Nhật kí của cô gái sống sót sau vụ nổ súng ở Nauy.
Cô gái sống sót sau vụ nổ súng ở Nauy - Prableen Kaur (ảnh từ blog).
Prableen Kaur là tên cô gái đã giả vờ chết để sống sót sau vụ nổ súng ở đảo Utoya, Nauy hôm 22.7. “Tất cả sẽ hết. Hắn đến rồi, sẽ giết tôi. Tôi sẽ chết,“ đó là những gì cô gái 23 tuổi này viết trong blog về những gì mình đã trải qua. Đây là bản dịch nguyên văn của vietinfo. Tôi tỉnh dậy, không thể ngủ thêm được nữa. Ngồi trong phòng, tôi buồn, tức, hạnh phúc, trời đất, tôi không biết nữa. Thật quá nhiều cảm xúc. Tôi sợ. Tiếng động nhỏ nhất cũng làm tôi sợ. Tôi muốn viết về chuyện đã xảy ra ở đảo Utoya, những gì tôi đã tận mắt chứng kiến, cảm xúc của tôi, những gì tôi đã trải qua. Đây là những lời từ trong đáy lòng tôi, nhưng tôi cũng muốn giấu mọi cái tên, vì muốn tôn trọng họ, những người bạn của tôi.
Chúng tôi có cuộc họp khẩn ở khu nhà chính sau vụ nổ tại Oslo. Sau đó lại đến cuộc họp của thành viên nhóm Akershus và Oslo. Sau khi họp xong, nhiều người chúng tôi đứng trong và ngoài khu nhà. Chúng tôi tự bảo nhau là đảo an toàn. Không ai biết, nơi đây sắp trở thành địa ngục.
Tôi đứng ở hành lang chính và nghe thấy tiếng súng. Tôi nhìn thấy anh ta bắn. Mọi người bắt đầu chạy. Tôi liền nghĩ: Tại sao cảnh sát lại bắn? Chuyện gì đang xảy ra. Tôi liền chạy vào một phòng nhỏ. Mọi người đều chạy và hét toán loạn. Tôi đã rất sợ và trốn vào được một chỗ nhỏ ở phía sau phòng. Rất nhiều người ở đó.
Tên giết người Anders Breivik Breihing Chúng tôi nằm trên sàn, nghe tiếng súng và còn sợ hơn nữa. Tôi không hiểu gì cả. Qua cửa sổ tôi thấy người bạn thân và nghĩ rằng có lẽ mình nên ra ngoài để kéo cậu ấy vào. Không kịp. Tôi đã thấy nỗi sợ trong mắt cậu ấy. Chúng tôi tiếp tục nằm trong phòng thêm vài phút và đã bàn nhau sẽ không cho ai vào nữa nếu tên giết người đến. Tiếng súng lại nổ và chúng tôi quyết định đi ra bằng đường cửa sổ. Chúng tôi quá hoảng hốt. Mọi người nhanh chóng nhảy ra. Tôi là người cuối cùng và thầm nghĩ: Tôi sẽ nhảy ra cuối cùng. Tôi sẽ chết. Tôi chắc chắn vậy và như thế cũng không sao, ít nhất tôi biết rằng người khác sẽ an toàn.
Vứt chiếc cặp ra, tôi trườn xuống dưới nhưng trượt chân ngã. Một anh chàng kéo tôi dậy, chúng tôi chạy vào rừng. Tôi nhìn quanh. Hắn ở đây? Sẽ bắn? Liệu hắn có thấy tôi không?
Một cô gái bị gẫy cổ chân. Hai người nữa bị thương nặng.Tôi cố gắng giúp họ trước khi chạy ra bờ. Tìm thấy một tảng đá, tôi trốn sau nó. Rất nhiều người ở đó. Tôi cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện … thầm hi vọng Trời có mắt.
Thanh niên cắm trại trên đảo trốn kẻ giết người.Gọi điện cho mẹ và chaTôi gọi cho mẹ và nói không biết sẽ còn gặp lại nhau nữa không, nhưng tôi sẽ làm mọi thứ để qua được lúc này. Tôi nhắc lại với mẹ nhiều lần là yêu mẹ lắm. Trong giọng nói của mẹ tôi nghe thấy nỗi sợ. Mẹ khóc. Mẹ đau lắm.
Tôi nhắn tin cho cha rằng yêu cha. Tôi còn viết cho một người mà tôi rất yêu quý. Sau đó tôi nhắn tin cho cậu bạn thân. Cậu ấy không trả lời.
Chúng tôi nghe thấy tiếng súng nữa, liền nằm chụm vào nhau để giữ ấm. Tôi đã nghĩ rất nhiều, đã sợ rất nhiều. Cha gọi. Tôi khóc và nói yêu cha. Cha bảo sẽ cùng đi với anh trai đến đón tôi vào bờ. Trong tôi bộn bề bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu suy nghĩ.
Tôi cầu nguyện tất cả những gì có thể. Một thời gian trôi đi. Những người khác gọi điện cho cha mẹ và sau đó cùng viết tin nhắn trong nỗi sợ rằng tên giết người sẽ nghe thấy. Tôi nghĩ đến em gái, giờ này đang ở nước ngoài. Làm sao để em biết có chuyện gì đang xảy ra với tôi? Tôi viết lên mạng Twitter và Facebook rằng vẫn sống và “an toàn“. Tôi viết là đang chờ cảnh sát đến.
Nhiều người nhảy xuống nước và bắt đầu bơi. Tôi vẫn nằm, quyết định sẽ giả vờ chết nếu hắn đến. Sẽ không chạy, không bơi. Tôi khó có thể miêu tả được nỗi sợ và tất cả những suy nghĩ, cảm xúc trong tôi lúc đó.
Giả mạo cảnh sát nổ súngMột người xuất hiện. “Tôi là cảnh sát.“ Tôi vẫn nằm. Ai đó hét lên rằng anh ta cần chứng minh điều đó. Tôi cũng không nhớ tên giết người nói gì nhưng hắn bắt đầu nã súng. Nạp đạn và bắn, hắn bắn vào những người quanh tôi. Tôi vẫn nằm. Tôi nghĩ: “Giờ sẽ hết. Hắn ở đây, sẽ giết tôi. Tôi sẽ chết.“ Mọi người hét lên và tôi nghĩ rằng họ cũng đều bị bắn. Người khác nhảy xuống nước. Tôi vẫn nằm. Tôi cầm điện thoại trong tay và nằm lên chân một cô gái. Hai người nữa lại nằm lên tôi. Tôi không động đậy.
Một tin nhắn đến, điện thoại kêu vài lần. Tôi giả vờ chết ít nhất một giờ. Tất cả đều im lặng. Tôi liền nhẹ nhàng quay đầu xem ai còn sống không. Chỉ toàn là xác chết. Chỉ toàn máu là máu. Sợ hãi. Tôi quyết định đứng dậy.Tôi đã nằm trên một xác chết và hai xác khác nằm lên tôi. Những thiên thần đã che chở cho tôi.
Tên giết người Anders Breivik Breihing.Tôi không biết rằng người bắn súng sẽ trở lại hay không. Tôi không đủ dũng cảm nhìn xem ai đã gọi và nhắn cho tôi và chạy xuống nước. Cởi bỏ áo len, nó quá lớn, tôi tự nhủ rằng khó bơi với nó. Nghĩ xem có nên cầm theo điện thoại hay bỏ lại, tôi nhét nó vào túi quần sau và nhảy xuống nước. Lúc đó, tôi nhìn thấy nhiều người khác cũng bơi khỏi đảo và đã bơi khá xa. Họ tập trung xung quanh một cái thuyền phao. Nhiều người đã được vớt lên. Tôi cứ bơi, cứ bơi và bơi đến thuyền đó. Hét lên. Khóc. Tôi lạnh. Tôi nghĩ xem lúc nào mình sẽ chìm xuống. Mỗi lúc khó hơn. Tôi cầu nguyện và bơi tiếp. Tay bắt đầu đau nên tôi quyết định ngửa ra và chỉ đạp bằng chân. Vì chìm xuống, tôi quay lại và bơi như bình thường. Đôi lúc tôi cảm thấy những người ở quanh cái thuyền phao cứ một xa đi. Tôi hét lên, xin họ hãy chờ mình. Chắc chắn là ảo tưởng. Tôi đã bơi hàng trăm mét để đến đó.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, nói tên là gì, đến từ đâu. Khi một thuyền khác bơi đến, chúng tôi cầu cứu và họ kéo những người đang bơi lên. Sau đó một người đàn ông từ thuyền đến ném cho tôi chiếc áo phao cứu trợ. Tôi cầm một chiếc, mặc vào người và cứ ở đó đến khi anh ta trở lại để đưa chúng tôi lên bờ.
Con sống rồi, tôi gọi bốMột lúc sau thuyền bắt đầu có đầy nước. Tôi làm tất cả có thể để đổ chúng đi bằng một cái xô. Khi tôi mệt, một cô cái trên thuyền đã làm thay tôi. Chúng tôi đều lên bờ và nhận được chăn. Nước mắt cứ chảy mãi. Một phụ nữ ôm lấy tôi làm tôi cảm thấy tốt hơn. Tôi khóc to và nghẹn.
Một ông cho tôi mượn điện thoại. Tôi gọi điện cho cha: Con sống. Con đã làm được. Con an toàn.
Sau đó tôi bỏ điện thoại xuống và khóc. Chúng tôi đi bộ một đoạn. Những người không quen biết đưa chúng tôi lên xe và chở đến khách sạn Sundvollen. Tôi chạy vào trong xem có người bạn thân không. Không có. Tôi chỉ nhìn thấy một bạn gái và bắt đầu nấc to. Chúng tôi ôm nhau lâu, cảm thấy thật bình yên. Tôi liền đi xung quanh tìm kiếm bạn bè và vẫn không biết người bạn thân còn sống không. Trên các danh sách không có tên cậu ấy. Tôi rất sợ.
Người ta mang chăn bông đến. Tôi cởi tất ướt ra và họ cho tôi áo khoác. Tôi cố gắng hoàn hồn lại.
Gọi điện cho cha, cha nói đang cùng anh đến đón tôi. Tôi uống chút cacao và ngồi xuống. Suy nghĩ, tôi lại khóc. Khi nhìn thấy những người bạn khác sống sót, chúng tôi ôm nhau. Và tiếp tục khóc. Họ cho tôi mượn máy tính. Tôi viết lên Facebook và Twitter rằng mình đã an toàn.
Phải ở khách sạn vài giờ người thân mới đến đón được. Tôi tìm người quen và nói chuyện với một cha đạo, kể hết mọi sự việc mình đã trải. Một người đàn ông ở Hội chữ thập đỏ rửa vết thương cho tôi.
Thời gian trôi đi và tôi ở cùng những người bạn. Ai cũng chỉ nói về việc họ đã sống sót như thế nào. Tôi cứ hỏi xem có ai thấy bạn tôi không. Chắc đó là lỗi của tôi khi không thể ở lại cùng cậu ấy.
Một cô gái có được chìa khoá của phòng khách sạn. Chúng tôi vào đó ngồi xem thời sự. Tức giận, buồn, thật nhiều cảm xúc hỗn độn. Cha gọi đến báo họ đã tới. Tôi đi xuống và chạy đến ôm họ. Chúng tôi ôm nhau rất lâu, tôi đã khóc lớn và anh cũng vậy. Thời khắc đó thật tuyệt vời.
Chợt thấy ai đó giống như cậu bạn thân. Tôi gọi tên và cậu ấy quay lại. Đó chính là bạn tôi. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Cả hai đều khóc và hỏi thăm xem người kia làm thế nào để sống sót.
Một lúc sau tôi về nhà. Một số người khác đi cùng chúng tôi, trong đó có cả người bạn thân. Anh trai cậu ấy cùng một người bạn cũng đến. Chúng tôi tụ tập ở nhà. Họ không hề muốn đi nếu chưa thấy tôi khoẻ trở lại. Chúng tôi nói chuyện một lúc. Tôi uống một cốc nước quả và ăn sữa chua.
Sau khi nói chuyện với mẹ và gia đình, tôi gọi điện cho bạn gái thân nhất. Cô ấy nói: “Tôi đã không dám chắc là bạn sẽ còn gọi nữa.“ Nước mắt tôi cứ chảy ròng ròng.
Nói chuyện một lúc rồi tôi đi nằm. Ba giờ đêm. Mẹ không muốn tôi ở một mình nên vào ngủ cùng.
Đã nhiều giờ sau vụ việc, tôi vẫn sốc. Vẫn chưa thể vượt qua được. Những xác bạn bè chết, nhiều người còn mất tích. Tôi thầm vui vì mình biết bơi. Chắc ông Trời đã cứu tôi. Trong đầu tôi, những ý nghĩ và cảm xúc cứ hỗn độn quần lấy nhau. Tôi nghĩ đến người thân, đến những người tôi đã mất. Đó là địa ngục, những gì xảy ra trên đảo.
Truyện cổ tích hè đẹp tuyệt của đời tôi đã trở thành cơn ác mộng kinh khủng nhất của cả Nauy.
Tác giả: Prableen KaurDịch: Nghiêm Trang – vietinfo