... rõ..KHÙNG!
Ngày hôm qua có người bạn khá thân. Gọi hàn huyên đôi chuyện vãn xa gần. Mới nhập đề, anh ân cần vô thẳng. Thế dạo này, lương bổng khấm khá chưa? Chồng đằng ấy có còn tòng teng nơi job cũ . Mãi thế này hai bạn khó dài dài. Cái nhà thường thường đổi quách, ly khai. Mua miếng đất, xây căn khác, bây giờ đang ít lãi. Để tới già, dưỡng lão có hơn không. Sao như thế, cứ hoài lông bông mãi!
Tôi vui lắm! Bạn bè luôn qua lại. Chút ân tình mấy thuở chưa phai. Nghĩa kim bằng sưởi ấm trái tim ai. Khi ngoài trời nắng mà mùa xuân chưa tới kịp. Đầu óc lâng lâng bay bổng xa vời ... về câu này, trích nọ quanh chuyện đời của các danh nhân ... 'người bạn tốt họ luôn ân cần truyền cho mình bước tiến' ... dầu biết ta xiểng liểng - vỏ sắp nứt tung, mà vẫn công nhận như trứng còn dùng - tốt đấy' ... nhiều bạn bè và bà con, tình keo sơn sâu đậm, (nói xin lỗi) 'như sợi thun luồn chiếc quần thể dục, đeo đẳng hoài chẳng dễ buông nhau ....
Dòng suy tưởng thoáng chốc dường ngưng đọng. Văng vẳng đâu đây anh bạn dốc toàn lực thuyết minh. Chợt hỏi tôi đang bận ấy à. Tôi giật nẩy "uhm, bận", "gì thế?" "năm phút nữa gọi lại liền cho anh nhé!"
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...cần gác chuông rung lên nhẹ, vừa lúc tôi cười mĩm, gật gù ... Anh bạn hỏi dồn, mới có gì vui. Thoáng nữa giờ, giải quyết đã êm xuôi. Bận như thế chắc là nay mai giàu đấy. Tôi liến thoắng, lòng đầy tin cậy. Nghe bạn gọi thăm, lòng cởi mở bồi hồi. Đâu đó trong đầu con chữ nổi trôi. Mây đằng gió, oh, vần thơ lả lướt. Xin phép anh đặng ghi vội ý dật dờ. Để lâu tất bật ngàn mơ đà quên phéng. Trong im lặng, một giây, hình như anh vừa giận rung bắn. "Đằng ấy như xưa ... vẫn đúng ... rõ ... KHÙNG!"
Chậc! Khùng hồi nào! Anh khùng thì có đấy!
- Nguyễn Hồng Hải -