Một Nén Nhang Cho Người Ngã Ngựa Người! Danh tướng, chưa một lần bại trận
Sống kiêu hùng, ngửa mặt với non sông
Tiếng tăm người, lừng lẫy với chiến công
Như người đã, oai hùng khi ngã ngựa
Giặc tràn vào, thành trì như nghiêng ngả
Thương dân mình, người cúi mặt hờn căm
Đầu hàng ư?... Người nhất quyết không cam
Không khuất phục, như người xưa anh dũng
Người tuẫn tiết, cuộc đời trong danh dự
Chết theo thành, khi nước mất nhà tan
Máu của người, thắm đỏ cả giang san
Khi khắp chốn, bão bùng cơn giông tố
Người ra đi, đất trời như sụp đổ
Khắp phố phường, nhốn nháo cả làng quê
Người người kéo nhau, chạy trốn điêu linh
Tuôn ra biển, hay vào rừng lẩn tránh
Vì giông bão, nên dân mình tản mác
Khắp địa cầu, dân Việt phải ly hương
Mấy mươi năm, đất mẹ vẫn tang thương
Vẫn rách nát, khi trời không im gió
Tôi nơi đây, nơi xứ người quạnh quẽ
Thắp nén nhang, cúi lạy kẻ hùng anh
Xin hồn thiêng, sông núi với anh linh
Về phù hộ, dân mình thôi khốn khổ

Nguyễn Thị Tê Hát