Van Anh Hãy Cứ Vờ Như Chẳng BiếtNếu có lần anh lật lại trang thơ
Rất tình tứ, vì anh gieo thưở ấy
Anh có thương hồn thơ buồn run rẩy
Giấu chút tình, vụng, dại, rất nguyên sơ
Nếu có lần anh cầm bút viết thơ,
Không cho em,
... mà một người dưng khác
Hãy coi ta, như hai vì sao lạc
Dẫu giữa dòng sông bạc,
... rất nhớ nhau
Nếu có lần tim anh nghe nhói đau
Hồn quay quắt giữa cung sầu cao ngất
Hãy nhắm mắt, nghe lời tình chân thật
Tiếng gió thầm thì, nhịp đập trái tim em
Nếu có lần, anh chợt muốn tìm quên
Hãy khe khẽ hát lời tình thơ cũ
Anh sẽ thấy em về trong giấc ngủ
Mộng mị bên trời,
... nhớ mãi anh thôi
Nếu mai này, tình anh có phai phôi,
Và sánh bước bên một người dưng khác
(Van anh đấy, đừng vô tình đi lạc
Phố thị ta từng sánh bước, chung đôi)
Nếu mai này, trời bỗng đổ mưa rơi
Giọt thấm ướt trang thơ tình em viết
(Van anh hãy cứ vờ như chẳng biết,
Vần thơ nào,
... bất diệt, bởi vì anh)!
Như Hoa