Rank: Newbie
Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC) Posts: 232 Points: 0
|
quote: Gởi bởi ngodong
quote: Gởi bởi Phượng Các
quote: Gởi bởi NgocDung
Mục linh tinh của chị PC mở , em ké mấy dòng nha , vì em làm biếng mở mục rieng linh tinh nhảm của em , thông cảm nhá chị PC và các chị
You are more than welcome!
Ý chời - CHỊ viết tiếng chi lạ vậy?
NDung ơi chuyện gì vậy? Cà phê nè cưng, nhấp một ngụm nhỏ rồi kể đi nha...
Kinh Kha ra đây ngồi nói chuyện với Ngọc Dung nè , ý khoan để xem Ng Dung có muốn nói chuyện với Kinh Kha không đã chứ. 
Chị ơi Kinh Kha là ai vậy chị? em rất xin lỗi khi hỏi chị câu ấy vì em by giờ mới có net cho nên em bi giờ mới có thể ngồi lâu lâu được , cho em làm say hi Kinh Kha nha chị NĐ , Em đang uống cafe chị pha cho em và thở than với chị cùng các chị chuyện em buồn buồn đây nhé các chị..... Mỗi khi có chuyện gì không vui xảy ra trong đời sống của riêng mình , cô thường leo lên tầng cao nhất của ngôi nhà cô đang sống , , sân thượng bị khóa cô không thể ra đó được , nhưng chiếc ban công phía trái hành lang của tầng cao ấy nơi dẫn xuống cầu thang bộ dành cho cứu hỏa thì chỉ cần đẩy nhẹ chiếc then ngang người ta vẫn ra chiếc ban công đó được .Vào mùa hè và mùa thu những cư dân sống ở tòa nhà này đó là những sinh viên , nghiên cứu sinh từ các nước đến nếu như không trở về gia đình khi có kỳ nghỉ họ vẫn thường ra ban công ấy đứng hút thuốc , uống bia hay tán gẫu , thậm chí người ta còn giăng những sợi dây nhỏ ngang ra dùng làm nơi phơi quần áo cho khô nhanh . Vào mùa đông , khi cái lạnh thường xuyên âm từ 5 đến 10 , thậm chí có hôm là âm 25 hay 30 độ C nơi đây , gió tuyết mịt mù ngày và đêm , tất nhiên cũng chẳng ai mở ban công của những dãy hành lang để ra đó làm gì , hãn hữu lắm mỗi khi có tầng nào đó nấu ăn , mùi gia vị được chế biến theo từng địa phương sống của cư dân tòa nhà này bay gắt lên , hoặc chàng trai cô gái nào đó để quên nồi trên bếp cháy rực bốc khói nghi ngút thì cánh cửa ban công cũng được mở hết cỡ cho gió và khí lạnh xuyên qua hành lang , tràn qua căn bếp cuối dãy xua nhanh chóng những tạp mùi vốn không được ai thích thú . Với cô , mùa nào thì ban công cũng vẫn là nơi cho sự trú ngụ riêng , một khỏang không gian riêng ,là một khoảng trời trong xanh ngăn ngắt cao vời vợi , là không khí chỉ có những làn gió làm bạn , là những bông tuyết bay bay trắng xóa của mùa đông và cũng vẫn bầu trời như chỉ dành riêng cho cô , nơi đó cô tha hồ mà đối diện chẳng sợ bị ai nhòm ngó . Đêm qua cũng vậy , thức mãi chẳng thể ngủ được , cô khóac lên người chiếc áo lông , quàng khăn thật ấm , đi giày đông , cô không xuống đường để đi dạo mỗi khi có chuyện ấm ức trong lòng , đêm đã quá khuya và cô thì không muốn giải thích với những người trực đêm tòa nhà lý do cô cần phải ra ngòai trời . Mở ngăn kéo lấy bật lửa vào bao thuốc cô lặng lẽ ra hành lang đi thang máy lên tầng cao nhất của tòa nhà . Cô không hút thuốc nhưng cũng chẳng hiểu từ lúc nào , từ bao giờ cô luôn có một bao thuốc , một hộp quẹt , cô rất thích nhìn đốm lửa nhỏ xíu lập lòe cháy trong đêm và lan tỏa thỏang bên cạnh cô , trong không gian tĩnh lặng của riêng cô mùi khói thuốc lá . Đêm thật tĩnh lặng , những bông tuyết trắng bay ào ạt tấp vào mặt cô , cô lặng lẽ dõi mắt nhìn xung quanh , trắng ..., chỉ trắng những tuyết và sự im lìm đen tối xung quanh cô . Những dãy nhà xung quanh đâu đâu cũng đã chìm trong bóng đêm . Mùa đông khác với mùa hè , khác với mùa thu , những ô cửa sổ sáng đèn khuya không có nữa . Không gian riêng và rất riêng của cô thật lặng lẽ . Lòng cô cồn cào với bao cảm xúc , cái gì đó dội lên cổ cô từ từ chạy xuống , chạy lên , trái tim cô đau nhói . Thời gian dường như đã trôi qua , rất xa và từ những khỏang xa ấy cộng cùng hiện tại trong cô vẫn là điều đó đau đáu tủi hờn . Đơn giản là cô rất cô độc , cô rất cần bên cô ngay lúc này có một ai đó , chỉ một chiếc bóng thôi nhưng không phải là bóng cô , cũng không phải là đốm đỏ , sự lập lòe đơn điệu của điếu thuốc lá cô vừa đốt lên rồi cắm vào đụm tuyết trên tay cầm của chiếc lan can cô đang đứng . Trong cô những ngổn ngang của cảm xúc , không có niềm vui , hay niềm vui chỉ thỏang đến từ xa xôi dội về , vọng lại một giọng cười , một tiếng nói , một lời thì thầm . Nước mắt cô rơi và không ai nhìn thấy , chỉ có gió tuyết , chỉ có khỏang không gian im lặng quanh cô và cái lạnh , lạnh buốt tê mười ngón tay cô như hàng ngàn mũi châm nho nhỏ ngày một ngày qua đang châm nhẹ vào trái tim cô , cái nỗi đau , nỗi xót xa nhân lên tích tụ mãi , cái gánh nặng âm ỉ không thể thốt thành lời không thể tỏ bày không thể chia xẻ cùng ai không chỉ làm trái tim cô bớt đau mà làm cả hai vai cô nặng trĩu , cái nặng không phải do sự mệt mỏi của mỗi lần cô nhuốm bệnh mà nó cứ tê dại đi Tai cô văng vẳng lời thằng bé con chưa tròn 11 tuổi - " chừng nào mới hết nợ đời đây hả mẹ ? " tại sao có những người tốt và có những thật xấu vậy hở mẹ ? tại sao người ta cứ muốn khủng bố nhau ? Cô mở to đôi mắt ôm chặt con vào lòng - Tại sao ? tại sao con lại hỏi mẹ câu hỏi ấy ? có chuyện gì con nói với cho mẹ nghe đi Mẹ chẳng biết đâu mẹ , con nghe ba của bạn An nói mẹ bạn ấy " Cứ cái kiểu độc đóan của bà thì tôi sống cũng bằng chết , bà chẳng bao giờ muốn để tôi yên , bà áp đặt , bà dạy dỗ , bà quản lý cha con tôi cho ăn những thứ bà nấu . Bắt nghe những thứ bà cần trút xả . Ôi đàn bà , các người là những kẻ khủng bố tầm cỡ , mẹ ơi , mẹ có bao giờ là kẻ khủng bố không hả mẹ ? sau này con sẽ lấy ngườI phụ nữ không có khủng bố Cô không buồn cườI về câu nói của thằng bé , xen lẫn là câu hỏi sự ngô nghê của nó , lòng cô chùng xuống , cô đang nghĩ không biết trong đời sống thường nhật của mình cô có kẻ " khủng bố " không mà cho đến bây giờ cô vẫn phải chịu những điều u ám trong đời sống riêng tư , có lẽ người đàn ông " của cô " họ cũng rất sợ " khủng bố " cho nên đã từ bỏ cô ra đi chăng? và những người đang đến cõ lẽ họ cũng rất sợ sự " khủng bố " nếu người đàn bà họ yêu và rồi sống đời kiếp cả lúc bệnh hoạn lẫn không bệnh hoạn với họ sẽ có ngày " khủng bố , áp đặt " họ nên họ không dám đến với cô nữa có lẽ là như vậy , ai mà chẳng muốn có tự do? cô đang nghĩ đến một câu nói của vị chủ tịch nước VN ngày xưa phát biểu " Không có gì qúy hơn độc lập - tự do " cô đã nghĩ rằng " người chủ tịch " ấy luôn luôn đúng khi cả một dân tộc trong đó có cô tồn tại chỉ có 3 chữ Không Có Gì có lẽ chỉ 3 chữ ấy là đúng nhất thôi còn " tự do " hai từ ấy ai chẳng thích? chính vì ai cũng thích nên ai cũng muốn có 2 chữ này chăng? Qủa là sáng suốt thật
Ngòai trời tuyết vẫn rơi , căn phòng của mẹ con cô có đến hai lò sưởi nhưng cũng không ấm lên được chút nào....vâng ," Không có gì " nên tiếng thở dài cô vẫn không biết dấu đi đâu...
|