Rank: Advanced Member
Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC) Posts: 1,407 Points: 48  Location: California, Santa An a Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
|
Không có mục nói về Quê hương, nên VH mở chủ đề nầy để nhớ về quê, trong những ngày cuối năm nhớ nhà.......
Đức An, Những ngày thơ ấu. Đức An, quê tôi là 1 làng nhỏ sát chân núi, 1 mãnh đất hiền hòa và thơ mông. Thời thơ ấu của tôi là những chuổi ngày rong chơi bên những cánh đồng lúa xanh ngát, những luống khoai chạy thẳng tắp và những cánh rừng thưa, với thật nhiều bóng mát để cho chúng tôi có thể ngã lưng trong lúc mệt mõi sau những trò chơi không bao giờ biết chán. Trên con đường Quốc lộ 1 từ Quảng Nam vào Quảng Tín, ở Quận Thăng Bình, khoảng gần rừng Tứ Chánh có 1 con đường đất rẻ vào chợ Hà Lam Bây giờ thì xe hơi đã vào được đến tận quê tôi, nhưng cách đậy khoảng 10 năm, đi xe gắn máy tôi cũng thấy rất là cực khổ mà tôi thì không thể nào nhớ nổi khi tôi còn nhỏ, mỗi lần về quê thì đi bằng cách nào!!!!!. Từ chợ Hà Lam phải đi qua các làng nhỏ như Phước Can, Hà Châu, An Lý tới Phước Hà rồi mới tới Đức An. Có 1 dòng suối nhỏ ngăn cách giữa Phước Hà và Đức An mà lúc nhỏ chúng tôi thường xuống tắm những bửa trưa trời nóng nực, dòng suối nầy bắt đầu từ trên núi xuống tới đâu thì chúng tôi cũng chưa khám phá ra, vì lúc nhỏ cũng không có cái tò mò tìm hiểu xem thử nó ra sao. Lúc đó tụi tôi chỉ biết vui chơi, hêt ngày nầy qua ngày khác cho đến lúc phải đi học thì gia đình chúng tôi dọn ra Đà Nẳng, nhưng vào mỗi dịp hè Ba tôi đều đưa cả gia đình về quê để chúng tôi có dịp trở lại cuộc sống bình an nơi thôn dã. Theo Ba tôi nói rằng làng tôi giàu hơn các làng kế bên vì ai cũng là địa chủ. Lúc đó, ai mà có nhà ngói đều là địa chủ mà trong làng nhà nào cũng là nhà ngói! Không hiểu sao tôi vẫn còn nhớ được những ngày tôi còn nhỏ xíu, không nhớ là bao nhiêu tuổi, nhưng hình như lúc đó gia đình tôi gồm có ba má tôi, chị Mai và em Sa cùng sống trong 1 căn nhà ngói khang trang, trong nhà có 2 vợ chồng người quản gia tên Mau thật là chất phát. Tôi còn nhớ cái dáng đi khòm khòm của ông, hồi đó ông khoảng chừng chưa tới 50 nhưng sao tôi thấy như ông già lắm, hình như cái lưng của ông bị gù thì phải; lúc nào ông cũng đi chân đất vì 2 ngón chân cái của ông lúc nào cũng chỉa ra ngòai, chụm vào nhau mà ba tôi thường nói rằng ông mới chính gốc là người Giao chỉ. Ông thật là hiền từ, lúc nào cũng chìu chuộng chúng tôi và rất mực trung thành với ba tôi. Còn Bà Ba vợ của ông thì trẻ hơn, có vẻ lanh lợi va không được thành thật như ông(tôi nghe kể lại, hình như ba tôi thấy ông đã lớn tuổi, lại xấu xí, không có ai chịu làm vợ ông nên ba tôi bỏ tiền ra mua 1 cô gái con nhà nghèo cũng đã quá thì về bầu bạn với ông). Tôi còn thấy được bà ăn hiếp ông chồng hiền lành, và những lúc như vậy tôi thường xúi ông đánh cho bà 1 trận, nhưng ông chỉ cười hề hề rồi thôi, như không có chuyện gì. Ông thì lo việc vườn tược cho ba tôi, còn bà thì lo cơm nước, giặt giủ. Mùa hè thì ông bà bận rộn hơn vì có chúng tôi về, còn những lúc khác thì họ không khác gì 2 vợ chồng son sống trong 1 căn nhà ngói khang trang và họ có toàn quyền lo mọi việc trong nhà cũng như ruộng đất của Ba tôi. Hai ông bà không có con cái gì. Nhà Ba tôi là 1 khu đất rộng, căn nhà ngói được cất trên cao, phía dưới còn có 1 mãnh vườn, thấp hơn nhà chúng tôi khoảng vài nấc thang mà theo tôi nhớ ( hay là tôi nghe kể lại rồi nhớ như in trong đầu) thì lúc đó ông bà ngoại tôi tản cư, đến ở nhờ nhà người con rể giàu có, Ba tôi đễ cho ông bà ngoại cất 1 căn nhà ở dưới mãnh đất thấp đó mà tụi tôi thường gọi là "vườn dưới". Nhà ông bà ngọai tôi đông người lắm, (ông Ngoại tôi lúc đó làm Đốc học nên mọi người đều gọi là ông Đốc)gồm có mấy người dì, mấy ông cậu và thêm mấy ông cậu họ mà ông Ngọai tôi nhận nuôi dùm mấy người em của ông, và thêm người em Út của ông Ngọai tôi là Bà Hoa mà chắc tuổi cũng không lớn hơn chúng tôi bao nhiêu. Tôi thích xuống "vườn dưới" chơi vì dưới đó có rất nhiều cây ăn trái và ngay cả những trái dại ăn rất là ngon, Mấy cậu thường hái những dái mít nho nhỏ cho tôi chấm muối, hay bẻ mía xướt cho tôi gặm, thường ăn mía như vậy cho nên 4 cái răng cửa của tôi lúc đó không còn cái nào cả. ( tôi vẫn còn giử tấm hình nhe răng cười mà hàm răng trước không có).Tôi thường hay chui vào những bụi cây hái những trái dủ dẻ màu vàng thơm phức, hay những trái màu đen đen của cây hoa ngũ sắc....còn nhiều thứ để chơi lắm. Ví dụ như hái lá dủ dẻ, nhai chung với lá ốc, nhổ ra màu đỏ giống như ăn trầu mà khi chơi trò làm đám cưới chúng tôi giả làm suôi gia ngồi ăn trầu, uống trà ( thực là tức cười, trẻ ranh chua sạch mũi đã muốn làm suôi rồi). Giờ trở lại cái "vườn dưới" thật là hấp dẩn của ông bà Ngọai tôi! Tôi cứ vào nhà ông bà Ngọai lục lọi đủ chổ, thấy cái gì quen quen là chụp lấy, la lên :" cái nầy của má con" rồi chạy như bay về nhà. Cho nên lúc đó ở vườn dưới mỗi lần thấy bóng dáng tôi là kêu "con mọi giử của xuống đó" rồi mọi người cười ầm lên. Tôi cũng biết mắc cở nhưng tánh nào tật nấy cũng không bỏ được. Có một giai thọai mà lúc ông Ngoại tôi còn sống, ba tôi thường hay kể lại cho cả đại gia đình nghe, để chọc ông Ngọai tôi. Đó là khi Ba má tôi còn là người dưng khác họ, chưa quen biết nhau, gia đình ông Ngoai đi tản cư, đi ngang nhà Ba tôi lúc đó còn là 1 cậu ấm độc thân vui tánh hay giễu cợt. Ông Ngoại túng tiền đem áo veston ra hỏi ba tôi có mua thì bán lại, ba tôi lại lôi la cả 1 lô áo vest khác, hỏi ông có mua không? làm cho Ông Ngọai tôi quê quá. Không biết khi Ba tôi tới xin cưới má tôi, có bị ông Ngoại làm khó dể lại hay không, cái nầy tôi không nghe kể và lúc đó tôi chưa sanh ra nên không biết. Từ cổng vào tới nhà có hàng chè tàu phía trên đầy những dây tơ hồng đử màu thật là đẹp mắt, những bụi chè tàu rậm rạp được ông mau cắt tỉa bằng phẳng, chúng tôi mỗi đứa ngồi gọn trong 1 bụi, trông giống như đang ngồi trong những chiếc ghế bành vủng chắc tuy đôi lúc bị những cành nhọn đâm thật là đau. Buổi sáng, lẻn ra ngòai chạy đến những cánh đồng cạnh bờ suối, đón mấy đứa chăn trâu cho Ba tôi, đưa bánh kẹo cho tụi nó ăn để tụi nó đưa trâu cho cởi. Lúc đó tôi chơi cũng ngang hàng với mấy đứa con trai, cũng ngồi trên lưng trâu, chia phe đánh trận, cũng kiểu như Đinh bô Lĩnh ngày xưa, có khi chơi trò đám cưới và nhiều trò chơi ngây ngô khác mà chúng tôi mãi chơi cho đến khi mệt mõi, nhào xuống suối tắm cả đám với nhau, vui đùa dưới nuóc mà quên luôn bụng đói. Sẳn có mấy luống đậu phộng gần đó, thế là len lén nhổ lên mấy bụi, rửa so dưới nước suối rồi ăn sống ngon lành. Đôi khi biết khoai lang đã lớn củ, lại 1 phen đi đào trộm, cả bọn nhúm lửa, lùi ngay tại chổ, vừa thổi vừa ăn. Trong làng Đức An phần đông là họ Trương, đều là bà con dòng họ bên nội của tôi mà ba tôi có thể nói là người duy nhất học cao nên rất được mọi người kính nể. Bên kia suối là Phước Hà cũng có mấy ông Bác họ, ai ai cũng cưng chìu mấy chị em tôi hết mực, nhất là mấy người anh chị họ, họ lớn hơn nên tôi muốn cái gì họ cũng chìu theo. Và cứ thế, tuổi thơ của tôi trải qua êm đềm trong những tình thương mến của cả 2 bên nội ngọai trong cùng 1 làng xóm hiền hòa mà tôi không bao giờ quên được.
|