Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

47 Pages«<454647
Ngô Đồng Diệp Lạc
Phượng Các
#922 Posted : Wednesday, May 13, 2020 12:14:26 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Quote:
Muốn có chén tàu hũ bây giờ dễ quá, dùng máy xay sinh tố xay đậu nấu sôi rồi cho chút bột nấu rau câu vào đợi nguội là xong công thức là 1/2 muỗng bột agar cho 4 chén sữa đậu nành – rồi nấu nước đường với gừng là xong.


Có người chỉ mình là silken tofu mua về, bỏ microwave là ra tàu hũ giống đó, chị ngodong. Thiệt là vô cùng tiện lợi . ThumpUp
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
ngodong on 5/15/2020(UTC)
ngodong
#923 Posted : Friday, May 15, 2020 5:36:31 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Chị ơi, mua thì dễ quá luôn gần nhà mình quá chừng tiệm bán - nấu mới vui kìa :) Em làm bánh mì ngon lắm luôn nè :)
ngodong
#924 Posted : Saturday, December 5, 2020 10:10:41 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Mùi!

Bầy kiến xếp hàng đi ngoằn ngoèo, khoảng cách từ cánh cổng vào nhà không xa lắm, bụi cúc ngai ngái mùi cay. Khung cảnh chung quanh đẹp như huyền thoại, căn nhà nằm ẩn trong khu rừng nhỏ, trước mặt có suối, trên thân cây rêu xanh phủ một bên, bên kia trơ vỏ mốc, hoa dại dưới gốc lay lay ngơ ngác khi gót giầy của kẻ lạ bước kề bên. Bầy kiến bình thản đi theo đoàn bận rộn tíu tít, có lẽ trời chuyển mưa.

Ngập ngừng bên cửa, ngại ngùng hay sợ hãi phải lay động không gian chừng như trốn tránh hiện thực, người khách đứng thừ người đầu hơi cúi xuống nhìn mũi giày phủ đầy bụi đỏ, những hạt bụi lá mục.

- Ông tìm ai!

Người đàn ông quay mặt lại, giọng nói nhẹ nhàng thánh thót, phá vỡ lớp pha lê đông cứng chung quanh trước đó.

- Mùi, em đấy ư?

Run run ông hỏi, người phụ nữ mở tròn đôi mắt, đôi mắt không còn mùa lóe lửa, ánh lửa của niềm bí ẩn riêng tư vừa bị nổ tung.

Mùi là ai? Tên họ hay chỉ là tiếng vang trong tiềm thức, trong quá khứ ngộp ngụa đau đớn giẫy giụa giữa lằn ranh sống – chết, giữa thiện – ác, giữa phải – trái, giữa người và ta, cái ta hiện diện ngay tự thuở lọt lòng.

Khương, tên của người đàn ông, tiến đến một bước, Mùi lui một bước, bước chân tiến – bước chân lùi của một bắt đầu trong quá khứ, trong một đêm tịch lặng. Bước chân lui đến góc tường, bước chân tiến dừng lại, vòng ôm siết chặt, đôi môi khóa, đóa trà mi vừa độ bị lộ lối vào ra.

Mùi sững lại lưng tựa vào gốc thông, không còn lối để bước lùi thêm nữa, thì ngừng, thì nhìn thẳng vào mặt người đối diện, ba mươi năm trốn chạy, lại thấy nhau.

Thìn Tuất Sửu Mùi – tứ hành xung họp lại trong một gia đình. Ngày còn sinh thời ông cụ hay ta thán: “Gia đình người ta tam hợp ngồi duỗi mà ăn, gia đình này xung kỵ chẳng đâu vào với đâu!” Bà cụ hiền lành: “Ý trời thế nào mình thuận theo nhẽ ấy, tích đức sợ gì xung kỵ hão huyền!”

Xung kỵ Thìn với Tuất là hai chị em yêu cùng một người, rồi đau đớn chị chẳng nhường em, em không nhịn chị, người ta bỏ đi, cô Thìn cô Tuất còn mãi lẻ loi, đến xế đời hai chị em ở chung nhà, mặt nhìn mặt lòng chẳng cùng lòng, dấm dẳng cay đắng nhiếc móc vào ra! Giá như mà . . .

Sửu với Mùi, chẳng ai tranh thắng thua, chẳng ai màng ganh ghét, thế mà sợi dây oan nghiệt thít vào xương thịt, máu chẳng đổ chỉ chạy vòng quanh hai quả tim biết nhẽ đời, thu xếp cho nhẹ lòng nhau bằng cách không liên lạc, không nói không hỏi, có gặp chỉ khẽ khàng chào rồi lảng đi nơi khác. Nếu không trong gia đình dòng tộc, nếu chẳng có dáng dấp hình hài giống nhau Sửu và Mùi chỉ là kẻ lạ, dù trước khi có Khương hai chị em khắng khít chẳng rời.

Đổ tội cho Trời già không có mắt, kết oan cho bà Nguyệt ông Tơ làm chi, những con người có tim có óc, có yêu có ghét có giận có hờn, đã tạo thòng lọng chui vào, rồi đau rồi tủi, rồi oán rồi trách, để khổ cho nhau.

- Ông tìm tôi làm gì?
- Mùi vẫn còn giận anh?
- Giận là còn vương vấn, tôi thì không.

KHÔNG thật không? Đã hơn ngàn đêm ngậm nhấm.

Vọng trong đêm
tiếng thở dài nhân duyên lầm lỡ
Hạnh phúc buồn
quạnh hiu khuya trăn trở giấc mê
Sợi tóc xưa
ngậm ngùi vương trên vai người mùa cũ
Bước tình xa
trầm hương phai nhòa nhạt dấu chân về

Ngọn nến thắp
có đủ soi trời thinh lặng?
Rượu tràn ly
có mong khỏa lấp sông sầu?
Tình phụ tình
Người mãi vẫn phụ lòng nhau

Này vực sâu
Đêm
Tôi
Áo xưa nhàu *

Cứ tưởng “tiền dâm hậu thú” mọi sự sẽ hanh thông để trăm năm “sắc cầm hòa hợp”, ngờ đâu Sửu ghìm cương con tạo, cướp sợi tơ hồng, ngày lên tàu vượt biên, Mùi bị bỏ lại trên bãi vắng giờ khởi hành, em chị lạc dấu nhau. Trớ trêu thay, Khương cùng chung chuyến, chuyện âm dương trại tị nạn khó ai lường, gộp chung mái nhà để được định cư, người tình thành anh rể! Khúc phim quay nhanh trong trí óc như bài điếu văn an táng mối tình đầu.

Nhìn đôi mũi giày đàn ông vướng bụi đỏ, mùi mưa ngày cũ, mùi mưa ẩm bây giờ, đôi tay muốn vươn ra ôm lấy, lại thôi!

khi ta nằm trên thảm cỏ khô mùa đông
yêu & kêu gào ngọn lửa mặt trời hồng tháng hạ
những vì sao tuyết rơi

nhắm mắt / không nhìn nhau
lạnh
mảnh trăng non oằn cong vành môi rạn nứt
hơi thở trầm / hư hao

mầm của đất hoang trỗi dưới sống lưng cô tịch
nhọn / bén ngót / lùa đường tay thạch nhũ
phiến đá hoa cương / vai / xây cầu phù lệ
tóc chảy dòng thương ca / xa / thiên cổ chợt về

khi ta nằm trên ngọn cỏ khô mùa đông
yêu! và không chờ đợi *

Ngày gặp lại, sân bay đón nhau, chẳng nhìn! Khương lừng chừng muốn nói điều gì lại thôi, bảo lãnh cho cả gia đình sang Mỹ còn gì quý hóa hơn. Ông bà cụ vui vẻ thấy cả nhà đoàn tụ, mất có mấy chỉ vàng ngày cho Sửu vượt biển, thêm chút ít lót tay công an phường quận, để cả nhà lên máy bay cho nhanh, tất cả như giấc chiêm bao chập chờn thành thật.

Thìn biến thành Thera hoang dã – Tuất trở nên Thora cơn bão của trời. Nghịch ngạo phải dính líu với nhau, mối tình đầu của cả hai đã thành tro thành bụi tự bao giờ, thế mà họ vẫn hí hoáy vẽ vời, vẫn giữ chữ chung – chữ trinh cho kiếp khác có thể thấy lại nhau! Cả hai hay chỉ một!

Sửu biến thành Suha, tên của vì sao Ả Rập – người con gái độc nhất trong nhà có chồng, có hình đám cưới, dù ngày cưới chẳng có mẹ chẳng có cha, chẳng có em, chẳng có chị, vì lúc ấy gia đình còn luẩn quẩn trong căn nhà có giàn hoa giấy làm cổng, có bộ tràng kỷ làm chứng gia đình “danh gia vọng tộc”, chiều nghe tiếng chuông chùa đổ, sáng nghe tiếng chuông nhà thờ ngân, vào ra đi đứng nhẹ nhàng, giấu kín nỗi buồn thanh xuân thầm kín.

Mùi biến thành Munael tia sáng của trăng, khi trồi khi sụt. Ngày nhận hình cưới của chị, chẳng có sông, không thấy biển mà sóng cuồn cuộn trong lòng, đôi môi của chú rể là của Mùi, đôi mắt của chú rể cũng của Mùi, bờ vai rộng, ngón tay thon, nỗi rạo rực yêu thương không loãng đi chỉ nồng như rượu, rượu được nén kỹ, được chôn được ủ, con men tình ngày một sinh sôi, cơn ghen tình ngày một hừng hực. Mùi không còn nghĩ đến vượt biển nữa, sau lần cả nhóm bị bỏ lại, lếch thếch tìm đường về Sài-gòn từ Rạch Giá, may mà không bị bắt.

Sang Mỹ, người đầu tiên rời khỏi căn chung cư là Mùi, vì không thể chấp nhận mỗi ngày mỗi gặp mặt, khi Khương ghé gởi con cho bà ngoại và các dì. Đi không trở lại, đi để giết nỗi cô độc đêm, đi để thành Munael De Leon, để khởi loạn, để có con để xóa để bôi những sắc màu u tối quá khứ. Cha Mẹ trăm tuổi trở về chịu tang vội vã, tất tưởi rồi đi, nhất định cắt cầu, nhất định không dùng dằng, dù có nhiều lần Khương tìm dịp mở lời, Mùi đã gạt ngang rồi lẩn tránh.

Đời cứ trôi, những nhớ nhung nhập nhòa trong bóng đêm, đôi mắt xanh thành đôi mắt đen, bờ lưng dầy chắc nịch, nhớ tấm lưng gầy gò lần đầu, ngây ngô vượt ranh giới để trở thành thiếu phụ. Chẳng khó gì để ngoại tình tư tưởng, người phụ nữ Á Đông khép kín, nhẹ bước vào ra như con búp bê bằng sứ, chăm sóc chồng cho đến lúc chồng chẳng còn hiện diện trên thế gian, hầu hạ con cho đến lúc chúng chẳng còn cần mẹ, ngôi nhà xinh xắn nhỏ nhắn giữa cánh rừng là món quà Joe De Leon tặng vợ, kỷ niệm hai mươi lăm năm thành hôn, cũng là thành hôn, chưa đến nửa giờ đồng hồ trong tòa án thành phố, có ông chánh án râu quai nón, có một người làm chứng, cùng ký vào sổ bộ, để có tờ giấy hôn thú là xong, chẳng gia đình hai bên, chẳng hình chẳng ảnh. Ngôi nhà để nghỉ ngơi sau những ngày đi làm mệt mỏi, trở thành am thất cho Mùi sau khi Joe bị tai nạn mất đi, nàng về ở hẳn xa lánh mọi người.

- Mùi không mời anh vào nhà ư?
- Vào làm gì nữa, anh về đi!
- Sửu đã mất hơn năm rồi, Mùi không biết tin ư?
- Mất thì sao, còn thì sao!
- Anh xin lỗi!
- Lỗi gì?

- Lỗi hẹn với em. Anh không thể nào làm khác đi được, chuyến tàu gặp sự dữ, Sửu gặp sự dữ, chỉ một anh là nơi Sửu tựa nương, em không cho anh điều kiện để nói cho em biết, đến bây giờ . . .

Khương nói không thở, Mùi nghe không thở, ngực trĩu nặng, mắt hoa đất trời chao đảo! Chị Sửu ơi nỗi đau đớn dày vò ai đau hơn ai?

Trời bắt đầu lắc rắc hạt mưa, Khương vẫn đứng trước Mùi, nàng đang ôm mặt nức nở khóc!

Sáu mươi năm cuộc đời có đủ để hiểu hết lẽ được mất – có đủ để thấy hết nỗi đớn đau, có thật rằng tứ hành xung khắc, hay tại con người không chịu mở lòng ra. Yêu và Chấp./.


* Thơ: Phù Dung


Ấu Tím 2014























1 user thanked ngodong for this useful post.
viethoaiphuong on 12/6/2020(UTC)
ngodong
#925 Posted : Tuesday, December 15, 2020 8:49:09 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
"Ở Trong Nhà"
Lần đầu là ngày 17 tháng 3 năm 2020 – lần thứ hai này California cho phép từng khu vực tuyên bố ngày “ở trong nhà” tùy theo số giường chăm sóc bệnh nhân đặc biệt còn bao nhiêu nếu dưới 20 giường là phải yêu cầu dân chúng tự nguyện ở trong nhà tránh dịch từ đầu tháng 12 năm 2020 sau khi hệ lụy của ngày lễ Tạ Ơn xẩy ra theo đúng dự kiến của các nhà khoa học đã nói trước: “Ở nhà thì ít bệnh – đi thăm nhau ăn uống cùng nhau sẽ thấy con số nhiễm dịch gia tăng.”
Mãi đến bây giờ nhiều người mới thật sự hiểu câu mắng câu rủa “đồ mắc dịch” là kinh khủng và ghê gớm, phải sống lâu mới thấy “dịch” mỗi lần nó xẩy ra trên toàn cầu cũng phải cả 100 năm!
Không có nhiều kiến thức chỉ nghe ngóng kể chuyền từ ông bà cô bác thì thế, có kiến thức đi học từ thấp đến cao từ chuyên đến không chuyên cũng biết sơ sơ là khi có dịch là có chết chóc chia lìa và buồn nhiều hơn vui – khổ nhiều hơn sướng! Chuyện đối phó không phải từ một người mà từ nhừng người có chức có quyền cao chức trọng được gọi là “chính quyền – chính phủ” do . . . ôi mình đang bị gì mà dám ra khỏi khu vực nấu nướng bước qua ranh giới quý ngài thế này – ngưng tại đây thôi! Ừ mình đang suy nghĩ và ráng nhớ xem mình rủa xả chửi rủa câu “đồ mắc dịch” bao lần trong đời cho đến hôm nay nhỉ và có bao lần bị rủa “mắc dịch” mà rồi mình bị mắc nó không?
Ừ! Mình mắc dịch thật – dịch kỳ quái lần này được các ông âu yếm gọi Cô ấy – các bà thì gọi Con ấy – tên thật của nó được thế giới gọi là COVID19.
Lúc mắc dịch không ai hay chỉ nhởn nhơ thế thôi, cứ nghĩ là cúm cảm lạnh khi cơ thể nhức nhối cái đầu như có ai gõ, đôi mắt thì tóe hào quang khi đứng dậy và dĩ nhiên tỉnh bơ thả vi khuẩn tung bay tứ phương vì chưa biết dùng mặt nạ! Mặt nạ này khi đi du lịch sang Nhật mình đã tròn xoe mắt ngẩn cả người khi thấy dòng người trên phố đeo nó, Tokyo giờ bận rộn đi làm có hàng đoàn người mặc trang phục hầu như cùng màu đen và đeo mặt nạ y tế màu trắng, cứ nghĩ họ đang có đại tang vì lúc ấy chưa biết con cháu của nữ thần mặt trời muốn mọi người ngang hàng giống nhau bằng đồng phục màu xậm khi đi làm đi học để không có cách biệt sang hèn nơi công sở và trường học, ngay cả khu buôn bán xầm uất quần áo đầy màu sắc cũng thế có rất nhiều người đeo mặt nạ che miệng và mũi, tìm hiêu ra mới biết họ không muốn làm phiền nhừng người chung quanh khi họ hắt hơi sổ mũi vì bị dị ứng phấn hoa bụi cỏ, đồng thơi ngăn cản chúng làm cho họ bị dị ứng ngứa mắt nhức đầu không thể đi làm được. Trong lúc ấy Châu Âu hoàn toàn không có chuyện che mũi miệng khi ra đường cho dù có bị ho dị ứng hắt hơi sụt sịt.
Thì như đã nói, chỉ giống y như mình bị cúm bị cảm thế thôi vào tháng 3, lúc ấy trời còn lạnh, vào tháng 1 khi đang nằm dài trên giương chờ giấc ngủ vợ chồng cùng xem tin tức trên TV đài truyền hình Nhật Bản – nói tiếng Anh, họ cùng là dân Á Châu nên nghe họ nói tiếng Anh dễ nghe dễ hiểu nên mình biết đến Cô ấy đang hoành hành bên Trung Quốc – và biết WHO bắt đầu lên tiếng – phải cẩn thận! Tuốt luốt bên ấy mình ở Mỹ một quốc gia đứng đầu thế giới về mọi mặt từ y tế đến . . . . cái gì cũng nhất thì dễ gì nó đến nơi này nhỉ thế là hai đứa ngủ queo râu chẳng thắc mắc chi cho thêm vết nhăn.

còn tiếp
Phượng Các
#926 Posted : Tuesday, December 15, 2020 9:57:43 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Cả thế giới đều chung cái niềm lo sợ này, thật là một cái nghiệp nặng nề cho nhân loại, khó hiểu quá!
ngodong
#927 Posted : Thursday, December 17, 2020 7:04:40 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Thật là kinh khủng chị há - ngoài trời đang mưa phố vắng không thấy con nít đi học như xưa em kể tiếp đây

Annabel ra đời ngày 4 tháng 1 năm 2019, cô cháu gái của mình xinh xắn làm sao, khi ấy đang thăm các em ở quận Cam Orange County nghe tin cô Út chuyển bụng muốn bay về ngay sáng sớm, may mắn sao về đến San Jose cháu vẫn chưa thèm góp mặt với đời, đợi đến chiều mới thủng thỉnh ra khỏi lòng mẹ, cái con bé mang niềm hạnh phúc đến cho cả nhà, lúc ấy bà ngoại ôm cháu ngủ ngoan trong lòng đêm đầu tiên cháu về nhà cho ấm! Có con so nên các cô cậu không biết phải ủ con thế nào cho đúng lăn quay ra ngủ như chết, làm mẹ làm bà lại có thêm chuyện để kể cho “bàn dân” nghe để so sánh cũ và mới. Cũ là khi có con so thường về nhà mẹ đẻ để được mẹ chăm sóc khi còn ở cữ để tránh cử động dễ bị sa tử cung, thông thường mẹ và em bé luôn nằm chung với nhau, mới là các con có nhà riêng có phòng riêng cho em bé được trang hoàng tỉ mỉ nào là giường nệm tranh ảnh có bàn thay tã có đủ thứ kem thoa, muốn biết rõ thì vào khu baby – em bé là thấy, những chuẩn bị thế này cùng hàng tỉ lời khuyên dạy trên mạng làm các bà mẹ có con lần đầu nghĩ là dễ ẹc! Nhưng sau khi sanh mới hay là không phải như chơi búp bê! Ôm cháu trong lòng vì lúc ấy trời lạnh quá, phòng chỉ có 70 độ F con bé nằm một mình trong cái giường riêng phong phanh chỉ có quấn một lớp khăn không được có bất cứ thứ gì trong ấy ngay cả cái chăn, không được ngủ chung cùng mẹ vì sợ bị đè không thở được – may mà có bà ngoại! Cũ nên biết dùng nhiệt độ chính mình để ủ cho cháu ấm gần giống nhiệt độ trong khoang bụng Mẹ, sau đó phải giải thích khéo léo sao cho cái đầu có bằng cấp nghe lời bà nhà quê chấp thuận cho con nó được vào ngủ chung phòng cùng ba mẹ nó trên cái nôi có đủ mọi thứ từ nhiệt độ đến cả âm thanh i i i được quảng cáo là giống âm thanh trong bụng mẹ! Lạ là khi cháu khóc chỉ có bà làm cho cháu thôi khóc, lại phải chỉ cách ôm con sao cho con tin tưởng không sợ hãi – sửa cho cách ôm con cho con bú lại nhớ lần đầu bị đau khi những mạch sữa bị vỡ để giọt đầu con nút vào lòng!
Annabel sắp lên một tuổi, cháu ngoan và dễ yêu vô cùng, bà ngoại đang nhớ cháu vô cùng nên kể lể thế này đây vì bà cháu bị ngăn cách bởi cô giữ trẻ bị nhiễm bệnh hôm thứ sáu tuần vừa rồi – lần trước bà ngoại bị nhiễm không hay nhưng nhờ bị lệnh cách ly mà nhà ai nấy ở và ba me của cháu đang trong thời gian ở nhà nuôi con 6 tháng đầu nên cũng đỡ lo vì cả hai đều làm trong lãnh vực y tế!
Ừ mình cứ thản nhiên thế cho đến khi được thử xem có bị nhiễm vi khuẩn hay không trước khi trở lại làm việc thì mới hay cơ thể đã bị vì trong máu có antibody và cũng từ thử nghiệm này mình mới hiểu lý do tại sao mình đã không còn như xưa, sức khỏe bị mất đi hơn một nửa nhất là khớp tay chân lưng sưng tấy đau đớn, đứng lên ngồi xuống không bình thường nôn nao chóng mặt bế cháu không nổi khi mẹ cháu nhờ bà trông giúp khi trở lại đi làm – lúc này bác sĩ mới cho hay hệ lụy của người bị nhiễm vi khuẩn có người bị nhiều có người bị ít chẳng có thuốc chi chữa được chỉ dùng thuốc chống đau chống chóng mặt chờ đợi ngày nó tự hết – không biết trong bao lâu!
Từ một ngươì khỏe như “trâu” ham làm đủ thứ việc xốc vác mà nay thúc thủ, gõ lóc cóc cũng khó vô cùng may mà có Iphone có thể dùng cách đọc nó tự ghi xuống, nhưng cũng phải sửa lung tung vì mình nói một đằng nó ghi một nẻo – tay chân đau lưng đau cứ thuốc giảm đau uống hoài thì sao nhỉ – đang nghĩ đến việc hút cần sa đây – có ai cản hay không? Mình vẫn tập yoga làm bánh làm đủ mọi thứ để không cho cơ thể tàn lụi nhanh vì các con “dịch” này – vì nếu thua mình sẽ bị mang danh “dịch vật”!
ngodong
#928 Posted : Sunday, December 20, 2020 3:34:38 PM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Mình sẽ làm ebook cho tất cả các bài mình đã viết - tuyển tập Phụ Nữ Việt nữa nha

Mời đọc Một Quãng Xuân Thì -


Một Quãng Xuân Thì
Phượng Các
#929 Posted : Tuesday, December 22, 2020 3:21:40 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Ủa, hay quá! Chỉ cách làm đi.
Phượng Các
#930 Posted : Wednesday, December 23, 2020 4:36:17 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Hượm tí đã, chị ngodong ơi, xem lại bài mình viết còn sơ sót nhiều, chị rút bài mình ra giùm đi nhá . Với lại, không biết các chị khác có đồng ý cho tác phẩm của họ lên ebook phổ biến hay không ?
ngodong
#931 Posted : Thursday, December 24, 2020 6:59:33 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Originally Posted by: Phượng Các Go to Quoted Post
Hượm tí đã, chị ngodong ơi, xem lại bài mình viết còn sơ sót nhiều, chị rút bài mình ra giùm đi nhá . Với lại, không biết các chị khác có đồng ý cho tác phẩm của họ lên ebook phổ biến hay không ?

Dạ, em đợi khi nào chị cho phép em sẽ đưa lên - đơn giản lắm, khi mang sách đi in mình có file PDF - nếu có server thi` mình chỉ cần up load lên và cho người khác vào down load thôi - bài chị viết hay quá luôn sao cần phải lấy ra nhỉ - giữ sức khỏe chị nha
Phượng Các
#932 Posted : Monday, December 28, 2020 1:03:26 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Quote:
Dạ, em đợi khi nào chị cho phép em sẽ đưa lên

Dạ, không dám đâu chị Hai ơi, tác giả giữ bản quyền tác phẩm của họ trong các tuyển tập của PNV mà . Mình đâu có quyền gì đâu .
ngodong
#933 Posted : Saturday, January 2, 2021 7:49:49 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Tuyển Tập Phụ Nữ Việt đã có trong các thư viện, bây giờ mình có ebook thì tốt mà - em nghĩ không cần sửa đổi đúng không chị ơi -
Phượng Các
#934 Posted : Saturday, January 2, 2021 11:57:17 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Thư viện thì chỉ đọc thôi còn ebook thì người ta download rồi đem in ra bán làm thiệt thòi cho các tác giả . Mình dự tính sẽ gom các bài của mình lại đem in và ....bán, nếu giờ lên ebook thì ai còn muốn mua sách của mình nữa chớ. Cho mình kiếm chút tiền còm, chị nhé.
ngodong
#935 Posted : Thursday, January 21, 2021 7:23:35 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Em mong có sách của chị để đọc - ai sẽ lay out đây ta?
ngodong
#936 Posted : Thursday, January 21, 2021 7:34:55 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,449
Points: 1,203
Woman

Thanks: 90 times
Was thanked: 36 time(s) in 35 post(s)
Hôm qua khi xem lễ tuyên thệ của tổng thống Mỹ - lòng mình thanh thản và cảm thấy mọi sự sóng gió đã bắt đầu nhẹ bớt - Hai tuần trước đang xem thì . . . ui chao ơi miệng mình há hốc vì không tin được mắt của mình.
Buổi lễ không như 4 năm trước xa hoa diễm lệ tràn đầy người đến xem biểu diền quần áo sang trọng và bài diễn thuyết đầy bất ngờ không thể đoán trước khi các vị tổng thống tiền nhiệm được nhắc đến với lời lẽ "dè bỉu" - Hôm qua nhìn người chấp nhận cầm cương ghìm cơn tuột dốc của một cường quốc hàng đầu thế giới lòng mình dâng lên niềm xúc động với sự hy sinh gánh vác này!
Tin tưởng vào sự nhân hậu - nghĩ đến người hơn nghĩ đến chính mình - mong sao mọi sự sẽ từ từ ổn định dĩ nhiên cần thời gian dọn dẹp và sửa chữa.
Hình ảnh cựu phó tổng thống Mike Pence khiến nhiều người cảm động - người chân chính không thể bị chao đảo vì quyền lực!
Phượng Các
#937 Posted : Thursday, January 21, 2021 5:47:31 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Mai trúng số mega thì khỏi lo kiếm tiền bằng in sách nữa chị Ngô ơi. Vài trăm triệu lận nha.
Users browsing this topic
Guest
47 Pages«<454647
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.