
Cái số tôi lận đận lắm, đi đâu cũng hai ba lần mới tới được nơi mình muốn/. Như chùa Phật tổ ở Long Beach này\. Lần đầu nhìn vào bản đồ xe bus của LB, thấy xe bus số 71 đi qua đường Orange nên trèo lên đó từ khu Transit Mall, nơi tập trung phần lớn các tuyến xe bus tới và đi từ Long Beach\. Thế rồi cứ ngồi đăm đăm nhìn xem có ngôi chùa nào thì sẽ giựt dây đòi xuống\. Nhưng hỡi ơi, đi hoài đi hoài cũng chả thấy đâu, mà con số nhà đã lên quá cao rồi. Vậy là tôii đi huốt luôn
Tại sao thời buổi này có google maps mà lại chịu đi trật vuột như vậy ? Thì tại ỷ y quá đó thôi, ai mà ngờ là tuy đầu xe bus có ghi Orange rõ ràng vậy mà nó lại chạy qua Alamitos một đoạn rồi mới nhập vào Orange . Và cái khúc địa điểm chùa lại không năm trên đoạn Orange của xe bụs . Khi tới đường số 10 thì phải xuống đi bộ vô hai block thì tới Orange . Tuy nhiên, ngày thường không phải cuối tuần thì có tuyến 81 lại đi trên đường số 10, tới Orange thì xuống đi bộ vô vài căn nhà . Hoặc còn có các tuyến 91 tới 94 đi trên đường số 7 cũng chạy ngang qua Orange, đi bộ vô xa hơn là từ đường số 10 . Từ đầu đường Alamitos đi bộ vô thấy nhiều nhà có vườn nhỏ xinh xắn đàng trước . Tôi nghĩ là người Việt cũng khá đông tại LB. Đây là thị trấn sát với Orange county, nếu muốn gần với Little Saigon mà vẫn còn thuộc county Los Angeles thì ở Long Beach cũng tốt thôi
Chùa nhìn khang trang như trong hình đính kèm trên, ngay trước chùa có một cây bồ đề, bên phải chùa từ chánh điện nhìn ra có tượng Quan Âm, Theo nhiều người cho biết thì chùa PT nổi danh là cơm chay đãi bá tánh mỗi cuối tuần rất là ngon và phong phú và theo vài người thổ công ở Nam Cali thì coi như chùa hạng nhất về việc đãi ăn này. Thậm chí nhiều người từ Little Saigon cũng chịu khó chạy sang đây, dĩ nhiên một phần vì họ có cảm tình với vị sư trụ trì chớ không phải chỉ vì được ăn ngon mà thôi đâu, hoặc vì các lý do nào khác mà mình làm sao biết hết được, đâu có phỏng vấn họ đâu! .
Đến chùa được gặp những người đang có ý thức về tu tập nên ai nấy hoà nhã dễ thương, lâu lâu xui cũng gặp những người hơi bê bối chút đỉnh . Nhưng đó cũng là dịp để mình thực tập tu luôn thể . Thí dụ như khi thấy ai làm hay nói điều trái tai gai mắt, như chửi thề đi, lúc đầu tôi khó chịu lắm, nhưng nghĩ lại đi, bị nghe chửi cũng là cái nghiệp của mình, sư Chánh Minh có lần giảng là người phóng dật thì có khi thấy điều không hay hoặc nghe chửi lộn, không phải chửi mình, nhưng cũng bị lọt vô lỗ tai ...Chà, nếu vì phóng dật mà bị cái nạn này thì tôi còn bị dài dài!
Phía sau chùa có sân nhưng xe đậu choán hết, ai đi xe hơi thì khó tìm chỗ đậu xe nếu gặp dịp lễ lạc . So với nhà thờ thì chùa chiền o+? đây còn cái khoản parking phải tính tới\. Có khi nhà thờ còn có xe bus riêng chuyên đưa rước tín đồ tới tham dự lễ . Người Việt thì giải quyết bằng cách nhờ đi chung với nhau . Chở người khác đi chùa cũng tạo phước, nấu ăn, rửa chén, quét dọn, lau chùi v..v... cũng đều là làm việc công quả . Có lần thấy một gia đình đi ra, vừa trông thấy một gã ăn xin lảng vảng, người mẹ trẻ đưa tiền cho con, hối hả: "Đi cho tiền người ta đi con, để tạo phước!" Làm phước được phước, như tôi từng thấy, được ở trên xứ Mỹ này cũng là một phước báu lớn lao, lớn lắm, khi các món ngon vật lạ ở khắp nơi trên thế giới ùn ùn đổ về đây; khi khí hậu ôn hoà vì Hoa Kỳ nằm trọn trong vung ôn đới, được sống trong một chế độ dân chủ, tư do, chính quyền lo cho dân ...Người ta có thể kẽ vạch những điêu thái quá hay bất cập trong đời sống dân Mỹ, đương nhiên rồi, đây đâu phải là thiên đường, mà dù có là nơi cư ngụ của chư thiên đi nữa, thì một khi hết phước, ta cũng rớt vào cảnh khổ não như thường. Đạo của đức Thích Ca là dạy người ta ra khỏi cuộc luân hồi chớ không coi thiên đường là cứu cánh