Chào chị TT và các chị, lâu lắm hg không vào...
Cuối cùng thì Hà cũng ra đi, khi nghe tin tôi không khóc, chỉ ngạc nhiên. Đi lẹ vậy sao? Mới hôm thứ Bảy tuần rồi Hà còn cùng gia đình tôi và gia đình 2 người bạn đi ăn sinh nhật 30 tuổi của Hà mà, trong tuần vẫn còn nói chuyện tuy không nói nhiều như mọi khi... vậy là 4 giờ sáng ngày 25, vợ chồng gởi con cho 2 đứa cháu, đi "thăm" Hà trước khi nhà quàng đến lấy xác. Một Noel không bao giờ quên.
Tôi nghĩ chắc tôi mạnh lắm, không khóc nhiều mà.. vậy mà từ khi Hà đi đến giờ, tôi nhớ Hà không thể tả. Hôm đưa Hà đi xong, lái xe về, đoạn đường 3 tiếng đồng hồ cứ ngồi lẩm bẩm nói chuyện với Hà, vì những lần trước khi lái xe 1 mình tôi thường hay gọi phone cho Hà để nói chuyện... Vậy là một mình vừa lái xe vừa nói chuyện với không khí (hay linh hồn Hà?). 2 tuần nay tôi làm gì cũng nhớ đến Hà... Không biết bao giờ tôi mới quen được ...
.... tự nói là không than, không nhớ... mà làm không nổi các chị ơi... muốn khóc quá nhưng lại không khóc được...
