Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

25 Pages«<232425
Nhac & Bảo Tàng tranh ảnh nghệ thuật...
viethoaiphuong
#481 Posted : Saturday, July 11, 2020 5:17:03 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,483
Points: 11,604

Thanks: 773 times
Was thanked: 188 time(s) in 187 post(s)

Nhạc phim Moulin Rouge: Ly cocktail nhạc pop thịnh soạn

RFI - 11/07/2020
Moulin Rouge (Cối xay gió đỏ) - Phim ca nhạc sắp kỷ niệm 20 năm ngày ra mắt với câu chuyện tình buồn lấy bối cảnh tại hộp đêm khét tiếng nhất Paris. Bộ phim từng được đề cử tới 8 giải Oscar nhưng chỉ thắng hai giải phụ Thiết kế trang phục và Chỉ đạo Nghệ Thuật xuất sắc.

Tuy nhiên, theo Gia Trình, ít người để ý rằng thành công của phim có đóng góp không nhỏ của yếu tố nhạc phim đặc sắc. Đạo diễn Baz Luhrman là người tiên phong trong việc sử dụng nhạc pop hiện đại để mô phỏng cuộc sống phù hoa tại kinh đô ánh sáng hơn 100 năm trước.

Ý tưởng mới mẻ : pop hóa phim ca nhạc

Lấy bối cảnh Paris năm 1899, đạo diễn Baz Luhrman thổi vào Moulin Rouge (2001) luồng gió mới. Với kinh nghiệm xuất phát từ opera, ông dũng cảm lồng vào nhạc phim những bản hit pop/rock đương đại của thập niên 1990 - 2000, thế hệ MTV soán ngôi giải trí. Từ bản alternative rock Smells like teen spirits (Mùi linh hồn trẻ) của nhóm Nirvana, The show must go on của nhóm Queen đến bản hòa ca gợi dục của bộ tứ Lil Kim, Mya, Pink, Christina Aguilera (Lady Marmalade), soundtrack nhạc phim mang đậm hơi thở hiện đại hơn là cổ điển. Tuy nhiên, Luhrman không thể bỏ qua điệu nhảy cancan tốc váy rất nổi tiếng vào đầu thế kỷ 20.

Điều gì khiến cho đạo diễn gốc Úc sử dụng chất liệu âm nhạc 100 năm sau để mô tả thế giới giải trí sôi động tại Moulin Rouge ? Baz pha chế một loại cocktail mới cho thể loại ca nhạc : sự kết hợp lạ lẫm giữa sân khấu, opera, điện ảnh và văn hóa pop/rock đương đại tạo nên bệ phóng cho thể loại musical mới mẻ.

Hãy lắng nghe cô gái điếm thượng lưu Satine (Nicole Kidman thủ vai) thể hiện liên khúc Sparkling Diamond để nói về đẳng cấp ngôi sao của mình tại hộp đêm Moulin Rouge. Đó là sự kết hợp bản hit Material girl (Cô gái vật chất) do Madona trình diễn năm 1985 và ca khúc đinh Diamonds are girls best friend của Marilyn Monroe trong phim Gentleman prefers blonde (Quý ông say mê cô gái tóc vàng) năm 1953. Khán giả không những theo dõi diễn biến phim mà còn được chiêu đãi màn trình diễn ca múa nhạc live sống động tại hộp đêm Moulin Rouge.

Hiện đại hóa mô-típ cổ điển

Bộ phim mở màn với tấm màn nhung đỏ gạt sang hai bên, camera bay nhanh trên bối cảnh dựng giống Paris, xuyên qua các căn hộ thu nhỏ rồi tập kết tại Cối Xay gió đỏ. Moulin Rouge có cốt truyện khá cổ điển khi đề cập chuyện tình éo le giữa nhà viết kịch trẻ tuổi Christian và ngôi sao quyến rũ nhất Moulin Rouge, Satine. Một ngôi sao nổi tiếng như Satine gặp nhiều rắc rối vì ông chủ hộp đêm Zidler hứa sẽ trao Satine cho công tước xứ Worchester. Đổi lại, vị công tước sẽ rót tiền cải tạo Moulin Rouge thành nhà hát và biến Satine sẽ thành một nữ diễn viên siêu sao. Chuyện tình tay ba trở nên gay cấn hơn do sự giằng xé của Satine giữa hai thái cực : tình và tiền.

Hầu hết khán giả đoán rằng phim hội tụ những bản ballad song ca mùi mẫn trong bối cảnh hoàn hảo cho tình yêu và thơ ca, đồi Monmartre, Paris. Trên thực tế, màu sắc âm nhạc của phim rất đa dạng. Sử dụng các ca khúc kinh điển trong các phim ca nhạc như The Sound of Music (1965) và nhạc pop thời kỳ MTV, Baz khơi gợi khán giả Satine chính là hóa thân của Madonna hiện đại vì cô quá yêu vật chất trong Material girl.

Đạo diễn sáng tạo trên cốt chuyện cổ điển bằng thủ pháp : phim lồng trong phim, nhân vật liên tưởng nhân vật trên sân khấu ca nhạc. Phải chăng siêu sao Moulin Rouge cũng nổi tiếng ngang ngửa với quả bomb sex tóc vàng Marylin Monroe vì say mê với món quà kim cương từ các quý ông ?

Ở góc độ trái ngược, sự chất phác hay nét si tình, ghen tuông trong tình yêu của Christian đều gắn với các bản nhạc tên tuổi các ngôi sao pop rock như David Bowie (Nature Boy), The Police (Roxanne). Đặc biệt là bản hit Your song (Bài ca cho em) gắn với tên tuổi của Elton John trở thành điểm nhấn của phim khi cặp đôi diễn viên khiêu vũ say mê dưới bầu trời Paris ngập ánh sáng trăng và sao.

I sat on the roof and kicked off the moss ; Well, a few of the verses, well, they've got me quite cross ; But the sun's been quite kind while I wrote this song ; It's for people like you that keep it turned on ; So excuse me forgetting, but these things I do ; You see I've forgotten if they're green or they're blue ; Anyway the thing is what I really mean ; Yours are the sweetest eyes I've ever seen.

Anh ngồi trên mái nhà, giẫm lên rêu phong ; Một vài khổ thơ khiến anh nhầm lẫn ; Mặt trời khá tử tế khi anh viết bài ca này ; Bởi vì nó dành cho em, người luôn giữ cho ánh nắng luôn tràn ngập ; Xin lỗi em nếu anh đã quên nhưng không thể quên những gì anh làm ; Vì em sẽ hiểu anh chỉ quên màu sắc nó là xanh lá cây hay xay dương ; Dẫu sao anh chỉ muốn nói rằng ; Đôi mắt em là đôi mắt ngọt ngào nhất anh từng thấy.

Ekip sản xuất tài năng

Một nghịch lý dễ nhận thấy khi các ca sỹ tham gia đóng phim thường bị đánh giá thấp. Ở chiều ngược lại, các diễn viên đi hát hoặc đóng phim musical lại được khen ngợi. Điều này hoàn toàn đúng với sức hút hai ngôi sao chính Nicole Kidman và Ewan McGregor vì họ có thể ca hát như ca sỹ chuyên nghiệp không phải lồng giọng.

Baz Luhrman nhận xét rằng Nicole và Ewan hoàn toàn phù hợp với vai diễn : “Họ không cần là ca sỹ tên tuổi, chỉ cần có thể diễn xuất qua giọng hát và lay động cảm xúc khán giả”. Baz vô tình để ý Nicole và Ewan trong hai vợ kịch khác nhau trên sân khấu Broadway và quyết định ráp nối hai ngôi sao trong dự án phim Moulin Rouge. Giọng nam của Ewan có phần nổi trội hơn giọng Nicole về độ vang và độ dày nhưng cả hai lại có sự hòa hợp và bổ trợ ăn ý trong nhiều liên khúc tình yêu.

Ngoài ra, bổ trợ cho giọng hát là kỹ thuật thu thanh khá đa dạng nhờ yếu tố công nghệ. Thứ nhất, phim áp dụng kỹ thuật playback truyền thống : hai diễn viên chính thu âm và phát lại (playback) trên trường quay. Thứ hai, họ sẽ hát live thu tiếng trực tiếp không có sự can thiệp công nghệ. Cuối cùng, Baz sử dụng kỹ thuật mới mẻ : diễn viên chính hát trực tiếp trong phim và sau đó giọng hát sẽ được thay thế với công nghệ digital khiến cho họ bị khóa môi như hát lip-sync. Ca khúc chủ đạo trong phim Come what may cũng được áp dụng kỹ thuật dưới nhiều hình thức khác nhau.

Moulin Rouge là điểm sáng cho sự trở lại của thể loại phim ca nhạc sau nhiều năm vắng bóng. Thông qua đó, khán giả cảm nhận sự cầu kỳ và tâm huyết của bàn tay pha chế cocktail âm nhạc của đạo diễn người Úc. Không chỉ đơn thuần là ý tưởng mới mẻ pop hóa phim ca nhạc, Moulin Rouge là kho tài nguyên quý giá về tài năng của êkip sản xuất từ đạo diễn đến diễn viên.

Suddenly the world seems such a perfect place ; Suddenly it moves with such a perfect grace ; Suddenly my life doesn't seem such a waste ; It all revolves around you ; And there's no mountain too high ; No river too wide ; Sing out this song and I'll be there by your side ; Storm clouds may gather ; And stars may collide ; [Ewan:] But I love you ; [Nicole:] I love you ; Until the end of time.

Bất chợt thế giới này trở thành nơi hoàn hảo ; Bất chợt di chuyển với sự duyên dáng ; Bất chợt cuộc đời anh không còn vô nghĩa ; Khi có em ở bên ; Không có ngọn núi quá cao ; Không có con sông nào quá rộng ; Hãy cất tiếng hát bài ca này và anh luôn ở bên em ; Bão tố có thể kéo tới, các ngôi sao có thể va chạm ; Nhưng anh sẽ yêu em tới trọn đời.

1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 7/11/2020(UTC)
viethoaiphuong
#482 Posted : Sunday, July 12, 2020 1:09:08 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,483
Points: 11,604

Thanks: 773 times
Was thanked: 188 time(s) in 187 post(s)

Điện ảnh Hollywood, cuốn theo cuộc Đại chiến thế giới

RFI - 12/07/2020
Vừa chập chững những bước đi đầu tiên, điện ảnh Mỹ đã bị cuộc Thế Chiến Thứ Nhất ở châu Âu bên kia bờ Đại Tây Dương cuốn theo. Một lý do rất chính trị, chính phủ Mỹ thời bấy giờ đã nhìn thấy điện ảnh như một công cụ tuyên truyền hữu hiệu và các nhà điện ảnh Mỹ trở thành những chiến sĩ xung kích trên mặt trận tuyên truyền. (Tạp chí được phát lần đầu ngày 20/09/2017).

Chính bối cảnh và các trải nghiệm chiến tranh đã giúp Hollywood có được sức bật mới để phát triển thành một ngành công nghiệp giải trí có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới hiện nay. Các nhà làm phim Hollywood đã bị lôi kéo vào cuộc Chiến Tranh Thế Giới Thứ Nhất như thế nào?

Một sự kiện làm đảo lộn dư luận Mỹ: Con tàu thủy Lusitania chuyên chở đến Anh những thường dân và các khí tài chiến tranh đã bị tàu ngầm Đức phóng lôi đánh chìm. Hậu quả 1.200 nạn nhân, trong đó có 128 người Mỹ. Giáo sư sử học William Deverelle nhớ lại:

"Người Mỹ có cảm giác chiến tranh ở xa họ, bên châu Âu cho đến tận khi chiếc tàu ngầm Đức làm thiệt mạng các công dân Mỹ. Quả thực Los Angeles đang ngày càng chú ý nhiều đến chiến tranh. Trong những năm 1915, 1916 nhiều người ở Los Angeles đã lên tiếng nói rằng cần phải can thiệp".

Cuốn theo chiều gió chiến tranh

Rồi sau đó xuất hiện vụ “bức điện tín Zimmerman”. Tháng Giêng năm 1917, một bức điện mật gửi đến chính phủ Mêhicô bị tình báo Anh chặn được. Tác giả bức điện là bộ trưởng ngoại giao Đế chế Đức Arthur Zimmerman. Ông William Deverelle cho biết tiếp:

“Bức điện nói rằng nếu Hoa Kỳ lao vào cuộc chiến với các đồng minh, họ có thể chọn đồng minh giữa Đức và Mêhicô. Điều này đã gây tức giận ở Hoa Kỳ.

Bức điện của Zimmerman nhắc Hoa Kỳ rằng miền tây nam nước này cách đó không lâu vẫn còn là lãnh thổ Mêhicô và nó có thể trở lại Mêhicô dưới sự quản lý của chính phủ Mêhicô. Điều này đã làm thức tỉnh California, bang này nhận thấy tình trạng nghiêm trọng”.

Cùng thời kỳ đó, Cecil B. DeMille làm bộ phim “La petite américaine - Cô bé Mỹ” với Mary Pickford đóng vai chính. Cô vào vai Angela trên đường đến gặp bà cô già ở châu Âu. Cô xuống một con tàu thủy, cũng giống như con tàu Lusitania, tàu của cô bị thủy lôi bắn chìm trên đường qua châu Âu. Được cứu sống ở phút chót, cô đến được nước Pháp khi đó đang bị Đức chiếm đóng. Nhưng tại đây, cô được chứng kiến những tội ác dã man của người Đức và cô chọn đứng về phe đồng minh.

Ngày 06/04/1917, Quốc Hội Mỹ đồng ý tham chiến với 373 phiếu thuận, 50 phiếu chống. Tổng thống Wilson đã phải thay đổi căn bản lập trường. Theo nhà nghiên cứu Steven Ross:

“Cách đó chưa đầy một năm, ông đã hứa không đưa nước Mỹ vào cuộc chiến tranh, còn giờ thì ông đã chính thức lao vào và ông phải quay ngược dư luận toàn quốc. Một tuần sau khi tuyên bố chiến tranh, ông thành lập ủy ban thông tin nhà nước. Ông chỉ định một cựu nhà báo, George Creel và ra lệnh cho ông ấy bằng một dòng chữ : “Hãy tán dương cuộc chiến này với người dân Mỹ!”

Ý thức được quyền lực ngày càng lớn của điện ảnh, George Creel liên hệ với Hollywood yêu cầu sản xuất các bộ phim ca tụng nước Mỹ và chính phủ. Ban đầu đề nghị bị bác bỏ, các nhà sản xuất phim muốn chứng tỏ độc lập.

George Creel sử dụng đến đe dọa nếu Hollywood từ chối, chính phủ sẽ hạn chế xuất khẩu phim, sẽ gọi nhân viên của Hollywood đăng lính và đóng cửa các sân khấu buổi tối. Vài ngày sau, ông nhận được một bức thư của các trường quay Hollywood với một giọng điệu khắc hẳn. Steven Ross cho biết tiếp:

“Chúng tôi quyết định hợp tác với chính phủ, từ nay chúng tôi sẽ không còn sản xuất các phim mang tính tích cực với khán giả Mỹ. Creel như vậy đã giành thắng lợi trong cuộc chơi. Ông bảo đảm không có ai ly khai ở Hollywood. Không có phim phê phán chiến tranh làm ảnh hưởng đến tinh thần dân chúng Mỹ.”

Các ngôi sao điện ảnh cũng muốn thể hiện cho thấy họ tham gia vào các nỗ lực của cuộc chiến. Hai tuần sau khi Quốc hội bỏ phiếu, một đội vệ binh được thành lập ở Los Angeles. Cecil B DeMille là chỉ huy, Mary Pickford, người cầm cờ. Một ngày Chủ Nhật, đội vệ binh diễu hành trên đại lộ Hollywood và trung tâm Los Angeles. Ông Marc Wanameker:

“Đội vệ binh quốc gia chính là Hollywood biểu dương tinh thần ái quốc, tất nhiên rất biểu tượng. Nhưng cũng có những đơn vị được quân đội huấn luyện tại trang trại Jessy Lasky, được học cách bắn và tác chiến. Họ trở thành những thủ lĩnh không chỉ trong lĩnh vực làm phim mà cả trong cuộc chiến tranh”.

Một đóng góp khác của các nghệ sĩ của màn ảnh rộng. Chiến dịch đăng ký tham gia chiến tranh. Washington tổ chức nhiều chuyến lưu diễn trong đó có một cuộc với Douglas Fairbanks, Charlie Chaplin, Mary Pickford và võ sĩ quyền anh Jack Demsey, chuyến lưu diễn đã thành công. Hàng triệu đô la đã được quyên góp.

“Có hàng triệu người đến xem họ. Chúng ta đang ở những năm 1910 không có truyền hình, phát thanh; họ trở thành những ngôi sao quốc tế. Ta có thể nói đó là hệ quả của chiến tranh”.

Sự hợp tác giữa Washington và Hollywood tỏ ra sinh lợi vì ngoài các phim của họ, các xưởng phim còn nhận được đơn đặt hàng của chính phủ về các đề tài thời sự mặt trận, phóng sự chiến trường, phim ngắn ca ngợi tinh thần yêu nước… Không bao lâu sau, điện ảnh đã vượt qua mong đợi của chính phủ, chuyển theo hướng tuyên truyền.

Tất cả những phim như vậy góp phần huấn luyện binh sĩ, phần lớn trong họ khám phá điện ảnh đồng thời với chiến tranh. Mary Pickford trở thành người đỡ đầu cho nhiều đơn vị trong hải quân, pháo binh và không quân. Năm 1918, nhà biên kịch Frances Marion viết riêng cho cô nhân vật Johanna Enlists.

Trong phim này nữ diễn viên kêu gọi công chúng dấn thân và kêu gọi các đoàn quân hãy chỉ trở về sau khi giành chiến thắng ở Đức. Về phần mình đạo diễn David W. Griffith được chính phủ Anh đề nghị làm một phim tài liệu ca ngợi các đồng minh. Ông được mời đến quay tại mặt trận Somme (Pháp), ông lồng ghép những hình ảnh chiến tranh vào một câu chuyện tâm lý tình cảm để lên án sự tàn bạo của Đức.

Vẫn theo chuyên gia Marc Wanamaker:

“Griffith đến Pháp và quay các cảnh trong các đường hào, cho dù phần lớn của bộ phim được thực hiện tại Hollywood, trong trường quay thực địa. Chủ đề của phim là để cho thấy các phụ nữ, trẻ em, gia đình chịu đau khổ. Khi bạn mô tả các phụ nữ trong chiến tranh là bạn nói về nhân loại, trong đó công chúng có thể cảm thấy có mình trong đó”.

Chiến Tranh Thế Giới lần thứ nhất làm 10 triệu người chết ở châu Âu, 5.000 người Mỹ. Nhưng nó cũng giúp Mỹ trở thành cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới. Như nhận xét của nữ văn sĩ Cari Beauchamp :

“Chiến tranh đã thay đổi tại đất nước này, tôi không nghĩ họ nhận ra điều đó vào năm 1914. Nhưng chiến tranh đã sinh lợi rất nhiều cho Hollywood vì nó đã loại trừ mọi cạnh tranh. Châu Âu thực tế có những nhà điện ảnh lớn giờ đuổi theo sự chậm trễ và họ không thể làm được khi chiến tranh kết thúc vì 90% sản phẩm điện ảnh trên thế giới là làm tại Mỹ”.

Năm 1919 Douglas Fairbanks, Charlie Chaplin, Mary Pickford và David W. Griffith thành lập hội United Artist để bảo vệ các tác phẩm của họ. Các xưởng phim Hollywood giờ đây tự kiểm soát việc sản xuất, phát hành và khai thác phim.

Chiến tranh đã giúp điện ảnh phát triển thành một ngành công nghiệp thực thụ. Los Angeles là thủ đô và các minh tinh màn bạc, là đồng minh quý giá của Washington. Từ giờ một điều không thể chối cãi là Hollywood đã trở thành một thế lực kinh tế và nghệ thuật có ảnh hưởng đối với cả thế giới.


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 7/12/2020(UTC)
Users browsing this topic
Guest
25 Pages«<232425
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.