Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

4 Pages<1234>
Tư Lé Mỹ du
Tu Le
#21 Posted : Wednesday, October 26, 2005 12:50:41 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
(tiếp tục cuộc Mỹ du của Tư Lé)

- Con có thì giờ con sẽ vào đây với mẹ thường xuyên . . . .

Kéo đầu đứa con trai, miệng mẹ kề sát tai nó rồi thì thầm:

-Mẹ nói nhỏ riêng với thằng Tư mầy được không ? . . . .Coi chừng họ biết ....

-Mẹ nói đi, có con ở đây không ai dám làm gì Mẹ đâu . . . .

Mẹ nói nhỏ với Tư, nhưng những người đứng vây quanh đều nghe thấy hết. Mẹ nói với Tư điều gì? Hai ước vọng sau cùng mà đối với mẹ là những đại hồng ân của thượng đế ban cho trước khi mẹ nhắm mắt lìa đời:1-gặp lại thằng Út Tư một lần chót; 2- được tiếp nhận những nghi thức tôn giáo sau cùng dành cho một tín hữu đang hắp hối trên giuờng bệnh: kể từ hơn 5 năm qua mẹ ngồi trên xe lăn và "họ" đã đổi đời đi theo một tôn giáo khác, không còn cùng một tôn giáo với mẹ và mẹ bị "họ" bỏ rơi trong việc kinh sách lễ lạc! Ôi! Sao mà đau đớn! Sao mà tội nghiệp! Bao nhiêu năm u uất canh cánh kiềm hãm câm lặng trong lòng, mẹ nhất quyết không thổ lộ cùng ai và chỉ đợi thằng con Út trở về để mách, để tâm sự!

Mẹ ơi, nếu bây giờ mẹ muốn Tư nhảy vô lửa, Tư làm liền đó Mẹ ! Mẹ đã gặp được Tư, và Tư phải thực hiện cho bằng được ước nguyện thứ nhì của Mẹ.

-Thưa linh mục tới ngay nhà dưỡng tế . . . có được không ạ ? . . .

-Tôi còn phải tới nhà một tín hữu khác rồi mới tới phiên cụ bà . . . .

Có một sự sôi sụt nào đó bổng nổi loạn trong con người của đứa con trai. Nó muốn hét lớn "tui trả tiền gắp đôi để ngài tới ngay, có được không ? . ." nhưng nó cố nuốt sự uất nghẹn, xuống nước (trong suốt cuộc đời của nó, nó chưa hề biết xuống nước năn nỉ xin xỏ ai bất cứ một điều gì ngoại trừ tình . . .thương):

-Dạ thưa linh mục ...Mẹ tui đang hấp hối, sắp chết tới nơi rồi . . .ngài có thể dành ưu tiên cho người được không ?

Yên lặng, chờ đợi.

-Thôi được, 30 phút nữa tôi tới nơi .

- Nhanh hơn có được không ạ ? Tui không muốn "họ" chứng kiến sự có mặt của linh mục. . .

-Họ là ai ?

-Những kẻ phản đạo! . . .

-Sẽ cố gắng tới nhanh. . .Xin chịu khó chờ . . .

Người tu sĩ trẻ, quá trẻ và quá đẹp trai, ngồi riêng một mình bên cạnh để nghe Mẹ xưng tội ! Mẹ có tội gì đâu để mà thú, mà xưng Mẹ ơi ! Người tội lỗi ngập trời là thằng Tư bất hiếu của Mẹ đây nè!
May quá, nghi thức nguyện cầu vừa chấm dứt thi "họ"xuất hiện. Họ khựng lại và nhíu mài bất mãn khi nhìn thấy người linh mục trẻ trong bộ lễ phục đang làm nhũng nghi thức tôn giáo cuối cùng cho người sắp chết .Họ càng sững sốt hơn khi bất ngờ thấy thằng em Út ra chận đón chào hỏi:

-Chị . . .mạnh giỏi ? Anh . . mạnh giỏi ? . . Cháu của cậu Tư có khoẻ không ?

-Tư hả Tư ? Qua hồi nào vậy ?

-Dạ . . .Cậu Tư mới qua ? . . .

-Tới phi trường sáng sớm nay, chạy ngay tới đây thăm Mẹ .

-Ai gọi linh mục ?

Tư nghiêm mặt:

-Tư gọi đó !

-À, vậy hả ? Thôi thì cũng được ! . . .

Tư nổi nóng, nhưng đè nén:

-Quá được chứ cũng được gì ! Chị có biết đã bao lâu nay Mẹ muốn được như vậy ?

-Mẹ đâu có cho biết Mẹ muốn vậy đâu !

-Đâu đợi Mẹ phải nói ra ! . . .Tụi mình có bổn phận phải làm mà, đúng không ? . . .

Yên lặng, nhưng họ ghét Tư lắm, Tư biết thế. Tư đã bỏ liều Mẹ cho họ bấy lâu nay, bây giờ lại trở qua đây tài khôn. "Họ" đang nghĩ: hồi đó giờ sao không giỏi ở đây lo để bây giờ trở về đây mà vẽ mà bày ?" Nếu họ hỏi Tư như thế thì Tư sẽ ú ớ cứng họng dù rằng tất cả trợ cấp xã hội của Mẹ đều được họ cất giữ chu đáo cẩn thận !

Đích thân tiễn chân vị linh mục ra xe, Tư kín đáo trao một bao thơ đựng tiền: "Xin linh mục cầu bình an cho bà cụ trong các buổi lễ mi-sa nơi nhà thờ. Và như thế là ước nguyện thứ nhì của Mẹ đã được Tư thực hiện và hoàn tất. Mẹ ghì đầu ôm đứa con vào lòng thì thào chỉ đủ cho nó nghe: "Mẹ mãn nguyện lắm rồi, bây giờ thì có thể an lòng ra đi ! . . ."

Cầu cho Mẹ dây dưa sống còn cho tới khi Tư đủ tiền mua vé máy bay qua thăm Mẹ trong những năm tháng sắp tới !

(còn tiếp)


Kỳ tới: Viva Las Vegas và "Người đâu gặp gỡ làm chi?"


Vũ Thị Thiên Thư
#22 Posted : Wednesday, October 26, 2005 1:24:17 PM(UTC)
Vũ Thị Thiên Thư

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,031
Points: 2,424
Woman
Location: Thung Lũng Lá Rơi

Thanks: 231 times
Was thanked: 87 time(s) in 84 post(s)
Anh Tư
Chúc mừng anh đã về lại bình an
Cảm ơn anh chia sẻ , cầu Hồng Ân Thiên Chúa ban phúc lành cho thân mẫu và anh
Phượng Các
#23 Posted : Friday, October 28, 2005 5:25:31 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Không nhớ có phải Goethe nói không nha? Địa ngục lót bằng các viên gạch thiện chí! Sad
Mme Ngô
#24 Posted : Friday, October 28, 2005 6:04:38 AM(UTC)
Mme Ngô

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 161
Points: 0

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)

Tư lé !

Mèn ơi, hổm nay Tư trốn ở chỗ nào dzậy Tư ?
Hôm qua tui dzô đây nghe ngóng mới hay Tư mỹ du, nhưng Tư thì đã hồi cố quận mất đất rồi ! Đúng là cái chi tui cũng đi sau mọi người ráo nạo !
Vậy rồi Tư đi chơi có vui hông ? Có gặp đông đủ mọi người hông ? Rồi Tư có để quên con tim lại nơi đó hông ?
Hỏi vậy thôi chớ tui biết dư câu trả lời nha. Tư bị họ xúm dzô kêu bằng chú bằng bác, xưng hô kiểu đó thì còn non nước chi nữa, trời ! Vậy là ... Tư ra về nguyên con ha, hổng sứt mẻ thiếu sót gì ráo ha ? Đừng gặp thì dám còn có người mơ màng tơ tưởng, chớ bây giờ diện kiến dung nhan rồi thì ... ô hô ... vụ ni tui rành sáu câu Tư à, yêu chỉ là ảo mộng mà thôi ha Tư !

Chuyện là vầy nha Tư, tui nói hổng thôi Tư trách tui vô tình. Trong cái xứ ni còn có một ông Tư khác tên là Tư lẻ. Tui hổng biết Tư nào ra Tư nào. Hồi đầu nghe tin Tư lé mỹ du thì tui yên trí là cái ông Tư kia kìa. Mèn ơi, mắt tui lóng ni nó yếu lung lắm rồi, thành trông gà hoá cuốc là thường. Lé với lẻ tui thấy y chang nhau thôi, khổ quá xá nha ! Ông Tư kia thì ... tui chưa quen, bị vậy ông có đi mỹ là chuyện của ổng, tui hổng thắc mắc gì ráo, dè đâu cái người mỹ du lại là ... ông Tư này nè ! Cái số phôn ở Little saigon đó tui còn giữ lại nè Tư, đặng mơi mốt có sang bên bển tui phôn tới đía với họ một chặp rồi biểu họ giúp vui văn nghệ, xì hình xì ảnh ra cho tui coi ké. Thiệt tình tui cũng muốn biết coi Tư –lé lé tới cỡ nào. Lé kim thôi thì coi vậy mà có duyên ra phết nha !

À, Tư dià rồi có rảnh nhớ chạy đi khám BS dùm tui cái Tư à. Tui hồ nghi cái prostate của Tư có hơi bự. Ậy từ từ tui cắt nghĩa đàng hoàng cho Tư nghe. Prostate tiếng việt kêu bằng nhiếp hộ tuyến. Nhiếp là cái chi thì tui bí lù. Trong sách vở mỗi khi ông vua lên ngôi còn nhỏ thì mẹ hay chú của ổng bèn lấy quyền nhiếp chánh mà a thần phù nhào vào làm màn cả vú lấp miệng em, tỉnh bơ phụ giúp . Nhiếp hộ tuyến theo cách ấy có vẻ như là nó nhiếp chánh cái bộ phận khác chút xíu thì phải ??
Prostate nằm đàng sau bàng quang, hễ nó đè vô phía trước thì có chuyện. Người ta mắc thường hơn nhưng đứng cũng lâu hơn để làm cho xong việc. Ở đờn ông trên 50 cái tuyến ni ưa có khuynh hướng phình lên kêu bằng benign hypertrophy, và người ta sanh màn ... nhỏ giọt ! Đông y nói đây là triệu chứng ... thận suy !

Tui văn chương dzậy vì tui thấy lóng ni Tư ưa màn giỏ giọt thì phải ! Tư viết báo cáo chi mà chậm hết biết nha. Bàn dân thiên hạ muốn nghe chuyện mỹ du của Tư mà Tư hypertrophy kiểu ni họ sốt ruột quá nha Tư. Nói chi cho xa xôi, tui nè, mới hay chuyện bửa qua đây mà tui đã tò mò hết biết, còn Tư thì cứ chơi trò nhỏ giọt chờ thời. Thiệt tình !! Tư đi khám bịnh giùm tui cái nha Tư, nếu cái prostate của Tư bự thiệt thì ... Tư biểu họ thiến béng đi cho rồi và ... cho gọn sổ sách !


Lóng ni tui bận lắm rồi Tư ơi. Ba má tui chắc cũng không còn lâu nữa đâu. Chưa đâu vào đâu thì tiá ông Ngô cũng nhập nhóm cho thêm xôm tụ. Mèn ơi tụi tui chạy vắt giò lên cổ hết thấy đường luôn ! Chuyện nét niếc là chuyện ... quá khứ rồi Tư ơi ! Thôi nha, tui ‘leo rào’ biên vài chục dòng cho Tư biết tui vẫn còn sống sót. Mong Tư an mạnh và nặng túi đặng Tư thong thả mỹ du thăm bà bác thường hơn.
ChieuHoang
#25 Posted : Saturday, October 29, 2005 2:00:59 PM(UTC)
ChieuHoang

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 204
Points: 0

.

Kính chào Mme Ngô,
Đọc bài "tâm tình thấm thiết" của Mme viết cho ông Tư, CH cười muốn nẻ rụt. Cooling Mme leo rào ra ngòai chi cho sớm? Ở trong này viết thêm cho bọn em còn có cơ hội cười cho đời thêm dzui nha. Blush

CH đồng ý với Mme một chăm phần chăm là ông Tư bị bịnh đó thiệt nghe. Mỗi lần ổng viết có một khúc ngục ngủng hè. Đọc mà phát sốt cả rụt. Hay ổng muốn chị em mình tập một cái tính của nhà thiền là tính kiên nhẫn đó hả Mme? Hummmmmmmmmmmmmmm... Question

Ông Tư,
Có gì thì ông làm ơn nói lè lẹ đi kìa. Ai cũng tò mò và sốt rụt lắm gùi đó ông à!! hihihihi.... Tongue
( Ch dzọt lẹ, leo rào theo Mme Ngô... Tongue )
Tu Le
#26 Posted : Monday, October 31, 2005 9:33:28 AM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
quote:
Gởi bởi ChieuHoang

.

Kính chào Mme Ngô,
Đọc bài "tâm tình thấm thiết" của Mme viết cho ông Tư, CH cười muốn nẻ rụt. Cooling Mme leo rào ra ngòai chi cho sớm? Ở trong này viết thêm cho bọn em còn có cơ hội cười cho đời thêm dzui nha. Blush

CH đồng ý với Mme một chăm phần chăm là ông Tư bị bịnh đó thiệt nghe. Mỗi lần ổng viết có một khúc ngục ngủng hè. Đọc mà phát sốt cả rụt. Hay ổng muốn chị em mình tập một cái tính của nhà thiền là tính kiên nhẫn đó hả Mme? Hummmmmmmmmmmmmmm... Question

Ông Tư,
Có gì thì ông làm ơn nói lè lẹ đi kìa. Ai cũng tò mò và sốt rụt lắm gùi đó ông à!! hihihihi.... Tongue
( Ch dzọt lẹ, leo rào theo Mme Ngô... Tongue )




TL Mỹ du (tiếp theo kỳ trước)

Viva Las Vegas, Người đâu gặp gỡ làm chi ?

Vào lúc 18 giờ ngày thứ sáu, trong khi thiên hạ chuẩn bị nghĩ lễ kỷ niệm ngày Kha Luân Bố khám phá châu Mỹ thì vợ chồng người bạn và 3 đứa con, cộng thêm Tư, tất cả 6 nhân mạng chèn nhét nhau trong một chiếc Toyota 4 x 4 khởi hành đi du hí Las Vegas.

Xe vừa lăn bánh thì người bạn tài xế nói với Tư:

-Tụi mình ghé tiệm đi vô đi ra kiếm gì dằng bụng để tiết kiệm thời giờ nghe anh Tư ? . ..

Tư ngạc nhiên hỏi ngay:

-Tiệm đi vô đi ra là cái quái gì vậy ?

-Nghĩa là đi vô tiệm ngó người ta ăn rồi đi ra chớ cái gì nữa bây giờ ?

-Tức là ăn mì ngóng cháo ngó phải hôn ? Vậy thì cần gì phải vô trong, bạn cứ cho xe đậu sát cửa kính rồi cả nhà cùng ngóng, ngó mãn nhản con mắt cho tiện việc sổ sách khỏi phải leo lên leo xuống xe tốn hao sức lao động ! ....

Người bạn cất tiếng cười hô hố:

-Ông vượt đai dương hàng chục ngàn dậm để qua đây đi chơi với gia đình tui thì ai nở lòng nào lại để ông phải đi ăn mì ngóng cháo ngó, sao đành hở ông Tư ? Cứ ngồi yên đó rồi sẽ biết . . .

Hóa ra đi vô đi ra ở dây là hiểu theo tiếng Mỹ IN & OUT BURGER !

-Bạn nói đi ra đi vô, nhưng sao lại cho xe mình sắp hàng nối đuôi mấy cái xe đó làm chi ? Chỗ trống đậu xe còn cả đống đàng kia kìa, tại sao phải nối đuôi ? Chờ gì, đợi gì ?

-IN & OUT có nghĩa là cứ ngồi trên xe, nối đuôi vào bên nầy đợi tới phiên mình mua xong, nhận bánh Burger thịt bò tươi, rồi lái xe chạy ra thẳng phía bên kia, khỏi cần xuống xe tốn hao công lực!

-Hình như trước đây (5 năm về trước) không có kiểu bán buôn như vầy phải không ?

-Không biết có từ hồi nào, nhưng nhà tụi nầy quen hơi với nó từ mấy năm nay rồi !

-Ngon không ?

-Burger nào thì cũng vậy thôi! Ở đây chỉ có khác là họ dùng thịt bò tươi hàng ngày chứ không dùng thịt bò xay nhuyễn đông lạnh như các hiệu ăn khác !

-Vậy thì cũng không mấy gì gọi là lạ lắm đâu, bên Úc, các hiệu bánh burger đều dùng thịt bò tươi hằng ngày và cũng có đi vô đi ra nhưng được gọi là DRIVE TRHOUGH " (lái xe đi thẳng một nước).

Gần hơn 30 phút sau cả nhà mỗi người mới có được một phần ăn "đi ra đi vô" để dằng bụng thay thế cho buổi cơm tối. Lạ miệng, nhưng ăn không hơn được 1/2 phần ăn của mình vì nhiều quá !

Từ phía bên kia xa lộ, trong khi dòng xe lưa thưa, mệt mõi đưa người thua bạc cháy túi từ các sòng bài sa mạc quay ngược về thành phố thiên thần thì ở phía bên nầy xa lộ dòng xe chật ních nối đuôi nhau dài hàng cây số cố chen nhau vượt lên phía trước có vẽ như sợ rằng nếu tới trễ thì các sòng bạc sẽ không còn tiền để chung cho mình!

Chúng tôi chỉ là khách du ngoạn không phải là những người mê cuộc "đỏ đen" vì thế không cần phải hối hả, vội vàng, cứ thong dong rề rề, chừng nào tới nơi cũng được và cứ như thế mà chạy mãi đến hơn 12 giờ đêm mới tới bên trong thành phố Las Vegas!

Khách sạn không còn một chỗ trống, cả nhà ngồi trên xe chạy rong lòng vòng đến 2 giờ sáng để tìm khách sạn tạm trú qua đêm để rồi mới sực nhớ rằng "A. . . ha, hóa ra ngày thứ Hai nầy là ngày của Kha Luân Bố (Christopher Columbus), thiên hạ được nghĩ làm việc 3 ngày liên tục từ chều thứ Sáu cho nên họ đổ xô về đây như dòng nước lũ tràn ngập hết các . . .khách sạn ! Gần 3 giờ sáng, đường phố Las Vegas vẫn đầy nghẹt xe cộ chạy lên chạy xuống như bầy ngựa hoang đang chạy long nhong bất định trên sa mạc!

Không thể chạy long nhong quanh thành phố suốt đêm, Tư đề nghị:

-Bạn không nên quanh quẩn suốt đêm như vầy, các cháu, chị nhà cần có chỗ tạm để nghỉ ngơi và bạn cũng phải được nhắm mắt vài tiếng đồng hồ để ngày mai còn đủ sức mà lái xe quay trở lại Cali chứ ! . . .Cứ vào bãi đậu xe riêng của một sòng bạc nào đó để ngủ ngồi trên xe của mình cũng được đâu cần gì phải khách sạn sang trọng hay nhà cửa tuôm tất . . . . Đi chơi thì phải bờ bụi gió sương một chút mới vui và nhớ đời . . .

Người bạn tài xế bẽ bàng vỗ vai Tư, miệng méo sệt:

-Ông thông cảm dùm! Tớ thiệt là ngu, đáng lý phải đặt phòng khách sạn trước rồi mới đi. Quên lững vụ long week end mới chết cho chớ ! Lần sau bạn qua thì nhất định phải nhớ và chu đáo hơn. . .

Tư chợt buồn vẩn vơ rồi buột miệng thốt ra:

-Biết có được lần sau nữa hay không, bạn ơi ! . . .

Xe vào bãi đậu của sòng bạc CIRCUS. Mười phút sau cả nhà đều chìm đắm trong giấc ngủ ngồi nơi "khách sạn ngàn sao". Người bạn tài xế mắt nhắm nghiền, miệng há to ngáy vang sấm động trong khi đôi mắt lé của Tư vẫn mở rộng thau láu nhìn ra bầu trời đầy sao, hồn phách lao xao nhung nhớ mơ hồ, nhớ ai ? Dĩ nhiên là nhớ tới một người. . . Một người đã khuất và đã trở thành một trong triệu triệu các ngôi sao kia trên khung trời bao la vô tận. Ngôi sao nàng ở đâu ? Làm sao để cho ai đó có thể tìm thấy mà bắt lại nhốt kín vào tim. Trời không mưa nhưng cớ sao có những giọt mưa đi lạc và rơi động trên khoé mắt người ta. . . .Và cứ thế mà trời sáng bững lúc nào không hay không biết!

Gần 12 giờ trưa ngày thứ Bảy. Cả nhà choàng tỉnh giấc và vội vã đưa nhau xuống phố tìm nơi ăn sáng, chạy đua với thời gian để có thể ngao du khắp cùng nội trong một buổi chiều. Thứ Bảy nghẹt cứng, rừng xe máy gầm hú in ỏi, chen chân với hàng hàng lớp lớp đoàn người ngược xuôi lên xuống như đi trẫy hội, nam thanh nữ tú, già trẻ bé lớn đủ hạng. Trắng, đen, vàng, đỏ lui tới khắp nơi.

Las Vegas ngày nay khác xa 5 năm về trước: hồi đó các sòng bài được coi như là đồ sộ và bắt mắt thì chỉ có STARDUST, LE MIRAGE, EXCALIBUR, TROPCANA và KIM TỰ THÁP AI CẬP đang xây cất. Đường xá thì ít xe hơn bây giờ. Tư đã từng vào ở nơi khách sạn Excalibur, đã được xem màn biểu diễn hải tặc đánh nhau rất công phu và ngoạn mục phía trước sòng bạc LE MIRAGE và dĩ nhiên là được bè bạn "dụ khị" đưa cho đi xem show "hở han 50% tập thể kiểu Le Moulin Rouge ở bên nước Pháp". Ngày nay, Las Vegas có những kiến trúc đồ sộ mới mẻ hơn như tháp Eiffel và Khải Hoàn Môn Paris, Sư Tử Vàng, Newyork-Newyork, Kim Tự Tháp và Newdheli Ấn Độ . . . . Đúng là nước Mỹ có khác, chuyện gì họ cũng thực hiện được, kiểu nào họ cũng có thể làm giả được và giả y như khuôn đúc!

Vào quán Paris ăn sáng, kiểu ăn sáng của người Pháp với giá 13 Mỹ kim cho một thực khách: Paris, Bordeau, Provence ở Mỹ có khác! Buổi ăn sáng tốn hao nhưng chẳng giống Tây chút nào cả, chỉ có tiếng, không có miếng giống như bắt ông thợ nấu ăn người Ấn Độ nấu món rêu cua đồng ăn kèm với mì sợi của người Ý ! Và Tư chỉ ăn uống qua loa cho vui lòng gia đình người bạn mặc dù bụng đói cồn cào, cổ họng khát khao: Tư đang thèm một giấc ngủ thẳng lưng ấm cúng, xuôi tay và an bình !

Đi bộ, đi bộ, rồi lại đi bộ khắp nơi ! Thoạt đầu thì còn háo hức nhưng càng về chiều thì lại càng thấm mệt bở hơi, đôi chân mõi nhừ tê cóng. Tư ngồi bệt xuống một vệ đường vắng rồi năn nỉ người bạn:

-Ông đi lấy xe rồi đến đây đón tớ được không ? Đây hết sức rồi bạn ơi! Cả đêm hôm qua thức trắng, bây giờ lại đi di hành kiểu quân trường như vầy thì chịu sao cho thấu ! Đây xin đầu hàng, bạn và gia đình cứ tiếp tục dạo chơi thỏa thích, tớ ngồi đợi ở đây cho đến khi bạn tới đón . . .

Năm giờ chiều xe bạn tới đón:

-Tụi mình đi xuống phố Tàu ăn cơm rồi tìm khách sạn cho đêm nay . . . .

-Phố Tàu ở đâu ?

-Không biết ở đâu ...Cứ lần mò thì cũng phải tìm ra, lo gì . . .

Xe chạy lòng vòng gần 30 phút mới tìm được quán ăn.

-Ông ăn gì ? Mì ? Hủ tiếu ? Cơm gà ? Đồ biển ?

-Bạn gọi cho Tư tô cháo cá . . .

Khách trong quán ăn đa số là Á Đông, rất nhiều người Hoa (người Hoa có tiếng là máu mê đỏ đen cờ bạc) và người Nhật. Chủ tiệm nói năng sành sõi tiếng Việt. Có người ăn uống rất phấn khởi vui tươi (có thể là vì họ chiến thắng nơi sòng bạc đêm qua) nhưng cũng có người tỏ ra như đang nuốt sạn nhai đá, dáng điệu bơ phờ thất vọng

Và từ ngạch cửa quán ăn bổng đâu có dáng hình ai xuất hiện, cặp tay sóng đôi đi vào với một người đàn ông Âu châu lớn tuổi. Tình nhân hay cha con ? Không cần biết, chỉ cần biết đây là một người đàn bà trẻ, rất trẻ, đẹp, rất đẹp với đôi mắt thu hút quá chừng và một thân hình thon gọn lôi cuốn mời mọc quá đỗi ! Đó là hình bóng của ngôi sao trên trời! Phải chăng đêm qua Người đã cảm kích vì mối hoài vọng thiết tha của ai kia cho nên ngày hôm nay Người đến đây để cho ai đó được diện kiến ? Hai người kéo ghế ngồi sát gần bàn ăn của chúng tôi. Tôi ngừng ăn, tô cháo đầy chỉ mới vơi được vài ba muỗn. Người đặt bản kê các món ăn xuống mặt bàn rồi ngước mắt nhìn lên hướng về kẻ si, như vừa tìm thấy được người thân từ kiếp nào, đôi mắt tròn long lanh sáng rực, hàng mi cong vút bóng mượt như tơ ươm, nhởn quang như đang thôi miên người mê mụi. Cái nhìn lần thứ hai như lén lút, như mơ màng lại kèm theo một nụ cười chào hỏi kính đáo. Chỉ trong giây phút ngắn ngủi, toàn thân bổng nhiên như bị nóng cháy hừng hực, như đang sai rượu, ngất ngư như bị nhồi sóng, rồi miệng lắp bắp thốt lên tên của Người, tên Người là gì ?. . .Không nhớ !. . .Xin đừng vội lên tiếng trách móc là kẻ vô tình bạc bẽo ! . . . .

-Anh Tư,. .. .Anh Tư, anh có sao không ?

Quay sang người bạn để trấn an:

-Buồn ngủ quá, không thiết ăn uống gì hết . . . Đêm nay chúng ta về Cali nghe bạn . . .

Nói xong lại nhìn sang bàn bên cạnh: chén đủa vẫn chưa dẹp nhưng Người đã không còn đó tự bao giờ rồi! Buồn lòng vời vợi, luyến tiếc thẫn thờ, chợt nhớ một câu thơ trong truyện Kiều của văn hào Nguyễn Du "Người đâu gặp gỡ làm chi?" để rồi đêm nay trong suốt hành trình quay về Cali lại mất ngủ, ngồi đơ, ngước mắt nhìn lên vòm trời để dò tìm một vì sao lạc !

(Còn tiếp)


Và kỳ tới:, Tim tôi để lại ở San Fracisco !




Vi_Hoang
#27 Posted : Monday, October 31, 2005 11:06:58 AM(UTC)
Vi_Hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,407
Points: 48
Woman
Location: California, Santa An a

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
Đọc bài nấy thì thấy đích thực là anh Tư....lé rồi.......
Tu Le
#28 Posted : Tuesday, November 1, 2005 12:05:17 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
quote:
Gởi bởi Vi_Hoang

Đọc bài nấy thì thấy đích thực là anh Tư....lé rồi.......




02 November 2005

TL Mỹ du (tiếp theo)

Tim tôi để lại ở San Francisco

3 giờ chiều ngày thứ Ba 11 tháng 10/2005, lang thang một mình ở khu chợ Bolsa. Chợt đi ngang qua quán dịch vụ du lịch World Paradise Travel liền nẩy ra ý định đi gặp...San Francisco! (Xin quý bạn đừng thắc mắc tại sao lại đi gặp San Francisco, đây chỉ là một kiểu nói quê mùa của TL đó các bạn ơi!).

-Có tour nào đi San Francisco không, thưa anh?

-Dạ thưa có tour San Francisco/Yosemite 3 ngày, 2 đêm, mỗi tuần 2 chuyến thứ Tư hoặc thứ Bảy, giá biểu là 130$ US, chung phòng giường đôi với một khách du lịch khác....

-Tôi đi...một mình lẻ đôi anh ơi !....

-Như vậy thì giá sẽ mắc hơn !

-Mắc hơn bao nhiêu? Tại sao?

-190$ US, vì chú chiếm riêng một mình một phòng ngủ. Hay là chúng tôi ghép chú chung phòng với hướng dẫn viên của đoàn?....

-Đàn ông hay đàn bà?

-Đàn ông?

-Thôi thôi... Tui hỏng dám đâu! Cho tui ở riêng một phòng một mình, mắc bao nhiêu thì mắc. Còn ăn uống thì thế nào?

-Tự túc.

-Chi phí cho các cuộc du ngoạn và thắng cảnh?

-Công ty du lịch chúng tôi trả tiền vào cổng khi đi ngoạn cảnh nơi công viên quốc gia Yosemite.

-Vào xem lâu đài Hearts Castle thì sao?

-26$ US!

-Chuyến đi dạo trên vịnh S.F bằng tàu tốn bao nhiêu?

-21$ US !

-Còn phải trả chi phí nào khác nữa không ạ?

-Dạ thưa chú, mỗi hành khách du lịch còn phải "tặng tiền bánh kẹo trà thuốc" cho hướng dẫn viên và tài xế trong chuyến du lịch...Mỗi đầu người khoảng 20$ US.

-Ngộ quá hén!

-Ngộ quá là thế nào, thưa chú?

-Ngộ ở cái khoảng tiền kẹo bánh đó mà !...

-Dạ thưa luật du lịch của Mỹ cho phép ...

-Tui ở nhà quê mới lên, đâu biết có chuyện nầy...

-Quê chú ở đâu ạ? Chú từ Việt Nam mới qua đây?

-Ờ, quê tui ở Chắc Cà Đao, mới qua đây chừng được một tuần...

-Hèn chi coi chú có vẻ....thật thà chất phát quá!....Mới qua mà dám đi chơi một mình sao chú?

Nghĩ bụng: "Nó chê mình nhà quê chứ chất phát cái con mẹ gì, thây kệ, chê ta ngu cũng được không sao !..."

Móc tấm thẻ tín dụng Gold Master Card để trả tiền chi phí cuộc du ngoạn. Người chủ tiệm cầm tấm thẻ ngắm ngía:

-Ở Việt Nam làm sao chú có được cái thẻ nầy? Gold Card thì ít nhất là 20,000$ trở lên...Có phải tên của chú không?

Tư cười mếu sệt:

-Card nầy của người bạn ở ...Úc đưa cho tui mượn tạm để đi chơi...Bộ thẻ nầy không có tiền?

-Thưa chú không phải tên của chú thì tiệm chúng tôi không dám nhận...Vã lại chúng tôi chỉ lấy tiền mặt...

-Ngộ quá hén !

-Dà...thưa chú cảm phiền...

-Nô xì ta hoe !

-Chú nói gì ạ !

-Không có sao đâu! Tui nói là mắt của tui đỏ hoe đau xốn quá chừng, chắc là bụi bặm của nước Mỹ chui vô con mắt...

-Coi chừng chú bị dịch cúm gà !....

-Chắc vậy đó...Coi chừng lây !....

Ra khỏi tiệm mà lòng bực bội không vui rồi tự hỏi " Bộ mình nhà quê lắm sao ta?". Thây kệ, nhà quê cũng được ! Bây giờ về nhà người bạn chuẩn bị đồ đoàn để sáng sớm ngày thứ Bảy 15 tháng 10 ra bến xe trước siêu thị ABC.

Đêm nay chắc sẽ nằm mơ mình đang đi tìm ai đó ở SF..

(còn tiếp)
Tu Le
#29 Posted : Friday, November 4, 2005 5:15:34 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
05/11/2005

TL Mỷ du (tiếp theo)

Trưa thứ tư 12 tháng 10, trong khi đang ngồi đọc sách của một người bạn gởi tặng thì chuông điện thoại reo:

-Allô, xin lỗi ai ở đầu dây?....

-Dạ tôi là TL đây...

-Dạ thưa, tôi là Tố Uyên, xin ông cho được tiếp chuyện với ngài NCT có được không ạ !

-À , cô Tố Uyên đấy phải không ! Anh NCT hiện không có mặt ở đây ! Anh ấy bảo rằng nếu có ai gọi thì xin cứ nói rồi tôi sẽ chuyển lời lại cho anh ấy...

-Dạ cám ơn ông Tư. Xin ông Tư gởi lời đến ngài NCT rằng Tố Uyên không thể đến diện kiến với Ngài hôm nay để thảo luận trước về chương trình "Talk show" trên đài truyền hình SBTN dự trù vào ngày thứ Năm 13 tháng 10 năm 2005....

-Vậy là bãi bỏ rồi phải không?

-Dạ không phải thế, Tố Uyên đang quay một chương trình talk show với một nam tài tử màn ảnh đóng trong một phim đang ăn khách tại USA. Hiện giờ Tố Uyên đang kẹt dưới LA, không thể về Bolsa kịp ngày hôm nay. Xin ông nhắn lời xin lỗi của Tố Uyên với ngài NCT và xin hẹn gặp vào lúc 2 giờ chiều ngày 21 tháng 10 tại đài truyền hình SBTN để Tố Uyên cùng ngài NCT chuẩn bị trước khi thu hình vào lúc 3giờ 30 chiều hôm đó. Xin ông Tư nói rõ cho ngài biết là Tố Uyên đã đọc qua các tập sách tài liệu của ngài đã trao cho để có thể thực hiện chương trình nầy một cách mạch lạc và đúng hướng theo ý của ngài NCT...Nghĩa là hoàn toàn thuần tuý về Văn Hoá chứ không chen lấn gì khác vào chương trình....

-Cám ơn cô Tố Uyên, tôi sẽ chuyển đạt lại cho anh NCT những lời nhắn gửi của cô...

-Tố Uyên cũng xin cám ơn ông Tư...Hôm đó nếu không có gì trở ngại thì xin ông Tư cùng đến đài truyền hình cho vui...Tố Uyên có nghe đồn đại về ông Tư và cũng mong muốn được diện kiến...

-A ha ! Cô Tố Uyên nghe đồn về Tư Lé như thế nào?

-Dạ thưa, đồn đại tốt chớ không phải đồn đại xấu....

- Ai đồn vậy hở cô Tố Uyên?

-Dạ thưa trên một vài web sites mà Tố Uyên có dịp đọc...

-Thì ra là như vậy !

-Mong ông Tư sẽ đến đài truyền hình với ngài NCT...

-À, chuyện đó sẽ tính sau.....Xin chào cô.

(còn tiếp)


Cô Năm Sài Gòn
#30 Posted : Monday, November 7, 2005 4:05:26 AM(UTC)
kimnguyen

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 323
Points: 6
Woman
Location: Southern California

Anh Tư về bển rồi quên bà con cô bác hết trơn hết trọi à nghen. Đi đâu anh cũng bỏ quên con tim vậy mà anh đâu có bỏ lại Quán Vạn Hạnh một phần tim nào cả , có phải hôm ấy toàn là món chay?Question

Kính thăm Anh Tư Lé mạnh giỏi.(không biết đi Mỹ về anh đã hết lé chưa?)

KN
Tu Le
#31 Posted : Monday, November 7, 2005 1:46:20 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
08/ 11/ 2005

(Tiếp theo kỳ trước)

Sáng sớm Thứ bảy ngày 15 tháng 10 năm 2005, người bạn đích thân đưa ra bến xe đò bên cạnh ngân hàng American tọa lạc trên cùng một khu thương mại với siêu thị ABC. Trời còn quá sớm, bên trong ngân hàng American đèn mở sáng choang để công nhân quét dọn vệ sinh phòng óc.

-Nè ông bạn, trời tối âm u như vầy mà tụi mình đậu xe trước ngân hàng có vẻ như canh me để nhào vô trong đó biểu diễn màn chụp giựt theo kiểu anh hùng Lương Sơn Bạc quá phải không ? Coi chừng họ gọi bạn dân đến hỏi thăm sức khỏe tụi mình đó ông nội ! . . . Đi chỗ khác đậu xe được hôn ?

Người bạn phì cười:

-Làm gì mà nhát như thỏ đế vậy ông ? Chỗ nầy là bãi đậu xe công cộng, đâu phải chỗ riêng của ngân hàng đó đâu mà sợ ?

-Nhưng sao lại vắng hoe vậy ? Chẳng thấy có ai lén phén ở đây vào giờ nầy ? Hay là tụi mình lộn chỗ ?

-Lộn sao được mà lộn? Ho dặn tới dặn lui là xe đò sẽ đến đón khách bên cạnh ngân hàng American gần chợ ABC phải hôn ? Tớ chưa phải là thổ địa ở vùng nầy, nhưng chợ ABC thì tớ rành sáu câu, nó ở phía bên kia kià, lộn chỗ nào, ông chỉ cho tớ coi ?

-Ờ ! Nhưng sao không thấy ai hết, chỉ có xe tụi mình nằm ở đây ?

Chợt quay ngó về hướng siêu thị ABC:

-Hình như cũng có vài người đang đứng chờ đợi gì đó ở trước siêu thị ABC kia kìa, bạn thử lái xe vòng tới đó hỏi thăm xem sao . . .

-OK !

-Xin lỗi, có phải quý vị chờ xe đò đi SF không ạ?

Chết cha rồi ! Hai ông nầy có vẻ như là người Củ Sâm Cao Ly cho nên họ không trả lời mà chỉ nhíu mài nhìn rồi nhún vai tỏ ý không hiểu Tư muốn gì? Người bạn liền lặp lại câu hỏi của Tư bằng tiếng Mỹ và được họ gụt gật trả lời "yes . . " rồi quay mặt đi .

May quá, có một đôi ông bà người Việt Nam lớn tuổi vừa đi ngang qua xe. Họ đang nói chuyện với nhau, giọng "bắc kỳ" lơ lớ. Người bạn không bỏ lỡ dịp may:

-Dạ thưa có phải hai bác đón xe đò để đi du lịch SF không ạ ?

- Đúng , chúng tôi đón xe di tour Lac Tahoe chứ không phải SF . . .

-Cám ơn hai bác . . .
Tư nói nhỏ với người bạn:

-Thôi, mình cứ đứng đây đợi như họ xem sao, không nên "canh me" bên ngân hàng nữa bạn há !

*
Chiếc xe van 12 chỗ ngồi được dùng làm xe con thoi đưa gần 20 hành khách xuống San Gabriel để chính thức lên nhiều xe đò đi tour khác nhau. Chiếc xe tour của Tư màu vàng, 55 chỗ ngồi. Số chỗ ngồi của Tư là số 52 Được ngồi ghế hạng nhứt từ phía sau đếm tới ! Thôi cũng không sao. Có điều chỗ ngồi của mình đã có người khác chiếm mất, một người. . .con gái, con cháu của Thái Dương Thần Nữ nằm nghiên đầu trên thành ghế ngồi và đang chìm đắm trong giấc ngủ. Sát cạnh là số ghế 51 cũng bị người đang mê ngủ lấn chiếm..Giấc ngủ ngon quá, không đành lòng phá giấc người ta, nhưng không lý lại phải "đứng hầu" như thế nầy cho tới bao giờ đây ! Thôi đành, hơi phủ phàng một chút, không còn cách nào khác :

-Xin lỗi... đã làm phiền và phá giấc ngủ của Cô. . . Ghế ngồi của tôi là số 52 . . .

Người con gái nhướng mắt bở ngỡ nhìn một thoáng rồi ú ớ bằng tiếng Anh đứt đoạn: "Thành thật xin tạ lỗi đã chiếm chỗ ngồi của ông . . . ." rồi vội vã trồi dậy qua ngồi phía hàng ghế bên kia cùng phía với hai người con gái Nhật Bản khác.

Ghế số 51 không có khách ngồi. Tự nhiên mỉm cười nhớ tới câu của ông bà mình thường nói "tiền hung, hậu kiết": tưởng bị mất chỗ ngồi nhưng cuối cùng rồi một mình mà lại được tới hai chỗ thoải mái để duỗi tay thẳng chân trên suốt hành trình du ngoạn. Đúng là lù khù có ng cù độ mạng !

Trưởng đoàn hướng dẫn tour du lịch là một thanh niên trẻ người Mỹ gốc Hoa, tên là Peter, giọng Mỹ 95% nhưng trong lúc thuyết minh lúc nào cũng chen vào hai chữ O.K . . .O K . Tài xế cũng là người Hoa nhưng với giọng Mỹ thật là ú ớ "ô kê quơ" (ra hiệu bằng cách quơ tay múa chân !).

Bảy mươi phần trăm khách du lịch trên xe là các chú Ba, thiếm Ba (tức là người Hoa), một vài người Thái, một cặp vợ chồng người Ấn Độ và đứa con trai khoảng 5-6 tuổi, vài ông Củ Sâm (Đại Hàn), 3 cô gái Nhật và một người Chắc Cà Đao ngồi ở số ghế 52. Ngôn ngữ chính thức trong lúc xe di chuyển là tiếng quan thoại xí xô xí xào rất là ồn ào nhộn nhịp tưởng chừng như người ta đang ở Hồng Kông của Trung Quốc hay ở miệt Chợ Lớn bên quê nhà !

Xe bắt đầu lăn bánh thì Huớng dẫn viên Peter đã lên tiếng chào mừng đoàn khách du lịch và thuyết minh sơ lược chương trình du ngoạn như sau :

Xin chào đón tất cả quý khách đi tour du lịch San FranciscoYosemitẹ

Tôi tên là Peter . . . . .

Day 1:
LA / Làng Đan Mạch Solvang /Lâu đài Hearts Castle / Nghĩ qua đêm ở Fresno

Xe từ LA chạy ttrên xa lộ Pacific Coast highway dọc theo bờ biển để hướng đến điểm du ngoạn đầu tiên: làng Đan Mạch nơi thị trấn Solvang. Trong tờ giấy quảng cáo người ta đã mô tả làng nầy như sau:

"Từ Los Angeles đi dọc theo bờ biển tuyệt đẹp (ngồi trên xe đang chạy vù vù nhìn ra cửa sổ để ngắm phong cảnh "tuyệt đẹp" một hồi là cảm thấy nặng mắt muốn . . .ngủ gục!), sẽ ngừng lại tại khu làng Đan Mạch, thị trấn Solvang. Ở đây quý vị sẽ thấy lại phong cảnh xứ Đan Mạch với các nhà máy xay lúa kiểu xưa chạy bằng sức gió (Xin lỗi a nha, không phải thấy tui lé rồi muốn nói sao cũng được đâu nhe! Đi suốt cả tiếng đồng hồ lanh quanh một húm ở Solvang chỉ thấy một cái nhà duy nhất bên ngoài có 3 cái cánh quạt lớn tổ chãn nằm ì một chỗ êm rơ chớ làm gì mà có nhiều, ở đâu ra để mà các với những. Kiếm đỏ con mắt cũng không thấy được cái nào khác !).

"Các kiểu kiến trúc theo lối Bắc Âu và đặc biệt ở đây nếu quý vị thích, sẽ có dịp thưởng thức bia tuyệt dịu của xứ Đan Mạch mà chắc chắn quý vị uống một lần sẽ ngớ mãi . (Tư không đánh lầm chữ nhớ ra chữ ngớ đâu nghe quý vị ! Mà thật vậy, Tư đã bỏ ra 3$ US để mua một ly cối uống thử loại bia tuyệt dịu của Đan Mạch made in USA , uống xong Tư cứ ngớ người ra không biết nên khen hay nên đòi tiền lại !)".


(Còn tiếp)
Tu Le
#32 Posted : Tuesday, November 8, 2005 11:50:18 AM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
09 -11- 2005 (tiếp theo kỳ trước)

Gọi là làng Đan Mạch nghe thật xôm tụ nhưng thực ra còn nhỏ hơn khu Little Sài Gòn của dân Mít. Một số hàng quán xây cất theo kiểu Bắc Âu để dụ khị khách du lịch chi tiền xài phí trong khi dừng chân một vài mươi phút ở đâỵ Ai đã từng đi du lịch Âu Châu rồi thì chắc không có gì gọi là lạ mắt khi nhìn thấy cảnh trí "Đan Mạch" nằm trên đất Mỹ như thế kia. Lại nghe quảng cáo bánh mì Đan Mạch, giá bán sale 2$ một bịt 2 ổ, ăn vô rồi mới thấy tiếc tiền, nhưng phần còn lại không dám bỏ đi vì sợ mang tội đành phải xách kè kè suốt thời gian đi rão phố. Khi ngồi lại trên xe bus, 3 nàng kiều nữ Nhật được mời thưởng thức hương vị bánh mì Đan Mạch: họ cám ơn rối rít, ăn hết và khen Yô tô! yô tô, chắc là khen ngon ! Để bù lại, 3 nàng mời ăn rong biển xấy khô kiểu Nhật, cũng đành trợn trạo nuốt và miệng không ngừng Yô tô . . .Yô tô . . .(muốn thêm hai chữ nai kà nghĩa là yô tô nai kà = không ngon, không tốt!) nhưng lại thôi vì sợ người ta buồn. Khen xong Tư tự giới thiệu và họ cũng tươi cười cho biết tên: Yumi, Tanaka, và Rie: Yumi và Rie là sinh viên Đại học năm cuối cùng. Tanaka là chiêu đãi viên của một hiệu cà phê nổi tiếng khắp thế giới ở Tokyo. Mỗi người mỗi vẽ nhưng cả ba đều mắt một mí. Trong đám, Rie trẻ nhất, có vẽ đơn giản chất phát hơn hai nàng kia. Yumi già dặn và lanh lợi nhất đám. Tanaka có nét đẹp và hình dáng quý phái của người đàn bà Nhật thời phong kiến . Và kể từ lúc đó, Tư có 3 cô bạn Nhật Bổn nho nhỏ kết bạn đồng hành, tạo thành một nhóm đặc biệt trong đoàn du lịch, thật tương ứng, tương cầu, tương kính, vui nhộn, giống như một vị sư phụ dẫn đưa ba cô học sinh bé nhỏ của minh đi chu du khắp năm châu bốn biển.

Từ làng Đan Mạch, hành khách trên xe phải đổi chỗ ngồi trước khi ttiếp tục hành trình: lần nầy được ngồi ở hàng ghế đầu số 1 và bên cạnh là Tanaka. Yumi và Rie cũng ngồi hàng ghế thứ nhứt bên trái, và cả nhóm lại được ngồi cạnh nhau để hỏi han trò chuyện và thân thiết và hiểu nhau hơn. Tanaka và Yumi tiếng Anh rất khá. Rie bặp bẹ tiếng được tiếng không, phải viết lên giấy trong khi đối thoại. Xe chạy khoảng 20 phút thì 3 cô học trò nhỏ đã nhắm mắt ngủ khò, bỏ ông thầy ngồi trơ một mình thả hồn về dĩ vãng.

Dỉ vãng thì có nhiều, thật nhiều nhưng lúc nào thì cũng chỉ có một xuất hiện trước nhất và dài nhất . . . .cho tới khi thấy xốn mắt thì mới chịu nhòa đi !

(còn tiếp)
Tu Le
#33 Posted : Wednesday, November 9, 2005 12:47:21 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
10/11/ 2005

(tiếp theo kỳ trước)

Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.


Lâu Đài Hearts Castle

Giấc mơ chuyện xa xưa chưa kịp khô nước mắt thì bị đánh thức bởi gịong nói oang oang của hướng dẫn viên Peter :

"Quý vị đang trên đường tới du ngoạn nơi lâu đài nổi tiếng nhất nước Mỹ và có thể xem như là một trong các kỳ quan của thế giới trong thời buổi hiện tại. Xe bus của chúng ta đang quanh co trên một dãy đồi cao rộng lớn của vùng San Simeon. Trên đỉnh núi cao nghều nghệu trước mắt kia là lâu đài Hearst Castle đó thưa quý vị. Từ đây lên tới đó ít nhất cũng phải mất 30 phút xe chạy với tốc độ 30 miles/1 giờ . . . ."

Lâu đài nầy có thể xem như được thai nghén tượngn hình từ năm 1865 khi mà một người đàn ông trung niên 45 tuổi tên là Georges Hearst mua đầu tư 40,000 mẫu (acres) đất đồi núi sát vịnh biển San Simeon Bay thuộc quận (county) San Luis Opispo. Đương sự có một quý tử chào đời ở San Francisco trước đó 2 năm và được đặt tên là William Ruldolph Hearts.

Bốn mươi ngàn mẫu đất đồi núi được George Hearts biến thành một nông trại khổng lồ và thường rước các nhóm bạn bè thân thuộc cùng với đứa con trai của mình đến đây để vui chơi, săn bắt tại nơi vùng đất minh mong bát ngát đó nơi mà kế tiếp sau nầy William biến thành một địa điểm cấm trại dã ngoại ưa thích của cậu ta.

Mẹ của William, bà Phoebe, mong ước rằng con trai của bà cũng sẽ có được sự đam mê về lịch sử và nghệ thuật giống như bà. Năm 1873, bà và đứa con trai 10 tuổi, cùng với một thầy giáo dạy riêng cho William, cả ba đã thực hiện một chuyến du hành vòng quanh các nước Âu Châu kéo dài 18 tháng ròng rã. và những tiếp xúc với các nền văn hóa , lịch sử, kiến trúc khác nhau nơi trời Âu đã khắc ghi sâu đậm vào tâm trí của cậu bé mà sau nầy chính là nguồn gốc và lý do tạo ra tình cảm si mê sưu tầm không mệt mõi những cổ vật hiếm quý từ các nước Âu Châu để mang về chưng dọn lâu đài Hearts Castle.

William R.Hearts khi trưởng thành lại thích nghề làm báo, tốt nghiệp ngành báo chí từ trường đại học Harvard và đã theo nghề nầy làm chủ nhiệm cho tờ báo San Francisco Examiner trong vòng 65 năm từ lúc 24 tuổị. Năm tháng trôi đi, giống như cha của mình, William R.Hearts tiếp tục tiếp ruớc, đưa đón bạn bè thân hữu đến nghỉ ngơi, vui chơi nơi nông trại San Simeon Ranch và rồi vào năm 1919 William bổng nhiên viết một lá thơ đặc biệt gởi cho một người đàn bà đẹp có tên là Julia Morgan đang được mẹ của đương sự bảo bọc nuôi dưỡng từ bao nhiêu năm qua .

(còn tiếp)
Tu Le
#34 Posted : Thursday, November 10, 2005 10:52:56 AM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
11112005

(tiếp theo kỳ trước)

Trên đời nầy những điều kỳ thú luôn luôn được kết tạo bởi 2 con người, một nam và một nữ, thông thường khởi phát bằng một lá thư: lá thư có thể dài tới ngàn trang, lá thư có thể chỉ có ba chữ ngắn gọn và cũng có lá thư chỉ cần có một hình vẽ đơn giản của con tim phải không?

Tuy nhiên lá thư của chàng W.R Hearts gởi cho Julia Morgan lại là một lá thư đặt biệt, hết sức đặc biệt vì từ lá thư đó mà nhân loại lại có thêm được một công trình tuyệt tác để đời do lòng say mê độc đáo của William thúc hối. Nội dung lá thư của William thật đơn giản, chỉ có một câu ngắn gọn như sau:" Cô Morgan, tôi đã chán ngán cái cảnh phải đi lên đi xuống quanh co để cấm lều ở trên đó rồi ! Tôi muốn xây một cái gì nho nhỏ trên đỉnh ngọn núi cao kia ."

Tại sao William lại đem uớc vọng của mình nói với một người đàn bà đẹp ? Bởi vì người đàn bà đẹp Julia Morgan là một nữ kiến trúc sư đã thành danh và nổi tiếng vào thời bấy giờ. Và kể từ lúc đó, tâm trí của William R. Hearts đã bắt đầu bận rộn với một chương trình kiến trúc đồ sộ độc đáo, có vẻ như muốn đua đòi chạy theo nếp sống cung đình của các hàng vua chúa ở Âu Châu . Dự án xây cất cung điện riêng của vua không ngai William được dự trù gồm có nhiều nhóm kiến trúc khác nhau được xây cất bao quanh một tòa "chính cung" để toàn thể tạo thành một tỉnh thành nho nhỏ của nước Tây Ban Nha nằm chơi vơi trên đỉnh núi cao.

(còn tiếp)Rose


Tu Le
#35 Posted : Friday, November 11, 2005 11:42:20 AM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
12112005

(tiếp theo trước )

Mục đích cần phải đạt được trong toàn thể cấu trúc lớn lao nầy là làm sao cho khách khứa tới chơi có đủ chổ cư trú nghỉ ngơi theo kiểu phong lưu vương giả và do đó ba dinh kiến trúc sơ khởi được bắt đầu thực hiện và cung dinh chính có tên gọi là Casa Grande sẽ được xây cất sau cùng. Tên gọi cho các dinh thự dành cho khánh quý được lựa chọn và đặt tên tuỳ theo hướng thưởng ngoạn của từng cơ dinh: Casa del Mar hướng ra Thái Bình Dương, Casa del Monte hướng về phía chòm núi Santa Lucia Mountains, và Casa Del Sol hướng về phương Đoài tức là về hướng mặt trời lặng.

Chính cung Casa Grande là nơi để cho chủ nhân bày biện sự giàu có sang trọng vương giả của mình qua nhửng bộ sưu tập tranh ảnh, bàn ghế, sườn nhà, cột nhà, tượng ảnh điêu khắc, tranh thảm cỗ xưa và rất nhiều cỗ vật trân quý khác.

Qua hơn 40 năm, mỗi khi có một món đồ cỗ hiếm quý nào xuất hiện trên thị trường Âu Châu đều được chủ nhân mua bằng mọi giá để mang về chưng dọn hoặc dùng để xây cất thêm cho chính cung Casa Grande.

Để có thể đi vào bên trong nội thất các cung dinh của lầu đài Hearts Castle, du khách phải trả tiền vào cửa (US 21$) và phải cần 3 lược Tours (tour I, Tour II, Tour II) vào xem mới đầy đủ, mỗi lược tour kéo dài khoảng 2 tiếng đồng hồ và dĩ nhiên là phải đóng tiền cho mỗi lần vào xem.

Tour I sẽ đưa du khách dạo quanh tầng trệt và vòng ngoài của dinh Casa del Sol và chính cung Casa Grande.

Casa del Sol được xây cất vào tháng 02 dl năm 1920 cùng một lúc với 2 dinh thự Casa del Mar và Casa del Monte. Ba dinh thự nầy được xây cất theo kiểu kiến trúc của miền Nam nước Tây Ban Nha và một cách tổng quát gồm có những phong cảnh như sau:

-Những con đường dạo mát và vườn cây hoa lá (Esplanades et Jardins).

-Hồ tắm Neptune xây theo kiểu kiến trúc các mặt tiền của đền thờ Hy Lạp-La Mã thời cỗ trong khoảng thế kỷ thứ 1 và thứ 4. Cũng nên biết rằng Neptune là tên của một nữ thần của biển cả. Tượng của nữ thần nầy với tay phải cầm cây chỉa 3 (xin nói rõ là chỉa ba chứ không phải là 3 chỉa của loại xe Mercedes hiện nay ở Mỹ !) thường được đặt tại các mặt tiền của đền thờ nữ thần Neptune thời cỗ bên xứ Hy Lạp. Người hướng dẫn viên đã thuyết minh cho biết rằng để có một nguồn nước trong mát quanh năm cho hồ tắm trên đĩnh núi nầy, người ta đã phải thiết đặt một hệ thống dần thủy từ một nguồn suối nước cách xa hàng cả chục cây số để mang nước về đây. Cứ tưởng tượng vào thời 1920 "vẫn còn rừng rú" chưa tân tiến lắm mà đã tạo ra được một tiện nghi xa xí sang trọng như thế và vẫn còn hiệu nghiệm cho tới bây gì thì tiền của nhân lực tiêu hao lúc đó chắc phải đến mức khủng kiếp đến nhường nào! Hồ tắm nầy là một trong 3 hồ tắm được xây cất trong khoảng từ năm 1924 đến năm1936. Hồ Neptune đượ xây toàn đá cẫm thạch trắng nổi gân xanh. Năm 1930, một cấu trúc giống như mặt tiền đền thờ các vị thần linh ngày xưa được dựng lên cùng một lúc với các trụ cột cao lớn thời La Mã bên Âu Châu và tiếp sau đó là đăt pho tượng bằng đá cẫm thạch trắng nõn nà Thần Vệ Nữ Venus xuất thế "mát mắt" do nhà điêu khắc Pháp Charles Cassou chạm trổ. Venus là nữ thần tình ái thời La Mã và với người dân Hy Lạp đó là pho tượng nữ thần tình yêu Aphrodite kiều diễm của họ!


[IMG]http://img353.imageshack.us/img353/6414/untitled4ke1.jpg" alt=""/>

(Còn tiếp)
Tu Le
#36 Posted : Friday, November 11, 2005 7:58:20 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
12112005

(Tiếp theo kỳ truóc)

Chính cung Casa Grande, tầng dưới (ground floor) gồm có 05 căn phòng rộng lớn uy. Cung nầy được xây cất làm hai đợt: đợt 1 kéo dài từ năm 1922 đến năm 1937 và đợt 2 từ năm 1945 đế năm 1947. Tổng cộng sau hai đợt xây dựng gồm có 115 phòng óc phối trí trên 04 tầng lầu với 38 phòng ngủ vương giả, 14 phòng khách gặp gỡ nhau, 02 thư viện lớn, phòng tiếp tân, và nhiều phòng ăn dành riêng cho quản gia và nhân viên phục dịch của lâu đài, một phòng chơi billards, một nhà hát và chiếu bóng và một nhà bếp lớn.

-Phòng Hội Họp (Assembly Room): phòng nầy xây cất xong vào năm 1925,có chiều dài 82 feet, rộng 30 feet với trần cao 24 feet. Phòng nầy được trang trí bằng nhiều cỗ vật hiếm quý với những cột kèo, trần thiết, tường óc, bàn ghế có từ thế kỷ 15, 16. Đặc biệt là khu lò sưởi ấm được xây dựng bằng vật liệu cỗ xưa từ thế kỷ 16 mang về từ lâu đài Chateau de Jours nơi vùng Burgundy của miền Đông nước Pộng Phòng nầy có thể nói là được bão quản nguyên trạng từ năm 1928 đến nay.

-Phòng khánh hỷ, đãi khách Refectory (Dining room): đây là một loại phòng đãi tiệc thường thấy nơi các thánh đường lớn ở Âu Châu, nơi các viện đại học nổi tiếng hoặc các nơi quyền thế uy nghi. Kể tư bán niên năm 1920, phòng khánh hỷ nầy được dùng để cho khách khứa dự tiệc tùng và ăn tối với gia chủ.

Phòng Thức tỉnh buổi sáng Morning Room: Phòng nầy đối diện với phòng khách gặp gỡ nhau và được trang trí bằng những loại thảm Tây Ban Nha cỗ đắc tiền rộng lớn treo quanh 4 vách phòng. Khởi sự xây cất từ năm 1925 và mãi đế năm 1927 khách khứa mới được xử dụng.

Phòng chơi billards (với 02 bàn billards loại 3 trái) được khánh thành năm 1933.

-Nhà Hát Theatre cất xong năm 1930. Nhà hát nầy được chia cắt thành nhiều "tổ ấm" riêng tư cho các cặp uyên ương có thể âu yếm nhau trong khi dự khán phim ảnh chiếu trên màn bạc, có cả chăn, gối để ngủ ngay tại chổ. Ghế ngồi đều được bao bọc bằng nhung gấm nổi tiếng nhập cảng từ nước Đan Mạch.

Nhiều lắm, không thể kể hết. Phải tới tận nơi, xem tận mắt mới tin đây là thực chứ không phải tưởng tượng mơ mộng, khác xa với những kiến trúc giả tạo, bắt chước để dụ khị khách ở Las Vegas !

Và đấy mới chỉ là Tour 1. Còn phải Tour 2, Tour 3, và Tour 4 nữa mới gọi là thấy hết mọi điều nơi lâu đài tráng lệ nầy. Mong sẽ được một lần quay lại để đi hết ngõ ngách của kỳ quan thế giới nầy.

Thật đáng đồng tiền ! Chỉ có điều đáng tiếc là trong cuộc du ngoạn nầy không có 3 cô bạn đồng hành nho nhỏ mới quen cùng chia xẻ ! Khi xuống xe trước cổng vào lâu đài Hearts Castle thì họ tách rời đi riêng, bỏ quên ông thầy quờ quạng cổ lỗ thui thủi đơn độc giữa đám người xí xô xí xào cục mịch vô tình ! Những lúc nầy phải chi có Người bên cạnh để cùng nhau đóng vai ông hoàng, bà chúa sánh vai đi vào nơi lâu đài diễm tuyệt kia....Ước mơ không bao giờ thành phải không Người ơi ! (bậc đèn đỏ, vô 6 câu cho thêm mùi mẫn hả các bạn? Đúng là Khi vui muốn khóc,Black Eye buồn tênh lại cười !Smile )

(Còn tiếp)

Tu Le
#37 Posted : Sunday, November 13, 2005 2:27:21 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
14112005

(tiếp theo kỳ trước)

Chiều tối tới Fresno nghỉ đêm tại khách san. Phòng ngủ rộng thênh thang nhưng nằm cù queo một mình !

Ngày 2.

Đi du ngoạn công viên quốc gia Yosemite! Hãy nghe công ty du lịch ca bài quảng cáo kiểu mấy ông bán thuốc dạo cao đơn hoàn tán trong Chợ Lớn ở xứ mình: Đi du ngoạn công viên Yosemite với các phong cảnh hùng vĩ nổi tiếng, Quý vị sẽ có dịp đi chơi trong rừng cây thơ mộng hay ngồi nghỉ bên bờ suối. Hãy để hồn mình lắng xuống với các cây cao hùng vĩ, gió thổi dạt dào, thông reo vi vu, các thung lũng, núi đồi xanh mướt, các con suối róc rách reo vui và các thác nước đẹp tuyệt...

Gần 9 giờ sáng, xe bus vào cổng công viên và ngừng trước trung tâm hướng dẫn du lịch Yosemite để cho bà con trên xe xuống xả hơi và tự túc vào nhà hàng ăn điểm tâm buổi sáng. Ba cô học trò Nhật Bản tách rời đi riêng. Sau một hồi dọ dẫm liền quyết định nối đuôi sắp hàng mua phần ăn sáng theo kiểu Hoa Kỳ : dồi, trứng chiêng, thịt ba rọi mỏng chiêng dòn, bánh mì, cà phê...giá đồng hạng 6 mỹ kim.

Có tay ai khều khều phía sau lưng nên vội quay lại nhìn: Rie ! Cô học trò đứng một mình, e ngại mỉm cười rồi bặp bẹ tiếng Mỹ, tay chỉ lên bản kê các món ăn treo trên quầy bán hàng:

-Ông...ăn gì?...Không biết chọn món nào ăn được... Phải đi theo ông để nhờ chỉ dẫn...

-Giống như phần ăn của tôi được không?

-Dạ được, cám ơn ông Tư...

Rie mang mâm ăn sáng đến ngồi chung bàn với Yumi và Tanaka. Ngồi một mình từ một bàn khác nhìn qua, thấy 3 cô học trò chia nhau phần ăn sáng.

Khi trở lên ngồi trên xe bus để đi lòng vòng công viên Yosemite, cả 3 cô học trò đã thay phiên nhau chấp tay cuối đầu "cám ơn thầy "đã mua cho phần ăn sáng hôm nay. Xe chạy liên tục để cho khách du lịch ngồi trên xe ngó qua khung cửa kính mà ngắm cảnh công viên nổi tiếng Yosemite: không giống chút nào với lời quảng cáo phịa của công ty du lịch: nhàm chán và buồn ngủ; nhờ có cô học trò nhỏ Rie ngồi bên cạnh chuyện trò hỏi han cho nên thời gian cũng qua nhanh và chiếc xe rời cổng công viên hướng về San Francisco.

Rie hỏi:

-Thầy ở Úc?

-Đúng !

-Rie chưa có dịp đi Úc, tháng 3 năm tới, tốt nghiệp xong chắc sẽ đi qua đó chơi cho biết và để...

-Và để...gì nữa?

-Thăm...thầy...

-Cám ơn, cám ơn...Rủ bạn của cô cùng đi cho vui.

-Dạ, thưa...3 đứa sẽ bàn định ngay sau khi trở về Nhật Bản?

-Chừng nào về?

-Tanaka và Yumi sẽ về vào ngày thứ 3 nầy...

-Còn cô thì sao?

-Sang Hawaii chơi vài ngày với một người bạn rồi về Nhật vào chúa nhật tuần tới...Thầy cho địa chỉ và số phone để Rie liên lạc được không ?....

- Ờ ...Chắc là... được, nhưng...

-Nhưng....Là sao ạ?

-Đợi đến hôm xe quay về LA...

-Dạ vâng, thưa thầy...

Bỗng cô học trò móc từ trong chiếc cập nhỏ một tờ giấy bạc 20,000 Yen mới toanh:

-Xin thầy nhận cho....

-Cái gì vậy? Mâm ăn sáng của cô chỉ có 6 mỹ kim thôi mà! Tôi không nhận đâu !...

-Không phải thế! Đây chỉ là một món quà kỷ niệm nho nhỏ Rie biếu. Tờ giấy bạc mới nầy được cất lâu lắm rồi, nay xin thầy giữ hộ, đừng tiêu xài và hãy coi như là một món quà kỷ niệm....

Lẩm nhẫm một mình " 1$ Úc kim tương đương với 70$ Yen... 20,000$ Yen tương đương với 30$ Úc kim" rồi vội vàng móc ví da lôi ra tờ 50$ Úc kim mới toanh:

-Đây là một loại tiền của Úc...Cô Rie giữ làm kỷ niệm...

Đôi mắt cô học trò nhỏ long lanh, giọng thiệt nhỏ, chỉ vừa đủ cho người ngồi bên cạnh nghe:

-Cám ơn... thầy... Rie sẽ giữ nó mãi mãi ... bên mình....không ai biết...

Tự dưng cảm thấy lòng xôn xao cho nên vội vàng lái sang câu chuyện khác:

-Tháng 3 năm 2006 cô ra trường phải không?

-Dạ đúng...và cũng là lúc tới tuổi ra riêng không còn ở với cha mẹ...18 tháng 3 là sinh nhật thứ ...

-À, ra là như vậy...

-Còn ngày sinh nhật của thầy..?

-Tôi....tôi quên lâu rồi, không còn nhớ nữa ! Tôi sẽ gởi sang Nhật một con Kangoroo nhồi bông để mừng ngày....ra trường của cô....

-Cám ơn thầy...

-Lễ mãn khoá cô mặc kimonô chụp hình? Tôi thích người phụ nữ Nhật trong bộ quốc phục của nước họ. Người phụ nữ xứ tôi cũng có một loại áo đẹp lắm....

-A .. á.. o dzày phải không ạ?

-Đúng, chiếc áo dài thướt tha kiều diễm...Sao cô biết?

-Chị Yumi đã đi Việt Nam và cứ luôn luôn khen chiếc áo đó...Nếu thầy thích, Rie sẽ mặc kimônô chụp hình rồi gởi qua Úc tặng thầy...

(còn tiếp)
Tu Le
#38 Posted : Monday, November 14, 2005 1:36:27 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
15112005

(tiếp theo kỳ trước)

151120

Vào lúc xế trưa, chiếc cầu 2 tầng trên vịnh Cựu Kim Sơn đã thấy ló dang. Hai bên xa lộ, một dãy hệ thống quạt gió trùng điệp đứng sừng sững trên các ngọn đồi thấp đang thi nhau quay cánh quạt để tạo ra một phần bé nhỏ dòng điện trong sạch cho thành phố SF. Cảnh trí thật đẹp, thật lạ mắt, thật hiếm thấy đã được ghi lại trong chiếc máy ảnh nhỏ bé.

Cô học trò nhỏ Rie cũng hùa theo đưa máy ảnh của mình lên bấm nút liên hồi rồi bất ngờ lên tiếng: "Thầy chụp cho Rie một tấm hình được không ạ?....Không... không phải với máy của Rie.... Máy của thầy...."

Từ trên tầng cao của chiếc cầu, và từ bên trong chiếc xe bus nhìn xuống quanh vịnh SF thì cảnh trí bao la man mát quả thật "nghẹn lời" không biết phải viết như thế nào để mô tả hết cái đẹp của nó. Xe bus vào thành phố, chạy thẳng xuống bến cảng Fishermans Warf. Hành khách xuống tại bến cảng nầy để đi dạo, ăn trưa hoặc chờ chuyến đi du ngoạn trên vịnh SF. Lại lủi thủi đi một mình giữa một rừng người du lịch xa lạ đến đây từ khắp chốn địa cầu. Bụng đói càu, nhưng chẳng biết phải kiếm món gì để ăn. Hàng quán bán cua, tôm, sò, hến, đồ biển nhan nhản khắp nơi, thực khách đi lên đi xuống chen chân sắp hàng để chọn mua thức ăn: giá bán cho dân du lịch lắm tiền nhiều bạc ưa món lạ ! Dân nghèo đi chơi thì nên đứng nhìn các anh chủ quán đồ biển người gốc Mễ hay gốc Hoa đứng múa gõ lóc cóc lách cách cái chày cây để đập bể võ que tôm, càng cua đã được thực khách mua và đứng chờ ăn tại chổ. Ăn đứng, ăn ngồi giữa đường giữa chợ như thế mà ai cũng lộ nét thích thú và kích thích ! Có món cháo hến kẹo sệt (tên gọi là gì quên mất rồi) giá 5$ US một phần, mùi vị ăn giống như ăn súp "thịt gà nấu kem và sửa tươi/ Crème de volailles ( de hay à, bớ LTT mụi tỷ?)" của người Pháp: cháo múc vào một ổ bánh mì tròn đã được móc bớt ruột giống cái tô có nắp đậy và một cái muỗm (còn gọi là cái thìa nhỏ, không biết có đúng không !). Ăn món nầy vừa ngon lại vừa túi tiền nhưng coi chừng, bụng dạ yếu kém sẽ bị làm khó làm dễ hành hạ bắt phải liên hồi ca bài "Ôi ta buồn ta đi lang thang để kiếm W.C.

2giờ 30 chiều, lên tàu đi du ngoạn trên vịnh SF...một mình với một nhóm đông người xa lạ. Trời nước vây quanh, con tàu chòng chành lắc lư, trồi hụp lên xuống nhưng không đến mức gây sai sóng cho người đã từng vật lộn với đại dương và bị hải tặc Thái Lan quăng xuống lòng biển cả trong đêm tối mù mịt . Con tàu lướt nhanh qua cù lao nhà tù Alcatrez (?) lừng danh nằm chơi vơi giữa lòng vịnh SF. Lòng chợt bân khuâng nhớ lại nhà tù thuở nào nơi chốn rừng thiên nước độc ở quê nhà! Nhà tù thì có gì đáng để nhớ ngoài những sự tra tấn, hành hạ, đoạ đày và sỉ nhục? Có chớ, thưa quý bạn, bởi vì nơi bị giam nhốt ngày đó có một khung trời rất đặt biệt, đó là cái ao mút nước tiêu dùng cho các tù nhân hay ao tù nhưng đồng thời nó cũng có một cái tên khác..ao tình...Có bạn đọc sẽ trề môi "khéo vẽ chuyện tào lao, làm gì có chuyện...tình tự lăng nhăng nơi chốn lao lung!" Có đó, các bạn ơi! Chính tiện nhân đây đã chứng kiến tận mắt.

*Chiếc xe bus du lịch San Francisco/Yosemite




(còn tiếp)
Tu Le
#39 Posted : Monday, November 14, 2005 5:38:42 PM(UTC)
Tu Le

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 115
Points: 78

Thanks: 2 times
Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
15112005

(tiếp theo trước)

Ao Tù, Ao Tình

Tâm lý chung của các bạn hữu khi đọc những mẫu chuyện ngắn đều muốn có được những câu chuyện có thật ngoài xã hội, nơi gia đình hay ở từng mỗi một môi trường đặc biệt nào đó. Chuyện ngắn có thật mà quý bằng hữu sắp đọc sau đây được viết trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, trong một môi trường xa cách với xã hội của loài người văn minh: đó là nhà tù. Khi nói tới nhà tù thông thường người ta thường nghĩ tới những sự tra tấn, hành hạ, đánh đập, bỏ đói, đày đọa, phòng tối, chuồng cọp v.v. . . . nhưng ít khi nghe nói về những câu chuyện tình trong tù giữa một nam tù nhân và một nữ tù nhân.

Câu chuyện tình trong tù sau đây là chuyện có thật một trăm phần trăm. Tất cả những nhân vật trong truyện giờ đây vẫn còn sống và mặc dù ngày nay mỗi người ở mỗi nơi nhưng nếu họ đọc được chuyện nầy có lẽ họ sẽ phải suy tư rất nhiều.

Câu chuyện bắt đầu như thế nầy: Anh Bảy đi vượt biên nhưng bị bắt và vì bị nghi ngờ là thợ một máy trên chiếc tàu vượt biên cho nên anh Bảy bị xem như là thuộc nhóm đầu nậu tổ chức đưa người trốn ra nước ngoài nhưng họ đâu có biết rằng anh Bảy chỉ tự khoác cho mình cái nghề thợ máy để xí gạt tên chủ tàu người Hoa cho anh Bảy khỏi phải trả 10 cây vàng, để được có mặt trên chiếc ghe vượt biên của hắn.

Muốn chắc ăn, tên chủ tàu còn kéo thêm một người kỷ sư máy tàu thứ thiệt đi theo và anh Bảy chỉ còn là kẻ phụ hụ hợ cho người kỷ sư trẻ. Người kỷ sư nầy thương anh Bảy nghèo khó cho nên bao che cho anh Bảy và nhờ vậy anh Bảy qua mặt được tên chủ tàu.

Khi bị bắt ở ngả Ba Vàm Láng và dự cuộcc đối chất khai cung, tên chủ tàu người Hoa hèn hạ, muốn được chính quyền khoan hồng cho nên hắn đã khai ra hết mọi người có dính liếu trong cuộc tổ chức. Khi công an gọi riêng anh Bảy lên hỏi cung, anh Bảy chỉ nhận mình là hành khách trả tiền để được đi: kết quả của sự dối trá không thành thật khai báo là hai bá súng nặng nề vuốt ve vào mặt anh Bảy .

Sau đó anh Bảy được gửi sang chấp pháp, cơ quan công tố của chế độ mới, được nhốt riêng một mình trong một căn phòng không thể đứng thẳng lưng, không có cầu vệ sinh, mỗi ngày chỉ ra ngoài 5 phút để đổ và rửa lon đựng phân và dội vài gáo nước lên mình: kết quả là mình mẩy anh Bảy bị lở lói khắp nơi, trở thành một con vật trần truồng nhơ nhớp trong ngục tối hơn ba tháng.

Rồi anh Bảy được đưa đi trại tù Mỹ Phước Tây ở sâu trong bưng ruộng không có người lai vãng tới. Ở nơi đó mở ra chuyện tình của anh Bảy.



*

Tiếng xì xào hớt hãi bổng nổi lên trong căn trại của đội tù thứ 12: " Ông Sáu...Ông Sáu tới."
Tất cả tù nhân đều nhốn nháo chạy nhanh về chỗ nằm của mình hồi họp đợi chờ tai họa giáng xuống.

Sáu Mộng khệnh khạng đi vào từ phía cửa trại ăn thông qua đội tù 13. Mùi rượu từ miệng của anh ta xông lên nực nồng. Tiếng chửi thề vang vang như tiếng tru hú của loài chó sói trong rừng sâu vào những đêm trăng tròn thanh vắng.

"Đ.. m.. tụi bây làm bộ làm tịch hay quá há! Thấy tao tới mặt mũi thằng nào thằng nấy lấm la lấm lét nhưng tao quay đi thì tụi bây chửi tao sau lưng. . ."

Tên Năm Long, một tên hiếp dâm bị tù đưa vào đây cho làm thư ký chỉ huy đội tù 12, đon đả chạy tới khúm núm đón tiếp:

"Dạ thưa ông Sáu xuống chơi. . ."

Tiếng nói của Năm Long vừa dứt thì Sáu Mộng đã đá vỡ tung một chiếc giỏ đựng đồ ăn thăm nuôi của một tù nhân. Mắm muối, gạo bánh đổ văng tứ phía. Sáu Mộng rống lên:

"Đ.. m.. tụi bây, cái nầy là của thằng nào đây ? Tụi bây ăn ở bừa bãi như heo, dơ dái hôi tanh như cái quần của đàn bà có tháng; vậy mà ngày trước tụi bây ở trong nầy cũng gọii là sĩ quan, là ông nầy ông nọ. Nhốt chung tụi bây với đám lưu manh, trộm cướp, hiếp dâm thì cũng hạp quá mức . . . Đ.. m.., tao đá chết cha tụi bây hết bây giờ, có muốn không? . . ."

Tay chân anh ta quơ tứ tung để đập phá, miệng không dứt tuôn ra những lời chửi rủa thô bỉ nặng nề. Cả đội tù yêm phăng phắc. Hơn tám mươi tù nhân của đội tù 12 ngồi êm rơ chẳng ai dám hó hé cựa quậy.

Có tiếng ho phát lên từ một góc xó tối, tròng mắt của Sáu Mộng long lên sòng sọc như mắt chó điên:

"Đ. . m. . thằng nào cả gan dám ho khọt khẹt khi tao đang nói chuyện, thằng nào ? Ra đây tao biểu coi?. . . Không dám chường mặt ra sao, mấy thằng chó đẻ ? Tao mà tóm được thì tao bẻ vặn cổ quay ra sau lưng, đồ quân súc sinh."

Khi đi ngang qua một góc cột treo chiếc đèn dầu, Sáu Mộng ngừng lại cầm lấy cây chổi tào cao dựng tựa cột nhà, đưa lên khỏi đầu rồi hét lớn:

"Mả cha tụi bây, thằng nào dựng cây chổi ở đây? Thằng nào."

Giọng của tên Năm Long ấp úng:

"Dạ thưa ông Sáu, cây chổi của trực sinh . . ."

"Trực sinh là thằng nào? Ra đây coi. Đ.. m.., không có thằng nào nhận là trực sinh hả? Tao đá chếtt cha từng đứa mộtt coi tụi bây ngoan cố tới mức nào?. . ."

Có một giọng nói yếu ớt từ phía sau lưng Sáu Mộng:

" Xin báo cáo , tôi là trực sinh của đội 12."

Cả đội tù sửng sốt ngạc nhiên. Mọi người nín thở trước cảnh tượng môt cậu bé Đa Vít ốm yếu gầy còm đang mặt đối mặt với một tên Gôliath khổng lồ hung bạo, cuồng sát. Sáu Mộng quay người lại nhanh như cọp đói vồ mồi:

"Đ... m..., là mầy hả thằng chó đẻ? Sao không chờ cho thằng tía của mầy chết rồi mới ra trình diện với tao?"

Sáu Mộng chụp nắm lấy cái cổ áo rách tươm của người tù trực sinh lôi đi như lôi một con chó ngang qua mặt đám tù nhân bất lực, anh ta đá vào người tù trực sinh giống như những buổi chiều anh ta đá bóng tròn ở giữa sân của trại tù Mỹ Phước Tây. Khi đấm đá đã thỏa lòng, Sáu Mộng buông cổ áo của người trực sinh ra nhưng tay kia đã chụp lấy mớ tóc rối bù của nạn nhân rồi kéo bật ngữa ra phía sau. Anh ta kê sát cái miệng đỏ ối khạc nước giải, nuớc đờm hôi tanh vào mặt nạn nhân vừa la hét chửi bới điên loạn:

"Đ... m... mầy, mầy làm ăn bê bối như vậy hả? " Tay kia anh ta thoi bóp bóp vào mặt người tù khốn khổ. Rồi thụi, rồi thoi, rồi đá, quần thảo con mồi nhừ tử như tên võ sĩ đang tập luyện thoi, đấm, đá vào cái bị đựng cát.

Người tù trực sinh đứng thẳng để nhận lãnh những trái đấm trời giáng, không né tránh, không than van nài xin. Máu từ trong miệng của người tù ứa ra hai bên mép , mặt bên phải sưng phù lên. Trong vũng sáng leo lét của ngọn đèn dầu mù u, các tù nhân vẫn có thể nhìn thấy được đôi mắt sưng húp của người tù trực sinh đang nhìn Sáu Mộng, không câm hận nhưng có vẻ khinh bỉ và thương hại cho kẻ đang hành hạ thân xác mình.

"Đ. . m. . , chắc thằng nây câm rồi phải không? Nói đi mầy, nếu không tao sẽ móc họng mầy cho coi. . ."

Sáu Mộng bắt đầu chồn tay. Cái lì lợm của mảnh da trơ xương kia, cái hình ma đứng thẳng dưới trận đòn thù kia làm cho Sáu Mộng nhớ lại những lúc anh ta chạy trối chết, chạy tuông bờ, tuông bụi, khi quân thù của anh ta xuất hiện. Hình dáng của quân thù lầm lì gan dạ lúc xong pha trước lằn tên mũi đạn cũng giống như tên trực sinh cứng đầu cứng cổ đang đứng kia. Anh ta tưởng mình là kẻ đã thắng trận không còn cái cảm giác sợ hãi đó nữa nhưng sao đêm nay anh ta vẫn còn gặp lại cảnh cũ. Anh ta chửi bới, đánh đập, hành hạ để trả thù, muốn được nhìn thấy kẻ thù trước kia phải gục quỳ xuống kêu la vang xin nhưng anh ta đã vỡ mộng và tự cảm thấy mình thật là hèn hạ. Kể từ lúc đó, tự nhiên anh ta tỉnh rượu, muốn thoát thật nhanh ra khỏi căn trại u ám nầy. Giọng la hét của anh ta bắt đầu chống chế gượng ép đê gỡ gạc với đám tù nhân:

"Hừ, thằng nầy lì thiệt. Muốn chống lại phải không? Đ. . m. ., ở tù rục xương đó con!"

Sáu Mộng thôi đấm đá, buông người trực sinh ra rồi khệnh khạng đi về phía cửa trại ăn thông qua đội tù 13.

Khi tiếng chửi bới lầm rầm của Sáu Mộng khuất lấp ở cuối đầu ngõ, người trực sinh ngã khuỵu xuống miệng hộc ra máu tươi.


*

Đội tù 12 có hai người trực sinh, một người coi sóc dọn dẹp bên trong còn người kia có nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh quanh lều trại và gánh nước tiêu dùng hằng ngày cho hơn 80 nhân khẩu của đội. Trách nhiệm bên trong là của Năm Phước, một tù nhân vượt biên, hồng hào như tên lại cái nhờ được gia đình giàu có thăm nuôi tiếp tế dồi dào và thường xuyên.

Món ngon vật lạ, thuốc lá, cà phê, tiền bạc của Năm Phước đã mua chuộc được tên thư ký đội trưởng Năm Long và mua được từ tên dâm tặc nầy chức trực sinh nhàn hạ bên trong phòng trại của đội tù 12.

Người tù bị "ông Sáu" đá lăn long lóc là người trực sinh vòng ngoài, người tự nguyện thế mạng cho Năm Phước và những tù phạm khác.

Tù nhân đội 12 gọi người trực sinh vòng ngoài nầy là chú Bảy. Ngày mới nhập trại Mỹ Phước Tây, chú Bảy nằm liệt trên sàn đất hơn cả tháng vì lở lói, đau yếu, rách rưới, bệ rạc và nhất là những cơn trụy tim bộc phát vô chừng khiến chú Bảy tưởng mình đã bỏ xác ở nơi đồng chua nước mặn nầy rồi! Vậy mà chẳng ai thèm để ý, ngó tới hỏi thăm chú Bảy được một câu.

Không ai biết ngày trước chú Bảy làm nghề ngổng gì, chỉ biết được một cách chính thức rằng chú bị bắt vào đây vì tội vượt biên. Chân trực sinh của chú đáng lý phải dành cho những tên tù hình sự giàu tiền bạc, lắm thăm nuôi giống như trường hợp của Năm Phước. Chú Bảy chỉ có cái quần xà lỏn và chiếc áo thợ máy trá hình đầy mùi dầu Gasoil khi nhập trại. Ngày leo lên tàu, chú Bảy mặc một chiếc quần ka ki màu vàng mua ở khu Dân Sinh gần chợ cầu ông Lãnh và chiếc áo ngắn tay Montagu đã sờn vai do một người bạn giàu có bố thí cho ngày chú Bảy sắp lên đường chạy trốn ra nước ngoài.

Khi bị bắt vào ty công an Vàm Láng ở Mỹ Tho, một sĩ quan công an đã ra lệnh cho chú Bảy phải giao nạp bộ quần áo cũ đang mặc để cấp trên khám xét tài liệu, vàng bạc, quý kim hoặc đô la Mỹ nhét dấu bên trong. Chú Bảy làm sao mà có được những thứ đó để họ lục với xét !

Ngày thẩm vấn lấy khẩu cung sơ khởi chính "ông" sĩ quan đó đã tặng nhẹ cho chú Bảy hai bá súng vào mặt chú Bảy khiến cho chú đau đớn suốt mấy tháng liền, không ăn uống được một cách bình thường mà chỉ trợn trạo nuốt cho trôi qua cuống họng những nấm cơm tù hẩm mốc.


*

Ngày giải giao tội phạm vượt biên đến trại tù Mỹ Phước Tây, chú Bảy để ý thấy "ông" công an mặc bộ đồ của chú để chỉ huy đoàn xe đò đóng cửa bít bùn chở tù phạm.

Khi vừa mới ngoắc ngoải ngồi dậy chưa kịp lấy lại sức, tên đi trưởng Năm Long đã bắt chú Bảy ra ngay hiện trường lao động để lặn hụp moi đất đắp nền nhà nới rộng thêm vòng đai của trại tù. Ba tháng tiếp theop theo, chú Bảy phải lặn hụp từ sáng sớm lạnh buốt trong các đồng ruộng ngập nước phèn sâu khỏi đầu để dọn cỏ ruộng thuộcc quyền khai thác trồng khóm của trại Mỹ Phước Tây. Rồi bệnh tình của chú Bảy lại tái phát, lần nầy kèm thêm chứng sốt rét rừng vì bị muỗi mồng chăm đốt.

Ngày chuyển đội, chú Bảy nằm đó thoi thóp như người sắp chếtt để chờ được bó bằng lá chuối rồi đem đi vùi vập ngoài đám đồng hoang ngoài kia. Chôn cất xác chết tù phạm kiểu nầy thì chú Bảy đã được chứng kiếnn hằng ngày: người chết không có hòm, xác chỉ được cột bó bằng dây lát rồi bọc lại bằng lá chuối, đầu được trùm bằng một bao giấy nhật trình, hai chân để lòi ra ngoài và được 6 tội phạm khiêng đi chôn phía ngoài vòng rao kẽm gai và chong nhọn của trại tù. Sau khi chôn, phần mộ được phủ đất và sang bằng, không có mộ bia, không còn dấu tích: phía trên những phần mộ vô danh nầy sẽ được dùng để trồng khóm che khuất lấp đị. Kẻ tù đày khi chết được chôn cất như thế đã là có phước lắm rồi, của đâu có dư để mà hòm với mộ bia cho những kẻ gọi là cặn bã của xã hội mới!

Nhưng thật là kỳ lạ, chú Bảy không chết! Chú Bảy vẫn sống để rồi được một ân huệ bấ ngờ do tên thư ký đội tù 12 ban cho: trực sinh gánh nước và làm vệ sinh vòng ngoài phòng trại của đội.

Không thấy có thân nhân nào xuống đây thăm nuôi Chú Bảy. Trong tù thì kẻ ghét người thương. Kẻ thương vì thấy chú Bảy thiếu thốn, khốn khó, cơ cực, lạc loài và bị đám tù trẻ kéo bè kéo phe theo tên thư ký Năm Long để ăn hiếp, đăm thọt, cho rằng chú Bảy sung sướng hơn bọn họ vì chú Bảy khỏi ra hiện trường lao động sản xuất, rằng chú Bảy không tốn đồng xu cắt bạc nào mà được chân trực sinh, không còn phải phơi sương, tắm nắng cắt lạc, đào kinh.

Chỉ có một tù phạm thương chú Bảy thật tình. Người đó là Tư Vinh, cũng là dân vượt biên bị lừa bẫy cho vào tù. Tư Vinh là hạng tù sang, tù nhà giàu và nhờ vậy mà Tư Vinh được "cấp trên" tuyển chọn đứng bán hàng ở căn tin cho hơn 3,000 tù nhân trong trại Mỹ Phước Tây. Vốn mua hàng cho căn tin thì Tư Vinh phải bỏ ra, tiền lời thu được thì thuộc về trại tù. Vợ Tư Vinh từ Sàigòn xuống thăm chồng từng ngày một mà còn được phép ở lại qua đêm với Tư Vinh tại khu nhà "hạnh phúc", nơi dành cho những tên tù hạng gộc dùng làm nơi giải quyết sinh lý; tù cắc ké, vì ăn uống chỉ có món cơm với rau muống suốt năm cho nên không có đủ sinh khí để mơ tưởng đến việc ăn nằm với vợ hay người thương trong khu nhà hạnh phúc đó.

Ngoài giờ quét dọn, gánh nước cho đội tù, chú Bảy lo việc bếp núc, nấu nướng riêng cho Tư Vinh. Tiền bạc của Tư Vinh đã mua được đủ thứ, mua cả những "ông" lớn của trại tù. Tư Vinh ở trong tù hơi lâu không phải vì Tư vinh bị khép tội quá nặng nhưng vì Tư Vinh là con bò sửa của các ông gộc coi trại tù cho nên con bò sửa nầy không thể được thả cho ra khỏi chuồng quá dễ dàngvà quá sớm.

Tuy là tù phạm nhưng Tư Vinh được hầu hết cai tù ở đây nịnh bợ, ve vảng xin xỏ đủ thứ. Có lần trước mắt chú Bảy, Tư Vinh đã lột chiếcc đồng hồ Omega đang đeo trên tay để gởi cho "ông Sáu" đeo tạm khi vừa nghe "ông Sáu" tỏ ý ước ao một chiếc đồng hồ loại mới.

Không có người tù nào được lẩn quất bên ngoài phòng trại sau giờ giới nghiêm. Sau giờ đó, các sinh hoạt của đám tù nhân đều bị cấm chỉ. Mọi người đều phải chui vào mùng nằm thẳng và không được phép ngồi dậy nếu không có lý do khẩn thiếtt như: tiểu tiện hoặc đại tiện. Trên đầu nằm của mình, mỗi tù nhân đều có một lọ keo hay một bình bằng nhựa loại 5 lít để tiểu tiện và một lon loại đựng sửa bột Guigoz cho con nít dùng để "đi đồng" ngay trong mùng.

Tư Vinh không cần các loại bình mủ hoặc lon Gugoz kiểu đó. Lúc cần, Tư Vinh cứ nhỏm dậy, không cần phải la lớn báo cáo với người tù trực phiên ban đêm "báo cáo trực phiên, số 10 đang đi đồng trong mùng", rồi xách đèn rời đội 12 đi về phía cầu vệ sinh dành riêng cho mấy chức quyền của trại; đó là một luật lệ quy định của nhà giam: đang đêm ai tự động ngồi dậy mà không báo cáo thì sẽ bị quy vào tội có ý định vượt trại và sẽ bị cùm chân cùm tay giam vào ngục tối không được ăn uống.

Tên thư ký đi Năm Long sợ Tư Vinh một phép. Chỗ nằm nằm của Tư Vinh được trang hoàng như một phòng trà thu nhỏ. Tối đến, Tư Vinh từ căn tin trở về đội, tụ tập, ăn uống đờn ca tưng bừng. Đối với Tư Vinh thì không có giờ giới nghiêm nằm êm re trong mùng. Tù nhân trong trại không được phép mua và uống rượu nhưng thầy chú vẫn lén lút mang rượu tới cho Tư Vinh để bán mà được lời gắp 3, gắp 5 giá mua. Khi có rượu vào, Tư Vinh nói năng huyên thiên xích đế và có khi quấy phá náo loạn cả đội.

Tư Vinh kể chuyện tam quốc không bỏ sót một chữ, có lớp lang mạch lạc giống như chính mình là tác giả của cuốn sách. Thỉnh thoảng, chức sắc của trại lượm được cầy tơ mang về xẻ thịt bán cho tù nhân để lấy tiền cải thiện thì Tư Vinh lại có dịp trổ tài nấu món thịt cầy ướp chao rồi bắt ép chú Bảy phải ăn cho bằng được.

Chú Bảy ăn chung với Tư Vinh. Thức ăn thăm nuôi của vợ Tư Vinh mang từ Sàigòn xuống đều giao hết cho chú Bảy giữ gìn và sắp xếp việc nấu nướng. Trong tù Tư Vinh càng ngày càng mập ú ra nhờ thịt cá, bánh trái lúc nào cũng ê hề đầy giỏ.

Tư Vinh có cái thú uống cà phê sau buổi ăn chiều nhưng không bao giờ chịu ngồi uống một mình. Vì thế, cứ tối đến thì "phóng trà" của Tư Vinh lại tấp nập khách khứa tù nhân tới thăm để đấu láo và nhất là để được uống cà phê miển phí. Thường xuyên thì phòng trà của Tư Vinh cũng đón tiếp cả các "vị "chức sắc trẻ tình cờ đi ngang qua phòng trại và những lúc như thế thì phòng trà miểnn phí của Tư Vinh mở cửa thâu đêm suốt sáng.

*

Một người bạn khác của chú Bảy là Tư Thành. Tư Thành là một cựu thành viên của chế độ mới . Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, không hiểu vì lý do gì mà Tư Thành lại bắn chết một chức sắc cao cấp của chính quyền tại một huyệ để rồi vào nằm đây nhận lãnh bản án 8 năm tù dài lê thê. Tư Thành đã lớn tuổi, lớn tuổi hơn chú Bảy và đã lụm khụm như ông lão 90, hậu quả của những năm tháng nằm gai nếm mật trong rừng. Nước cờ tướng của Tư Thành ngang ngửa với chú Bảy. Mỗi khi hai người nhập cuộc đấu thì cả đội tù 12 bu quanh để xem và cổ xúy. Phần thưởng cho người thắng trận đấu cờ là người thua phải thưa "dạ có em đây" 20 lần khi người thắng cuộc gọi tên kẻ bại trận. Hai chân của Tư Thành rất yếu lại đi hàng hai theo kiểu chữ bát cho nên khi Tư thành di chuyển thì chẳng khác gì như một kép hát bội đang diễn trò cỡi ngựa trên sân khấu.

*

Trại tù Mỹ Phước Tây có một khu riêng giam nhốt tù nữ. Tù nam hạng cắc ké không có "chức phận" không được phép la cà bén mảng đến gần khu tù nữ. Những cảnh chớp mắt đưa tình lén lút có thể khám phá được vào những buổi chiếu phim lộ thiên ngoài sân chào cờ của trại. Những lúc đã ngấm hơi men, "ông Sáu" lại có dịp xâm nhập vào khu tù nữ để lột áo, xé quần khám xét, đánh đập, hành hạ, chửi bới.. Lâu lâu lại nghe có tù nữ bị cùm tay cùm chân nhốt vào phòng giam kỹ luật bỏ đói vì đã thư từ lén lút với tù nam.

Cứ mỗi buổi chiều vào lúc mãn giờ đi lao động, đám tù nam của đội 12 và 13 thường ra đứng dọc theo vách trại của mình chờ đón giờ "rửa mắt khi toán lao động tù nữ trở về đi thướt tha trên bờ ruộng ở phía ngoài vòng kẽm gai của trại với quần áo lam lũ ướt đẫm bó sát lồ lộ vào da thịt. Cũng có lúc, một vài chị em táo bạo, khi đi ngang qua những cặp mắt cú vọ, háo đói, thèm thuồng của đám tù nhân nam, đã vạch thẳng chiếc áo ướt lên thật nhanh để trưng bày bộ ngực nõn nà của mình với những tiếng la hét vỗ tay cổ xúy của đám "khán giả" bên trong khuôn rào kẽm gai.

*

Từ đại đội của mình, chú Bảy phải trải qua một chặn đường dài gần 3 cây số để tới ao nước lợ. Những ngày đầu tập gánh nước, chú Bảy phải nghỉ từng chặn một, ba bốn lần nghỉ cho một đôi nước. Đến đôi thứ 30, đôi nước cuối cùng theo ấn định của tên Năm Long cho buổi sáng thì chú Bảy hầu như kiệt lực. Chú Bảy không còn đủ thời giang để nhởn nha nhìn ngắm chung quanh. Chỉ tiêu của chú Bảy là 30 đôi nước nặng 20 kí lô phải gánh gồng trên một chặn đuờng tới lui tổng cộng 60 lần, tương đương gần 60 cây số. Kế đến là dọn dẹp bếp núc củi lửa do các tù lao động nấu ăn buổi sáng để lại bên sân trái của trại.

Tối đến thì phải lo dọn dẹp chỗ nấu nướng của đám tù nhân đi lao động về rồi mới trở vào bên trong lo việc chăm dầu đốt đèn cho buổi tối. Trực sinh vòng ngoài khỏi đi lao động nhưng công tác ở nhà lại càng cực khổ hơn. Năm Long tặng cho chú Bảy vai trực sinh nầy không phải là vì hắn thương chú Bảy nhưng là vì đám tù nhân trẻ chẳng ai thèm mua chức vụ trực sinh đó và hơn nữa, dưới con mắt nhận xét của tên chúa ngục Năm Long thì chú Bảy sẽ tìm đường trốn trại nếu hắn để chú Bảy đi lao động bên ngoài.

*

Nàng cũng gánh nước trực sinh như chú Bảy. Dáng người của nàng thon cao, điệu gánh nước của nàng đong đưa khoan thai và trông thật thiện nghệ. Nàng lãnh nhiệm vụ trực sinh cho hơn 600 tù nữ, một công tác lao động ngang với một bản án khổ sai. Chú Bảy là người Rạch Giá. Nàng là người Hố Nai-Tam Điệp, nước da nàng sạm đen vì cái nắng đồng khô cỏ cháy của miền đất phèn Đồng Tháp. Nét đẹp của nàng không phải gương mặt trái xoan với đôi mắt bồ câu của hạng người đài các thường được mô tả trong tiểu thuyết nhưng nét đẹp của nàng ở đôi vú tròn cứng không có áo đở nâng bên trong và đôi mong tròn lẳng không quần lót phô bày dưới lần vãi màu đen bạc thếch dính sát da thịt vì sũng nước.




(còn tiếp)

Phượng Các
#40 Posted : Tuesday, November 15, 2005 4:33:35 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Ủa, cái post sau cùng này đâu có dính líu gì với cuộc Mỹ du hả Bác TL?

Anyway, đọc bài về Hearst Casttle của bác thật là hấp dẫn, và cái nhìn về San Francisco làm cho kẻ chọn Bay Area làm nơi chốn dung thân cũng cảm nghe phấn khởi. Còn về Yosemite thì hơi thất vọng. Lần đầu tiên tới đó PC đã kinh ngạc vì cái đẹp hùng vĩ tuyệt vời của nó. Lúc đó ở ngủ trong cabin cất ngay dưới các gốc cây, sáng thức giấc thấy ôi sao mà thần tiên khi chung quanh mình là các cây cao xanh mướt. Đi lần thứ hai thì ở trong phòng nhiều tiền hơn để có thể có riêng bathroom. Nói chung, bạn nào yêu thiên nhiên rừng núi thì nên tới Yosemite cho biết!

Users browsing this topic
Guest
4 Pages<1234>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.