Hôm nay cuối tuần, lại cũng không khoẻ lắm nên M về sớm
cái máy ở nhà thì hơi bực mình chút vì nó chậm như rùa bò

M ráng tóm tắt đôi điều về quyết định của M rằng M sẽ không bỏ ra đi trước, M sẽ ở lại đây chăm sóc nhà cửa con cái nhưng mà không có y như cũ nữa đâu ?
Đối với thằng lớn, xua nay M thương nó thế nào thì nay vẫn vậy,
đối với thằng nhỏ, M giao cho ba nó, M chỉ làm tròn trách nhiệm trong vai trò của M mà thôi, hư hay nên người sau này, đó là trách nhiệm của cha mẹ ruột nó, không phải M ghét nó mà vì M bất lực, M thực không có khả năng
Với anh, M chỉ sống vì nghĩa, M đã từng hận anh, hận đến tận cùng xương tủy nhưng rồi hận thì được gì ? M nghiệm ra được rằng muốn tâm bình an thì cần phải dẹp hết những yêu, ghét, hận thù
Lòng M đã thật sự trống rỗng, phẳng lì, không có tình cảm gì nữa
Bây giờ M đi ngủ nha, thương chúc các anh chị em một cuối tuần vui vẻ, thường ở nhà, M hầu như không có lên Net thành thử nếu không thấy M trả lời thì không phải là M không có thiện chí đâu?
Các anh chị cũng đừng lo M buồn mà quẫn trí, M thực sự đã quẫn trí một lần và sẽ không bao giờ có lần thứ hai,
dạo M chia tay về với mẹ, mẹ hỏi thế nào M cũng ko chịu chia xẻ, M chỉ tóm lại với mẹ rằng M không chịu nổi anh uống rượu, bê tha, M chỉ tạm ở riêng một thời gian để anh tỉnh rượu thôi dù thật ra M đã li dị . Lần đó M đã khiến cho gia đình M đau khổ, buồn bã, lo lắng, nhất là mẹ, bà buồn đến phát bệnh trầm trọng cho nên M tự hứa " buồn như thế nào, khổ như thế nào M cũng phải chấp nhận, không thể để liên lụy đến gia đình, đến việc lỗi đạo cho cha mẹ lo lắng"
Bây giờ mẹ M mất rồi, M lại càng không thể để mất ba đâu, thành thử chuyện không hạnh phúc trong gia đình, M không bao giờ dám chia xẻ với bất kì người thân nào trong gia đình M cả, chỉ có đứa em gái kế M là hiểu chuyện và chính nó cũng đồng ý với M là không có nói ra, cho nên ở ngòai nhìn vô, gia đình của M dường như chẳng có xáo trộn chi đâu ! Tánh của anh chẳng quan tâm đến ai nên có M hay không có M trong đời sống tình cảm thì cũng chẳng có gì khác
cũng vì nhìn thấy cái khổ của M mà em gái M sợ lấy chồng, bỏ lỡ đi rất nhiều cơ hội để bây giờ, đã hơn ba mươi bốn tuổi, nó vẫn độc thân
M hay khóc hì hì nhưng cũng hay cười cho nên, buồn cỡ nào thì buồn, bước ra khỏi nhà là M toét miệng cười hà,
Chào mọi người nhé