Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

4 Pages<1234>
Chuyện Việt Nam
gdt
#21 Posted : Wednesday, July 11, 2007 8:56:02 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Vào chiều thứ bảy và chủ nhật hằng tuần, giới cá cược đổ về trường đua Phú Thọ (TP.HCM) để khóc cười cùng với tiếng vó ngựa. Họ biết rành tên ngựa, chủ ngựa, nhưng ít ai biết những chú nài - người điều khiển ngựa đua.

Để có những cuộc tỉ thí ở trường đua, các nài ngựa phải oằn mình vì cuộc mưu sinh. Những “em bé” không được lớn này “ra lò” từ các “trường đào tạo cha truyền con nối”, bước vào đường đua với những cay đắng theo vó ngựa
.

Phận nài nơi trường đua - Kỳ 1: “Ép xác”



TT - “Phong: 33kg, xuống! Vũ: 28kg, xuống! Thành: 30kg, xuống...”. Từng nài xếp hàng lần lượt được đọc tên, đưa lên bàn cân để làm thủ tục trước khi đợt đua bắt đầu.

Đây là qui định bắt buộc cho cả nài và ngựa trước khi xuất phát. Nhưng khi ngựa tung vó ở trường đua thì người ta chỉ hò reo tên ngựa.

Những “em bé” không được lớn

Vòng đua bắt đầu, cửa chuồng mở ra, những con ngựa tung mình vọt về phía trước trong tiếng hò reo của khán giả: “Hoàng Phi Hồng, Tây Thi, Điêu Thuyền... Cố lên! Cố lên”. Tên ngựa được xướng lên trong sự cổ vũ cuồng nhiệt ở trường đua. Trên lưng ngựa, những thân hình nài bé bỏng rạp mình quất roi thúc liên tục giục ngựa lao về đích. Nhìn những nài ngựa trông như những em bé, người ta chỉ có thể đoán chừng đây chỉ là những đứa trẻ mới 12-13 tuổi. Nhưng...

“Tụi con đều đã 16-17 tuổi cả rồi. Đứa nhỏ nhất cũng đã 15 tuổi. Nhưng nghề này buộc nài như con phải biết “ép xác” xuống ký tối đa” - nài ngựa tên P. (viết tắt theo yêu cầu của nhân vật - NV) ốm nhách, đen thui thủi, đã 17 tuổi mà chỉ cao chưa đến 1,4m, tâm sự.

Một con ngựa đua thành công thường phụ thuộc ba yếu tố: khả năng của ngựa, đường đua và tài năng của nài. Nhưng khả năng của nài là quan trọng nhất. Theo các chuyên gia nuôi ngựa đua, nài có thể quyết định đến 70-80% khả năng chiến thắng của ngựa. Hiện có hơn 40 nài tham gia thường xuyên ở trường đua Phú Thọ, phần lớn đều là dân ở “lò” nuôi ngựa tại Đức Hòa (Long An) và một số ít ở vùng ven TP.HCM như Hóc Môn, Gò Vấp, Bình Chánh, quận 8... Nhưng người ta thường ít cần biết tên nài, tên ngựa mới là quan trọng. Nài ngựa là những vận động viên vô danh.


Để trở thành “nài chiến” thực thụ, các nài phải rèn luyện như một vận động viên thể thao chuyên nghiệp. Ngay từ 4-5 giờ sáng, các nài phải vệ sinh chuồng trại cho ngựa và tập luyện cùng vòng sân đấu rộng 1.800m2 với đầy đủ các tư thế trên lưng ngựa qua các kỹ thuật phi tốc độ, bứt phá...

Tập luyện xong, nài lại làm phận sự của người nuôi ngựa, cho ngựa ăn uống, rồi tiếp tục luyện tập ca trưa, ca chiều. Nài P. cho biết tất cả nài ngựa đều phải thực hiện chế độ “ăn kiêng, ép xác”, giữ cho cơ thể không quá 35kg. Kiêng ăn và kiêng cả ngủ. Mỗi tuần chỉ ăn vài bữa cơm vào những ngày cuối tuần và mỗi bữa chỉ được ăn hơn một chén.

Nhiều chủ ngựa còn bắt các nài áp dụng những “tuyệt chiêu” rất nguy hiểm như uống cà phê đắng pha giấm để triệt các chất béo trong người. Nhưng biện pháp giảm cân nhanh nhất mà các nài đều khiếp sợ chính là “xông khô”, tức là các cậu bé phải chui vào thùng phuy đậy kín nắp lại và đốt đèn cầy bên trong cho ra mồ hôi! Nài V. với thành tích 18 lần về nhất trong năm thổ lộ do ít ăn, ít uống, phải thường xuyên “xông khô” nên cậu luôn sống trong trạng thái lơ mơ như “người cõi trên”. Mỗi khi ngồi trên lưng ngựa, các nài đôi khi mơ màng như một người “nghiện” ngựa với thúc bách duy nhất là làm bất cứ giá nào để giục ngựa mình về đích.


Khổ luyện mưu sinh

Các nài ngựa ở trường đua Phú Thọ đều cho biết đây là một nghề rất nguy hiểm. Sợ nhất là khi đua bị té chân còn dính vào bàn đạp hay tệ hại hơn là té đúng vào vó ngựa đua đang lao tới từ phía sau. Đã có rất nhiều nài ngựa bị té gãy chân hay chấn thương đầu phải nằm viện cả mấy tháng hoặc mang thương tật suốt đời vì té vào vó ngựa. Nhưng tai nạn vẫn chưa phải là thứ sợ nhất của nài.

Nghề nài ngựa có tuổi thọ rất ngắn, giai đoạn phong độ cao nhất chỉ kéo dài 2-3 năm. Và họ phải luôn là những “đứa trẻ không thích lớn”, phải chịu “ép xác” liên tục.

Nài Long, đã giải nghệ, kể: “Năm tôi 16 tuổi, một hôm lên cân thấy xấp xỉ tới 40kg. Còn ba ngày nữa là đến cuộc đua, chủ ngựa bắt tôi phải bằng mọi cách trong ba ngày giảm 5kg, nếu không thì ông phạt cắt lương, cho nghỉ. Sợ quá, tôi chỉ dám ăn cháo, nhịn ngủ. Ông chủ vẫn chưa chịu, ông bắt phải ngồi trong thùng phuy xông đèn cầy suốt từ sáng tới chiều, chỉ cho nghỉ giải lao mỗi giờ được năm phút. Xông rồi bước ra ngoài mà hai giò run bước không nổi, vậy mà chủ chỉ cho húp miếng cháo cầm hơi. Đêm trước ngày đua, chủ lại bắt uống thuốc xổ, cả đêm tôi ngồi trong nhà vệ sinh. Sáng ra, người tôi dẹp lép như con tép, nhìn vào gương chẳng còn nhận ra mình. Đến khi lên cân ở trường đua tôi còn đúng 35kg. Thật khủng khiếp!”.

“Chẳng ai muốn mình phát triển không bình thường, nhưng hầu hết nài đều có hoàn cảnh rất nghèo, lại là lao động chính trong gia đình, ngồi trên lưng ngựa mà “gánh” trên lưng mình đến 5-6 miệng ăn. Bởi vậy, không cố bám lưng ngựa mưu sinh thì lấy gì lo cho gia đình” - P. nói già dặn như người lớn. Cậu bé này làm nài nuôi cả gia đình năm miệng ăn.

Vừa xong vòng đua, T. - từng có thành tích về nhất 28 lần qua các cuộc đua, lần này về thứ hai - bước đi loạng choạng vì kiệt sức song cũng cố bước nhanh về phía cha mình đang nhận số tiền thưởng. Đưa tay quệt những giọt mồ hôi trên mặt, cậu mở một nụ cười rạng rỡ: “Mệt đến lả cả người. Nhưng nghĩ đến số tiền thưởng vài trăm ngàn đủ lo cho cả gia đình trong tuần này, con vui lắm”.

Cách đó không xa, một chú nài ngựa vừa bị té lăn xuống đất do con ngựa trở chứng đang được các nhân viên y tế xem có còn đủ khả năng dự đua tiếp tục hay không. Cậu bé nài ngựa mặt xanh mét, tay chân lấm đầy máu và cát, nhưng cũng ráng gượng đứng dậy nài nỉ trọng tài và các nhân viên y tế cho cậu được tiếp tục trở lại đường đua vì cha mẹ cậu đang ngồi bên ngoài để chờ con kết thúc cuộc đua có ít tiền mua gạo cho cả gia đình chín người có bữa cơm chiều.

Trường đua Phú Thọ với diện tích 48 mẫu ra đời năm 1932, do người Pháp xây dựng, từng được xếp loại là một trong những trường đua nổi tiếng nhất châu Á. Sau một thời gian dài đóng cửa, đến năm 1989 trường đua hoạt động trở lại, do Sở TDTT TP.HCM quản lý. Trường đua mở cửa mỗi tuần hai ngày với khoảng sáu đợt đua. Số lượng ngựa đăng ký thi đấu chính thức hiện nay lên trên 600 con và còn đến vài trăm ngựa dự bị khác, cuốn theo nó là bao nhiêu thân phận nài ngựa.



VŨ BÌNH - DƯƠNG THẾ HÙNG

__________________

Các nài ngựa được truyền nghề theo kiểu cha truyền con nối, gia đình có mấy đời làm nài. Vì cơm áo, các em lên lưng ngựa từ rất sớm, tuổi thơ không còn...

Nguồn : Báo Tuổi Trẻ
gdt
#22 Posted : Wednesday, July 11, 2007 9:02:48 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

“Trường đào tạo” nài ngựa


TT - Hầu hết nài ngựa đều xuất thân từ con nhà nòi. Họ được truyền nghề theo kiểu cha truyền con nối, gia đình có mấy đời đều làm nài. “Lò” đào tạo nài ngựa ở vùng Đức Hòa (tỉnh Long An) được xem như “trường đào tạo” nài lớn nhất VN.


Xóm của ngựa đua

Từ sáng sớm, khắp các con đường làng Tân Hòa (xã Đức Lập Hạ, huyện Đức Hòa) đã thấy hàng trăm chú nài chạy bộ, cưỡi xe đạp dắt ngựa chạy lọc cọc trên đường. Một ngày huấn luyện mới lại bắt đầu như mọi ngày ở đây từ hơn trăm năm qua. Làng này được xem là “lò” nuôi ngựa đua nên nhà nào cũng nuôi vài ba con. Những đứa bé được gia đình giao đi chăn ngựa từ khi còn bé nên đã làm quen với việc ngồi trên lưng ngựa từ rất sớm.

Nài Vũ 1 - khá nổi tiếng hiện nay ở trường đua vì đã từng liên tục đoạt giải nhất - xuất thân trong một gia đình có truyền thống làm nài ngựa. Vũ 1 là cháu ruột của hai nài nổi tiếng trước năm 1975 là Lê Văn Một và Lê Phước Hải. Còn nài Thành 2 cũng có ông ngoại, các cậu và anh trai đều từng làm nài. Cũng xuất thân từ “lò” nài ngựa vùng này, nài Thành 3 có ba anh em đều từng mưu sinh trên lưng ngựa. Nài Du cũng là con, cháu những cựu nài nổi tiếng…


Trời chưa hừng đông, nài ngựa Nguyễn Thanh Phong đã nhanh bước dắt con ngựa xám ra sân để bắt đầu một ngày vất vả dượt ngựa. Đi cạnh con ngựa cao lớn lênh khênh, dáng Phong nhỏ bé. Chiều cao chỉ bằng bụng ngựa, vậy mà thoắt một cái, Phong đã nhảy phóc lên lưng ngựa ngồi chễm chệ như kỵ sĩ thứ thiệt. Cậu cầm dây cương, hai chân thúc vào hông ngựa hướng ra đồng cỏ, phóng như bay.

Ông Nguyễn Văn Phẫn, cha của Phong, tự hào nói: “Nó đi nài tuần nào cũng đem về hai, ba triệu đồng. Các chủ ngựa ai cũng mê nó, cứ thấy nó là bắt nài cho bằng được”. Thành tích của Phong thật đáng nể, từ đầu năm 2007 đến nay, Phong đã đoạt 33 giải nhất, không kể nhì, ba, kiếm được trên dưới 30 triệu đồng phụ giúp gia đình. “Mà tụi nhỏ xóm này cũng lạ, ngựa chứng cỡ nào tụi nó cũng thuần được hết”, ông Phẫn nói.

Trần Văn Vũ, được dân nài gọi là Vũ 4, đến rủ Phong đi quần ngựa. Vũ 4 cũng là "siêu kỵ mã" của trường đua, hiện nay được xếp vị trí số 3 sau Phong và Vũ 2. Vũ 4 đã có ba năm trong nghề. Vũ 4 chỉ cao 1,3m và cân nặng 28kg, nếu không nói ra ít ai ngờ cậu đang học lớp 9 ở trường gần nhà. Tuần nào cậu cũng có 5-7 “độ” phải nài trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật. “Nếu thắng cuộc, con kiếm được 1,5-2 triệu đồng/tuần là đủ phụ giúp cha mẹ, lo cho mấy đứa em trong cả tháng đó”, Vũ 4 thật tình cho biết.

Cả xóm có đến hơn 20 “kỵ mã” như Vũ 4 và Phong. Các nài này còn may mắn hơn các bạn trong xóm vì vừa đi học, vừa đi làm nài, còn phần lớn những đứa trẻ khác đều bỏ học giữa chừng. Các nài như Dũng, Quân 2, Quân 3, Cường 1, Phong 2, Sơn 3... có em mới học lớp 1, 2 rồi bỏ học nửa chừng, tất cả lao vào gió bụi trường đua để mưu sinh.

Vùng Mỹ Hạnh, Đức Lập Hạ và Đức Lập Thượng (Long An) được xem là “lò” nuôi ngựa đua và cung cấp nài cho cả nước. Cứ 10 gia đình thì có đến chín gia đình sống bằng nghề nuôi ngựa. Tính ra ba xã có khoảng 110 hộ nuôi ngựa, số lượng khoảng trên 1.000 con. Mỗi năm có 65 con ngựa xuất chuồng, chiếm gần 2/3 ngựa đua ở trường đua Phú Thọ (TP.HCM).

Những tuổi thơ bị đánh mất

“Hôm nào có lịch học ngày thứ bảy là Phong phải nghỉ để đi đua. Thấy nó bỏ học, tui cũng rất lo nhưng đã theo nghề biết làm sao được”, mẹ Phong lo lắng về việc học của con bị gián đoạn. Ngay cả những buổi thi học kỳ vừa rồi, Phong cũng đã bỏ thi để đi đua ngựa.

Bà Phẫn - mẹ của nài Phong - dù rất muốn con học hành tới nơi tới chốn, song cũng không ngăn được bởi suy cho cùng cũng phải lo cơm áo gạo tiền. Cuộc đời những đứa trẻ làm nài ngựa ngày ngày gắn chặt với chuồng trại, lưng ngựa, gió bụi trường đua... Nói về tương lai đứa con mình, giọng bà Phẫn chùng xuống: “Tương lai chắc cũng không khá hơn cha chú nó. Ngày xưa nhà tui đua ngựa còn mua đất, mua nhà, sắm sửa xe cộ, ngày nay trước mắt thấy chỉ có được ít tiền. Chắc cả cuộc đời nó rồi cũng là dắt ngựa, cắt cỏ, nuôi ngựa mướn thôi, chứ có cái chữ đâu mà ngẩng mặt với đời!”. Vùng này tuy mệnh danh là “trường đào tạo” nài ngựa có tiếng, nhưng nhiều gia đình nợ nần tứ giăng, kiếm tiền bữa nào xào bữa đó, nên bao nhiêu tiền mà các nài kiếm được cũng nhanh chóng tiêu tan theo nợ nần của cha mẹ.

Nài Thành kể do suốt ngày đi quần ngựa nên cậu thường xuyên trốn học, học lực càng ngày càng yếu. Nhà trường có mời gia đình lên trao đổi về việc học của Thành nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó, lưu ban mấy năm liền nên cậu đã bỏ học. Thành buồn bã: “Thôi kệ, tương lai của con coi như chỉ còn gắn với bầy ngựa. Mai mốt lớn lên người ta không cho làm nữa thì xin làm người dàn cờ, dượt ngựa. Các em con cũng định đi làm nài nhưng con cản, con nói tụi mày ráng học để cuộc đời không giống như anh. Chỉ có học mới vươn xa ra khỏi cái lò ngựa này”.

Ông Thơm - một chuyên gia huấn luyện nài ở đây - chỉ tay về mấy căn nhà tranh lụp xụp phía xa xa trong xóm và cho biết: “Đó là những gì còn lại của nài C.H. có tiếng một thời, lúc hết thời về cưới vợ phải đi mần mướn. Còn cạnh đó là nhà nài G., cha mẹ có ruộng đất để lại nhưng do quen cách ăn chơi ở trường đua ngựa từ nhỏ nên cuối cùng cũng phải đi dẫn ngựa mướn kiếm sống”. Thậm chí cựu nài danh tiếng như nài B. đã từng thắng nhiều giải đua lớn, tiền bạc xài như nước, vang bóng một thời, về sau đâm ra quậy phá, hút chích, sinh ra trộm cắp rốt cuôc phải vô trại Bố Lá “gỡ lịch” 3-4 năm.

Hỏi nài Vũ 4 về điều gì thôi thúc để cậu đeo đuổi cái nghề làm nài này, cậu trả lời bằng giọng đầy tâm trạng: “Cảm giác oai phong như kỵ mã chỉ có trong thời gian đầu khi mới theo nghề. Còn sau này ngồi trên lưng ngựa mệt lả người, mờ cả mắt vì “ép xác”, trước mắt con chỉ là chuyện cần phải phóng theo ngựa để có tiền phụ gia đình”.

VŨ BÌNH - DƯƠNG THẾ HÙNG

__________________________________

“Trường đồ tri mã lực” - đường dài mới biết ngựa hay, những khát vọng âm thầm của các nài cùng vó ngựa nuôi trong lòng những ước mơ ẩn sau chuyện cơm áo.

Nguồn : Báo Tuổi Trẻ
gdt
#23 Posted : Wednesday, July 11, 2007 9:06:14 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Vòng đua cuộc đời


TT - Gò mình trên lưng ngựa, lao thẳng về phía trước trong trường đua cát bụi mịt mù, các cậu bé nài ngựa vẫn âm thầm nuôi trong lòng những ước mơ ẩn sau chuyện mưu sinh cơm áo. “Trường đồ tri mã lực” - đường dài mới biết ngựa hay, những khát vọng âm thầm của các chú nài cùng vó ngựa vào vòng đua với cuộc đời.


Nụ cười và nước mắt đan xen

Các cậu bé nài ngựa ở trường đua Phú Thọ (TP.HCM) vẫn thường lấy tấm gương của cựu nài Phú Sơn, dân nài ngựa còn gọi là “anh Đức nuôi ngựa”, để phấn đấu. Anh Đức từng xuất thân là dân nài ngựa ở trường đua Phú Thọ, nổi tiếng là một nài giỏi, thường xuyên đưa ngựa về đích với thứ hạng cao nhất.

Vào những năm 1986-1987, nài Đức thường được các chủ ngựa tin tưởng giao cho cưỡi những con ngựa “chiến” nhất thời điểm đó như con Quận Chúa, Hồng Phi Hà và đều về nhất hoặc nhì. Gia đình ở vùng ven Hóc Môn từng mấy đời gắn bó với nghề nuôi ngựa, sau đó sa sút, mười mấy tuổi Đức đã vừa đi làm “mã phu” chăm sóc ngựa cho các chủ ngựa, vừa kiêm công việc làm nài. Đức nói anh làm nài ngựa cũng vì yêu thích ngựa và hoàn cảnh khó khăn lúc đó cần tự kiếm sống. “Tất cả đắng, cay, vinh, nhục của đời nài tôi đều từng trải qua. Có ở trong cuộc mới hiểu hết được nỗi khắc nghiệt của nghề này. Làm nài vừa phải tự mình làm suy dinh dưỡng để giữ cân, lại vừa phải có sức khỏe tốt, trí thông minh và khả năng phán đoán nhạy bén để điều khiển ngựa về đến đích”, anh Đức nói.

Ngoài ngựa VN, trường đua Phú Thọ còn có gần 40 con ngựa đua cao lớn nòi Thoroughbred, giá mỗi con từ 15.000 USD trở lên, được nuôi và huấn luyện tại các trại ngựa ở Úc đưa về, cùng với lực lượng huấn luyện viên, nài ngựa người nước ngoài, chủ yếu là nài người Malaysia.

Đời nài nụ cười và nước mắt đan xen. Mới nở nụ cười khi ngựa về nhất, nhì thì vòng đua sau có thể bật khóc nghẹn ngào vì bị những lời mắng chửi, xỉ vả nặng nề khi ngựa về sau cuối. Hàng loạt áp lực từ dân cá độ lậu, giới chủ ngựa dập tắt những ước mơ và sự hồn nhiên trẻ thơ của những cậu bé mới lớn làm nài. Kết thúc đời nài ngắn ngủi là trở thành những thanh niên không học vấn, không nghề nghiệp. Nài Đức quyết tâm tìm cho mình một hướng đi.

Vừa làm nài, vừa nhận chăm sóc ngựa, Đức vẫn dành dụm số tiền kiếm được để đầu tư nuôi vài con ngựa giống cho riêng mình. Đến khi giã từ trường đua, anh đã trở thành chuyên gia về nuôi dưỡng, chăm sóc ngựa chuyên nghiệp. Những con ngựa do anh nuôi dưỡng trở thành những con ngựa nổi tiếng ở trường đua như các con Dalida, Thiên Nga, Phượng Hoàng... mà mỗi lần thi đấu đều thường xuyên về nhất.

Từ đó, cựu nài Đức trở thành người nuôi ngựa đua nổi tiếng cả nước mà các “đại gia” khắp nơi phải tìm đến nhờ anh chăm sóc, nuôi dưỡng ngựa giúp họ. Dân trong giới ngựa đua còn phục tài thuần ngựa chứng của Đức. Anh đã từng đi lùng mua nhiều loài ngựa hoang hay ngựa chứng do chủ không biết huấn luyện mang về thuần dưỡng rồi bán lại. Hiện nay Đức là chuyên gia cho các chủ ngựa Malaysia ở trường đua Phú Thọ, được họ tin tưởng giao cho việc quản lý các con ngựa thuần chủng trị giá vài chục ngàn USD được đưa từ Úc sang. Còn tại nhà, anh có một trại ngựa giống nho nhỏ.

Anh Đức nói: “Tôi mê ngựa như chính cuộc sống của mình. Tôi muốn chứng minh với mọi người rằng phận nài ngựa nếu biết vươn lên, có ước mơ thì vẫn có thể khẳng định được mình ngay trong công việc này. Quan trọng là phải biết tìm một hướng đi tương lai cho mình”. Đam mê ngựa như vậy nhưng anh Đức không cho hai đứa con theo nghiệp cha vì “mê ngựa, làm nài rồi thế nào cũng bỏ học”!

Những ước mơ âm thầm


Những ước mơ của nhiều cậu bé nài ngựa đôi khi quanh quẩn không vượt qua khỏi phạm vi trường đua. Kiếm được tiền nhiều, trở thành một nài giỏi, thắng cuộc nhiều lần và được nhiều chủ ngựa chọn là mơ ước của hầu hết các cậu bé làm nghề nài ngựa. Hằng tuần, hằng tháng các cậu lại khoe với nhau số tiền kiếm được trong tháng và những lần về nhất, nhì, ba nhiều hay ít để chứng tỏ tài nghệ của nài. Đó là điều bận tâm duy nhất của các nài. Còn dự định tương lai đối với các em đều rất âm thầm.

Gần đây, trường đua nâng cấp, mở rộng với việc đưa ngựa thuần chủng vào thi đấu với các nài người nước ngoài. Những nài người Malaysia có người 40 - 50 tuổi và nặng trên dưới 50kg là chuyện bình thường. Các nài giỏi như Popon, Sabri... có cuộc sống rất giàu có, họ làm việc với phong thái hết sức nghiêm túc và chuyên nghiệp trong sự ngưỡng mộ của các nài trong nước.

Nài Phong thổ lộ từ khi có các nài quốc tế từ các nước sang cùng tranh tài ở trường đua Phú Thọ, nhìn họ sang trọng, được trọng thị, Phong mơ ước mình sẽ trở thành một nài ngựa nổi tiếng cả thế giới, được thi đấu ở đấu trường quốc tế. Nhưng rồi ước mơ ấy cũng lụi tàn dần khi càng thâm niên trong nghề, Phong và các bạn chứng kiến sự khắc nghiệt, đào thải của công việc này.

Rất ít nài ngựa trụ được với nghề sau 3-4 năm vắt kiệt sức trong vó ngựa trường đua. Vũ tâm sự sau này cậu mơ ước sẽ dành dụm được một số tiền riêng từ nghề nài ngựa để mở trại nuôi ngựa, “khi ấy con sẽ phát triển đàn ngựa của mình và trở thành một chủ lò nổi tiếng”. Còn nài Thành thì ước sau này sẽ trở thành một huấn luyện viên đua ngựa.

Hiện nay vẫn chưa có một hội nài ngựa được thành lập để bảo vệ quyền lợi các cậu bé làm nghề nài. Tất cả mọi sinh hoạt, định hướng cuộc đời sau này của nài đều mang tính tự phát, phụ thuộc bản thân và gia đình các em mà gánh nặng cơm áo chi phối rất nhiều. Ông Nhan Văn Trâm, chủ tịch Hội chủ ngựa tại trường đua Phú Thọ, cho biết đã có lúc vấn đề cuộc sống, sinh hoạt của các nài ngựa cũng được đặt ra, nhưng muốn tập trung các em lại để có sự hỗ trợ, định hướng trong một tổ chức thì không đơn giản. Điều đó còn tùy thuộc chủ ngựa, gia đình và chính bản thân các em. Xem ra vòng đua với cuộc đời của những nài nhỏ bé vẫn còn dài bất tận và không có điểm dừng.

VŨ BÌNH - DƯƠNG THẾ HÙNG

Nguồn: Báo Tuổi trẻ
ngodong
#24 Posted : Saturday, July 14, 2007 5:39:35 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,437
Points: 1,167
Woman

Thanks: 85 times
Was thanked: 35 time(s) in 34 post(s)
Em làm chị buồn sau khi đọc các bài về nài ngựa.

Cám ơn em. Em khoẻ nha cưng.
gdt
#25 Posted : Sunday, July 15, 2007 8:32:43 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

quote:
Gởi bởi ngodong

Em làm chị buồn sau khi đọc các bài về nài ngựa.

Cám ơn em. Em khoẻ nha cưng.



Xin đừng buồn, đừng buồn chị ơi Smile heart

Đem tặng chị mấy bông dại mọc trong sân nhà em, em thích những bông hoa dại, không tên tuổi , không đẹp kiêu sa nhưng vẫn đem lại cái đẹp và niềm vui cho đời. Một ngày tràn ngập niềm an lạc nghen chị heart

xv05
#26 Posted : Wednesday, July 25, 2007 2:32:38 PM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)
Question
gdt
#27 Posted : Monday, August 13, 2007 8:57:08 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

gdt
#28 Posted : Tuesday, October 2, 2007 9:33:20 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

LOÀI CHIM CÚM NÚM

ĐỜI GẶT MƯỚN

Kiếp du cư

Sáng 22/9, trên cánh đồng chín vàng ở ấp E1, xã Thạnh An, TP Cần Thơ, tôi gặp bầu đoàn thê tử của ông Mười gồm : vợ, con trai, gái, dâu, rể và bốn cháu đang kẻ gặt, người bó, vác. Hai tháng trước, bầu đoàn này bắt đầu cuộc du cư gặt vụ hè thu tại An Giang, từ huyện Chợ Mới đến Thoại Sơn; rồi về Cần Thơ từ Thốt Nốt đến Vĩnh Thạnh. Đầu tuần này, ông Mười sẽ về quê nhà Kiên Giang cũng để … gặt mướn. Quỹ đạo du cư của ông cố định hàng năm như vậy, vì vụ hè thu ở vùng thượng nguồn sông Cửu Long được gieo sớm để né lũ, lúa An Giang chín trước, lần lượt chín sau ở các vùng xuôi về hạ lưu.

GS – TS Nguyễn Văn Luật (cựu Viện trưởng Viện Lúa ĐBSCL) cho biết, theo thống kê của tỉnh Kiên Giang, có 50% nhân công cắt lúa mướn trẻ, khỏe đã lên thành phố làm công nghiệp, khiến gia tăng tình trạng “phụ nữ hóa – già hóa nông dân”, dẫn đến năng suất kém mà tiền công gặt lại tăng từ 1 lên 2 triệu/ ha. Chỉ mới cách đây 15 năm, nông dân nhiều nơi còn dùng đinh/ cọc sắt chôn dưới ruộng để phá máy gặt cướp công gặt của họ, thế mà nay tìm công gặt không ra !
Năm nay, các tỉnh buộc gieo sạ đồng loạt để thu hoạch cùng lúc, cho đầt nghỉ 2 tháng cho rầy nâu không còn…lúa dung thân, nên thợ gặt phải đánh nhanh rút gọn, thời gian nông nhàn kéo dài hơn năm ngoái. Bù lại, nhờ lúa chín rộ nên thiếu nhân công trầm trọng, giá gặt “nhảy” như giá vàng, từ 120.000đ – 180.000 đ/ công (1.000m2 – tùy lúa đứng hay ngã) gấp đôi năm trước. Hồi đầu vụ, ở vùng sâu và xa kênh mương, giá gặt lên đến 200.000đ/công nhưng ông Mười cũng không vui vì : “Vụ gặt ngắn hơn một tháng mà kiếm gấp đôi, cả nhà được 5 – 6 triệu đồng, nhưng giá cả đắt đỏ, tiền xe, đò cao, nên cũng chỉ đủ đong gạo ăn, chờ dài cổ đến vụ đông xuân”.

Phần lớn các nhóm thợ gặt đến từ Sóc Trăng, Trà Vinh, Kiên Giang cất lều ven kênh hoặc trên gò sống tạm, lót rơm hay dùng nóp để ngủ. Ngoài đại gia đình ông Mười dồn về đây, đang có nhóm “ vợ chồng”: Danh Sang (42 tuổi) – Thị Nha dẫn theo hai con trai 12, 10 tuổi đến từ Sóc Trăng; nhóm “bà cháu”: bà Hai Sẹo (70 tuổi) và cháu gái tên Thảo (17 tuổi) cũng đến từ Sóc Trăng. Cũng đến từ Kiên Giang có nhóm “ba chị em” : Thị Thừa (17 tuổi), Thị Thân và Thị Danh (cùng 15 tuổi); nhóm “hai người bạn” : Danh Chạc Đa và Danh Sa (cùng 17 tuổi)…

Người trong nhóm luân phiên cắt và bó để đổi tư thế cho đỡ mỏi. Năng suất thợ gặt giỏi một công/ ngày. Thợ cắt phải gỡ lúa rối, túm bụi, cắt ngang 2/3 thân, xếp dọc. Thợ bó phải xiết dây cột chặt, rồi thợ vác chất thành đống lên bờ. Chủ ruộng đứng canh, nếu ai giẫm lúa ngã, không vén lúa để rối, hặoc bung dây bó sẽ bị trừ tiền công. Nhưng dù bị phạt hay không, chủ ruộng vẫn “boa” nhóm gặt 2 lít gạo/ công theo văn hóa ứng xử “người quê chỉ có tấm lòng”, nên các nhóm thường không mang theo lương thực, trừ có cái bếp dầu, vài cái nồi móp méo và các mớ chén bát mẻ sứt.
Bốn đứa cháu ông Mười đi bắt cá rô, cá sặt ở các nơi mới gặt, được gần một ký làm tăng vị “tươi sống” cho mâm cơm đại gia đình. Hai con anh Danh Sang lo phụ công bó, nên thức ăn của 4 người chỉ có 6 con cá khô và ca trà đá thay canh. Nhóm Thị Thừa tranh thủ hái bông điên điển, rau ngổ, bông súng, ngó lục bình luộc ăn, lấy nước làm canh.

“Sàn giao dịch chùa”

Anh Nguyễn Văn Quang ở xã Thạnh An, Vĩnh Thạnh, Cần Thơ có sáng kiến lấy khỏang sân rộng sau nhà mình cho 60 – 100 nhóm thợ gặt dựng lều ở không lấy tiền, đổi lại, anh mở “cửa hàng tiện ích” kiếm lời từ việc bán bột giặt, bột ngọt, nước mắm, khô, mì gói, dầu hôi…cho họ. Từ đó, nhà anh biến thành “sàn giao dịch công gặt”. Các chủ ruộng chỉ “a lô, tui cần 10 công” là anh Quang điền thêm lên bảng thông tin : “ngày… ông A ở ấp.., xã… cần 10 công”. Các nhóm chọn chủ, nhờ anh Quang điện “ khớp lệnh”, anh không thu phí và mở “tài khoản giao dịch” như sàn chứng khoán !
Hỏi sao không lập công ty dịch vụ gặt ? Anh Quang nói “ Mỗi vụ gặt có 50% gương mặt mới tụ về. Họ không có số nhà, số điện thoại, chỉ có tên ấp, xã. Công nhân toàn là chim trời cá nước, ai lập công ty phá sản là cái chắc! Tôi chứa họ là vì thương kiếp lang thang. Họ là nông dân nhưng không có miếng đất cắm dùi, học ít, đa số lớn tuổi; là những gái quê kém sắc không dám lên thành phố bon chen, những trai làng tự ti không dám ra tỉnh lập nghiệp. Nhiều gia đình cần kiệm, tối mở đài nghe cải lương rồi ngủ, khi về có dư chút tiền nhưng chỉ đủ ăn hết mùa nông nhàn, đến vụ sau cũng trắng tay, mua chịu. Ngược lại, có một số ông nhậu, đánh bài; con trai, con gái hát karaoke, đến ngày về có khi không đủ trả nợ cho tôi”

BÁN MẶT CHO ĐẤT – BÁN LƯNG CHO TRỜI

Bà Hai Sẹo, 70 tuổi, ở Rạch Sến, Sóc Trăng than thân “Tôi bán lưng cho trời – bán mặt cho đất 54 năm chưa được nghỉ. Lom khom cả ngày, tối nhức lưng thấu xương, nhờ con Thảo có hiếu, đấm bóp cho, bà ngoại mới ngủ được. Tội nghiệp, nó theo tôi cắt mướn miết, làm sao lấy chồng?”

Bệnh tật, thất học

Nghe ngoại nói, Thảo, 17 tuổi, học hết lớp 2, chữa thẹn “Con chỉ mong hai chân bớt sưng để mai ra đồng” Hai bà cháu dựng lều cạnh bụi tre sau nhà chủ ruộng. Mấy hôm nay Thảo không ra đồng vì lúa cắt sướt chân, nhiễm trùng sưng tấy. Cô bé không hiểu nước dưới ruộng mùa gặt là dung dịch cô đặc dư lượng phân bón, thuốc trừ sâu, nhất là thuốc diệt ốc bươu vàng cực độc. Bà Hai Sẹo ngâm mình hàng ngày dưới nước, nên mắc bệnh phụ khoa triền miên, lại thêm bệnh tim mãn tính. Thảo không dám mua kháng sinh chữa chân, dành tiền mua thuốc cho ngoại. Kết quả sau hai tháng gặt, bà cháu chỉ dư được 800.000 đ. Có bao giờ được đoàn tự thiện khám bệnh? Bà Hai lắc đầu “Thợ gặt rày đây mai đó, lâu nay có thấy đòan khám bệnh nào đâu. Nếu ở gần, tôi ra trạm xá, còn xa quá, thì ghé tiệm thuốc khai bệnh cho họ bán”

Cuối tháng 8 vừa qua, anh Nguyễn Quốc Tịnh ở huyện Gò Quao, Kiên Giang dẫn hai con Nguyễn Thị Trang Đài (6 tuổi) và Nguyễn Quốc Kiệt (4 tuổi) sang gặt ở đồng Kinh Mù U, huyện Giồng Riềng. Chợt nhớ sắp đến ngày khai trường, anh dẫn cháu Đài về Gò Quao xin vô lớp 1, nhưng quá muộn, trường không nhận ! Bi kịch hơn, sáu năm trước vợ anh Thạch Sóc Kha ( Trà Vinh) chuyển dạ trên đồng, anh đưa đến trạm xá sinh trong tình trạng lấm lem.
Chào đời đã vậy, thằng con lớn lên lại chỉ biết cái mui ghe của cha mẹ gặt mướn. Tháng 7 năm nay, anh định đưa cháu về nhà ngoại để ra lớp 1 nhưng chưa đi được vì cháu sốt. Chiều hôm đó gặt xong, vợ chồng anh về không thấy cháu trên ghe, chỉ thấy nồi cơm đổ vương vãi. Sinh nghi, anh tri hô cả xóm lặn mò, vớt được xác cháu còn cầm chặt cái chén trên tay ! Từ đó, trên ghe anh mọc lên một kệ thờ nhỏ không có ảnh, vì cháu chưa từng được chụp hình.

Đổi tình lấy lúa!

Hỏi thăm gia cảnh, tình cờ chị Sơn Thị H. 40 tuổi, người cao ráo, quê ở Sóc Trăng, kể đời mình đi gặt mướn từ thuở 15, đến năm 18 kết nghĩa vợ chồng với bạn gặt – anh Danh S., sinh liền năm một, đủ trai, gái. Bốn năm sau, anh S. lở loét khắp người, tưởng bị nhiễm thuốc trừ sâu, mua thuốc uống, uống mãi không hết. Đến khi đi hết nỗi, chị mới đưa anh vào bệnh viện huyện, phát hiện anh nhiễm HIV đã chuyển sang AIDS. Anh chết ba tháng sau đó. Chị dẫn hai con đi gặt tiếp.
Hai năm sau, chị H. tái giá với anh V. cũng là bạn gặt. Vẫn chu kỳ bốn năm hương lửa, anh V. lại chết vì AIDS. Khi đó, bênh viện lấy máu chị H. xét nghiệm, mới thấy dương tính HIV. Tôi hỏi Trung tâm y tế dự phòng (TTYTDP) huyện có lập sổ theo dõi, tư vấn, điều trị cho chị không? Chị H. nhớ lại, khi chồng trước nằm viện, bác sĩ có khuyên chị xài bao cao su, nhưng chị không biết nó là cái gì.

Ở An Giang, gái mại dâm giải nghệ từ Camphuchia về khá đông, mưu sinh bằng cách bám theo các nhóm thợ gặt nam để “đổi tình lấy lúa”. Tháng 7/2007, tại Hội nghị phòng chống HIV/AIDS, BS Trần Mỹ Hạnh – PGĐ Trung tâm Phòng chống HIV/AIDS & Lao tỉnh An Giang báo động “Có một thực tế là tình trạng mua bán dâm đang diễn ra trên đồng ruộng vào mùa thu hoạch lúa, nhưng công tác tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS dường như bỏ sót đối tượng này”
TTYTDP huyện Chợ Mới báo cụ thể “Có 85 nông dân trong huyện bị nhiễm HIV/AIDS, là đối tượng nguy cơ thứ hai sau nhóm ma túy – mại dâm” . Bí thư Tỉnh đoàn Trần Thanh Nhã liền có sáng kiến mở chiến dịch đưa bao cao su ra đồng

Trong mười ngày đầu tháng 8, 80 tuyên truyền viên chia thành 4 đội, ra tận các cánh đồng thuộc 4 huyện: Châu Thành, Phú Tân, Chợ Mới, Thoại Sơn giải thích tác hại, chỉ cách phòng ngừa, phát 10.000 bao cao su và 15.000 tờ bướm cho hàng ngàn thợ gặt mướn. Cô Thu Tâm – tuyên truyền viên ở Thoại Sơn, kể lại “ Họ đều biết HIV/AIDS nguy hiểm nhưng không hiểu rõ cách phòng tránh”.
Hai triệu ha lúa bát ngát ở miền Tây là nơi mấy chục ngàn thợ gặt mướn kiếm sống, cũng là chốn loài chim cúm núm kiếm ăn, nhưng không còn nguyên nghĩa là chốn “đất lành chim đậu” như thời mở cõi đất phương Nam

Mai Bá Kiếm – Báo Phụ Nữ
camel
#29 Posted : Wednesday, October 3, 2007 12:56:37 PM(UTC)
camel

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 385
Points: 60

Thanks: 1 times
Was thanked: 17 time(s) in 16 post(s)


Các nhóm tự nguyện như Fiat và Từ Thiện Minh Tâm sẽ đi Cần Thơ vào ngày 7 tháng 10 này...

http://360.yahoo.com/profile-pz...qdrW7y19JCNxt7as.0-?cq=1
gdt
#30 Posted : Monday, October 8, 2007 6:52:01 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Đọc được cái này trên báo Tuổi Trẻ Eight Ball

Hoạt động cứu trợ phải phối hợp với Ủy ban Mặt trận Tổ quốc

TT (TP.HCM) - “Thống nhất giao Ủy ban MTTQ TP.HCM làm đầu mối tiếp nhận các nguồn tiền - hàng do các ngành, các cấp, các cơ quan, đơn vị, cá nhân vận động và tổ chức đoàn đi thăm hỏi, động viên, hỗ trợ những gia đình bị nạn. Nghiêm cấm việc tổ chức đi thăm hỏi riêng lẻ”. Đây là chỉ đạo của thường trực UBND TP.HCM về việc hỗ trợ các nạn nhân trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ.

Với chỉ đạo này, các đơn vị, tổ chức đặt vấn đề trường hợp họ muốn đến tận gia đình, địa phương có người bị nạn để chia sẻ những mất mát, đồng thời trực tiếp trao những phần quà thì có bị cấm hay không?

Ông Lê Hiếu Đằng - phó chủ tịch Ủy ban MTTQ TP - khẳng định: không bắt buộc các đơn vị nộp tiền, hàng vận động được cho cơ quan này. Tuy nhiên, theo tinh thần chỉ đạo của UBND TP, các hoạt động cứu trợ người bị nạn phải thông qua đầu mối là Ủy ban MTTQ TP để Mặt trận tổ chức, điều phối hoặc phối hợp trong công tác này.

Ông Lê Hiếu Đằng cho biết Ủy ban MTTQ TP sẽ giới thiệu lịch của các đoàn đến các địa phương cứu trợ để các đơn vị, tổ chức cử đại diện cùng tham gia và đi đến tận nơi trao quà, thăm hỏi. “Theo tôi hiểu, tinh thần chỉ đạo của UBND TP là không nghiêm cấm các đơn vị, tổ chức cử đại diện hoặc cùng phối hợp với Ủy ban MTTQ TP tổ chức các đoàn trực tiếp thăm hỏi, chia sẻ với người bị nạn” - ông Đằng nói.

Phó chủ tịch thường trực UBND TP Nguyễn Thành Tài cũng nhấn mạnh chủ trương của UBND TP nhằm giúp việc tổ chức các hoạt động cứu trợ được chu đáo, tiết kiệm, đồng thời hạn chế những sự cố đáng tiếc trong quá trình các đoàn cứu trợ đi lại trên các tuyến đường xa.

Q.THANH - Y.TRINH
gdt
#31 Posted : Monday, October 8, 2007 6:59:21 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Mời vào xem "Hai lúa mắt xanh " Smile Approve

http://www.tuoitre.com.v...eID=223210&ChannelID=89
camel
#32 Posted : Saturday, October 13, 2007 4:29:10 PM(UTC)
camel

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 385
Points: 60

Thanks: 1 times
Was thanked: 17 time(s) in 16 post(s)
quote:
Gởi bởi gdt



Hoạt động cứu trợ phải phối hợp với Ủy ban Mặt trận Tổ quốc

TT (TP.HCM) - “Thống nhất giao Ủy ban MTTQ TP.HCM làm đầu mối tiếp nhận các nguồn tiền - hàng do các ngành, các cấp, các cơ quan, đơn vị, cá nhân vận động và tổ chức đoàn đi thăm hỏi, động viên, hỗ trợ những gia đình bị nạn. Nghiêm cấm việc tổ chức đi thăm hỏi riêng lẻ”. Đây là chỉ đạo của thường trực UBND TP.HCM về việc hỗ trợ các nạn nhân trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ.

Với chỉ đạo này, các đơn vị, tổ chức đặt vấn đề trường hợp họ muốn đến tận gia đình, địa phương có người bị nạn để chia sẻ những mất mát, đồng thời trực tiếp trao những phần quà thì có bị cấm hay không?

Ông Lê Hiếu Đằng - phó chủ tịch Ủy ban MTTQ TP - khẳng định: không bắt buộc các đơn vị nộp tiền, hàng vận động được cho cơ quan này. Tuy nhiên, theo tinh thần chỉ đạo của UBND TP, các hoạt động cứu trợ người bị nạn phải thông qua đầu mối là Ủy ban MTTQ TP để Mặt trận tổ chức, điều phối hoặc phối hợp trong công tác này.

Ông Lê Hiếu Đằng cho biết Ủy ban MTTQ TP sẽ giới thiệu lịch của các đoàn đến các địa phương cứu trợ để các đơn vị, tổ chức cử đại diện cùng tham gia và đi đến tận nơi trao quà, thăm hỏi. “Theo tôi hiểu, tinh thần chỉ đạo của UBND TP là không nghiêm cấm các đơn vị, tổ chức cử đại diện hoặc cùng phối hợp với Ủy ban MTTQ TP tổ chức các đoàn trực tiếp thăm hỏi, chia sẻ với người bị nạn” - ông Đằng nói.

Phó chủ tịch thường trực UBND TP Nguyễn Thành Tài cũng nhấn mạnh chủ trương của UBND TP nhằm giúp việc tổ chức các hoạt động cứu trợ được chu đáo, tiết kiệm, đồng thời hạn chế những sự cố đáng tiếc trong quá trình các đoàn cứu trợ đi lại trên các tuyến đường xa.

Q.THANH - Y.TRINH




Từ Thiện


Khi bài báo này lên khuôn, Sài Gòn Tiếp Thị nhận được lời than phiền của một người cha, “chồng vẫn hôn mê, vợ thay, lần thứ hai, điện thoại di động”


Những đôi bông tai, mới mua, tòn teng bên những vành trắng khăn tang. Tiếng chuông, từ chiếc điện thoại vừa thay, reo trong túi quần đứa em của một công nhân mới tìm được xác. Bên cạnh cây cầu sập, có một hình ảnh khác vừa xuất hiện khi đồng tiền cứu trợ được ồ ạt đưa về.


Đó không phải là kết quả mà những người làm từ thiện mong muốn. Nhưng, đừng trách những người dân quê. Cũng đừng vì vậy mà thờ ơ trước các thảm hoạ mà người dân ở các vùng xa xôi đang gặp phải.


Lòng nhân ái của người dân Việt Nam là một nguồn vốn xã hội không nhỏ. Khi có những tai họa xảy ra, những khoản tiền lớn đã được huy động chỉ trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên, một hình ảnh rất phổ biến là, các nhà từ thiện vẫn hay tự mình đưa tiền và đồ cứu trợ đến tận hiện trường. Họ không có nhiều địa chỉ tin cậy để gửi gắm. Làm từ thiện trực tiếp như vậy đã không tránh khỏi hiện tượng, có những gia đình nạn nhân, hôm qua nghèo rớt mùng tơi, hôm nay bỗng dưng có cả trăm triệu tiền mặt. Nhiều tiền, nảy sinh một vài nhu cầu xa xỉ như mua cặp bông tai, tậu cái “di động”, âu cũng là chuyện thường tình.


Những người dân ấy tiêu xài mà không ý thức đuợc “thảm hoạ tiền” đang chờ họ. Những nhà từ thiện thì đã trở về thành phố, yên tâm với một việc tốt vừa làm. Chính quyền địa phương cũng không thể “quản lý” mối quan hệ “cho và nhận” diễn ra giữa người dân có với nhau trong cơn hoạn nạn. Vấn đề là, lòng trắc ẩn của con người thì có thể đến và đi bất chợt, nhưng những hoạt động như cứu trợ hay từ thiện, thì phải được tiến hành bởi những tổ chức từ thiện có uy tín lâu bền.


Năm 2005, khi tới thăm thủ phủ của Microsoft ở Seattle, Mỹ, Thủ tướng Phan Văn Khải gợi ý, Việt Nam cũng là một địa chỉ từ thiện mà vợ chồng Bill Gates có thể tiến hành. Tháng 4-2006, khi đến Việt Nam lần đầu, Bill chỉ chi đúng 10.000 đô la để cấp học bổng cho 10 sinh viên xuất sắc. Không phải là người giàu nhất Thế giới (ở thời điểm ấy) hà tiện. Những người làm từ thiện có trách nhiệm không vung những khoản tiền lớn ra ngay lập tức để lấy danh. Họ chỉ chi những khoản tiền mà họ cho rằng là cần thiết. Một năm sau, sau khi xác định được lĩnh vực mà Việt Nam cần giúp đỡ, quỹ Bill & Melinda Gates đã tài trợ 245 nghìn đô la để “nghiên cứu những yếu tố cần thiết cho việc triển khai tiêm vaccine phòng ung thư tử cung”.


Nhà nước có trách nhiệm đề ra những chính sách đảm bảo công bằng, nhưng, xã hội luôn có những vấn đề, những khoảng trống mà không phải khi nào chính sách của nhà nước cũng có thể “với tay” tới. Những khoảng trống đó sẽ được xã hội dân sự lấp dần, thông qua nhiều hoạt động, trong đó có các hoạt động từ thiện.


Không phải tự nhiên mà trong vụ sập cầu Cần Thơ, số tiền mà người dân TP HCM đóng góp thông qua các báo cao hơn gấp hàng chục lần số tiền người dân tự mang tới Mặt Trận Tổ quốc. Phương thức mà các báo, như Tuổi Trẻ, giúp đỡ nạn nhân tỏ ra có hiệu quả hơn. Nhưng, điều quan trọng là, một khi làm từ thiện, người dân vẫn tin vào các tổ chức độc lập hơn là các tổ chức ít nhiều đã bị nhà nước hoá. Mặt khác, điều mà người dân chờ đợi vào các tổ chức chính trị như Mặt trận là tiếng nói, là quyền lợi chính trị chứ không phải là tiền bạc.


Nhưng các báo cũng không thể hoạt động từ thiện như các tổ chức chuyên nghiệp. Đã đến lúc, nhà nước nên tạo điều kiện tối đa cho các tổ chức thiện nguyện ra đời. Ở những quốc gia mà chính sách xã hội đã rất tiến bộ, xã hội dân sự vẫn bổ sung bằng hàng triệu tổ chức thiện nguyện. Các ông chủ tư bản giờ đây không xuất hiện như những kẻ bóc lột tàn bạo mà, nhiều người đã giành phần lớn tài sản và tiền bạc mà mình làm ra cho các hoạt động nhắm tới người nghèo, tới các vấn đề sức khoẻ, giáo dục, môi trường. Từ thiện không chỉ thu hút được những khoản đóng góp của người giàu mà còn huy động được tinh thần tương thân của mọi thành phần trong xã hội. Quỹ Bill & Melinda Gates không chỉ lấy tiền từ túi của vợ chồng Bill, nhân viên Microsoft đã tình nguyện làm thêm giờ để đóng góp hàng chục triệu đô la từ thiện.


Các nhà doanh nghiệp Việt Nam tuy chỉ mới giàu lên trong vài thập kỷ qua cũng đã chi ra những khoản tiền lớn. Tuy nhiên, không phải lúc nào những khoản tiền này cũng được chi một cách thực sự hiệu quả nhất. Chuyện cứu trợ trong vụ cầu Cần Thơ vừa qua là một ví dụ. Không ai cứu trợ hay làm từ thiện để biến các nạn nhân từ chỗ nghèo khó trở thành triệu phú liền.


Các nhà từ thiện, nếu hoạt động chuyên nghiệp sẽ nghĩ tới những giải pháp lâu dài. Lúc này, tiền bạc có thể không chỉ đổ về Cần Thơ mà có thể sẽ trực tiếp đi tới các quỹ, ví dụ như: quỹ học bổng trợ giúp những học sinh mất cha, mẹ; quỹ giúp người già mất nơi nương tựa; quỹ trợ giúp để thay đổi ngành nghề, tái ổn định xã hội… Tạo điều kiện cho các tổ chức từ thiện hoạt động, có chính sách ưu đãi thuế cho những khoản đóng góp vào mục đích này, chắc chắn sẽ làm xuất hiện những tổ chức từ thiện có mục tiêu hoạt động rõ ràng, có độ tin cậy của công chúng cao thông qua khả năng gây quỹ, sử dụng quỹ và quản trị tốt.


Nhờ uy tín hoạt động từ thiện của mình, quỹ Bill & Milinda Gates đã nhận được 31 tỷ đô la hiến tặng từ một tỷ phú khác, ông Warren Buffett. Các tỷ phú Việt Nam nếu có tâm nguyện thực sự chắc sẽ không lựa chọn hình thức mang tỷ này, tỷ nọ ra đứng trước ống kính truyền hình rất mang tính phô trương, mà họ sẽ đưa những đồng tiền ấy tới những địa chỉ đáng tin cậy để mục đích từ thiện của họ đạt được thành tựu. Trả các hoạt động từ thiện về đúng bản chất của nó sẽ góp phần làm cho xã hội dân sự phát triển tích cực, lành mạnh; sẽ khơi dậy hữu hiệu nguồn vốn xã hội lúc nào cũng ở trong tư thế sẵn sàng.


Huy Đức
ngodong
#33 Posted : Saturday, October 13, 2007 11:44:13 PM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,437
Points: 1,167
Woman

Thanks: 85 times
Was thanked: 35 time(s) in 34 post(s)
Ba`i bao' vie^'t ra^'t ddu'ng
gdt
#34 Posted : Monday, October 29, 2007 7:10:27 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Lâu nay tui cứ tưởng nhân vật nói xạo "thầy chạy" , bác Ba Phi, là nhân vật tưởng tượng của người dân Nam bộ. Ai dè là có thiệt. Smile

Chuyện cổ tích rừng U Minh

Kỳ 1: Hậu duệ bác Ba Phi



TT - Đó là những câu chuyện có thật với những nhân vật huyền thoại ở vùng rừng U Minh như bác Ba Phi "nói dóc bà cố", ông thầy "điều rắn, khiển rít", ông thợ săn hổ lừng danh... Có người đã về với tiên tổ, có người còn lặng lẽ sống, nhưng tiếng vang của họ vẫn lắng sâu trong tâm trí nhiều người dân Nam bộ.


Loạt ký sự sẽ đưa bạn cùng tìm về gặp lại họ - những con nguời đã góp phần làm nên những câu chuyện cổ tích thời hiện đại của đất rừng phương Nam.

"Đi tìm con cháu bác Ba Phi hả? Muốn nghe nói chuyện dóc bà cố luôn chứ gì? Ông đi có mình ên bị người ta đổ rượu chịu sao thấu", tay lái vỏ lãi ở hòn Đá Bạc, huyện Trần Văn Thời (Cà Mau) nhìn tôi cười ngang tàng, rồi ghìm chân vịt xả hết tốc lực vào cánh rừng tràm.

Hình bóng người xưa

Vỏ lãi tấp vô mé sông ngay trước cửa nhà ông già đệ nhất trào phúng đất Nam bộ: bác Ba Phi, tức nghệ nhân Nguyễn Long Phi (1884-1964). Căn nhà không có cửa, tấm hình lớn của ông treo trên bàn thờ chính. Tính khí phóng khoáng, vui vẻ của bác Ba Phi như hiện rõ trên vầng trán vuông vức, đôi lông mày rậm và ánh mắt nhìn thẳng sáng rực.

Tôi vừa cắm xong nén nhang lên bàn thờ bác Ba Phi thì những người cháu của ông đang sống ở nhà kế bên cũng vừa sang. Cô cháu nội Tư Lệ nhìn tôi lom lom hỏi: "Mưa gió ngập trời, vịt bầu còn rúc đầu trong cánh ngủ. Cậu mần chi mà xuống miệt rừng rú này cho khổ thân dữ? Thôi chị em mình sơ giao làm lết lết vài xị với cá lóc nướng cho ấm bụng rồi muốn hỏi chi thì hỏi". Tôi xin ra thăm mộ bác Ba Phi trước. Nước nổi lênh láng. Mọi người phải xắn quần lội ruộng ra chòm mộ xây sau nhà.

Dưới tán cây xanh um tùm, mộ ông nằm chính giữa. Cùng hướng đầu về phía mặt trời lặn với ông là người vợ đầu tiên, cô Ba Lữ yên nghỉ ở bên trái, và người vợ thứ tên Chăm, dân tộc Khơme, ở bên phải. Cả ba mộ đều xây ximăng thô đơn giản. Cô Tư Lệ nói hầu như năm nào những người phương xa cũng tìm về đây thăm mộ ông, trong đó có cả người ăn dầm nằm dề ở đây để viết luận án cử nhân, tiến sĩ về ông... Lúc chúng tôi quay vào nhà, con cô Tư Lệ đã nướng xong cá lóc thơm lừng. Mấy cháu chắt của bác Ba Phi vừa đi ruộng về cũng xắn quần nhào lên phản gỗ nhậu tơi bời. Họ là hậu duệ đời thứ ba, thứ tư của ông già Nam bộ.

"Người đời biết nhiều về ông nội tui, nhưng đa số đều tam sao thất bổn. Ngay cả những câu chuyện trào phúng của ông cũng bị cải biên nhiều", cô cháu Tư Lệ năm nay vừa tròn 50 tuổi ngồi tiếp cá nướng, tâm sự về ông nội mình. Theo cô, bác Ba Phi không phải dân gốc U Minh mà sinh năm 1884 ở Đồng Tháp, rồi phiêu dạt qua trên con đường đi mần thuê vì nhà quá nghèo. Bận thanh niên, ông làm tá điền cho hương quản Tế. Thấy chàng lực điền cao lớn, râu ria khỏe mạnh, siêng năng, lại thêm tính tình vui nhộn, hương quản Tế hứa gả cô con gái cưng Ba Lữ với điều kiện ông phải ở rể trước khi cưới ba năm. Anh tá điền gật đầu cái rụp.

Ba năm vèo trôi qua theo mấy mùa ong rừng hút hoa tràm cho mật ngọt. Vợ chồng khai phá thêm được mảnh đất U Minh Hạ, bây giờ là ấp Đường Ranh, xã Khánh Hải, huyện Trần Văn Thời. Khi bác Ba Phi mất, năng khiếu nói chuyện tiếu lâm và tính cách dường như vẫn truyền lại cho thế hệ sau, không chỉ là con cháu, mà còn "lây" sang cả những nông dân chân chất vùng Khánh Hải. Từ đó, chuyện bác Ba Phi được cải biên muôn màu muôn vẻ.

Cười để vui sống

Hầu hết gia cảnh con cháu bác Ba Phi đều vẫn đạm bạc như hơn nửa thế kỷ trước. Mà hình như họ cũng không mấy băn khoăn chuyện này. Cô Tư Lệ tuổi đã 50 mà trẻ như người chưa tới 40. Người chồng lớn hơn hai tuổi trông dáng dấp cũng như thanh niên. Chú Tư uống rượu cái ực, chuyển ly qua tôi rồi cười sảng khoái nói: "Vui vẻ thì quên lo. Ông nội tui xưa cũng vậy. Thiên nhiên khắc nghiệt, rồi chiến tranh, đói kém. Nếu không biết cười thì làm sao sống nổi miệt rừng rú này".

Con cháu của bác Ba Phi bây giờ không ai dám nhận mình kế thừa số một khiếu tiếu lâm nổi tiếng của ông già Nam bộ ngày xưa. Nhưng trong bàn nhậu, ai cũng có cả mớ vốn chuyện dông dài để làm "nổ tung" cuộc hàn huyên. Trong đó chú Năm Danh, cháu lớn bác Ba Phi, được ngưỡng mộ hơn cả. Chú ở cách nhà cô Tư Lệ lô đất. Chúng tôi mới xoay vòng mấy ly thì thấy chú lò dò đội mưa sang. Cô Tư Lệ chọc liền: "Ủa, anh Năm đánh hơi nhanh hén?". Chú Năm Danh "nổ" lại: "Tại bay chứ ai. Nhậu mà hổng chịu uống nhanh, để ly ra đó cho rượu bay hơi qua tận nhà tao. Đang ngủ pho pho, tao phải hắt hơi liền ba cái đành lồm cồm bò dậy, đi ngó coi đứa nào lén đổ rượu mà không chịu mời ông già này".

Khiếu của chú Năm Danh là biết cải biên chuyện bác Ba Phi xưa thành chuyện hài thời sự. Đang mùa dịch cúm, chú "nổ" liền chuyện: "Bầy gà nhà tui toi hết, chỉ còn mỗi con gà trống độc thân. Nó buồn quá bèn đi đêm với con cúm núm và đẻ ra một con đực nửa gà nửa chim. Con này có biệt tài hễ thấy bóng mấy ông kiểm dịch mò đến, là bay tót lên ngọn cây hót líu lo như chim. Mấy ổng vừa khuất bóng, nó lại mò xuống lủi đi tìm gà mái".

Lứa chắt bác Ba Phi giờ chỉ rành chuyện cười của ông cố qua lời kể và sách vở. Nhưng một số người cũng còn kế thừa chút khiếu tiếu lâm. Trong đó, Nguyễn Minh Quân, con trai đầu cô Tư Lệ, hồi còn đi học đã nhiều lần quậy cười "nổ tung" cả lớp. Quân đi lao động Malaysia, bạn bè tình cờ biết là chắt bác Ba Phi, đêm đêm cứ bắt anh chế chuyện dóc cho đỡ buồn ở xứ người. Cô Tư Lệ thắp nhang lên bàn thờ bác Ba Phi rồi khấn vái: "Ông nội ơi ông nội! Ông linh thiêng phù hộ cho thằng chắt Quân nói dóc có duyên, để con gái người sớm ưng mà sinh chít nối nòi dóc bà cố của ông nội nữa!".

Một số câu chuyện của bác Ba Phi

Nếp dẻo

Gần tết năm đó, hai vợ chồng tôi quết bánh phồng thứ nếp dẻo của đất U Minh. Do tôi bổ mạnh tay, bột nếp văng lên xà nhà. Con chó mực thấy vậy liền nhảy lên táp miếng bột. Tức thì cái miệng của nó bị dính trong miếng bột ấy, toàn thân nó treo lên xà nhà như cá mắc câu. Nó la hoảng và giãy rất dữ. Cuối cùng nó rơi xuống đất nghe một cái bịch. Coi kỹ lại cái đầu của nó còn dính lại trên xà nhà.

Cọp xay lúa

Đêm hôm đó lúc tôi đang xay lúa, bỗng nghe hơi cọp, liền biết "ông thầy" đang rình bên ngoài. Nhờ biết trước, tôi vừa xay lúa vừa thủ thế. Quả nhiên, trong chớp mắt cọp nhào vô chụp tôi. Tôi liền né sang bên. Cọp lỡ đà vướng hai chân trước vào giằng xay. Thế là nó sa đà theo vòng quay của cái cối đang xay. Thấy vậy, tôi hối bả xúc lúa đổ vào cối. Đợi cho tới lúc cọp xay hết 20 giạ lúa, tôi liền hét lên một tiếng thật to: "Cọp"! Nó hoảng quá, đâm đầu chạy tuốt ra rừng. Từ đó về sau cọp bỏ tật bắt người ăn thịt.



QUỐC VIỆT


Nguồn : http://www.tuoitre.com.v...eID=226677&ChannelID=89
gdt
#35 Posted : Monday, October 29, 2007 7:38:05 AM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

TP vừa đưa cho gdt link này Approve Big Smile
Cảm ơn em trai, khá thú vị với Bill Cooling

http://www.youtube.com/watch?v=whV_oKnRXSA
camel
#36 Posted : Tuesday, October 30, 2007 3:47:39 AM(UTC)
camel

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 385
Points: 60

Thanks: 1 times
Was thanked: 17 time(s) in 16 post(s)
quote:
Gởi bởi gdt

TP vừa đưa cho gdt link này Approve Big Smile
Cảm ơn em trai, khá thú vị với Bill Cooling

http://www.youtube.com/watch?v=whV_oKnRXSA



Eight Ball... mèn phải nói phục cái ông Bill này !
camel
#37 Posted : Saturday, November 17, 2007 1:53:08 AM(UTC)
camel

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 385
Points: 60

Thanks: 1 times
Was thanked: 17 time(s) in 16 post(s)

Thấy chị PC đề cập đến chuyện nữ quyền của cô Hoàng Thùy Linh , ngẫm nghĩ cô HTL vẫn sống trong tiện nghi vật chất , không bị ai sờ ai mó... so với cô gái cũng tên Linh trong bài dưới đây thì không hiểu cái "nữ quyền" của cô có đáng quan tâm hơn hay không ???

-------------- o0o --------------

Tung Nguyen
Các cô gái bán bar đất Việt - Vừa hát vừa sờ
Trình Mân, Lu Tuấn dịch
 
Các quán Karaoke đã trở thành hình ảnh quen thuộc ở Việt Nam. Linh, một nữ tiếp viên 18 tuổi, phải làm trong quán rượu ở thành phố Hồ Chí Minh để nuôi gia đình năm nhân khẩu. Cô đã phải bỏ học để lao vào một nghề mà không phải ai cũng muốn làm.

Đã 9 giờ tối, giờ cao điểm ở một quán Karaoke tại thành phố Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất đất Việt. Đây là giờ các doanh nhân vãn việc, những người trẻ tuổi hiếu động trong số họ rủ nhau vào các hàng quán để tìm thú vui và tình dục. Những căn phòng chật hẹp của các tửu quán ngập người, có khi đến 15 hay 20 mạng, đầy ắp những tiếng gào thét cuồng loạn và âm thanh chát chúa.

Linh, năm nay 18 tuổi, đang dọn dẹp căn phòng vừa hết khách, nơi trước đó ít phút một đại gia kinh tế đã vui vầy cùng các đối tác. Bây giờ chỉ còn mỗi mình cô phải thu dọn những chai whisky uống dở, những bao vỏ ni lông và mấy chiếc mi-crô-phôn. Trông cô gái có vẻ thờ thẫn, phấn son thì nhoè nhoẹt. Linh là nữ tiếp viên thường nhật của quán, một công việc buồn bã đến nỗi khắc lên cả một số gương mặt non trẻ những nét cay đắng cuộc đời.

Linh tâm sự, gái bán bar đồng nghĩa với việc mỗi ngày phải chịu để cho những người đàn ông xa lạ sờ soạng, phải uống rượu và ca hát với họ. Một số cô còn bán dâm vào buổi khuya. Linh làm việc tại nhà hàng này từ lúc 16 tuổi, khi cha mẹ mang nợ ngập đầu vì làm ăn thất bại và không biết phải làm sao nuôi nổi cô cùng hai em. Và Linh đành phải chủ động. Cô bỏ học và bắt đầu phải lao vào thế giới trà đình tửu quán.

Hầu như một mình cô đã nuôi cả gia đình năm người, suốt hai năm nay, với đồng lương vừa đủ trang trải cuộc sống. Thu nhập dĩ nhiên có vượt một số ngành nghề thanh danh hơn. Khác với những điều thường được kể, ít có cô gái bán bar hay mãi dâm nào bị cưỡng bức phải bán mình. Chính số phận đã buộc các thiếu nữ như Linh phải lao vào nghề này.


Chỗ hội tụ của giới ưu tú tương lai

Cùng lúc ấy, các thành phần thượng lưu hơn của xã hội đang gặp gỡ nhau ở tầng trên: âm thanh chát chúa ồn ào vang khắp phòng. "Baby if aiai couhhhhld chaehehehnge the world..." (“Bé ơi, nếu anh có thể thay đổi thế giới…” - bài “Change the world”). Một nhóm hai chục học sinh trung học đang liên hoan chen chúc bên nhau. Họ là học sinh trường phổ thông cấp 3 trường Lê Hồng Phong, trường chuyên, dành riêng cho học sinh xuất sắc hoặc con nhà giàu có - loại thứ nhì thì phổ biến hơn -. Buổi liên hoan Karaoke này là để chia tay ba giáo viên người Anh của trường. Không khí thật hân hoan, bia tuôn ào ạt bên “We will rock you”. Chả cậu nào trong đám thanh thiếu niên thèm để ý đến tốn với kém.

Đây là nơi quy tụ tầng lớp ưu tú đang hình thành của nước Việt, là thế hệ chuẩn bị cho tương lai huy hoàng của đất nước. Sẽ là đại diện các công ty ngoại quốc, là chủ hãng hay những người môi giới, để vực đất nước dậy, một đất nước cần phát triển mạnh như đa số trong họ vẫn nghĩ thế. Tuy nhiên từ nay đến đó vẫn còn đủ thời gian, đủ thời gian cho bản nhạc kế tiếp: “And aiiiaiaiii will always…” (“Và anh muốn sẽ luôn luôn…” - bài “I will always love you”)

Lúc này thì Linh đã chui về phòng nhân viên. Mùi nước hoa và son phấn đắt tiền cay nồng mắt. Cô chạnh nghĩ đến người yêu cũ, một Việt kiều ở Đức. Xưa anh ta là khách, hai người đã yêu nhau hệt như trong phim Pretty woman. Chàng đã hứa hẹn đủ điều, từ tình yêu vĩnh cửu cho đến căn nhà sẽ xây cho gia đình cô – cho đến khi chàng lên máy bay.

Sau đó cô chẳng hề gặp lại. Ban đầu chàng còn gởi SMS, thư và ngân phiếu, nhưng đến lúc nào đó bỗng nhiên bặt tin. Từ đấy Linh chẳng còn tin bất cứ khách nào nữa: Người nước ngoài thì xạo, người bản xứ thì chỉ muốn xài gái như đầy tớ hay bắt làm nô lệ tình dục. Dù Linh đã làm công việc này từ lâu, cô vẫn thường khóc thầm như những cô gái mới vào nghề.


Nhớ da diết mái trường

Chẳng ai trong các cô thích cái nghề này, nhưng số phận thường quật những đòn hết sức nhẫn tâm lên con người và phần lớn trong số họ phải cam chịu số phận.

Nhóm học sinh trung học đang hát những bản của “Thế hệ không tương lai”, Pink Floyd và Alice Cooper. Nhiều cậu đã vinh danh “phong trào không tương lai”, mặc dù tương lai của đa số hiện diện trong phòng này thật vững như bàn thạch, nhờ quyền thế của bố mẹ họ. Có sự tách bạch nào đó giữa nhà trường và cuộc sống riêng tư. Ở trường, họ thuộc nhóm ưu việt, là những học sinh mẫu mực sẽ tốt nghiệp từ một trường nổi tiếng của quốc gia. Thế nhưng ở quán Karaoke này, họ lại ca ầm ĩ "My schoooools' been blown to pieces..." (“Trường mình bị thổi tung từng mảnh…” - bài “School's out”). Đã sắp đến giờ dẹp tiệm, toàn bộ tập thể say xỉn lục đục trở về nhà. Đúng là một buổi tối tuyệt vời.

Bây giờ thì Linh mới được nghỉ. Cô đứng ven đường đợi cha đến đón. Cách đấy vài thước, một nhóm học sinh trạc tuổi cô từ trong quán ùa ra. Linh nhìn theo thèm khát. Cô ước giờ này mình vẫn được là nữ sinh, nhưng hiểu rằng số phận không hề khoan dung cho mọi người, và bản thân phải chấp nhận. Trong khoảnh khắc, Linh dõi theo suy tưởng khác, cô nhắm mắt và núp bóng một giấc mơ về tương lai.

Cô mơ mình hết sức nỗ lực để lấy bằng được chứng chỉ phổ thông. Rồi khi gia đình trang trải sạch nợ nần và các em gái đã hoàn tất học trình, cô sẽ bắt đầu sống cuộc đời mình, sẽ học một cái nghề hợp ý và tạo lập một gia đình be bé. Sẽ chẳng bao giờ phải làm gái bán bar nữa.

Một luồng đèn sáng gắt bỗng cắt đứt giấc mơ, dòng suy nghĩ. Bố cô đã đến đón con gái.


(Tung Nguyen, 18 tuổi, biên tập viên tạp chí thanh niên “Freihafen” tại Hamburg)


Nguồn từ talawas
xv05
#38 Posted : Wednesday, November 28, 2007 11:39:32 AM(UTC)
xv05

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,044
Points: 3,390
Woman
Location: Lục điạ hình trái táo

Thanks: 340 times
Was thanked: 45 time(s) in 44 post(s)

Đọc báo Việt thì các bản tin như mẫu tin dưới đây đầy rẩy, không có gì lạ; nhưng khi đọc báo Anh ngữ mà thấy một mẫu tin như thế thì lại thấy quê xệ gì đâu!

A group of 26 teachers and education officers in Vietnam are being tried for taking brides. The defendants have been charged with accepting thousands of dollars from 1700 students in return for better results.
The trial, in the Bac Lieu province, comes after a Government campaign against rampant cheating. Dozens of students were caught with mobiles concealed in their clothes during exams lasr year. The trial is due to end this week.


Một nhóm gồm 26 giáo viên và quan chức ngành giáo dục ở VN đang bị xét xử về tội nhận hối lộ. Các bị cáo bị cáo buộc đã nhận hàng ngàn đô la từ 1700 học sinh, đổi lại các học sinh sẽ được điểm cao trong bài thi.
Vụ xét xử ở tỉnh Bạc Liêu, xảy ra sau chiến dịch chống tệ nạn gian lận lan tràn của nhà nước VN.
Hàng tá học sinh bị bắt gặp mang theo điện thoại cầm tay dấu trong quần áo trong phòng thi hồi năm ngoái.
Vụ án sẽ kết thúc vào cuối tuần này.

gdt
#39 Posted : Friday, January 4, 2008 9:17:07 PM(UTC)
gdt

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 653
Points: 0

Những phòng mạch "đen" (Bài 1):

Thẳng tay móc túi người bệnh


TT - Theo phản ảnh của người dân, trong vai người bệnh, PV Tuổi Trẻ thâm nhập phòng mạch của một bác sĩ (BS) có nhiều tai tiếng. Đúng là "tiếng dữ đồn xa", với ông BS này thì bệnh nhân (BN) chỉ là chỗ... "làm tiền".





Chiều 7-12-2007, phòng mạch của BS Hồ Nam ở đường Lãnh Binh Thăng, Q.11, TP.HCM chưa mở cửa nhưng đã có nhiều BN ngồi la liệt trước cổng. Trong lúc chờ đợi, bác Sáu Thấn (60 tuổi, Châu Đốc, An Giang) kể: "Tôi bị bướu cổ đã 30 năm, nhưng mới đến phòng mạch BS này được hai tháng. Mỗi lần khám, BS cho thuốc uống một tháng. Tháng trước hết 285.000 đồng. Sáng nay, vợ chồng tôi bắt xe đò đi từ 4g sáng để kịp đến đây khám bệnh". Bác Thấn còn nói thêm: "Lần nào tôi đến khám BS cũng bán thuốc luôn chứ không kê toa. Nhiều người nói chỉ mình ổng mới có thuốc hay".

Run hơn... vô đồn công an

Gần 16g, BS Hồ Nam mới mở cửa phòng mạch. Dù BN đứng trật tự hai bên cửa nhưng BS vẫn quát: "Đến đây khám bệnh chứ làm gì mà giành giựt". Phòng khám bệnh của BS được ngăn bởi hai lớp cửa. Phía ngoài nơi BN chờ khám bệnh lại để chình ình chiếc xe hơi. Bác Sáu Thấn vô khám đầu tiên và cũng từ lúc đó căn phòng trở nên im ắng hẳn, chỉ có bà Sơn (56 tuổi, Long Khánh, Đồng Nai) thì thầm nói chuyện: "Hồi nãy có thấy ổng quá đáng không? Mình có làm gì đâu mà ổng nạt nộ. Ổng coi mình như con của ổng. Vô khám bệnh mà run hơn vô đồn công an. Hôm bữa, ổng bán một lọ thuốc trị bướu cổ cho tui giá 100.000 đồng nhưng ổng lại xé hết nhãn mác. Mỗi lần hết thuốc phải quay lại chứ không đi đâu mua được".

Đến lượt mình, tôi khép nép nói: "BS coi giùm tôi cái cổ. Hình như nó ngày càng to ra, còn ngón tay nổi u lên, không biết có bị bướu gì không?". BS Hồ Nam lớn giọng: "Bây giờ ông muốn khám cái gì?". "Dạ, khám bướu cổ". "Ông đi siêu âm, có gì sáng mai quay lại!". Tôi phân trần ngày mai phải đi làm, BS Hồ Nam khó chịu: "Chuyện đó là chuyện của ông! Ông bao nhiêu tuổi?". "Dạ, sinh năm 1983". "Là bao nhiêu tuổi?". "Dạ, 24".

Tự nhiên, giọng BS gằn lại: "Sao ông là người miền Trung mà bắt chước giọng Bắc kỳ, nói "dạ dạ, vâng vâng" vậy? Tôi bị dị ứng với giọng Bắc kỳ... nghe! Đừng có bắt chước cái giọng Bắc kỳ... dạ dạ vâng vâng. Ông đi liền đi. Ông chần chừ làm mất thời giờ tôi".

Bị xua đuổi vì thiếu tiền


Chị Lâm Hương Thảo (26 tuổi, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) đã khóc như mưa khi đến tòa soạn báo Tuổi Trẻ gửi đơn phản ảnh và kể lại những lần đến khám bệnh ở phòng mạch BS Hồ Nam. Đầu tháng 4-2007, chị Thảo đến phòng mạch BS Hồ Nam khám bệnh. BS này gửi chị đi xét nghiệm ở một cơ sở tư nhân trên đường Nguyễn Chí Thanh.

Ngoài tiền xét nghiệm 130.000đ, tiền khám 50.000đ, chị còn phải trả tiền thuốc cho một tháng là 320.000đ. Mang không đủ tiền, chị rụt rè xin BS kê toa cho ra ngoài mua thì bị nạt ngay: "Làm gì có toa thuốc cho cô. Thuốc của tôi bán là thuốc thật, cô ra ngoài mua lỡ nhầm thuốc giả thì sao?".

Sau ba tháng điều trị, tháng 7-2007 BS Hồ Nam quyết định cho chị Thảo mổ. BS viết giấy: "7g đến phòng khám số 3, BV Bình Dân, 371 Điện Biên Phủ, Q.3. BN Lâm Hương Thảo, 1981, chẩn đoán Basedow ổn. Xin nhập TQ3 (tổng quát 3 - PV) điều trị. Đa tạ. Nhập viện mổ theo yêu cầu BN". Viết xong, BS dặn dò: "Em đến đăng ký mổ dịch vụ. Đăng ký BS mổ là tôi nhé”. Chị Thảo chưa kịp mừng, vội vàng cảm ơn và đứng dậy thì BS lạnh lùng hỏi: "Tiền đâu?". Chị không hiểu tiền gì nên hỏi lại, BS giận dữ: "Bao thư chứ là cái gì?". Khi chị Thảo nói hiện không có tiền, BS mở cửa đẩy chị ra ngoài như xua đuổi.

Ra khỏi phòng BS, một số BN hỏi thăm khi nào được mổ, chị Thảo đang phân trần thì BS xuất hiện, chỉ thẳng vào mặt nói: "Đi về đi! Ngày mai đừng nhập viện, tôi không mổ cho cô đâu". BN khác thấy chị Thảo khóc liền hỏi thăm và khuyên chị nên về nhà lấy tiền mang đến, trước mắt hãy vào gặp BS năn nỉ ngay.

Một người nói: "Muốn ổng mổ đẹp, không đau, không bị tái lại hoặc không để lại sẹo xấu thì phải cho phong bì từ năm trăm ngàn đến một triệu đồng trở lên". Chị nghe lời, bước vào phòng BS van xin, nhưng BS đuổi thẳng: "Sao cô lì lợm quá vậy. Đi về đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa".

Chị Thảo bỏ phòng mạch của BS Hồ Nam và tìm đến một phòng mạch tư khác ở đường Nguyễn Đình Chiểu (Q.3). BS này cũng không kê toa mà trực tiếp bán thuốc với giá ngất ngưởng: 700.000đ/tháng. Khi chị Thảo nói không đủ tiền và hẹn ngày mai quay lại mua thuốc, BS này đanh mặt: "Không đủ tiền thì đi khám làm gì?".

Lại chuyện bác sĩ nhi hại bệnh nhi

Tháng 12-2007, chị Hoàng Thị Mỹ Phượng (thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương) cho biết con chị là bé Trần Hoàng Tường Vy (18 tháng tuổi) cũng bị một BS giám đốc một cơ sở y tế nhà nước lạm dụng thuốc kháng histamine với mục đích làm tăng trọng cho con chị khi bé còn rất nhỏ.

Theo chị Mỹ Phượng, do con chị biếng ăn và nôn ói rất trầm trọng, ngày 5-3-2007, chị đưa bé Vy (lúc đó mới 8 tháng rưỡi tuổi) đến phòng mạch BS Q. ở đường Hai Bà Trưng (Q.3) khám bệnh. BS Q. định bệnh bé Vy bị suy dinh dưỡng và cho bé sử dụng các loại thuốc là Peritol (trên toa ghi tắt là Per), Loratadine, Neopeptine, Calcinol, còn hai loại khác không có nhãn mác, chữ viết trên toa không đọc được.

Uống thuốc của BS Q. được hai ngày, tình trạng nôn ói, biếng ăn của bé Vy cải thiện không ngờ, nhưng hai vai bé lại bị lột da từng mảng. Ngày 17-3-2007, chị đưa con đến phòng mạch tái khám kể lại tình trạng này, BS Q. bảo cho bé uống thêm nhiều nước và kê toa y như lần trước, đồng thời cho thêm lọ thuốc sắt Siderplex. Tổng cộng chị đưa con đến khám bốn lần, tiền thuốc và công khám hết gần 500.000đ.

Dù có kê toa thuốc cho BN, nhưng BS Q. vẫn bán thuốc tại phòng mạch và trực tiếp tính tiền trên toa rồi mới chuyển cho người phụ việc bán thuốc. Dù đang là giám đốc một cơ sở y tế nhưng danh thiếp của BS Q. đưa cho người nhà BN vẫn ghi là BS của BV Nhi Đồng 2!

Thấy con uống thuốc có nhiều biểu hiện khác thường, chị Phượng đem toa hỏi dược sĩ mới biết cả thuốc Peritol và Loratadine đều không được sử dụng cho trẻ dưới 2 tuổi. Dược sĩ này khuyên chị nên ngưng ngay vì đây là thuốc có nhiều tác dụng phụ có hại cho sức khỏe. Sau khi ngưng thuốc, bé Vy biếng ăn và nôn ói kinh khủng hơn cả khi chưa đi BS Q.. Bé cứ thấy chén, ly mẹ mang ra là nôn, thậm chí nhìn thấy mẹ ăn sáng bé cũng nôn.


Không phải phòng mạch nào cũng "đen"

Bên cạnh một số phòng mạch "đen", chúng tôi cũng ghi nhận được có những phòng mạch thực hiện khá tốt các qui định của pháp lệnh hành nghề y dược tư nhân. Các BS ở phòng mạch này kê toa rõ ràng, giá khám bệnh phải chăng, hoàn toàn không bán thuốc ở phòng mạch.

Phòng mạch của BS Lê Hùng (208/1 Phan Đăng Lưu, Q.Phú Nhuận) bảy năm qua nghiêm túc thực hiện không bán thuốc, chỉ kê toa cho BN ra ngoài mua. Phòng mạch của PGS.TS Vũ Lê Chuyên (23 Đinh Công Tráng, Q.1) cũng không bán thuốc ở phòng mạch.

Riêng phòng mạch của BS Lê Tuyết Trâm (74 Nguyễn Biểu, Q.5) kê toa rất rõ ràng, trên toa thuốc còn ghi: "Vui lòng mang theo toa khi tái khám. Toa thuốc chỉ có giá trị sử dụng cho mỗi lần khám bệnh". Phía sau toa thuốc, BS Trâm còn cẩn thận dặn dò cách thức chăm sóc bệnh.


NG.QUANG

LÊ THANH HÀ - THANH KHÊ

(còn nữa)

Nguồn : Tuổi trẻ online
PC
#40 Posted : Thursday, January 31, 2008 5:11:06 PM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,669
Points: 28
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
BÁO ĐỘNG VỀ TÌNH TRẠNG NÔNG DÂN VIỆT NAM SANG TRUNG QUỐC BÁN THẬN

Tin Bangkok - Tình trạng nghèo khó tại các tỉnh đồng bằng sông Cửu
Long ngày càng tồi tệ hơn. Người nông dân không thể kiếm sống bằng mồ
hôi của mình trên những cánh đồng mà từ xưa đến nay họ vẫn quen trong
cảnh đời đạm bạc. Tin tức do báo chí trong nước loan tải những ngày
gần đây về thực trạng này đã gây chấn động dư luận. Nhiều nông dân do
không kiếm sống được trên đồng ruộng, đã lặn lội sang tận Trung Quốc
để bán những trái thận của mình với mục đích kiếm một số tiền ít ỏi.
Người này rỉ tai người khác và nguy cơ một làn sóng theo nhau sang
Trung Quốc bán tính mạng của mình đang đe dọa cảnh sống vốn yên ổn của
một làng quê mang tên Long Phú thuộc tỉnh Sóc Trăng. Tỉnh Sóc Trăng
trong mấy ngày qua đã rộ lên những tin về việc một số gia đình đã sang
Trung Quốc để bán thận. Một cán bộ cao cấp tại xã Trung Bình huyện
Long Phú, tỉnh Sóc Trăng cho biết đến nay ít nhất có 3 người đã sang
Trung cộng bán thận, dù nhà nước chưa cho phép việc này.
Những người này khai rằng họ bán mỗi người một quả thận của mình với
giá 70 triệu đồng Việt Nam. Tất cả ba người đều cho biết những người
mua thận của họ đều là người Việt Nam sang Trung Quốc chạy chữa những
căn bệnh về thận. Cả ba đều tuyên bố rằng họ rất khỏe mạnh và không
thấy có gì bất ổn trong cơ thể sau khi bán thận. Sự hiểu biết về lãnh
vực sức khỏe của họ thật ít ỏi và từ những kiến thức hạn hẹp này đã
khiến họ mạnh dạn chấp nhận bán đi sinh mạng của mình không hề tiếc
rẻ.
Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hiệp, Giám Đốc Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định
cho biết thường người ta hay chỉ dùng cho những người có mối quan hệ
ruột thịt. Còn ở những nước nghèo thì đây cũng là một trong những tình
trạng của các nước nghèo giống hệt Việt Nam, Ấn Độ, Pakistan, thì cũng
rải rác có những chuyện này. nhà nước không khuyến khích chuyện này,
nhưng đây là chuyện rất đau lòng cho nguời Việt. Khi được hỏi nguy cơ
nào sẽ xảy ra cho người bán thận và liệu các nguy cơ này có bù đắp nổi
hay không, Giáo sư Nguyễn Thế Hiệp nói họ sẽ gặp những rủi ro ở trong
cuộc đời.
Việc bán thận không phải chỉ riêng ba người nông dân của tỉnh Sóc
Trăng mà thôi. Theo hai người đi bán thận trở về, họ cho biết đã gặp
rất nhiều đồng hương trên đất khách cùng chung một mục đích như họ. Sự
thật này thật đáng buồn cho những người nông dân nghèo khổ. Rồi đây số
phận của họ và gia đình sẽ ra sao khi chưa có thể nói là an tâm với
những đồng tiền thấm máu?

Users browsing this topic
Guest
4 Pages<1234>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.