quote:
Gởi bởi ChieuHoang
.
Kính chào Mme Ngô,
Đọc bài "tâm tình thấm thiết" của Mme viết cho ông Tư, CH cười muốn nẻ rụt.
Mme leo rào ra ngòai chi cho sớm? Ở trong này viết thêm cho bọn em còn có cơ hội cười cho đời thêm dzui nha.
CH đồng ý với Mme một chăm phần chăm là ông Tư bị bịnh đó thiệt nghe. Mỗi lần ổng viết có một khúc ngục ngủng hè. Đọc mà phát sốt cả rụt. Hay ổng muốn chị em mình tập một cái tính của nhà thiền là tính kiên nhẫn đó hả Mme? Hummmmmmmmmmmmmmm... 
Ông Tư,
Có gì thì ông làm ơn nói lè lẹ đi kìa. Ai cũng tò mò và sốt rụt lắm gùi đó ông à!! hihihihi.... 
( Ch dzọt lẹ, leo rào theo Mme Ngô...
)
TL Mỹ du (tiếp theo kỳ trước)
Viva Las Vegas,
Người đâu gặp gỡ làm chi ?
Vào lúc 18 giờ ngày thứ sáu, trong khi thiên hạ chuẩn bị nghĩ lễ kỷ niệm ngày Kha Luân Bố khám phá châu Mỹ thì vợ chồng người bạn và 3 đứa con, cộng thêm Tư, tất cả 6 nhân mạng chèn nhét nhau trong một chiếc Toyota 4 x 4 khởi hành đi du hí Las Vegas.
Xe vừa lăn bánh thì người bạn tài xế nói với Tư:
-Tụi mình ghé tiệm đi vô đi ra kiếm gì dằng bụng để tiết kiệm thời giờ nghe anh Tư ? . ..
Tư ngạc nhiên hỏi ngay:
-Tiệm đi vô đi ra là cái quái gì vậy ?
-Nghĩa là đi vô tiệm ngó người ta ăn rồi đi ra chớ cái gì nữa bây giờ ?
-Tức là ăn mì ngóng cháo ngó phải hôn ? Vậy thì cần gì phải vô trong, bạn cứ cho xe đậu sát cửa kính rồi cả nhà cùng ngóng, ngó mãn nhản con mắt cho tiện việc sổ sách khỏi phải leo lên leo xuống xe tốn hao sức lao động ! ....
Người bạn cất tiếng cười hô hố:
-Ông vượt đai dương hàng chục ngàn dậm để qua đây đi chơi với gia đình tui thì ai nở lòng nào lại để ông phải đi ăn mì ngóng cháo ngó, sao đành hở ông Tư ? Cứ ngồi yên đó rồi sẽ biết . . .
Hóa ra đi vô đi ra ở dây là hiểu theo tiếng Mỹ IN & OUT BURGER !
-Bạn nói đi ra đi vô, nhưng sao lại cho xe mình sắp hàng nối đuôi mấy cái xe đó làm chi ? Chỗ trống đậu xe còn cả đống đàng kia kìa, tại sao phải nối đuôi ? Chờ gì, đợi gì ?
-IN & OUT có nghĩa là cứ ngồi trên xe, nối đuôi vào bên nầy đợi tới phiên mình mua xong, nhận bánh Burger thịt bò tươi, rồi lái xe chạy ra thẳng phía bên kia, khỏi cần xuống xe tốn hao công lực!
-Hình như trước đây (5 năm về trước) không có kiểu bán buôn như vầy phải không ?
-Không biết có từ hồi nào, nhưng nhà tụi nầy quen hơi với nó từ mấy năm nay rồi !
-Ngon không ?
-Burger nào thì cũng vậy thôi! Ở đây chỉ có khác là họ dùng thịt bò tươi hàng ngày chứ không dùng thịt bò xay nhuyễn đông lạnh như các hiệu ăn khác !
-Vậy thì cũng không mấy gì gọi là lạ lắm đâu, bên Úc, các hiệu bánh burger đều dùng thịt bò tươi hằng ngày và cũng có đi vô đi ra nhưng được gọi là DRIVE TRHOUGH " (lái xe đi thẳng một nước).
Gần hơn 30 phút sau cả nhà mỗi người mới có được một phần ăn "đi ra đi vô" để dằng bụng thay thế cho buổi cơm tối. Lạ miệng, nhưng ăn không hơn được 1/2 phần ăn của mình vì nhiều quá !
Từ phía bên kia xa lộ, trong khi dòng xe lưa thưa, mệt mõi đưa người thua bạc cháy túi từ các sòng bài sa mạc quay ngược về thành phố thiên thần thì ở phía bên nầy xa lộ dòng xe chật ních nối đuôi nhau dài hàng cây số cố chen nhau vượt lên phía trước có vẽ như sợ rằng nếu tới trễ thì các sòng bạc sẽ không còn tiền để chung cho mình!
Chúng tôi chỉ là khách du ngoạn không phải là những người mê cuộc "đỏ đen" vì thế không cần phải hối hả, vội vàng, cứ thong dong rề rề, chừng nào tới nơi cũng được và cứ như thế mà chạy mãi đến hơn 12 giờ đêm mới tới bên trong thành phố Las Vegas!
Khách sạn không còn một chỗ trống, cả nhà ngồi trên xe chạy rong lòng vòng đến 2 giờ sáng để tìm khách sạn tạm trú qua đêm để rồi mới sực nhớ rằng "A. . . ha, hóa ra ngày thứ Hai nầy là ngày của Kha Luân Bố (Christopher Columbus), thiên hạ được nghĩ làm việc 3 ngày liên tục từ chều thứ Sáu cho nên họ đổ xô về đây như dòng nước lũ tràn ngập hết các . . .khách sạn ! Gần 3 giờ sáng, đường phố Las Vegas vẫn đầy nghẹt xe cộ chạy lên chạy xuống như bầy ngựa hoang đang chạy long nhong bất định trên sa mạc!
Không thể chạy long nhong quanh thành phố suốt đêm, Tư đề nghị:
-Bạn không nên quanh quẩn suốt đêm như vầy, các cháu, chị nhà cần có chỗ tạm để nghỉ ngơi và bạn cũng phải được nhắm mắt vài tiếng đồng hồ để ngày mai còn đủ sức mà lái xe quay trở lại Cali chứ ! . . .Cứ vào bãi đậu xe riêng của một sòng bạc nào đó để ngủ ngồi trên xe của mình cũng được đâu cần gì phải khách sạn sang trọng hay nhà cửa tuôm tất . . . . Đi chơi thì phải bờ bụi gió sương một chút mới vui và nhớ đời . . .
Người bạn tài xế bẽ bàng vỗ vai Tư, miệng méo sệt:
-Ông thông cảm dùm! Tớ thiệt là ngu, đáng lý phải đặt phòng khách sạn trước rồi mới đi. Quên lững vụ long week end mới chết cho chớ ! Lần sau bạn qua thì nhất định phải nhớ và chu đáo hơn. . .
Tư chợt buồn vẩn vơ rồi buột miệng thốt ra:
-Biết có được lần sau nữa hay không, bạn ơi ! . . .
Xe vào bãi đậu của sòng bạc CIRCUS. Mười phút sau cả nhà đều chìm đắm trong giấc ngủ ngồi nơi "khách sạn ngàn sao". Người bạn tài xế mắt nhắm nghiền, miệng há to ngáy vang sấm động trong khi đôi mắt lé của Tư vẫn mở rộng thau láu nhìn ra bầu trời đầy sao, hồn phách lao xao nhung nhớ mơ hồ, nhớ ai ? Dĩ nhiên là nhớ tới một người. . . Một người đã khuất và đã trở thành một trong triệu triệu các ngôi sao kia trên khung trời bao la vô tận. Ngôi sao nàng ở đâu ? Làm sao để cho ai đó có thể tìm thấy mà bắt lại nhốt kín vào tim. Trời không mưa nhưng cớ sao có những giọt mưa đi lạc và rơi động trên khoé mắt người ta. . . .Và cứ thế mà trời sáng bững lúc nào không hay không biết!
Gần 12 giờ trưa ngày thứ Bảy. Cả nhà choàng tỉnh giấc và vội vã đưa nhau xuống phố tìm nơi ăn sáng, chạy đua với thời gian để có thể ngao du khắp cùng nội trong một buổi chiều. Thứ Bảy nghẹt cứng, rừng xe máy gầm hú in ỏi, chen chân với hàng hàng lớp lớp đoàn người ngược xuôi lên xuống như đi trẫy hội, nam thanh nữ tú, già trẻ bé lớn đủ hạng. Trắng, đen, vàng, đỏ lui tới khắp nơi.
Las Vegas ngày nay khác xa 5 năm về trước: hồi đó các sòng bài được coi như là đồ sộ và bắt mắt thì chỉ có STARDUST, LE MIRAGE, EXCALIBUR, TROPCANA và KIM TỰ THÁP AI CẬP đang xây cất. Đường xá thì ít xe hơn bây giờ. Tư đã từng vào ở nơi khách sạn Excalibur, đã được xem màn biểu diễn hải tặc đánh nhau rất công phu và ngoạn mục phía trước sòng bạc LE MIRAGE và dĩ nhiên là được bè bạn "dụ khị" đưa cho đi xem show "hở han 50% tập thể kiểu Le Moulin Rouge ở bên nước Pháp". Ngày nay, Las Vegas có những kiến trúc đồ sộ mới mẻ hơn như tháp Eiffel và Khải Hoàn Môn Paris, Sư Tử Vàng, Newyork-Newyork, Kim Tự Tháp và Newdheli Ấn Độ . . . . Đúng là nước Mỹ có khác, chuyện gì họ cũng thực hiện được, kiểu nào họ cũng có thể làm giả được và giả y như khuôn đúc!
Vào quán Paris ăn sáng, kiểu ăn sáng của người Pháp với giá 13 Mỹ kim cho một thực khách: Paris, Bordeau, Provence ở Mỹ có khác! Buổi ăn sáng tốn hao nhưng chẳng giống Tây chút nào cả, chỉ có tiếng, không có miếng giống như bắt ông thợ nấu ăn người Ấn Độ nấu món rêu cua đồng ăn kèm với mì sợi của người Ý ! Và Tư chỉ ăn uống qua loa cho vui lòng gia đình người bạn mặc dù bụng đói cồn cào, cổ họng khát khao: Tư đang thèm một giấc ngủ thẳng lưng ấm cúng, xuôi tay và an bình !
Đi bộ, đi bộ, rồi lại đi bộ khắp nơi ! Thoạt đầu thì còn háo hức nhưng càng về chiều thì lại càng thấm mệt bở hơi, đôi chân mõi nhừ tê cóng. Tư ngồi bệt xuống một vệ đường vắng rồi năn nỉ người bạn:
-Ông đi lấy xe rồi đến đây đón tớ được không ? Đây hết sức rồi bạn ơi! Cả đêm hôm qua thức trắng, bây giờ lại đi di hành kiểu quân trường như vầy thì chịu sao cho thấu ! Đây xin đầu hàng, bạn và gia đình cứ tiếp tục dạo chơi thỏa thích, tớ ngồi đợi ở đây cho đến khi bạn tới đón . . .
Năm giờ chiều xe bạn tới đón:
-Tụi mình đi xuống phố Tàu ăn cơm rồi tìm khách sạn cho đêm nay . . . .
-Phố Tàu ở đâu ?
-Không biết ở đâu ...Cứ lần mò thì cũng phải tìm ra, lo gì . . .
Xe chạy lòng vòng gần 30 phút mới tìm được quán ăn.
-Ông ăn gì ? Mì ? Hủ tiếu ? Cơm gà ? Đồ biển ?
-Bạn gọi cho Tư tô cháo cá . . .
Khách trong quán ăn đa số là Á Đông, rất nhiều người Hoa (người Hoa có tiếng là máu mê đỏ đen cờ bạc) và người Nhật. Chủ tiệm nói năng sành sõi tiếng Việt. Có người ăn uống rất phấn khởi vui tươi (có thể là vì họ chiến thắng nơi sòng bạc đêm qua) nhưng cũng có người tỏ ra như đang nuốt sạn nhai đá, dáng điệu bơ phờ thất vọng
Và từ ngạch cửa quán ăn bổng đâu có dáng hình ai xuất hiện, cặp tay sóng đôi đi vào với một người đàn ông Âu châu lớn tuổi. Tình nhân hay cha con ? Không cần biết, chỉ cần biết đây là một người đàn bà trẻ, rất trẻ, đẹp, rất đẹp với đôi mắt thu hút quá chừng và một thân hình thon gọn lôi cuốn mời mọc quá đỗi !
Đó là hình bóng của ngôi sao trên trời! Phải chăng đêm qua
Người đã cảm kích vì mối hoài vọng thiết tha của ai kia cho nên ngày hôm nay
Người đến đây để cho ai đó được diện kiến ? Hai người kéo ghế ngồi sát gần bàn ăn của chúng tôi. Tôi ngừng ăn, tô cháo đầy chỉ mới vơi được vài ba muỗn.
Người đặt bản kê các món ăn xuống mặt bàn rồi ngước mắt nhìn lên hướng về kẻ si, như vừa tìm thấy được người thân từ kiếp nào, đôi mắt tròn long lanh sáng rực, hàng mi cong vút bóng mượt như tơ ươm, nhởn quang như đang thôi miên người mê mụi. Cái nhìn lần thứ hai như lén lút, như mơ màng lại kèm theo một nụ cười chào hỏi kính đáo. Chỉ trong giây phút ngắn ngủi, toàn thân bổng nhiên như bị nóng cháy hừng hực, như đang sai rượu, ngất ngư như bị nhồi sóng, rồi miệng lắp bắp thốt lên tên của
Người, tên
Người là gì ?. . .Không nhớ !. . .Xin đừng vội lên tiếng trách móc là kẻ vô tình bạc bẽo ! . . . .
-Anh Tư,. .. .Anh Tư, anh có sao không ?
Quay sang người bạn để trấn an:
-Buồn ngủ quá, không thiết ăn uống gì hết . . . Đêm nay chúng ta về Cali nghe bạn . . .
Nói xong lại nhìn sang bàn bên cạnh: chén đủa vẫn chưa dẹp nhưng
Người đã không còn đó tự bao giờ rồi! Buồn lòng vời vợi, luyến tiếc thẫn thờ, chợt nhớ một câu thơ trong truyện Kiều của văn hào Nguyễn Du "Người đâu gặp gỡ làm chi?" để rồi đêm nay trong suốt hành trình quay về Cali lại mất ngủ, ngồi đơ, ngước mắt nhìn lên vòm trời để dò tìm
một vì sao lạc !
(Còn tiếp)
Và kỳ tới:,
Tim tôi để lại ở San Fracisco !