Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

6 Pages123>»
Văn / Vũ Thị Thiên Thư
Vũ Thị Thiên Thư
#1 Posted : Monday, November 15, 2004 4:00:00 PM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Mây Thu


Con bé nước mắt rưng rưng
- Chị Ba theo chồng, Hai mang chị Năm đi, bỏ lại em một mình .
- Tối nay chị dẫn đi ăn kem, hay là ăn chè sâm bổ lượng
- Em chỉ muốn theo Hai thôi

Tôi nhìn em lòng quặn thắt , em à, không phải đi du ngoạn hay đi cắm trại như thuở trước đâu em, chuyện sống chết như tơ tóc …Thân chị còn chưa biết ra sao, em còn bé quá, mang em đi là mất cả đứa con gái út của Mẹ.

Ðêm như vô tận, tiếng tích tắc đồng hồ gõ vào im lặng , khối óc tê buốt những cảm quan, từng giờ, từng khắc. Nằm trăn trở đếm nhịp thở nhẹ nhàng đều đặn, khuôn mặt em thơ ngây, đôi mắt ngấn lệ, ly kem lạnh ban chiều chảy dài, tan đi tức tưởi .Xoay người lại, vuốt sợi tóc xanh trong bóng tối, chân em nhỏ nhoi gác lên bụng chị, thân quen, nối tiếp , gần gũi, tin yêu .Kéo lại mảnh chăn đơn, giờ khởi điểm .

Gáo nước lạnh ngắt vỗ vào đôi mắt tráo trưng, chiếc áo bà ba nâu, cái giỏ xách đan bằng lá bàng , vuốt nhẹ lên làn vải, chính tay cô, cắm cúi thêu từng mũi kim trên vạt áo, xỏ tay vào, làn mi nằng nặng .Nhìn lại chunh quanh nhà, căn nhà nhỏ bao nhiêu tiếng cười đùa, bấy nhiêu lần trắng đêm .Cúi xuống lay nhẹ vai em thì thầm
- Mây, dậy đi em, mặc áo len vào, gió khuya lạnh, tới giờ đi rồi.
- Chị mang em đi à ? Thật không ?
- Khẻ thôi, Mẹ thức dậy bây giờ .

Tiếng sàn gỗ trở mình theo gót chân, rên rĩ, âm thanh trong đêm sâu nhịp cuồng loạn, như tiếng trống chầu đập vào tim, thuở ngáy ngủ mắt nhắm mắt mở theo ông đi xem lễ Kỳ Yên, lúc tế khuya, xây chầu .Dắt tay em, lách người qua cánh cửa rào kẽm gai, tàn dư cũ, nhìn lại bóng cây bồ đề ngày đó cao vừa chớm trên mái tôn . Ðôi mi nặng nhìn thấp thoáng bóng Mẹ lặng lẽ ngoài hiên ,sương đêm lạnh trong từng chân tóc, bao nhiêu lần, có lần nào Mẹ tiển con, chiều qua, lúc quay về nhìn chồng áo dài lụa xếp ngay ngắn, từng quyễn sách vỡ xếp thẳng gáy trên bàn .
- Sao Mẹ xếp hết áo của con vậy ?
- Mẹ không biết con đã đi chưa , xếp lại ,sợ máng hoài bụi bám nhện giăng.
- Mẹ, không ai biết con đi đâu, Mẹ làm như vậy là tố cáo đó, chờ bao giờ biết tin chắc chắn con đã vượt thoát rồi Mẹ dọn cũng chưa muộn mà .
- Mẹ lên tới, không thấy con , nghĩ là lần nầy chắc con đã đi luôn , chỉ sợ hư hết áo nên xếp lại thôi

Tôi vuốt nhẹ từng chiếc áo treo trở lại vào tủ, những chiếc áo lụa mong manh, có bao giờ lại mặc ?? Từ lâu vẫn nằm yên, không đành tâm xếp lại, nắm níu gì chút thời hoa mộng cũ, những chiếc áo như một nhắc nhở, hoài niệm cái quá khứ, và nghi kỵ cho tương lai .Căn nhà nhỏ và những năm trung học, cộng thêm hai năm nay trở về lây lất,căn nhà triền miên nhắc nhở , từng ngày tiếng cười vui, từng đêm chong đèn sách vỡ. Hàng cau xanh bóng lá nghiêng theo từng bước chân , cơn mộng du khắc khoải.
Nắng trưa lấp lánh, đoạn xe từ Long Xuyên về Thốt Nốt, em ngồi yên bên cạnh, con đường đi về hàng trăm hàng ngàn lần, những ngày ngược xuôi…Xuống trại lá bên vàm sông, ngồi bồn chồn nhìn bóng mặt trời đứng bóng , ngã về phương Tây .
- Con đã thấy ghe chưa ?
- Dạ, chưa thấy, con chờ một chút nữa nha Bà
- Vào ăn cơm đi con, kẽo đói
- Con không thấy đói
- Nhưng phải ăn cho có sức .

Tôi vâng lời, nhưng chén cơn nuốt không trôi , nhìn lại manh áo lụa mong manh Bà đang mặc, mấy ngón tay thon dài đã cắt ngắn, nhìn lại chiếc hộp Phong Cầm trên bàn, ao ước … Bà nhìn theo ánh mắt tôi, hiểu ý , nhấc đàn , quàng qua vai, âm thanh theo đôi bàn tay bay lượn, những nốt thiết tha, Bà như chìm đắm . Âm thanh nhẹ nhàng, Bà không hỏi tôi không thưa, nhưng tiếng đàn của Bà như trăm nghìn lời dặn dò, từ giã, tiếng đàn một thoáng làm dịu xuống nổi âu lo bồi hồi .

Tiếng máy đuôi tôm vụt tắt và chiếc tam bảng cập bến, ghé vào cầu thang, bà xếp đàn lại, cầm hai đòn bánh tét, dúi bào tay
- Con , ăn giỗ phải có quà , thôi con đi đi , nhớ lấy
- Thưa bà.

Chiếc tam bảng đã đi xa còn thấy bóng Bà đứng tựa cột, đàn trên vai, những nốt nhạc như dao cứa, như khắc sâu,.bên dòng Hậu giang nước chảy lặng lờ …

Không ngừng tay tát nước, nhịp nhàng , máy móc. Khuôn mặt phong trần câm lặng,. Chiếc tam bảng nhỏ cũ kỷ tiếp tục rĩ nước.Anh nhìn chúng tôi , suốt cuộc hành trình từ vàm Thất Nốt về Giáp nước không dám một lời cùng nhau, âu lo hằn kên ánh mắt .

Bóng tối bao trùm trong khoang, con tàu nằm im , hơi người ngột ngạt. Không một lời, em ngồi bó gối trong góc, tối không thấy mặt nhau. Bên ngoài là trăng sớm, từ chiều đã gần tròn ánh sáng lấp lánh dưới chân trời …Mồng mười,ngày tam nương, trong niềm tin tưởng không tốt cho ngày khởi hành, nhưng có chọn lựa thế nào thì cũng không thể chờ được nữa, khói đã lan ra, sớm muộn gì… Người tiếp tục đổ xuống lòng tàu , tiếng trẻ con khóc ré và bàn tay người mẹ chụp vội vàng, âm thanh tắt nghẹn .Con nước lớn theo tuần trăng, chiếc tàu chuyển mình như con cá sấu khổng lồ di động , tiếng máy gầm gừ, đêm dài vô tận …

Ngày rạng, màu hồng rực rỡ cuối chân trời, gió biển sớm vuốt ve , bế em từ hầm tàu nhen nhúc lên boong, giấc ngủ chập chờn, khuôn mặt xanh mét, trong hầm mùi mồ hôi cùng mùi chua của những phế thải, người say sóng la liệt. Những lượn sóng đầu tiên đập vào mũi tàu khi vừa ra đến biển, tiếng nôn ọe từ trong góc, lan sang bên kia, những bọc nylon chưa kịp chuyền tay nhau…

Bốn phía, chỉ thấy màu biển xanh thẫm bát ngát, màu biển bình yên của những ngày học trò vô tư , chân vui ba lô lang thang dẫm nát các bờ cát dài trên hòn Sơn Rái, Thổ Châu ., chưa thoát ra vùng kiểm soát của hải quân, còn nằm trong hải phận, Phú Quốc, rồi Côn sơn ở cuối chân trời xanh ngắt kia .

Ngày một, ngày hai, từng ngày bế em , nắng sớm mai, thở đi em , như chiếc lá non mềm oặt oại, nổi băn khoăn gậm nhấm trong lòng, mình đã làm chuyện tày trời , sao lại mang em đi mà không biết chắc có thoát hay không ? Con bé đang bình yên trong tay Mẹ, một phút mềm lòng, nghĩ đến diều không dám nghĩ. Bao nhiêu lần phiêu lưu, lần mang Ngoan lênh đênh ra Hòn Tre, lang thang nửa tháng trời dãi nắng dầm sương , ngày vượt gềnh sang bãi Thiên tuế, tối ngủ dưới vòm sao , khi lữa trại chưa bùng lên đã tắt ngấm dưới cơn mưa ào ạt, chưa kịp nhổ lều nước cuốn cả cọc trôi .Lần nầy mang Mây đi biền biệt, đi không lối thoát, đi chưa biết về đâu , trong lòng quặn thắt. Mây ơi , chị quyết định có đúng không ??

Con sóng bạc đầu , quen dần với ngày nóng như thiêu, đêm lạnh dao cắt. Những mảng da thịt phơi bày trong nắng gió, những đôi mắt mệt mõi nhìn nhau, đôi môi khô không còn mấp máy, giọt nước dè sẻn …bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm…tiếng máy chợt ngừng, âm thanh đều đều quen thuộc, dù là máy móc, vẫn còn hơn là cái im lặng rợn người , cái chết chóc đe dọa…Tiếng người trong hầm tàu, âm thanh va chạm của kim loại, tiếng người hét to, tiếng chưởi thề ngọt ngào, tiếng máy gầm gừ , tiếng cầu kinh, con tàu như chiếc lá …Ðêm xuống , bóng tối rợn người, sương ướt vai, em tựa vào người, một nữa bên đã mõi nhừ, vẫn ôm em trên tay, em nhỏ nhoi, nụ hãy còn xanh mà đất trời vẫn chưa thấy mùa xuân. Mang em đi như mang theo cả một trọng trách trên vai, những ngày sắp đến, biết có được chu toàn ??



Vũ Thị Thiên Thư


Vũ Thị Thiên Thư
#2 Posted : Wednesday, November 24, 2004 1:27:31 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)

Cốt Khỉ

Tuấn hí hửng, mặt mày cười tươi khoe
- Anh Bảy , em mất cha cái điện thoại di động tối qua
- Mầy hơ hỏng quá , mất ở đâu ?
- Em dẩn mẹ con tụi nó đi chợ hoa , chúng cuỗm hồi nào có hay đâu
Kiệt chêm vào
- Anh Bảy nghĩ coi, ảnh đi chợ Tết ban đêm ,cõng thằng nhóc trên vai cho nó coi , điện thoại để túi quần sau lưng , có phải là mời mọc không ?
- Vậy thì tao biết mánh thằng nầy rồi , mấy muốn mua điện thoại mới chớ gì ?
- Trúng ngay tim đen rồi anh Bảy, không mất thì dễ gì chị ấy chịu chi tiền , ừ ! anh thấy cái Nokia mới chưa ?? Ngoài Mini-Mart đó , cáu cạnh , chỉ mới chưng lên hôm qua thôi.
- Tao khoái cái Samsung hơn , gọn gàng
- Anh Bảy à cái nầy có nhiều chức năng hơn , anh đã coi chưa ? Mình có đi không ?
- Ừ , thì tao coi quảng cáo trong tờ Tiếp Thị nhìn cũng mê lắm , nhưng cũng nặng tiền đó mầy ,
- Năm triệu chớ bộ đồ bỏ sao ?
- Thằng Bằng mới mua cái điện thoại, chẳng biết có con ma nào gọi không mà bày đặt móc ra bỏ vào.
- Anh Tuấn chơi cái Nokia đi, mở nhạc Tout L’amour nghe cho nó đã tai
- Năm triệu cũng hơi đau lưng đó mầy
- Ấy, chờ khi nào anh vào phòng họp thì em gọi anh, danh chánh ngôn thuận móc ra trình làng cho tụi nó lé luôn .
- Vợ nó có chịu chi ra hay không mới quan trọng
- Có lý do chánh đáng, mình làm giám đốc mà để thằng dưới quyền nó qua mắt thì cũng ê quá anh à .
- Ừ ! để tao tính
- Chỉ có một cái thôi đó , anh không tính lẹ thằng nào nó chớp là anh hụt giò .


Tuấn đẩy xe vào nhà, nắng khiếp đảm, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Phương đón chồng , mang cặp đề lên bàn rồi quay sang
- Anh rửa mặt đi , em đi làm nước.
- Nóng như thiêu, định gọi em báo tin là anh về muộn, quên là mất cha nó cái điện thoại rồi
- A! em định dành ngạc nhiên cho anh
- Gì nữa đây ??
Phương tủm tỉm vào trong , mang ra cái điện thoại di động dí vào tay chồng
- Em thấy anh tiếc cái điện thoại ngơ ngẩn, nên chạy tìm mãi mới ra cái nầy , giống y hệt cái model cũ mà bọn chúng đã móc của anh , thấy em tài chưa ??


Vũ Thị Thiên Thư
Vũ Thị Thiên Thư
#3 Posted : Sunday, December 5, 2004 2:12:58 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)

Góc Rừng



Hơi lạnh gay gay của ban mai, sương sớm long lanh vương trên đầu ngọn cỏ, khu rừng cây xanh như vừa trở giấc, từng cành khoe lá nhỏ li ti, đang múa ca lơi lã, tiếnggió nhẹ nhàng hài hoà hợp tấu, hàng thông ủ rũ cũng vươn vai trở mình, lá mong manh khua xào xạt. Những chuyến xe đi về cuối tuần, con đường mòn với hai hàng cây, đất còn ướt mềm sương thấm đẫm đêm qua, đôi vết bánh xe in hằn xuống từng ngày đã trở thành quen thuộc. Sớm mai, nhìn hững nụ xanh mơ lấm tấm trên cành khô, sức sống thật là kỳ diệu, vạn vật như bừng tỉnh lại sau giấc ngủ triền miên, giấc ngủ bình an suốt một mùa đông dài …
Cánh rừng bát ngát, những bông hoa tuyết trắng xoá tung bay đã biến đi mất dạng. Hàng thông xanh hờ hững đứng trong góc, cuối khu vườn, từng cành cây như cánh tay vuơn ra, tham lam ôm đầy những nụ hoa trắng mênh mang, mùa đông qua đi, cánh tay cây đã không còn nặng trĩu, thay vào màu áo xanh non tươi mát, đồng cỏ như tấm thảm nhung êm mượt, hoa Dent de Lion nở vàng bát ngát, từng nụ xinh tươi cánh mỏng manh khoe tơ nhuỵ lấm tấm rung rinh trong nắng sớm.
Thương ôm con lên vai, vổ nhẹ vào lưng rồi đặt con lên chiếc xe đẩy, đôi bàn chân nhỏ đong đưa, mấy sợi tóc lơ thơ, mỏng manh như tơ trời . Nắng tràn ngập chan hoà, nắng lung linh nhảy múa, đôi bàn tay như chụp bắt cả một khoảng trời mênh mang. Thương trải mảnh chăn nhỏ, đặt chiếc xe đẩy kề bên, rồi ngồi xuống, bên cạnh chiếc xích đu, chỉ là mảnh ván nhỏ cột lại bằng hai sợi dây thừng, mắc trên cành cây cổ thụ trong khu vườn sau. Cầm quyển sách mở ra hờ hững, chữ nghĩa nhảy múa trong đầu đầy dặc, nhìn xuống đôi bàn tay con, mấy ngón nhỏ nhoi, thương quá, lại âu lo, ngại ngần, không biết những ngón mong manh nầy có đủ bám víu vào cuộc đời đầy trắc trở? Như giọt sương long lanh buổi sáng, rồi nắng sẽ mang đi về phương xa nào, sẽ tái sinh vào ngày kế tiếp, cái vòng lẩn quẩn, luân hồi. Nhìn xuống vầng trán và làn da non mịn mướt, những sợi gân xanh chằng chịt như dòng sông, con rạch, dẩn dắt từng giọt máu đi vòng quanh cơ thể. Vuốt nhẹ đôi má, cái miệng chúm chím, một chút sữa còn đọng trên mép môi. Kéo chéo khăn lau nhẹ cho con, giấc ngũ bình an tuổi thơ, cái đầu nhỏ lắc lư rồi lại nhụi vào tấm chăn đắp, đôi mắt nhắm hờ, như nắm níu với cơn mơ còn sót lại. Cái bóng người lêu nghêu ngã xuống, dừng lại bên cạnh, tiếng nói nhẹ nhàng
- Chào cô, cháu ngủ ngoan quá.
- Chào ông, cảm ơn ông
- Tôi có làm phiền không, nhìn thấy cô thường mang cháu ra sân phơi nắng.
- Vâng, suốt mùa đông ngồi mãi trong nhà, giống như con gấu trốn trong hang. Bây giờ mới cảm thấy yêu quí những giọt nắng chói chan của quê nhà, sau khi đã đi xa lơ xa lắt .
- Cô rời nơi ấy đã được bao lâu rồi?
- Một tháng, một năm , thời gian đã trở thành vô nghĩa , khi không còn muốn xác định .
- Tôi hỏi cũng bằng thừa thôi, chúc cô một ngày vui
- Cảm ơn, và chúc ông như thế .
Thương cúi xuống, mảnh bút chì lăn lóc dưới chân, nhìn theo bóng người thanh niên xa lạ và mẫu chuyện không đầu đuôi. Cái bóng mảnh khảnh, ngã dài liêu xiêu trong nắng sớm, khập khểnh di chuyển chậm chạp qua hàng cây, mấy quyển sách cầm trên taỵThương đoán anh ta hãy còn đang cắp sách đến trường.Chút bình yên đầu ngày xao động. Khu rừng nầy biệt lập, phía bên kia là những căn trại dùng cho trẻ con vào mùa hè, khu nhà nguyện với vườn hoa cỏ mọc tràn lan, hàng trăm mẫu rừng, mười mấy căn nhà le hoe, chỉ có gia đình anh giám đốc và anh phụ tá giám đốc thường xuyên lui tới, anh ta đến nơi đây chắc hẳn phải là người quen thuộc với một trong hai. Khu rừng nhộn nhịp với ánh nắng mai, chim chóc đùa giởn đuổi bắt nhau, nhởn nhơ qua từng cành cây phong vừa trổ nụ xanh mượt.
Mảnh chăn len đạp tung toé xuống chân, giấc ngũ chưa tròn đầy, đôi tay nhỏ quơ quào, chới với như muốn chụp bắt lại giấc mơ. Kéo lại mảnh chăn đắp, Thương bế con vào lòng, ôm lại máu thịt cuả chính mình, nghe trong lòng như muôn ngàn con sóng vỗ, tiếng thuỷ triều rì rào, tiếng đại dương mời gọi bao la. Ðôi mắt trong suốt nhìn như mặt hồ phẳng lặng, Thương nhớ lại, từng cơn đau như biển động, cơn đau xé nát thịt da, từng mảnh trời tối tăm, từng giọt máu hồng chưa kịp đọng. Người ta nói vượt biển mồ côi, vượt sông vượt suối…Cơn đau không ai chia sẻ, cơn đau không bàn tay nào nâng niu. Trăm hoa nở, nghìn tia nắng khai. Nối tiếp cho những đêm chong đèn nhìn con mà cào ruột thắt gan. Từng ngày âm thầm nhặt từng sợi chỉ, may từng mũi kim…, chiếc áo nhỏ gói lại mớ thịt xương khúc ruột, cái miệng thơ ngây không khép chặt, từng đêm ngồi nhỏ từng giọt sữa, từng giọt nước mắt lăn...Con ơi! Nếu có phải trăm lần vượt cạn, vạn nẻo chông gai, đổi được cho con toàn vẹn một đời, Mẹ sẽ không ngại ngần dấn thân lần nữa .
Con ra đời, đã mang trong người định mệnh chưa biết khắt khe nào, chân chưa chạm đất, chồi lá chưa xanh, bão giông cuồn cuộn. Hai tháng, Thương đau thắt ruột gan mang con vào bệnh viện, người y tá lặng lẽ bế con vào phòng rồi đóng cửa lại, Thương đứng nhìn theo, chỉ muốn ôm lấy con , chạy thật xa, chạy lên tận trờùi xanh hỏi rằng sao nghiệt ngã ? Con nhỏ nhoi, con mong manh, sao không cho Mẹ gánh hết mọi đớn đau dù có chịu thêm một lần banh da xẻ thịt, Mẹ cũng không chối từ, hãy cho Mẹ chịu cơn đau đớn, hãy cho Mẹ sinh con lại một lần, dù có chịu thêm chín tháng cưu mang , dù có thêm lần vượt biển mồ côi , dù có qua bao cơn phong ba bão táp ...
Ðêm vô tận, ngày bồn chồn, chờ từng giờ, đến hẹn để vào thăm con. Ôm chặt con vào lòng, hai bàn tay nhỏ nắm lấy tay Mẹ không rời, Thương nhìn con đau quặn thắt, bàn tay nầy Mẹ ngày xưa xỏ từng sợi chỉ, khâu từng mũi kim, nhìn xuống vết cắt, trong lòng như dao đâm, muối xát, lạnh mùa đông chưa đủ tái tê, sao trong lòng như băng giá.Càng nhìn con càng thêm se thắt, Thương nằn nì, xin được ở lại trông con , “ cho tôi một chiếc ghế thôi, hay tôi không cần nữa, chỉ cho tôi ở bên cạnh con tôi ”…
Cánh cửa im lìm, màu của sự sống chết tranh nhau từng tí từng li, đêm thâu không dám chợp mắt, ngồi canh từng cử động, từng giấc, lau từng giọt mồ hôi. Thương lặng lẽ nhìn ống nylon nối vào cánh mũi phập phồng, tưởng tượng từng giọt dưỡng khí đang chảy qua, từng giọt thấm qua, từng giọt, hai bàn tay nhỏ chực chờ, nắm lại tay con, trong lòng trăm vạn mũi kim đâm, Con ơi !

Người thanh niên ngồi bệt xuống thảm cỏ, đặt quyển sách bên cạnh, thò bàn tay vuông vắn, ngón tay thẳng, khều vào lòng bàn tay nhỏø nhoi, cử động nhẹ nhàng nâng niu, đôi bàn tay xinh xinh nắm chặt lại, con nở nụ cười thơ ngây, đôi mắt long lanh nhìn vào người đối diện, đôi môi thật rạng rỡ
- Cháu bao nhiêu tháng rồi vậy cô ?
- Cháu vừa tròn ba tháng
- Tôi có làm phiền cô không ?
- Thưa không, nắng ấm quá, hơn nữa trời đất không dành cho riêng ai, tôi mang cháu ra hong chút nắng đầu ngày .
- Tôi thấy cô ra đây hàng ngày, và bao giờ cũng bút mực trên tay, muốn trò chuyện cho vui, lại ngại rằng đã làm gián đoạn ý nghĩ của cô .
- Tôi chỉ viết nhăng và suy nghĩ lan man thôi, không nhất thiết .
- Cô về sống trong khu rừng nầy bao lâu rồi ?
- Từ mùa đông.
- Cô hay thật, tôi thì không chịu nổi cái vắng lặng nơi đây, chỉ có cây mà không thấy bóng người, tôi đi suốt đoạn đường vào đây chỉ thấy bóng nai ..
- Vâng, chúng nó đi hàng đòan, cả gia đình , sáng nào cũng ngang qua, tôi có cảm tưởng chúng nó quá quen thuộc nơi nầy .
Chúng nó đi nhởn nhơ như những chủ nhân ông đang dạo mát, mà đúng là chủ nhân thật, vì còn ai ngoài mấy căn nhà trong góc đìu hiu, cả khu rừng trăm mẫu chỉ có hai gia đình, nếu như anh giám đốc và con chó Lulu cũng được gọi là gia đình. Thương và con có nguyên một căn nhà, trước đây dùng cho người y tá . Căn nhà thênh thang hai phòng ngủ , căn bếp nhỏ đủ để đun sữa, nấu ấm nước sôi pha ly cà phê sáng, Những đêm nằm nghe tiếng lá thông reo như lời thì thầm, bóng trăng non thập thò sau khung cửa. Thương ôm con ngồi tựa vào khung giừơng, ngọn đèn ngủ vàng vọt, chiếc bóng hiu hắt in lên vách .Cái miệng nhỏ nhoi cố gắng ngậm bầu sữa, những giọt hồi sinh lăn dài theo khoé môi.
Ngày Thương mang con xuất viện, mang theo những vật dụng và lời ân cần căn dặn, bà y tá còn cẩn thận viết vào mảnh giấy, thời khoá biểu hàng ngày, giờ nào uống thuốc, giờ nào ăn…Về sống âm thầm trong khu trại, ngày qua ngày… Những tờ thư, khi qua đi khi trởø về, dăm khi, rơi xuống khoảng trống không. Ngày mang hành trang lên phi cơ, cũng là ngày quyết định gồng gánh một mình.Thương bình an chờ ngày sinh con. Ôm trong tay máu thịt của chính mình, nhìn vào đôi mắt trong vô ưu, trong lòng như muôn vạn vết thương âm ỉ, càng thương con đoài đoạn, nghĩ đến những ngày sẽ tới, nghĩ đến lúc cơn đau như biển động, lúc nhìn lại tận cùng, khi đôi nắm tay nhỏ như bấu vào cuộc đời gay go, khi đôi mắt trong mở to vào vùng ánh sáng nhân tạo trong đêm sâu, tiếng khóc xé khoảng không buốt tận, chút hơi sức cuối cùng bốc lên như những vết khói tan trong buổi chiều lặng lẽ.Nơi chốn nào cho cả Mẹ cùng con ?? Những buổi sáng ngồi bình yên trong nắng, những ngày dài tiếp ngày. Thương lặng lẽ nuôi con. Ngày một ngày hai, những mảnh thịt da nối nhau lại, đôi môi nhỏ nở nụ cười nhẹ như nắng mai. Mùa hè, sức sống diệu kỳ, khóm hoa vàng trong sân rực rở.Chút yên tỉnh đầu ngày , không còn ngồi chuyện trò cùng bóng mình, không còn ngày vắng lặng vào ra, những mẫu chuyện bâng quơ, những săn đón nhẹ nhàng.
- Thương à, mùa hè sắp qua
- Vâng , tiếng ve kêu thê thiết quá
- Em có điều gì băn khoăn ?

Băn khoăn ? Mang cả cuộc đời ra chơi trò đen đỏ, đã chạy trối chết, chạy trốn những ràng buộc, vượt thoát những bàn tay, nhưng không vượt khỏi chính mình.. Thương nhìn xuống đôi vàn tay vuông vắn, ngón chặt chẻ đan vào nhau . Nhìn lại khoảng không xanh bát ngát, những tia nắng xuyên qua cành lá, ngoài kia là con đường dẩn vào vùng trời vô định, Thương nghĩ đến những bước chân theo nhau, nghĩ đến cội tùng thân yêu, vững chắc.
Bóng nắng in thành những tia muôn màu.

Xếp lại mảnh chăn đắp, những chiếc áo đã nằm gọn gàng trong thùng giấy, cuối chân tường, trong góc phòng, mấy quyển sách chồng lên nhau lặng lẽ chờ đợi. Cái chậu tắm, tấm gương soi mặt nhỏ, mấy quyển vỡ học trò, chút luyến lưu của một thời một thuở.Thương xếp lại từng chiếc áo sơ sinh, từng vật tuỳ thân lỉnh kỉnh vào trong một thùng giấy carton nhỏ, đi vòng quanh căn phòng, vệt nước mưa loang lỗ từ bao giờ còn lại trên trần nhà, những đêm sâu trằn trọc nhìn nhau như nhắc nhở. Khung cửa khôïng thể khép chặt, khoảng không gian bé nhỏ quấn quít, những tiếng trở mình của sàn gỗ nhắc nhở sự hiện diện của một đời sống nào khi xưa, khi hãy còn là cây sồi xanh lá mùa hè bát ngát, hay cành trơ lóng lánh hạt tuyết sương. Bên kia hành lang, căn phòng nhỏ và chiếc giường đơn nằm hờ hững, căn phòng dành riêng, nhưng không bao giờ được đón người trú ngụ, Thương mang nệm gối vào phòng ngủ ngày đêm bên con, chiếc giường trống giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Căn bếp, mấy cái tách, dăm ba chén dĩa đã quá thời xuân sắc, cái ấm nước đã trút cạn, cái bếp điện và mấy món đồ dùng hàng ngày, dụng cụ đơn sơ, hầu hết các bữa ăn nấu từ nhà bếp lớn cho nên cũng chẳng có gí để phải thu xếp. Có chăng là chút nắm níu, chút hương khói nhẹ nhàng ngày đông rạng, lóng cóng những ngón tay, đun ấm nước đầu ngày pha chút cà phê, mang ra phòng khách nhỏ, khung cửa sổ đủ nhìn thầy những tia đầu ngày trời trong xuyên qua kẻ lá, vệt nắng đùa vui chạy đuổi những hạt sương muối hoá sinh thành những giọt ước li ti, từng giọt, từng giọt biến dạng , ra khỏi thế giới sáng loà, trở về cõi thâm sâu.
Thương nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cội tùng chắc chắn, những bước chân không rụt rè, vững vàng, mớ hành trang chỉ võn vẹn dăm ba thứ lặt vặt, tất cả nằm gọn gàng trên chiếc xe vận tải nhỏ.
Ðóng lại cửa xe, đi quanh một vòng, thắt lại các mối dây cột, nhìn lại bóng dáng nhỏ nhoi đang ôm con tần ngầân nơi khung cửa, chút nắm níu, chút vấn vương, những bước chân nhẹ nhàng. Ðôi bàn tay vuông vắn trước mắt, mở ra nhẹ nhàng Thương đặt vào đó những ngón nhỏ nhoi của chính mình, của cuộc sống bắt đầu, mái tóc măng tơ, đôi tay bé nhỏ nhú ra ngoài góc chăn phơ phất, từ giã góc rừng, về nơi bình an xa …

Vũ Thị Thiên Thư


Vũ Thị Thiên Thư
#4 Posted : Thursday, December 9, 2004 12:38:07 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Nhật ký của T


Ngày… tháng…

- Tàu về,sẽ khởi hành tối nay, đã chuẩn bị xong chưa ?
- Chị đem mấy cái tập vở nầy theo làm gi? nặng nề chật chổ,không lo xếp quần aó vào.
- Nhưng bỏ laị không đành, chỉ còn laị bấy nhiêu …
- Chị lẩm cẩm quá ,mạng sống biết có giữ được không ở đó mà tiếc mớ giấy mong manh.

Tôi tự nhủ lòng thân còn chưa biết có giữ được hay không thì chử nghĩa còn laị có gì mà tiếc rẽ,Tất cả rôì cũng chỉ là bụi cát phù du, bao nhiêu là sách vở,bao nhiêu là bút mực,ngày qua ngày đêm thâu đêm…Có gì thương tiếc nưã ? Sống không thấy ngày mai ,chết chưa biết mồ mã…

Ngày…tháng …

Ðêm tối đen như mực,xoè bàn tay không thấy ngón.Chân lần dò khấp khểnh, tiếng chó sũa xa xa thật rợn người.Như bầy mù theo nhau,bước dăm bước lại dừng chân nghe ngóng. Ðêm im lặng đến tê người…
Mảnh ván mỏng oằn oại theo bước chân,từ bờ xuống ghe như vạn dặm,chỉ có cây sào tre làm gậy chống, một tiếng động nhỏ vang trong đêm yên, như tiếng đaị bác những ngày nằm trong căn gác ven đô, bao giờ còn nghe tiếng đạn réo ngang trên đầu là biết mình vưà thoát qua…
Tiếng người rơi bòm xuống nước,tiếng kêu nuốt vội vào cổ họng,tiếng áo quần sào sạt,bàn tay ướt run rẩy nắm bàn tay,tiếng tim đập cuống cuồng trong lồng ngực,tiếng nói thì thầm
- Phải cởi áo ướt ra,mặc tạm cái áo len nầy cho đở lạnh.
- Khe khẽ thôi,tiếng động trên sông vang xa lắm
Tôi nắm bàn tay trấn an,hai đứa ngồi sát nhau trong khoang cố gắng chia cho chút hơi ấm.Tiếng sào chống xuống nước nhịp nhàng,cuối cùng rồi chiếc ghe cũng chuyển động,từ đây ra sông lớn còn bao xa? Dù có bao xa thì cũng không còn đường trở lại ,ghe đã tách bến rồi
- Sợ quá,bao lâu nưã mới ra sông ?
- Sắp ra sông cái rồi, khẻ thôi .
Cố gắng giữ lại tiếng hai hàm răng lạnh khua nhau, âm thanh nhỏ nhoi cũng đủ kinh động đất trời. Bên kia sông ánh đèn lập loè phía Tân đông, Tân tây, dưới nữa là Ô Môn,Bình Thuỷ,Trà nóc, qua khỏi Cần thơ trời chưa rạng sáng ,thở được rồi, lồng ngực thoi thóp từ đêm qua,bao nhiêu dây thần kinh trong đầu đều căng cứng, chì cần một dao động nhỏ cũng đứt đi.Gần tới Cái Vồn,bên dòng nước xoáy ,chiếc tam bản trong sông chèo ngang chặn đầu,caí nón lá che khuôn mặt ,tiếng nói vội vàng
- Về, phân tán mỏng,chia nhau các ngã,lên bến xe đò,tìm chuyến khác nhau mà đi
- Tàu bể hộp số, đã kéo về ụ nằm,tất cả phải phân tán mỏng, chờ thời điểm khác.

Ngày …Tháng

Có lệnh công tác, sắp Tết rồi moị việc như dầu sôi ? làm sao đi được,hỏng chuyện hết,lấy lý do gì để từ chối bây giờ ?
- Chị cứ đi,có gì thì cũng về kịp mà
- Biết chị đang ở đâu mà nhắn
- Tàu phải chờ sửa cho xong con heo dầu mới có thể chạy thử ,phụ tùng vẩn chưa mua được, chưa biết đến bao giờ mới có thể ráp vào.

Ngày…Tháng

Ðêm nằm ở bãi Sau có tiếng nói thì thầm, xa xa ánh đèn như bóng ma trơi,nhớ những ngày nằm ở Bãi Dương, Phụ Tử, Hà Tiên, Cũng biển sóng thì thào cũng gió khuya tê buốt, đêm lửa trại với những tiếng hát chất ngất trong tim..
- Chị vào đi chứ, lại bị kiểm thảo bây giờ, đôi mắt cú vọ cứ theo chị mãi.
- Chị biết ,nhưng biển đêm nay thật bình yên, chỉ muốn uống tất cả …
Qua bao nhiêu là chặng đường,hãy cố mở mắt ra, hãy cố thu cho đầy những ngăn tim óc.Quê hương , như vệt dao đâm,như vết thương muối xát,làm sao mà nhớ hết đồi núi trùng trùng, làm sao mà ghi đầy biển xanh bát ngát, bờ cát nối bờ cát, ghềnh nối ghềnh,núi tiếp núi, mỗi địa danh như một đóa hoa, mỗi con đường như một mạch máu,bao nhiêu bài hát,bấy nhiêu bài thơ,ngôn ngữ nào diển đạt ??
Ơi Tuy hoà, ơi Hồng lĩnh, non nước nào còn sống mãi trong những câu ca? Ơi Hải vân mây ngàn, ơi Tam giang nước bạc, bóng Hoàng thành rêu phong buồn ũ rũ, đài Nam giao lặng lẽ dưới màu tang, tang khó đã bao lâu, nhớ thương ngọn cờ vàng ngày nào bao máu xương cố giữ.

Ngày…Tháng…

Tất tả xếp hành trang,gói đôi đòn bánh tét,ngồi chờ con đò vô định, nắng lấp lánh theo nhau , nắng vàng vọt sắp tàn, như tượng đá trăm năm,,sao chưa thấy người dẩn đường đến đón? từng giây phút trôi qua ,như nghìn ngày mòn mõi…
Trở vế ngôi nhà thân quen, mắt Mẹ đỏ hoe, mấy chồng áo dài xếp laị phẳng phiu,sách vở nằm bên nhau lặng lẽ
-Mẹ tưởng con đã đi rồi.
-Chờ mãi không thấy tàu lớn đến đón ,sợ lộ nên con phải quay về.
Sáng ngày ra điểm hẹn,lại ngồi chờ miên man. Người xưa bảo nhất quá tam,bao nhiêu lần quá tam rồi ,không còn can đảm đếm .Chiếc xuồng máy nhỏ như lá trúc, cái giỏ bàng chứa mấy trái quít chín khô khốc,mấy đòn bánh tét cúng trên bàn thờ,Bà cô theo ra tận bến đò, dúi vào tay chiếc nhẩn vàng mong manh
- Con đi bình an,Bà cầu nguyện hàng đêm, hãy nhớ.
Nắng như thiêu, chiếc xuồng tam bản gắn máy đuôi tôm ì ạch, lốc máy trơ trụi ,tuổi đời chẳng biết đã sống đi chết lại bao nhiêu lần , nhìn xác xơ như con chó ốm. người chủ quấn mấy vòng dây ,giựt mãi tiếng ho hen không nổ,tôi ngồi căng mắt nhìn lại sau lưng,mấy khóm lục bình hờ hững trôi xuôi theo dòng, bóng Bà đứng dưới trại lá bên bờ sông nhỏ dần, mờ dần.
Anh Tuấn không ngừng tay tát nước, cái lổ mọt tí ti cũng đủ làm nước đầy khoang,cử động nhịp nhàng anh tát nươc hay tát nổi xôn xao lo lắng? Mặt anh đỏ như rán chiều,mấy đôi mắt e dè không dám nhìn nhau,nổi sợ hãi mênh mang … Ði nưã ngày đường vẩn chưa thấy bến đỗ, nắng sắp tắt, bóng tối chưa kịp về,phương đông đã thấy ánh trăng non lấp ló.
Lại thêm một đêm nữa nằm trong lòng tàu nghe từng nhịp tim đập, chung quanh đầy người lạ, người quen,nhìn nhau lặng lẽ, không dám mở miệng chào nhau,từng ghe nhỏ đổ thêm người.Còn bao nhiêu nưã, trong hầm tàu chật như nêm,người người ngồi bó gối sát bên nhau,nhịp thở âu lo ngột ngạt,tiếng tim đập sợ hãi,mặt đầy nổi bâng khuâng.Tiếng người thì thào,nước ròng ,phải chờ con nước lên tàu mới ra cửa được, đã có bao nhiêu tàu đi đã không ước lượng được mực nước chưa lên cao,nằm mắc cạn chỏng chơ trên cồn cát. Chín cưả sông Cửu Long,phiá bên dòng sông Hậu luôn bồi đắp phù sa,chỉ cần đi lệch môt chút thôi là vướng vào bãi cạn, chỉ sớm trể một chút thôi là cởi lên cồn cát mới nổi la đà.Trăng non nhảy múa trên mấy ngọn dưà dọc theo bờ sông, tiếng máy tàu dẩn đường khi xa khi gần khi to khi nhỏ.
Trong bóng tối chập choạng,tiếng người nói trên buồng lái
- Ðèn bão đâu,có thấy ngọn đèn trước mặt không?
- Chẳng thấy bóng tàu dẩn đường đâu hết, đi lạc rồi, ở đây chờ hay đi tiếp tục?
- Cứ đi chầm chậm,hãm máy lại, khúc sông nầy cạn lắm,coi chừng vướng cồn
Tàu ngừng lại,bao nhiêu đôi mắt mở to trong bóng tối âu lo nhìn nhau,tiếng thở dài nghẹn ngào, thần kinh căng thẳng. Tiếng cầu nguyện thì thào,bàn tay lần chuổi không ngừng, lườn tàu trườn lên bãi cát ngầm…Lạy trời, xin cho cồn cát lặn đi,cho con nước mau lớn,Bảy Giá còn bao xa? Không qua được thì phải quay trở về ,lần nầy lại đối đầu với bao nhiêu là gian dối vòng quanh,chưa biết có vượt được đám công an đánh hơi lũ lượt,như ruồi nhặng vây quanh …chưa biết giải thích thế nào với chủ nhiệm ? Bao nhiêu ngày vắng mặt không lý do… thôi không muốn nghĩ đến những điều không dám nghĩ.
Tiếng người trên boong lồng lộng,con tàu run rẩy,con tàu ì ạch,bên phải bên trái, có lúc nghiêng người,có lúc oằn oại,trăng non khuất dần, rạng ngày lấp ló,tiếng cầu kinh không ngừng ,cầu cho nước lên, nổi chờ đợi thấp thỏm ,chờ đợi thiết tha, sự sống chết treo trên ngọn thuỷ triều…

Ngày …Tháng …

Nắng nhảy múa,nắng ca hát,nắng xôn xao… qua một ngày đêm lênh đênh,không thể diển tả được,hơi thở nén laị trong lồng ngực suốt đêm, con tàu như chim sổ lồng , vừa ra khởi cửa sông là chạy trối chết ,chạy bán mạng ,chạy điên cuồng trên biển cả mênh mang…
Lượn sóng đầu tiên vổ vào thành tàu bấp bênh,tiếng nôn oẹ cùng lúc, bao nhiên người, ban đầu còn mấy cái bọc nylon, lần lượt bọc nylon cũng hết,trong hầm tàu nồng nực mùi bệnh hoạn ,mùi mồ hôi người,mùi dầu chai trét vỏ tàu…tất cả như tử khí ám ảnh theo đuổi ,ký ức mệt nhoài tim khô cạn kiệt, bờ đâu ? bến đâu ?
Ðôi môi khô mặn đắng,chỉ thấy bốn bề biển xanh ngút ngàn…
- Em khát nước .
- Cố gắng lên,thấm mấy giọt cho cổ họng bớt khô.Ngồi dựa lưng vào đây,thở một chút gió biển trong lành
Nhìn em thiếp đi trong nắng sớm,khuôn mặt nhỏ ngây thơ ,nhớ laị dáng Mẹ đứng trước hiên nhà, dưới mấy hàng cau ,trời sáng mờ mờ không nhìn được giọt nước mắt long lanh…
Mẹ đã cầu nguyện bao đêm ??

Ngày … Tháng …

Ðêm ngày không còn ý nghĩa,bút cùn,lực kiệt, sự sống chết, lẽ vô thường …sao lại bận tâm ..?

Ngày …Tháng…

Kuala Trengganu,Malaysia , nổi vui mừng đến bờ bình an chưa kịp nở ,đêm trên bãi bó gối nhìn nhau,con tàu đã chìm đắm khuất dạng từ lâu,một nửa đồng hành đoàn xe vận tải xúc đi mất dấu ,con đường bụi mù quanh quẩn sau những rặng cây xanh, bóng đèn thấp thoáng cuả thành phố ẩn hiện xa xa ,những nóc nhà thấp cao như bóng ma chập chờn mời gọi ,đêm với tiếng sóng vổ như thét gào,như giận dử,cố ngồi gần lại với nhau,manh áo che chung, sương đêm thấm dần,muối bám vào môi,vào chân tóc,vào thịt da mặn đắng xót xa…

Ngày …Tháng…

Merang ,hàng chử ngã nghiêng trên tấm bảng gỗ ,mấy nóc gia thấp thoáng sau hàng dừa, tiếng sóng biển xa xa…Xe ngừng lại, đoàn người bước xuống, như bầy cừu ngơ ngác theo nhau, qua con đường bụi mù ,trên chiếc xe cam nhông như con ngựa hoang lồng lộn, đôi chân như treo đá nghìn cân,người đàn ông bên cạnh viên cảnh sát mặc sắc phục bước ra ,cất tiếng Việt chào nhau ngọt ngào bở ngỡ
- Ðây là Pulau Besar,xin chào tất cả quí vị.
Có phải đây là chặng cuối của con đường ,qua những cánh rừng xanh ngút ngàn, qua những sợ hãi cuống cuồng, qua những khắc khoải âu lo.Tên bây giờ là thuyền nhân, là dân tị nạn, không còn quốc gia không có sổ thông hành, chẳng còn chứng minh nhân dân … những tờ giấy uá vàng ,tờ khai sinh tơi tã , cái thẻ sinh viên bèo nhèo ,hay cái mặt ngơ ngác trong tờ căn cước bọc nhựa cũ.…Trong sổ bộ của Cao uỷ tị nạn Liên Hiệp quốc chỉ còn số tàu làm đơn vị, trong trại tạm cư chỉ có số lều trú ngụ và khu trại theo trình tự a,b,c…, mưa nắng qua ngày…

Ngày…Tháng…

- Bên kia sườn đồi cạnh bờ cát có mấy nấm mộ của ai vậy?
- Mộ của người vượt biên đắm tàu
- Có biết thân nhân là ai không để báo tin?
- Trên nghĩa trang ở Trengganu cũng có chín ngôi mộ người bị đắm tàu chôn ở đó.
- Chuyện vượt biên chết sống khó lường, mồ yên đã là niềm hạnh phúc
Vượt biển đi tìm sự sống bằng con đường chết, xác nằm đây hay giữa đại dương ,còn có nghĩ lý gì?

Ngày…Tháng…

Buổi sáng nắng chưa lên cao,bờ biển lác đác những người đi tắm sớm,tất cả khu trại chỉ có vài cái giếng nước,hàng ngày nối đuôi nhau chờ nước để nấu ăn đã là chuyện nhiêu khê ,tắm giặt chưa dám nghĩ,từ trại ra biển chỉ cách một đoạn đường,dù có ngại ngùng cũng phải theo nhau sáng chiều ra bãi tắm.

Ngày …Tháng…


Tháng giêng,con đường đi về giữa hội trường và căn lều tạm trú nắng mưa,nắng như thiêu như đốt, nắng như ngọn đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào đôi mắt,mưa như xối nước lên đầu, đi một phút trong mưa ướt loi ngoi như rơi xuống nước .Túp lều dựng lên đơn sơ,mái lợp bằng lá dừa nước,mấy anh em theo nhau qua bên kia rừng lá đốn lấy mang về, mấy mảnh ván cong queo hì hục gở từ một con tàu vỡ nằm lây lất ở cuối bãi làm thành chiếc giường con ,mấy gốc cột tràm khẳng khiu đóng thờ ơ xuống nền cát, những ngày mưa giông,mỗi đứa ra ngồi ôm một góc lều,cái sức mạnh trăm cân có là bao mà hòng mang ra làm neo giữ lại? Ðêm,mấy chị em nằm sát vào nhau như cá hộp trên cái giường năm mảnh ván tí teo, chỉ sợ trở mình rơi xuống cát,trời tối đen như mực,rắn rết bò lang thang …Hàng ngày,nắm níu nhau đi công tác vệ sinh ở bìa rừng nhấp nhổm bước rón rén chỉ ngại vô tình kinh động,rắn rết,sâu bọ rừng Malaysia …
Ngọn hải đăng đứng bơ vơ trên đỉnh đồi,dưới chân là con đường mòn vòng quanh bờ cát dẩn vào làng đánh cá bên kia sông,thuỷ triều xuống phơi bãi cát vàng lóng lánh ánh mặt trời,hàng dừa cao như cổ thụ,lá reo vui theo gió biển rì rào. Làng Merang chỉ có mấy nóc gia xơ xác,dân cư hiền lành, phía đầu làng,có một khu đất trống nơi chợ phiên nhóm họp mỗi tuần hai lần, hàng hoá bày bán trên những sàn xe cũ kỹ,cạnh đó có mỗi một gian hàng tạp hoá bán từ cây kim đến chiếc phi thuyền…và cũng là quán nước,nơi khách thương dừng chân, uống tách trà đường pha với chút sữa dê, nhấm nháp miếng bánh bột mì nướng trên chảo nóng ,thức ăn đơn sơ, đời sống giản dị,cho đến khi những chuyến xe cam nhông chở đầy dân tị nạn đổ xuống bán đảo bên kia sông…

Ngày…Tháng…

- Chị chờ một chút ,em đi mượn nồi về cho chị nấu cơm
- Mượn cuả ai bây giờ ?
- Bên vợ chồng anh Trác chổ hội trường,hay đằng bác Năm bên khu E cũng được.
Mấy đứa em chia nhau tất tả đi tìm các phương tiện sinh sống hàng ngày,từ cái nồi nấu cơm cho đến gạo, muối,thức ăn,dao rựa đi đốn củi ,thùng chưá nước nấu ăn,…Nhất nhất đều trông cậy vào sự giúp đở cuả người đến trước.Cuối khu E, nằm lẻ loi ở bìa rừng , túp lều nhỏ thật khang trang, nơi cư trú cuả năm cụ già tóc bạc ,họ là dân đánh cá vùng Rạch sỏi,bị cướp tàu và chở tuốt sang đây. Họ ở đây từ lâu, nhiều lần Cao Ủy đến phỏng vấn,họ chỉ muốn quay về quê nhà, bọn trẻ gọi đùa họ là chúa đảo. Bác năm ,người lớn tuổi nhất trong bọn,nhìn lủ chúng tôi như con mồ côi sống chung nhau lây lất,khi lưới được con cá ,lúc bắt được con kỳ đà, cá sấu con..Cái thứ gì có thể làm thức ăn là mang sang biếu bọn trẻ.Bác thường nhìn chúng tôi rồi lắc đầu
- Mấy đứa còn bé quá,sao liều lỉnh bỏ cha bỏ mẹ như vậy?
Chunh quanh trại cách bờ sông nhỏ là khu rừng lá,tràm đước và cây mắm mọc tràn lan,nhờ vào những cây tạp nầy làm củi đốt để nấu nướng hàng ngày,ban đầu còn tìm được tràm con, cho đến lúc không còn thì cây mắm ,hay bất cứ cây gì đốn được. Tháng tư,đầu mùa mưa dai dẳng,củi đốn hàng ngày,phơi gối đầu chưa kịp khô, mỗi lần nhóm lửa nấu cơm giọt nước mắt vắn dài..
Bác năm đan cho manh lưới nhỏ,dạy cách giăng lưới ở cuối gành,biển Malaysia đầy cá mập, cá thu ,những con cá nhỏ bơi rất gần bờ, đó chính là nguồn thực phẩm cuả dân chài bên kia sông và luôn của chúng tôi, mấy bàn tay học trò, khi xưa còn ăn bám vào bố mẹ ,sang đến đây vốn liếng đầu đời chỉ nằm trong bao nhiêu khóa huấn luyện thanh niên…những trò chơi lớn ngày cắp sách,bây giờ mới thật sự mang ra ứng dụng tranh đấu cho sự sống còn.

Ngày…Tháng…

- Có phái đoàn Canada vào trại.
Cả trại xôn xao,hội trường dập dìu như chợ Tết,mọi người xúng xính trong bộ quần áo xếp cẩn thận còn nguyên nếp,trẻ con tóc tai chải gọn gàng.Phái đoàn chỉ có hai người và chồng hồ sơ, họ đến làm thủ tục cho những gia đình có thân nhân thật sự đang định cư ở Canada muốn xin đoàn tụ ,một số khác lên nạp đơn với hy vọng bị “xù”. Có những tin tức truyền miệng rất nhanh trong trại tị nạn,người hoang mang, kẻ vô định.Những người muốn xin định cư trên đất Mỹ ,nếu không có thân nhân bảo lảnh thường gọi nhau là con bà phước ,muốn xin đi Mỹ phải có ít nhất hai quốc gia từ chối ,những mẫu chuyện hàng ngày ,bên lề,chợ buá:Phái đoàn Canada và Australia chỉ nhận thanh niên nam nữ độc thân,hay gia đình nhỏ ít con.Phái đoàn Pháp nhận người có thân nhân,phái đoàn Thuỵ sĩ nhận gia đình có người tàn tật,nhất là trẻ con,vì lý do nhân đạo…

Ngày …Tháng…

- Cô nói với Ông Mỹ tôi là Trung tá y sĩ trong quân đội Việt Nam cộng hòa.
- Chú ơi,Trung sỉ Y tá thì cháu còn nói được,Còn Trung tá Y sĩ thì chú nói đi.
- Cô có nhiệm vụ thông dịch mà
- Dạ, cháu chỉ tình nguyện điền đơn dùm mọi ngưòi thôi.

- Cô khai dùm tôi là lính Việt nam Cộng hoà
- Chú cón nhớ số quân và đơn vị không?
- Lính kiểng mà.
- Làm sao cháu khai bây giờ !

- Vợ chồng tôi không có hôn thú, đi trốn nhiều lần, đắm tàu nên không còn giấy tờ gì hết
- Cháu chỉ ghi theo lời khai thôi.


Ngày…Tháng…

Thêm một chuyến xe đổ người vào trại,mực ghi danh sách chưa kịp khô, ban y tế gọi bác sĩ trực lên hội trường băng dùm nạn nhân một vụ đánh ghen,người đàn ông hôm nọ và cô vợ hờ dắt nhau đi ,người vợ kèo cột và bầy con thơ vừa theo tới đảo ,anh chồng chưa kịp phân trần đã đổ máu đòn ghen…


Ngày …Tháng…

Ban đại diện trại, những người tình nguyện làm công tác tổ chức điều hành, nhân số đổ lên ào ạt từ những chuyến tàu chở hàng trăm người.Trại phát sinh nhiều tệ nạn, đánh nhau, tranh giành quyền lợi vì chia xẻ không đồng đều, thanh toán nợ nần cũ mang theo từ quê nhà ,hàng quán mọc lên chung quanh hội trường,nơi moị người tụ họp nghe ngóng tin tức.Ban đêm cũng là nơi ca nhạc tụ họp . Cảnh sát Malaysia có một trạm gác nằm bên kia bờ sông,chỉ liên lạc khi gặp những trường hợp cấp cứu, thương tích trầm trọng, sinh nở…
Ban y tế gồm nhiều bác sĩ làm việc với hội Hồng thập tự,nhưng phương tiện rất thô sơ,hầu hết những trường hợp bệnh nặng đều phải đưa về bệnh viện lớn ở thành phố Trengganu.
Ban Trật tự gồm những cựu quân nhân của lực lượng đặc biệt ,người nhái,hay những võ sư thuộc các võ đường ,tổ chức tuần hành đêm đêm.Giải tán các vụ đánh nhau,hay tranh giành quyền lợi,giử an ninh trật tự khi các phái đoàn vào trại…
Ban xã hội lo việc tiếp đón các thuyền nhân mới nhập trại,lập danh sách ,khai báo nơi tạm trú, phân phát thực phẩm,hàng hoá,quần áo, do Hội Hồng thập tự hay các phái đoàn mang vào.
Các phái đoàn vào phỏng vấn người tị nạn thường mang theo quà cáp,thuốc men,giấy bút... để tặng cho thuyền nhân.Tháp tùng với phái đoàn cuả các quốc gia hay Cao Uỳ tị nạn Liên hiệp quốc còn có một vị linh mục,Cha vào làm lễ cho giáo dân trên đảo, và mang các thứ quà cáp, tiền bạc do thân nhân gởi vào từ các xứ tự do, đồng thời mang thư từ trong trại gởi ra cho thân nhân,bạn bè bên ngoài ,thông báo tin tức…

Ngày…Tháng…

Bên cạnh những âu lo,những chờ đợi,trong cái khuôn viên bán đảo tí teo chứa hàng ngàn người, mỗi đơn vị gia đình là mái lều cất san sát nhau có những mảnh vườn con con,có những luống hoa nho nhỏ.Chuyện trong nhà không trình ngoài ngõ đã hay.Ban trật tự tất tả chạy giảng hoà chuyện trong nhà khu C, chuyện đánh ghen khu F…Trưởng trại nưã đêm phải vào hội trường phóng loa sang đồn cảnh sát xin phương tiện cấp cứu…Ơi! Đã chạy lấy mạng sống sang đây còn mang theo máu Hoạn thư làn náo loạn đêm thâu,rung chuyển ngày dài…
Dân số trong trại tăng theo những chuyến đổ người ào ạt.Vào trại, không có những phương tiện truyền thông ,có một số xin được radio cũa thân nhân bắt được làn sóng ngắn ,tin tức giới hạn, thỉnh thoảng có viên đội cảnh sát người Malaysia nói tiếng Quảng Ðông mang hàng hoá vào buôn bán ,có được bản Anh ngữ của tờ nhật báo nào là xúm nhau đọc và thông tin cho cả trại.
Phái đoàn Hoa Kỳ vào trại mang theo máy phát điện nhỏ để xử dụng hệ thống loa phát thanh, làm nơi đọc chút tin tức bên ngoài,đọc danh sách người được vào phỏng vấn và chạy mấy cái quạt nhỏ xua bớt cái nóng bức của mùa hè nhiệt đới Mã Lai,mấy anh Mỹ to cao kềnh càng ngồi lau mồ hôi nhỏ giọt,làm việc cả ngày chưa thanh toán được một nửa chồng hồ sơ cao như đỉnh núi.Những khuôn mặt tị nạn buồn thiu chờ từ rạng sáng cho đến lúc mặt trời ngã về tây, cái bóng cao ngã dài trên cát ,bước liêu xiêu xuống tàu về bên kia sông,dáng bơ phờ mệt mõi, bao nhiêu đôi mắt đợi chờ cả ngày thất vọng nhìn theo bóng chiều đổ xuống, mặt cát nóng sa mạc cũng lạnh tanh…

Ngày …Tháng…

Luồng sóng tị nạn như bảo táp, dân số trong trại tăng nhanh hơn sức chứa đựng của bán đảo bé tí như bàn tay,thuyền nhân lấn ra khu rừng thấp chunh quanh phạm vi hội trường dựng lên những chòi lá thô sơ,từ ba khu A,B,C tăng lên D,E,F …Cùng với nhịp gia tăng,sự hổn loạn không tránh được và sự phong toả cuả chánh quyền Malaysia, sinh ra những chuyến vượt sông buôn lậu hàng hoá,cuộc sống hiền hoà cuả dân làng bên kia sông đảo lộn, hàng rào cô lập xiết chặt ,lệnh cấm sang sông,nguồn thực phẩm và các thứ cần dùng chỉ chuyên chở bằng những chuyến tàu mỗi tuần, chỉ có bệnh nhân trầm trọng cần được cấp cứu và đưa đi bệnh viện được phép sang sông cùng đi với bác sĩ trong traị .
Giữa những bối rối đó ,sự trông chờ càng dai dẵng, ngày qua ngày…

Ngày …tháng…

Mỗi lần có danh sách đi định cư là một lần đưa nhau sang sông không trở lại,những thân quen thấp thoáng ,những nổi buồn chia ly .Rồi cũng đến lúc thực tế chia tay,mấy chị em dì cậu,một đôi đứa bạn bè… về Nam bán cầu , Australia …, …chia tay nhau ở bờ sông,nước mắt đôi giòng. Thuở trốn chạy triền miên ,thuở khó khăn cấm đoán, ,thoát được gông cùm thở được không khí tự do, cũng là lúc chia ly ngàn trùng.
Trở về mái lều trống trải,nhìn mấy mảnh khăn xếp lại, cái thân phận bị “ Xù “ nằm chờ các phái đoàn vào phỏng vấn, nhớ câu hát ngày nào …đời chia như nhánh sông…

Ngày …tháng…

- Chị,em vớt được mấy tên nầy.
- Em đang lang thang ngoài hội trường thì thấy thằng cao giò ,mừng quá ,biết chị đi lâu rồi mà không biết ở đảo nào, thấy nó là biết ngay,nó đứng trong đám đông cao hơn thiên hạ cả cái đầu.
- Tụi em đi mấy hôm rồi ?
- Gần một tuần trên biển, Phương chỉ đưa em đi,gặp Liêm, Nguyên kéo lên tàu luôn, giờ sang đây chỉ có bộ quần áo trên người không có cả khăn lau…
- Không cần phải lo,các em đã sang đến đây rồi,thôi cứ tạm trú với chị, Sơn ơi,em đi nhặt thêm một ít thứ cần dùng,còn quần aó cho Phương thì chị sẽ tìm cách.

Ngày …Tháng…

- Chị à,em chỉ còn một tháng nữa là tới ngày sinh.
- Lần trước em sinh bé Hoàng có gặp trở ngại gì không?
- Em có bà bác ở Bình hoà giỏi lắm,bác hộ sinh cả bao nhiêu năm,con đầu mà Em chỉ đau có một ngày thôi.
- Cầu trời cho em được bình an nhanh chóng như lần trước .Chị chẳng biết gì hơn để giúp em.
- Mai chị đưa em lên ban y tế xin khám bệnh và hỏi bác sĩ Tuyết Mai,chị ấy ở sản khoa ,hy vọng sẽ giúp em.

Ngày…Tháng…

- Em đặt tên nó là Minh Tâm,chỉ mong nó sau nầy dù có định cư bất cứ quốc gia nào nó cũng không quên nguồn cội, luôn có một trái tim trong sáng dẩn dắt cho mọi hành động…

Ngày… tháng…

Những lần ra hội trường đón tìm người thân, đọc cái danh sách lê thê không có tên mình,lặng lẻ trở về lều ,bao đêm chong đèn thức trắng .Trại hoàn toàn phong toả,nghe nói tất cả thuyền nhân vào lảnh hải Malaysia sẽ bị tập trung vào một đảo hoang ngoài khơi .Pulau Bidong, buồn bi đát…

Chờ đợi bao nhiêu ngày,cầm tờ danh sách trên tay ,như giấc mơ. Ngày mai ,sang sông…

Vũ Thị Thiên Thư

Vũ Thị Thiên Thư
#5 Posted : Monday, December 20, 2004 1:32:24 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
An bày

- Bà có chuyện gì lo lắng vậy ??
- Thì chuyện của Roy ấy mà
- Ông bệnh à ?
- Đi làm về vào phòng đóng cửa nằm dàu dàu .Gợi chuyện không buồn nói, trả lời nhát gừng chán chết.
- Hay ông mệt vì làm việc quá độ ??
- Công việc nhàn chết mồ , làm mấy chục năm rồi, như cơm bửa thôi mà .
- À ! hay là ổng nhớ con , sao bà không rủ ông đi thăm Rodney đi .

Gwen là người năng động, bà chưa vào phòng đã có tiếng nói đi trước.Khi chưa quen, nhìn bà rất khó có mỹ cảm. Thật ra bên trong cái vỏ ồn ào, cứng rắn đó là một con người nhạy cảm, trái tim chân thành . Hai ông bà chỉ có thằng con trai đang theo học đại học tận tiểu bang Tennessy . Mỗi lần đi thăm phải lái xe mất sáu tiếng .Rodney là đứa con ngoan, tôi biết cậu ta từ tấm bé, bao giờ cũng theo chân mẹ. Cuối tuần bà đi làm tóc thì cậu lẻo đẻo theo , túi đồ chơi lỉnh kỉnh một bên , bà đặt cái ghề nhỏ bên cạnh, cậu mang các thứ bày biện ra chơi , chiếc xe Tonka bằng sắt, mấy con thú cùng những hình GI Joe bằng nhựa, mấy quyển sách nhi đồng .Cậu không chạy nhảy phá phách như trẻ con khác, bao giờ cũng hoà nhã lể độ. Chờ cho tóc mẹ làm xong , hai mẹ con lại dắt nhau lang thang trong khu thuơng mãi, vào quán ăn. Phần thưởng cho sự ngoan ngoãn hay thành tích tốt trong lớp học luôn là hộp thức ăn Happy Meal của Mc Donald với những món đồ chơi nho nhỏ của từng mùa. .
Vào trung học, câu vẫn theo mẹ, cuối tuần là ngày giờ dành riêng của hai mẹ con. Bà luôn nhắc nhở cậu, bất cứ chuyện gì, đều có thể nói với mẹ, không có gì phải che giấu, dù chuyện xấu hay tốt, bà cũng lắng nghe và bà luôn giữ lời. Nhiều khi nghe bà lể lại, tôi cũng cảm thấy thèm thuồng sự gần gũi của hai mẹ con . Bà vừa là Me , vừa là bạn, bà thu lại cái khoảng cách ba mươi năm , kiên nhẩn lắng nghe, những chuyện hàng ngaỳ trong lới học, chuyện cô bạn gái, chuyện học hành . Ngày cậu vào chào từ giã để đi học đại học , chính tôi cũng ngạc nhiên, vì không ngờ cậu lại chọn trường học xa như vậy . Gwen như mất hồn , bà nhớ con, không buồn chuyện trò đùa vui như trước, những mẫu chuyện của chúng tôi lại xoay quanh kinh nghiệm sống và sự chia xa .Tôi từ thuở nhỏ đã không ở gần cha mẹ, lúc lớn lên lại đi xa hơn nữa vòng traí đất, nhưng cho đến lúc đưa con đi học xa nhà mới thấy thương mẹ vô cùng .Tôi cảm thông sự cô đơn của Gwen, Rodney là sức sống của bà, bao nhiêu là kỷ niệm , hàng ngày, hàng tuần …
Gwen sinh ra trong một gia đình đông anh chị em, nhưng sống tản mác. Tính rất thẳng thắng, chuyện gai mắt, không xuôi tai, là sẽ nói ngay không ngần ngại. Bà nói luôn miệng, vẫn tự bảo mình là “ Motor mouth ” [ máy nói ] Nhưng rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi cần thiết . Ngày tôi mới vào làm. ma mới, ma cũ, bà luôn bênh vực, che chở, và nhất là biết tôi còn cái mặc cảm tị nạn , vết thương mất nước, xa gia đình vẫn chưa lành , luôn cố gắng tránh nhắc đến chuyện ngày xưa .

Gwen kết hôn sớm, nhưng không có may mắn trong việc sinh con, bà mang thai nhiều lần , chưa đến kỳ khai hoa đã sảy. Lần cuối cùng, bà sinh đôi, chỉ có bảy tháng hơn, Đứa con trai sinh trước, màu đã xanh xám, người y tá nhìn hài nhi nhỏ như bàn tay , nặng chưa đầy hai cân Anh , bà đặt nó vào máng, lo loay hoay với đứa con gái vừa lọt lòng sau đó to hơn, nặng hơn thằng anh , gần ba cân Anh, mặt nó còn hồng, nhưng cũng không khóc, làm hồi sinh, vỗ, xoa …vô hiệu, Gwen thở dài, nghĩ đến những lần không nuôi được trước đây , đứa bé chỉ chào đời và từ giã trong phút giây. Bác sĩ còn đang lo lấy nhau , làm hậu sản, khi bà y tá cúi xuống, báo tin buồn cho người sản phu, Gwen thất vọng nhìn lại cái máng chứa thằng bé tí teo, đứa con trai,bà nhủ thầm “ vĩnh biệt con tôi”, bà chớp mắt, hình như tờ giấy phủ trên mặt di động , bà nghĩ là mình mệt hoa mắt, không , lại nhút nhích, bà ra dấu cho người y tá
- Con tôi,… nó còn thở
- Bà yên nghỉ cho khoẻ laị đi , Chúa xót thương .
- Không , tôi thấy rõ, con tôi, nó cử động, kìa…
Người y tá cũng cố gắng nhìn lại cho Gwen an tâm , bà chợt vất ngay cái kéo trên tay
- Chúa Ơi ! mau mau , nó hồi sinh …
Căn phòng chợt rộn ràng , bác sĩ cũng bỏ lửng quay lại, ra mệnh lệnh , phép lạ …
Rodney sống lại, như ân sủng của thượng đế. Gwen luôn nhắc nhở con , hàng tuần bà đi lễ , tạ ơn Thiên Chúa . Từ cái thân hình bé bỏng èo uột, nhưng tim phổi đả hình thành tốt, maĩ hai tháng sau , khi cậu được xuất viện về nhà thì trọng lượng cũng chỉ đầy năm cân Anh.Nh7ng con đường trước mặt còn đầy chông gai, vẫn phải chăm sóc liên tục, bác sĩ theo dõi từng tháng, từng năm , vào ra phòng mạch như mẹ đi chợ, cho đến khi cậu cứng cáp, vào vườn trẻ, lên năm tuổi vào mẫu giaó, chích ngừa , chủng đậu, thứ gì cậu cũng dễ bệnh, bác sĩ baỏ chúng tôi là Rodney là phép lạ mà .
Rodney đọc rất giỏi, nhưng thường gặp trở ngại về toán học. Một lần nhìn cậu loay hoay không tìm ra giải đáp, tôi chỉ cho cậu, ngạc nhiên quá cậu hỏi tôi tại sao tôi nhìn thấy mà cậu thì không ? Tôi mĩm cười, giải thích lại, sau đó Cậu thường mang bài tập vào hỏi tôi, Gwen luôn miệng cảm ơn, càng lân la trò chuyện với tôi nhiều hơn. Tôi học ở bà những kinh nghiệm trong công việc, bà làm lâu năm hơn, và sẳn sàng chỉ dẫn cũng như giúp đở tôi, ngựơc lại, bà hỏi tôi về cách cư xử trong đời sống, phong tục tập quán của người phương đông , như bà thường gọi tôi. Bà biết tôi gặp nhiều khó khăn khi hội nhập vào xả hội mới, cũng như trở ngại ngôn ngữ, nhiều khi tôi không tìm được từ ngữ để giải thích, bà kiên nhẩn nghe , ngay cả khi phát âm không đúng, chỉ cười rồi sửa lại. Bạn trong sở ngạc nhiên tại sao tôi có thể chuyện trò với bà, ai cũng ngại cái tính thẳng thừng, nhất là cái giọng đốp chát của bà. Nhưng với tôi thì bà lại rất tử tế.
Roy hơn bà dăm ba tuổi, tính hoà nhã, lịch sự của người miền Nam. Tôi gặp ông lần đầu, ông đến cúi xuống bắt tay tôi thật nồng nhiệt
- Bà giống như như China doll, nhỏ nhắn, mỏng manh, nhưng tôi biết , vợ tôi kể lại, đừng có lầm, bà rất cương quyết.
- Gwen lại nói xấu về tôi phải không ?
- Không , bà ca tụng nhieu hơn, nhưng vợ tôi nói chưa đủ, bà thật là dịu dàng . Ah ! mấy đứa bé xinh quá.
Các con tôi đang bên cạnh rụt rè chào ông, Hàng năm, dịp Giáng Sinh, trong sở tổ chức ngày cho gia đình, năm nay, tôi mang các con vào chơi . Chúng được Santa Clauss bế vào lòng chụp hình, biếu kẹo, đang sung sướng bóc vỏ. Roy thân thiện hỏi chuyện các con rồi chào từ giã tôi . Sau nầy rất ít khi gặp nhau, chỉ nghe Gwen kể lại thôi . Roy có lúc bị bệnh chán chường [ trầm cảm ? ] không biết vì chuyện thua bài bạc hay vì đến tuổi giao thời, có khi cả hai thứ, như Gwen than thở. Roy phải xin nghỉ việc để vào trung tâm điều trị một thời gian . Mãi đến khi Rodney vào trung học, Roy mới quân bình lại, và tiếp tục làm việc để lo lắng cho gia đình. Tôi khuyên Gwen nên tiết kiệm lại, chịu khó thắt lưng buộc bụng, kinh tế gia đình sẽ khá hơn . Những gì Roy thua lỗ, đã mất đi , không nên nghĩ đến, lập sổ chi thu, những gì không cần gấp , để lại một bên, cần cấp bách hãy giải quyết. Gwen quí tính tôi chân thật, tôi kể cho bà nghe những lúc khó khăn khi mới đến đây, và so sánh tình trạng kinh tế gia đình lúc bây giờ, Những ngày hai vợ chồng đấp đổi, làm việc không ngừng nghỉ . Nhưng rồi cũng có cái ăn cái mặc , có mái che , tổ ấm cho các con .

- Rodney về ngày mai
- Sao lại về bây giờ , chưa đến lễ mà ?
- Về thăm Roy
- Roy bệnh ?
- Thì vẫn thế, cứ như chết rồi thôi .
- Sao bà không đưa đi bác sĩ tâm lý xem sao .
- Không chịu đi mới là khổ, năn nỉ cũng không, hôm nào Rodney gọi về, noí chuyện với con thì đở dược đôi ngày ….
- Vậy Rodney bỏ học trở về nhà hay sao ??
- Chưa biết quyết định thế nào , chỉ hy vọng làm cho …
- Gwen à, chuyện nầy không nên rồi, chỉ có Roy nới cứu được chính mình thôi. Rodney về không có kết quả đâu. Roy có còn đi nhà thờ không ? Có thể sẽ có chút ánh sáng soi vào, phải có niềm tin thì mới sống được .
- Hết thuốc rồi, càng ngày càng chìm sâu, bác sĩ cho uống thuốc, nhưng chỉ cầm chừng. Bà nghĩ coi, vợ chồng mà có khi cả tuần ông không đến gần, ông coi như không có tôi thì chán đến mức nào..
- Gwen à, cả hai cũng lớn tuổi rồi, tình đã bao nhiêu năm, bây giờ dù sao cũng còn lại nghĩa.
- Bà không biết, tôi nói với ổng là chỉ muốn gần nhau, không phải chuyện gối chăn, mà chút hơi ấm, an ủi nhau, Rodney đi rồi , tôi cũng buồn như ổng mà, hắn là cái bóng của tôi, tôi thật nhớ hắn điên người, nhưng mình không thể níu con làm hư đời nó, chim đủ lông cánh, phải biết trời cao, mình nuôi dạy bấy lâu, nó ra đời mới học thêm cách sống . Nhưng ông ấy chỉ thu người vào cài thế giới riêng, bỏ tôi chống chọi một mình, Tôi cũng mấp mé nửa đời, những hôm xương cốt trăn trở, mình cũng cần bàn tay vuốt ve, những ngày trở trời lạnh lẽo, ấp ủ nhau hơi ấm, bà nghĩ , tôi có đòi hỏi quá không ?
- Gwen, người ta nói đàn ông cũng có những lúc rối loạn nữa đời đó, đàn bà chúng ta tuy mềm yếu nhưng sức chịu đựng lâu bền hơn, Roy tuy vậy nhưng không phải là người xấu, hết thuốc chửa, chỉ vì chưa gặp đúng thầy, đúng lúc thôi mà …

Gwen kề lể hầu hết những chuyện buồn vui trong gia đình. Đôi khi bà bảo tôi là chuyện trò với tôi nhiều hơn với chính chị em trong nhà, công việc hàng ngày mang chúng tôi gần nhau hơn. Tôi giúp đở bà không ngần ngại. ngược laị, Bà cũng thổ lộ mọi chuyện riêng tư, vì biết tôi không nói lại người thứ ba, bức tường ngôn ngữ khó khăn buổi đầu, tôi không nói chuyện được, nhung trong công việc tôi làm nhanh và chính xác. Bà ngạc nhiên hỏi tại sao tôi có thể làm nhanh như vậy? Khi nhìn thấy tôi luôn sắp xếp theo thứ tự, bao giờ cũng ngay ngắn , ngăn nắp, tất cả dụng cụ lau rửa ngay sau khi dùng, ngững thói quen nay giúp tôi hoàn thành công việc nhẹ nhàng, nhanh chóng.
Tính Gwen rất nhạy cảm, mỗi lần thử nghiệm khám phá ra kết quả không tốt lại thở dài buồn hiu. Gwen có người anh lớn trở về từ Việt Nam, ông vào ra bệnh viện cựu quân nhân như đi chợ búa hàng ngày. Những ngày cuối cùng ông từ chối thuốc men, xin được chết nhẹ nhàng , không gắn máy hồi sinh, trợ dưỡng khí…ông bị ung thu phổi, dù cả đời không cầm điếu thuốc. Gwen thân tôi có lẽ do người anh nầy, những gì ông kể về quê hương xanh mượt, những cánh đồng lúa của vùng châu thổ hiền hoà, nơi tôi sinh và lớn khôn, nhưng cũng là nơi ông bị phỏng nắng đầu tiên . Ông nhìn thấy nắng ấm, sông nước phù sa, nghĩ rằng da mình đã nâu rồi, sẽ không bị cháy nữa, không ngờ nắng của vùng gần xích đạo không tha một ai.
Rodney rồi cũng vào năm cuối cùng, Roy lây lất ngày nắng ngày mưa .Gwen cố gắng góp nhặt gởi tiền bạc nuôi con, có những tháng tiền lương vét đến đồng cuối cùng. Tôi nhìn vào cán cân và biết sự khác nhau của hai lối sống, Gwen không hiểu tôi làm sao có thể cân bằng, tôi chỉ cười, sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh khác, khi Ba Mẹ tôi xây dựng sự nghiệp bằng mồ hôi, tôi nhìn Mẹ tôi tính toán, học từ người bài học thực tế. Từ trại tị nạn sang nay, bắt đầu từ con số không, với hai bàn tay trắng, khi hai vợ chồng có được mái che khiêm nhượng, cho đến lúc xây nhà cho con cái, con đường đầy mồ hôi, gội mưa đạp tuyết .Tôi không giấu diếm, an uỉ Gwen, mong cho Rodney học xong , cái gánh nặng sẽ nhẹ đi.Nhưng cuộc sống luôn có những bất ngờ

- Tuần sau tôi đi thăm Rodney
- Rodney Còn mấy tháng nưã sẽ tốt nghiệp ? Bà chuẩn bị gì cho con ?
- Tiền, cô bạn gái hắn sinh con
- Sinh con ??
- Vâng! Cô bạn thật ra không muốn giữ thai nhi, nhưng Rodney không muốn phá, nên cuối cùng thú thật với Roy, ông ấy hứa giúp con, người cuối cùng phải lo là tôi. Bà có biết là bác sĩ từng noí với tôi là đừng nên hy vọng không ? Rodney không thể sinh sản, hay truyền giống được .
- Bà lại tin chuyện nầy, và băn khoăn ?
- Thì làm sao không tin được, Rodney èo uột từ bé .
Vắng Gwen hai tuần , khi bà trờ lại làm việc , tôi chưa tới cửa đã nghe tiếng bà cười nói rộn ràng, chìa hộp kẹo Chocolat hình diếu xi gà bọc giấy bạc màu hồng ra mời mọi nguời, chúc mừng bà lên chức Bà Nội. Bà chờ mọi người tản mác về chổ, kéo tôi lại bà thì thầm
- Thượng đế ban phúc lành , con bé tròn trỉnh, cân nặng gần tám cân Anh
- Con bé khoẻ mạnh và to quá , chúc mừng ông bà .
- Bà biết không, tôi có mặt tận nơi, chính tôi ẳm nó trên tay lúc lọt lòng , phía sau lưng nó có cái bớt giống hệt như cha nó, không thể nhầm lẫn được , có phải là thượng đế hồng ân, một cách gián tiếp báo cho tôi biết là Người ban phúc lành cho chúng tôi, thật vui mừng, không còn lo lắng gì nữa.

Cuối tháng năm , mùa xuân rực rỡ, khi Rodney ra trường, bên cạnh cái chứng chỉ tốt nghiệp đại học, cậu ta còn mang về cho Bố Mẹ cùng lúc đưá cháu nội mũm mĩm và cô con dâu. Gwen lại bắt đầu có những mẫu chuyện không ngừng về cô cháu nội yêu dấu, nhưng quan trọng nhất là tiếng trẻ trong nhà, Roy như hồi sinh sau thời gian dài trầm kha trong căn bệnh trầm cảm lúc tuổi giao thời.

Vũ Thị Thiên Thư

Vũ Thị Thiên Thư
#6 Posted : Sunday, January 2, 2005 2:03:10 PM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Đi trong lòng quê hương mới

Ba tôi, người truyền cho tôi dòng máu mê thiên nhiên, lang thang khắp chốn …
*
Những năm đầu trung học, khi chương trình học của các lớp đệ thất Ban Anh Văn bắt đầu bằng English For Today quyển 1, sau đó là đệ lục quyển 2, tôi nhớ không lầm thì quyển 3 học về bảy kỳ quan thế giới, trong đó có Old faithful Grand canyon,Tamajoh, Luxamburg Garden, Pyramix, Golden gate bridge, Niaraga fall và Mammoth cave.
Mamnoth Cave. Những kỳ quan thế giới, bài học thuở nào, những năm ước mơ vác ba lô theo đoàn, đi cho thấy hết những con đường quê hương yêu dấu.

Tháng chín, những ngày hè sắp qua, mùa Lễ Lao Động, mùa nghỉ lễ cuối cùng cho mùa hè, chờ một năm học mới bắt đầu. Lang thang theo nhau về miền Blue Grass [Kentucky]. Buổi sáng sương đẫm trên ngọn cây, mặt trời còn ngủ nán, chút xôn xao, chất vội hành trang, lần lượt cho vào phía sau chiếc xe. Giờ khởi hành, đóng lại cửa, cột dây an toàn, nhìn lại căn nhà nằm im lìm trong ánh sáng mờ nhạt…
Những ngọn đồi thấp cỏ xanh muợt mà nối tiếp, những con đường thẳng tắp và đoàn xe vội vã tranh nhau, nuốt từng khoảng cách, cuốn từng cơn gió bụi theo sau. Con đường nầy bao nhiêu lần qua đi, những lần tha bầy con dại lang thang theo I-65 xuôi Nam. Khoảng cách ước lượng hơn ba trăm năm mươi dặm dài, mất khoảng sáu tiếng lái xe mới có thể đến nơi.Qua thủ phủ của Indiana, sang thành phố Louisville, nổi tiếng với đội base ball Cardinal từng là vô địch.
Đến Cave City lúc trưa, vào khách sạn giữ phòng, sắp xếp hành trang, đi thăm một vòng, mang thực phẩm ra ăn uống qua loa rồi lại tiếp tục hành trình về phía Mammoth cave, cách đó mười hai dặm. Đọc nhanh và quyết định chọn các chuyến đi có hướng dẫn, chuẩn bị vào thăm.
Thời gian dành ra để hoàn tất chương trình đi thăm thạch động khổâng lồ nầy, gồm có trong hai hôm, chúng tôi chọn ra ba chuyến đi vào trong hang động, và chọn thêm chuyến tàu dọc theo dòng sông Green river, con sông nhỏ bốn mùa, nước sông luôn màu xanh lá biếc, bao quanh vùng đồi chập chùng ngõ ngách thâm sâu. Cho đến bây giờ, vẫn chưa hoàn tất công cuộc đo đạc, cũng như thống kê hết những hang sâu của vùng đất đầy hang động bí hiểm nầy.

1 The Frozen Niagara Fall
2
Từ trạm hướng dẫn, dùng xe bus đến cửa hang. Nằm khuất sau ngọn đồi xanh mượt, hiện ra khung cửa nhỏø, màu sơn xám, thật bình thường. Bên cạnh sườn đồi, tiếng chim hót thanh thanh hoà tiếng ve sầu thê thiết, vạn vậùt đồng trổi khúc nhạc triền miên bất tận, nắng xuyên qua kẻ lá, người hướng dẩn đứng lên tảng đá cao, gọi mọi người trong đoàn quay quần lại, xếp thành hình bán nguyệt trước mặt, một lần nữa anh nhắc nhở mọi người, vì sự an toàn, những tai nạn có thể sảy ra, nhất là phương tiện cấp cứu khó khăn, xin mọi người tự kiểm điểm khả năng cũng như tình trạnh sức khoẻ của mình, không nên cố gắng tiếp tục cuộc hành trình nếu trong người mang những bệnh khó thở, áp xuất huyết cao, tim đập không đều, chóng mặt khi lên cao, sợ bóng tối… nói chung là nếu cảm thấy bất an thì nên huỷ bỏ chuyến đi trước khi vào sâu trong hang, khi có chuyện sảy ra thì có hối hận cũng muộn rồi.
Khung cửa vừa khép lại, đoàn người nối đuôi nhau đi, ánh sáng của những ngọn đèn mờ mờ chỉ vừa đủ soi con đường gập ghềnh. Người hướng dẩn đi trước, quanh co theo khe đá, qua một đoạn thang, xuống càng sâu càng nở rộng, bên trong vách đá mồ hôi nhơm nhớp, khí lạnh như xuyên qua lần áo khoát, nhiệt độ trong hang sâu quanh năm không thay đổi, lạnh không hơn 60F, dù bên ngoài mùa hạ đang nóng 90F, hay đông lạnh dưới 30F. Khi người hướng dẫn dừng lại, dùng đèn pin chiếu lên chung quanh vách, soi một khoảng không sâu hun hút, những tia mắt theo ánh sáng nhìn quanh, những khuôn mặt ngạc nhiên. bàng hoàng …không thể hình dung …
Căn phòng rộng rãi, trần cao thăm thẳm, khuôn viên rộng hơn nửa mẫu đất, vách đá trơn, dấu tích còn đọng lại của nước soi mòn vào đá vôi là những tảng đá chất chồng lên nhau thành những hình thể kỳ dị, càng về trong phía sâu đường hầm nở rọâng ra, hai bên chập chùng đá tảng.Đoàn người đi âm thầm, chút ánh sáng chỉ làm tăng thêm hình ảnh diệu kỳ của thiên nhiên. Một đoạn, người hướng dẩn viên dừng lại, chờ cho mọi người theo cùng, tập họp lại, giọng chậm rãi, cô kể lại lịch sử trăm năm trước đây, khi những người khai phá đầu tiên vào trong lòng động đá, bằng những dụng cụ thô sơ, ngọn đuốùc nhỏ như đom đóm, như que diêm, cho đến những ngọn đèn dầu khí, và cuối cùng là ngọn đèn pin hiện nay.Liên tục, những khám phá, thống kê, đo đạc, ghi lại chiều dài của Thạch động, hằng năm, tất cả do sức người, không dùng dụng cụ tân tiến, máy móc …, con số có khi chỉ vài dặm, cũng đã khó khăn rồi, và thật sự cho đến bây giờ, vẫn chưa có chuyên viên dùng các dụng cụ hiện đại để đo chiều dài như bất tận của hang sâu.
Cao điểm cho chuyến đi nầy, sau 500 bậc thang lên xuống là bức tranh kỳ diệu thạch nhủ như dòng thác khổng lồ Niagara, đông đặc lại trước mắt, ánh sáng của ngọn đèn soi vào màu đá tảng lạ lùng … Xanh biếc ngọc thạch, vàng cam nắng chiều, nâu hồng của phù sa thân yêu. Từ trên cao, thạch nhủ như dòng nước từ thác ngàn chảy xuống, đông đặc lại tự nghìn năm xưa, màu óng ánh dưới ngọn đèn vàng …
Chúng tôi lặng lẽ nhìn chunh quanh, mắt như dán vào khung cảnh kỳ diệu. Có trèo năm trăm bậc thang lê xuống thì cũng đáng công khó nhọc.

2 Historic tour

Con đường rộng rãi, những nấc thang xuống được đóng bằng gỗ, có thể dùng xe lăn cho người tàn tật. Quanh co một đoạn thì vào một căn phòng to, ánh sáng đèn low voltagne** dọc theo vách đá vừa đủ soi sáng, chập chờn những chiếc bóng. Dừng lại, trước mắt hàng băng gỗ xếp thành hình vòng cung, người hướng dẩn chờ mọi người an vị chung quanh rồi giải thích : đây là Historic Entrance, lối vào hang đã được tái khám phá từ những năm 1790s, khi người di dân Châu Âu mới sang định cư vùng đất đồi xanh mượt. Tình cờ lạc vào hang sâu, khám phá ra saltpeter [ chất lưu huỳnh, diêm tiêu ], dùng để chế thuốc súng. Vào những năm chiến tranh 1812, vì nhu cầu đạn dược lúc bấy giờ, các nhà kinh doanh, các chủ nhân mang nô lệ vào khai thác vùng mỏ thiên nhiên nầy, dọc theo con đường dẩn vào hang, di tích còn lại là những ống gỗ dẩn nước chạy dọc theo đường hầm vào tận trong hang .Con đường chính và căn phòng rộng nửa mẫu nầy nằm 140 feets sâu trong lòng đất.
Chúng tôi theo người hướng dẫn tiến vào trong đôc đạo, càng xuống sâu, bóng tối dần theo, những điểm dừng chân kế tiếp nhau là:
Methodist Chuch trong lòng đất : Bên trong đường hầm chính, là căn phòng rộng, trước mắt một tảng đá cao, trên trần thấp còn dấu màu xám đen, trước đây, hãy hình dung những ngọn nến chập chờn, ngài Mục Sư giảng rao lời Thiên Chúa, chunh quanh là những tín đồ ngoan ngoãn, bên ngoài là không khí ngột ngạt của ngày hè nóng bức … A! Căn phòng có máy điều hoà thiên nhiên dành cho những người con ngoan của Chúa.
Indian Artifact: Rời khỏi nhà thờ, qua Gothic Avenue, đường hầm thoai thoải, vách đá chập chùng, dừng lại, dấu vết của người Indian đã dến nơi đây là những dụng cụ thô sơ, dùng để cạo lấy chất diêm sinh từ trong vách đá, trên tảng đá cao sát trần, những chiếc giày cỏ thô sơ, những túi da chứa phẩm vật, thức ăn, nước uống …
Giant's Coffin: Căn phòng dài kế tiếp, chia ra làm hai ngã, phía bên phải nhìn lên vách, là một tảng đá lớn nằm ngang, dưới chân là những màu sắc hoa văn, đá xám lẫn lộn với vàng cam, giống như tác phẩm của bàn tay người thợ môc khéo láo chạm trổ, nhìn nguyên hình, tảng đá giống như chiếc hòm khổng lồ, tên gọi của cảø căn phòng. Phía bên trái là một đường hầm khác, sâu hun hút, bóng tối như đêm ba mươi, phía bên nầy, thông xuống dưới là con đường nhỏ dẩn vào một lòng hang sâu, chỉ thấy bóng người dần khuất theo ánh đèn sáng chập chờn.
Sidesaddle Pit: sau khi vượt qua Giant'ts coffin, và con dường nhỏ dẩn xuống, chỉ có thể đi từng người một, dừng lại một chút ở Wooden Bowl room đủ cho mọi người nhìn quanh bàng hoàng, trong lòng hang thăm thẳm nầy, nơi quanh năm ánh mặt trời không thăm viếng, tiếng tịch mịch như tiếng đập của trái tim trong lồng ngực của chính mình, tiếng thở của người bạn đồng hành âm thanh như chìm lắng. Người hướng dẩn gọi mọi người quay quần, hãy nắm lấy người thân, vì khi ánh sáng vụt tắt, sẽ không còn nhìn thấy chính bàn tay của mình. Bóng tối, trong một phút giây, như bao phủ, ngộp ngạt cả người. Khi ánh diêm loé sáng, dù chỉ là ngọn lửa mong manh, như ánh dương rực rỡ sau bóng đêm. Nhìn bóng người chunh quanh, những ánh mắt long lanh, như lẽ huyền diệu của tạo hoá, con người bỗng nhỏ nhoi, như hạt cát, như giọt sương …
Bottomless Pit: vách đá vừa đủ một người đi qua, dưới chân là hang sâu không thấy đáy, ánh sáng đèn mập mờ, bóng tối che ần hiện những hình thù đá tảng, dựng lên nhau như thách đố thời gian.
Fat man's Missery: con đường nhỏ từng người qua trước đây trở thành con đường mòn dạo mát, đúng như tên gọi, người mập thật là khốn khổ, có vào con đường nầy mới thấy sức mạnh của dòng sông nước ngầm, cấu tạo của cả vùng hang động chằng chịt như trận đồ, biến hoá kỳ diệu, con đường chỉ có thể nghiêng tấm thân trăm cân anh của người nhỏ con để lách qua. Ngoằn ngheò như ruột gà, quanh quẩn như không lối thoát, tưởng là đã qua, thì lại nhìn vào khung trần thấp, chỉ có cách khom người nửa chui nửa lần để tiếp tục, nếu không muốn vĩnh viễn làm bạn cùng đá tảng.
Great Relief hall: tầng thứ ba trong lòng hang, 280 feet dưới lòng đất, nơi dừng chân sau đoạn đường chiến binh vừa qua, là phần thưởng tuyệt vời, không vượt giao thông hào, không phải bò hoả lực, không thể hình dung được, những ngạc nhiên tiếp nối, sau mỗi đoạn, tưởng đã đến điểm cuối, nhưng không ngờ lại còn những đợi chờ khác trước mặt.
Nghỉ chân cho mọi người lấy lại hơi thở bình thường, người hướng đạo kể về những sinh vật sống trong lòng han. Dơi là loài sống về đêm, có thể sinh sống trong hang bên cạnh những côn trùng khác như cuốn chiếu, châu chấu trắng …vì quanh năm không có ánh mặt trời, những sinh vật bé nhỏ nầy gần như trong suốt, loài cá tôm sống trong lòng hang, theo con sông ngầm, không có mắt, các nhà bảo vệ đang cố gắng thống kê và duy trì chúng lại vì đã gần tuyệt giống.
Thưc vật trong hang cũng hiếm hoi, vì không có ánh mặt trời cho nên ngay cả các thực vật cũng không tồn tại. Nhưng do bàn tay con người, ngọn đèn Néon chiếu vào vách đá, ánh sáng đủ cho rong rêu sinh trưởng, những nơi có ánh đèn, trên mặt đá mọc những chấm mịn như tơ màu xanh lá trộn lẫn màu xanh ngọc trông rất lạ, tuy nhiên để bảo ồn thiên nhiên, trong điều kiện hiện nay, những ngọn Néon đang đựoc thay thế bằng bóng đèn Low wattage Incandessen, các nhóm rêu mọc bám theo vách đá được chùi lau sạch sẽ.

3 Violet city lantern tour

Nắng buổi chiều long lanh, đoàn người tập trung lại dưới hàng cây xanh, anh hướng dẫn trong bộ đồng phục Ranger màu ka ki vàng tuổi trung niên, đứng nhìn quanh một lượt, anh chậm rãi đếm số người, trước mặt anh là mười sáu ngọn đèn bão, anh chậm rãi đọc lời cảnh cáo, một lần nữa nhắc nhở mọi người, vì phương tiện cấp cứu cũng như con đường trắc trở trong hang, yêu cầu mọi người nên lượng sức khoẻ, không nên vì bất cứ lý do nào mà tham dự chuyến đi không cần thiết.. Nhất là không nên vì tự ái và sợ mọi người cười chê vì đã bỏ cuộc. Sau khi đã lượt qua, nhấn mạnh lại, anh hỏi thêm một lần nữa trước khi khởi hành …
Đoàn người rồng rắn theo sau, con dốc nhỏ, hai hàng cây xanh mượt, tiếng lá reo rì rào. Khe nước mùa nầy cạn khô, hai bên bờ mọc đầy cỏ dại. Dừng lại bên bờ xi măng trước cửa hang, tiếng nước chảy từ trên cao hoà cùng tiếng ve cuối mùa thê thiết.Một lần nũa đứng trước miệng hang, anh hướng dẫn gọi lần cuối cùng, khi mọi người xác nhận là sẳn sàng, anh ra hiệu cho người phụ tá, anh nầy lặng lẽ đến chờù mọi người đi qua kiểm điểm nhân số và soát vé. Đoàn người trực chỉ vào độc đạo. Aùnh đèn bão lung linh, Cùng con đường chính từ ngày hôm qua vào theo Historic tour, những ngọn đèn điện nhỏ soi sáng con đường nhân tạo dẩn vào lonøg hang. Khi qua khỏi căn phòng đầu tiên, nơi hầm mỏ cũ, ánh điện không còn soi sáng, từ bây giờ chỉ còn lại ánh sáng của ngọn đèn bão theo bước chân. Bóng đoàn người chập chờn nhảy múa in vào vách đá.
Dừng lại dưới chân tảng đá dùng làm Altar cho Methodist Chuch ngày xưa, anh nhắc lại lịch sữ, dấu chân người đầu tiên đã đặt vào vùng hang động nầy, gồm có ba hang dài là Joppa Ridge, Mammoth caver ridge, và Flint ridge, những đồ vật nhặt được trong hang, các nhà khảo cổ nghiên cứu, xác định tuổi, đoán rằng có ít nhất là 2500 năm trước Thiên Chúa, nơi nầy đã in dấu chân nhân loại. Đến năm 1798 thì tên người chủ đầu tiên ghi trong sổ bộ của quận Bowling Green là Valentine Simons
Nhưng mãi đến 1841, khi người nô lệ Stephen Bishop, chuyên huớng dẫn du khách vào thăm viếng hang tìm ra Snowball Room, năm trước đó thì Bishop đã khám phá ra Echo river và Mammoth dome. Anh được trả tự do năm 1856, và mất một năm sau nữa. Suốt cuộc đời anh gắn liền với Thạch động nầy, cho đến khi qua đời hưởng thọ ba mươi sáu năm
1917 Floyd Collins tìm ra Crytal cave trong Flint Ridge, trớ trêu thay, chính ông lại mất đi vì bị chôn trong hang cát [Sand Cave]. Khi ông vào, hang sụp, mọi cố gắng giải cứu đều thất bại, ông mất sau mười bảy ngày.
Đến 1926 thì president Calvin Coolidge chính thức nhìn nhận diện tích của Mammoth cave Naional park là 20,000 acres đất đai bao bọc. Và cho đến tháng bảy năm 1941 thì trở thành National Park, nhung chưa kịp tổ chức ngày lễ chính thức thì cuộc chiến tranh thế giơiù thứ nhì bùng nổ, phải chờ đến tháng chín năm 1946 thì mới được tổng thống Franklin D. Roosevelt cử hành.
Đến năm 1972, sau khi tìm ra được con dường ăn thông giữ hai động Flint Ridge và Mammoth thì hệ thống hai thạch động trở thành Hang dài nhất thế giới, chiều dài 144,4 dặm Anh đã được đo lai.

Bệnh viện trong lòng hang.
1839 Bác sĩ John Croghan sau khi đi chu du khắp Âu Châu nghiên cứu, trở về nước, Ông đến thăm Mammoth cave, và nảy ra ý định khai thác vùng đất nầy, ông mua lại từ Franlin Gorin với giá 10,000 đô la, ông cho xây cất khách sạn, tổ chức hướng dẫn du khách đến thăm viếng hang. Khách sạn nầy là nơi đón tiếp du khách trên thế giới cho đến 1916, bị hoả hoạn thiêu rụi. John Croghan hành nghề y sĩ từ năm 1814, ông muốn thử nghiệm cách trị bệnh lao phổi, nghĩ đến thời tiết và hơi ẩm trong hang có thể giúp người mang bệnh lao. Oâng cho xây những căn phòng đá gỗ trong lòng hang, và kêu gọi sự tham gia của các bệnh nhân, có đến 15 người tình nguyện vào cuộc thí nghiệm nầy.Nhưng kết quả không như ý ông mong muốn, vì không chịu nổi khí lạnh trong hang, các bệnh nhân chết dần mòn, một số được chôn cất trong khu nghĩa trang Old Guide's Cemetery gần miệng hang.Trớ trêu thay, vị bác sĩ nầy cũng chính là người bị lây và chết về căn bệnh nguy hiểm nầy năm 1849.

Bầu trời đầy ánh sao.
Ngọn đèn bão lung linh, soi từng bước chân theo nhau, bụi cát dưới chân di chuyển nhẹ nhàng, dấu tích của những căn phòng nằm dọc theo đường mòn, nghĩ đến bệnh nhân sắp từ giã cõi đời, nằm yên trong bóng tối, khuôn mặt xanh mướt vì ngày tháng không có ánh mặt trời, đôi hố mắt vô vọng nhìn thẳng vào khoảng không, bầy vi trùng đục phá hai lá phổi rách mướp, rạc rài từng hơi thở, trong nổi đau đớn vô cùng.Người y tá vào thăm, câu hỏi han hàng ngày, bàn tay ấm áp sinh khí chuyền chút sức sống vào cái xác lờ đờ sống dỡ, dù chỉ còn phút giây, nhưng vẫn là ánh sáng, nhìn lên trần cao, những đốm sáng từ chất diêm sinh lập loè, trông như bầu trời của đêm đầy sao, nằm yên lặng trong cái ảo giác được bay cao theo những vì sao xa tắp. Dù sự sống có mòn đi, cái chết bình an sẽ hiển hiện.
Ngước nhìn theo ánh đèn chập chờn, vào khoảng không tối đen, những giọt mồ hôi đá lân tinh lấp lánh, tôi thấy sự bình an nhiệm mầu.
Rời căn phòng chứa bầu trời đầy sao, trước mặt đèo dốc cao quanh co, khi trèo lên trên lưng chừng, nhìn lại phía sau, con đường hoa đăng lấp lánh. Có những đoạn chỉ bước theo chân nhau, vì qua khúc quanh thì không còn ánh đèn để nhìn thấy ổ gà lổm chổm. Người hướng dẩn dừng lại, ảo giác hay chính tai tôi nghe tiếng nước chảy đâu đây, ánh sáng hai ngọn đèn pin chợt bùng lên rực rỡ, soi tia nước từ trên cao chảy dài xuống phản chiếu như lưu ly, những ánh mắt long lanh nhìn lại nhau, ngôn từ bay biến, thật là diệu kỳ, dòng nước như con thác nhỏ, quanh năm suốt tháng bất tận, vì đang là mùa khô nên chỉ giống như sợi dây lụa thả xuống từ trời cao, màu huyền hoặc, lấp lánh như đang say mê vũ khúc của Cung Hằng, sang mùa mưa dòng nước nhỏ hiền hoà hay trở thành cuồng lưu thác lũ tuỳ theo lượng mưa ít nhiều đổ xuống từ trời cao.

Phiến đá tử
Theo tay chỉ của người hướng dẩn, nhìn lên mõm đá đứng chơ vơ, nghêng mình như làm dáng cùng vạn vật bình yên, im lìm, thật ra đây là nơi tìm được một xác người, nhiệt độ, cùng điều kiện khô ráo trong hang như chất ướp xác thiên nhiên và giữ cho xác chết hãy còn nguyên vẹn đến khi tìm được.Người thổ dân xấu số nầy chết dần mòn trong bóng tối, anh còn đủ dụng cụ để cạo lấy chất diêm sinh trong đá, tuổi trạc trung niên, anh mang theo túi da, thực phẩm, nước uống, có lẽ anh vào hang và làm việc một mình, vì khi tảng đá long ra lăn xuống và kẹp chặt anh trên vách, bêân anh anh còn cả ngọn đuốc dầu chai, ánh sáng tắt lịm dần, mang theo sự sống mòn mõi, anh chết âm thầm và nằm nguyên vẹn cho đến khi tìm được. Năm í976 {?}đạo luật cấm chưng bày di thể con người ban hành, xem như xúc phạm đến người chết, thì thi thể anh được dời đi (Có thể trả về cho Bộ lạc hay chôn cât tử tế?)
Căn phòng rộng chừng ba mẫu, nơi dừng chân trước khi đoàn người leo lên con dốc cuối cùng. Từ trên góc đá nhìn lại những khuôn mặt, dưới ánh đèn dầu lung linh, người hướng dẩn nhắc lại, hơn hai trăm năm trước đây, những người khai phá, cùng những du khách đã đi qua con đường hầm nầy, đứng trước vách đá nầy, nhìn quanh, bàng hoàng trước sự hình thành kỳ diệu của thiên nhiên, nghỉ chân, và cuối cùng thì quay lại con đường đã đi qua, trở lên mặt đất, nhìn lại khung trời mây bát ngát, vùng đồi cây lá xanh mượt với những trũng sâu khắp nơi do dòng nước soi mòn, trăm năm sau, những trũng sâu thành hang động, và khám phá không ngừng của con người.
Lời cầu chúc cuối cùng của người hướng dẫn, nhìn lại nơi vừa đi qua, con dốc ba mươi nấc thang không đều dẩn dắt đoàn người về lại trời xanh. Khung cửa nhỏ mở ra, nắng chiều lấp lánh sau cành lá, ba chiếc xe bus đang nằm chờ, đoạn đường ngắn trổ ra sườn đồi là con đường nhân tạo, khai phá thêm sau nầy…Violet city, thành phố tím trong lòng chúng tôi như đoá hoa man mác.

Vũ Thị Thiên Thư


NgocDung
#7 Posted : Sunday, January 2, 2005 10:44:44 PM(UTC)
NgocDung

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 232
Points: 0

Đi trong lòng quê hương mới

Chị Thiên Thư ơi , bài này của chị viết hay và cảm động quá em đọc hòai vẫn thích đọc lại mãi cám ơn chị có những bài viết hay và sống động , Mây Thu và những đoản nhật ký của chị đọc xong ký ức lại dội về...
Phượng Các
#8 Posted : Monday, January 3, 2005 11:26:43 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 17,904
Points: 17,634
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 538 time(s) in 501 post(s)
Cám ợn chị TT đăng bài này. PC cứ mỗi lần đi chơi đâu thì đều muốn ghi lại, nhưng rốt cuộc chả được bài nào.

Vô thạch động mà sâu quá, dài quá, hiểm trở quá thì cũng e dè, cứ nghĩ đến cảnh bị kẹt trong hang tối như ông thổ dân chết cóng trên kia mà rùng mình ớn lạnh. Nhất là cái hang diêm sinh thì cơ nguy bị cháy nổ sụp hầm lại càng cao, chị nhỉ.
NgocDung
#9 Posted : Monday, January 3, 2005 8:42:16 PM(UTC)
NgocDung

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 232
Points: 0

Mưa mùa

Vũ Thị Thiên Thư



Đôi chân bé nhỏ chạy lúp xúp theo Dì, đôi mắt sợ hãi ngước lên trời, trông theo đám mây đen kéo nhau bay vội vã, phút chốc như tấm màn che kín một góc trời. Dì bước chân nhanh thoăn thoắt, hai tay gom những tàu lá chuối xanh mượt đang trải ra phơi bên bờ ruộng đậu, Trân vừa cúi xuống nhặt một tàu lá lên, từng cơn giông gió quay quắt điên cuồng, rung chuyển những cành cây, tiếng sấm đầu mùa mưa tháng tư như tiếng bom đạn nổ ngang đầu, thân cây tre nhỏ gác ngang hai bờ mương lạn cũng run rẫy từng hồi dưới chân vội vã, Trân bịt kín hai tai, níu chân dì sướt mướt

- Con không đi, con không đi nữa đâu.

- Đừng sợ, có Dì bên cạnh, con ngồi xuống đây, chỉ còn một ôm nữa thôi, mình vào trại bà Tám trú mưa.

Mưa như trút nước, sấm chớp liên hồi, Dì ôm Trân vào lòng, mở khăn cột tóc ra lau mấy giọt nước mắt còn đọng quanh mi, tiếng mưa như điên cuồng quật vào mái lá, mấy cái cột tre lắc lư, bụi chuối phía sau hè trại oằn oại , hàng cây sua đũa bên bờ mương cúi rạp mình , Trân nhìn Dì

- Có khi nào giông cuốn luôn mái lá không Dì?

- Giông đầu mùa một tí nữa thôi, sẽ qua cơn, con ăn mạch nha nhé, Dì mang theo cho con nè.

Trân an tâm chui vào ngồi trong lòng Dì, miệng mút ngon lành viên kẹo mạch nha ngọt ngào

Giỗ Ngoại đầu mùa mưa, hàng năm phải vào tận vườn bà Tám Hiện để đốn lá chuối. Trân nhất định xin theo, trong lúc Dì còn bận cắt lá và đem phơi thì Trân lang thang thọc mấy hang cua, hay vớt mấy con ốc bưu to tướng cho vào thùng, chiều nay về Trân sẽ xin Dì cho vào bếp lửa than nướng lên ăn. Khu vườn chuối còn bao nhiêu là bí mật Trân chưa kịp khám phá. Cây ổi sai oằn nằm cạnh bờ ao, trái nhỏ ruột hồng, Dì bảo là ổi lộn kiếp

- Dì ơi, sao lại gọi là ổi lộn kiếp ?

- Tức là ổi mọc lên từ phân chim, sau khi chim ăn trái ổi chín cây, hột ổi không tiêu hóa rơi xuống đất mọc trở lại thành cây.

- Ghê quá, thôi không ăn nữa đâu.

Trân lớn lên bên quê Nội, mỗi năm chỉ được về Ngoại đôi lần giỗ Tết. Quê Ngoại là thiên đường của tuổi thơ, của thương vội yêu vàng.

* Cháu bà Nội, tội bà Ngoại *

Mẹ lớn nhất trong mấy chị em, Trân là cháu Ngoại đầu đàn, bao nhiêu thương yêu đổ dồn lại, lúc lên ba Ngoại còn ôm vào võng ru ngủ, lên năm Dì, Cậu còn thi nhau cõng qua cầu. Mùa mưa theo cậu ra vườn nhặt ốc, bắt cua đồng, tháng chạp theo ra ruộng ngủ giữ lúa, tát đìa, bắt mấy chú rùa con mang về bỏ vào nia, chọc cho chúng thi nhau bò, tháng tư vỡ đất cày bắt dế mèn, dế cơm !

Không còn nhớ bắt đầu từ bao giờ, quê Ngoại luôn thiết tha quyến luyến. Ngôi nhà ba gian lợp lá, vách gỗ xoài, nằm bên cạnh con sông nhỏ, nước mùa khô chỉ còn lại hơn thước chiều ngang. bờ sông bày hai bãi bùn đen, Trân thường thơ thẩn đếm mấy con thòi lòi trơ mắt ngó láo liên, mấy con còng già giơ cao đôi càng đỏ chạy tung tăng. Từ thềm nhà hai hàng tán đá xanh vuông vắn lót dọc theo dường xuống bến sông, nơi cây cầu ván bắt lơ lững, một nửa cuối cùng nối vào bằng một thân cây dừa già, Ngoại đẽo thành những nấc để làm chổ bám chân, thân cây luôn chìm sâu trong nước, chỉ bày ra vào mùa khô, khi nước sông rút gần cạn đáy. Cây cầu dừa mỗi khi bước xuống xuống phải lột dép ra cầm trên tay , hai bàn chân từng bước một, bám chặt xuống mắc khất, chỉ cần sẩy chân là rơi bệt xuống, bùn đen rất mềm, không đau , nhưng cũng đủ ngượng chín người.

Mùa gió bấc, Dì dậy nhóm bếp từ khi tiếng gà chưa gáy sáng, nhặt một ít lá dừa khô, xếp làm đôi, kê vào ngọn dèn dầu leo lét, chờ cho ngọn lửa vừa bén, cho vào lò, đổ lên một máng trấu, tiếng lách tách kêu vui từ ngọn lửa hồng vừa bén , mặt Dì dưới ánh lửa chập chờn sáng như ánh mặt trời mới mọc.Hàng năm, Dì bắt đầu tráng bánh từ đầu tháng chạp, bánh tráng đơn giản chỉ là thứ quà Tết đặc biệt của quê Ngoại, sau nầy Trân mới hiểu nhiều hơn , với Dì , đó là chi phí tiêu dùng cho ngày Tết, làm quà cáp kiến biếu hai bên họ hàng !

Tháng chạp, năm nào được theo Mẹ về Ngoại là cả một niềm hân hoan, hạnh phúc. Sáng sớm dậy, gió bấc gay lạnh, múc vội gáo nước trong lu, Dì với tay lấy ấm nước nóng phía sau lò tráng bánh pha thêm vào cho Trân rửa mặt. Lạnh thì đã có ống khói xây gạch tô đất bùn làm thành lò sưởi, hay đến đứng tựa bên miệng lò, giã vờ canh lửa, chờ cho viền trấu vòng quanh cháy đỏ, dùng thanh sắt dài và mỏng thọc vào khều ngang nhẹ nhàng, xúc một máng trấu khô cho vào, rồi mang cái thúng con chạy vào bồ xúc thêm một thúng nữa đổ cho đầy cái cần xé bên cạnh. Dì chỉ khen một tiếng giỏi giắn là không cần chờ nhắc nhở Trân đã lăng xoăng chạy đi ngay. Bao giờ đói bụng, chỉ giã vờ hỏi

- Ngoại ơi! Bánh nầy rách rồi, con xếp lại thành bánh ướt nhé .

Bánh tráng quê Ngoại nổi tiếng, vừa mỏng vừa dai. Ngoại chọn lúa từ vụ mùa trong năm, đến tháng chạp mang di xay thành gạo, nhặt hết thóc lúa lẫn lộn trong gạo rồi cho vào chậu ngâm qua hai đêm ,xả nước cho thật sạch nhiều lần ,rồi mới xay thành bột, lại tẻ nước và pha lại cho đúng lượng trước khi mang ra tráng bánh.Lò dùng để tráng bánh xây bằng gạch nung, có ống khói cao, miệng lò lót những thanh sắt mỏng nằm ngang như từng nấc thang dể lấy không khí cũng như chặn không cho trấu đổ ào ạt xuống làm ngột lữa . Trên mặt lò khoét hai lổ trống làm bếp, bếp trước đặt một cái chảo đụng thật to, bên vành chảo là một khung tròn bằng đất nung, trên miệng giăng một mảnh vải làm khuôn, bốn góc và bên cạnh khuôn vải vuông căng những sợi dây dài cột lại bằng gạch nung, nặng nhẹ tùy theo góc độ, vì khung vải phải căng thật thẳng mới có thể tráng bánh được. Phía sau là một bếp nhỏ hơn, thường để giải nhiệt hay đun nước sôi, nấu nướng thức ăn trong ngày cho đở tốn thêm củi lửa. vì sau khi đã đốt lò thì thường phải thay phiên nhau tráng bánh liên tục để phơi cho kịp nắng.Dì ngồi bên lò từ khi trời chưa rạng, bánh chín mang ra trải lên trên vĩ đan bằng lá dừa , chồng lại thành từng cao, chờ cho đến lúc mặt trời lên, màn sương sớm tan đi thì mang vĩ ra phơi. Thường, nắng tốt, chỉ mất chừng nửa ngày thì bánh khô, mang vào gở từng cái, đếm thành chục rồi cột lại, công việc nhẹ nhàng nhưng bận rộn suốt ngày. Lò tráng bánh xây trên khoảng sân vuông, cạnh con rạch nhỏ bên hông nhà, một hàng khạp da bò lớn kê dọc theo cho tiện việc mang nước lên, hàng năm sắp đến tháng chạp, chỉ cần tu bổ lại, đốn thêm lá dừa đan vĩ mới .Sau mỗi mùa tráng bánh Ngoại phải tháo mấy thanh sắt mỏng ở miệng lò ra , mang cất kỷ tránh nắng mưa chóng rỉ sét , chờ đến mùa sang năm, và trước khi mở lò Ngoại thường cúng kiến rất cẩn thận, mỗi mùng ba là ngày Tết nhà, Ngoại luôn nhắc bầy con cháu mang giấy vàng dán vào ống khói để mừng Tết, không được quên, ông lò nổi giận sẽ cho lửa cháy không đều, bánh tráng hỏng, thất mùa !.

Mỗi năm Dì tráng ba thứ bánh khác nhau, loại bánh tráng trắng, mỏng như lụa, dùng để nhúng nước cuốn gỏi, cá lóc nướng trui, dưa cải chua xào ... Gần Tết, sau khi lúa mùa đã gặt phơi xong, cũng là muà tát đìa, cá lóc, cá trê, cá rô, cá sặc, Ngoại mang về xẻ khô, làm mắm hay chứa lại trong lu chờ con cháu về ăn Tết. Cứ mỗi lần giỗ Tết không thể thiếu món cá lóc nướng trui. Ngoại đốn sẵn tre già, chẻ thành que, một đầu chuốc nhọn, khi mang cá lóc đi nướng thì xuyên từ miệng cá xuống đuôi, cắm xuống đất cạnh bờ sông, đầu cá nằm dưới, phủ lên một ôm rơm khô và đốt lửa, canh cho đến lúc tàn lửa, khều tro than và lấy nguyên xiên cá ra, cạo bỏ lớp vẫy đã cháy đen, mang vào cuốn bánh tráng với rau húng quế, xà lách non, chấm vào nước mắm pha với me chua ngọt. Chỉ nghĩ đến đã thấy cồn cào nhung nhớ.

Bánh tráng dừa là loại bánh dầy hơn, có lẫn mè, dùng để nướng và cùng ăn với bánh phồng nếp. Ngoại thường ngâm mộng nếp mới nấu thành mạch nha để dành ăn trong năm, Trân mê lắm mạch nha kéo thành sợi trên bánh tráng dừa mới nướng nóng hổi, mấy chục năm sau, những ngày lớn khôn, tha phương, bánh kẹo đầy dẫy trong ngày đầu năm, vẫn không thể quên món ăn mộc mạc do chính bàn tay Ngoại.

Bánh tráng ngọt mỏng hơn, dùng đường cát, nước cốt dừa,và mè trộn lẫn trong bột sau khi bánh khô rất dẻo, mấy chị em mang ra cuộn lại thành từng ống như điếu thuốc giả làm ngưới lớn phì phà . Bánh ướt ngọt là món không thể quên được, Trân bao giờ cũng nhắc Dì ngâm đậu xanh bóc vỏ làm nhân bánh ướt, đậu nấu chín trộn với dừa rám vỏ bào sợi, bánh vừa tráng xong, cho nhân vào, xếp lại thành từng mảnh dẹp dài hơn gang tay, khi ăn thường cuốn tròn lại, chấm muối mè rang vàng giã nhỏ ,thật là đơn giản, thật thà nhưng mấy chục năm qua vẫn nhớ.

Dì như cái bóng thân quen, mỗi mùa mỗi thứ, bao giờ về quê cũng sắp sẳn những thức ăn Trân ưa thích. Những trò chơi hàng ngày, tập bơi trên chiếc xuồng ba lá trong con rạch nhỏ đầy bóng cây xanh, cây dầm con Ngoại chuốc bằng thanh gỗ thật mỏng, bảng dẹp gần bằng nửa gang tay người lớn, tay cầm nhỏ lại cho vừa bàn tay , cầm cây dầm xinh xắn , ngồi trước mũi xuồng khua nước, vọc nước nhiều hơn bơi, cây dầm nhỏ như bàn tay thì sức nào mà đưa đẩy? Dì luôn nhắc Trân cẩn thận, sợ lao chao rồi rơi xuống nước.

Sang mùa nước nổi, trời nước bát ngát mênh mông, sóng lúa xạ lao xao, nước trắng xoá đến tận chân trời, từng chòm cây xanh trên gò cao như vết chấm phá điểm trên nền tranh lụa trắng, ngồi trên chiếc xuồng con con, đi từ liên tỉnh lộ về, Dì thường chống tắt ngang ruộng luá, dọc theo bờ ven, ranh giới cho nhửng thủa ruộng xanh là hai hàng điên điển, thân cây nhỏ mong manh, nhánh trĩu nặng từng chùm hoa vàng rực rỡ.

- Dì ơi! Hái cho Trân chùm hoa vàng kia đi

- Ngồi yên đó, Dì sẽ dừng lại, coi chừng nghiêng xuồng rơi xuống uống một bụng nước đồng bây giờ, chổ ruộng nầy sâu lắm .

Dì chống dầm xuống, giữ cho xuồng nằm yên, lột nón lá và lật ngữa ra ,hái từng chùm hoa vàng, vừa hái vừa giải thích là hoa điên điển trộn gỏi chua, hay làm nhân bánh xèo, xào thịt nạc cũng ngon lắm. Khi đi ngang đầm nước, nhìn hoa súng dại đang khoe màu, Dì lại ngưng dầm, nhổ một bó cho Trân. Bông súng ma thân màu xanh, hoa màu trắng nhụy vàng mơ, bông súng dại thân màu tía, hoa màu hồng cánh sen nhụy trắng. Tướt bỏ vỏ ngoài, thân cây bông súng bên trong rất dòn, Ngoại thường trộn sổi ăn mắm sặc kho, hay nấu canh chua cá. Dì dạy cho Trân cách lột cánh hoa súng, bên trong đài hoa là trái nhỏ ,có hột thật mịn, ăn vào nhơn nhớt. Trên đường về còn vớt thêm được một mớ rong mã đề, lá dài lằn ngoằn, trái nhỏ nhọn như trái cà na, vỏ bao quanh có khía như mướp. Trái mã đề ăn vào cũng nhớt như hoa súng, nhưng vị ngọt hơn.Chỉ con đường về nhà đã chứa bao nhiêu kỳ hoa dị thảo của tuổi thơ, cả một kho tàng vô giá, Trân chỉ muốn được đi hoài, đi mãi, đi theo màng nước mênh mông và sóng lúa chập chùng .

Buổi tối, lúc Dì ngồi may, Trân lân la chơi bên cạnh, trong tiếng kót két của chân đạp máy may nhịp nhàng. Ngọn đèn dầu leo lét soi cái bóng dài ngoằn lên vách, chắp hai bàn tay lại, đùa với bóng mình, khi thì như người đàn bà đi chợ, khi thì cánh bướm bay chập chờn hay cô thiên nga dỏm dáng .Trò chơi thật đơn sơ chỉ cần ngọn đèn và đôi bàn tay di động soi bóng in lên vách , không gian thật bình yên, thỉnh thoảng tiếng chắt lưởi của con thằn lằn tiếc của nảo nề trên vách ván, pha vào tiếng tắc kè chậm rãi trong góc nhà .Chán chê, Trân leo lên cái võng do chính tay Ngoại thắt lại bằng sợi vải thừa Dì dành dụm bấy lâu.

- Dì ơi ! Dì hát ví dầu đi

Dì vói tay đong đưa cái võng nhịp nhàng, đuổi bầy muổi đói vo ve, tiếng Dì hát ru thật nhẹ nhàng :

Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắc lẻo gập gềnh khó di

Khó đi dì cõng con di

Con đi đường bộ,Dì đi đường đời !


Đèn Sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ

Đèn Mỹ tho ngọn tỏ ngọn lu

Anh về anh học chữ nhu

Chín trăng em đợi mười thu em chờ..


Câu ca dao ngọt như mạch nha, thấm như phù sa vào ruộng đồng. Những bài hát nghe như tiếng nước chảy, như mây bay, như hơi thở nhẹ nhàng. Giấc ngũ của tuổi thơ không bận bịu âu lo, chỉ đôi câu hò đã thần tiên đầy mộng Dì vẩn ngồi lặng lẽ bên máy may, chiếc bóng đơn thầm lặng với tháng ngày, trong lòng đêm đen có bao nhiêu ước mơ, có bao nhiêu con đường, những nhánh sông con đổ về sông lớn, nước trên nguồn về mãi biển khơi!

- Dì ơi! Sao hôm nằm ở hướng nào vậy?

- Sao hôm nằm về Phương đông, Trân có thấy chút ánh sáng lấp lánh sau rặng ô môi kia không?

- Sao mờ quá vậy ? Chẳng giống như Dì kể chuyện chút nào.

- Trân phải chờ trời tối hẳn, bấy giờ sao mới sáng hơn.

Buổi tối, nằm trên đống rơm khô, trên đầu là một vòm trời đầy sao, Trân tẩn mẩn đếm, một, hai, có những ông xanh biếc, có những ông vàng hoe, Dì bảo ông vàng sắp đi ngũ, ông xanh sắp đi hẹn hò, ông sao trắng rơi xuống trần làm vương miện tuổi thơ!

Tháng chạp, mùa khô, lúa mùa đang độ cắt, những cánh đồng bát ngát vàng ươm, con rạch nước cạn khô nâu thẳm, gió bấc thổi hiu hiu .

Cuối sân, cậu Hoàng mang nóp đệm ra trải bên cạnh đống lúa vừa đập xong, mùi rạ mới thật nồng nàn, Dì mang mấy củ khoai lang Dương ngọc ra vùi vào lửa rơm, bên thửa ruộng bên kia chỉ thấy bóng tối lờ mờ, cậu Thi vừa đi tuần một vòng, đốm lửa đỏ bay bay từ ngọn đuốc rơm lập loè khuất dần, tắt ngấm. Giữa khoảng không gian im lặng, tiếng sáo trúc của cậu Hoàng thật thiết tha, từng âm thanh nhẹ nhàng cao vút.

- Dì ơi! Sao cậu hay thổi sáo trong đêm ?

- Đêm là lúc không nhìn thấy người, chỉ thấy chính mình thôi, mai kia lớn lên Trân sẽ hiểu .

Trân cầm cái lượt sừng, chải từng dòng tóc mượt, tóc Dì dài như dòng sông, đen tuyền, che kín một bờ lưng. Vết thẹo nhỏ nằm ngang như ngấn cổ, luôn che khuất dưới dòng tóc mượt mà, Trân xoa nhẹ tay hỏi

- Dì có đau không ?

- Lâu lắm rồi, đã không còn cảm giác nửa.

- Tại sao Dì lại mang vết thẹo vậy?

- Lúc nhỏ như con, Dì bị lưởi hái cắt.

Dì có ấm ảnh xoả tóc chụp ngoài hiệu Tân Thuận , mái tóc dài gần tới gót chân, Ngoại bảo đốt đi, người trong ảnh nhìn buồn như vọng phu, Trân xin lại, mang tấm ảnh cất đi. Những năm trung học sau nầy , tấm ảnh ép vào quyển nhật ký mang theo từng lớp học , cuối cùng thì chung với mớ sách vở cháy theo ngọn lửa hồng trong chiến dịch văn hoá, số phận rồi cũng trở thành tro bụi như lời Ngoại ngày xưa .

Dì theo chồng, khăn voan áo lụa, đầu mùa mưa. Không còn những ngày theo nhau ra đồng bắt cua, bắt ốc, mỗi lần về thăm lại thấy Ngoại lưng còng hiu hắt hơn. Những ngày giỗ Tết, Ngoại vẩn cắm cúi sữa soạn, mỗi vụ mùa màng vẫn dành dụm phân chia, bánh tráng Tết quê Ngoại không do đôi bàn tay của Dì, hương nhạt nhẽo. Bấy gìơ thì Trân lớn hơn , thường theo Ngoại đi cúng giỗ các nơi trong họ hàng, mùa hè, dã dám một mình theo xe đò về thăm quê Ngoại.Trân nhớ như in, tháng nào giỗ nhà ai, năm nay trong thân tộc nhà nào cưới gã, mỗi lần đi thăm họ hàng Ngoại luôn khoe

- Nhìn con bé, năm nay đã lớn bộn rồi đó.

Lần theo Ngoại sang ăn giỗ bên nhà chồng và luôn thể thăm Dì, Trân theo Dì vào buồng hỏi nhỏ

- Dì ở đây có buồn không? Về thăm Ngoại không có Dì, nhà vắng quá.

Đôi mắt Dì long lanh Chiều xuống, Ngoại bảo chào thưa ông bà để trở về, Trân nhìn thấy Dì đứng tựa cửa buồng đôi mắt đỏ hoe. Trân trở vào ôm chặt Dì rồi theo Ngoại xuống bến sông, nhìn lại vẫn thấy bóng Dì đứng tựa gốc cây dừa, thật nhỏ, nhìn theo..

Năm học đệ ngũ ở tỉnh lỵ ,về thăm nhà nghe mẹ kể lại: Dì đã ra riêng, Trân đón xe đò về thăm, căn nhà lá nhỏ còn thơm mùi tre mới đốn, nằm dọc theo tỉnh lộ ,cách chợ quận hơn cây số, chung quanh nhà trồng một vài cây ăn trái lưa thưa, hai cây dừa lửa vừa đơm bông bên cạnh cái mương đầy nước trong vắt. Vừa bước xuống xe, nhìn sang, thấy Dì đang hái rau, ánh mặt trời chói chang, nghe tiếng xe ngừng, Dì che mắt, ngước mặt, thấy cái bóng nhỏ quen thuộc băng qua đường, mừng đánh rơi cả rổ rau trong tay.

- Sao con dám đi một mình vậy?

- Con nhớ Dì !

Nắng ban trưa long lanh trong đôi mắt, Dì nắm bàn tay như những ngày nhỏ dại, đôi bóng ngã theo bước chân reo vui .Căn nhà đơn sơ, ngăn nắp, trong mỗi góc có bàn tay chăm sóc của Dì, bên cạnh cái máy may, quyển sổ tay nhỏ, ghi lại tỉ mỉ từng đồng chi thu, trong giàn bếp treo thẳng hàng mấy cái nồi chảo, ấm nước, khung cửa sổ nhỏ nhìn ra giàn mướp đầy hoa, nằm bên cạnh mảnh vườn rau muợt, ở cuối vườn, dây mồng tơi bò quấn quýt quanh mấy cái cọc tre. Chiều xuống, Dì ra giàn cắt trái mướp đầu tiên đãi con bé canh cá rô, dượng vớt mấy con ốc bưu to tướng dưới mương về làm quà

- Sao dượng lại biết con thích thứ nầy vậy ?

- Thì Dì vẩn nhắc con chứ ai, con là cái bóng của Dì mà.

Buổi tối, nằm trăn trở trên chiếc giuờng tre, Dì vẫn xoả tóc ngồi bên chiếc máy may tiếng chân đạp đều đều, Dượng chuốc tre làm đũa cạnh ngọn đèn dầu lung linh, Trân nhớ làm sao, tiếng hát êm ái, bản vọng cổ sáu câu dài tha thiết, hay những bản vắn ngọt ngào, điệu Nam ai u uẩn, bài Lưu thuỷ hành vân nhẹ nhàng!

- Dì ơi! Sao dì không hát nữa vậy ?

Những năm tháng sau trung học đi xa, quay quắt những vòng soay tuổi lớn, lâu lâu vẫn trở về thăm ngôi nhà nhỏ với Dì Dượng và mấy đứa trẻ thơ, căn nhà đã bao nhiêu lần dựng lại, mái lá thay bằng mái tôn , vách tre thay bằng vách ván, hàng cây ăn trái đã lần lượt bao mùa. Hai cây dừa xoã lá bên mương giờ đã vươn cao quá nóc nhà. Mấy đứa bé mừng chị về đứng thập thò trong khung cửa.

Từ giã con đường liên tỉnh, khăn áo về thủ đô, những tháng đầu mùa mưa lướt thướt, nằm trên gác nhỏ hầm hập sức nóng ban ngày, tiếng mưa trên mái tôn, tiếng sấm đầu mùa chìm lắng trong trăm ngàn tiếng động của thành phố. Sách vở nhai như kinh kệ, nhìn ra vòm trời hoả châu loé sáng đêm đêm, những ông sao sáng trong ký ức miệt mài, không biết ông sao trắng nào đã rơi xuống thành ước mơ, bùng lên rồi tắt hẳn? Mưa đầu mùa, mưa điên cuồng, mưa thịnh nộ, mưa cuốn trôi bao nhiêu giấc mơ, từng ngày xây đắp, mưa gào thét nhớ thương khung trời cao vút xa xôi !

Đất trời đảo lộn, dã thú nhập thành, lang thang phơ phất, lúc trở về ngang tỉnh lộ ghé lại thăm Dì Dượng, vẫn mái nhà xưa, hai cây dừa sắp lão, Dì bế thằng bé con èo uột trên tay, mặt buồn hiu hắt, nhìn quanh bầy trẻ nhỏ cũng im lìm ngơ ngác

- Sao em nóng quá vậy Dì? Em bệnh từ bao lâu rồi ?

- Đã hơn tuần nay rồi, Dì cũng không còn biết phải chạy nơi đâu nữa.

- Dì sửa soạn đi, mình đưa em đi bệnh viện Nhi đồng chửa trị .

- Mình làm sao đi được con? Thời buổi nầy !

- Còn nước, còn tát.

Thằng bé quặt quẹo, ngày nóng ngày lạnh, đêm từng đêm Dì ngồi ôm con trên tay, tiếng ru đứt doạn. Trân chạy đi chạy về, mấy vòng xe đạp con con, từng hộp thuốc chạy ra chợ trời tìm mua, Trân lén mang cái đồng hồ tay đem bán, Dì cũng bán đến chiếc nhẩn vàng cuối cùng thì thằng bé xuất viện, lồng ngực ốm trơ xương nhưng nhịp thở dều đặn, Dì không giấu nổi vui mừng, thôi thì đổi tên nó lại là Trường An, chỉ mong sao cuộc sống nó sau nầy như tên đặt .

Lần cuối cùng, sau bao nhiêu chuyến trốn đi, trở về, thất bại, lần nầy như một điềm báo, Trân ghé ngang thăm Dì trước khi lên đường đến điểm hẹn, uống ly nước chưa xong đã từ giã, Dì tần ngần đứng tựa cửa trông theo , bao nhiêu lần, từ thuở con bé ôm chân, đến khi thành thiếu nữ thướt tha áo lụa, bao giờ cũng là bóng Dì đứng trông theo Trời chuyển mưa, có phải là giọt mưa đầu mùa lất phất, giọt mưa lăn dài mặn đắng trên môi !


Vũ Thị Thiên Thư
Vũ Thị Thiên Thư
#10 Posted : Tuesday, January 4, 2005 5:27:20 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
ND
Chị loay quay trả lời 3 lần...laptop bi trở ngại rồi...
Chị sẽ viết lại....
Nhanai
#11 Posted : Tuesday, January 4, 2005 12:34:33 PM(UTC)
Nhanai

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 398
Points: 78
Location: some where out there

Was thanked: 7 time(s) in 7 post(s)

Chị ThienThu :

NA có đọc bài của chị . NA rất thích các bài viết của chị . Nếu được chị đồng ý cho phép, NA đọc một số bài / truyện ngắn của chị và sẽ mang lên tủ sách ghi âm ĐT . Trước tiên là các bài sau đây :

1. Mưa Mùa
2. Mây Thu
3. Nhật Ký Của T
4. Góc Rừng



NA
Vũ Thị Thiên Thư
#12 Posted : Wednesday, January 5, 2005 12:01:44 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Nhân Aí
Em thích baì naò thì chọn baì ấy ,
Cảm ơn em trước , chị chờ nghe tiếng oanh nha...
Hôm qua laị tuyết bên ấy...em bình an??
Vũ Thị Thiên Thư
#13 Posted : Wednesday, January 5, 2005 11:10:56 PM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Bến phà trên vùng Ngũ Đại Hồ

-Bác tưởng là bên Hoa Kỳ không có bắc [phà] chở xe và hành khách chạy nữa sao? Tôi đã đi ngang hồ Michigan là hồ lớn thứ nhì của Ngũ Đại hồ ,vùng hồ lớn nhất Bắc Mỹ bằng một chiếc phà lớn hẳn hoi.
- Có thật không? Tôi chưa nghe ai nói đến chuyện đó bao giờ
- Thì tôi đã hứa với bác là sẽ kể chuyện Ngũ Đại Hồ, chỉ sợ bác bảo tôi " Đi xa về nói phét " thôi.
- Thôi , vờ vẩn mãi, nhấp một ngụm thấm giọng rồi kể tiếp đi bác..

Chiếc S.S. Badger là chiếc phà cuối cùng chạy bằng than đá xuyên ngang qua hồ Michigan. Vào mùa hè chiếc phà nầy mỗi ngày chạy hai chuyến, tiêu thụ khoảng 55 tấn than đá, mùa xuân và mùa thu chỉ có một chuyến mỗi ngày, dùng độ 48 tấn than.
Chiếc phà S S Badger nhìn qua thì giống như loại tàu trọng tấn đi biển, mũi tàu cao vút, thân phình ra, lái tàu nở rộng, chiều ngang lớn như con đường hai chiều, có thể xuống một lần hai chiếc xe vận tải lớn. Chiều dài chiếc phà : 410 feet 6 inches, tức là gần 137 thước Anh, chiều ngang gần 20 thước Anh .Chở được 620 hành khách và 180 chiếc xe.Hạ thủy từ ngày 21 tháng 3 năm 1953, chạy với vận tốc 18 dặm Anh một giờ. Thủy thủ đoàn tất cả lên đến 50, 60 người.
Khi xe đến cảng, dừng lại làm thủ tục , trả lệ phí xong thì giao chìa khóa xe cho nhân viên phụ trách mang xe xuống hầm tàu, Vì sau đó không được trở vào xe nên chúng tôi phải mở thùng xe lấy theo các thứ vật dụng cá nhân, thuốc men, và nhất là quần áo len dầy rất cần thiết cho chuyến đi .
Trên phà có tất cả hai tầng cho hành khách và các phòng sinh hoạt, giải trí. Phía trước mũi tàu là một khoảng trống thật rộng rãi, chứa mấy hàng ghế dài có thể ngã ra nằm tắm nắng hay dựng lên ngồi chuyện trò.Phía sau gồm có hai tầng, tầng trên là quán giải khát, và bán thức ăn nhẹ, một khoảng lộ thiên, phần còn lại được che lại bằng cửa kính. Tầng dưới là bar rưọu và nhà hàng , hai phòng nhỏ nằm bên cạnh, một bên chứa TV, hành khách có thể ngồi theo dõi tin tức hay các trận banh đang mùa, bên kia là phòng chiếu phim tài liệu lịch sử. Ghế ngồi giống như loại ghế trên phi cơ, có thể ngã ra một chút để nằm nghĩ lưng .Phòng khách chính của phà trang bị như một nhà hàng, bàn chử nhật có bốn ghế chung quanh dùng dể chơi lô tô, mỗi chuyến đều có trò chơi, hoạt náo viên trình diển, kể chuyện vui, chơi nhạc…
Trong lòng phà dọc theo hai hàng hành lang ghi số, một bên là số chẳn , bên kia số lẻ, có 48 phòng ngũ nhỏ, hành khách có thể muớn với một khoảng chi phí, trong phòng có bàn rửa mặt, hai giường ngủ loại nhỏ như giường lính, một cửa sổ nhìn ra ngoài sóng nước. Chính giữa gồm có 4 gian phòng lớn, gian đầu từ phía sau là bảo tàng viện bỏ túi, trên vách treo hình ảnh 100 năm lịch sử chở xe cộ bằng phà, 50 năm lịch sử chiếc S. S. Badger. Gian thứ nhì là một cửa hàng nhỏ bán quà lưu niệm, các thứ linh tinh, thuốc men, vật dụng. Gian thứ ba là một phòng chiếu phim tài liệu, gian cuối cùng là phòng chứa các trò chơi điện tử.
Hồ Michigan là hồ lớn thứ nhì trong Ngũ Đại Hồ,, rộng khỏang 22,178 dặm vuông, chiều dài nhất ước lượng 307 dặm, chiều ngang khoảng rộng nhất là 118 dặm, khoảng đường chiếc phà S.S. Badger chạy ngang là đoạn ngắn nhất, nối thành phố Manitowoc của tiểu bang Wisconsin và thành phố Ludington của tiểu bang Michigan., dài 60 dặm, mực nước sâu 30 đến 50 thước Anh.Với vận tốc 18 dặm một giờ của chiếc phà cộng với thời gian lên xuống, cuộc hành trình băng ngang hồ Michigan mất khoảng bốn tiếng đồng hồ.
Manitowoc do người thổ dân địa phương gọi,có nghĩa là " Thiên đàng, hay Ngôi nhà của Thượng đế"[ Mundeowk, Home of the Good Spirit ] với cửa sông, bến cảng thiên nhiên thật đẹp . Vào năm 1673 những người thợ săn bẫy lông chồn tìm ra vùng đất đầy hứa hẹn nầy, đến năm 1795 Northwest Fur company đến lập địa điểm buôn bán, thu hút các sắc dân Bohemien, Pháp , Đức, Aùi nhỉ lan, Na Uy và Ba lan đến định cư, khai phá. Nhưng mãi đến năm 1836 mới thành lập thành phố Manitowoc, ba năm sau, 1839 mới thật sự tổ chức chánh quyền để trở thành quận lỵ , và một năm sau đó tòa án hòan tất. Manitowoc lúc ban đầu chỉ buôn bán lông thú, nông trại, nhưng dần dần kỷ nghệ đóng tàu thành hình lớn mạnh và đóng một vai trò quan trọng trong việc phát triển kinh tế, nhất là trong thời gian chiến tranh,với nhu cầu cấp bách sản xuất tàu chiến, tàu ngầm, hàng không mẩu hạm, chuyển vận…cho đến bây giờ, vẩn còn nổi tiếng với kỷ thuật đóng du thuyền trên thế giới
Vì đến nơi đã cận giờ xuống phà nên chúng tôi chỉ dạo sơ một vòng thành phố, chưa có thời gian đi thăm hết các nơi.Nhìn chung thì thành phố có vẻ thịnh vượng, những cửa hàng chưng bày rất đẹp mắt, những con đường thuở xưa xây bằng gạch nung đỏ được trùng tu lại, nhưng vẩn giữ nguyên, không mở rộng ra hay tráng nhựa lại .Khu phố cổ cũng được phục hồi, gìn giữ, nhìn thấy thành phố gần hai trăm năm được bảo tồn mà thương cho những di tích lịch sử của chúng ta, chỉ sợ sau nầy con cháu không còn tìm được nữa.
Giao chìa khóa xe cho nhân viên, chúng tôi tản bộ ra bờ, nhìn khung cảnh rộn rịp của bến phà, trên bãi ba hàng xe nối đuôi nhau, chiếc xe vận tải nặng chở đầy than đá đen chạy xuống đầu tiên, tôi đếm đủ số ba lần đổ xuống, sau đó là những nhân viên lái từng chiếc xe hành khách của tư nhân chạy theo, đủ loại xe, muôn màu vạn sắc, nhìn lại chunh quanh thì thấy rất nhiều người cũng trạc tuổi tôi, con gái tôi giải thích
- Ba à, mùa thu , học trò đã nhập học rồi, thời tiết mát nên quí vị cao niên thích đi chơi nhiều hơn , và nhất là không phải chờ đợi đông đảo như mùa hè, chuyến nầy gần cuối mùa rối đấy, tuần sau, thì phà sẽ nghỉ mùa đông để tu bổ, không còn chạy nữa,
Nhìn mấy ông bà cụ dắt nhau ríu rít, người thì mang máy ra chụp ảnh kỷ niệm, người thì ra sân nắng ngồi sưởi ấm, chỉ đầu tháng mười thôi mà đã lạnh se sắt, mùa đông chưa biết sẽ lạnh đến chừng nào . Giữa lúc chúng tôi còn đang quan sát khung cảnh chung quanh, tiếng còi tàu xé không gian vượt qua những tiếng động, ba hồi dài, tôi nhìn quanh, mọi ngường đang chuẩn bị hành trang, tiếng còi làm tôi nhớ lại những chuyện tiển đưa nhau năm tháng cũ, tàu súp lê một, rồi súp lê ba thì tách bến, kẻ khăn tay vẫy theo, người nước mắt đầm đìa.
Bước xuống phà, theo cầu thang lên tầng trên, nhìn qua phía bên kia, người đàn bà ngồi trên xe lăn, tôi chưa biết bà sẽ lên bằng cách nào thì trên lan can buông xuống một mảnh sắt, giống như sàn thang máy, mảnh sắt kê ngang và nâng cả chiếc xe cùng người đàn bà lên cầu thang thật nhẹ nhàng nhanh chóng. Đúng là như chuyện khoa học giả tưởng, bất cứ nơi công cộng nào cũng đều trang bị những tiện nghi cần thiết cho cả người tàn tật. Ứơc gì bên nhà có những tiện nghi nầy , nhất là trong bệnh viện như vậy giúp đở được biết bao bệnh nhân khi phải di chuyển thật khó khăn ..
Thủy thủ đoàn chuẩn bị cho phà rời bến, dây cáp cuộn lại, cầu nối rút về, tiếng máy tàu chuyển động trong hầm, mũi tàu xoay về phía cảng, ngọn hải đăng phía trái chạy thụt lùi, từng lượn sóng đuổi theo rồi mất dấu phía sau con tàu .Trên boong tàu, nắng mùa thu trong vắt, tôi đi dọc theo hành lang bên ngoài, không thể hình dung được mình đang đi trên con tàu hai dộng cơ, mỗi chiếc có 3500 mã lực, mũi rẻ nước như dao cắt thạch, thật êm ái. Hành khách hiếu kỳ cũng như tôi, họ dắt nhau đi vòng quanh chiếc tàu, quan sát qua khung cửa những hoạt động bên trong hầm tàu, nơi không được tự tiện ra vào. Thời tiết đúng là đãi ngộ chúng tôi, nắng ấm, gió nhẹ, mặc dù đã mặc áo lót cẩn thận, nhưng hơi lạnh cũng len lõi vào .
Tôi qua cầu thang lên tầng trên, ngồi ngắm cảnh hồ qua khung cửa kính, chung quanh cũng có nhiều người lục đục theo nhau vào, nhóm trẻ tuổi có lẽ thuộc trường hàng hải, họ mang sách vở ra ngồi nhom lại bàn tán, những người hành khách đi theo một phái đoàn du lịch trong chuyến xe bus đang ngồi uống cà phê, một số ra phía ngoài ngồi đốt thuốc, Thành phố Manitowoc với bến cảng nằm cạnh hãng biến chế bia Budweiser nổi tiếng nhỏ dần. Chiếc phà vĩ đại nằm kiêu hãnh bên bến bây giờ như chiếc lá trúc giữa dòng, nước xanh bát ngát, càng xa bờ mực nước càng sẫm màu, bầy chim hải âu theo sau đã bỏ cuộc, khói đen thả lên thành từng cụm như mây bay theo con tàu lang thang trời nước. Chỉ thiếu cái cảm giác và mùi muối biển nồng nàn trong không khí là có thể hình dung mình đang vượt đại dương xa tít.
Nắng chiều ngã xuống phía sau lái, tàu hướng mũi về phương đông. Một người hành khách tuổi trung niên, ngồi hút thuốc ngắm mặt trời chiều, nhìn khuôn mặt háo hức của tôi, anh đoán tôi đang thực hiện chuyến vượt hồ lần đầu tiên.
-Ông từ thành phố nào đến đây ?
- Tôi ở xa lắm, nửa vòng trái đất bên kia. Tôi mới sang Mỹ lần đầu, đi thăm con cháu, chúng đưa đi chơi, thăm viếng thắng cảnh các nơi cho biết xứ Mỹ bao la.
- Tôi có công việc làm ăn hai bên bờ hồ nên qua lại thường lắm, nhưng dù có đi bao nhiêu lần vẫn chưa thấy nhàm chán. Mỗi mùa có cái đẹp riêng, mùa hè tôi thường đi chuyến nửa đêm, rạng sáng nhìn mặt trời mocï phía sau như đuổi theo con tàu, bảy màu mây thật rực rỡ, mùa thu tôi đi chuyến chiều, nhìn mặt trời lặn bên kia mặt hồ, mỗi chuyến đi lại có những cảm giác khác nhau, gặp gỡ những người mới quen, những cảnh vật biến đổi hàng ngày, ông thử nhìn lên bầu trời, như cụm mây trắng kia, lần sau chắc gì đã gặp lại nữa.
- Cũng như tôi gặp ông lần nầy, chia tay, biết có bao giờ gặp lại nhau không .
- Tôi cầu chúc ông một chuyến du ngoạn thật vui thích
- Cám ơn ông, tôi cũng chúc ông cuộc hành trình hoàn mỹ.

Trong phòng khách đã có nhiều người tụ nhau lại, trò chơi lô tô bắt đầu, tôi ngừng lại mua ly cà phê rồi trở lên tầng trên, nhiệt độ xuống thấp, gió nhẹ nhưng cũng đủ làm tê buốt. Phương tây mặt trời chiếu những tia ngũ sắc thật rực rỡ xuống mặt nước xanh như mực. Con tàu rẽ nước để lại vệt sóng lấp lánh muôn màu. Có một số hành khách mang máy ảnh ra ngồi canh , tôi không thể diển tả được màu sắc cũng như cảm nghỉ trùng trùng, tôi cảm thấy giữa thiên nhiên, con người như mình thật là bé nhỏ so với những diệu kỳ của tạo hóa.
Ba hồi còi dài báo hiệu tàu vào cảng. Hành khách trên tàu lục đục thu dọn vật dụng, một số đã nôn nóng xếp hàng ở cầu thang chờ xuống cảng. Mặt trời vừa xuống thấp, những tia nắng cuối cùng vương vấn trên mặt hồ bát ngát vừa bỏ lại sau lưng. Đèn điện sáng choang soi xuống từ phía trái, khu bến tàu với những chiếc du thuyền màu sơn hãy còn mới mẽ đang nằm yên ngũ, bên trên là khu chung cư thật sạch sẽ như mới vừa xây xong , đứng im lặng soi bóng nước kiêu sa. Cái hình ảnh gợi lại trong tôi lúc chung cư Thanh Đa bên bờ sông Sàigòn lúc mới hoàn thành, như viên ngọc vừa gọt xong, chiều chiều cỡi Honda lang thang ra cầu Bình Triệu nhìn mặt tròi lặn, cảm giá thật xôn xao trong lòng, khó mà diển tả lại, hình ảnh nào cũng làm tôi nhớ quê hương mình, cái ao ước được xây dựng, tân trang gìn giữ, chờ đến bao giờ?
Đây là thành phố cảng Ludington, thuộc tiểu bang Michigan. Jacques Maquette là Vị linh mục người Pháp đầu tiên tìm ra vùng cù lao phía bắc của Michigan vào giữa thiên niên 1600. Đến 1847 James Ludington theo sau, mở mang, khai thác rừng cây gỗ, xây dựng kỷ nghệ sản xuất gỗ cực kỳ phát triển, và chính vì nhu cầu chuyên chở gỗ đi các nơi, thành phố Ludington phát triển, biến thành một cảng quan trọng trong vùng Ngũ Đại Hồ.
Để rút ngắn con đường di chuyển sản phẩm từ Ludington sang vùng bên kia hồ, năm 1897 Pere Maquettes Railroad xây đựng một hệ thống phà chuyên chở ngang qua hồ Michigan, hệ thống nầy vẩn còn hoạt động, và chiếc phà tôi vừa rời đi là chiếc hạ thủy cuối cùn vào đầu thập niên năm mươi.
Khởi đầu Ludington chỉ là một làng nhỏ nằm sát bờ hồ, vì nhu cầu phát triển, trung tâm thương mãi di chuyển vào nội địa, đến 1873 thì trở thành quận, nhưng cùng năm đó được nâng lên thành phố. Tháng 6 năm 1881 một trận hỏa hoạn thiêu rụi phần lớn khu phố chính, nhưng chỉ một năm sau thì được xây dựng lại hoàn tất.
1874 khi nhu cầu chuyên chở gỗ về các thành phố cảng Milwaukee và Chicago quá cấp bách, công ty Flint & Pere Maquette Railroad thiết kế mốt hệ thống tàu chuyên chở thật nặng có thể di chuyển trong vòng các cảng một cách nhanh chóng hơn, đó là tiền thân của hệ thống phà lớn nhất thế giới. Bước đầu chỉ dùng tàu gỗ, dài chừng 60 đến 80 thước Anh, chuyên chở gỗ và nông phẩm, mãi đến 1899 mới có chiếc phà làm toàn bằng sắt, dài cở 117 thước Anh, chở được 24 toa xe lửa và cả hành khách, chiếc phà lớn nhất thế giới và là chiếc cuối cùng trong hệ thống phà nầy là chiếc SS Badger hoạt động từ năm 1953.
Dấu hiệu của tiểu bang Michigan là ngọn hải đăng, tôi không biết gọi là hải đăng có đúng không, vì hình dáng thì cũng giống như ngọn đèn bão báo hiệu ngoài biển, khác chăng là nằm trong vùng hồ nước ngọt, không có mùi hăng của muối biển, không có những lượn sóng bạc đầu, tôi băng ngang qua hồ vào tháng mười, mùa thu, trời xanh biếc, mặt hồ êm ái, chỉ có sóng do tàu rẽ nước để lại phía sau, chung quanh tôi một màu xanh bát ngát không bờ bến.
Vẫn chưa hết ngạc nhiên, tôi nghỉ đêm ở một nhà trọ ngay trong khu phố xưa của Ludington, không ngờ ở Mỹ cũng có nhà trọ như quê nhà, khác nhau chăng là phần tiện nghi, nhà chỉ có bốn phòng ngủ, kiểu nhà xưa, sàn gỗ trang trí thật mỹ thuật, ấm cúng. Sáng ngày, quen dậy sớm, tôi thức dậy với mùi hương cà phê và mùi thơm của bánh mới nướng bốc lên từ sau nhà bếp, nơi đó đã sẵn sàng trên bàn ăn nhỏ một khay bánh ngọt, nước trái cây, thức ăn điểm tâm sẳn sàng, thật thịnh soạn.
Từ giã Ludington, con đường về băng qua những vùng đồi thấp cây lá muôn màu, từng khoảng đường đẹp như tranh vẽ, mỗi một loại cây lá đổi màu khác nhau, bây giờ thì tôi mới thật sự nhìn thấy màu đỏ của cây ngô đồng, màu vàng của cây phong. Trong bản đồ cũng ghi lại những vùng rừng được bảo vệ, những nơi đi xem lá cây đổi màu, chỉ tiếc tôi không phải là chuyên biên săn ảnh nên chỉ ngắm được bằng mắt, ghi được bằng tâm thôi.
Còn một thành phố dọc theo đường về, Holland , nơi sản xuất hoa Tulip màu tím than và màu đen rất nổi tiếng, chỉ tiếc là đang mùa thu, chỉ có thể mua được củ về trồng thôi, sang xuân thì hoa nở, con tôi cũng mang về 50 củ để đặt xuống vườn hoa sau nhà, hết mùa đông , tuyết sẽ tan, khoảng cuối tháng ba đầu tháng tư là mùa Tulip nở hoa…
- Thôi, ông bạn già ơi, cái xứ Ngũ Đại Hồ còn bao nhiêu là chuyện khác, hôm nào tôi rảnh rang sẽ kể tiếp cho mà nghe.

Vũ Thị Thiên Thư

Vũ Thị Thiên Thư
#14 Posted : Tuesday, January 11, 2005 6:45:25 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Nét Ðẹp Dòng Sông Hậu
Bài viết nầy do một vị giáo sư còn giữ lại....tặng cho tác giả sau hơn ba mươi năm lưu lạc...

Nét Ðẹp Dòng Sông Hậu


Ta mời em hãy tỉnh dậy giữa giấc mơ bềnh bồng , giữa ngày tháng ngao du, em có biết rằng đường hoa đã nở , và lối vào ngọt tiếng hát ca dao... Hởi em, ta sẽ không còn hát những lời ca oán than chiến tranh thê thiết, mà ta sẽ hát, em biết không , điệu Trống quân tình tứ cuả miền Bắc, điệu Nam bình lai láng cuả miền Trung, và điệu hò nhịp nhàng cuả miền Nam trên sông Hậu.
Nầy em, ăn canh rau thương quê cha xứ Bắc, uống nước ngọt sông Hậu yêu quê mẹ Miền Nam

Sóng gợn sông Tiền tôm cá nhảy
Buồm xuôi sông Hậu đọ chim bay
Trời cao lồng lộng quê ta đó
Lồng bóng mây xanh đáy nước đầy

Ta sẽ đưa em về, chân theo chân cùng bước, hồn theo hồn cùng mơ. Đây Hạu Giang muôn đời phù sa đỏ, ta và em về dệt lại nghìn thơ

Gió đồng gợn mặt biển xanh
Sóng xao tóc lúa vây quanh xóm làng

Bây giờ ta chỉ bu ồn vì một thuỡ thanh bình tàn theo nắng, nên đưa em về đây ta cũng thấy chạnh lòng.Sông Hậu ta không còn những ngày tháng thủy triều dâng mặt trường giang bát ngát, những huyền thoại êm như thơ, mơ như nhạc, nhưng em hãy ngồi xuống đây mà nghe ta kể, hai mươi năm giọt nước mắt vắn dài , đôi bên bờ từ thuở mới hoang khai…

Dòng Hậu giang từ cha sang đón mẹ
Đám cưới xưa đi hai chiếc ghe hầu
Trâm song phụng mẹ cài trên mái tóc
Theo cha về lạy hai họ làm dâu

Đẹp không em ngày xưa như huyền sử, đẹp không em Hậu một thuở huy hòang, để bây giờ như vạt nắng dần tan…Hay là

Dòng Hậu giang từ cha còn trai tráng
Xuồng giăng câu vào nhũng đêm trăng sáng
Cha khua dầm hát vọng cổ trên sông
Cô thôn nữ buông chài cười duyên dáng

Em hãy mơ với ta, những ngày tháng thanh bình, ta bơi xuồng từ Thốt Nốt vàm kinh...rồi ta sẽ đưa em, như một thuở nào cha đưa mẹ , trời tháng hai lồng lộng , đồng tháng hai cằn khô , ta sẽ vớt cánh Ô môi và hát lên bài hát cũ

Hoa dân tộc nở âm thầm
Dẫu ngàn năm nữa không tàn màu hoa

Em về Hậu Giang để thấy " điệu nước ròng man mác mỗi tháng hai..." Ta chợt cười nhớ em xa xưa , một lần về quê ngoại , em chỉ cây Ô môi hỏi hoa gì ? Nầy em cứ về miền tây , xuôi sông Hậu rồi em sẽ thấy mỗi tháng hai , trời nắng lấp loá và Ô môi nở giữa đồng khô. Nước sông Hậu hạ dần cho hoa nở thắm,và bông Lục bình trôi hờ hững giữa dòng sông...
Hởi em ! Ta đã kể cho em nghe ngày tháng xa xưa của một thuở thanh bình. Bây giờ khi trời chiều đỏ phương tây , ta thả xuồng lênh đênh trên sông Hậu ,nhìn mặt trời chiều đỏ ngoại ta buồn man mác , mẹ ta thương nhớ thương...Bởi mẹ còn thương nên ta còn lận đận , bởi mẹ còn buồn nên ta còn mãi long đong, em có thấy chăng man mác điệu nước ròng...Ngày xưa ông ngoại ta bị giết , xác vùi xuống dòng sông , những tháng năm chinh chiến , xuồng ngoại trôi bềnh bồng , nước phù sa vốn đỏ , nay pha máu người càng đỏ thêm . Và Hậu giang vẩn điềm nhiên làm mồ cho những lần thanh toán...
Nhưng thôi nhé em , hãy cứ quên đi , chuyện buồn đau xưa cũ. Em hãy nhớ Hậu Giang bằng những huyền thoại mà ta kể , em cứ thương Hậu giang bằng phong cảnh hữu tình... Nầy em sóng bạc đuổi nhau trên bờ cát, ta dừng lại trên bãi nhé em. Cứ bước xuống cho phù sa ôm đôi gót, cứ vớt trái bần xanh theo nước cuốn hững hờ , ăn đi em , muối biển mặn mà thêm tình nghĩa... Một ngày nào đó , trái bần rồi cũng trôi về biển mặn, thì bây giờ ta cứ chấm muối biển mà ăn...
Ta từ giã tháng hai đồng khô cỏ cháy , ta từ giã tháng tư vun hạt ngọc , ươm sức sống , cho r ể dài đan rối tóc lúa xanh , ta từ giã tháng năm mưa mát mạ an lành , tháng bảy về theo nước nguồn đổ phù sa ra sông Hậu . Những con đường đầy bóng mát , bên cạnh trường giang đỏ phù sa ...có phải nhớ nhung đã in bằng màu máu đỏ phù sa ấy ?
Nầy em , ta lớn lên như thân lúa sạ , ta sống bằng mạch sữa phù sa , nên em đừng hỏi tại sao ta yêu mến sông Hậu , ca tụng sông Hậu , và em cũng đừng ghen ghét sông Hậu nhé em . Nước sông Hậu như máu ta trong huyết quản, phù sa sông Hậu như sữa mẹ thơm ngon...

Sữa nguồn là đất phù sa
Ðôi bầu sữa mẹ là hoa muôn màu

Ðã có biết bao người cùng ta , chung bầu sữa mẹ , đồng loại máu đỏ thân yêu ... Em hãy ngồi xuống đây , bên bờ ven , dưới bóng mát , hay dừng chân bên bờ Hậu bát ngát xanh xanh...Và ta sẽ tiếp tục kể , những ngày tháng êm đềm , những lo âu sợ hãi những thương nhớ mênh mông , rồi em sẽ yêu mến sông Hậu , ca tụng sông Hậu , nhớ sông Hậu , như ta, như ta vậy, em biết không ! Nầy em ,

Ta về thở khói hoàng hôn cũ
Im mà nghe dòng máu trở về tim



Mời em về thăm quê hương lúa sạ
Ngắm mây trời Ðồng Tháp đất An Giang

Trái dưa leo tháng ba còn ngọt trong miệng em, tôm cá tháng mười còn thấm trong huyết quản em , nước sông Hậu còn chảy trong thân thể em...

Ta mời em về ôm chân lúa sạ
Ðể reo mừng đau xót với Hậu Giang
Mấy trăm năm từ thuở mới khai hoang
Nhạc rừng sâu vượt trời nghe đồng vọng

Em đã nghe Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc ca tụng miền lúa sạ, hồn thơ Kiên Giang còn phảng phất trong em , nhưng em hãy, v ẫn cứ nghe ta kể , về sông Hậu của ta , dưới mắt nhìn của ta, những vẻ đẹp riêng, những tình nghĩa riêng ,và chỉ riêng ta thôi em nhé...

Ngày nào bầu trời còn mây bay
Lòng ta vẫn cứ nhớ thương hoài
Vì đời còn nhiều chông gai
Trọn đời ta vẫn cứ đi đi hoài...

Em vẫn còn nhớ bài hát ta thường hát chứ ? Ta tiếp tục

Về miền Tây với bàn tay vẫy gọi ,
chào An Giang Bảy núi tiếp Láng linh

Em hãy xem An Giang như là quê hương , Hậu giang là trái tim máu đỏ , và những con kinh rạch là mạch máu , bởi trái tim bao la đầy phù sa máu đỏ đã nuôi sống cho thân thể miền nam ... Em có về An Giang mùa nước nổi mới có thể hình dung thế nào là trời nước bao la, em sẽ thấy nước đùa với ngọn lúa nhấp nhô tận chân trời.

Lúa lên theo nước ,
lúa vượt chân mây ,
lá mỏng lá dầy ,
bao la biển lúa ,
gió nghiêng gió ngã ,
sóng lúa dật dờ ...

Và em cũng sẽ nghe vang lời hát :

Lúa yêu đồng nên dịu dàng ca hát
Trên địa đàng thơm ngát hương phù sa

Nước sông Hậu đã nuôi dưỡng chí quật cường, em không tin ư ? Ta bày trò chơi nhỏ nhé : Giả sử ta là loài thù nghịch, và xuồng em là khí cụ chiến tranh, ta chống dầm dày lên ngọn lúa an lành , em sẽ thấy ngọn lúa chìm trong nước ; nhưng nầy, xuồng đi qua, và lúa lại trở dậy vui đùa cùng sóng nước, sau lũ người hung bạo đã đi qua...Vì :

Khi gục xuống là hẹn hò quật khởi
Cho
Ngàn năm bốc khói bếp phù sa…

Em cười ta đó ư ? Ta đã thần thánh hoá nước Hậu Giang và hồn lúa sạ. Nầy em, không có gì đâu nhé, ta đã không cười em chỉ biết giam mình trong những bức tường vôi, trong những tiện nghi vật chất , trong không khí ngột ngạt , trong thành phố buồn thiu nầy. Hãy cứ theo ta về An, dù vẩn là thành phố, nhưng thành phố hiền hoà với sông Hậu chạy ngang, và trong những chiều êm , em vẫn có quyền ngồi thì thầm cùng sóng nước...
Nếu em thích, mùa trăng nầy, ta sẽ đưa em về An, về Nguyễn Du hồ , về bờ đá Nguyễn Du bên sông Hậu. Em đã từng đi qua miền mù sương cao nguyên, miền cát trắng đại dương, miền cây xanh đất đỏ, nhưng ta tin rằng chỉ có đêm trên Hậu giang là tuyệt vời .
Em hãy lắng nghe, tiếng độc huyền trên sông vắng, tiếng sáo trúc ngọt ngào. Tiếng độc huyền trầm buồn ru nghìn cây ngủ say , ru trường giang bát ngát , ru hồn ta ngây dại ... Em có thấy chăng, vung chài ôm trăng bạc, em có nghe chăng điệu vọng cổ man man ... và trong lòng ta hồn thơ bừng dậy, ơi ! đêm trên sông Hậu tuyệt vời ...
Ta cùng ngồi trên phiến đá xanh, cùng nhìn về khơi xa, ta chỉ thấy trong mắt em dòng nước bạc hững hờ ...Em có nghe lời sóng thầm thì, em có thấy thẹn vì gió đêm hôn lên má ? Nầy em trăng đã lên "hương u huyền bao thiết tha " Ánh sáng đùa giởn trên nghìn sóng bạc lấp lánh mặt trường giang xa, ở Hậu giang, đêm thật là huyền diệu phải không em?
Nào mời em lên thuyền, ta cùng nhau vớt ánh trăng trên dòng nước, tóc em dài bay đuổi bắt dưới ánh trăng… Em biết không xưa có đôi tình nhân , đã thề hẹn sống bên nhau bạc đầu. Nhưng rồi tình không trọn nên đã đưa nhau đến Nguyễn Du hồ ,tự trầm trên dòng Hậu để được theo nhau về bến bờ yêu thương xa lạ. Câu chuyện buồn quá phải không em? Nào đã hết đâu, có nàng cũng đã đưa chàng bằng tình khúc " Tống biệt hành " Chàng đi, nàng về, ngày ngày ra nơi xưa tưởng nhớ. Cho đến một ngày, bệnh xưa tái phát, nàng từ biệt nghìn thu với ước mơ " Ðược đến bên bờ Nguyễn Du thả xuống một đồng tiền cầu nguyện cho người yêu." Nàng muốn được như công chúa "Anna" của phim " La romain de Vacance " đã cầu nguyện ở hồ thiêng Roma. Từ đó những đôi tình nhân hò hẹn bên bờ sông Hậu, nghe câu chuyện, thường bắt chước nàng thả xuống một đồng tiền cầu nguyện cho tình yêu. Em có vẻ không tin, nhưng đó chỉ là huyền thoại , chàng vẫn kể cho nàng nghe,và thêu dệt cho bờ Hậu những chuyện tình.
Này em, thế nhưng khi về em đừng quên ném lại một đồng tiền nghe em. Từ đó Nguyễn Du thành nơi hò hẹn, Nguyễn Du hồ thành hồ tình lụy của thi nhân, và bờ Hậu Giang thành thần linh cho những đôi tình nhân chỉ nhau thề nguyền...
Ta đã kể em nghe, ta đã đưa em về sông Hậu, những cái đẹp mộc mạc an lành của một thuở quê hương mình không có chiến tranh. Em cho rằng đó không phải là nét đẹp của sông Hậu ư? Không em ạ, đó chính là những cái đẹp nhẹ nhàng, đặc thù của sông Hậu . Ta đã trót sinh ra thương nhớ niệm hoài... Em muốn ta mô tả Hậu Giang bằng bài luận văn của đứa bé ư ? Nầy tỉnh vật, nầy bức tranh chết. Em, dù sông Hậu là bức tranh, ta vẫn muốn bức tranh linh động, có hồn. Hậu sống động, Hậu biết chứng kiến những dấu vết hằn sâu của năm tháng " Thương hải biến vi tang điền "
Hởi em, Hậu đã đẹp bằng tình nghĩa yêu thương thì Hậu vẩn đẹp nghìn đời . Em đã thấy những hàng dừa xanh rũ tóc lá gió bay , những cồn cát dãi dầu sóng nước , những cù lao yêu dấu, ruộng mía, rẫy dưa, cánh đồng xanh bóng mạ , cánh đồng vàng lúa chín . Ðôi mươi năm sau biết có còn chăng cảnh cũ, đôi mươi năm sau, biết có còn được thấy quê hương ? Em nầy, thì dại chi ôm lấy những cảnh vật tầm thường, cảnh vật không phải chỉ riêng Hậu mới có, là miền quê hương phù sa , ở đâu cũng có thể có em ạ.Thế nên ta thương nhớ Hậu Giang bằng nét đẹp của quê ta , trong hoài niệm của quá khứ an bình , tình thương vỉnh cửu.

Ở miền Bắc , ở phương Nam,
Bao giờ cánh trắng khói lam lên trời,
Hai mươi năm lẻ qua rồi
Ca dao khóc ngất trong lời mẹ ru.

Ðã đi qua một thuở một đời, nhưng Hậu giang vẫn còn hiền hoà , vẫn mang phù sa đổ về ôm chân lúa sạ miền Nam, vẫn tưới mát những cánh đồng xanh cho lúa lớn ...
Này em , ta có thể về miền quê cũ , cơm lúa sạ nồng hương, nước Hậu giang ngọt ngào , phù sa đổ như máu trong huyết quản. Em sẽ khoát nước sông Hậu rửa mặt cho lũ con thơ , rửa hết bụi thị thành, rửa thù hận chiến tranh ... Như bố ngày xưa đã mang mẹ chúng nó về Hậu Giang , nuôi chúng bằng hạt gạo hiền hoà , cho chúng lớn khôn như phù sa sông Hậu, quê cha tình mẹ dạy cho chúng yêu thương, dạy cho chúng an bằng ...

Ta về thả lá vào sông
Mơ lời ru cũ mây hồng ca dao

Dù cho nghìn năm nữa , Hậu giang vẫn đẹp vẫn hiền hoà , và lũ con xa còn nặng nợ sẽ lần lượt quay về, nhớ thương ca tụng. Gạo lúa sạ nấu bằng nước Hậu giang ...ngọt ngào thương mến...

Hậu giang ,Hậu giang
Nước tình lai láng
Thương nhớ mênh mang...

Ta mời em hãy tỉnh dậy giữa giấc mơ bềnh bồng, giữa ngày tháng ngao du ... và dừng lại đây em nhé .

Võ Thị Xuân Đào

( một chín bảy hai ) Long Xuyên






Vũ Thị Thiên Thư
#15 Posted : Sunday, January 23, 2005 10:22:23 PM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)

Thới Long, tuổi thơ ơi !

Ngôi đình làng mà trong tôi vẫn còn như bức tranh vẽ, nhũng ngày lễ kỳ yên ông tôi khăn áo đi tế thần.Tôi lớn lên như cây luá xạ hồn nhiên chờ nước lớn. Bên cạnh đình làng là ngôi trường hoc, hai hàng lớp song song, ông tôi xây một dẫy ba căn khi người về dựng làng, trước tôi là Ba và các cô chú, mỗi người đều qua cổng trường nầy.Đến thời chúng tôi thì dân số gia tăng, nhu cầu cùng chính sách cưởng bách giáo dục của thời đệ nhất cộng hoà ,làng biến thành Xã Thới Long và trường làng xây thêm một dãy bốn phòng học mới.

Trước cổng đình có ba cây sao, ông thường bảo rằng ba cây đó lớn tuổi hơn cả Ba tôi, lúc tôi còn nhỏ điều nầy không gây được một ý niệm gì hết, chỉ khi nào tôi theo Ba đi chơi ,ngồi trên chiếc xe đò duy nhất trong làng chạy đường Cần thơ về, nhìn thấy từ xa những ngọn cây sao, trong lòng nôn nao khó tả, đã tới nhà. Hay những ngày gió lên chạy chơi cùng chúng bạn, nhặt hoa sao tung lên trời như chiếc cầu lông, hoa xoay vòng như bông vụ rơi xuống, tôi chỉ muốn hoa bay cao, thật cao, chở cả tuổi thơ ngây lên mấy tầng mây trắng.

Mỗi ngày ,chúng tôi qua sông đến trường, dòng sông so với tuổi thơ thật lớn, những mùa nước lên, hai bên bờ sông nước tràn vào tận mé đường, mỗi lần bước qua đập nước ngang lẫm lúa của ông Tư Kính, chúng tôi phải nắm lấy tay nhau cho chắc, nước tràn qua mặt lộ, đường di rất trơn, té xuống ướt sách vở lem nhem.Dòng sông cũng là điểm hẹn nhau trốn ngủ trưa ra sông tắm mát, chúng tôi vừa lên ba là ông tôi cho xuống sông tập bơi, ông bị ám ảnh với hình ảnh trẻ con chết chìm , hàng năm Ba tôi vẫn phải đi khám nghiệm và ký khai tử cho trẻ con chết trôi sông .Chúng tôi sống bên cạnh bao nhiêu là sông ngòi,phương tiện di chuyển chính lúc bấy giờ ở nhiều nơi là xuồng ba lá. Mùa nước nổi đường xá ngập lụt, chỉ có xuồng mới chống qua những cánh đồng bát ngát ,trời nước mênh mông.

Trong khung cảnh địa dư và những thay đổi của thời gian, ngôi đình làng vẫn còn đứng thầm lặng thách đố. Tôi ra tỉnh học,đi về mỗi cuối tuần .Bây giờ hình ảnh của làng mạc với luỹ tre xanh với con đường mòn chỉ nằm trong sách vở. Ngôi đình làng bên cạnh trường tiểu học, nơi tôi về thăm hàng năm. Rằm tháng ba ,ngày kỳ yên, tôi vẫn trốn học về tham dự. Ông vẫn khăn áo ra tế thần, cuộc rước lễ với áo mão dầy màu sắc không còn là những hình ảnh lạ thường kỳ dị trong tâm tưởng của đứa bé lên năm, cũng như bên trong những bộ áo của Tứ tướng thiên vương hay Đào tiên cô là những người diển viên sân khấu xanh xao vì son phấn với ánh đèn. Bây giờ tôi thương hình ảnh thật bình dị ngôi đình làng với mái ngói cong, căn nhà khói làm phòng ăn mỗi lần lễ lộc.Nơi trẻ con thường lén vào bẻ đuôi heo quay cột giấy bóng đỏ ra ngoài chia nhau ăn .Bà tôi cấm tuyệt chúng tôi ,không dược ra phía sau đình đùa chơi với trẻ con trong làng.Từ bên trường học nhìn qua hàng cây gáo,cây bàng, lau lách và cỏ tranh mọc tràn lan , che khuất , chưa kể đến những chuyện ma quỉ lộng hành trong buổi trà dư tửu hậu. Sau nầy ông tôi mới giải thích là phía sau đình là khu nghĩa trang ,nơi chôn các chiến sỉ Hoà Hảo tử trận. vì địa thế của đình làng,hai mặt là sông nước, không còn đất đai để phát triển ,chợ dời về bên kia sông , nghĩa quân đào hầm và gài chông để bảo vệ đình làng và cũng để chống lại Cộng quân về khuấy nhiễu .

Những năm tuổi nhỏ ở Thới Long bình yên như lúa xạ ngoài đồng, đi học hàng ngày với con chó Kiki, chạy chơi trong sân trường, nhặt lá bồ đề về ngâm,chờ cho lá mục hết chỉ còn lại gân lá, mang ép vào sách vở.Hoăc chờ ngày nước lên được nghỉ học, ra sau vườn nhà bắt cá lìm kìm, mang về nuôi trong bình thuỷ tinh….

Những thay đổi chính trị không vướng bận gì .Chiến tranh là nhũng đêm đang ngũ say Bà ôm vào nằm trong hầm trú đạn , Ba mở cửa ra cho người vào để băng bó vết thương, thường thì vết đạn bắn sẻ, hay là đạp phải chông. Tôi lẻn theo Ba vào phòng làm việc , lúc đầu Ba bảo trẻ con đi ngủ đi, nhưng dần dà Ba cho tôi cầm đèn soi, hay sai vặt , lấy kềm kẹp và chỉ may , mỗi lần có người gọi cửa ban đêm là tôi cũng theo Ba thức dậy. Ba không bao giờ hỏi, tôi cũng chỉ im lặng phụ Ba băng bó,cầm máu, trấn an bệnh nhân ,ngồi chờ trời sáng để đưa di bệnh viện giải phẩu gắp những viên đạn nằm sâu gần những bộ phận quan trong trong cơ thể mà dụng cụ thô sơ của Ba không giúp được. Cộng sản chỉ là hình ảnh những xác người nằm dưới xuồng phủ chiếu lát. Những tối kèn tây thổi bên kia bến đình ,và đạn bắn hai bên sông . Sáng đi học ngang đồn nghĩa quân,gạch đá ngổn ngang, kẻm gai còn chặn lại. Hay những chiều có người bà con xa bơi xuồng về báo tin cộng quân đang kéo về khu Giáp Nước, mai Ba không nên đi tỉnh vì đã có thông báo là sẽ bắt cóc Ba mang về trong bưng biền , cả vùng chỉ có Ba là người thầy thuốc duy nhất , nổi tiếng lương sư và rất khéo tay băng bó vết thương.

Tôi học năm cuối cùng tiểu học, chiến tranh càng thấy gần hơn, hay vì tôi hiểu rõ hơn. Mỗi ngày Ba lên công sở nhận công điện, có những ngày về nằm vất vưởng không buồn ăn trưa. Tôi thấy chiến tranh thật gần khi Ba tôi cầm tờ công điện màu vàng trong tay mà run rẩy, nhà đang chuẩn bị giỗ, Bà tôi ngồi xé lá chuối để chuẩn bị gói bánh tét, tôi nhúng dầu lau cho mượt, Mẹ tôi hỏi Ba:

- Anh bệnh hả?

Nhìn Ba xanh như màu lá tôi dang lau.Ba nhìn Mẹ nói:

- Công điện báo tin: Chú Năng con Cô Tám tử trận .

Cả nhà ngẩn ngơ, Chú Năng vừa về chúc Tết cả nhà tuần trước. Chú đang đóng quân ở Chương Thiện, dưới quyền chỉ huy của Bác Sáu, bị phục kích tử trận tối qua. Bà tôi lau nước mắt khoát chiếc áo bà ba trắng vào và bảo Ba

- Thôi để Má đi báo tin cho.

Chú Năng là người em họ đầu tiên Ba tôi ký nhận, Chú cũng không phải là người duy nhất trong họ tử trận,tháng sáu cùng năm Ba tôi dậy nửa đêm, Chú Trò con bà Tư bị bắn sẻ, chú chết trên tay Ba,, mùng ba Tết năm sau Ba nhận một lúc hai hung tin,con Bà Năm,cả hai chú bị ám sát chết cùng ngày. Tôi mất chú Tư ,mất đi nguồn tài trợ, chú Tư làm Đại diện xã, cũng là người mang sách kiếm hiệp Kim Dung về cho tôi đọc hàng ngày. Bà tôi cấm không cho đọc những thứ nhảm nhí đó, tôi thì chán đọc chuyện thơ Tấm Cám, Phạm Công Cúc Hoa…Chuyện kiếm hiệp mở cho tôi một chân trời mới có núi non hùng vĩ,có những hiệp sĩ cứu nhân độ thế, hành hiệp giúp đời, và nhất là không sợ hết chữ để đọc, mỗi bộ dài chừng chục cuốn.

Cuối năm học tôi khăn gói về tỉnh thành , không còn những ngày thơ thẩn trong vườn cây vú sữa của Bà, không còn nằm vắt vẻo trên nhánh cây chờ chim hót trưa hè.Mùa mưa cũng là mùa nhập học, bây giờ áo dài trắng thướt tha, mỗi cuối tuần về nhà, đi ngang qua cầu xi măng thay cho cầu gỗ nối hai bên bờ sông.Tuy nhiên ông vẫn còn ra đình làng tế lễ hàng năm, và tôi vẫn còn trốn học về tham dự…

Mỗi lần ngồi trên xe đò về quê,nghe mấy anh lơ xe cải nhau giành khách hàng buông miệng:

- Mầy có dám thề không qua khỏi lộ tẻ Bằng Tăng .?

Lộ tẻ Bằng Tăng có phải là tuyệt lộ, hang hùm, truông nhà Hồ hay phá Tam Giang mà những tay anh chị đứng bến xe đò phải thề không qua khỏi?

Bằng Tăng là tên địa phương của một làng nhỏ nằm cách tỉnh lỵ Cần thơ 30 cây số về phía tây bắc, bên cạnh dường liên tỉnh số 9 nối liền Long Xuyên Cần Thơ.Thời Đệ nhất cộng hoà đổi tên là Xã Thới Long. Từ ngoài tỉnh lộ đi về hướng sông Hậu Giang nhìn thấy chòm cây với ba ngọn sao cao vút, đó là dấu tích còn lại của hàng sao trồng trước cổng đình làng.Cũng là nơi tôi sinh ra và lới lên.Nơi tôi nhởn nhơ rong chơi với con chó Kiki, người làng thấy tôi chạy chơi là biết con Kiki quanh quẩn đâu đây.Họ vẫn thường bảo bọn trẻ con tránh xa vì

- Con chó đó dữ dằn lắm,giống chó săn,cắn chết người như chơi.

Lúc tôi học tiểu học ở Bằng Tăng thì hệ thống hành chánh đã thiết lập. Trong làng có Đại diện xã, Uỷ viên cảnh sát, thư ký,hộ tịch…thay cho các chức vụ đặt ra từ thời quân chủ. Những ông cả,ông chủ,ông hương… chỉ còn là hình ảnh khăn the áo thụng ngày kỳ yên ra tế thần thôi.Tuy nhiên, ông tôi vẫn còn giữ lại bộ sổ điền địa trong làng. Ngày ông mộ dân về xây dựng làng xã và chia xẻ đất đai , ông đã ghi chép cẩn thận , định ranh giới đất công, phân biệt với đất của tư nhân , xây trường, lập chợ. Ông là người xây hai lớp học đầu tiên, mời và trả lương Thầy giáo về dạy cho trẻ con trong làng, sau nầy trở thành trường tiểu học Thới long. Tôi đến trường khi mới lên năm, thời đó trẻ con ở vùng quê đi học rất muộn ,có những học trò tuổi không kém thầy cô bao nhiêu.. Nhưng ông bảo thầy giáo:

- Thầy cho tôi gởi cháu vào lớp, đi cho quen thầy quen bạn.

Tôi là học trò bé nhất lớp,thường được ngồi gần bảng và bàn của thầy cô.ông đã có lời gởi chỉ đi cho quen ,nhưng rồi mỗi năm tôi đều lên lớp nên cuối cùng không đủ tuổi để vào đệ thất trường nử trung học ,Ba phải làm đơn xin miễn tuổi cho tôi vào trường .

Mỗi ngày ,tôi đi học thì con chó Kiki vẫn theo như hình với bóng. Nó là giống chó săn của Đức. Ông nuôi từ lúc dứt sữa mẹ , nó vừa theo bảo vệ và bầu bạn với tôi. Những ngày tuổi nhỏ Ông vẫn thường nhắc nhở tôi phải cẩn thận,không được đi chơi xa, lúc nào cũng phải có người lớn trông chừng. Ông chỉ sợ tôi bị bắt cóc mang đi . Mặc dù bấy giờ Ông đã về hưu không còn tham gia vào các hoạt đông trên chính trường, người làng vẫn có thói quen đến cầu cứu, từ việc tranh chấp đất đai, đến việc phân xử trong nhà…

Chuyện bắt dầu từ những năm tôi chưa sinh ra, chỉ nghe mọi người kể lại. Lúc đó ngưòi làng không dám gọi tên chỉ goi Ông Ba theo thứ sinh trong nhà, và cũng để phân biệt với Ba Cụt tức là Trung tướng Lê Quang Vinh là cháu gọi Ông bằng cậu. Lúc Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ khai sáng ra đạo Hoà Hảo thì Ông xuống tận Đốc Vàng xin qui y. Sau đó về làng thì dạy dân ăn ở theo mẫu mực và đạo đức của Đức Thầy. Những năm Việt Minh thì Hoà Hảo có cả một binh lực hùng hậu, nhưng mỗi địa phương có một vị lảnh đạo, các tỉnh miền Tây thời bấy giờ thì tướng Ba Cụt rất nổi tiếng. Tổng hành dinh đặt ở quận Thốt Nốt,trong làng Trà Bay,cách tỉnh lộ chừng một cây số. Đó là nơi dưỡng quân cũng là nơi giử phạm nhân chờ phân xử.

Quân dội của Tướng Lê Quang Vinh hầu hết là những trai tráng trong vùng,theo đạo Hoà hảo. Tôi cũng không quan tâm đến công hay tội, kiêu binh hay loạn tướng,anh hùng hay thảo khấu, chỉ biết là dân quanh vùng đều sợ hãi, nhắc đến tên chỉ dám thì thầm cùng nhau . Mỗi lần hành quân về thế nào cũng có những tội phạm nằm chờ phân xử . Mọi người thường bảo nhau đến gặp Ông Ba, nhờ ông giải quyết thì chuyện sẽ xong ngay. Ông Ba là người được Tướng Ba Cụt kính nể nhất,vẫn thường về vấn an và tham khảo cũng như quyết định kế hoạch,và cũng là người có thể khuyên bắt hay tha, nhưng ông tha nhiều hơn bắt, bởi thế mọi người biết tiếng tăm , mỗi lần có thân nhân bị giam ở tổng hành dinh là mau đến đón Ông sang, bộ đội đóng ở dinh bộ thấy ông là biết lại đến tha người .

Vì những lần tha nhiều hơn bắt tội mà người địa phương thương kính Ông nhiều hơn , nhưng ông vẫn thường bảo rằng:

- Phàm ở đời chín người thương cũng còn một người ghét, kẻ gian phi vẫn đầy dẫy ,cẩn thận vẫn tốt hơn.

Đó là một trong những lý do tôi có con chó Kiki theo như hình bóng.

Những huyền thoại về Tướng Ba Cụt làm cho mấy tay anh chị đứng bến xe đò phải e dè. Nhắc đến chỉ sợ tai vách mạch rừng, dù những sự kiện sảy ra ,mọi người vẫn không tin rằng ông có thể bị ám sát hay thủ tiêu ,một ngày nào đó tướng Lê Quang Vinh sẽ trở về và nổi dậy ,bấy giờ công tội sẽ phán quyết và không ai muốn mình là kẻ có tội đối với Tướng Ba Cụt .Mỗi năm trong làng vẫn tổ chức ngày giỗ vào ngày chiến sĩ trận vong , nghĩa trang của các chiến sĩ Hoà Hảo nằm cạnh nhà lồng chợ ,nghĩa quân thường trú đóng để bảo vệ chung quanh, sau nầy đồn nghĩa quân dời về đầu chợ .Giỗ long trọng như ngày hội, bao nhiêu là heo ,gà vịt quay chè xôi … Hương chức,hội tề, bổn đạo , đều đến tham dự, chè chén linh đình.

Tôi lớn lên trong những hình ảnh màu sắc của ngày lễ kỳ yên, lễ kỷ niệm ngày khai sáng đạo Hoà Hảo…Trường tiểu học nằm bên cạnh đình làng. Ngày rằm tháng ba hàng năm là ngày tế lễ. Kiệu hoa đến rước sắc thần và gươm lịnh từ đình làng, cuộc rước lễ bắt đầu, sang sông ngang đồn nghĩa quân, nhà lồng và hai dẫy phố chợ… dẩn đầu bằng đội lân mã,với Tề thiên ( Hình dạng con người và là đại đệ tử của Huyền tăng Tam Tạng trong thiên truyện Tây du ký, người làng dùng biểu tượng của ông để “diệt gian trừ tà” ) ông Địa ( biểu tựơng của an vui ) Trước cửa mỗi nhà đều treo pháo đỏ và bày hương án với nghi ngút khói hương. Những cửa hàng còn bày bánh kẹo để ông Địa đến nhận lấy và phân phát cho trẻ con.

Chiều đến mẹ cho chúng tôi tắm rửa thay quần áo mới để theo ông đi cúng Thần.Bà tôi bảo người làm bưng mâm sôi nếp ,bánh trái mẹ sắp sẳn, trứơc là cúng Thần sau đó đi xem hát bộ diễn tuồng.Chúng tôi được vào ngồi cạnh Bà,nghe giải thích từng lớp tuồng đang diễn, hầu hết là những điển tích, chuyện ta hay chuyện Tàu Bà đều thuộc nằm lòng. Và hầu như mỗi năm chúng tôi đều ngủ gục trước khi lớp cuối cùng diễn xong. Dù năm nào chúng tôi cũng năn nỉ Ông đánh thức dậy đễ đi xem xây chầu,nhưng mãi đến năm tôi học lớp nhất trường làng mới chịu tỉnh giấc để theo Ông.

Tôi rời làng đi học xa ,hình ảnh quen thuộc của những ngày lễ hội không còn gây được những háo hức chờ mong như thuở nhỏ, tuy Ông vẩn còn chủ tế hàng năm,nhưng bây giờ tôi đã có những mối bận tâm mới. Con chó Kiki già yếu, lúc tôi vào trường trung học tỉnh lỵ cũng là năm con Kiki từ giã cõi đời.Tôi mất đi người bạn tung tăng khắp nơi. Mỗi cây số đường về làng là tuổi thơ tôi vạn dặm.

Thời Đệ nhị Cộng hoà, Bằng Tăng cũng thay đổi nhiều . Làn sóng Mỹ viện trợ với những ngôi nhà xây bằng gạch in cát trộn xi măng mái lợp tôn , thay cho vách lá kèo tre. Những chiếc xe gắn máy Nhật đã vào làng vào xóm, những cây cầu gỗ bắt ngang sông rạch đã được thay thế bằng cầu móng đá xi măng. Dân làng đã dùng những máy cày, máy xới đất loại nhỏ, lúa thần nông còn gọi là lúa ba tháng đã thay lúa xạ … chương trình cải cách ruộng đất thay đổi quyền sở hữu và cuộc sống của dân làng. Cuộc chiến tranh giữa hai bên Quốc Cộng vẫn diễn ra hàng ngày , đã thấy bóng những cán bộ nông thôn áo đen về làng, những aó quan phủ cờ và những chiếc công xa,.hồng thập tự ,về đậu ở bến đình.Bằng Tăng cũng là thí điểm xây dưng những công trình mới, về chính sách mới cũng như về nông nghiệp.

Tuy nhiên cái thân thiết mộc mạc vẫn còn. Bến đình, cây sao vẫn đứng thầm lặng nhìn những thay đổi của tháng năm. Tôi về làng mỗi năm, những ngày nghỉ lễ,những tháng hè … gốc cây Bồ đề Ông tôi trồng trước Đọc giảng đường Hoà Hảo càng lớn lên. Tôi vẫn theo Ông tôi đi cúng thần, những người dân làng chất phác vẫn đến xin Ông hoà giải khó khăn trong việc tranh chấp đất đai.

Ngày quân đội tan hàng ,chưa đánh mà thua, tôi lang thang ở thành phố ,đi tìm chút hy vọng,chút hoài mong quê hương ngày hoà bình.Tôi lăn vào công tác xây dựng, quét đường, quét rác rưởi,quét tàn tệ của chiến tranh.Tôi cố tìm yêu thương làm hành trang cho cuộc sống. Tôi què quặt trở về làng,nhìn Ông tôi già hiu hắt. Lại công tác phục vụ nhân dân, lại thanh niên đoàn ngũ hoá, cái mã hoc trò giò cô giáo của tôi thế là được đề cử đi dạy bình dân học vụ. Cách mạng ,mọi người dân đều phải đóng góp. Mấy bà cụ học trò bảo tôi:

_Tao già tuổi nầy rồi, ít lâu nữa là theo Ông bà, bộ tao mù chữ cách mạng giữ lại không cho đi sao? Mấy chục năm nay tao chỉ cần gạch chữ thập ký tên là đủ rồi.

Học được chữ nầy thì quên chữ nọ, cán bộ chính chị chính em thì lúc nào cũng thao thao bất tuyệt, đường lối chủ trương của đảng thì thuộc như sáo,nhưng cầm viết lên làm một bài luận văn tả con trâu chì chưa được nửa trang.

Mẹ thấy tôi ngày ngày đi họp hành,tối về chong đèn viết cả đêm. Người càng hiu hắt.

- Thôi con về tỉnh tìm việc đi, mai lại phải vào thanh niên xung phong đi Năm Căn Bảy ngàn đào kinh đắp đập…

Tôi trở lại Long Xuyên, tìm bạn bè thân quen cũ. Đứa đang bán chợ trời, đứa thì nón tai bèo dép râu, đứa đã vào Thất Sơn Núi Cấm… Mấy đứa em lớp sau bàn tính

- Chị khai lý lịch ba đời bần cố nông, em sẽ nộp vào trường ,lang thang hoài biết làm gì cho qua ngày tháng?

Thế là tôi thành con cách mạng, áo bà ba vào trường Cao đẳng Sư phạm . Ngày tháng qua đi, học tập như cháu ngoan, ca cách mạng thuần thành , hát như máy móc … cuối tháng kiểm điểm, xếp hàng mua nhu yếu phẩm , dành dụm chút đường, chút cà phê để mang về làm chút quà tư bản cho Ông .





Vũ Thị Thiên Thu



Vũ Thị Thiên Thư
#16 Posted : Friday, January 28, 2005 12:45:59 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Lò luyện thép


- Chấp chú ba diểm . hai cơ .
- Thằng nầy láo thật, mầy dám chấp tao ?
Thằng nhóc nắm chân cái cái ghế đẩu ngã ngang ra , thót lên nhẹ nhàng, tay cầm cục phấn vuông , chà vào đàâu cơ, đặt một tay lên mặt tấm nỉ màu xanh lá cây lót bàn, nheo mắt ngắm trái bi, một tay đở thân cây cơ dài hơn cả chiều cao của hắn, đông tác thiện nghệ, trái bi lăn lốp cốp. hai tiếng chạm nhau, một điểm ghi lên bảng .Người đàn ông bước vào, thong thả gỡ lấy đôi kính mát, xếp lại đút vào túi áo, chớp đôi mắt cho quen với ánh sáng trong quán. Mê mãi với trò chơi , thằng nhóc không nhìn thấy cái bóng cao gầy từ lâu đứng trong góc theo dõi từng cử động, ông nghĩ thầm “ Thằng nhóc chơi giỏi thật, ngần ấy tuổi đầu, ngữ ấy chắc đã tập tành từ lâu rồi ” . Chờ cho dứt hiệp chơi, ông tiến ra, gỡ cây cơ, dựng vào giá bên vách nhà, vổ lên đầu thằng nhóc, giật mình , hắn nhìn lên , ấp úng
- Câu Năm
- Ừ ! về con .
Thằng nhóc lủi thủi theo Cậu về, căn nhà mái tôn khuất sau mấy hàng trứng cá xanh mát . Cậu gọi vào
- Chị Hai, xếp cho Cậu Trọng một ít quần áo, lấy hết sách vỡ, tôi đưa cậu về quê.
- Dạ, Thưa ông Năm mới lên, Bà chưa về, ông vào nhà ngồi chơi uống nước .
- Tôi không chờ được, chị cứ thưa với bà là tôi ghé thăm, và mang cậu Trọng về quê. Thôi được rồi, để tôi viết cho bà lá thơ, chị không phải bẩm báo gì cả, tôi chịu trách nhiệm, chị không lo.
Chị người làm lo thu xếp sách vỡ, quần áo, cho vào cái túi xách tay. Cầm chiếc nón đội lên đầu, Đẩy chiếc Lambrette ra cổng, đặt cái túi vào phía trước sàn , đạp cho máy nổ, Cạâu Năm quay lại bảo Trọng
- Con ngồi cẩn thận, ôm chặt cậu, không được ngủ gục, té xuống xe đó.
Trọng riu ríu leo lên ngồi phía sau Cậu Năm, nhìn lại một lần nữa, căn nhà mái tôn trong nắng trưa lấp lánh. Con đường liên tỉnh dẫn về quê ngoại, những ngày giỗ Tết theo chân Ba Má, con đường như thêm sâu dịu vợi, trong lòng hoang mang. Rẽ vào ngã ba, hương lộ vào làng Bằng Tăng trải đá xanh mưa lầy nắng bụi. Mấy ngọn sao cao vút trước đình làng, nhìn xa ngút mắt. Chiếc xe lao đao tránh từng ổ gà, mùa mưa đã qua từ lâu rồi, để lại vết bánh xe lõm sâu trên mặt đường dài như rồng rắn. Hàng quán sơ xác bên ven đường, cạnh ngôi đình làng ngói đỏ, mấy chiếc xe lôi máy, xe lam, đang chờ khách đậu dưới bóng hàng cây trứng cá, bụi bám đầy lá xanh, đổi sang màu xám ủ rũ
Cây cầu xi măng bắt ngang con sông, nước ròng bày hai bãi bùn đen, chiếc xe khựng lại chân cầu, Cậu trả số, vượt lên , bên kia là khu chợ nhỏ, nhà Ngoại nằm gần cuối dãy phố trên bờ, phía dưới sông lơ thơ mấy căn nhà nửa đất nửa sàn. Cậu Năm dừng xe, Trọng nhìn căn nhà quen thuộc , bỗng dưng muốn khóc, lủi thủi xuống xe theo cậu, bọn trẻ từ đâu túa ra
- Ba về, Ba về
Chúng khựng lại, nhìn thấy Trọng phía sau
- Anh Sậu, anh Sậu …
Cái biệt danh Sáu Sậu do bọn nhỏ đặt thay cho tên gọi. Thằng Nguyên, trên tay còn cầm cái ống thụt bằng tre nhỏ, miệng hỏi
- Anh Sậu về chơi…
- Trọng, vào thưa ông bà Ngoại trước đi
Nhà Ngoại gồm mấy căn liên tiếp , căn đầu là phòng khách , phía sau là văn phòng làm việc của Ngoại, căn kế tiếp là phòng ngủ lớn cho cả nhà, hai hàng divan cẩm lai, ngựa gõ, cuối cùng là mấy cái chỏng cây có thành chắn chung quanh dành riêng cho trẻ con . Nối vào căn nầy là khoảng sân lộ thiên , gồm có bồn chứa nước dùng tắm giặt, dây phơi quần áo. Căn cuối cùng là nhà bếp , nhà ăn .
Bà Ngoại nằm trên võng đưa kẻo kẹt, quyển Sấm Giảng trên tay , ông đang ngồi trên ghế tách cà phê còn bốc khói Mợ gọi Trọng
- Thưa Ngoại đi con .
Quay sang cậu, mợ tiếp lời
- Anh rửa mặt , để em bảo tụi nhỏ làm nước đá
- Phượng đâu rồi ?
- Cô nó ngoài vườn sau .
- Biểu đứa nào kêu Cô vào anh có chuyện cần.
Cậu bước ra phía bồn nước, nhúng cái khăn nhỏ vào thau, lau bụi đường trên mặt mũi. Trở vào ngồi cạnh ông , mợ đặt ly nước đá xuống trước mặt, cậu nâng lên môi, hớp nước lạnh chảy vào cổ họng, hơi mát toả ra, xoa dịu lại, quên đi nắng gió khô rát và con đường ba mươi cây số vừa qua . Cậu nhẹ nhàng:
- Ba, chị Ba lo buôn bán suốt ngày. Thằng Trọng lêu lổng, con bắt gặp tại trận nó trốn học đi thụt bi da cá độ ngoài quán, thụt rất lành nghề chứ không phải tay mơ.
- Nó bây lớn thôi đã học đòi, mà làm sao chơi lại được với người lớn?
- Ba chưa thấy, con đứng rình coi, chờ cho nó chơi hết một bàn mà.
- Vậy à !
Bà Hương ngồi dậy, gỡ cặp kiếng làn xuống, xếp lại quyển Sấm Giảng, xổ mái tóc lấm tấm bạc, vuối lại cho gọn gàng, vòng tay búi lên sau ót. Xỏ chân vào đôi guốc dông, thong thả ra bồn múc nước xúc miệng, rửa mặt, rót một chén trà trong cái vỏ dừa chứa bình tích nước, trở vào ngồi lên đầu bộ ván gõ.
Phượng bước vào, mở chiếc nón lá, phe phẩy quạt ngang mặt
- Anh gọi em ?
- Ừ ! Anh mới bắt thằng Trọng về, giao nó cho cô đó.
- Đang mùa học, sao anh mang nó về?
- Trốn học thì có, anh mới mét Ba, Chị Ba cứ lo đi làm ăn, giao nó cho người làm, ở nhà tập tành lêu lổng chơi , bi da, cá độ .
- Thật à !
Phượng đặt chiếc nón bên cạnh Bà Hương , thong thả đi lên nhà trên.Trọng ngồi trên bộ ngựa gõ, mặt còn đỏ nắng trưa, cái sắc tay mở rộng, sách vở, quần áo tung toé… Phượng nhìn thằng bé từ đầu xuống chân, màu da mốc cời, cháy nắng, nó là con nhà mà như dân trôi sông lạc chợ, mấy tháng nay không về thăm, đã lớn bộn rồi. Phượng giũ mớ quần áo, xếp lại cho ngay ngắn, lật sách vở ra , xem đã học hành những gì..Xếp các thứ lên kệ, Phượng bảo các cháu
- Mấy đứa chuẩn bị đi tắm
Bọn nhỏ như bầy ong vở tổ, tung tăng đi soạn quần áo, lấy khăn tắm … mỗi đứa mang theo một chồng, Phượng dẩn cả bọn xuống bến sông, con hẽm nhỏ giữa hai căn nhà , tay cầm theo xà bông, bàn chải. Đặt khăn và quần áo, xếp ngay ngắn thành hàng dài trên cái băng bằng gỗ kê dọc theo vách nhà, bọn trẻ tranh nhau chạy xuống cầu, từng đứa nhảy ùm vào con sông, nứơc bắn tung toé. Chờ cho bọn trẻ bơi lội một lúc thoả thích, Phượng gọi từng đứa vào, thấm xà bông lên bàn chải, chà đôi bàn chân nhỏ, xong Phượng sát xà bông lên đầu, bảo chúng vò tóc cho bọt tung toé, nhúng cái khăn kỳ cọ từng đứa thả cho chúng lặn xuống nước xả tóc cho thật sạch . Trọng là đứa cuối cùng, không quen với lối kỳ cọ, vừa đau vừa nhột, Trọng oằn oại, nhưng Phượng giữ chặt quá, khi buông thằng bé ra thì cả người nó đỏ như con tôm kho tàu. Xong chuyện tắm rửa, mặc quần áo, Phượng mang thằng bé ra cắt sạch hai bàn mười ngón móng tay chân, nhìn vào mái tóc rể tre bù xù cháy nắng Ông Ngoại bảo
- Mai mang nó lại đằng Ông thợ Phát, biểu ổng hớt cua, cho nó mát.
- Tóc nó dài như con xà niêng .Chị Ba con lo làm lụng gì đâu á, chẳng có thời gian chăm sóc con cái, cứ giao cho người ăn kẻ làm….

Buổi cơm chiều, ngồi vào bàn ăn cạnh thằng Nguyên, trước mặt là chén đủa ngay ngắn, mồi đứa có phần ăn riêng. Trọng quen lối ăn uống tự do ở nhà, ngày nào Má cũng tối mịt mới về, Bao giờ đói thì Trọng gọi Chị Hai xúc một tô cơm, chan canh hay gắp thịt cá rồi ra ngoài ngồi ăn, có khi vừa ăn vừa đá cầu cùng bọn trẻ hàng xóm.Giờ phải ngồi vào bàn ăn với chén đủa lỉnh kỉnh. Nhìn con nhóc ăn đủa thật gọn gàng, Trọng thấy tay chân mình thừa thãi, nghĩ đến tối nay phải ngủ trên bộ ván gõ , không phải cái chỏng cây quen thuộc, lại càng thấy nhớ nhà hơn, nước mắt đã chực trào ra.
Trên bàn ăn của người lớn, câu chuyện xoay quanh những công việc trong ngày, mọi người dường như quên mất chuyện Trọng về nhà, không nghe ai nhắc tới tiếng nào, Trọng phân vân, không biết cái số phận mình ra sao đây, chờ cho mọi người ăn xong, theo bọn trẻ mang chén dĩa đặt vào thau nước. Tưởng là sẽ đi ra ngoài chơi. Dì Phượng gọi trở lại, bảo giúp bọn nhỏ chồng ghế lên, đứa lau bàn , đứa quét nhà, rồi đi rửa mặt. Mèn ơi ! sao mà nhiều công tác quá, thì giờ đâu mà chơi ? Tụi nhỏ không thấy phàn nàn gì hết, tụi nó quen việc nên làm nhanh chóng rồi kéo nhau lên nhà trên.
Chạng vạng tối, ngọn đèn dầu leo lét, tiếng guốc dông lộp cộp, Ngoại bưng ngọn đèn chong đi lên gác, tụi nhỏ lục đục theo sau, mỗi đứa lấy một cái áo choàng màu nâu máng thẳng hàng trên vách, mặc gọn gàng vào rồi đi cúng lạy. Thời cúng của Ngoại lâu lắm , cả bọn vào lạy mỗi bàn thờ bốn lạy, bàn thờ Phật, thờ Ông bà, bàn Thông thiên, xong kéo nhau đi xuống nhà ,tới giờ học bài với dì Phượng , Ngoại hãy còn ngồi xếp bằng trên gác lần chuỗi
Bài học với dì Phượng mới là cơ khổ, Dì dạy ở trường tiểu học, và kèm bọn nhỏ học thêm ở nhà, nhưng bài học ở nhà khó hơn, học với Dì thì phải biết, nội cái chuyện viết chữ không ngay hàng đã bị khẻ tay .Trọng khổ sở với Dì, một tiếng nói cũng không được, quen nói chuyện mầy tao với bọn trẻ gần nhà, chưởi thề như chấm câu, ba ngày đầu Trọng buộc miệng nói ra, Dì nghe được, thế là lệnh truyền :
- Đứa nào đứng gần bên , nghe Trọng chưởi thề, không vả miệng thì sẽ bị vả hai cái.
Bọn trẻ không dám cải lời, dù biết làm Trọng cáu , nhưng lệnh của Dì mạnh hơn , chỉ trong mấy ngày ăn tát, Trọng nuốt bẳng cái thứ ngôn ngữ đầu đường đó. chưa kể cái bệnh nói ngọng, dì kiên nhẩn sửa từng tiếng, nói lắp, cà lăm , không sao , Dì bắt lập lại, nói từ từ , không cần phải nói nhanh .Tên tục, biệt danh, chỉ dám gọi lén . Dì truyền lệnh cho cả bọn
- Tên nó là Trọng, goị bằng anh Trọng, đứa nào gọi Sáu Sậu sẽ bị tát .
Tất cả luật lệ Dì Phượng đặt ra, phải ráng mà nghe theo, vì trong các hình phạt quì hương thật là cực hình, một lần Trọng cố thổi cho hương mau tàn, không ngờ Dì khám phá ngay , thế là thời gian phạt tăng gấp đôi .Mẹ Trọng lớn hơn các Cậu , Dì, nên bọn nhỏ, ngay cả đứa lớn tuổi hơn cũng phải gọi bằng anh và xưng em, không được gọi mầy xưng tao, Dì cấm ngặt, mầy tao là ngôn ngữ du côn du kề, anh em phải tương kính, phải giữ lễ độ. Khi có người lớn tuổi vào nhà, luôn chào hỏi theo khuôn phép, khi vào ra chạy chơi phải thưa trình cho đùng lễ nghi .
Ngày cuối tuần, khi Ba Mẹ về thăm, cả nhà ra mừng, Mẹ ôm vào, mang theo bánh trái, thịt heo quay, mấy bộ quần aó mới. Trọng thấy Ba theo ông ngoại lên nhà trên, hai người ngồi nói chuyện gì lâu lắm. Ba xuống nhà ăn cơm , ở chơi đến chiều rồi từ giã, sau khi dúi cho Trọng ít tiền .Tần ngần đứng nhìn theo cái bóng cao của Ba và vành nón trắng khuất dần, Vậy là tất cả hy vọng được theo Ba về nhà tan như mây khói rồi …
Những tưởng chỉ ở lại dăm tháng cho tròn niên học, không ngờ lại tiếp nối cho niên học tới, Trọng dần dà quen thuộc với quê ngoại, với mấy anh em cô cậu, cũng chung nhau ngày vui ngày đùa, bên cạnh chuyện học tập hàng ngày, rập vào khuôn phép của Dì Phượng, con nhà nầy không thể thua kém, nhất là khi Dì nổi tiếng nghiêm khắc trong trường, ngôi trường làng do Ngoại xây từ khi chia dân lập chợ.
Mùa hè là những ngày thần tiên, Ba Mẹ lại mang các chị gởi về quê ngoại, thế là cả bầy cháu nội ngoại tụ lại hơn chục đứa trong nhà. Mỗi đứa đều có nhiện vụ riêng, Dì Phượng dạy học từ lớp năm cho đến lớp nhất, bộ ván gõ dầy hơn tấc, bề rộng hơn hai thuớc tây, maù gỗ lên nước đen bóng, chưa kể lau chùi với dấu dừa hàng ngày. Dì ngồi chính giữa, trước mặt là chồng sách giáo khoa cho cả năm lớp, từ chính tả đến toán pháp, không thiếu một môn nào, đọc chính tả lớp nhất, toán lớp ba , tập viết lớp năm, Trọng nhớ cây thước kẻ nằm trong tay Dì, gỏ nhịp nhàng, mỗi nét phải rõ ràng, chữ t viết gạch đầu, chữ o nét tròn trịa…bọn con trai còn đở hơn , bọn con gái còn phải học thêm may vá, thêu thùa, mỗi mũi kim đếm ba canh chỉ, mỗi mũi thật đều, hàng thẳng tắp, thấy tụi nó ngồi gò gẫm Trọng càng tội nghiệp , và hú viá cho mình.
Thời khoá biểu hàng ngày , sáng dậy, ăn sáng , vào học cho đến trưa, sau bữa cơm là tất cả được nghỉ, có thể chơi đùa tuỳ thích, chiều chỉ học hai tiếng thôi, buổi tối phải theo Ngoại lên gác cúng lạy, ngày rằm lớn thì phải lạy sám hối, một trăm lẻ tám lạy trước bàn Thông Thiên, ê ẩm cả đầu gối, trẻ con vốn mê chơi, nhiều khi mấy đứa thi nhau lạy cho nhanh, đếm nhảy số, Ngoại bắt được, phải trở lại từ đầu , cung kính, khoan thai, từ từ…
Bên cạnh những giờ giấc chặt chẽ đó, cũng không giam cầm được tuổi nhỏ đi hoang cùng những trò chơi mỗi mùa mỗi tiết. Tháng ruộng cày, đầu mùa mưa, theo Ngoại ra đồng bắt dế, về nhốt trong mấy cái hộp, hàng ngày cho ăn, nghe chúng gáy râm ran. Con dế mọi màu đen nhánh, mỗi lần se sợi tóc, chọc vào râu là sừng sộ sẳn sàng chiến đấu .Con dế lửa mầu nhạt hơn, nhìn caí lưng nở bè ra, đôi cánh vuông vắn, biết ngay là thứ dữ. Trọng giữ mấy con dế chiến lại, nuôi chúng hàng ngày, lo kiếm cỏ non, sau giờ học là chạy ngay vào thăm. Một hôm, về không nghe tiếng dế gáy, mở ra , hộp trôùng phóc, cả một hàng , không còn con nào, ngỡ bọn nhỏ làm sẩy, không lẽ nào sẩy cả năm con ? Trọng tra hỏi cả bọn, có đứa nào táy máy không, bọn nhỏ ngơ ngác…
- Tụi em cũng đi học như anh mà, hay là anh không đóng kín nắp hộp ?
- Có chứ, hộp đóng kín, nhưng dế biến mất cả . chuyện nầy kỳ thật
- Chuyện gì , mấy đứa cải nhau ?
- Anh Trọng mất hết dế, đổ thừa tụi con
- Bà thả nó chớ mất gì, côn trùng cũng là sinh vật, cũng như con người, bắt giết hại mang tội với Trời Phật.
Trọng ấm ức chui vào góc, thế là toi công, mới gò gẫm mấy thằng bên kia sông, chưa kịp cá độ nào thì mất cả. Buồn mấy hôm rồi cũng qua đi ,còn bao nhiêu trò chơi khác. Lần nầy thì Trọng nuôi cá lia thia. Mấy con cá xiêm màu óng ánh, có con vẫy xanh biếc, có con màu đỏ sậm gần như máu bầm.Trọng phải mang vợt đi bộ tận Rạch Chanh lên vườn nhà anh Tao mới xúc được con nầy. Hôm nọ còn phải đổi con cá đen lấy con cá mái mang chúng về ép. Năn nỉ xin mấy cái keo thuỷ tinh, cẩn thận thay nước, chờ cho đám cá mái thả bọt nổi, cho cá trống chung vào. Lại phải canh chừng mà vớt cá mẹ ra , không thì nó nuốt mất bầy cá con bé tí teo , lo hớt lăng quăng về nuôi chúng ăn cho mau lớn, chuyện nầy không khó, đằng sau nhà chú Tám, hàng lu hứng nước mưa chứa đầy lăng quăng, chỉ cần cái vợt và cái keo nhỏ, tha hồ vớt . Bầy cá xiêm trống thì nhốt riêng bên , cắt mấy tấm giấy cứng ngăn lại không cho chúng hăng máu đá bóng, mấy con dữ dằn chúng cắn vào thành keo miệng mồm tơi tả.
Nhưng rồi các trò chơi nào cũng có lúc chán, sau mùa cá, mấy cái keo và bầy cá con được chuyển nhượng cho đám em nhỏ. Trọng lại quay sang nuôi gà nòi chờ Tết mang đi cá độ đá nhau, trong lúc mọi người đang chuẩn bị đón Tết, Trọng lo mài nghệ chuốc cựa, tỉa lông cổ cho con gà nòi. Dự trù mùng hai sẽ ra quân, Con gà nầy loại gà ô, màu đen huyền, mồng đỏ thắm. Ba phải nhờ người mua từ trong Số Hai đường đi Rạch Giá, nghe nói trong đó có trường nuôi gà đá chiến lắm. Hồi còn ở nhà Trọng thèm thuồng thấy mấy con gà của ông Sáu Thường nhốt trong lồng tre. Chúng nó trông thật oai vệ, hàng tuần ông Sáu mang đi cáp độ, có khi về con gà nhìn tơi tả nằm mẹp mất mấy ngày, thuốc men, nước nghệ, nếu không hồi phục được thì rất giản dị , cho vào nồi nấu cà ri là xong .

Những năm tuổi thơ qua nhanh như giấc mộng, từ buổi Cậu mang về cái lò luyện thép của Dì Phượng, bắt đầu học lớp tư trường làng, đến khi học hết lớp nhất Trọng lại khăn gói về nhà, lần nầy mang theo thằng Nguyên , hai anh em nộp đơn thi vào đệ thất trường tỉnh lỵ , mùa hè ngắn nhất cũng là lúc từ giã ngôi trường tiểu học thân yêu nơi quê ngoại , mang theo kỷ niệm ấu thời, bắt đầu cho những năm trung học, cũng là lúc biết thọc tay vào chiếc xe lam ba bánh chở dầu, xoáy xi lanh xe Honda …ngoài giờ học, chúi vào cái garage theo mấy ông thợ máy … cho đến những năm học cuống cuồng, ngưng chiến, ăn mừng chưa kịp, lại leo thang chiến tranh, cuối cùng rồi đổi dời phiêu bạt, mấy anh chị em như bầy chim tan tác, Trọng về xứ Down Under , Nguyên về Bắc Mỹ vùng bốn mùa rõ rệt, rồi cũng thê nhi, con bồng con bế… khi nhớ đến Dì Phượng và bài học thuở nào, mỗi lần lại hăm he bầy con
- Mấy đứa không nghe lời, Ba đóng thùng gởi về cho Bà , cho tụi bay vô lò luyện thép …
Thằng Nguyên xa nhau nửa vòng trái đất, lần cuối khi công tác, ghé sang thăm anh , hai anh em ngồi nhâm nhi khề khà
- Sậu à ! Anh đòi gởi tụi nhỏ về lò luyện thép ? Cái lò đóng cửa từ lâu rồi, bây giờ thành lò nấu nước đường thì có, anh về lại mà coi, con thằng Ngoan, thằng ranh con, biết Bà cưng, hở chút Mẹ nó đánh là chạy lại bà bênh, cái thứ gì mình bị Bà cấm khi xưa, giờ thằng nhóc làm tuốt luốt, đã vậy, Bà chẳng những không phạt nó mà còn cười "...Thằng nhóc thông minh " … thiệt là hết ý


Vũ Thị Thiên Thư

chieuduong
#17 Posted : Saturday, January 29, 2005 11:45:25 PM(UTC)
chieuduong

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 442
Points: 0

quote:
Gởi bởi vuthithienthu

Nét Ðẹp Dòng Sông Hậu


Ta mời em hãy tỉnh dậy giữa giấc mơ bềnh bồng , giữa ngày tháng ngao du, em có biết rằng đường hoa đã nở , và lối vào ngọt tiếng hát ca dao...
Em hãy mơ với ta, những ngày tháng thanh bình, ta bơi xuồng từ Thốt Nốt vàm kinh...rồi ta sẽ đưa em, như một thuở nào cha đưa mẹ , trời tháng hai lồng lộng , đồng tháng hai cằn khô , ta sẽ vớt cánh Ô môi và hát lên bài hát cũ
Hoa dân tộc nở âm thầm
Dẫu ngàn năm nữa không tàn màu hoa
Em về Hậu Giang để thấy " điệu nước ròng man mác mỗi tháng hai..." Ta chợt cười nhớ em xa xưa , một lần về quê ngoại , em chỉ cây Ô môi hỏi hoa gì ? Nầy em cứ về miền tây , xuôi sông Hậu rồi em sẽ thấy mỗi tháng hai , trời nắng lấp loá và Ô môi nở giữa đồng khô. Nước sông Hậu hạ dần cho hoa nở thắm ,và bông Lục bình trôi hờ hững giữa dòng sông...
Hởi em ! Ta đã kể cho em nghe ngày tháng xa xưa của một thuở thanh bình. Bây giờ khi trời chiều đỏ phương tây , ta thả xuồng lênh đênh trên sông Hậu ,nhìn mặt trời chiều đỏ ngoại ta buồn man mác , mẹ ta thương nhớ thương...Bởi mẹ còn thương nên ta còn lận đận , bởi mẹ còn buồn nên ta còn mãi long đong, em có thấy chăng man mác điệu nước ròng...Ngày xưa ông ngoại ta bị giết , xác vùi xuống dòng sông , những tháng năm chinh chiến , xuồng ngoại trôi bềnh bồng , nước phù sa vốn đỏ , nay pha máu người càng đỏ thêm . Và Hậu giang vẩn điềm nhiên làm mồ cho những lần thanh toán...
Nhưng thôi nhé em , hãy cứ quên đi , chuyện buồn đau xưa cũ. Em hãy nhớ Hậu Giang bằng những huyền thoại mà ta kể , em cứ thương Hậu giang bằng phong cảnh hữu tình...Nầy em sóng bạc đuổi nhau trên bờ cát , ta dừng lại trên bãi nhé em . Cứ bước xuống cho phù sa ôm đôi gót , cứ vớt trái bần xanh theo nước cuốn hững hờ , ăn đi em , muối biển mặn mà thêm tình nghĩa...Một ngày nào đó , trái bần rồi cũng trôi về biển mặn , thì bây giờ ta cứ chấm muối biển mà ăn...
Ta từ giã tháng hai đồng khô cỏ cháy , ta từ giã tháng tư vun hạt ngọc , ươm sức sống , cho rễ dài đan rối tóc lúa xanh , ta từ giã tháng năm mưa mát mạ an lành , tháng bảy về theo nước nguồn đổ phù sa ra sông Hậu . Những con đường đầy bóng mát , bên cạnh trường giang đỏ phù sa ...có phải nhớ nhung đã in bằng màu máu đỏ phù sa ấy ?
Nầy em , ta lớn lên như thân lúa sạ , ta sống bằng mạch sữa phù sa , nên em đừng hỏi tại sao ta yêu mến sông Hậu , ca tụng sông Hậu , và em cũng đừng ghen ghét sông Hậu nhé em . Nước sông Hậu như máu ta trong huyết quản , phù sa sông Hậu như sữa mẹ thơm ngon...
Sữa nguồn là đất phù sa
Ðôi bầu sữa mẹ là hoa muôn màu
Ðã có biết bao người cùng ta , chung bầu sữa mẹ , đồng loại máu đỏ thân yêu ... Em hãy ngồi xuống đây , bên bờ ven , dưới bóng mát , hay dừng chân bên bờ Hậu bát ngát xanh xanh...Và ta sẽ tiếp tục kể , những ngày tháng êm đềm , những lo âu sợ hãi những thương nhớ mênh mông , rồi em sẽ yêu mến sông Hậu , ca tụng sông Hậu , nhớ sông Hậu , như ta , như ta vậy , em biết không ! Nầy em ,
Ta về thở khói hoàng hôn cũ
Im mà nghe dòng máu trở về tim

Mời em về thăm quê hương lúa sạ
Ngắm mây trời Ðồng Tháp đất An Giang
Trái dưa leo tháng ba còn ngọt trong miệng em , tôm cá tháng mười còn thấm trong huyết quản em , nước sông Hậu còn chảy trong thân thể em...
Ta mời em về ôm chân lúa sạ
Ðể reo mừng đau xót với Hậu Giang
Mấy trăm năm từ thuở mới khai hoang
Nhạc rừng sâu vượt trời nghe đồng vọng
Em đã nghe Sơn Nam , Bình Nguyên Lộc ca tụng miền lúa sạ hồn thơ Kiên Giang còn phảng phất trong em , nhưng em hãy , vẩn cứ nghe ta kể , về sông Hậu của ta , dưới mắt nhìn của ta , những vẻ đẹp riêng , những tình nghĩa riêng ,và chỉ riêng ta thôi em nhé...
Ngày nào bầu trời còn mây bay
Lòng ta vẫn cứ nhớ thương hoài
Vì đời còn nhiều chông gai
Trọn đời ta vẩn cứ đi đi hoài...
Em vẩn còn nhớ bài hát ta thường hát chứ ? Ta tiếp tục " Về miền Tây với bàn tay vẫy gọi , chào An Giang Bảy núi tiếp Láng linh "
Em hãy xem An Giang như là quê hương , Hậu giang là trái tim máu đỏ , và những con kinh rạch là mạch máu , bởi trái tim bao la đầy phù sa máu đỏ đã nuôi sống cho thân thể miền nam ... Em có về An Giang mùa nước nổi mới có thể hình dung thế nào là trời nước bao la , em sẽ thấy nước đùa với ngọn lúa nhấp nhô tận chân trời. " Lúa lên theo nước , lúa vượt chân mây , lá mỏng lá dầy , bao la biển lúa , gió nghiêng gió ngã , sóng lúa dật dờ ..." Và em cũng sẽ nghe vang lời hát :
Lúa yêu đồng nên dịu dàng ca hát
Trên địa đàng thơm ngát hương phù sa
Nước sông Hậu đã nuôi dưỡng chí quật cường , em không tin ư ? Ta bày trò chơi nhỏ nhé : Giả sử ta là loài thù nghịch , và xuồng em là khí cụ chiến tranh , ta chống dầm dày lên ngọn lúa an lành , em sẽ thấy ngọn lúa chìm trong nước ; nhưng nầy , xuồng đi qua và lúa lại trở dậy vui đùa cùng sóng nước, sau lũ người hung bạo đã đi qua...Vì : " khi gục xuống là hẹn hò quật khởi " cho " ngàn năm bốc khói bếp phù sa..."
Em cười ta đó ư ? Ta đã thần thánh hoá nước Hậu Giang và hồn lúa sạ . Nầy em , không có gì đâu nhé , ta đã không cười em chỉ biết giam mình trong những bức tường vôi , trong những tiện nghi vật chất , trong không khí ngột ngạt , trong thành phố buồn thiu nầy . Hãy cứ theo ta về An , dù vẩn là thành phố ,nhưng thành phố hiền hoà với sông Hậu chạy ngang , và trong những chiều êm , em vẫn có quyền ngồi thì thầm cùng sóng nước...
Nếu em thích , mùa trăng nầy , ta sẽ đưa em về An , về Nguyễn Du hồ , về bờ đá Nguyễn Du bên sông Hậu . Em đã từng đi qua miền mù sương cao nguyên , miền cát trắng đại dương , miền cây xanh đất đỏ , nhưng ta tin rằng chỉ có đêm trên Hậu giang là tuyệt vời .
Em hãy lắng nghe , tiếng độc huyền trên sông vắng, tiếng sáo trúc ngọt ngào. Tiếng độc huyền trầm buồn ru nghìn cây ngủ say , ru trường giang bát ngát , ru hồn ta ngây dại ... Em có thấy chăng , vung chài ôm trăng bạc , em có nghe chăng điệu vọng cổ man man ...và trong lòng ta hồn thơ bừng dậy , ơi ! đêm trên sông Hậu tuyệt vời ...
Ta cùng ngồi trên phiến đá xanh , cùng nhìn về khơi xa , ta chỉ thấy trong mắt em dòng nước bạc hững hờ ...Em có nghe lời sóng thầm thì , em có thấy thẹn vì gió đêm hôn lên má ? Nầy em trăng đã lên "hương u huyền bao thiết tha " Ánh sáng đùa giởn trên nghìn sóng bạc lấp lánh mặt trường giang xa , ở Hậu giang, đêm thật là huyền diệu phải không em?
Nào mời em lên thuyền, ta cùng nhau vớt ánh trăng trên dòng nước , tóc em dài bay đuổi bắt dưới ánh trăng...Em biết không xưa có đôi tình nhân , đã thề hẹn sống bên nhau bạc đầu .Nhưng rồi tình không trọn nên đã đưa nhau đến Nguyễn Du hồ ,tự trầm trên dòng Hậu để được theo nhau về bến bờ yêu thương xa lạ . Câu chuyện buồn quá phải không em? Nào đã hết đâu , có nàng cũng đã đưa chàng bằng tình khúc " Tống biệt hành " Chàng đi , nàng về , ngày ngày ra nơi xưa tưởng nhớ . Cho đến một ngày , bệnh xưa tái phát , nàng từ biệt nghìn thu với ước mơ " Ðược đến bên bờ Nguyễn Du thả xuống một đồng tiền cầu nguyện cho người yêu." Nàng muốn được như công chúa "Anna" của phim " La romain de Vacance " đã cầu nguyện ở hồ thiêng Roma . Từ đó những đôi tình nhân hò hẹn bên bờ sông Hậu , nghe câu chuyện , thường bắt chước nàng thả xuống một đồng tiền cầu nguyện cho tình yêu .Em có vẻ không tin, nhưng đó chỉ là huyền thoại , chàng vẫn kể cho nàng nghe ,và thêu dệt cho bờ Hậu những chuyện tình. Này em, thế nhưng khi về em đừng quên ném lại một đồng tiền nghe em.
Từ đó Nguyễn Du thành nơi hò hẹn , Nguyễn Du hồ thành hồ tình lụy của thi nhân , và bờ Hậu Giang thành thần linh cho những đôi tình nhân chỉ nhau thề nguyền...
Ta đã kể em nghe, ta đã đưa em về sông Hậu , những cái đẹp mộc mạc an lành của một thuở quê hương mình không có chiến tranh . Em cho rằng đó không phải là nét đẹp của sông Hậu ư? Không em ạ , đó chính là những cái đẹp nhẹ nhàng , đặc thù của sông Hậu . Ta đã trót sinh ra thương nhớ niệm hoài...Em muốn ta mô tả Hậu Giang bằng bài luận văn của đứa bé ư ? Nầy tỉnh vật , nầy bức tranh chết . Em , dù sông Hậu là bức tranh, ta vẩn muốn bức tranh linh động , có hồn . Hậu sống động , Hậu biết chứng kiến những dấu vết hằn sâu của năm tháng " Thương hải biến vi tang điền "
Hởi em , Hậu đã đẹp bằng tình nghĩa yêu thương thì Hậu vẩn đẹp nghìn đời . Em đã thấy những hàng dừa xanh rũ tóc lá gió bay , những cồn cát dãi dầu sóng nước , những cù lao yêu dấu , ruộng mía , rẫy dưa, cánh đồng xanh bóng mạ , cánh đồng vàng lúa chín . Ðôi mươi năm sau biết có còn chăng cảnh cũ , đôi mươi năm sau, biết có còn được thấy quê hương ? Em nầy , thì dại chi ôm lấy những cảnh vật tầm thường, cảnh vật không phải chỉ riêng Hậu mới có , là miền quê hương phù sa , ở đâu cũng có thể có em ạ.Thế nên ta thương nhớ Hậu Giang bằng nét đẹp của quê ta , trong hoài niệm của quá khứ an bình , tình thương vỉnh cửu. " Ở miền Bắc , ở phương Nam, bao giờ cánh trắng khói lam lên trời, hai mươi năm lẻ qua rồi ca dao khóc ngất trong lời mẹ ru."
Ðã đi qua một thuở một đời ,nhưng Hậu giang vẫn còn hiền hoà , vẫn mang phù sa đổ về ôm chân lúa sạ miền Nam , vẫn tưới mát những cánh đồng xanh cho lúa lớn ...
Này em , ta có thể về miền quê cũ , cơm lúa sạ nồng hương , nước Hậu giang ngọt ngào , phù sa đổ như máu trong huyết quản. Em sẽ khoát nước sông Hậu rửa mặt cho lũ con thơ , rửa hết bụi thị thành , rửa thù hận chiến tranh ... Như bố ngày xưa đã mang mẹ chúng nó về Hậu Giang , nuôi chúng bằng hạt gạo hiền hoà , cho chúng lớn khôn như phù sa sông Hậu , quê cha tình mẹ dạy cho chúng yêu thương , dạy cho chúng an bằng ...
Ta về thả lá vào sông
Mơ lời ru cũ mây hồng ca dao
Dù cho nghìn năm nữa ,
Hậu giang vẫn đẹp vẫn hiền hoà , và lũ con xa còn nặng nợ sẽ lần lượt quay về ,nhớ thương ca tụng. Gạo lúa sạ nấu bằng nước Hậu giang ...ngọt ngào thương mến... Hậu giang ,Hậu giang
Nước tình lai láng
Thương nhớ mênh mang...
Ta mời em hãy tỉnh dậy giữa giấc mơ bềnh bồng , giữa ngày tháng ngao du ... và dừng lại đây em nhé .


( một chín bảy hai ) Long Xuyên






" hương u huyền bao thiết tha " ( trăng )
tình uẩn mặc dập dìu theo sóng nưóc ( gió )

Mèn...ý tưởng như một vầng thơ !

Cám ơn chị !
Vũ Thị Thiên Thư
#18 Posted : Sunday, January 30, 2005 4:08:47 AM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,015
Points: 2,376
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 218 times
Was thanked: 77 time(s) in 74 post(s)
Anh CD
Baì nầy viết từ 1972, lúc còn học Đệ Nhất TH CBL Long Xuyên , trong một buổi dự thi văn chương, đề tài " Viết về Angiang "
May mắn có được bản chính do Thầy ĐTT giữ laị, khi TT về thăm năm trước đây, thầy mang ra tặng một bản Photo copy , Thầy giữ hơn 30 năm , cầm trong tay mà ,,,rưng rưng..
Cảm ơn mỹ tự
chieuduong
#19 Posted : Sunday, January 30, 2005 9:04:10 PM(UTC)
chieuduong

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 442
Points: 0

quote:
Gởi bởi vuthithienthu

Anh CD
Baì nầy viết từ 1972, lúc còn học Đệ Nhất TH CBL Long Xuyên , trong một buổi dự thi văn chương, đề tài " Viết về Angiang "
May mắn có được bản chính do Thầy ĐTT giữ laị, khi TT về thăm năm trước đây, thầy mang ra tặng một bản Photo copy , Thầy giữ hơn 30 năm , cầm trong tay mà ,,,rưng rưng..
Cảm ơn mỹ tự



....
Em hãy lắng nghe , tiếng độc huyền trên sông vắng, tiếng sáo trúc ngọt ngào. Tiếng độc huyền trầm buồn ru nghìn cây ngủ say , ru trường giang bát ngát , ru hồn ta ngây dại ... Em có thấy chăng , vung chài ôm trăng bạc , em có nghe chăng điệu vọng cổ man man ...và trong lòng ta hồn thơ bừng dậy , ơi ! đêm trên sông Hậu tuyệt vời ...
Ta cùng ngồi trên phiến đá xanh , cùng nhìn về khơi xa , ta chỉ thấy trong mắt em dòng nước bạc hững hờ ...Em có nghe lời sóng thầm thì , em có thấy thẹn vì gió đêm hôn lên má ? Nầy em trăng đã lên "hương u huyền bao thiết tha " Ánh sáng đùa giởn trên nghìn sóng bạc lấp lánh mặt trường giang xa , ở Hậu giang, đêm thật là huyền diệu phải không em?

Chị...

Trời...!!!

chị viết bài văn trên lúc...chưa tròn 20 tuổi !

đoạt giãi là cái chắc !

cd không có khen đâu chị , bài văn này phải là người trên 30 tuổi viết.
....

Tonka
#20 Posted : Monday, January 31, 2005 1:19:56 AM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,584
Points: 1,338

Thanks: 5 times
Was thanked: 156 time(s) in 145 post(s)
quote:
Gởi bởi chieuduong

cd không có khen đâu chị , bài văn này phải là người trên 30 tuổi viết.
....


Việt văn thì chịu, cả đời tk chả viết được cái gì cho ra hồn, từ nhỏ đi học cứ bị bà chị kí đầu kéo tai Black Eye, dốt hoàn dốt Tongue
Users browsing this topic
Guest
6 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.