Originally Posted by: Liêu thái thái 
Khoai lùi bếp nóng ngon hơn là vàng...
BT sướng wá!
Khi nào chị Liêu qua đây em sẽ mời chị món này, mùa đông cũng có

.
Tuần này trời đã trở lạnh, ngày đã ngắn hơn và sẽ có mưa suốt tuần này. Ngoài trời gió thổi giật từng cơn, nhà nằm trong vùng trũng nên những cơn gió cứ rớt xuống rồi cuộn lên làm thành những tiếng rít thật dài nghe không quen sẽ thấy hơi rợn người. Những lúc này chợt nhớ cuốn Đỉnh gió hú, một thời làm điên đảo bao người trong đó có mình.
Hôm nay là ngày ông Quận Trưởng (Bourgmestre)sẽ trả lời chất vấn của các đảng phái đối lập trên TV mà ox tôi là một trong những người đứng đầu đó. Bầu cữ Quận hạt và Tỉnh lỵ ở Bỉ sẽ vào ngày 14 tháng 10 tới này .Lúc đầu tôi không đồng tình nhưng sau theo dỏi tôi ủng hộ anh vì xã hội cần có những người như vậy để có tiếng nói từ nhiều phía. Tôi chuẩn bị mọi thứ cho anh trước lúc đi đến đài truyền hình. Phải tạo không khí thoải mái cho người sắp vào cuộc chất vấn. Không làm được nhiều thì cũng không nên phá đi cái nhiệt huyết của người có lòng với công việc chung.
Tối qua Sylviane đã đến hái táo. Năm nay không nhà ai có táo ngoại trừ nhà này, và một cây duy nhất ngay trước ngõ. Sylviane là bác sỉ ngoại khoa, nhanh nhẹn vui vẻ và giản dị. Nhìn ba đứa nhóc của cô sống rất tự nhiên, bò lê la quần áo lúc nào cũng lấm lem khi chúng còn nhỏ. Khi tôi thấy cô với ba đứa nhỏ sẽ thấy một vùng sinh động, nói cười la hét và ngã kềnh ra cỏ. Antoine năm nay đã vào lớp một nhưng xem ra anh chàng này có thể giúp mẹ từ lâu rồi.
Tôi thường gặp cô ta khi cô cùng mấy đứa nhóc đi trên con đường đất trước nhà nhặt hạt dẻ, hái dâu dại hay quả óc chó. Những gì có thể ăn được từ thiên nhiên và ra chiều cần mẫn khi làm việc này. Điều làm tôi cảm động là khi nhìn thấy cô cùng con bé nhóc lượm không sót một hạt dẻ. Ngay cả những trái táo bị chim ăn một phần cô cũng bỏ giỏ, mang về cắt lấy phần còn lại. Một lần tôi thấy cô lôi trong cái làn nhỏ mà cô treo lủng lẳng bên ghi đông chiếc xe đạp chỉ có vài hạt dẻ và ba trái táo to hơn trái chanh đã bị chim ăn một lõm. Và cô cũng rất là thơm thảo, mang đến cho tôi những gì mà cô có chứ không bao giờ lấy đi rồi thôi.
Chúng tôi thường làm huyên náo đầu ngõ khi mấy mẹ con cô đến nhà. Và đôi lần cái màn sáo nhà hàng xóm đối diện kêu một cái rột làm mấy chúng tôi phải tự động bụm cái miệng đang ngoác rộng và những đôi mắt mở hết sức để nén tiếng động sắp bật ra khỏi miệng.