Chị Thiên Thư

Cả tháng nay vòng vòng ở nhà không dám đi đâu xa, tuần này sau khi thấy mọi việc tạm ổn hai vợ chồng xách xe chạy ra Long Hải.Qua hầm Thủ Thiêm theo hướng Cát Lái qua Nhơn Trạch ra Long Thành rồi quẹo phải đi Bà Rịa,cứ vậy mà tới Long Hải hồi bốn giờ chiều sau khi dừng lại ăn trưa ở một quán ăn đối diện Thiền viện Thường Chiếu.
Món lẩu tôm ở đây khá ngon nếu họ không bỏ nhiều đường nhưng hình như mọi người đã quen ăn như vậy rồi.Một chút ngạc nhiên khi cô gái phụ việc ở quán ăn đã chạy ra cám ơn mình sau khi nhận được số tiền tip khiêm nhường của mình để lại trên bàn làm mình có chút ngượng ngùng.
Long Hải mùa này không có nhiều khách du lịch,đường xá thênh thang không phải cẩn thận với những chiếc xe du lịch hay những chiếc xe buýt chở khách bóp cò tò te tí te.
Khách sạn không có khách nên họ giảm giá hai mươi lăm phần trăm,hai vợ chồng gật đầu cái rụp không cần coi phòng ốc gì ráo. Không thèm đi đâu thêm nữa,cứ vậy mà ở bốn ngày tới sáng thứ bảy là dông vì lúc đó giá không còn giảm như bây giờ nữa.Cũng vừa tới lúc vọt về Sài Gòn ăn đám cưới nhỏ cháu họ.
Long Hải bây giờ thay đổi nhiều lắm, phải nói bắt đầu từ Bà Rịa.Tám năm về trước một lần vô tình ghé qua Bà RỊa trú đêm buổi tối chạy vòng vòng kiếm hoài không ra một quán ăn tươm tất,kiếm được một cái nhà hàng nhưng hôm đó họ đãi đám cưới rồi nên họ không chịu đãi mình.
Hôm nay lấy xe chạy dọc theo biển theo hướng Hồ Tràm ,Hồ Cốc.Những dãy tường dài nối nhau ,không còn thấy biển hiện ra mồn một trước mắt mà bị che chắn bởi những khu du lịch thấp và cao.Những khu đang xây dang dở,những bức tường lộn xộn đủ kiểu,rồi lại nhớ Mủi Né ngày nào.