chiều nay mình giở hình bạn ra xem, khi bạn đi vắng thì bạn bỗng trở nên một hình ảnh xa vời như không thực, mình cứ phân vân không rõ bạn quả có thực trên đời này hay không, hay chỉ là một bóng hình hư ảo nào, bạn có nhớ những chiều, những buổi sáng chúng ta trò chuyện với nhau hàng ba bốn tiếng đồng hồ, mình không còn nhớ những chuyện ta trao đổi là chuyện gì, nhưng mình nghe với rất nhiều ấm áp thân tình, bạn có biết, bạn đem lại một an tâm trong lòng ta, lạ thật, lạ thật. Có những hạnh phúc đến bất ngờ đến mình không tin là có thật. Chiều nay nhìn hình bạn mà nhớ bạn ghê lắm.
071017
Người vặn cải lương nghe, vặn volume quá cao, mình khó chịu kinh khủng. Lâu rồi mình thích sự im lặng, nhưng ở đây mình thường xuyên bị nghe tivi, cd, radio được mở quá lớn. Mình không biết phải làm sao, đành cố gắng chịu đựng, nhưng thấy sự chịu đựng này thật là khó chịu. Đau khổ không phải vì không tìm ra được giải pháp, nhưng giải pháp lại đem lại nỗi bứt rứt không yên.