quote:
Gởi bởi PC
Thật ra thì ai muốn dùng từ nào thì cứ dùng. Tại mình không chịu dùng cho nên chúng từ từ chết đi đó chớ.
PC thân mến,
Con người có tự do và quyền chọn lựa. Sống dưới bầu trời tự do, PC, và tôi, và tất cả mọi người, đều ý thức như thế.
1
Giả sử PC đứng trước mặt hai người sanh ra mình, và nói, "Thưa
cha mẹ, hay thưa
ba má (như dân gian Miền Nam), hay thưa
bố mẹ/ thầy mẹ (như dân gian Miền Bắc)," PC có cảm thấy xấu hổ, hoặc cảm thấy quê mùa, vì đã dùng tiếng mẹ đẻ? Hay là PC cảm thấy là mình cần thiết phải dùng Tiếng Hán Việt, để nói, "Thưa
thân phụ và
thân mẫu"?
Giả sử, một hôm, PC nói với người mẹ:
-
Thưa mẹ, tháng sau con sẽ làm lễ mừng tám mươi tuổi của mẹ, tại nhà của mình.Rồi PC lại nghe một tay anh chị trong xã hội đen, nói:
-
Thưa thân mẫu, tháng sau con sẽ cử hành lễ thượng thọ bát tuần cho thân mẫu tại tư thất.PC có cảm thấy là, vì dùng tiếng mẹ đẻ, phẩm giá của mình liền bị giảm; mình không có vẻ "bác học," không có vẻ "trí thức," và mình
liền trở thành kẻ "hạ lưu" trong xã hội?
Và, nghe tay anh chị dùng Tiếng Hán Việt, PC có cảm thấy là, phẩm giá của người nầy liền tăng lên; anh ta có vẻ "bác học," "trí thức," và anh ta
liền trở thành người "thượng lưu" trong xã hội?
2
Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng có một số rất ít chữ bị chết đi, và được thay bằng chữ mới, vì xã hội thay đổi, và thời đại thay đổi, nên ngôn ngữ phải tiến hóa. Con số những chữ bị chết trong trường hợp nầy là rất ít, rất ít, và coi như không đáng kể.
Trường hợp Tiếng Việt, thì khác. Một số đáng kể Tiếng Việt của cha ông để lại, đã, đang, và sẽ chết, vì bị chính lớp Người Việt có quyền và có học - kể cả những người cộng sản, và những người không cộng sản - đã và đang làm cho nó chết. Lớp người có quyền và có học nắm giữ các phương tiện truyền thông (báo chí, sách vở, truyền thanh, truyền hình . . .) Muốn cho một chữ chết đi, thật dễ: chỉ cần không cho nó có mặt trên các phương tiện truyền thông. Chữ ấy chỉ còn sống lây lất trong dân gian, rồi lặng lẽ lìa đời. Đó là cách mà lớp người có quyền và có học, làm cho Tiếng Việt thuần đang âm thầm ngừng thở.
Một vài ví dụ về Tiếng Việt của cha ông để lại, chết tại MỹHiện nay tại Mỹ, chữ
đồng bào, một chữ độc đáo, và có ý nghĩa thần thọai trong lịch sử của dân tộc Việt Nam, đang thoi thóp, vì bị thay bằng chữ
đồng hương. Đồng bào có nghĩa là
cùng nòi giống, cùng dân tộc; đồng hương chỉ có nghĩa là
cùng làng (
đồng = cùng;
hương = làng).
Chữ
người già cũng đang thoi thóp, vì bị Người Việt thay thế bằng chữ
cao niên. Cho rằng chữ nầy sang hơn chữ kia, đó chỉ là ảo tưởng. Ngôn ngữ chỉ là những quy ước dùng làm phương tiện thông tin giữa con người với nhau. Không có chữ nào sang; không có chữ nào hèn; không có chữ nào bác học; không có chữ nào quê mùa. Chỉ là tự mình tạo ra ảo tưởng mà thôi.
Ngày xưa, Nguyễn Khuyến, một nhà nho tinh thông Hán học, được người cùng thời gọi là Tam Nguyên Yên Đổ, chỉ dùng Tiếng Việt thuần để làm thơ. Ông viết,
Tuổi già hạt lệ như sương.Ông đã không viết,
Cao niên hạt lệ như sương.Trước đây nhiều năm, báo Tiếng Việt tại Mỹ gọi
Father's Day là
Ngày Của Cha, và
Mother's Day,
Ngày Của Mẹ. Rồi sau đó, họ thay bằng
Ngày Từ Phụ và
Ngày Hiền Mẫu. Ngòai việc thay Tiếng Việt thuần bằng Tiếng Hán Việt, những nhà báo nầy còn cho người ta hiểu sai tinh thần của hai ngày lễ nầy của Nước Mỹ.
Chữ
từ phụ có nghĩa là
cha hiền. Nếu gọi là cha hiền, có lẽ trên Nước Mỹ nầy chỉ có một tỷ lệ rất nhỏ những người cha được tưởng nhớ trong ngày lễ nầy. Nước Mỹ chỉ gọi là
người cha, và không có thêm tĩnh từ (adjective) nào khác, nghĩa là tất cả mọi người cha trên Nước Mỹ đều nên được tưởng nhớ trong ngày lễ nầy.
Có những người cha hiền, hiểu theo nghĩa biết lo cho con cái nên người. Có những người cha quanh năm vật lộn với cuộc sống, để chỉ đủ cơm áo cho con cái, ngòai ra không còn khả năng để giúp con cái việc gì khác. Có những người cha, như Lê Văn Đó trong
Ngọn cỏ gió đùa của Hồ Biểu Chánh, vào thời trẻ, đã phải đi ăn trộm một nồi cháo heo, để mong giúp được người thân vượt qua cơn đói. Có những người cha, thời chiến tranh, đã chết trận trước khi con ra đời. Có những người cha, đã ngồi trong nhà tù cộng sản trong nhiều năm, và không làm được gì cho con cái. Có những người cha, giờ nầy đang nằm trên giường bịnh. Có những người cha bị mất trí. Có những người cha . . .
Nói tóm lại, không phải người cha nào cũng có thể trở thành "cha hiền." Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, tất cả các người cha đều được Nước Mỹ tưởng nhớ trong ngày lễ. Mỗi người cha có một hoàn cảnh. Và, có lẽ ít có người cha nào tự nhận mình là "cha hiền." Người cha là người cha, thế thôi.
Hàng trăm ngàn đàn bà con gái Việt Nam đang đi làm công tại nhiều nước, hầu hết sống tận đáy xã hội ở những nước ấy, có khi phải bán cái mà họ có, để mong có tiền gởi về giúp gia đình hay con cái của họ. Nhìn chữ
Ngày Của Mẹ, có lẽ họ xúc động, và nhớ đến con cái của họ ở quê nhà. Nhìn chữ
Ngày Hiền Mẫu, có lẽ họ gục đầu xuống, và đau lòng.
Bỏ Tiếng Việt thuần để dùng Tiếng Hán Việt, các nhà báo Người Việt tại Mỹ lại thêm mắm dậm muối, làm sai lệch tinh thần các ngày lễ của Nước Mỹ.
Lớp Người Việt có quyền và có học vẫn đang tiếp tục ruồng bỏ Tiếng Việt thuần, để thay bằng Hán Việt. Rồi sẽ tới một ngày kia, hiện tượng sau đây sẽ xảy ra:
-
Người Việt viết Tiếng Tàu bằng chữ quốc ngữ;- Người Việt nói Tiếng Tàu theo cách phát âm của mình.Về Tiếng Việt, tôi chỉ viết những gì tôi nghĩ. Và dĩ nhiên, tôi tôn trọng tự do và quyền chọn lựa của PC, cũng như của tất cả mọi người.
SKlang