Cô Nhân Ái nhắc đến cỏ tranh làm tui nhớ lại chuyện xưa, kể sơ sơ cho quán Say này nghe nha.
Hồi đó là năm 1980.. Tui bị đưa lên làng 18 thuộc tỉnh Bình Dương bây giờ. Nơi tôi ở gần cái trại 979, do Cao ủy LHQ thành lập tháng 9 năm 79 , trại gồm toàn người Tàu chờ các nước nhận định cư , CA canh gát ở trại này thuộc lọai dữ nhất nước. Trong chúng tôi ai mà trốn trại lạc ngang qua đây mà bị bắt lại thì người không ra người mà ngợm chẳng ra ngợm. Được cái là cái chợ của mấy người Tàu này bán đồ ăn ngon tuyệt vời, hủ tiếu, mì xào ăn bá cháy con bù chét. Được phép vào chợ mà có tiền là chúng tôi tha hồ ăn, ăn căng cả bụng, ăn giả bữa mà. Nhiều thằng ăn đến nỗi ói ngay tại chổ.
Công việc của bọn con trai chúng tôi là vào rừng chặt cây về làm lán trại. 4 người vào một tổ, được phát hai cây rựa, phân ra từng khu rừng một, mỗi khu rộng chừng vài trăm thước vuông, được phân chia ra nhờ những đường cày rộng chừng 2 mét, giống như những quân cờ. Khu nào thì làm việc ở khu nấy, muốn qua khu khác thì phải báo cáo, đi bậy bạ có khi xơi kẹo đồng như chơi bởi những tay bảo vệ luôn đứng chốt ở những ngã tư. Cây phải lựa cây tốt, thẳng, không bị mối mọt ăn bậy. chẳng hạn như như cây xăng đá, cây máu chó, cây trò chỉ... dài chừng 4 mét trở lên, đường kính gốc phải to hơn 2 gang tay. Chỉ tiêu mỗi tổ là 2 cây một ngày, chặt và vác bộ về trại cách đó khoảng 3 cây số. Anh nào to khoẻ thì lãnh khúc gốc, anh nào ốm yếu thì cho vác đằng đầu, vai chéo vai mà đi nên không thể nào có chuyện quăng cây xuống mà không hô trước, có thể làm gãy vai những người cùng khiêng. Đường rừng rậm rạp, đi lại còn khó khăn, huống chi là vác cây nặng như vậy nên đôi khi thay vì 4 anh cùng vác, chúng tôi buộc phải bỏ ra 2 anh dọn đường , tội nghiệp hai anh còn lại, nặng thấy mồ mà hổng dám quăng cây vì quăng rồi vác lên lại rất cực. Khiêng về trại, chờ nghiệm thu cây, tranh thủ bắn vài bi thuốc lào rồi nhanh chân vào vác cây còn lại, làm sớm nghĩ sớm mà. Mà nghĩ sớm thì có cơ hội được dẫn ra suối tắm sớm. Nói ra thiệt là dị chứ anh nào cũng khóai ra suối tắm trước, một phần vì muốn tắm nước trong, một phần vì muốn có cơ hội được nghe mấy cô Nữ tằm ở tuốt đầu suối xì xào nói chuyện...


.
Công việc của các cô là đi cắt tranh , bó lại, mỗi bó đường kính phải to hơn 4 tấc, cứ thế mà đội về sam. Câu chuyện về những bó tranh và những đồng tranh bạt ngàn khi đó luôn gợi nhớ trong tôi nhiều kỹ niệm vui buồn, đôi khi nghĩ lại ngậm ngùi cho một thời cơ cực đã qua....
Thôi, hôm nay viết nhiêu đó thôi, từ từ kể típ, kể hòai cạn dzốn liếng, hết làm ăn gì được...
Hì...hì...

