Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

44 Pages«<4041424344>
Phim
Phượng Các
#824 Posted : Wednesday, April 15, 2020 4:38:54 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


A.I. Artificial Intelligence (2001)


Haley Joel Osment
Jude Law

Truyện phim có trong wiki . Phim giả tưởng nhưng cũng dựa vào tình hình thực tế của khoa học hiện đại, như việc chế tạo ra các loại robot . Hồi đầu năm nay có người cho tôi một cục như cục đá, set program thì có thể trò chuyện các câu đơn giản, như thời tiết, giờ khắc, tin tức, các kiến thức có trong google chẳng hạn . ..Còn chuyện chế tạo ra robot như người thì chỉ là vấn đề thời gian, đã có lâu rồi những robot để làm người giúp việc trong nhà, làm bạn gái cho đàn ông giải toả tình dục v..v..Tôi không biết là người sáng chế ra có được quyền "nắn" các người phụ nữ đó giống với các nhân vật ngoài đời thật hay không ? Bạn chỉ cần lấy một hình ảnh thần tượng nào đó, đưa cho thợ thì họ làm ra y chang nhân vật đó . ...Thế là họ tạm giải quyết nhu cầu sinh lý, trong tâm hồn mơ mộng họ đang ôm các thần tượng đó ....Vậy bạn có còn ham chuyện đăng hình mình lên facebook để khoe không nhỉ ? Người trồng cây si bạn có thể đem đi đặt thợ làm để thoả mãn khát khao của họ .

David là một đứa trẻ robot, nhưng sự tinh vi trong kỹ thuật chế tạo khiến nó cũng muốn được mẹ nuôi nó yêu như con người thật . Nó đã chờ đợi 2 ngàn năm để đi tìm Bà Tiên Áo Xanh có thể hoá phép cho nó thành người . Bà Tiên Áo Xanh là "nhân" vật trong truyện Thằng Người Gỗ . Tôi phải tìm xem lại cái phim này, một cái truyện tôi coi hồi còn bé xíu . Điểm chung của hai bộ phim, hai câu truyện : Thằng Người Gỗ và thằng robot David đều khao khát được làm người thật. Nhưng chúng chỉ được thành người qua bàn tay màu nhiệm của thần tiên. Carlo Collodi, tác giả của Pinocchio, viết truyện đó cho trẻ con nhằm mục đích giáo dục nhi đồng, trẻ con không được nói dối, nên ai nói dối quá đều bị gọi là Pinocchio, vì mỗi khi nói dối thì mũi nó bị dài ra ....Nó được Bà Tiên Áo Xanh hứa là nếu nó tốt lành, quả cảm, trung thực thì nó sẽ được làm người thật . Thằng David thì thuyết phục mọi người là "I am unique and special" . Đó là tiếng nói của tác giả, nói thay cho tất cả mọi người chúng ta, ai cũng thấy mình là duy nhất và đặc biệt . Thậm chí hình như thế gian này có mặt là vì ta, cho ta, nếu không có ta thì chắc là không thể có vũ trụ này (mà quả là như vậy, ta có cái biết nên vũ trụ mới hiện hữu, không có ta thì vũ trụ còn ra .... cái gì nữa (chic!).

Cả hai truyện đều đem lại cho ta niềm cám cảnh, là làm Người là một Hạnh phúc tuyệt vời . Đó là một cách diễn tả khác của một lời kinh xưa : Nhân thân nan đắc! Thân người khó được! tuy không phải là một trùng khít hai ý tưởng . Khoa học hiện đại có tham vọng một ngày kia sẽ chế tạo được con người, vấn đề lớn là chế tạo được bộ óc ...Nhưng con người là gì ? có thể chế tạo được não bộ không ? Não bộ robot có thể hoạt động y chang như não người không ? Đó là vấn đề cho nhà khoa học, chắc chắn họ không đầu hàng, họ có cả đống thời gian trước mặt, vô tận . Nhưng khi tìm hiểu về não bộ, ta vấp phải vấn đề lớn là cái Tâm . Sự hình thành của cái Tâm như thế nào, ra sao là vấn đề . Freud nổi tiếng về lý thuyết tiềm thức của ông ....Khi ở London tôi có đi thăm căn nhà của ông, cách bày trí trong phòng làm việc được con ông tái tạo y như thời còn ở Áo, tôi thấy có một tượng đầu Đức Phật . Nghĩa là ông đã có nghiên cứu về Phật giáo . Vậy tại sao ông không biết gì về môn Tâm Thức của Phật . Theo Phật, Tâm có hơn 100 loại tâm, đâu phải chỉ có hai ba loại như ông chủ trương . Và các loại tâm này hoạt động ảo diệu khôn lường . Rồi còn các loại Duyên nối kết nhau để hiện bày thế gian tâm thức này nữa . Những cái đó mà nhét vô được một bộ óc nào thì cái bộ óc đó chắc phải bự như cái vũ trụ này rồi .

2000 năm sau, David thành người thật, nhưng người mẹ nuôi mà nó thương yêu đã không còn, nhưng nó có thể tái tạo vì mớ tóc của mẹ nó vẫn còn cất kỹ . Đây lại là vấn đề khoa học hiện đại nữa, cloning! Cái người được cloning liên hệ như thế nào với người chủ ? Trong phim, mẹ David cũng hình dáng y như cũ, nhưng tâm thức bà lại lơ ngơ, bối rối như không còn nhớ biết gì chuyện ngày xưa ....Nhân loại hãy sụt sùi cho nhau: tất cả đều thay đổi, chỉ có vô thường là vĩnh cửu, không có ai tắm hai lần trên một giòng sông!

Phượng Các
#825 Posted : Sunday, April 26, 2020 2:20:00 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


W.E. (2011)

Cô Wally của New York vào năm 1998 bị ám ảnh bởi câu chuyện tình của Edward VIII và Wallis Simpson cách đó hơn 60 năm, bởi cô thấy đời mình có giống giống với đời cô Wallis, là bị chồng đối xử tệ bạc . Cô đi theo cặp tình nhân vương giả này qua các di vật của họ ( các vật dụng cũ của Wallis được bán đấu giá tại Sotheby,thư từ của Wallis trong bộ sưu tập của Mohamed Al-Fayed - cha của anh tình nhân của Diana cùng chết trong tai nạn xe ở Paris dạo nào). Xưa giờ người ta chú ý tới chuyện này từ góc nhìn của hoàng gia Anh là nhiều hơn cả. Tại ông Edward là ông vua mà, còn bà Wallis chỉ là một phụ nữ bình thường, không đẹp mấy (theo con mắt thế nhân), lại có cái "faute" là hai lần ly dị chồng . Nhưng bây giờ, câu truyện được nhìn theo nhãn quan của một người Mỹ, Madonna . Sao không ai thấy bà Wallis cũng khổ với cuộc dính líu với một ông vua của đế quốc Anh đương thời ? Bà cũng có cái quyền tương đương như bất cứ ai trong việc đi tìm hạnh phúc cho mình . Sao lại đổ lên bà nguyên nhân làm lung lay hoàng gia Anh quốc ?

Madonna đã để rất nhiều tâm huyết vào cuốn phim này . Đoàn làm phim phải qua Anh, qua Pháp quay, dĩ nhiên là phải có New York vì Wally ở đó . Madonna còn nhờ tiệm Cartier làm cho giống bộ nữ trang của Wallis và một vòng xuyến rớt xuống biển làm bà phải đặt làm thay thế ...Dinh thự, vườn cảnh, cách bày trí phòng ốc cung điện chắc chắn là được tái dựng giống như có thể làm được, không còn nghi ngờ gì nữa . Nhưng đáng buồn là phim lại thất bại về mặt tài chánh .
Phượng Các
#826 Posted : Thursday, April 30, 2020 10:51:18 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


He's Just Not That into You (2009)

Dàn tài tử nổi danh khiến tôi nghĩ là chắc họ tham dự vì mối liên hệ thân hữu với nhà sản xuất (là Drew Barrymore, vốn có máu mặt ở Hollywood) chớ tiền thu vô phải chia năm xẻ bảy làm các tài tử phải suy tính khi nhận lời góp mặt trong phim . Các khuôn mặt đó làm khán giả dễ dàng chọn xem khi tần ngần đứng trước một rạp hát có nhiều rạp nhỏ để tiêu một ít thời gian (đó là tôi suy bụng ta ra bụng người!). Nội dung phim được ghi là lãng mạn, hài hước . Tôi thì không đồng ý tính chất lãng mạn hay hài hước trong phim. Chỉ có thể là tâm lý ái tình. Có mấy mối tình mà mối nào cũng đem lại đau khổ thương đau cho các nhân vật (có vẻ như nhắm vào các cô gái). Mối tình nào cũng có nỗi bất mãn trong đó, dù cho họ đang chọn lựa, đã sống chung với nhau hay đã là vợ chồng chính thức .
Nhưng bỏ tiền đặng giải trí thì không lẽ để khán giả ấm ức, nên kết cục phim cũng phải có hai cặp được hài lòng, một cuộc tay ba thì rã gánh vì cái trò muốn bắt cá hai tay của người chồng .

Bài học của phim không có gì mới lạ cả: Tìm được một người để yêu đương để sống với nhau thật là vạn nan, Nhưng trở ngại thời nay không còn phải là sự cấm đoán của mẹ cha, không phải là sự môn đăng hộ đối hay người kia đã có vợ có chồng, trở ngại là chính cái tâm của mỗi người . Người vợ không chịu nổi thói nói dối của chồng, hút thuốc mà lén dấu vợ; Người thì muốn có cái đám cưới mà anh chàng sống chung 7 năm nhất quyết không thấy cái đám cưới là cần thiết; còn người nọ thì đi tìm tứ tung chụp giựt để có một người yêu; kẻ thì dù biết người đàn ông có vợ nhưng lại cứ cố chài mồi ...

Phim lòng vòng vậy nhưng theo tôi có lẽ cái cốt lõi của phim (dựa vào tựa đề) có lẽ chỉ là dạy khôn cho các cô gái rằng, lúc nào thì nên biết là ta không, hay chưa, phải là đối tượng lọt vào mắt xanh của các anh chàng . Biết như vậy để mau chóng dứt khoát ra khỏi niềm hy vọng để đi tìm .....mối khác, khỏi có còn:

Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai


Thế nhưng, sau khi Alex khuyên Gigi như vậy rồi, và nàng cũng hiểu ra, đi tìm mối khác, và mối khác đó không ai khác hơn là chính Alex, để rồi Alex phải lay nàng dậy vì biết nàng hiểu lầm mình có tình ý với nàng, vậy là nàng đi tìm mối khác nữa ...Nhưng, sau đó thì Alex lại thấy mình thay đổi, thấy bỗng dưng từ từ yêu nàng ....Vậy, rốt lại, lời khuyên của Alex có đúng không ? Cơ hồ, như không, tình yêu đến lúc nào ta không hay ...Làm sao cắt nghĩa được tình yêu ...Vậy rốt lại, liệng hết các cuốn sách dạy khôn, dạy khéo, dạy cách đi tìm tình yêu chăng ?
Phượng Các
#827 Posted : Tuesday, May 5, 2020 4:38:37 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Voyager (1991)

Sam Shepard
Julie Delpy
Barbara Sukowa

Phim dựa vào tiểu thuyết của một nhà văn Thuỵ Sĩ, Max Frisch, có vẻ như phản ánh ít nhiều tâm trạng của ông về vai trò trung lập của Thuỵ Sĩ trong thế chiến thứ hai và cuộc sống riêng của ông. Nhưng đạo diễn khi thực hiện phim đã xin phép tác giả cho đổi lại quốc tịch của nhân vật chính thành ra là người Mỹ và một vài thay đổi khác giảm nhẹ đi tính luân lý chính trị hơn là niềm ám ảnh cá nhân .

Kỹ sư Faber là một người sống theo lý trí, ít quan tâm đến các điều tưởng tượng, thường hay nói về các con số thống kê, xác suất, rõ là một người thuần lý, khoa học . Kể cả trong đời sống tình cảm . Faber được nhiều phụ nữ ái mộ, và khi người bạn gái Hannah cho biết nàng có thai thì chàng không được vui mấy, vì nó đi ngoài dự tính về cuộc sống của chàng . Nhưng vì đứa con nên ông cũng "thôi thì, thôi cũng là đành" . Nhưng Hannah thất vọng vì thái độ ấy, bảo để nàng tự giải quyết . Sau đó nàng kết hôn với Johakim, một người bạn của cả hai, và đứa bé thành con của hai vợ chồng .

20 năm sau, để trốn một người đàn bà đang bám mình, Faber trên một chuyến hải hành từ New York sang Paris, đã gặp một cô gái trẻ và được cô mến mộ . Khi đến Paris, họ gặp lại nhau, không phải tình cờ, nhưng tình huống biến chuyển, sau khi Faber đồng ý mướn xe hơi chở Sabeth đi xuống Avignon, rồi sang Ý tới Rome để cho nàng khỏi phải bắt xe giữa đường khá nguy hiểm cho một cô gái trẻ . Tại Avignon, họ đã làm tình với nhau, và tình yêu của Sabeth càng thêm sâu đậm . Nhưng tại Rome, Faber được Sabeth tiết lộ tên của cha mẹ nàng, và Faber ngờ rằng đấy chính là con gái của mình với Hannah. Sau đó, họ đi tiếp tới Hy Lạp, tất nhiên là Faber không còn lòng dạ nào mà ân ái với Sabeth nữa . Tại Hy Lạp, Sabeth bị rắn cắn, và ngả xuống đầu đập vào đá . Ông đưa nàng vào bệnh viện và sau đó thì Hannah tới thăm con . Gặp nhau, ông biết chắc đó là con của hai người Sau đó, Sabeth từ trần không phải vì nọc rắn mà vì cú ngã đập đầu . ... Faber thê thảm vì số mệnh thật là nghiệt ngã, một trò éo le của ...xác suất để bao nhiêu phần trăm là ngủ đúng ngay đứa con rơi của mình, một kẻ lữ hành trên thế gian rộng lớn này ?

"Hạnh phúc của mỗi gia đình thì giống nhau, nhưng bất hạnh thì mỗi nhà một khác". Câu nói dường như là trong tác phẩm Anna Karenina của Lev Tolstoi. Một cái chữ Khổ to tổ bố ệnh vào mỗi cuộc sống này . Không cần phải bàn cãi gì nữa . Tất cả nỗ lực của chúng ta là làm sao thoát ra khỏi cái Khổ của kiếp người . Và cái kiếp của Faber thật là sung sướng cho tới lúc gặp con gái ông, người duy nhất trên đời ông muốn kết hôn, và trớ trêu thay định mệnh (hay nhân duyên, quả nghiệp theo đạo Phật). Người đàn ông nào mà không ao ước cuộc sống của Faber, là một kỹ sư hạng quốc tế, là đào hoa chi số, khỏi cần tốn công chinh phục ai mà thiên hạ cứ ào vào vòng tay. ...Sao tác giả lại viết một truyện loạn luân như thế này, nó phản ảnh cái gì trong tâm thức ông ? Phải chăng là một kẻ lúc nào cũng trăn trở vì ông từng có một người yêu là một cô gái Do Thái và mang cho ông một đứa con, trong cái thời mà chủ nghĩa bài Do Thái lớn mạnh ở Âu châu . Chuyển Faber thành người Mỹ, tôi thấy nó lấy đi cái chất Âu châu cần có trong tính cách nhân vật . Có lẽ người làm phim muốn bỏ ra ngoài tính chính trị, chỉ xoáy vào vấn đề tình cảm vốn mang tính phổ quát hơn . Để xem, cha và con gái, mẹ và con trai, vốn có một mối liên hệ sâu xa nào đó . Rất nhiều người muốn chồng mình giống cha mình, vợ mình giống mẹ mình (được cưng chiều, ai mà không thích). Nhưng vì mối dây gia đình, vì giáo dục xã hội, ngay từ đầu người ta đã dứt khoát không nghĩ tới xa hơn cái tình cảm quyến luyến nhau, nhưng nếu như không biết người đó là cha hay mẹ mình, thì liệu là cái cảm tình có cơ hội phát triển hay không ? Họ có chung với nhau cái DNA mà, thấy gần gũi nhau, thấy hấp dẫn nhau như (đúng là vì) thân thuộc ...

Phim được quay tại nhiều nơi khác nhau trên thế giới: Hoa Kỳ, Pháp, Ý, Hy Lạp, Đức, Mễ Tây Cơ . . Ở California họ có mượn cảnh trên tàu Queen Mary đậu ở Long Beach.
Phượng Các
#828 Posted : Wednesday, May 13, 2020 1:48:43 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)
[img]https://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/d/dd/A_Ghost_Story_poster.jpeg
[/img]
A Ghost Story(2017)

Phim này nói về một con ma về nhà từ bệnh viện sau khi bị tai nạn chết và theo dõi vợ mình trong niềm thương xót. Nhưng sau đó ít lâu thì vợ có người yêu khác, ma bực mình nhưng không biết làm sao, chỉ gây ra vài phản đối . Vợ dọn nhà đi, gia đình khác tới ở . Ma không đi theo vợ mà tiếp tục ở lại đế ám các gia đình dọn tới cư ngụ sau....Sau cùng chán quá, con ma rời bỏ, đi theo luồng sáng đang mở ra chờ mình .

Người kể chuyện ma đương nhiên là trình bày quan điểm của mình về cái gọi là ma, không chắc được sự đồng ý của người theo dõi (nếu ai nói gì mà cũng tin thì không sống nổi với cuộc đời lắm thầy nhiều .... ma này BigGrin ). Ma là gì ? Có người bảo là linh hồn người chết . Vậy linh hồn là gì ? Thì mỗi tôn giáo nói một khác . Vậy rốt lại có cái gì giống nhau trong niềm tin của con người hay không, nếu không thì làm sao mà cùng nhau chung đụng, chia sẻ cuộc sống trên quả địa cầu này ....Thì phải chấp nhận vậy thôi, không thì đi sang .... cõi khác mà sống!

Trong các phim về ma thì tôi thấy phim Ghost do Patrick Swayze, Demi Moore, Whoopi Goldberg là một trong các phim hấp dẫn nhất, và được ghi chú là phim khôi hài. Các phim khác đa phần là làm cho người coi sợ hãi kinh khiếp . Mà tại sao có người lại thích coi các phim làm ta kinh sợ ? Chắc họ muốn thử sức chịu đựng của tinh thần mình (giống như chơi các trò rùng rợn), hay đơn giản chỉ muốn biết thế giới sáng tạo của người khác nó ra như thế nào .

Nhớ đừng có tin ma, vì tin là có đó! Razz
Phượng Các
#829 Posted : Tuesday, June 2, 2020 11:42:15 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Brad's Status (2017)

Một người cha của một gia đình bình thường, bắt đầu suy nghĩ về sự thành bại của mình trong cuộc đời khi đưa đứa con duy nhất đi dự buổi phỏng vấn vào đại học . Các bạn bè của chàng đều thành công, làm ông nọ ông kia, những người có địa vị cao trong xã hội . Còn chàng, chỉ là sáng lập viên một hội vô vị lợi (thành lập một hội kiểu này thật là dễ dàng ở Mỹ), vợ làm việc trong chính phủ (hàm ý là lương lậu không bao nhiêu - hãy so sánh lương tổng thống Mỹ với giám đốc một hãng tư nhân như ở Silicon Valley!). Chàng chua chát lắm, thấy mình nghèo quá, tưởng tượng các cuộc sống giàu sang của bạn học cũ của mình mà xót xa, đau đớn . Đứa thì có phi cơ riêng, đứa thì lè phè về hưu sớm với các cô gái mỹ miều hấp dẫn ở Hawaii, đứa thì là thành viên của các câu lạc bộ đắt tiền, Nỗi đau còn đậm đà hơn khi chàng phát giác ra chàng không được mời dự đám cưới một đứa trong nhóm , và chàng nghĩ là tại mình là một kẻ thất bại, đúng là không được coi ra gì nữa, v..v..Đứa con thì lơ đãng, có cái hẹn mà cũng lộn ngày, để đến nơi thì quá hạn rồi, tức muốn khóc được, môn học của nó lại là nghệ thuật (art, ở Mỹ có thống kê là chỉ 3 phần trăm là các người tốt nghiệp art ra có việc làm đúng ngành). Phải chi nó có tham vọng một chút như là bác sĩ, luật sư cho đời làm cha có hứng thú mà sống cái cuộc đời sắp đi vào tàn tạ. Chàng có ý phiền người vợ của mình, lúc này cả hai đã không còn hứng thú chuyện gối chăn, rồi nghĩ chắc tại vợ chấp nhận cuộc sống làng nhàng này quá dễ dàng, làm cho chàng không còn động lực tiến thủ để thành công trong xã hội .

Nhưng rồi, nhờ bạn bè giúp đỡ, đứa con cũng được tham dự buổi phỏng vấn các trường có danh giá khác. Và sau đó, biết được bạn bè tuy có bề ngoài cuộc sống như ngon lành lắm, lại đều có vấn đề . Người thì có con bị bệnh vẹo xương sống (tethered spine) phải mổ, thằng có gái gú bao quanh ở Hawaii lại là thằng nghiện thuốc, nghiện rượu, ông kia thì đang bị điều tra công ăn việc làm ...Ben Stiller xuất sắc trong diễn xuất khi bày tỏ nét mặt như ...bảo là hả hê khi nghe điều bất hạnh của người khác thì quá đáng, nhưng có thể nói, cái tâm ganh tị của chàng đã được nhẹ nhàng hơn .

Bài tóm tắt trong wiki không đề cập đến tâm trạng của Brad khi được trò chuyện với hai người bạn của con mình . Hai cô, một từ Ấn độ, một từ Nam Hàn, đã ngưỡng mộ Brad khi biết ông làm thiện nguyện; nhưng sự ngưỡng mộ đó khiến chàng nổi lên mơ mộng được đú đởn với hai cô gái tràn trề sinh lực đó trên bãi biển như thằng bạn ở Hawaii của chàng đang làm chàng ganh tị . Cho nên, tối đó, trong khi thằng con mệt không muốn đi quán rượu với các bạn, chàng lẻn ra tới đó, để được gỡ gạc niềm vui thích được gần gũi với các cô gái này ...biết đâu, biết đâu nếu các cô dễ dãi .. chàng sẽ có cuộc phiêu lưu cho thêm màu mè phấn khởi cuộc sống tẻ nhạt của tuổi sắp về chiều ..Nhưng tới khi được ngồi dưới sân khấu xem hai cô gái diễn xuất tài nghệ đánh đàn tuyệt vời của họ, chàng biết là mình đã mơ mộng quá lố, và đành nhìn sự ham thích bất chánh ấy tàn lụi trong tâm hồn ....Brad chỉ là một con người bình thường như tuyệt đại đa số .. chúng sinh, họ chỉ được danh là người chồng tốt chỉ vì không có cái cơ hội, hay cái duyên, để cái lòng ái dục có cơ phát tác . .. Đó chỉ là một cái tâm tốt lành ... bất đắc dĩ! vì một chủng tử xấu vẫn còn ngủ ngầm trong tâm thức .
Phượng Các
#830 Posted : Thursday, June 4, 2020 11:57:44 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


The Call of the Wild (2020)

Harrison Ford

Dựa vào truyện cùng tên nổi tiếng của nhà văn Jack London. Phim được thay đổi cho nhẹ nhàng hơn đối với sự đối xử của người với chó, cũng như một số tình tiết khác . Buck bị ăn trộm rồi đem lên Yukon trong thời kỳ tìm vàng ở đây, bị bán vào nhóm khai thác chó trong việc kéo xe trượt trên tuyết. Tuy được người chủ sau cùng đối xử tử tế, nó cũng bỏ loài người để đi theo tiếng gọi của hoang dã, nhập vào bày đoàn chó rừng nơi có con chó cái má dựa vai kề, và hùng cứ riêng một góc trời, hơn là ở với loài người cứ phải cun cút theo đuôi chủ.

Có bao nhiêu người đồng tình với quyết định của con Buck ? Tôi thì cứ nghĩ là sau cùng nó cũng được hội ngộ cùng chủ của nó, hay ít ra ở với một người tử tế hơn, chớ bỏ đi xa khỏi loài người, về với rừng núi, xa nền "văn minh" ... sao làm ta nghe bâng khuâng ...

Nhiều người nhân hậu vốn không ủng hộ việc bắt loài vật làm việc nặng nhọc cho con người, nhưng nhìn lại thế gian, con người thật quá là tài giỏi, huấn luyện đủ thứ con để phục dịch cho cuộc sống của họ, trong đó có việc kéo xe trên tuyết . Trời thì lạnh như cắt, chúng ban đêm lại bị ngủ ngoài trời, tự đào lỗ nấp để tránh gió, ăn uống phải chầu chực ...Thật là đáng thương ....

Jack London có thời gian đi lên Yukon theo làn sóng tìm vàng, nên ông thu thập được nhiều kinh nghiệm để viết nên các tác phẩm liên quan tới đời sống ở đó . Ông bỏ lên đó sau khi nhận được thư của người chồng trước của mẹ ông, người đàn ông từ chối làm cha ông và còn xúi mẹ ông phá thai . Trả lời thắc mắc của London trong việc truy tầm phụ hệ, Chaney cho biết, ông không thể là cha ruột London vì ông bị bất lực. Đau khổ, London bỏ học UC Berkeley đi lên Yukon, nhờ vậy mà văn học Mỹ có tác phẩm The Call of the Wild.

London sinh ra và lớn lên tại vùng San Francisco Bay Area. Nếu có dịp tới Oakland, bạn ghé Jack London Square sẽ thấy tượng của ông . Có lần tôi còn thấy một cabin tái tạo giống như cabin của đám tìm vàng .

Phượng Các
#831 Posted : Friday, June 5, 2020 11:04:31 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


The Lobster (2015)

Colin Farell

Phim phi thực tế, khôi hài đen . Do được đánh giá cao nên tôi xem thử, nhưng thực sự là không hiểu người ta có ngụ ý gì trong phim này . Sự ép buộc con người phải đi theo thế lực cai trị khủng khiếp trong mối quan hệ luyến ái chăng ? Ai không tìm ra được người bạn đời trong vòng 45 ngày thì sẽ bị biến thành một con thú nào đó do đương sự chọn lựa . Anh chàng vai chánh do Colin Farell đóng đã chọn làm con tôm hùm! Vì sợ bị biến thành thú vật, anh và các người trong Hotel phải ráng tìm ra cho bằng được người nào thích hợp với mình . Trong mối quan hệ tình dục, họ phải theo đúng bài bản của "trên" đưa ra, không có sự hưởng thụ, không hề có nụ cười, không có tình cảm gì, tất cả đều là sự thuần lý. Và họ làm tình một cách máy móc, không có gì là vẻ say sưa thích thú trong đó! David sau cùng cũng tìm cách trốn thoát với người phụ nữ anh có được, nàng đã bị làm cho mù mắt . Cảnh sau cùng khi hai người ở trong quán ăn, David đi vào restroom với con dao mang theo mình, dường như cũng muốn tự mình làm mù mắt cho tương hợp với người mình chọn .

Trong lịch sử nhân loại có loại hình kết hôn không do các đương sự chọn lựa, mà là do ép đặt, và các người đàn ông đàn bà này cũng thành một gia đình với con cái được sinh ra . Có người cả đời không hề biết tình yêu là gì với người hôn phối, thậm chí còn không biết khoái lạc xác thịt là gì ? Họ làm bổn phận một cách máy móc . Đó là xã hội xưa của Á châu, của Hồi giáo ..Không lẽ phim này là phản ảnh phần nào tình trạng đó ? Nhưng tại sao lại đặt nó trong một bối cảnh phi thực như trong kịch bản ? Hay chỉ cốt làm cho khán giả cười khịt khịt cho đầu óc và bắp thịt bụng relax một chút ? Tôi cũng cười, nhưng là nụ cười ngán ngẩm cho cái thế giới tưởng tượng của loài người . Nếu người chung quanh enjoy cái mình còn ngỡ ngàng không hiểu tại sao họ lại tốn công tốn của làm ra sản phẩm kỳ dị đó thì chắc mình lạc hậu quá rồi.

Phim có cảnh rất đẹp, và nghệ thuật nhiếp ảnh rất pro.
Phượng Các
#832 Posted : Tuesday, June 9, 2020 2:04:01 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Where ' d you go, Bernadette (2019)

Cate Blanchett

Bernadette là một kiến trúc sư tài năng, nhưng có tánh kỵ với các giao tế đời thường, với người chung quanh, với hàng xóm, với người ngưỡng mộ tài năng của mình . B có mối tương quan bình thường với chồng, và đặc biệt được con gái thương yêu gần gũi . Nhưng rắc rối xảy ra khi FBI nghi là B đang liên lạc với điệp viên Nga và chồng thì e là với việc dùng thuốc ngủ nhiều quá mà bác sĩ tâm lý muốn B cần được chữa trị tâm thần . Thế là B chạy đi Nam cực để đụng mặt chồng và con vì chồng dự tính đi tới đó với con mà không có B đi cùng. Nhưng ở đó, B lại thích thú với dự định xây lại trạm nghiên cứu của nhóm khoa học gia ở. B thuyết phục bà giám đốc cho B trổ tài kiến trúc của mình . Hai cha con chạy theo tìm mẹ vì mẹ bỗng nhiên mất tích. Cuối cùng, họ gặp nhau sau một cuộc tìm kiếm hồi hộp .


Tất nhiên là phim hay truyện có khi tô đậm một tính chất chỉ vì muốn làm nổi bật nó lên, nhưng trong thực tế có nhiều người rất khó chịu với sự chung đụng giao tế trong xã hội . Người ta xạo với nhau nhiều lắm, cười nói, khen ngợi để lấy lòng nhau, để lấy điểm nhau hòng nhờ vả sau này . Nhất là với tình hình mạng xã hội như hiện nay. Nhiều người vì lòng tự yêu mình quá nặng, ngày nào cũng chụp hình mình hoặc con cái gia đình đời sống của mình đưa lên mạng, và sau đó là ngập lụt những lời khen ngợi . Bạn tôi có lần nói cho tôi biết là sự khen ngợi là một cách làm từ thiện của chị ta mỗi ngày . Thì ra là vậy . "Ai mà không thích được ngợi khen, thôi thì mỗi ngày ta ban rải niềm vui, hồi xưa thì mỗi ngay tôi chọn một ... củ khoai" Nhưng với những người như Bernadette, một tài năng xuất chúng về kiến trúc, B không có thì giờ cho những giao du mất nhiều thì giờ đó . B lo nghiền ngẫm học hỏi về sở trường của mình . Ấy vậy mà suýt chút nữa bị chồng đưa đi bác sĩ tâm thần vì thái độ xa cách với người chung quanh .

Phim không thành công về mặt tài chánh khi ra trình chiếu . Nhưng tôi nghĩ nó bị đánh giá thấp một cách không đáng bị như vậy. Blanchett vẫn diễn xuất bình thường . Emma Nelson đóng vai con gái Bee hứa hẹn có tương lai; cô để lộ tài năng khi có nét mặt bất bình với cha vì sự không cảm thông tình cảnh của vợ, còn tính đưa vợ vô khám tâm thần . Đây là một đứa con lý tưởng cho bất cứ người làm mẹ nào khi tuyên bố mẹ là best friend của mình, gần gũi, thân tình vui vẻ bênh vực mẹ. Phim còn có sự xuất hiện của Kate Burton, con gái của Richard Burtọn . Cha lừng lẫy như vậy mà con thì lạch đạch không ai biết tên (đúng hơn là tôi không biết).

Phim hài, nhẹ nhàng dễ coi . Có hai cảnh ở Seattle tiểu bang WA làm tôi thấy vui khi xem vì mình từng đi đến, đó là tháp Space Needle và thư viện thành phố có kiến trúc xinh đẹp.
PC
#833 Posted : Wednesday, August 19, 2020 9:58:50 AM(UTC)
PC

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 5,671
Points: 34
Woman

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)




The Waterboy (1998)

Adam Sandler, Kathy Bates

Robert lớn rồi mà vẫn còn ở với mẹ . Chàng ta làm nghề đưa nước uống cho các cầu thủ túc cầu . Vốn tánh chất phác, ngờ nghệch hiền lành, lại ăn nói lập bập, chàng bị người chung quanh coi thường và húng hiếp ngay từ khi còn bé . Mẹ chàng là một người mẹ giữ rịt lấy con, cho nó học ở nhà vì ra đường sợ con bị bắt nạt, hay bị phụ nữ quyến rũ, nhất là phụ nữ mà bà thường xuyên tẩy não con là họ là ma quỷ . Mải tới khi gặp dịp, ông bầu đội banh phát giác chàng có tài năng phi thường trong nghệ thuật football . Thế là chàng đổi đời, lại thuyết phục được bà mẹ thay đổi thái độ, cho chàng được yêu và lấy một người bạn học cũ . Và cha ruột chàng, người đành đoạn bỏ rơi hai mẹ con khi chàng còn trong bụng mẹ, đã toan tới dựa hơi vì sự nổi danh của con, đã bị bà vợ cho một bài học .

Khi Kathy Bates nhận được lời mời tham gia bộ phim, bà đã từ chối, vì ghét mấy loại phim thể thao . Nhưng cháu bà cho bà xem tài tử Sandler có mặt trong phim, làm bà thay đổi ý định . Tôi cũng ghét mấy phim thể thao, nhất là loại thể thao bạo lực như football của Mỹ, và chỉ vì tên tuổi của Sandler và Bates mà tôi mới xem. Nhưng yếu tố thể thao không nặng nề trong phim, vì nếu không thì khán giả thế giới khó mà thích được . Cái yếu tố của phim mang tính phổ quát cho thế gian là lòng gắn bó với con của người mẹ đơn thân tới mức không muốn nó phát triển theo sự tất yếu của đời sống . Đây là thảm cảnh cuộc đời, môt nỗi khổ mà chúng ta thấy ở các gia đình. Nhất là mẹ đối với con trai, lại là đứa con duy nhất . Và ôi thôi, nếu lại là ở Tây phương thì nỗi khổ tâm của cha mẹ lại ghê gớm đến chừng nào . Và nếu cha mẹ là người Á Châu nói trắng ra là người Việt đi, những người từng lớn lên trong văn hoá trọng chữ Hiêu thì lại cay đắng đến độ nào khi các con tới lúc phải sổ lồng bay xa, lo cho cuộc đời của nó . "Môt mai cha yếu mẹ già, bát cơm chén nước bộ kỷ trà ai bưng" …. "Nước mắt chảy xuôi",đó là định luật phổ quát của cuộc tồn sinh; nếu như xem các phim về thú vật, ta cũng thấy y như vậy . Mà so ra, thú vật không có "úm" con như loài người; chúng dạy cho con biết đường sinh tồn; tới khi phát dục thì ra riêng, cha mẹ không ghen tị với con dâu hay rể của mình . Thậm chí gắn vào đứa con cái mã di truyền, như rùa biển, lên bờ đẻ trứng, trứng nở thành con tới khi cần sanh sản lại trở lại bãi biển năm xưa mình đã được sanh ra, và cứ thế mà lưu truyền nòi giống. Nhiều người không chịu nổi lối sống Mỹ nên muốn trở lại quê hương để được bơi lội thoải mái trong nền văn hoá cổ truyền; nhưng nếu con cái ở bên đây hết rôi thì làm sao ? Và nếu sau vài chục năm định cư ở vùng đất văn minh, làm sao hội nhập trở lại được .

Phim này thành công về tài chánh vượt sức tưởng tượng, theo tôi có lẽ nhờ tên tuổi của hai người trên, một phần do người Mỹ thích môn football nên hốt đựợc đám khán giả trẻ . Phim lại vui vẻ, có hậu, cũng có yếu tố luân lý đạo đức trong đó, lại phản ảnh đời sống tâm lý, gia đình của người Mỹ.
Phượng Các
#834 Posted : Wednesday, August 26, 2020 8:57:06 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Being Rose (2017)

Cybill Shepherd

Rose là cựu cảnh sát, bị chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo, phải ngồi xe lăn, vậy mà vẫn quyết định đi tìm đứa con trai đã lâu không liên lạc vì mẹ con bất hoà, để gặp nó lần cuối . Bà phải đi bằng xe đò, rồi ngồi xe lăn đi tiếp . Đường đi vắng vẻ, suýt bị ăn cướp trấn lột; nhưng nhờ có cây súng mang theo nên cũng tự bảo vệ được . Trên đường đi, bà gặp một người đàn ông đang trong tiến trình ly dị vì người vợ quá trẻ không thích hợp . Tình yêu nảy nở mà không suôn sẻ vì con gái ông ta. Sau đó, Rose gặp được con, nó đã kết hôn mà không cho bà biết, nói chuyện thì bực dọc với bà như oan gia với nhau . Anh ta đang làm lại cuộc đời vì từng ghiền ma tuý. Rồi thì bà cũng về nhà để chết . Như định luật muôn đời: con người sinh ra để mà chết! Và vai chánh chết rồi thì là hết phim! BigGrin

Tôi vừa mới coi Cybill Shepherd trong phim The Lady Vanishes, bản năm 1979, đang tấm tắc vì nhan sắc xinh đẹp của Cybill thì gặp phim này, thấy bàng hoàng vì sự thay đổi quá xá của bà, dù chỉ mới gần..... 40 năm chứ mấy. Xưa kia, Đức Phật muốn cho bà Hoàng Hậu nọ đang hãnh diện vì vẻ đẹp lộng lẫy của bà, bèn dùng thần thông cho bà thấy sự thay đổi của nhan sắc của một người con gái còn xinh đẹp hơn bà . Tỉnh ngộ, bà quyết lòng đi theo đạo giải thoát cuả Ngài . Hôm nay, loài người chúng ta cũng đạt tới cái thần thông ấy, đó chính là phim ảnh, cứ nhìn lại hình ảnh của các người xinh đẹp cách nhau theo thời gian, Now and Then, thì ai nấy cũng phải nhảy dựng lên vì hết hồn.

Cái giá trị Mỹ cũng hiện rõ trong nội dung phim . Đó là sự tự chủ, mạnh mẽ trong tâm hồn, dù già dù bệnh mà vẫn thực hiện điều mình muốn, dù ngồi xe lăn vẫn cứ ra đi, đi chơi luôn thể, hơn là cứ ngồi ru rú cả ngày ngồi "tám" với các bạn đồng lứa nhìn ngày tháng trôi qua trong vô vị. Thứ hai là dù già dù bệnh, lòng khao khát yêu đương vẫn cứ sung mãn; làm như với họ, không có tình yêu là con người kể như hết xài, là đồ phế thải hay sao đó! Thứ ba là mối quan hệ cha mẹ và con cái nhiều khi rất là chán.....Và sau cùng, một khi đã sống hết cuộc đời mình, thì người ta bình thản đón cái chết đến. Vậy thôi .
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 8/27/2020(UTC)
Phượng Các
#835 Posted : Monday, September 7, 2020 2:08:29 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)
Down Among the Sheltering Palms (1983)

Van Johnson

Hôm đó là ngày thứ Tư trong tuần, quán rượu dành ngày thứ Tư hàng tuần cho các ông già bà cả tìm lại chút hương ngày trẻ . Gerry Armstrong cựu chiến binh Mỹ vào dáo dác tìm nhớ lại kỷ niệm xưa thời thế chiến thứ hai chàng từng đóng quân tại đây, nơi mà chàng đã gặp một cô gái xinh đẹp người Anh tên Doris, rồi thứ bảy nào chàng cũng tới gặp nàng .....Một bà đứng tuổi đang vẩn vơ, thứ Tư nào cũng đến đây, chài mồi các ông già đi một mình để được mời một ly rượu và cùng nhau khiêu vũ . Gerry lịch sự nhưng tâm hồn mải mê tìm ngó các cô gái trẻ. Ông trông thấy một đôi nhân tình đang khiêu vũ . Cô gái cũng mặc áo đầm màu trắng như Doris ngày xưa. Họ giận nhau, chàng trai bỏ đi, cô gái buồn rầu đến ngồi ở băng ghế . Gerry tìm đến, mời nàng khiêu vũ . Carol kể lể chuyện nàng với nhân tình, một người thanh niên đã có vợ và hai con, nhưng nhất quyết không muốn bỏ vợ vì sẽ mất hai con. Nhưng Carol yêu tình nhân lắm, nên hết sức đau khổ, và nàng cho biết nàng mới 23 tuổi và được quản ly cho phép đặc cách vào chơi ở sàn này. Và rồi nàng rời đi trong sự tiếc nuối của Gerry. Ông tâm sự với người thanh niên rót rượu rằng ông đã gặp Doris ở đây, 40 năm trước, và mối tình ấy tuyệt vời đến nổi để lại một ấn tượng không thể nào phai trong tâm hồn ông, và giờ đây ông muốn tìm lại bóng hình người con gái 40 năm trước . Thất vọng não nề, ông quá chén và ngất xỉu khi đang cực chẳng đã phải nhảy với bà già chài mồi kia . Quản lý đưa vào phòng, ông kể chuyện Carol, bà quản lý cho biết là bà không bao giờ cấp phép đặc biệt cho người trẻ nào vào đây cả . Và gọi taxi đưa ông về lại khách sạn của ông. Hết sức phiền muộn, ông mở cửa phòng, nơi đó có bà vợ già đang nằm trên giường chờ ông về, chuẩn bị để ngày mai lại tiếp tục cuộc hành trình thăm viếng của họ . Người vợ già ấy không ai khác hơn là .... Doris.

Phim chỉ có 27 phút, là tập thứ 6 trong season 6 của bộ Tales of the Unexpected. Bộ phim gồm các mẩu chuyện ngắn có kết thúc bất ngờ, không ai đoán được . Và chuyện này cũng vậy, không ai ngờ là Doris của anh chàng GI ngày xưa là vợ ông hiện tại . Vậy mà ông cứ bám chặt vào cảm xúc mê hồn của một thời trai trẻ, không chấp nhận người vợ già đang ở bên ông là người con gái năm xưa ....Coi phim ta cứ buồn cười vì ông già kỳ quái này, mà không dè là chính mình cũng không khác ông là mấy ..."Ta sẽ về thăm lại nhánh sông xưa; thăm lại bóng hình người năm năm trước .." Nguyễn Tất Nhiên nhớ người con gái ông yêu 5 năm trước . Gerry thì 40 năm, ta thì sao ? 10 năm, 20 năm, 30 năm, 35 năm, Những cảm xúc ngày xưa của một thời thơ dại, đẹp biết bao, tình tứ biết bao, êm ái biết bao ...Nó cứ đeo đẳng ta mãi, nhất là khi ta không lấy được người ấy . Mà có lấy được rôi thì có khi ta không khác gì ông Gerry, người đàn bà cạnh ta chính là người con gái xinh đẹp năm xưa đấy ư, sao mà giờ chán như vậy đó, bèo nhèo và nhăn nheo, mở miệng ra là cằn nhằn, là cửi nhửi, thấy ghét lắm!

Phần đông các kẻ bất mãn hiện tại này chỉ nhẹ thôi, không nặng như Gerry . Nhưng căn bệnh sống trong mơ màng, tiếc nuối quá khứ này sẽ càng ngày càng nặng nếu người ta không tỉnh táo mà giải toả nó . Càng ngày họ càng đắm mình vào quá khứ, quên lãng hiện tại, cứ lảm nhảm nhắc nhở chuyện ngày xưa, nhất là những kẻ có cái ngày xưa vàng son mà hiện tại thì thật là nhạt nhẽo ...Nên mẩu chuyện phim ngắn rất đáng để suy nghĩ .
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
ngodong on 12/20/2020(UTC)
Phượng Các
#836 Posted : Thursday, September 17, 2020 11:08:44 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Back to the Future (1985- 89- 90)

Bộ phim có lâu mà mãi giờ tôi mới xem, có lẽ vì tôi ngại những gì tưởng tượng thái quá! Làm sao có chuyện đi tới tương lai, hay trở lui về quá khứ và trở lại hiện tại mình đang sống ? Tới khi thấy Michael Fox được đón chào niềm nở trong chương trình của Larry David thì mới xem thử . Và thật bất ngờ khi thấy tên của Steven Spielberg, một tên tuổi bảo đảm cho các tác phẩm điện ảnh . Và thật thấy cuốn đầu hấp dẫn quá . Phim thành công vang dội đến nỗi nhà sản xuất phải cho tiếp thêm hai cuốn nữa.

Chắc đa số ai xem cũng thích hợp, người lớn và trẻ con, vì xảo thuật điện ảnh, tình tiết hấp dẫn, và một mơ ước "ngông cuồng" là chúng ta có thể đi vào quá khứ hay tương lai, vì thời gian chỉ là tương đối, nó thay đổi tuỳ theo vận tốc của vật thể trong vũ trụ . Một người ở trái đất già đi so với một người ngồi trên phi thuyền không gian rồi sau đó trở lại trái đất, người ta phát giác ra điều đó khi so sánh hai cái đồng hồ ở hai nơi. Gia? thuyết và bằng chứng khoa học đó làm nảy sinh ra biết bao nhiêu tưởng tượng kỳ thú cho bộ óc con người, và hàng loạt phim truyện "ăn theo" đã tuôn ra. Trời ơi, nếu mà ta có thể trở lại quá khứ, để sửa đổi những chuyện mà ta đã lỡ làm hay không chịu làm:

Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Những buổi chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh


Ông Hoàng Cầm tiếc một người yêu, nhưng Nguyễn Mạnh Côn thì tiếc một dự tính vĩ đại chưa thành của vua Quang Trung, là đòi lại đất lưỡng Quảng của VN khi xưa đã bị Tàu chiếm đoạt . Lịch sử có những đường đi oái oăm của nó, lắm lúc ta không biết phải nói như thế nào nữa ...Rồi lại quay trở lại với những câu hỏi muôn đời ...Nếu ..nếu ...nếu ...Tiểu sử của cá nhân ta có "bắt buộc" phải xảy ra như đã và đang xảy ra hay không ? Nếu vua Quang Trung không đột nhiên chết sớm, nếu VN lấy lại được hai tỉnh rộng lớn này ? Và các giả thuyết lại được dự đoán ...Số dân khổng lồ của dân hai tỉnh đó sẽ đồng hoá người Việt Nam chẳng mấy chốc . Biết đâu lại chẳng như số phận của nhà Nguyên và nhà Thanh, các triều đại của Mông Cổ và Mãn Châu đã bị đồng hoá bởi nền văn minh Hán tộc ....

Dù có móc vào phim một giả thuyết khoa học, nhưng chắc nhà sản xuất cũng xấu hổ khi bắt khán giả phải mất thì giờ cho ba cái thứ tưởng tượng tào lao vì rốt lại rồi mọi sự lại xảy ra y hệt như ... hiện tại nên trong tập 3 khán giả được nghe một câu nói có ý nghĩa cuối cùng: Chúng ta có thể sửa đổi được tương lai ...Vâng, nếu chúng ta không thể thay đổi được quá khứ (để đưa đến hiện tại như ta đang có) thì ta vẫn có thể thay đổi được tương lai . Nhưng mà khuyên như vầy nghe sao mà quen thuộc quá, nếu không nói là nghe huề vốn quá ...
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
ngodong on 12/20/2020(UTC)
Phượng Các
#837 Posted : Monday, October 26, 2020 10:39:41 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Judy (2019)

Renée Zellweger

Judy Garland nổi danh nhờ tác phẩm kinh điển The Wizard of Oz. Bắt đầu trình diễn vào năm 2 tuổi, cô bé có giọng hát và khả năng trình diễn xuất sắc, nhưng rất mặc cảm vì vấn đề "thước tấc" và hay bị chê bai về ngoại hình, bà bị mẹ và nhà sản xuất bắt ăn kiêng, bắt uống thuốc để tăng cường sự tỉnh táo mà tham gia các buổi trình diễn liên tục, quá sức một cô gái đang tuổi lớn. Thế là bà bị nghiện thuốc, trầm cảm, có lần tự tử, và sau cùng chết vì lạm dụng thuốc ở tuổi 47. Trình diễn tá lả như vậy, nổi danh lẫy lừng như vậy, mà bà chết trong cảnh túng thiếu, nợ nần. Từ trần ở London, bà được chôn ở New York; và cách đây 3 năm, các con bà đã mang bà về an nghỉ tại Hollywood Forever Cemetery.

Zellweger đóng xuất sắc trong vai Judy, và được giải Oscar cho vai trò này, cùng nhiều giải khác .

Tôi có nhận xét là nhiều người nổi tiếng trong giới trình diễn Tây phương hay bị dính trong chuyện rượu thuốc, và kết quả thật là bi thảm . Có thuốc để tỉnh táo mà làm việc, nhưng tôi còn nghĩ là hình như nhiều người không chịu nổi sự nổi tiếng, họ sợ không duy trì nổi danh vọng của họ, tình cảm của họ trong lòng người ngưỡng mộ, và chỉ có rượu hay thuốc mới khuây khoả được cho họ . Xã hội Việt đã cho chúng ta thấy ghiền rượu, ghiền ma tuý xì ke nó làm hại cho chính họ đã đành, mà còn gây hoạ cho gia đình và người chung quanh nữa . Ngay cả đi ra ngoài đường ở các thành phố lớn tôi thấy nhiều người homeless rõ ràng là đám ghiền thuốc, ghiền rượu, từ đó đi tới bệnh tâm thần rất gần, vì thuốc sẽ phá hoại não bộ của họ. Chỉ biết lắc đầu, chắt lưỡi, sợ quá cuộc đời này ...Nghĩ cho sâu xa đi, ai là người hưởng lợi trong việc đầu độc thân xác não bộ của các nạn nhân ? Bọn trồng trọt buôn bán các loại thuốc này, đã hẳn, và có ai dám tìm tòi cho ra là đâu là nơi tiếp tay cho việc phổ biến phân phối khi đem chúng ra ngoài thị trường, dưới nhiều hình thức.
đe^? cùng chia chác nguồn lợi kếch xù. ... Nghĩ tới cái gọi là cộng nghiệp, cũng đủ kinh hồn bạt vía rồi!
Phượng Các
#838 Posted : Tuesday, October 27, 2020 9:35:25 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Love Me (2020)

Julie Van Lith, Gary Herkimer

Charlotte sống với anh (hay em trai). Cô không thể nghe âm thanh lớn nên ra ngoài là phải mang headphone bịt tai lại . Cô rất thích bướm, yêu nghệ thuật, đề tài là bướm, là chim ...Một bữa nọ, có người bán hàng đi từng nhà ghé qua, bán cho cô các cục xà bông khắc hình bướm trên ấy . Thích quá, cô mua với giá hậu hỉ, do vì tâm trí cô cũng có "vấn đề", không mấy sáng suốt, ai nói gì cũng tin. Anh chàng bán hàng là một anh homeless, tánh chân thật, ở chung làm ăn với một anh nữa bên ngôi lều ở bờ sông, anh này nói năng ngập ngọng. Charlotte được săn sóc bởi nhân viên y tế đến nhà cho uống thuốc và theo dõi tình hình sức khoẻ . Nhìn tình trạng thì có vẻ như Charlotte bị một loại bệnh tự kỷ. Anh trai một ngày nọ cho biết là anh đang hẹn hò với phụ nữ, vì anh cũng phải có đời sống riêng . Khiến cho Charlotte cũng nảy sinh ý muốn được có người yêu, và nàng "chiếu tướng" vô anh chàng bán xà bông có cái xe ba bánh tự chế ngộ nghĩnh . Anh trai sợ nàng bị lừa, nhất là khi biết anh chàng đối tượng lại không có nhà cửa đàng hoàng, nghề nghiệp cho tử tế . Nên anh bèn lén đẩy xe xuống sông cho anh bán xà bông hết đường "tương chao", làm lỡ buổi hẹn của đôi tình nhân mới chớm chuyện yêu đương . Charlotte thất tình bỏ ăn, làm anh trai hối hận, để hai người nối lại mối duyên tình .

Nhìn gia cảnh của hai anh em, người ta có thể đoán được là Charlotte sống bằng trợ cấp của xã hội, và không chừng anh trai nàng cũng được sở xã hội trả cho tiền săn sóc người bệnh . Ở Mỹ này sướng vậy đó, dù là quyến thuộc, không ai bị buộc phải chăm sóc không công cho người bệnh tật, xã hội phải "thầu" chuyện đó . Bệnh nhân được cấp chỗ ở, được hưởng nhiều tiện ích mà người bình thường có khi phải ganh tị . Nhiều người bình thường đi làm nhiều lúc không có khả năng trả tiền nhà để ở, phải dọn khỏi Calif, sang các tiểu bang khác sống, còn các người đó, lại "chễm chệ" ở trong những thành phố "láng lẩy" như San Jose, San Francisco, Los Angeles v..v...khiến nhiều người phải ... ứa gan . Vậy xã hội phải giải quyết làm sao đây ? Làm như Hitler, quét sạch sẽ các người không thuộc dòng giống cao sang aryan da trắng chăng ? Cho vô lò thiêu đâu phải chỉ là dân Do Thái, mà còn các thành phần dưới con mắt của Hitler, là gánh nặng hay cặn bã của xã hội như bệnh nhân tâm thần, đồng tính luyến ái, tội phạm v..v...Nhưng Hoa Kỳ là một đất nước văn minh, người nào cũng được coi trọng (theo Hiến Pháp), ai cũng phải có một đời sống có nhân phẩm (dignity). Ngày nào số người văn minh còn đông để ủng hộ các giá trị nhân bản, ngày đó đất nước này còn là một miền đất hứa! Còn nếu chủ trương công bằng tuyệt đối, không trợ cấp giúp đỡ ai hết, thì ngoài đường sẽ tràn lan homeless như khu Skid Row ở Los Angeles, rồi thì cướp bóc giựt giọc, tội phạm bủa vây ...Liệu chúng ta có an ổn với số thuế Social Security được giữ lại không đóng cho IRS hàng năm hay không?

(BTW, có nên dịch lại danh từ Social Security không nhỉ ? Có người hỏi tôi câu đó!)
Phượng Các
#839 Posted : Tuesday, November 3, 2020 4:25:13 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Ex Machina (2014)

Phim thuộc thể loại khoa học giả tưởng, nhưng là một giả tưởng rất gần cho nhân loại . Loài người chúng ta đã có robot giúp việc nhà, làm các công việc nặng nhọc và chán nản trong nhà máy . Chu'ng ta cũng có các đồ chơi tình dục, được chế tạo bằng nhựa dẻo, giống y chang như người thật (chỉ không biết là có được phép lấy hình ảnh các người nổi tiếng để tạo thêm sự phấn khích hay không ? Tôi đoán là không vì có thể bị kiện vì luật bảo vệ sự riêng tư ? Điều này tôi không biết). Nhưng con người giả này liệu có thể có được tình cảm, có nhân tính hay không khi mà sự sáng tạo của con người đã đi đến tột cùng tinh tế ? Caleb được 1 tuần lễ tìm hiểu công trình của Nathan, một tài năng sáng chế nhưng cũng bị dục vọng sai khiến khi tạo ra các người máy toàn là phụ nữ để thoả mãn xác thịt và khống chế, cầm tù bọn họ. Caleb tỏ ra là một người tốt bụng, đã cố giúp đỡ giải thoát Ava . Nhưng than ôi, khi được tháo củi sổ lồng Ava không thèm ngó ngàng gì tới Caleb, đang tuyệt vọng vì bị nhốt lại trong ngôi nhà kiên cố và xa cách xã hội, cái chết chắc chắn đến với chàng .

Theo tôi thấy thì thông điệp của tác giả là đã là người máy thì dù có tinh vi tới cỡ nào, nó cũng không bao giờ có lương tri . Lương tri là đặc tính của con người . Dù không phải người nào cũng có lương tri, nhưng người máy thì không bao giờ có được lương tri . Vậy rồi sao ? Đừng có mơ mộng viễn vông đoạt quyền tạo hoá mà chế ra thứ này thứ nọ chăng ? Giỏi quá xá chừng rồi, loài người chúng ta, nào là tạo ra nhân bản, nào là chữa bệnh bằng cách thay đổi DNA, nào là ..nào là ...Nhưng có một thứ không thể tạo được, đó là lương tri . Tôi cũng hoang mang không bie^'t là nếu đứng trược một người máy tinh vi như người thật, biết suy nghĩ, biết nói chuyện, biết đoán được ý nghĩ của chúng ta (qua sự phân tích các phản ứng của cơ thể) thì liệu ta có ớn xương sống hay không ? Để rồi lại bóp đầu bóp trán, lặn hụp trong các câu hỏi muôn đời của nhân loại: Ta là ai ? Tâm ta từ cách nào mà hiện hữu để tạo ra sum la vạn tượng cho vũ trụ này, mà tiền tiền vô thuỷ, hậu hậu vô chung ....

Và ngụ ý của tác giả là sao nhỉ ? Khi cho gợi lại hình ảnh người đàn ông sáng tạo ra người nữ, chỉ dùng chúng làm nô lệ cho mình ... Bọn phụ nữ đó, chúng chỉ mong muốn được tự do, và luôn tìm cách thoát ra khỏi sự chế ngự của các ông chủ nhân này .
Phượng Các
#840 Posted : Tuesday, November 3, 2020 5:45:35 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Under the Skin (2013)

Scarlett Johansson

Có bản giới thiệu ghi là một người ngoài hành tinh đã mượn bộ da của một người phụ nữ xinh đẹp ở vùng Scotland, chồng vào nó rồi lái xe van đi "bắt bò lạc" . Cô ta chở con mồi tới một hồ chất lỏng, dụ dỗ ái ân nhưng sau đó đưa họ chìm xuống chất lỏng đó cho chết . Chỉ có người cuối cùng là được đưa vào màn cụp lạc, nhưng cô ta đã dừng lại, lật nhìn xuống bộ phận sinh dục của cô, lột cái tấm da người chết ra, và bị gã đàn ông phát giác, và gã tưới dầu đốt cái xác cho tiêu

Nếu đúng kịch bản là người ngoài hành tinh thì tôi có thể hiểu là do hiện nay trên thế giới đang lan tràn một giả thuyết là loài người chúng ta thực ra có nguồn gốc từ người ngoài hành tinh đến trái đất gầy dựng nên . Thậm chí có giả thuyết còn cho là các vị này đã buộc phải truyền giống nhờ qua loài khỉ . Trong bản đồ phả hệ của giống loài trên trái đất thì giữa loài linh trường và loài người có một mắt xích còn trống.

Kịch bản ngụ ý gì ? Là có những người nữ tuy xinh đẹp, yếu đuối là vậy nhưng thật ra họ rất hung hiểm tàn ác . Họ dùng thân xác quyến rũ người nam rồi giết chết vô duyên cớ . Coi chừng họ! Ban đêm đi lạng quạng ngoài đường, thấy gái đẹp mà nghe theo leo lên xe là tới số rồi đó ....BigGrin

Phim nhờ có tài tử chánh nổi tiếng nên được chiếu cố . Phim có nhiều diễn viên không phải nhà nghề, trong đó có một vai nam nạn nhân có khuôn mặt bị biến dạng do bệnh neurofibromatosis được cho đóng không phải hoá trang (Adam Pearson).
Phượng Các
#841 Posted : Tuesday, November 3, 2020 6:05:09 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Fanny (1961)

Phim tình cảm, gia đình, xã hội, tâm lý nhẹ nhàng . Bối cảnh là Marseille . Hai người trẻ yêu nhau, nhưng người trai ra đi theo tiếng gọi của hải hồ, không biết mình để lại một giọt máu trong bụng người yêu . Cô gái bèn buộc lòng kết hôn với một doanh nhân giàu có dù lớn tuổi . Ông chấp nhận đứa con trong bụng cô làm con mình, mang họ mình để có người thừa kế . Cô gái mang ơn chồng, trung thành với ông dù cho người yêu sau đó trở lại , Kết cục, ông doanh nhân chết vì già, còn tha thiếu yêu cầu chàng tình địch của mình lấy vợ mình cho .... có hậu .

Phim có một chi tiết làm tôi để ý . Là khi nghe tiếng còi hụ của chiếc tàu ghé bến Marseille, anh chàng kêu lên: Chiếc Saigon đó! Vậy là lúc đó thường xuyên có chiếc tàu từ cảng Saigon đi đến Marseille ? Và chiếc đó mang tên là Saigon hay là từ Saigon đi đến Pháp .... Có ai nhớ truyện Đi Tây của Nhất Linh ?
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
ngodong on 12/20/2020(UTC)
Phượng Các
#842 Posted : Monday, November 30, 2020 4:29:40 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Never On Sunday (1960)

Melina Mercouri
Jules Dassin

Một du khách trí thức người Mỹ sang Hy Lạp thăm viếng và có ý nhiệt thành muốn cải hoá một cô gái điếm bản địa thành người lương thiện. Lý do là ông quá yêu nền văn minh cổ điển xứ này, không muốn thấy một đất nước từng là cái nôi của nền văn minh tư tưởng Tây phương nay trở nên điêu tàn và một người con dân phải làm nghề buôn hương bán phấn . Nhưng cô gái điếm này lại thấy hạnh phúc với công việc của mình, trở nên buồn nản khi phải nghe lời ông thử trở thành người tử tế .

Khi Homer (tên của ông du khách Mỹ) diễn tả cảm xúc của ông đối với xứ sở Hy Lạp, tôi lặng người khi thấy mình cũng từng có cảm xúc y hệt như vậy . Hơn mười năm trước, khi đi đi thăm Athens, được nhìn thấy dấu tích kỷ niệm Socrates, tôi bàng hoàng xúc động ..."Làm nguời ai cũng phải chết . Socrates là người . Socrates cũng phải chết". Tam đoạn luận nổi tiếng trong môn Luận Lý Học Tây phương mà chúng ta được nghe được học ... Vậy thì cảm xúc ấy không phải chỉ có tôi mới có . Ai cùng một kiểu người thì đều cùng có cái cảm xúc như thế . Mình cũng không có gì đặc biệt hơn ai . Người mẹ nào cũng thương con; người tình nào cũng tha thiết gắn bó với người mình yêu; người vượt biển nào cũng "teo" khi phải ngồi lên một con tàu nào sau đó, dù cho là đi cruise; người tị nạn nào xa xứ định cư tại xứ người, mải mấy năm sau mới nằm chiêm bao thấy cảnh của đời sống hiện tại, còn thì cứ thấy mình cứ ở Việt Nam, ...Vậy thì sao ? Vậy nghĩa là chúng ta không có gì là đặc biệt cả. Một "giuộc" với nhau hết á. Những thành tố đó ai cũng có . Kết tụ chỉ là do duyên mà ra, hết duyên thì tan rã, là chết, là dòng nghiệp lực lại tung tăng đi ta bà, để có duyên thì lại hợp thành chúng sinh khác . KHông có gì đáng hãnh diện, không có gì đáng phải buồn khổ ..Vô Ngã mà!

Cái ý tưởng trên chỉ là phần nhỏ trong truyện phim do tôi chủ quan moi móc ra, phần lớn là ý định muốn "phục hồi nhân phẩm" cô gái điếm của ông du khách ...Rốt lại, ông chỉ quậy phá cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của cô gái với các người đàn ông trong vùng bờ biển gần thành Nhã Điển . Chúng ta nhiều khi nghĩ là mình có sứ mạng này nọ với thế giới, phải tranh đấu đổi thay vận mạng khốn cùng của nhân loại chẳng hạn ..... Kết thúc của truyện này tuy vậy không có cay đắng như trong truyện cùng chủ đề là Mưa của Somerset Maugham . Cô gái điếm ở đây trở lại với cảnh sống vui tươi của nàng, trong bối cảnh âm điệu của bài hát Never On Sunday nổi danh, bài hát đoạt giải Oscar năm 1960 . Mercouri vai cô gái điếm đoạt giải Tài Tử Xuất Sắc của Cannes 1960.

Bài hát Never On Sunday do Petula Clark ca:
https://www.youtube.com/watch?v=I1HLhfB8znA
Phượng Các
#843 Posted : Friday, December 11, 2020 3:15:11 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,812
Points: 20,368
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


The Squid and the Whale (2005)

Jeff Daniels
Laura Linney
Jesse Eisenberg
Owen Kline

Hai anh em trai một ngày nọ được cha mẹ báo tin là họ sẽ ly thân . Đứa nhỏ khóc, đứa lớn hơn tỏ vẻ mạnh mẽ can đảm đối mặt với tình huống. Đứa bé nhất định theo mẹ, đứa lớn thì nghiêng về cha, vì mẹ nó dan díu với ông thầy thể dục của nó . Chuyện phim nặng về phân tâm học: con người có nhiều hành vi khác thường mà người ta phải thấu hoàn cảnh của người đó thì mới hiểu được, mới thông cảm được . Như đứa nhỏ bỗng nhiên đâm ra thích chuyện thủ dâm, lại tri trét tinh dịch của nó lên sách vở trong thư viện trường; đứa lớn thì ăn cắp bản nhạc của ai đó để trình diễn và nhận là của mình ...v..v..Đứa lớn được đưa đi gặp nhà phân tâm học, bị ông ta nhận xét là khi kể chuyện hồi nhỏ đi với mẹ xem con mực và cá voi (tựa đề cuả phim) nó không hề nhắc đến cha nó trong câu chuyện . Và ta biết ngay là nó quyến luyến mẹ nó lắm mà cứ làm ra bộ như không cần ...Còn người chồng thì bắt đầu dính líu chuyện tình dục với người bạn gái mới quen của con trai mình ...Thật là một gia đình suy sụp, một dysfunctional family.

Đây là phim dựa vào bản tự thuật, là truyện có thật . Dù không có thật thì cũng không làm ai ngạc nhiên vì nó "thật" quá, nếu chúng ta là người thích thú với việc chiêm nghiệm cái TÂM của mình (và của người khác, nhưng chỉ lo nhìn cái tâm của mình thôi cũng không đủ thời giờ với cuộc sống ngắn ngủi này, hơi đâu mà quan tâm cái tâm của người khác ...). Hai đứa bé này là con trai, nên nó thấy gần gũi với mẹ nó hơn ...Có cần phải nhắc lại rằng con trai thì hay bám mẹ, mà con gái thì hướng về cha ...Và coi phim thì ta thấy người mẹ chịu trách nhiệm chánh trong vụ này, vì người chồng tỏ ra không muốn ly dị, nhưng ở Mỹ này đâu có chuyện van xin cầu khẩn một tình yêu . Thà là im lặng chịu đựng thì may ra người ta còn nghĩ lại, chớ van lơn đeo bám thì có khi bị nhận án toà phải cách ly một cây số nữa đó chứ ...Tình huống nào đưa đến hoàn cảnh đáng buồn trên . Lý do là người vợ thành công trong xã hội hơn người chồng, bà viết văn nổi tiếng hơn! Ông thì không ai biết đến tên . Vậy sao bà chịu làm vợ ông ? Tại vì ông thay đổi, không phải như hồi đó mới biết nhau ...Nói đến sự thay đổi, nghĩa sự vô thường, thì người ta chỉ biết ngậm miệng lại . Ai có quyền phê phán người đàn bà này vì không chung thuỷ với chồng, không biết lo giữ gìn hạnh phúc gia đình, không chịu hy sinh vì hai đứa con chung ? Muốn nó hư hỏng hả ? Muốn nó trở thành những người đàn ông bệ rạc xấu xa vì các hành vi sau này bắt nguồn từ sự đau đớn thù hằn người mẹ đã gây đổ nát hình ảnh mẫu mực lý tưởng về người đàn bà trong cuộc sống mai hậu của nó ? [Trong phim Never On Sunday tôi quên trích ra một câu nói của Homer khi giải thích lý do thích đi chơi điếm của một ông đàn ông là vì "bạn thù ghét mẹ của bạn". Nếu bạn thực sự yêu mẹ bạn, hạnh phúc với tình yêu của mẹ ban cho, thì bạn không bao giờ nỡ nào mà dày vò bất kỳ một phụ nữ nào khác. Đó là một quan điểm của phân tâm học!]

Phim không có kết thúc rõ ràng, hay là tại tôi "chậm tiêu" không hiểu được hết ?
Users browsing this topic
Guest
44 Pages«<4041424344>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.