quote:
Gởi bởi ductriqueanh
Mèo thì có ba con, mỗi con có một hoàn cảnh, nhưng để hôm nào em kể tiếp.
Con mèo đầu tiên của em màu vàng, có vằn như con hổ con, có cái đuôi chìa khóa rất ngộ nghĩnh. Một hôm đi học về em thấy nó ở trên cây, lúc đó nó còn nhỏ. Mẹ em nói không biết mèo nhà ai mà gọi không chịu xuống. Vậy mà không hiểu sao em chỉ ra đứng gốc cây ngó nó thôi thì nó tự động leo xuống. Em giữ nó được mấy ngày thì bà hàng xóm sang xin lại con mèo, em đành phải trả nó lại cho chủ cũ. Nhưng được có vài ngày nó lại chạy sang nhà em núp ở trong phòng của em. Bà hàng xóm gặp mẹ em ở chợ nói là thôi cho em luôn con mèo nếu nó muốn ở bên nhà em hơn. Điều bất ngờ là chỉ chừng một tuần sau đó thì được tin bà hàng xóm đã chết ở trong nhà vì bà này sống một mình nên không ai hay biết gì cho đến mấy hôm sau. Không biết có phải con mèo có cảm nhận khác thường nên không chịu ở với bã hay không. Trước lúc bà nội em mất trong nhà chừng 1 tuần con mèo này cũng chạy mất, em tưởng là mất nó luôn rồi, nhưng sau đó thì nó quay về.
Chú mèo này rất ngoan không ăn vụng và bắt chuột rất giỏi, cũng không cào phá đồ đạc, không... ị bậy, mặc dù em cho nó ngủ trên giường của em, mà giường VN thì có mùng, nó muốn ra thì nó gọi. Nó rất có tình cảm với em. Nó có thể đi chơi rông nhưng mỗi lần em đi học về là nó cũng về tới và quanh quẩn ở bên cạnh. Em có con mèo này cho tới lúc đi Mỹ thì nhờ hàng xóm nuôi giùm.
Con mèo thứ hai cũng là mèo vằn nhưng màu đen. Con mèo này do một người quen của gia đình đi xuất ngọai nên để lại nhờ nuôi giùm. Ông chủ cũ của nó rất giàu nên anh mèo này được "cung phụng" rất kỹ, mỗi tuần được tắm và chải lông, toàn được ăn cá chiên, thịt bò steak. Ban đầu mẹ em cũng ngại nhận nuôi vì biết rằng đâu thể nào tiếp tục o bế nó theo kiểu đó được, nhưng bị năn nỉ quá nên mẹ em đành nhận. Lúc mới về nó to bằng bốn con mèo vàng của em (nó đã bị... cắt rồi cho nên cũng có phần phát tướng hơn mèo còn... nguyên vẹn), lông nó mượt, suốt ngày nó ụch ịch đi ra đi vô, quanh quẩn ở phòng khách thôi, hay nằm trên sập phe phẩy đuôi. Phần cơm của nó, nó ngửi ngửi mấy cái rồi quay lưng đi.
Được chừng một tuần thì chắc nó chán quá nên nó bỏ đi. Em cũng tưởng là nó đi luôn. Phải đến mấy tháng sau, một ngày mẹ em đi chợ về nói với em hình như con mèo quay về, em ra xem có phải đúng nó không. Ban đầu em cũng không nhận ra nó luôn, nó gầy chỉ còn bằng một phần ba lúc trước, lông bết vào mặt mày lem luốt như là mới chui dưới cống lên. Em không biết nó đã lang bạt ở đâu, nhưng có lẽ đã trải qua một thời gian "kinh hoàng" ở ngòai đường, và chắc cũng đã "thấm thía" cảnh sống không nhà, cho nên mới quay về. Nhưng mà hình như nó... mắc cở ngại ngùng hay sao đó, nên không có vô nhà, nó quanh quẩn ở trước cổng mãi cho đến lúc mẹ em gọi vô cho nó ăn. Từ đó nó mới... an phận ở nhà em. Dùng chữ "an phận" là rất đúng trong trường hợp của nó. Nó không đi đâu cả, thỉnh thoảng ra sân phơi nắng hay leo lên tường vậy thôi chứ không bao giờ chạy chơi mất dạng như con mèo vàng. Nó không tỏ ra quyến luyến ai trong nhà, cũng không gây sự hay đùa giỡn với con mèo kia, và cũng không... bắt chuột. Nó thấy chuột là nó tránh chỗ khác.
Con mèo thứ ba là mèo đen tuyền nhưng bốn bàn chân màu trắng và một điểm trắng trên trán. Lúc đó khoảng chừng 1 năm trước khi nhà em đi Mỹ, thời gian dần tết. Em đi chợ với mẹ thấy nó nằm bên vệ đường gần cổng nhà, ban đầu em còn tưởng nó chỉ là con chuột chết. Khi về ngang chỗ đó lần nữa thấy nó động đậy, em mới biết nó là con mèo con, chắc là lạc mẹ, và chắc còn rất nhỏ mới mở mắt thôi đi còn chưa vững. Thấy tội nghiêp em xin mẹ em đem về nuôi mà mẹ em không cho, nói trông thấy ghê quá, lại sợ nó yếu ớt chết thì xui, nhất là sắp tết nữa. Mẹ không cho thì em không dám đem nó vô, nhưng cứ ra cổng xem coi nó làm gì, đi đâu. Không biết có phải tại vậy không mà nó loạng choạng chui vô sân. Em mừng quá, nói mẹ em là nó... lỡ vô nhà rồi, hay là nuôi nó luôn. Mẹ em thì miệng cứng nhưng lòng mềm, nói không cho nuôi nhưng lại đi pha sữa để ngòai sân cho con mèo nhỏ, lấy cái giẻ lau để trong góc sân cho nó. Mấy con chó con mèo cũng không làm khó gì nó, riêng nàng chó ta có vẻ chú ý đến con mèo nhất. Lúc đó nàng đã qua thời son trẻ, mấy năm không có lứa con nào, nên xem ra có vẻ thích chăm sóc cho con mèo, liếm lông và đùa giỡn với nó. Dần dần nó cũng lại sức, qua tết thì mẹ em cho đem vô nhà nuôi.
Người ta nói mèo đen thì thông minh, hình như là đúng. Chàng mèo này lanh lẹ tinh nghịch vô cùng. Nó lớn lên lông óng mượt trông cũng khá bảnh trai. Nó chuyên môn ăn vụng và bắt cá nuôi ở trong hồ, nhưng khi bị bắt gặp thì giả lả làm như không có tội. Từ ngày có chàng mèo nhỏ, "ông già" mèo thiến có vẻ không còn... chán đời như trước, ban đầu bị mèo nhỏ chọc thì nó cáu, nhưng sau cũng chịu đùa giỡn. Mắc cười nhất là bị chàng mèo nhỏ dụ khị theo đi chơi, nhưng nó to xác vụng về, làm cái gì cũng đổ bể. Ví dụ như theo con mèo nhỏ nhảy lên nóc đàn piano, con nhỏ nhảy không sao, con lớn làm theo nhảy cái bịch, đồ rớt xuống tùm lum. Ăn vụng cũng vậy, con nhỏ thì rất "điêu luyện", con lớn lúc nào cũng khua loảng xoảng, có động thì chàng nhóc phóng đi mất, chỉ bắt quả tang được chàng lớn. Cái mặt của nó lúc bị bắt quả tang ăn vụng rất ngố, vừa có vẻ mắc cỡ (theo kiểu ngần tuổi này mà còn đi ăn vụng) vừa có vẻ hối lỗi (sao mình dại quá bị thằng nhóc dụ).
Thời thơ ấu của em là như vậy. Em là con út, trên lại là hai ông anh rồi lớn hơn là hai bà chị, nên nói chung không có gần với các anh chị khi còn nhỏ. Nhà ở VN có cổng thì biệt lập, không có giao du với những đứa nhỏ hàng xóm. Cho nên ngoài giờ đi học thời gian còn lại em hay ngồi quan sát mấy con vật trong nhà sinh hoạt và thêm một cái thú tiêu khiển nữa là đọc truyện và... viết lách
