ở phòng lớn cho 15 người nằm ở khu vực hoặc khách sạn khác mà tk không rõ mấy. Muốn đi ăn hoặc đi thiền thì họ phải đi qua chỗ chúng tôi, phải mang theo tất cả những thứ cần dùng trong ngày cho đến khi trở lại nghỉ ngơi chứ không thể đi đi về về bất cứ lúc nào.



    Tonka
    #15 Posted : Tuesday, December 5, 2006 1:31:09 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Bây giờ tới phần ăn uống hén beerchug
    Nơi tk ở có ba hay bốn dãy phòng gì đó. Ở tầng trệt của mỗi dãy họ sắp 4 hoặc 6 bàn ăn ở mỗi bên của lối đi chính. Mỗi một bàn có một thau cơm gạo lức lớn hơn ôm tay, một nồi súp cũng lớn cỡ đó, một mẹt rau bắp cải sào và một mẹt rau sống. Ngoài ra còn có bánh mì và trái cây như mận đỏ/xanh, quít, chuối, hồng, táo, ổi, thanh long, khóm. Phải công nhận là nồi súp thiệt là tuyệt hảo, nêm nếm vừa vặn, nồi nào như nồi nấy với khoai tây, cà rốt, có khi thêm vào các thứ cải bắp, hột bắp và đủ thứ đồ chay phụ tùng trong đó. Múc một muỗng lên là có đầy đủ các thứ. Hết nồi này thì nồi khác được khiêng lên. Mọi người ăn tới no kềnh bụng, phườn bàu Big Smile Mấy ngày sau khi đã đi vòng quanh quan sát thì tk đếm được có đến một trăm hăm mấy bàn ăn như vậy ở khu này và khu đậu xe bên cạnh. Hàng đoàn người dài sọc xếp hàng lấy thức ăn. Để tiết kiệm nước, mỗi người đều dùng bao nylon bọc vào cái hộp đựng cơm của mình rồi mới múc thức ăn vào. Ăn xong thì lột cái bao bỏ vào thùng rác, thế là xong, tiện và lợi mọi bề Approve

    Vì thức ăn ê hề và nhiều người trong chúng ta vẫn có con mắt lớn hơn cái bụng nên mấy ngày sau tôi thấy có dán thông báo nhắc nhở mọi người lấy vừa đủ ăn và đừng phí phạm thức ăn. Chẳng biết những thông báo như vậy có tác dụng gì không nhưng chừng hai ngày kế tiếp thì số lượng thức ăn giảm đi. Mọi người phải khoắng cái vá và gạn thức ăn kỹ hơn vì nồi súp bây giờ nước nhiều hơn cái Big Smile và bánh mì được tiêu thụ nhiều hơn. Các bàn thức ăn hết mau lẹ và nếu chậm chân thì...đói Tongue


    Phượng Các
    #16 Posted : Tuesday, December 5, 2006 2:04:24 AM(UTC)
    Phượng Các

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 18,432
    Points: 19,233
    Woman
    Location: Golden State, USA

    Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
    A.... a.... thì ra tonka đi... tu. Thấy dùng từ "câu thông" thì chắc là thuộc giáo phái của Bà Thanh Hải chăng?

    Chắc bài này phải đổi tựa đề lại là "Tonka đi tu" quá!

    Tonka
    #17 Posted : Tuesday, December 5, 2006 2:10:02 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Ăn uống xong, chị H và TK đi tìm phòng thiền. Hai chị em bỏ giày dép vào cái túi vải mang theo, cuộn lại rồi nhẹ nhàng bước vào căn phòng conference room khá rộng. Nhiều người đã đến đó từ khi nảo khi nào rồi. Họ ngồi hàng hàng lớp lớp, nhắm mắt yên lặng như tờ. Một nỗi cảm xúc khó diễn tả ào ạt dâng lên, mắt tôi mờ đi, một giọt rồi lại một giọt nữa cứ thế rơi xuống Black Eye Tôi ngồi đó nhưng không tập trung được bao nhiêu và các mạch máu trong đầu tôi dường như bị căng phồng ra. Khoảng hai tiếng sau thì triệu chứng nhức đầu đến. Luôn là như vậy. Sau đó tôi quyết định về phòng, ăn chút gì rồi uống viên thuốc và đi...ngủ Big Smile

    Anita và Mona đi thiền khi thấy tôi về. Doris đã xuống nhà bếp. Công việc nhà bếp thật là vất vả. Doris rời phòng từ 2 giờ sáng, làm liên tục có đến 7, 8 tiếng mới về phòng chút xíu nghỉ ngơi rồi lại đi tiếp. Hôm đầu tiên Doris bị đau bụng sao đó, cô nằm bẹp trong phòng mấy tiếng đồng hồ, tới chừng khoẻ chút thì cô lại đi tiếp. Nghe nói họ làm mười mấy tiếng một ngày, thiền một cữ là hai tiếng rưỡi, nghỉ ngơi tắm rửa rồi lại làm tiếp. Chị H khi đến đó cũng ghi tên vào làm trong nhà bếp. Chị không phải là người không quen việc bếp núc cho số đông người, vậy mà sau ca đầu tiên chị thở không ra hơi than mệt quá trời Big Smile Những người làm bếp đa số là người Hoa và tinh thần cùng sức làm việc của họ phải nói là "không thể nghĩ bàn". Họ làm nhiều giờ, làm việc nặng vì phải khuân vác hoặc kéo những nồi súp to tổ chảng giữa thời tiết không lấy gì làm mát mẻ. Họ lặng lẽ làm, tịnh tâm tịnh khẩu làm, không than van không phàn nàn bất cứ chuyện gì, chuyên tâm làm tốt công việc của mình để phục vụ một con số mà theo tin hành lang là trên 30 ngàn người Approve

    Người Hoa có tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau. Các tin tức mà tôi có được là từ ba cô người Hoa nhận được và nói lại cho hai chị em tôi nghe. Người Việt mình thường hay có tính đố kỵ và ganh ghét nhau. Tôi nghe những người Việt nói chuyện với nhau là người Hoa không cho người Việt vào làm bếp vì họ muốn dành hết phước báu Question Thiệt là nói chuyện ngược ngạo quá đi Shocked Không lẽ phước báu chỉ có một dúm thôi hay sao mà có chuyện tranh giành như thể chó giành xương, chưa kể cái việc chụp giựt như vậy theo tôi thì phải bị trừ điểm hạnh kiểm nặng Tongue

    Còn nữa, số người Việt ở đó không thấm gì so với người Hoa. Tinh thần cùng sức làm việc thì thua xa bởi vì người mình thường hay chọn lựa việc nào tốt, nhẹ nhàng, được nhiều người chú ý tới và tán thán. Trong các ban làm việc nặng nhọc như nhà bếp, tôi thấy rất ít người Việt và nhất là ban vệ sinh dọn dẹp thì chẳng thấy ma nào. À nói tới ban vệ sinh thì còn ngầu hơn nữa nhưng để khi khác tôi sẽ kể tiếp.


    Wink
    Tonka
    #18 Posted : Tuesday, December 5, 2006 2:33:29 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Sau đó thì chị K tới phòng chúng tôi nói chuyện. Chị nói rằng phòng chị có ba người đến từ Ba Lan: Hai Việt và một Ba lan chính gốc. Chị kể rằng người bạn kéo chị vào nhóm đó rủ chị đi chợ. Tôi nhăn mặt nói với chị: "Mình tới đây đâu phải để đi chơi, đừng phí thì giờ vào đó." Tongue Tôi chẳng biết chợ ở đâu nhưng nghĩ rằng phải ra khỏi khu khách sạn này và lên xe đi đâu đó. Dè đâu có cái chợ chồm hổm gần chỗ đậu xe. Gọi là chồm hổm chứ hổng thấy ai chồm hổm hết Big Smile Có vài cái sạp bán trái cây và vài sạp bán đồ souvenir lẩm cẩm rẻ tiền. Hàng trái cây là nơi thiên hạ trụ trì nhiều nhất. Nghe nói mấy hôm trước một trái dừa tươi bán 5 bạt (baht = tiền Thái và hối xuất lúc đó là 35 bạt cho 1 đô USD). Sau đó thấy nhiều người uống, họ lên giá 20 bạt, a ha phát tài to rồi Big Smile Nào là chôm chôm (hello chị Chôm Chôm), saboche, nào mãng cầu dai, thanh long, nhãn, quít, bưởi, sầu riêng và một loại trái gì đó có cái vỏ màu đỏ hơi cứng có gai nhỏ nhưng bên trong thì giống như hai hoặc ba cái hột mít dính vào nhau ăn chua chua ngọt ngọt. Quít thì nhỏ thôi nhưng xanh lè và không chua tí nào cả, vị nhạt nhạt nhưng thanh và khi bóc ra thì mùi thơm lừng. Bưởi được lột vỏ trong lẫn vỏ ngoài, sau đó sắp lại vào vị trí cũ và cho vào cái vỏ bưởi được cắt răng cưa kèm theo gói muối ớt. Gói muối ớt này cũng lạ lắm, không mặn như muối mình ăn và họ bán từng hũ lớn trong các chợ. Tôi đi kiếm chuối sứ nhưng không thấy, chỉ toàn là chuối cao hoặc thứ thường thấy ở Mỹ mà thôi. Tôi cũng đã ra đây vài lần với chị K và chị H mua trái cây và mua vài thứ làm quà cho các con. À, còn mua một cái quạt nữa, 20 bạt, để phe phẩy cho đỡ nóng khi xếp hàng hoặc ra ngoài.




    Tonka
    #19 Posted : Tuesday, December 5, 2006 3:17:27 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Chị PC Wink
    Em nhớ đâu kể đó chứ không theo một thứ tự lớp lang nào hết. Cứ từ từ mà xem nhá Tongue


    Trở lại với ba cô người Hoa. Họ triệt để tuân thủ và thi hành các thông báo mà ban làm việc đưa ra cho mọi người. Kỷ luật là mỗi phòng phải có ít nhất một người ở lại để trực phòng, và mọi người chia phiên đi thiền. TK sợ trời nóng lắm nên chọn lựa ở nhà ban ngày trốn nắng cho đến 11 giờ đêm hoặc 2, 3 giờ sáng mới đi ra. TK đi đến 7 giờ sáng rồi ghé vào phòng ăn lấy một túi đồ ăn và lên thẳng phòng. Anita và Mona mê đi shopping lắm, chờ tk về là họ phóng ra đi shopping vì khu shopping chỉ mở cửa 1 tiếng đồng hồ trong giờ ăn mà thôi. Khi thì họ mang về cái áo, khi thì một bức tranh lớn và họ xi xô với nhau, lâu lâu phụ đề tiếng Anh cho hai tên ngoại quốc kia hiểu Big Smile Mona mua một cái áo nhưng khi ngắm kỹ lại thì cô cho rằng nó hơi lớn hơn ý cô muốn và định đi đổi cái khác. Tôi nói với Mona để lại cái áo đó cho tôi vì tôi thích mặc thoải mái một chút, nếu không vừa tôi thì cũng vừa con tôi vì nó có khuynh hướng phát triển lớn hơn mẹ. Thế là tôi có cái áo mà không phải tốn tí công sức nào cả. Nghe nói ở chỗ shopping, thiên hạ chen chân vào mua nhất là hàng quần áo. Doris đi lúc nào không biết nhưng cô cũng có 3 cái áo.
    Năm người chúng tôi ở với nhau rất vui, hòa đồng và giúp đỡ lẫn nhau. Anita nói rằng chúng ta gặp nhau hôm nay ở đây không phải là một sự tình cờ, tôi gật đầu đồng ý như vậy. Đa số những việc xảy ra trong cuộc đời này của mỗi người như đã được viết sẵn trong một cuốn sổ rồi, nó cứ tuần tự từng trang một mà tiếp diễn nhau. Doris dễ mến lắm, có khi cô ở nhà bếp về cô mang cho tôi một túi thức ăn. Có hôm thì tôi đang leo cầu thang về phòng với chị K thì nghe cô gọi phía sau: "Sister, có nước trà cho chị nè!" và cô móc trong túi ra một bọc nước trà còn nóng. Sớt cho chị K ít nước trà, tôi uống chỗ còn lại mà trong lòng hơi lo vì sợ không thể ngồi lâu một chỗ được và y như rằng... mém tí nữa thì.... Big Smile Ngày cuối cùng ở đó, tôi hẹn tất cả mọi người ở một chỗ để chị K chụp dùm cho tấm hình làm kỷ niệm. Rút cuộc cả ngày đó không ai thấy Doris đâu cả, cho tới khi tôi và chị H lên xe bus ra phi trường lúc 3 giờ sáng mà vẫn không thấy bóng dáng Doris về phòng. Thôi thì hẹn cô một dịp khác vậy nếu chúng ta còn duyên với nhau.



    Tonka
    #20 Posted : Tuesday, December 5, 2006 4:17:52 AM(UTC)
    Tonka

    Rank: Advanced Member

    Groups: Administrators
    Joined: 6/24/2012(UTC)
    Posts: 9,643
    Points: 1,524

    Thanks: 95 times
    Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
    Lại nói chuyện xếp hàng vô phòng thiền. Hôm đầu tiên thì mọi người chen lấn xô đẩy nhau làm cho nhiều người trong ban trật tự phải nói tới tắt cả tiếng. Có một phòng thật là lớn ở lầu ba. Tôi không có khái niệm chính xác về kích thước lớn nhỏ như thế nào chỉ thấy là lớn lắm, có thể chứa được vài ngàn người ngồi sin sít Big Smile vào nhau. Chỉ có một cầu thang máy và một cầu thang đi bộ lên xuống phòng này nên ban trật tự phải làm việc thật cật lực để giữ trật tự. Thang máy chỉ được dùng cho người lớn tuổi hoặc có vấn đề đi đứng. Có một lần tôi bị kẹt vào giữa đám đông người giữa cầu thang, lên không được mà xuống cũng không xong. Một ông người Hoa từ dưới xông xáo đi lên, hai tay cung thủ thế phía trước để mở đường đi, vừa chen vừa to mồm. Tôi nói ông sao mà chen lấn quá vậy. Ông ta làm cho một tràng tiếng Hoa mà tôi đoán là "vừa ăn cướp vừa la làng" Big Smile Rồi cái bà ở phía sau tôi nữa chứ. Trời nóng, ai nấy mồ hôi mồ kê, rồi mùi hơi người bị phơi nắng, vậy mà bà ta cứ dí sát hai cái bánh ú (hỏng phải bánh ít của chị Hai đâu Clown) vào người tôi, thiệt là mệt hà... Tongue Rồi thì mọi người cũng vào được trong phòng. Mỗi người chỉ có 4 viên gạch hay ít hơn, không thể duỗi thẳng chân được. Đôi khi mỏi quá thì duỗi đại vào chỗ trống giữa hai người ngồi.

    Mấy hôm sau ban trật tự được tăng cường và làm việc có hiệu quả hơn. Họ nắm tay nhau dàn hàng suốt lối đi và chỉ cho một người một đi qua thay vì cả đám mạnh hay nấy đạp Big Smile Rời phòng xuống lầu cũng vậy cũng chỉ hàng một. Có một lần sau khi uống nước trà của Doris, tôi phải ra ngoài và sau đó thì ngồi chờ bên ngoài thay vì trở lại vào trong phòng làm phiền hết mọi người. Thực ra thì có vào được bên trong đi kiếm chỗ mình ngồi cũng thật là khó khăn vì số lượng người quá đông. Ngồi bên ngoài xem xét mọi người đi ra cũng lại là một sự lý thú. Tôi có nói ở trên là khi vào phòng thiền thì ai nấy bỏ dép mình vào túi vải mang theo. Túi vải được yêu cầu dùng là để không gây tiếng động xào xạc làm phiền đến người chung quanh. Thứ nữa là với con số vài ngàn đôi dép nếu đi vào phòng sẽ làm dơ bẩn sàn nhà bằng gạch / thảm, hoặc nếu cứ vất lung tung trước cửa phòng thì lúc đi tìm dép của mình lại là một quang cảnh kinh hoàng khác. Thành thử ra dép ai nấy giữ mà lại không gây ra nguy hiểm cho người khác lỡ đạp phải đôi dép nào đó và té ngã. Khi đi ra, mọi người móc đôi dép ra khỏi túi và thảy xuống đất rồi xỏ chân vào. Thử tưởng tượng một việc đơn giản như vậy thôi mà chuyện gì có thể xảy ra nhá:

    1. Giống như xin xâm thảy hai đồng tiền vậy đó, đôi dép rớt xuống đất có khi chiếc xấp chiếc ngửa, chiếc bên phải thì nằm bên trái hay ngược lại. Thế là ta chổng mông cúi xuống để sửa lại cho đúng rồi mới xỏ chân được. Đoàn người đi ra bị trì trệ lại nếu không sẽ bước vào nhau mà té.

    2. Một đôi dép cao su của Thái lan dù nhẹ tênh nhưng khi rớt xuống mặt đất cũng tạo nên một tiếng vang. Tôi ngồi đó nghe hết tiếng cạch bên đây rồi lại cạch bên kia khi từng đôi từng chiếc rơi xuống. Những người trong ban trật tự lại phải một phen đưa ngón tay lên miệng suỵt nho nhỏ ra hiệu cho mọi người ráng giữ im lặng, nhắc nhở hết người này tới người kia nên cẩn thận đặt đôi dép của mình xuống thay vì thảy cái bạch một cái. Đó là dép thôi, có nhiều người mang sa-bô, giày cao gót, giầy ba-ta thì tiếng động còn lớn hơn thế nữa.

    3. Theo như đã được dặn dò thì không ai được mang dép vô phòng cả. Nhưng có người muốn tranh thủ thời gian để ra sớm, xuống nhà sớm nên họ cầm dép/giầy xỏ vào chân ngay cả trước khi rời phòng. Có bữa tôi bị một người mang giầy/dép chi đó đạp vào ngón chân đau điếng.

    Thế mới thấy chỉ một việc nhỏ thôi mà nếu mọi người biết tự nguyện tự giác thì mọi việc sẽ dễ dàng biết mấy. Tôi học được bài học đó và tránh làm như vậy Smile


    Users browsing this topic
    Guest (11)
    62 Pages123>»
    Forum Jump  
    You cannot post new topics in this forum.
    You cannot reply to topics in this forum.
    You cannot delete your posts in this forum.
    You cannot edit your posts in this forum.
    You cannot create polls in this forum.
    You cannot vote in polls in this forum.