Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

6 Pages123>»
Tôi phải làm sao đây? Xin hãy giúp tôi :(
giotdang
#1 Posted : Wednesday, December 7, 2005 4:00:00 PM(UTC)
giotdang

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 47
Points: 0

Mười năm về trước, khi tôi chỉ là 1 cô nhóc, còn anh là 1 thanh niên vừa mới lớn, chúng tôi biết sơ nhau vì anh là anh trai của bạn tôi. Tôi không nhớ rõ về anh, vì hình ảnh anh không có gì đế tôi lưu nhớ . Ít gặp mặt, mặc dù gia đình anh ở trên lầu nơi tôi cư ngụ lúc bấy giờ ...Sau một thời gian gia đình anh dọn sang tiểu bang khác sinh sống . 8 năm sau chúng tôi gặp lại, và cũng như thế, tôi thì không đế ý gì đến anh, còn anh, anh nói ghét tôi, đơn giản vì lúc bấy giờ tôi đế tóc ngắn, và hơi kiêu ngạo . Nghĩ cũng lạ, tóc ngắn thì có gì để cho nguòi ta ghét mình nhỉ ? ...Gặp như thế rồi thì cũng qua, không 1 chút gì vướng bận để tôi có thể nhớ về anh ... Thậm chí, tôi không hề nhớ gương mặt anh ta của 8 năm về trước, chỉ nhớ anh là vì bạn tôi nhắc lại ... Còn anh, trong lòng tỏ ý không thích tôi gì cho mấy ......

Thời gian lại trôi qua, 2 năm sau tôi gặp lại anh, anh thay đổi hẳn, vui tánh và hoà đồng, còn tôi thì tóc dài xoã vai, nữ tính hơn (do anh nói), có lẽ bây giờ nhìn khác đối với lúc trước, nên anh đã chủ động làm quen...

Tôi, sau 10 năm gặp lại anh, tôi đã có 2 mảnh bằng đại học, có công việc làm ổn định, và lúc nào chung quanh tôi cũng có nhiều nguòi chiều chuộng .. Tôi thích mơ mộng, lãng mạng . Anh, 10 năm về trước với 2 bàn tay trắng, và bây giờ anh vẫn trắng tay. Những khuyết điểm gì ở nguòi con trai tôi KHÔNG thích, anh điều có . Chỉ mỗi ưu điểm là tiếu lâm và hay làm tôi cười (chỉ lúc đầu khi mới quen), chỉ như vậy đã đánh gục hết tất cả khuyết điểm của anh .

Về trình độ học thức, cách suy nghĩ, lối sống của chúng tôi điều trái ngược . Tôi độc thân, còn anh đã từng lập gia đình và có con riêng . Tôi trầm tính, anh thích vui đùa bỡn cợt, tôi thích học, anh thì không, tôi thích phấn đấu, anh thích dậm chân tại chổ, vì cho là cuộc sống yên lành, tôi không thích những anh chàng hay ghen, còn anh, anh ghen khủng khiếp ... Anh khong thích chiều chuộng bạn gái như tôi mong đợi, không nói ngọt, anh hút thuốc trong khi tôi bị dị ứng với khói thuốc, anh uống rượu và nhậu mồi tuần sáng đêm với bạn bè ... Nói chung gặp anh tôi chỉ nghĩ đến bài hát "Anh thì Không"

Bao xa hoa đam mê vây lấy em
Anh ta mang đem dâng không tiếc chi. Anh thì không!
Cho em lên ngôi cao trong trái tim
Yêu như say như điên theo bước em. Anh thì không!
Anh luôn mang cho em giây phút vui
Mang cho em câu ca trong sáng tươi. Anh thì không
Bao say mê dâng lên trong mắt kia
Nhưng em không yêu, em không tiếc chi em không cần

Thế gian, nghìn đàn ông giống nhau
Trọn đời anh cũng như đàn ông khác
Vì đã yêu, thì dù anh thế nào
Vạn lần em vẫn thứ tha cho người ...

Sự thật có rất nhiều nguòi, địa vị, giàu sang, có thể đem dâng cho tôi tất cả những gì tôi muốn, thậm chí cả diamonds, house, cars, bất cứ những gì tôi nêu ra, còn anh thì không ... Anh là vậy đó, vậy mà tôi lại yêu anh ...Nhiều lúc tôi đùa "Em nghĩ hoài không ra tại sao mình khác biệt như vầy mà em lại quen ảnh nhỉ " Anh cũng đùa lại "Nếu em nghĩ ra thì em đau có quen anh" ... Càng quen anh, tôi càng phát giác ra anh có quá nhiều khuyết điểm, mặc dù từ ban đầu tôi đã biết, nhưng sao tôi lại yêu 1 cách mù quáng, chấp nhận hết khuyết điểm của anh ... Đã biết con đường phía trước sẽ nhiều trắc trở, nhưng sao vẫn cứ làm con thiêu thân lao vào lữa .. Những giây phút vui vẽ ban đầu, nay được anh ban cho tôi nhiều u sầu .. Tôi muốn dứt khóat, nhưng khi nghe anh thủ thỉ vài câu và hứa sữa đổi thì tôi lại xiu long... Chỉ có đôi khi chợt tỉnh, và thấy những gì anh hứa với tôi sao như gió thoảng bên tai, vì những chuyện anh hứa hình như đa số là không thực hiện ...

Anh rất đào hoa, cũng có rất nhiều người thích anh, thích anh vì anh đi xe đẹp, và có thể cũng vì anh có dáng cao và đẹp ... Nhưng những mối tình đó thì sẽ không bao giờ lâu bền, cho nên kết cuộc anh vẫn độc thân . Những người anh quen toàn là những cô bé nhỏ hơn tôi đến 6 hay 7 tuổi, tức là nhỏ hơn anh đến chục tuổi, và có dáng rất cao . Tôi là nguòi đầu tiên anh quen mà chỉ nhỏ hơn anh có 3 tuổi thôi. Và lại không cao bằng những cô đó ... Có lần anh say rượu và nói với tôi rằng "Chỉ vì yêu tôi, nếu không anh đã chia tay từ lâu vì không chịu được tánh tôi, vì tôi thích bạn trai chiều chuồng theo ý mình . Anh còn nói tôi chịu quen anh là vì tôi thấy sắp già rùi, gái 30 tuổi đã toan về già, nên mới chịu quen anh, tại sao rất nhiều nguòi hơn anh mà tôi lại không quen, đi quen anh" ... Tôi rất buồn vì những lời nói đó, vì anh vẫn không hiểu tôi ... tôi không hề nghĩ rằng mình lớn tuổi để vội vã quen ai đó mà mình không yêu ...

Không nói chuyện với anh, tôi buồn day dứt, nhưng khi anh gọi, thì tôi càng buồn đau . Những gì anh mang đến cho tôi toàn là cả 1 khối sầu, vậy mà đã bao lần muốn chia tay, lại không được ... Nổi ám ảnh trong tôi của mối tình thất bại lần trước đã dần dần hiện đến . Tôi sợ yêu và cũng sợ đau, tôi đã từng khóc nhiều, rất nhiều, nhưng khi quen anh, tôi không còn giọt nuóc mắt, nhiều khi muốn khóc một trận cho đã đời, cho vơi đi nổi sầu, nhưng không hiểu sao cặp mắt lại ráo hoảnh . Càng như thế càng làm tôi đau đớn ...

Tôi nhớ hoài câu anh nói "Mình đến với nhau lúc đầu như thế nào thì sau này vẫn như vậy em nhé!" Lời yêu thương còn văng vẳng bên tai thế mà bây giờ anh đà thay đổi ... Tôi đau đớn vật vã như người mất hồn ... Tôi yêu anh, nắn nót từng lời thơ lãng mạng viết cho anh, tôi sưu tầm những bài thơ hay nhất tặng anh, thế đấy, vậy mà anh đọc lướt 1 lần, chép miệng "Cũng hay, đúng tâm trạng hai đứa" ...

Vì ở nhau quá xa, chúng tôi chỉ gặp nhau 2 tháng 1 lần, nhưng từ lúc quen tôi đến giờ, anh chỉ qua thăm tôi được 1 lần, lần duy nhất đó chính là lúc ban đầu khi tình yêu vừa chớm nở và nóng bỏng ... Còn những lần sau này do tôi bay sang anh ... Anh viện lý do là không đủ chi phí, anh đang kẹt ... Tôi thông cảm và không phiền hà ... Nhưng khi chờ đợi thời gian lâu quá vẫn không nghe anh nghĩ đến chuyện sang gặp tôi, mỗi lần nhắc anh, anh ơ hờ trả lời vu vơ cho qua chuyện ... Rồi hèn lần hẹn lược .

Mặc dù không đủ chi phí, nhưng cuối tuần anh có thể đi ăn uống và nhậu với bạn bè ... Mặc dù vé máy bay sang thăm tôi chỉ bằng cái quần Jean anh đang bận ... Thế đấy, sự thật rất ư rõ ràng, tình cảm anh dành cho tôi bao nhiêu tôi đã biết, thế mà tôi vẫn ngây ngô cố tình coi như không gì ... Mỗi đêm lòng nghẹn ngào, tắt nghẽn, những mạch tim tưởng chừng ngừng đập mỗi khi nghĩ về anh ... Vậy mà sao tôi vẫn không quên được anh ...

Bao nhiêu lần anh hứa sẽ qua thăm tôi, nhưng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy anh xuất hiện, mỗi lần như thế anh chập chờn với bao nhiêu lý do ... ... Cuối cùng thì tôi cũng đã bảo anh đừng sang, thôi anh nhé, nếu như anh không đủ khả năng thì đừng miễn cưỡng ... Anh nói "anh nhớ và thuong tôi nhiều lắm, và ước gì đuọc gặp tôi ngay bay giờ, nhưng buồn quá khi không làm đuọc" Tôi không còn tin những lời anh nói nữa, và cũng không muốn nghe tiếng anh.... Buồn quá nên tôi đã nói: "Sẽ có 1 ngày nào đó, anh rất rất là mong qua thăm em, nhưng em lại sợ lúc đó em không còn muốn gặp mặt anh nữa" Lúc đó anh im lặng...

Mỗi lần giận nhau là anh tắt điện thoại, không liên lạc được, hay tôi gọi anh không bắt phone và sau đó nói là điện thoại hết bin, hay bận việc, với bao nhiêu lý do, và có khi giận cả tuần anh không gọi cho tôi . Chuyện học hành đối với tôi thật quan trọng, vậy mà vì anh tôi đã không thể nào làm bài được, đầu óc thật trống rỗng ... Bịnh tim của tôi đã tái phát, nhưng anh không hề biết, bác sĩ nói có cơ nguy nếu như tôi còn tiếp tục như vầy ... Tim tôi thật sự đau quá, nó nhói lên từng hồi từng hồi một, không thể nào xoa dịu được ... Nếu tiếp tục tôi sợ sẽ không thể nào sống nổi . Hãy cho tôi một lời khuyên, làm sao để chia tay, làm sao để tôi có thể tiếp tục sống mà quên đi anh, xin hãy giúp tôi ... Anh thật sự thay đổi hoàn toàn với những gì tôi thấy lúc ban đầu ...tôi thật thất vọng và đau khổ lắm!!!

Viết những dòng tâm sự trong tâm trạng hỗn loạn ... nước mắt chực bỗng trào ra lúc nào không hay... Tôi phải làm sao đây ???? Xin lỗi tôi viết hơi dài dòng, hy vọng các bạn hãy hiểu cho tâm trạng cúa tôi hiện nay ...


một nguòi đang đau khổ
Tonka
#2 Posted : Thursday, December 8, 2005 1:19:06 AM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,643
Points: 1,524

Thanks: 95 times
Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
Cho Giotdang mượn bờ vai, hãy khóc đi em, không chừng những giọt nước mắt rơi rơi xuống đó sẽ làm em nguôi ngoai phần nào nỗi buồn. Ngày xưa, Tonka cũng đã từng khóc rất nhiều như vậy Black Eye
VanhKhuyen
#3 Posted : Thursday, December 8, 2005 1:30:09 AM(UTC)
VanhKhuyen

Rank: Newbie

Groups:
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 465
Points: 0

vk nói cái này hơi kỳ nhưng phải nói , mấy cha nội như vậy mình quên đi em à , dù mình có lòng từ bi đại bác đến bao nhiêu cũng không thể nào có gì hơn..
mình nên tự bảo vệ mình.
Chị sẽ cầu tâm em bình an lại...
Vk thì chưa khổ đến như vậy và nói thật không là người trong cuộc như em thì sẽ không biết khổ tới đâu nhưng em mạnh lên rồi tự nói với mình rằng, cuộc đời mình từ lúc cha mẹ sinh ra tới lúc tạo dựng được những gì em đã có , tại sao mình lại không vượt qua được cái cục đá nhỏ nhoi đang cản bước mình vậy , tình yêu là cái áo mặc vào cho đẹp , nếu nó không che được cho mình qua những mưa nắng, mình bỏ nó đi em à...
Rất thương em.
giotdang
#4 Posted : Thursday, December 8, 2005 6:03:00 AM(UTC)
giotdang

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 47
Points: 0

cám ơn Tonka và chị VK, hiện giờ em thật sự đau khổ lắm, em vừa typing mà vừa xoa tim em, vì nó đang nhức nhói, em đau quá khong làm sao ngăn được... em thật sự không biét làm sao, em đã cố gắng nhìu lần chia tay nhưng sao không làm được... sigh... Giống như em mắc nợ anh ta từ kiép truóc nên kiép này em phải trả... Chứ sự thật em biét rằng em và anh ta không hạp nhau về mọi thứ cớ sao em cứ níu kéo hoài... Khi yêu có fa?i mù quáng như vạy khong? Em rất mệt mõi, em biét ròi cũng sẽ đến 1 ngày nào đó tụi em sẽ chia tay, nhưng trong thòi gian này em rát buòn...
Hoa Gạo
#5 Posted : Thursday, December 8, 2005 6:14:34 AM(UTC)
Hoa Gạo

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 681
Points: 0

Hi Giotdang,

Ừ, khi yêu làm mù quáng vậy đó. Đến lúc tỉnh rồi thì nghĩ lại sao lúc xưa mình ngu quá. Giotdang đang được một lợi thế là ở xa anh ta, hãy cố gắng làm cho mình bận rộn, (học, bạn bè, gia đình, từ thiện) để cho bớt thời gian suy nghĩ đến. hg cũng từng trãi qua cảnh muốn bỏ mà bỏ không được.

Tonka
#6 Posted : Thursday, December 8, 2005 9:10:55 AM(UTC)
Tonka

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 9,643
Points: 1,524

Thanks: 95 times
Was thanked: 201 time(s) in 189 post(s)
quote:
Gởi bởi giotdang
, em vừa typing mà vừa xoa tim em, vì nó đang nhức nhói, em đau quá khong làm sao ngăn được...

,,,

, nhưng trong thòi gian này em rát buòn...


Nó còn nhức nhối nhiều ngày nữa, nhưng rồi nó sẽ như cơn bão qua đi. Nếu cần người tâm sự thì cứ gọi cho tk. Check PM nhé.
Từ Thụy
#7 Posted : Thursday, December 8, 2005 10:04:02 AM(UTC)
Từ Thụy

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,394
Points: 39
Woman

Thanks: 2 times
Was thanked: 3 time(s) in 3 post(s)
Chào chị giotdang Rose, và xin chia xẻ tâm tư của chị nơi đây.

Thụy chỉ biết góp một vài ý mọn:
- Chị có niềm tin tôn giáo không? Nếu có, chị hãy nương tựa tinh thần của mình vào, sẽ giúp ích rất nhiều đó chị.
- Nếu chị có thể khóc được cho vơi đi những nhục hình thì hãy khóc. Nếu chị có thể tâm sự với những người khác như Cha Mẹ, anh chị em, hoặc bạn bè được thì hãy nên tâm sự.
- Thụy thấy chỉ có bản thân mình mới cứu nổi mình qua những lúc xuống tinh thần trầm trọng như vầy thôi. Hãy nghĩ đến tương lai - nếu anh và chị có đi đến hôn nhân, liệu chị sẽ có hạnh phúc với con người như vậy không? Chị hãy nhớ rằng, hôn nhân rất khác với lúc còn là tình nhân, thực tế không thơ mộng, lãng mạn và dễ dàng bỏ qua hết khuyết điểm của nhau như lúc còn là tình nhân đâu chị. Nếu có đỗ vỡ, mọi người trong cuộc sẽ đau buồn rất nhiều và có thể sẽ mang nhiều hệ luỵ đến những người khác, nhất là con cái.
- Như chị Hoa Gạo có nói, chị nên tìm một hobby hay một việc làm gì đó để tìm quên trong thời gian này nếu chị đã có quyết định chấm dứt mối quan hệ này. Lợi điểm của chị là hai người ở xa nhau, giúp rất nhiều cho việc chia tay lắm đó chị. Chị có thể đổi số phone, đổi địa chỉ, v...v.. để anh ta không có cơ hội để rủ rỉ, năn nỉ làm mềm lòng chị nữa.

Khi chia tay một cuộc tình sẽ đau đớn lắm, buồn khổ lắm, sẽ khóc nhiều lắm.... Nhưng thời gian sẽ làm nguôi ngoai tất cả chị ơi. Khi lớn tuổi hơn, nhìn lại quá khứ sẽ thấy mình thơ dại rất nhiều trong chuyện tình cảm chị ạ.

Chúc chị bình tĩnh và cứng rắn cân nhắc mọi vấn đề.
Tuệ Tâm
#8 Posted : Thursday, December 8, 2005 12:40:14 PM(UTC)
Tuệ Tâm

Rank: Newbie

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 25
Points: 0

Người ta bảo con tim có những lý lẽ của riêng nó. Nghe được tâm sự của GĐ, ai cũng có thể thấy được điều đó, là GĐ yêu là vì yêu, là vì nghe theo con tim, chứ không thể giải thích nào khác hơn, bởi vì nếu GĐ mà nghe theo lý trí thì GĐ cũng biết là GĐ không nên yêu anh ta rồi. Đâu phải là GĐ không thấy. Thấy tất cả đó chứ.

Là anh ta ít học hơn GĐ, quan niệm về chuyện học hành lại khác nhau. Trình độ học vấn không cân xứng, vậy thì thông cảm nhau ở chỗ nào?

Là anh ta đã từng lập gia đình, có con riêng, là còn đang nặng nợ một gánh khác.
Trong khi GĐ có những người khác xứng đáng hơn đeo đuổi GĐ.

Là anh ta đối xử với GĐ không ra gì. Ngay cả GĐ có bệnh tim, anh ta cũng chẳng quan tâm. Chưa lấy nhau mà đã như thế, nếu lỡ lấy nhau rồi thì tương lai của GĐ sẽ đi về đâu?

Là hành hạ GĐ về mặt tinh thần: cho là GĐ già, không có cơ hội gặp ai khác. Là ghen tương để cô lập GĐ.

Cũng có thể là đã lợi dụng, hành hạ GĐ về mặt thể xác? Với cái vẻ đẹp trai bên ngoài của anh ta.
Thời gian yêu nhau mà chưa được vui thì thử hỏi sau này lấy gì tạo được hạnh phúc.

GĐ thấy tất cả nên không cần phải được ai vạch ra cho thấy những điều không nên...
Bất cứ một người nào sau khi nghe câu chuyện của GĐ cũng sẽ khuyên GĐ hãy quên anh ta đi.

May quá! GĐ muốn chia tay. GĐ hỏi bằng cách nào? Bây giờ trong lúc tâm tư còn đang hỗn loạn nên GĐ đau khổ lắm. Người ngoài sẽ sáng suốt hơn.

Nhờ ở xa, nên cũng dễ chút đỉnh. Trước nhất là đổi số phôn, block e-mails của anh ta (để khỏi nhận mails). Để khỏi nghe lời thủ thỉ ngon ngọt. Xa mặt cách lòng. Xa đuợc những phương tiện này thì tránh được anh ta. Bận rộn trong công việc làm, trong việc học hành. Tìm một sở thích nào mà GĐ có thể tìm nguồn vui trong đó. Như nghe nhạc (đừng nghe nhạc buồn), như viết nhật ký (viết để tâm sự u uẩn được tuôn ra, nhẹ người), như đọc sách, như đi shopping với bạn gái. Dành thời giờ sống gần gũi với người thân (cha mẹ, anh em mình), sẽ thấy là những lúc này họ an ủi support mình nhiều lắm. Hay nuôi một con chó con, một con mèo con, ôm ấp nâng niu nó cho có bạn. Trồng một chậu hoa và chờ nó đơm nụ ra hoa. Hay có một chậu cá trong nhà để nhìn cá bơi lội mà thấy lòng thanh thản. Hãy “tâm sự” với đấng Tối Cao của mình, để nhờ Người giúp mình mạnh mẽ để qua cảnh khó khăn này. Thời gian sẽ trôi qua. Và thời gian là liều thuốc để mình quên người xưa. GĐ còn trẻ, tương lai đang chờ đón trước mặt, và một người nào đó cũng đang chờ đón GĐ, người này sẽ xứng đáng hơn, chắc chắn là sẽ mang lại hạnh phúc cho GĐ.

GĐ ơi, GĐ không phải là người đầu tiên đã gặp phải tâm sự đau khổ, hoàn cảnh tối hù như thế này đâu. Khó nhưng mà GĐ sẽ làm được đó. Tin Tuệ Tâm đi!

ductriqueanh
#9 Posted : Thursday, December 8, 2005 2:27:13 PM(UTC)
ductriqueanh

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 1,295
Points: 345
Location: Westminster, CA

Was thanked: 10 time(s) in 9 post(s)

GĐ nhớ xem PM nha. Chúc GĐ có đủ "gut" để vượt qua khó khăn trước mắt, đời còn dài, xem gương chị HKKM đó Approve
Tí Cô Nương
#10 Posted : Thursday, December 8, 2005 3:06:06 PM(UTC)
Tí Cô Nương

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 343
Points: 0

GĐ....nghe câu chuyện tưởng chừng như sống lại một góc đời của Tí ngày xưa đó GĐ.
Như các chị đã khuyên ở trên, nhất là những điều chị Tuệ Tâm nêu ra, Tí thấy đúng lắm:

GĐ cần:
. thời gian: không thể dứt cái đùng được mà không đau khổ, nhưng thời gian trôi qua sẽ giúp rất nhiều. Thời gian là liều thuốc bổ, câu đó nghiệm đúng wá xá.
. không gian: ở xa là khoảng cách mà mình cần để tránh xa him, khỏi thấy mặt, khỏi tiếp xúc.
. hobby: tìm thú vui trong việc làm nào đó, như văn, thơ, nhạc, thể thao, dancing, v.v.
. gia đình, bạn: du lịch thăm viếng bạn bè hoặc quây quần với gia đình trong những ngày lễ nghỉ để khỏi cảm thấy cô đơn và nhớ him...vào các diễn đàn nói chuyện vui với bạn mới...đi ra ngòai dạo chơi, gặp các các bạn gái để tâm sự cho khuây khỏa.
. thay đổi hoặc bỏ những thói quen thường làm mỗi khi nhớ him như email, phone, v.v.

hiệu quả lắm đó GĐ, chỉ....3 tháng sau là chỉ còn nhớ có....50% thôi, rồi 30%, 10%....hết !

Tcn Rose
Co may
#11 Posted : Thursday, December 8, 2005 5:42:00 PM(UTC)
Co may

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 131
Points: 0

Đọc bài của G Đ ,rất cảm động.
Ừ ,trên đời...những người đàn ông vô tâm như vậy không thiếu.
Nổi đau nào ,rồi cũng sẽ qua.Nếu nó đau hoài ,thì con người ta chết mất còn gì !
G Đ hảy cố ,đừng nhớ tới anh ta nữa ,đừng bay đến với anh ta nữa.(Có người bạn khác phái bảo CM :con gái không chảnh một chút ,con trai không thích đâu " ) Thử như vậy một thời gian ,CM tin...G Đ sẽ nguôi ngoai.Và hảy sống một chút cho mình.Vui chơi với bạn bè...làm một cái gì mà mình thích.
Hy vọng G Đ sẽ tìm thấy niềm vui và quên.
CM
kimlong
#12 Posted : Thursday, December 8, 2005 6:51:46 PM(UTC)
kimlong

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 105
Points: 0

chào các chị và chị giotdang,
em chưa có từng trải qua tình trạng này nên không biết phải khuyên làm sao, nhưng theo cái giác quan cũa người "ngòai cuộc" (đứng ngòai nhìn vào) mà nhận xét thì em thấy là chị giotdang nên quan tâm đến sức khoẻ cũa mình hơn. Chị hảy nghỉ xem, nếu chị đau tim mà qua đời thì "cha nội" đó có ốm được kí lô nào hay nhỏ được bao nhiêu giọt lệ, rồi sau đó, sau đó sẽ tìm người khác để mà "tiếu lâm" để người nhẹ dạ đa cãm lại yêu để rôì đau khổ. Chả là người thiếu trách nhiệm (theo em đọc và suy nghỉ) kết quả là vợ (là người đã từng yêu hắn) cũng đã phất cờ bỏ chạy. Một người ngược hẳn về tánh tình, lý tưởng, quan niệm,... như vậy thì sống chung được bao lâu hả chị?
mong chị suy nghỉ kỷ lại và lấy lý chí đánh bại tình cãm yếu đuối, chọn sự sống thay vì cái chết vì một người không xứng đáng chị à
HH_Liên
#13 Posted : Thursday, December 8, 2005 9:25:41 PM(UTC)
HH_Liên

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 83
Points: 0

Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
Chào GiotDang.
Em thấy đó ! Tất cả nhữg lời khuyên và góp ý đều theo về 1 hướng : Chia tay là tốt nhất!
Nhưng chia như thế nào để em đừng đau khổ và nhất là đừng đau tim???
Chia tay theo cách nào cũng đều đau khổ vì em vẫn còn yêu!
Đau tim là cái bịnh của em, sức khoẻ đã khg tốt mà còn đau khổ vì tình thì bịnh sẽ nặng thêm!

Hai người đang ở xa, hắn ta khg muốn qua thăm em ! Cách tốt nhất để chia tay là khg qua lại thăm viếng gì nữa. Khg điện thoại cho hắn ta nữa, thậm chí đổi số mới.
Niềm đau này em sẽ đeo mang suốt cuộc đời đó ! Nhưng trong thời gian này, em chỉ có 1 con đường duy nhất là chữa bịnh, dưởng bịnh. Sức khoẻ là vàng và mình phải tự cứu lấy mình thôi !
Em còn trẻ và nếu em có sức khoẻ, có sự nghiệp. Ồ ! việc gì phải khổ đau nhiều như thế !
Phải dứt khoát tư tưởng : Quên hắn ta đi "
Em còn trẻ, tương lai còn dài. Đừng vì 1 người đàn ông mà như em nói: chả có cá tính nào thích hợp với em. Thêm nữa : trình độ học vấn rất quan trọng. 2 Cái đầu cách biệt về tri thức sẽ làm em khổ gấp ngàn lần nữa đó em.
Nên nghe lời khuyên của tất cả các ACE ở đây. Ai cũng chân thành đối với em, mong em mau chóng quyết định và sớm vơi nỗi đau khổ.
Mến chúc em VẠN SỰ NHƯ Ý.
************************************
giotdang
#14 Posted : Thursday, December 8, 2005 11:24:01 PM(UTC)
giotdang

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 47
Points: 0

Thật là cảm động khi đọc được những lời an ủi từ các anh chị em trong này, GD không ngờ lại được sự quan tâm và động viên từ những anh chị mà mình không quen... GD xin cảm ơn các anh chị nhiều lắm....

Thật ra GD rất là bận rộn, vừa đi làm full time vừa đi học, và vừa làm việc từ thiện và cuối tuần, mỗi ngày đi học về nhà là tối hù, sau đó phải học bài tới khuya, thật ra không có thời gian rảnh rổi để làm những việc khác, nhưng lúc này buồn quá nên không thể tập trung được và hình ảnh anh cứ lẩn quẩn trong đầu... GD cũng có nuôi các con thú ở nhà, nhìn thấy nó cũng an ủi được phần nào nhưng vẫn không vơi được nổi đau... Vì công việc nên GD sống xa gia đình, ở đây lại không có bạn bè để có thể tâm sự chuyện thầm kín trong lòng. Khi nào có dịp lễ gì GD mới về nhà thăm gia đình... sigh

GD không cần phải đổi phone hay block email, vì anh ta cũng sẽ không gọi hay email cho mình đau, nhỏ bạn kể lúc truóc khi anh ta còn ở với vợ cũ, hai nguòi đôi khi giận nhau mà mấy tháng không nói chuyện với nhau luôn... tánh tình anh ta ác lắm, khi giận hờn GD cũng vậy đó, cứ off phone không nói chuyện với mình... Có lần hai đứa giận nhau, lúc đó GD bị sốt cao nên sợ quá phải chạy vào bệnh viện, gọi phone anh off phone liền, nhắn msg anh cũng không trả lời, giữa khuya GD ngồi một mình trong bệnh viện mà nước mắt cứ trào, thấy tủi thân ghê lắm... Tới sáng hôm sau anh ta mới gọi nói là bỏ quên dt chổ làm, nhưng GD biết rằng không phải thế, vì anh ta không muốn nói chuyện với GD nên mới như vậy đó...Có khi giận cả tuần lễ luôn. Lúc truóc khi mình đòi chia tay, lần đầu tiên thì anh ta email nói là chúc mình sẽ đuọc vui vẽ, lời lẽ trong email rất buòn, nhưng sau đó thì anh ta lại xuống nuóc nhỏ và muón quen lại, sẽ sữa đổi... Nhưng vẫn như vạy vì có câu "giang sơn dể đổi, bản tánh nan di".... Rùi thì mình đòi chia tay, nhưng những lần sau này anh nói OK liền, không ngần ngại... Có lẽ anh nghĩ mình không thể nào bỏ anh được nên mới như vậy...

Mà cho dù đổi số thì anh ta cũng có thể hỏi nguòi bạn, vì GD nói rùi, bạn GD là em trai của anh ta. Hai vợ chồng nguòi bạn GD là bạn thân từ lúc học high school tới giờ... Họ cũng chưa biét tụi này quen nhau là vì GD muốn surprise họ, mong rằng khi anh bay qua đây thì sẽ chạy tới nhà nguòi bạn surprise nhưng mà cuối cùng thì vô vọng, vì anh không qua nữa.... sigh....

Đau lòng nhưng không biét ai để tâm sự, đành lên đây viết ra hy vọng sẽ vơi bớt, không ngờ gặp được các anh chị GD thật cảm động ghê lắm!!!! Xin cám ơn các anh chị lần nữa, GD sẽ cố gắng, cố gắng quên anh, vì GD biết được nếu tiếp tục thì bịnh tim của mình sẽ càng trầm trọng... Nhưng có lẽ thời gian mới giúp được GD thui, vì hiện giờ trái tim mình cứ nhói từng hồi... Có lấy appointment đi xem doctor, hy vọng bịnh sẽ không sao....
tienmacdoa
#15 Posted : Friday, December 9, 2005 5:57:40 PM(UTC)
tienmacdoa

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 189
Points: 0

chào chị giotdang,
đường tình của chị lận đận thê thảm quá đi Black Eye. Em đọc vừa buồn, vừa tức dùm cho chị đó chị gd ơi.
em đọc và cảm thấy là chị suy nghỉ và phân tích rất đúng về cái người đàn ông kia với những cái negativ của hắn, nhưng vì sao chị lại yếu mềm không dứt khoát đá hắn được thì em không thể hiểu, có thể vì em chưa trải qua con đường này cũng như không biết có cái gì khác níu kéo chị? nhưng em nghỉ chị có thể hất bỏ được cục sỏi trong đôi giày của chị được mà, trên đường công danh sự nghiệp chị chắc cũng không hiếm gặp khó khăn, thì chị cũng đã vượt qua rồi, không lẽ một người đàn ông "bất tài vô dụng" như vậy lại có thể làm chị gục ngã, thất tình?
Đọc đi đọc lại, em hình như không đọc được cái câu nào cho biết là hắn nói hắn yêu chị, đâu có yêu thương gì chị đâu? cho dù say hắn mới ló ra "đuôi chuột" người ta nói không sai "trong rượu chứa sự thật" cái miệng nói chử "yêu" mà trong đầu thì cho chị già. Chị à, yêu là cái gì hả chị? yêu có phải là khi vợ còn trẻ mới yêu? 1- 2 - 30 - 40 - hay là 50 năm sau khi cưới thì hết yêu? tình yêu có giới hạn tuổi tác nửa sao? chị có bịnh, có vô nhà thương, có khổ, có khóc lóc, và thậm chí có chết đi hắn cũng mặc kệ chị, vậy mà chị vẫn một lòng yêu hắn thì phải nghỉ là chị mắc nợ hắn kiếp trước. Nhưng chị ơi, nợ này chị chưa có mắc mà, làm vợ của hắn thì mới là mắc nợ hắn đó.
Chúng ta chắc ai cũng đã thấy, hay cũng đã có quen những chàng đẹp trai, những cô siêu ảnh, nhưng có ngày họ cũng sẽ già, anh chê em già, anh tưởng anh trẻ hoài được 33 tuổi hay sao? 30 năm sau gặp lại coi anh còn trẻ như trai 30 được hay không?
Đối với chị sao thì em không biết, chứ đối với em, những người thương yêu em (Ba Má, anh chị em, người thân) thì mới làm cho em đau lòng được, cũng như họ (mình biết chắc) sẽ là những người đau khổ thê thảm (có thể là suốt đời họ) khi mình chết trước họ, nhứt là Ba Má của mình.
Tình lụy và si tình xưa nay theo Phật giáo là một trong những nguyên nhân làm cho con người khổ (tham, sân, si). Có thể nói là những 3 cái thứ đó ai lại không có, dạ đúng vậy, nhưng vừa phải thôi, cái gì quá độ cũng không tốt.
Nghỉ thì nghỉ như vậy chứ em có một người bạn, anh ta tâm sự với em là anh ta đã có lần thất tình, Ba anh ta mất (trước khi anh ta biết yêu cô đó) và Má anh mất (sau khi anh ta thất tình cô đó). Lúc 2 người thân mất anh ta đau khổ, khóc lóc nhưng chưa từng như lần anh thất tình muốn tự tử chết đi cho rồi, vậy mới biết sự khủng khiếp của thất tình ra làm sao rồi. Nhưng chị giotdang biết không, thất tình cũng còn tia hy vọng, vì anh bạn thất tình này đã cưới vợ cách đây vài năm và vợ đang mang thai, tmd thấy họ cũng thương nhau lắm. Thời gian và hạnh phúc mới làm cho người ta quên đi dĩ vãng buồn thảm... có lẽ là như vậy. Chúc chị giotdang sớm tìm được hạnh phúc mới nha.
Lời lẻ của em hơi straight, nhưng mong chị có thể thức tỉnh sau một cơn mê, có một ai đó đã nói... dịch ra là như vầy: "thà là chấm dứt với thê thảm, còn hơn là thê thảm không chấm dứt"
Phượng Các
#16 Posted : Saturday, December 10, 2005 4:28:10 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
Bạn giọt đắng,

Nếu bạn áp dụng pp quên mà các bạn khác khuyên mà thành công thì đáng mừng lắm. Còn nếu như cứ còn dai dẳng mãi và bạn thật sự muốn giải thóat cái tâm bạn ra khỏi nỗi yêu đương chết người đó thì bạn thử suy nghĩ lại giải pháp sau đây. Giải pháp này dựa vào niềm tin luân hồi nhân quả, đây là một lý thuyết mà nhiều người tin theo khi không hiểu nỗi những sự việc cực kỳ vô lý vẫn cứ xảy ra trước mắt hàng ngày trong đời sống.

Theo lý thuyết này thì bạn bị mắc một món nợ ghê gớm với anh chàng nọ trong tiền kiếp. Món nợ đó cũng có cái giá tương đương mà bạn đang trả bây giờ, nghĩa là có thể bạn cũng từng phụ rãy, lừa gạt anh ta trong tình trường y chang như thế. Tin như vậy rồi bạn có thể bình tâm tự nhủ là "hừm, cho đáng đời cưng nghe giọt đắng! Cưng cũng từng nện vô tim người ta những cú trời giáng, cho nên bây giờ cưng mới bị khổ đau như vậy!".

Và rồi giải pháp sẽ như thế nào đây? Hừ, thì mắc nợ thì phải trả, bạn có thể trả nợ một cách tiêu cực theo sự lôi cuốn của nghiệp lực mù quáng là cứ đeo bám anh ta dù bị rẻ rúng khinh khi có khi còn bị đánh đập chửi mắng mà vẫn cam tâm nhào vô đó!. Người ngòai cuộc nhìn vô sẽ chép miệng :tội nghiệp! Hai chữ tội nghiệp này nguyên nghĩa là nhìn cái quả là biết ngay cái nhân trước đó gây ra, là gây tội và tạo nghiệp trong quá khứ nên bây giờ mới lãnh quả.

Nhưng may thay, chúng ta là con người nên còn có lý trí, ý chí và nếu may mắn có chút tâm đạo thì chúng ta có thể trả nợ bằng phương pháp tích cực và gián tiếp. Một trong các pp đó là bạn làm việc phước thiện. Vì cái nghiệp này liên quan đến ái tình là thứ tình yêu vị kỷ, nên cái việc phước thiện bạn làm cũng nên liên quan đến tình yêu, nhưng là thứ tình yêu vị tha, để đối trị với cái tình vị kỷ ấy.

Những hành động phước thiện bạn làm, bạn nên cầu nguyện là xin hồi hướng công đức đó để giải trừ nghiệp chướng đã gây cho bạn cái tình yêu điên dại này. Ngòai ra còn có các pp khác như luyện tâm, giữ giới hạnh, v..v....có vẻ đi sâu vô việc tu hành tôi xin miễn bàn ở đây (vì không đủ tư cách).

Một buổi mai đẹp trời nào đó, bạn sẽ chợt ngạc nhiên mà nhận ra rằng lòng bạn khi nghĩ về người đó đã hoàn toàn khác hẳn. Người vẫn đó, ta vẫn đây mà niềm yêu xưa không còn nữa. Ngay cả bây giờ, bạn cũng không nên oán hờn, trách móc, thù hận gì anh ta. Vì thật sự, nói cho cùng, ngòai ta ra, không ai có thể làm khổ ta được.

Chúc bạn an lành,
Chôm Chôm
#17 Posted : Sunday, December 11, 2005 11:41:09 AM(UTC)
Chôm Chôm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 353
Points: 15
Woman

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
GĐ ơi,
Hãy nhớ là mình phải lo thân mình trước, không ai lo cho mình đâu. Thời gian bị stress như thế này, GĐ hãy ráng ăn ngủ điều độ, uống vitamin C hay nước cam thật nhiều giúp bớt đau ốm, cảm cúm, căng thẳng...
GĐ không sống gần người thân, vậy thỉnh thoảng GĐ vào đây tâm sự với các chị và các bạn gái trong này nha, như vậy may ra GĐ không cô đơn, không còn thời gian để nhớ người ta.
Liêu thái thái
#18 Posted : Sunday, December 11, 2005 3:59:11 PM(UTC)
Liêu thái thái

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,677
Points: 786
Woman
Location: thôn bọ ngựa

Thanks: 8 times
Was thanked: 38 time(s) in 38 post(s)
một trận cười bằng 10 thang thuốc bổ Big Smile, GĐ ghé wa chùa Tiếu lâm muh... uống thuốc
có dịp wảng cáo, ngu sao không làm! Tongue
Chúc GĐ sớm bớt đắng lòng
heart
Chôm Chôm
#19 Posted : Sunday, December 11, 2005 10:55:08 PM(UTC)
Chôm Chôm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 353
Points: 15
Woman

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
Chưa thấy chị 3T vào đây rủ GĐ qua Quán Ếch của chỉ chơi hén. Mấy thủa mà chị 3T để mất dịp quảng cáo cái quán của chỉ! Big Smile
giotdang
#20 Posted : Tuesday, December 13, 2005 5:13:20 AM(UTC)
giotdang

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 47
Points: 0

Cảm ơn tất cả đã có lời khuyên thật chân thành đối với GD, mấy hôm nay mình vừa lo học bài cho final nên cũng không có thời gian tâm sự với các bạn... Tim tuy còn đau nhưng chỉ ngầm ngầm thôi chứ không như tuần vừa rồi, thật sự tuần rùi tim nhức buốt khủng khiếp...

Mình có vào đây nhưng sợ sẽ viết ra những tâm sự buồn rùi các bạn sẽ nghĩ những lời các bạn khuyên GD như "nước đổ lá môn" nên cũng không dám viết... Thật ra mình có ăn chay mỗi tháng, còn làm việc từ thiện đó là do mình thích giúp đỡ cộng đồng, giúp đỡ những người đáng thương, mình không phải làm để cần hồi báo, cho nên khi làm những việc đó mình cũng không có cầu nguyện Trời Phật để xin gì hết, vì mình nghĩ rằng, ở hiền sẽ gặp lành, mình làm viẹc tốt ắt sẽ có kết quả tốt... Nhưng mà khi nghe bạn bè nói rằng khi ăn chay hay làm viẹc thiện thì nhớ cầu nguyện, hy vọng sẽ đuọc như ý... Bây giờ mình chỉ cầu mong rằng anh ấy sẽ quên mình đi, còn nếu không quên được thì cũng xin đừng gọi dt hay liên lạc với mình sau này...

Từ lúc đó tới bây giờ mình đã turned off dt, vì sợ khi nghe tiếng anh mình sẽ lại xiêu lòng... Nhưng mình cũng biết rằng có lẽ anh sẽ không liên lạc với mình đâu... chỉ hy vọng một điều là mình có thể quên anh... Mình thật sợ cái cảm giác bị anh bỏ rơi, hờ hững, lạnh lùng, và tàn nhẫn với mình, sợ lắm, cái cảm giác đó thật khủng khiếp quá, mỗi lần như thế tim mình cứ bị nhức nhói, không tài nào xoa dịu được... Cho nên nếu không còn quen anh, có lẽ tinh thần mình sẽ được thỏai mái hơn và nhẹ nhàng hơn...

Không muốn quen anh tuy trong lòng còn yêu anh tha thiét, mình thật buòn khổ ghê lắm, nhưng mình sẽ ráng chịu đựng, vì mình biét rằng thời gian sẽ làm xoa dịu được nổi đau này... chỉ cầu Trời Phật phù hộ cho anh được bình an, và có cuộc sống hạnh phúc về sau... có lẽ mình nợ anh ta không nhiều ở kiếp trước cho nên kiếp này mình trả nợ anh ta tới đây thôi, mình cảm thấy như vậy đã quá đủ, bởi vì sợ nếu lỡ trả nhiều quá sẽ vô tình làm anh mắc nợ lại mình... Thôi thì bao nhiêu đó cũng đủ rồi, tình yêu nào cũng có kỷ niệm buồn và vui, mình sẽ luôn nhớ mãi những kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng ấy....

Users browsing this topic
Guest
6 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.