Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

MỘT CHÚT TRONG CUỘC SỐNG
HH_Liên
#1 Posted : Wednesday, October 26, 2005 4:00:00 PM(UTC)
HH_Liên

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 83
Points: 0

Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
MỘT CHÚT TRONG CUỘC SỐNG

- Có nên xem thường những điều nhỏ trong cuộc sống?
- Nó chỉ là một chút khg đáng quan tâm?
----Không đâu các bạn ạ !----

* 1 chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành 1 ngọn núi lớn.
* 1 chút những bước chân có thể đạt đến hàng dặm.
* 1 chút hành động của tình yêu thương và lòng tử tế sẽ cho thế gới những nụ cười tươi tắn nhất.
* 1 chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
* 1 chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
* 1 chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm khg còn tối nữa.
* 1 chút ký ức kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.
* 1 chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
* 1 chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
Và * 1 chút những điều nhỏ bé ấy, kỳ diệu thay có thể mang đến niềm hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.

Sưu tầm [ Chicken for soup ]
_____________________________
1 user thanked HH_Liên for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
HH_Liên
#2 Posted : Monday, November 7, 2005 5:11:52 PM(UTC)
HH_Liên

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 83
Points: 0

Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
VIỆC KHÓ

Làng nọ, có cặp vợ chồng nghèo sống bằng nghề nông. Chồng cày, vợ cấy chăm chỉ nên cũng đủ sống. Cuộc sống của họ tưởng chẳng có chuyện gì đáng nói nếu khg có chiếc cày.
Thỉnh thoảng người chồng lại nhăn nhó vác cày về nhà giữa buổi làm. Khg cần hỏi, người vợ hiểu ngay nguyên cớ :
-Lại cày phải đá chưa gì?
Số là giữa mảnh ruộng của họ có 1 mô đất nhô lên. Dưới lớp đất là đá xanh, khg biết to nhỏ ra sao nhưng dù có né tránh mấy thì chồng chị đôi khi cũng xao lãng để cho trâu kéo lưởi cày đâm vào đá. Mỗi lần gặp nạn tốn tiền mua lưỡi cày mới, chồng chị chỉ biết trách số trời khg cho anh ta 1 mãnh đất khá hơn.
Dạo mới khăn gói về làm dâu nhà này, chị cũng nóng ruột lắm, mon men muốn đào thử hòn đá lên, nhưng bà mẹ chồng bảo :
- Chuyện đàn ông, con ơi. Số nhà mình hẩm hiu nên nó thế. nếu làm được, ông nội thằng chồng con đã làm rồi.
Còn người chồng thì gạt phắt :
- Chuyện của đàn ông, đàn bà như cô biết gì mà bàn.
Thế rồi cha mẹ chồng chị lần lượt rủ nhau về nơi chín suối, nhưng hòn đá thì vẫn nằm chình ình ở đó. Mấy năm liền qua đi, năm nào chị vơ cũng phải đôi lần móc hầu bao cho chồng đ đánh lại lưỡi cày mẽ.
Mùa đông năm nọ, anh chồng rỗi việc đồng, quay sang săn chuột. Con chó sục theo mùi chuột cứ dí mũi vào miệng hang nằm dưới mô đất bị nghi là có tảng đá khổng lồ mà sũa vang lên. Lấy thuổng đào, người chồng mới nhận ra rằng tảng đá trong mô đất chỉ dày độ hơn gang tay.
Dọn được hòn đá đi, chị vợ vui như tết. Nhân một bữa rượu, chồng chị cao hứng khoe với bạn :
- Việc khó thế, các cụ làm khg xong. thằng này làm được mới tài chứ !
Chị vợ bưng đồ nhắm lên cho chồng mĩm cười khg nói gì.

Sưu tầm.
_______________________________
1 user thanked HH_Liên for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
Liêu thái thái
#3 Posted : Sunday, August 23, 2009 6:52:40 AM(UTC)
Liêu thái thái

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,677
Points: 786
Woman
Location: thôn bọ ngựa

Thanks: 8 times
Was thanked: 38 time(s) in 38 post(s)
Một chút này ltt đọc đã lâu, nay nhận lại wa email của bạn, không cách gì kiểm được câu chuyện đã được đăng chỗ nào chưa trong này nên cứ dán vào đây chia sẻ, nếu trùng lặp nhờ admin wét nhà nhé please!


Câu Chuyện Bát Mì


Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.


*********



Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.

- Ngon quá - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”.

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.

Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”.

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa.

Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”.

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.

Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.

Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.

Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

- o O o -

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Nguyễn Hoàng Nam Kha
1 user thanked Liêu thái thái for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
ngodong
#4 Posted : Sunday, August 23, 2009 10:21:10 AM(UTC)
ngodong

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 3,432
Points: 1,152
Woman

Thanks: 84 times
Was thanked: 31 time(s) in 30 post(s)
Không biết người viết có ma lực gì mà em đọc bao lần câu chuyện này, nước mắt vẫn rơi.
Huệ
#5 Posted : Sunday, August 23, 2009 11:19:23 AM(UTC)
Huệ

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,105
Points: 0


Dân Nhật vẫn có tiếng là biết tự trọng và biết tôn trọng người khác. Đọc Câu Chuyện Bát Mì xong thì Huệ càng hiểu cụ thể hơn, qua những điều tưởng chừng như nhỏ bé tựa sự khác nhau giữa một bát mì và ba bát mì.

Ba Tê
#6 Posted : Sunday, August 23, 2009 11:43:36 AM(UTC)
Ba Tê

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,175
Points: 423
Woman
Location: San Diego

Thanks: 14 times
Was thanked: 23 time(s) in 23 post(s)
Câu chuyện này dường như mình cũng đã đọc qua rồi , nhưng trước kia thì nội dung có một chút hơi khác. Có lẽ về sau tác giả viết thêm chi tiết và lồng vào tư tưởng đạo đức thì phải?Question
Sương Lam
#7 Posted : Sunday, August 23, 2009 2:03:28 PM(UTC)
Sương Lam

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 2,472
Points: 333
Location: Thành Phố Hoa Hồng Portland, OR

Thanks: 6 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
SL cũng đồng ý với chị Ba Tê. Blush Hình như SL cũng đã đọc câu chuyện này lâu lắm rồi và hình như tác giả thêm chi tiết và tư tưởng đạo đức thì phải? Question SL đọc lại vẫn thấy hay và cảm động.Blush
tuongvi
#8 Posted : Wednesday, December 9, 2009 9:50:17 AM(UTC)
tuongvi

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 4
Points: 0

hom nay minh doc duoc mau chuyen..bat mi...da lam minh roi nuoc mat....doc di roi doc lai..minh van ko thay chan...hy vong rang....khong rieng gi dat nuoc nhat ban...ma toan ca tat cac nuoc...tren the gioi nay....co that nhieu nguoi nhu vo chong chu quan kia....
Phượng Các
#9 Posted : Monday, March 7, 2011 3:06:34 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)

Barbara Weibel

Tại trại xe điện ngầm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào buổi sáng tháng giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút .

Ước chừng hơn 2000 người qua lại trạm xe điện ngầm trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.
Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đã định sẵn.

Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.

Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.

Phút thứ mười: một bé trai khoảng 3 tuổi đứng lại nhưng bị mẹ lôi đi vội vã. Cậu bé trì lại và nhìn người chơi đàn lần nữa. Dù bị mẹ kéo đi, cậu bé vẫn luôn ngoái đầu nhìn. Nhiều đứa bé khác cũng quay đầu nhìn như thế và không cha mẹ nào lại không nhanh chóng kéo con mình đi cả.

Bốn mươi lăm phút đàn không ngừng, chỉ có 6 người thật sự dừng hẳn lại và lắng nghe trong một lúc. Khoảng 20 người cho tiền mà vẫn tiếp tục bước đi. Người chơi đàn nhận được tất cà là 32 đô la.

Sau một giờ, người đàn ông chấm dứt, thôi đàn và không gian trở nên im vắng. Không ai để ý. Không ai vỗ tay khen và cũng chẳng có ai lưu tâm.

Nhưng không một ai biết điều này, người chơi đàn vĩ cầm đó là Joshua Bell, một cầm thủ lẫy lừng trên thế giới.

Với cây đàn vĩ cầm trị giá trên 3 triệu rưỡi đô la?, Joshua Bell đã đàn lên những tấu khúc tuyệt vời mà không ai có thể viết hay hơn đưọc nữa. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đã trình diễn ở Boston, nơi mà giá trung bình là 100 đô la một vé và nhạc viện bán sạch không còn dư một vé nào.

Lời Bàn:

Đây là một câu truyện thật: Việc Joshua Bell lặng lẽ chơi đàn tại trạm xe điện ngầm được báo Washington Post sắp xếp để xem cảm xúc con người trong xã hội như thế nào, họ nhận thức và lựa chọn ra sao…

Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nhìn ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không ?

Có thể kết luận về chuyện này như sau: "Nếu chúng ta không có thì giờ ngừng lại một chút để lắng nghe người nghệ sĩ lừng danh trên thế giới đàn những tấu khúc mà không ai có thể viết hay hơn được nữa trên một cây đàn có những âm thanh tuyệt vời nhất thì chúng ta sẽ còn mất mát và bỏ qua bao nhiêu thứ tốt đẹp khác nữa trên cõi đời này…. "

http://www.washingtonpos.../04/AR2007040401721.html
Binh Nguyen
#10 Posted : Sunday, June 26, 2011 12:45:35 AM(UTC)
Binh Nguyen

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 4,944
Points: 1,578
Location: Đông Bắc Gia Trang

Thanks: 1 times
Was thanked: 34 time(s) in 33 post(s)
Cũng là nhân vật đó nhưng giữa chốn đông người, anh ta... chả là ai cả, nhưng khi anh đứng lên sân khấu, một mình anh, tấu lên những khúc tuyệt vời, thiên hạ lại đổ xô bỏ tiền ra để chiêm ngưỡng anh, như vậy rõ ràng là người ta bỏ tiền ra để mua những phút giây rảnh rỗi mà thôi, chứ con người tài hoa đó vẫn là con người tài hoa đó chỉ là đứng vào chỗ đúng lúc người ta không rảnh rỗi. Rõ ràng tiền bạc chỉ mua được thời gian, "thời gian là tiền bạc" chẳng sai chút nào!

Đi trên đường phố, trong đám biểu tình, anh chủ báo nói chuyện với một độc giả là cô đang đi bên cạnh một ký giả nổi tiếng. Cô độc giả cười, nổi tiếng gì mà tôi ít thấy bài viết của ký giả đó. Anh chủ báo chống chế, ký giả này len lỏi trong những đám đông như vầy, viết những chuyện rất thật, đằng sau những gì mà mọi người đều thấy, viết về những gì mà mọi người không thấy, chính vì thế mà những bài viết mới tăng phần giá trị, phải để dành, lâu lâu mới nhờ viết một bài, không dám nhờ viết nhiều, cho nên ký giả này ít bài là vậy. Người ký giả đi kế bên hai người, mỉm cười không nói gì, những người chung quanh vẫn không biết đó là ký giả.

BN.
Phượng Các
#12 Posted : Thursday, July 30, 2015 7:34:14 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
Phượng Các
#13 Posted : Saturday, May 28, 2016 2:20:09 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
"Yesterday is history, tomorrow is a mystery, and today is a gift; that's why they call it the present"

Eleanor Roosevelt
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
Phượng Các
#14 Posted : Saturday, January 7, 2017 9:24:58 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
Có khi lỗi hẹn một giờ,
lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm.”
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
Phượng Các
#15 Posted : Monday, January 9, 2017 10:23:10 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
Sự thô lỗ sẽ dẫn lối cho những điều thô lỗ. Bạo lực sẽ kích động bạo lực. Và khi một người quyền lực có thể dùng địa vị của mình để chà đạp người khác thì chúng ta đã hoàn toàn là những kẻ thua cuộc
Meryl Streep
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 1/30/2018(UTC)
Phượng Các
#19 Posted : Monday, January 29, 2018 10:42:42 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
" Bạn không thể ngắt một bông hoa mà không làm phiền tới một vì sao". The Mistress of Vision, Francis Thompson.
Phượng Các
#20 Posted : Saturday, September 22, 2018 1:10:59 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,037
Points: 18,042
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 576 time(s) in 539 post(s)
“Khi thấy người Ấn Độ giáo thờ bộ phận sinh dục Siva, ta cho là lạ, nhưng thực ra tất cả mọi người trên thế gian đều thờ hình tượng đó –có nghĩa là mọi người đều thích sắc dục, chỉ có điều là người Ấn Độ giáo không che dấu điều đó. Dục tính là kẻ tạo ra thế giới này. Lý do ta được sinh ra là vi ta cũng thờ hình tượng đó trong tâm”.

Thiền sư Ajaan Fuang Jotiko
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.