Mèn, lóng ni y hình đầu tui có lộn xộn nhiều chút !
Dòm lại mấy tấm hình của Citta do Tonka bưng dzìa (cám ơn Tonka) mới hay tui xớn xác, sửa tên Hồng Hạc thành Hồng Điểu. Thiệt tình ! Không biết vì sao nên nỗi vậy đó nha, mà rồi cũng hổng dòm lại và cứ chắc ăn như bắp nó là Hồng Điểu, chán quá xá chừng !
Dà, tui mang kiếng lúp ra xăm xoi, thấy trong serie bông của Tiểu Thư thì Hoàng Điệp có vẻ là bông mang số 28, tuy rằng Hoàng Điệp của tui nó hổng có cái lá nào sát dzô bông như vậy. Bông số 30 chính là Hồng Hạc đó thưa Liêu phu nhơn, và tên của nó là L’oiseau de Paradis hay Bird of Paradise. Bông này lóng xưa ở VN y hình chưa có, tui nghĩ Liêu phu nhơn lộn nó với Hoàng Điệp đó nha và có vẻ như Hồng Hạc và Hoàng điệp là chị em họ với nhau thì phải.
* * *
VN hồi trước có những kiosques bán bông dọc theo đường Nguyễn Huệ. Ai sanh sau đẻ muộn thì tiện thể tui nhiều chuyện cho nghe nha.
Thời của tui đó mà, downtown Sài Gòn nó trải dài từ Bùng binh ngã sáu Sài Gòn lòng vòng xuống tới Bến Bạch Đằng.
Bùng binh ngã sáu là nơi tụ hợp của những đường như Lê Thánh Tôn Trần Hưng Đạo Lê văn Duyệt vv.. Tại bùng binh ni có một khu ăn hàng thứ thiệt, các khách trú mỗi ngày đẩy xe tới đây rồi kê bàn ghế và mở tiệm. Nổi tiếng nhứt là bánh bột chiên có đập hột gà. Trên một đường gần đấy (hổng nhớ tên, Phạm Ngũ Lão hổng chừng nha) có rạp chiếu bóng Long Phụng chuyên chiếu phim ca vũ nhạc ấn độ ! Từ bùng binh ni đi hướng về chợ Bến Thành có nhà ga xe lửa chánh, đây cũng là terminus của xe thổ mộ và là trạm trung ương của các phương tiện giao thông khác về sau, lúc xe ngựa được thay thế lần lần bằng xe bus và xe lam.
Bùng binh Bến Thành trước cửa chợ Bến Thành, nơi gặp gỡ của những đường lớn như Lê Lợi, Hàm Nghi, Trần Hưng Đạo Lê văn Duyệt ... Cũng tại bùng binh này có một ông phú lít đứng trên bục gỗ tròn tay cầm ma-trắc, miệng thổi tu huýt điều khiển lưu thông. Sau này người ta xây luôn hai cái cầu sắt một từ bùng binh sang chợ, và một từ bùng binh sang bus terminus nối dài ở ‘bên kia’ cho khách bộ hành an ninh qua lại. Khổ cái dân VN hổng thích ... đi cầu, họ cứ tỉnh bơ và tỉnh rụi băng ngang đường bất chấp tai nạn.
‘Bên kia’ tui hổng nhớ rõ là đường gì, Bùi thị Xuân thì phải, gần đó có cơ ngơi của chú Hỏa. Húi gia trang là một biệt thự rất lớn có rào sắt bao quanh, có cả nhà cho bồi bếp riêng, rất bề thế quyền quí sang trọng. Tui biết vùng này rõ vì có thời hàng tuần tới đây làm gia sư dạy học cho một cô gái tàu tên Chiêu Bình. Cô nhỏ vừa đẹp vừa xinh học trường Bác Ái trong Chợ lớn (năm 80 tui có gặp lại cô Bình ở Boston, lúc ấy cô tay bồng tay bế ngó mệt xỉu luôn) Cũng tại Bùng binh này, tướng cao bồi Nguyễn Cao Kỳ, chủ tịch ủy ban hành pháp trung ương lập ra pháp trường cát, bắn ông hạm gạo ba tàu Tạ Vinh hầu thị uy cho đám hạm chúng chừa cái tật đầu cơ tích trữ !
Đường Tạ Thu Thâu bên hông chợ Bến Thành là chỗ bán vải và tơ lụa của chà dà. Mặt sau chợ Bến thành, nơi bán guốc và ăn hàng của đờn bà con gái, rộn rịp hết biết mỗi sáng chúa nhựt. Đường Lê Thánh Tôn nằm ở mặt sau chợ. Khúc gần chợ có những tiệm bán áo len, tiệm kim hoàn (Thế Tài..) rạp xi nê có tên tây chi đó hổng nhớ (rạp này sau đóng cửa) và nhà thuốc đông y Cự Thất vv .. Khúc dưới của đường Lê Thánh Tôn là khu bán giày bóp da nổi tiếng..
Từ chợ đi dọc xuống Lê Lợi, bên phải có nhà thương Đô Thành (nơi chuyện trị chấn thương do bị xe đụng ở bùng binh) và rạp chớp bóng Vĩnh Lợi. Bên trái có nhà hàng Thanh Thế rồi có nhà sách Khai Trí. Cuối đường Lê Lợi, bên phải là Cristal Palace tức thương xá Tam Đa (?) với tiệm bông vải bạch Tuyết rất bự, bên trái là rạp Rex và mini-Rex. Đối diện Rex là rạp xi nê Eden và thương xá Eden - passage Eden của khách ngọai quốc . Quốc Hội tức nhà hát tây nằm mút đầu và ngó thẳng vào đường Lê Lợi. Nguyễn Huệ cắt Lê Lợi ngay trước mặt Nhà hát tây (Tui hổng chắc lắm tên cái thương xá Cristal này. Y hình Cristal Palace là thương xá khác, xây sau này ở một con đường chi đó thẳng góc với Lê lợi trong đó có quầy bán băng nhạc Tú Quỳnh của Phạm Mạnh Cương thì phải, có ai nhớ rõ hông ?)
Đường Nguyễn Huệ là đường của nghệ thuật và du lịch. Đường chia ra hai chiều lên xuống riêng biệt, cách nhau bằng một khoảnh đầy những kiosques bán hoa, bán nghệ phẩm và phim ảnh dọc theo. Một đầu của Nguyễn Huệ (khúc đụng Lê Thánh Tôn) là Toà Đô Chánh, đầu kia đụng Bến Bạch Đằng. Cũng tại ngay Quốc Hội, đường Lê Lợi giao thoa với đường Tự Do, ở đây có khách sạn Continental và quán Pagode, nơi văn nghệ sĩ rảnh rang (và lười biếng) gặp gỡ tán dóc với nhau cho hết thì giờ. Bến Bạch Đằng có nhà hàng nổi Mỹ Cảnh, sau bị đặc công gài bom chết rất nhiều thực khách ngoại quốc. Cũng trên đường Bến Bạch Đằng ni có Hội trường Diên Hồng (tui hổng nhớ hội trường ni dùng để làm gì, y hình sau thànH Thượng Viện thì phải, còn quốc hội thành Hạ viện)
Đường Tự Do là đường sạch nhứt của thành phố với những cửa hàng sang trọng dành riêng cho du khách, sau này mọc thêm phòng trà Queen Bee rồi sau nữa thêm phòng trà Maxim, Queen Bee là chỗ nhà văn Mai Thảo thả dê Thái Thanh , còn Maxim là đất dụng võ của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ nói tiếng tây với giọng huệ.
* * *
Dà, hoa lá cành như vậy vì cái tật già chuyện tới chết hổng chừa. Bây giờ vòng lợi chuyện hoa cỏ nha.
Hồi còn lỡ nhỡ làng nhàng, sáng sáng tui ưa ra sạp bông ngoài chợ ngó bông cầm hơi mà xây dựng tương lai : Nữa lớn sang cái sạp và ngồi chồm hổm bán bông ngoài chợ. Sau đó tui mắc đi xe ngựa ra Khai Trí đọc sách và quên tuốt những bông hoa, chúng mờ nhạt từ từ rồi ... biến mất ! Hồi sực tỉnh, hốt hoảng trở về thì sạp bông đã biến thành sạp bán bún măng vịt tự hồi nào, cô hàng bông xinh đẹp (và dữ như chằng lửa) đã bóng chim tăm cá ! Sau này lớn chút xíu có tiền kèm trẻ (trẻ là cái cô xẩm Chiêu Bình ở trên kia kìa) tui đáp xe lam đi dạy học rồi cuốc bộ ra ngoài Nguyễn Huệ coi bông. Bông ở chợ là bông nhà nghèo, mỗi bó bông hay có một nhánh lá măng asparagus kèm theo cho xôm tụ, tới lui cũng chỉ có Hồng, Cẩm Chướng, Huệ ta, Lay-dơn, Hoàng Điệp, bông Trang, Vạn thọ vv... chở lên từ vườn cây kiểng ở Bà Quẹo Thủ Thiêm ... Bông ở Nguyễn Huệ là bông nhà giàu, mang xuống từ Đà lạt hay nhập cảng từ ngoại quốc vào bằng máy bay. Hoa thơm cỏ lạ mà, mắc và sang trọng hết biết ! Mỗi lần ra đứng đường ở đây là y như phép tui quên lối dzìa. Dạ, thiệt sự là đứng đường nha, tức đứng chình ình ngay ngoài đường và dòm mê mệt ba cái bồn ngâm bông của kiosque (ngộ cái là cũng tại đây người ta còn chưng thêm những vòng hoa Thành Kính Phân Ưu, Vô Cùng Thương Tiếc kết sẵn, để dành phúng đám ma) Giấc mơ bán bông của tui tàn lụi dần cùng với thời gian và chiến tranh, rồi tui bỏ xứ đi luôn hổng hẹn ngày dzìa ...
Ở ngoại quốc, có lần xuống Paris, đi ngang một tiệm bông, dòm dzô trong cửa kiếng, tim tui xém đập trật nhịp, má ơi ... một bình hồng tổ chảng, bông nào bông nấy có cái cuống (tige) bự và dài thoòng, mạnh khoẻ hết biết, trời, dòm sướng mắt luôn nha. Sau này thỉnh thoảng sang Las vegas, tới Bellagio (phải tên nó là Bellagio hông, chỗ có O show kìa) dzô cái vườn chưng bông của nó thì thiệt như tới thiên đàng, lé mắt luôn.
Mới tuần trước tui sang New-York công tác, ghé Tiffany, lên lầu 4 nơi bán đồ đám cưới đám tiệc thì ... tiá má ơi, những vase hoa bự chưng đầy lan trắng, dà trắng muốt một màu với những tige phơn phớt xanh, đẹp và sang quá thể ! Tui đi lanh quanh ở trỏng ngắm và ngửi bông cho đã điếu, rồi y hình tiệm sợ tui ăn cắp muỗng dao nĩa nên chúng cho 1 thằng cha complet cà-vạt theo sát bên canh chừng. Tui với nó sóng đôi một hồi thì ... keo rã hồ tan (ông Ngô báo cáo rằng nó theo tui hổng lợi nên tà tà lỉnh dzô toa-lét xả xú báp !) Ở Sask Fith Avenue cũng có lầu đám cưới kiểu ni, cũng đầy bông nhưng so với Tffany thì thiệt hổng bằng ! Tiệm Tiffany này là chỗ cô đào Audrey Hepburn trong phim Breakfast at Tiffany ra dòm quầy kim cương và mơ ước lấy chồng triệu phú đó nha, ai chưa coi nên coi cho biết.
Vậy rồi ... ngắm hoa cắt chưng trong bình có khác với ngắm hoa kiểng trong thiên nhiên hông ta ? Nếu khác thì khác làm sao ? Ai rảnh rang bàn đề cho tui nghe cái coi, tui xin cám ơn trước.
Tiện đây xin nhắn với PC : Bài viết mang lên báo nó khác với mang vô sách PC à, mang vô báo thì cho nhưng mang vô sách thì không. Báo đọc xong người ta đem nó đi mần việc khác (giấy đi cầu, nhúm bếp, gói đồ vv ...) Sách người ta cất vô tủ, giữ dài lâu hổng chừng nha. Cất vậy chật chỗ rồi dở khóc dở cười, bỏ thương vương tội, khổ lắm lận ! Ông Ngô sau bao năm tháng để tui miệt mài với giấc mộng văn chương (và ... giải phóng phụ nữ) thì ổng sanh chán nản, bị ổng có làm bộ hỏi đôi lần mà cũng hổng ai biết Mme Ngô là con mẹ nào ráo ! Ổng hồ nghi mấy bài viết được dzô báo vì tui đã xin xỏ (và cám ơn mỏi miệng) còn bằng không tui đã trả tiền cậy đăng ! Giấc mộng văn chương nó cũng xìu như giấc mộng hoa lá vậy mà. Mộng rất nhiều mà chẳng được bao nhiêu ! Thôi thì thực tế chút xíu vô nét tán nhăng tán cuội, bề chi có nhiều người nghe cũng tốt hơn là ... có ít người đọc !
À, nhơn đây xin phép loan báo : Tui có việc gia đình phải vắng mặt ít lâu. Dà, cũng ở nhà thôi, nhưng vì ở nhà nên hổng rảnh. Bữa nay nói nhiều vầy là nói bù luôn cho những ngày sắp tới đó nha. Xin bà con thông cảm và niệm tình tha thứ cái tật nhiều chuyện của tui, tui xin cám ơn hết lòng !
Thân ái.