Mười năm về trước, khi tôi chỉ là 1 cô nhóc, còn anh là 1 thanh niên vừa mới lớn, chúng tôi biết sơ nhau vì anh là anh trai của bạn tôi. Tôi không nhớ rõ về anh, vì hình ảnh anh không có gì đế tôi lưu nhớ . Ít gặp mặt, mặc dù gia đình anh ở trên lầu nơi tôi cư ngụ lúc bấy giờ ...Sau một thời gian gia đình anh dọn sang tiểu bang khác sinh sống . 8 năm sau chúng tôi gặp lại, và cũng như thế, tôi thì không đế ý gì đến anh, còn anh, anh nói ghét tôi, đơn giản vì lúc bấy giờ tôi đế tóc ngắn, và hơi kiêu ngạo . Nghĩ cũng lạ, tóc ngắn thì có gì để cho nguòi ta ghét mình nhỉ ? ...Gặp như thế rồi thì cũng qua, không 1 chút gì vướng bận để tôi có thể nhớ về anh ... Thậm chí, tôi không hề nhớ gương mặt anh ta của 8 năm về trước, chỉ nhớ anh là vì bạn tôi nhắc lại ... Còn anh, trong lòng tỏ ý không thích tôi gì cho mấy ......
Thời gian lại trôi qua, 2 năm sau tôi gặp lại anh, anh thay đổi hẳn, vui tánh và hoà đồng, còn tôi thì tóc dài xoã vai, nữ tính hơn (do anh nói), có lẽ bây giờ nhìn khác đối với lúc trước, nên anh đã chủ động làm quen...
Tôi, sau 10 năm gặp lại anh, tôi đã có 2 mảnh bằng đại học, có công việc làm ổn định, và lúc nào chung quanh tôi cũng có nhiều nguòi chiều chuộng .. Tôi thích mơ mộng, lãng mạng . Anh, 10 năm về trước với 2 bàn tay trắng, và bây giờ anh vẫn trắng tay. Những khuyết điểm gì ở nguòi con trai tôi KHÔNG thích, anh điều có . Chỉ mỗi ưu điểm là tiếu lâm và hay làm tôi cười (chỉ lúc đầu khi mới quen), chỉ như vậy đã đánh gục hết tất cả khuyết điểm của anh .
Về trình độ học thức, cách suy nghĩ, lối sống của chúng tôi điều trái ngược . Tôi độc thân, còn anh đã từng lập gia đình và có con riêng . Tôi trầm tính, anh thích vui đùa bỡn cợt, tôi thích học, anh thì không, tôi thích phấn đấu, anh thích dậm chân tại chổ, vì cho là cuộc sống yên lành, tôi không thích những anh chàng hay ghen, còn anh, anh ghen khủng khiếp ... Anh khong thích chiều chuộng bạn gái như tôi mong đợi, không nói ngọt, anh hút thuốc trong khi tôi bị dị ứng với khói thuốc, anh uống rượu và nhậu mồi tuần sáng đêm với bạn bè ... Nói chung gặp anh tôi chỉ nghĩ đến bài hát "Anh thì Không"
Bao xa hoa đam mê vây lấy em
Anh ta mang đem dâng không tiếc chi. Anh thì không!
Cho em lên ngôi cao trong trái tim
Yêu như say như điên theo bước em. Anh thì không!
Anh luôn mang cho em giây phút vui
Mang cho em câu ca trong sáng tươi. Anh thì không
Bao say mê dâng lên trong mắt kia
Nhưng em không yêu, em không tiếc chi em không cần
Thế gian, nghìn đàn ông giống nhau
Trọn đời anh cũng như đàn ông khác
Vì đã yêu, thì dù anh thế nào
Vạn lần em vẫn thứ tha cho người ...
Sự thật có rất nhiều nguòi, địa vị, giàu sang, có thể đem dâng cho tôi tất cả những gì tôi muốn, thậm chí cả diamonds, house, cars, bất cứ những gì tôi nêu ra, còn anh thì không ... Anh là vậy đó, vậy mà tôi lại yêu anh ...Nhiều lúc tôi đùa "Em nghĩ hoài không ra tại sao mình khác biệt như vầy mà em lại quen ảnh nhỉ " Anh cũng đùa lại "Nếu em nghĩ ra thì em đau có quen anh" ... Càng quen anh, tôi càng phát giác ra anh có quá nhiều khuyết điểm, mặc dù từ ban đầu tôi đã biết, nhưng sao tôi lại yêu 1 cách mù quáng, chấp nhận hết khuyết điểm của anh ... Đã biết con đường phía trước sẽ nhiều trắc trở, nhưng sao vẫn cứ làm con thiêu thân lao vào lữa .. Những giây phút vui vẽ ban đầu, nay được anh ban cho tôi nhiều u sầu .. Tôi muốn dứt khóat, nhưng khi nghe anh thủ thỉ vài câu và hứa sữa đổi thì tôi lại xiu long... Chỉ có đôi khi chợt tỉnh, và thấy những gì anh hứa với tôi sao như gió thoảng bên tai, vì những chuyện anh hứa hình như đa số là không thực hiện ...
Anh rất đào hoa, cũng có rất nhiều người thích anh, thích anh vì anh đi xe đẹp, và có thể cũng vì anh có dáng cao và đẹp ... Nhưng những mối tình đó thì sẽ không bao giờ lâu bền, cho nên kết cuộc anh vẫn độc thân . Những người anh quen toàn là những cô bé nhỏ hơn tôi đến 6 hay 7 tuổi, tức là nhỏ hơn anh đến chục tuổi, và có dáng rất cao . Tôi là nguòi đầu tiên anh quen mà chỉ nhỏ hơn anh có 3 tuổi thôi. Và lại không cao bằng những cô đó ... Có lần anh say rượu và nói với tôi rằng "Chỉ vì yêu tôi, nếu không anh đã chia tay từ lâu vì không chịu được tánh tôi, vì tôi thích bạn trai chiều chuồng theo ý mình . Anh còn nói tôi chịu quen anh là vì tôi thấy sắp già rùi, gái 30 tuổi đã toan về già, nên mới chịu quen anh, tại sao rất nhiều nguòi hơn anh mà tôi lại không quen, đi quen anh" ... Tôi rất buồn vì những lời nói đó, vì anh vẫn không hiểu tôi ... tôi không hề nghĩ rằng mình lớn tuổi để vội vã quen ai đó mà mình không yêu ...
Không nói chuyện với anh, tôi buồn day dứt, nhưng khi anh gọi, thì tôi càng buồn đau . Những gì anh mang đến cho tôi toàn là cả 1 khối sầu, vậy mà đã bao lần muốn chia tay, lại không được ... Nổi ám ảnh trong tôi của mối tình thất bại lần trước đã dần dần hiện đến . Tôi sợ yêu và cũng sợ đau, tôi đã từng khóc nhiều, rất nhiều, nhưng khi quen anh, tôi không còn giọt nuóc mắt, nhiều khi muốn khóc một trận cho đã đời, cho vơi đi nổi sầu, nhưng không hiểu sao cặp mắt lại ráo hoảnh . Càng như thế càng làm tôi đau đớn ...
Tôi nhớ hoài câu anh nói "Mình đến với nhau lúc đầu như thế nào thì sau này vẫn như vậy em nhé!" Lời yêu thương còn văng vẳng bên tai thế mà bây giờ anh đà thay đổi ... Tôi đau đớn vật vã như người mất hồn ... Tôi yêu anh, nắn nót từng lời thơ lãng mạng viết cho anh, tôi sưu tầm những bài thơ hay nhất tặng anh, thế đấy, vậy mà anh đọc lướt 1 lần, chép miệng "Cũng hay, đúng tâm trạng hai đứa" ...
Vì ở nhau quá xa, chúng tôi chỉ gặp nhau 2 tháng 1 lần, nhưng từ lúc quen tôi đến giờ, anh chỉ qua thăm tôi được 1 lần, lần duy nhất đó chính là lúc ban đầu khi tình yêu vừa chớm nở và nóng bỏng ... Còn những lần sau này do tôi bay sang anh ... Anh viện lý do là không đủ chi phí, anh đang kẹt ... Tôi thông cảm và không phiền hà ... Nhưng khi chờ đợi thời gian lâu quá vẫn không nghe anh nghĩ đến chuyện sang gặp tôi, mỗi lần nhắc anh, anh ơ hờ trả lời vu vơ cho qua chuyện ... Rồi hèn lần hẹn lược .
Mặc dù không đủ chi phí, nhưng cuối tuần anh có thể đi ăn uống và nhậu với bạn bè ... Mặc dù vé máy bay sang thăm tôi chỉ bằng cái quần Jean anh đang bận ... Thế đấy, sự thật rất ư rõ ràng, tình cảm anh dành cho tôi bao nhiêu tôi đã biết, thế mà tôi vẫn ngây ngô cố tình coi như không gì ... Mỗi đêm lòng nghẹn ngào, tắt nghẽn, những mạch tim tưởng chừng ngừng đập mỗi khi nghĩ về anh ... Vậy mà sao tôi vẫn không quên được anh ...
Bao nhiêu lần anh hứa sẽ qua thăm tôi, nhưng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy anh xuất hiện, mỗi lần như thế anh chập chờn với bao nhiêu lý do ... ... Cuối cùng thì tôi cũng đã bảo anh đừng sang, thôi anh nhé, nếu như anh không đủ khả năng thì đừng miễn cưỡng ... Anh nói "anh nhớ và thuong tôi nhiều lắm, và ước gì đuọc gặp tôi ngay bay giờ, nhưng buồn quá khi không làm đuọc" Tôi không còn tin những lời anh nói nữa, và cũng không muốn nghe tiếng anh.... Buồn quá nên tôi đã nói: "Sẽ có 1 ngày nào đó, anh rất rất là mong qua thăm em, nhưng em lại sợ lúc đó em không còn muốn gặp mặt anh nữa" Lúc đó anh im lặng...
Mỗi lần giận nhau là anh tắt điện thoại, không liên lạc được, hay tôi gọi anh không bắt phone và sau đó nói là điện thoại hết bin, hay bận việc, với bao nhiêu lý do, và có khi giận cả tuần anh không gọi cho tôi . Chuyện học hành đối với tôi thật quan trọng, vậy mà vì anh tôi đã không thể nào làm bài được, đầu óc thật trống rỗng ... Bịnh tim của tôi đã tái phát, nhưng anh không hề biết, bác sĩ nói có cơ nguy nếu như tôi còn tiếp tục như vầy ... Tim tôi thật sự đau quá, nó nhói lên từng hồi từng hồi một, không thể nào xoa dịu được ... Nếu tiếp tục tôi sợ sẽ không thể nào sống nổi . Hãy cho tôi một lời khuyên, làm sao để chia tay, làm sao để tôi có thể tiếp tục sống mà quên đi anh, xin hãy giúp tôi ... Anh thật sự thay đổi hoàn toàn với những gì tôi thấy lúc ban đầu ...tôi thật thất vọng và đau khổ lắm!!!
Viết những dòng tâm sự trong tâm trạng hỗn loạn ... nước mắt chực bỗng trào ra lúc nào không hay... Tôi phải làm sao đây ???? Xin lỗi tôi viết hơi dài dòng, hy vọng các bạn hãy hiểu cho tâm trạng cúa tôi hiện nay ...
một nguòi đang đau khổ