Dù sao cũng cám ơn chị PC đã đặt ra một vấn đề tương đối " hóc búa " khi đề cập đến mấy chữ tình yêu, tình bạn, tình tri kỷ. Dù biết là có thể chị nói chơi hay nói đùa chi đó hổng cần biết, nhưng đụng đến mấy chữ này tự nhiên tui rụt rè, hổng dám giởn linh tinh lang tang nữa mà suy nghĩ coi bộ hơi nhiều để trình bày cho nó tương đối một chút...hihi...
Tính tui thích nói chuyện đời, đời người, đời mình, chuyện nhân tình thế thái, đối nhân xử thế...đại khái những chuyện như thế nên gặp ba cái đề tài này tự nhiên thấy khóai nói, dù biết rằng, tán linh tinh ba cái chuyện này dễ đụng chạm, dễ khiến cho mình bị thiên hạ hổng ưa, dễ bị cho là dạy đời...hihi...Cái này tui bị nhiều lần nên có kinh nghiệm...hihi...có lần bị xất bất xang bang, râu tóc cháy đen thui giống như Tào tặc bị Mã Đằng dzí oánh...hihi....Bởi dzậy cũng xin nói trước, chuyện nghe qua rồi bỏ, mua vui được vài trống canh là mừng lắm dzồi, dù sao thì đây cũng là ý kiến cá nhân, dzui thì nói đúng buồn nói sai cũng hổng sao...hihi...
Sau khi nghiêng mình 90 độ thốt lời xin lỗi cùng chư vị, tui xin nhận xét rằng, trong cái thế giới ảo này không hiếm gặp những vị tuy đã có gia đình, vợ chồng, con cháu đề huề rồi. vậy mà ngày hai buổi vẫn cặm cụi ngồi nhìn chăm chú dzô cái màn hình của cái monitor, lâu lâu lại cười mím chi hay có vị cười sằng sặc, chí ít cũng gật gù gật gù hay vỗ đùi đánh đét một cái...Có vị đọc xong vội chăm chú mổ mổ cái ki-bo chỉ với hai ngón tay thôi nhưng với một vẻ hăm hở hiếm thấy, chừng nhấn enter cái cách cho cái dòng tư tưởng của mình nó mã hóa thành hai con số 0 số 1 bay vút vào khoảng không vô tận, ấy là lúc các vị ấy lộ vẻ sung sướng, một niềm vui sướng không tả được bằng lời. Sẽ là võ đoán khi dưng không mình tỏ ý thắc mắc, chắc gia đình các vị ấy có vấn đề, có prồ-lum , bộc lộ cái thắc mắc này ra có khi ăn guốc như chơi. Vì để ý một chút, ta sẽ thấy các vị ấy được sự tán đồng gần như vô điều kiện của phu quân hay phu nhân của mình. Không ít lần tui được nghe thấy nhiều vị khả kính ở đây tự hào khoe rằng tui on-lai, lên mạng, làm thơ, viết văn, tâm tình, thắc mắc...chi chi đó đều được sự ủng hộ gần như tuyệt đối của ông nhà nó hay bà nhà nó...
Thấy vậy rồi đâm ra thắc mắc một mình, người ta tìm cái gì nơi chốn ảo này nhỉ ?. Có gia đình, có con cháu đề huề rồi, sao hổng lo dzui chơi với ba cái hạnh phúc đời thường ấy mà siêng năng cô-nết vào mạng tìm cái giống gì ở trỏng dzậy ta?. Từ thắc mắc ấy mình mới đi tìm hiểu, tìm để hiểu rắng, người ta tìm ở cõi ảo nhiều cái lắm, tùy cái sở thích của mỗi người, tùy cái thiếu của mỗi người mà họ vào đó để tìm. Người thì tìm một bài thơ hay, người tìm một truyện ngắn xuất sắc mà hôm qua nhỏ bạn nó vừa mách bảo, có người thắc mắc rằng tại sao khi tui lột hành, tui bị cay mắt, chảy nước mắt hòai dzậy, có người vào đó tìm một chia xẻ về một điều khó nói ra, cha mẹ, anh em ở sát bên không dám thố lộ kể lể , lại đi tin tưởng vào ba cái anh, cái chú, cái bác, cái thằng, cái con...ảo tuốt tuồn tuột từ trên xuống dưới, ấy vậy mà tin đến sái cổ...hihi...Cứ làm như người ta không thấy mặt mày nhau, cao lắm biết mình chẳng qua cái ních-nem, thì tha hồ mình có thể hỏi, thể nói lung tung chuyện vậy....hihi...
Hóa ra cái sự đời nó không đơn giản như là đang giởn. Cái nhu cấu về tinh thần của thiên hạ coi vậy mà nó bao la, vô tận , thâm sâu cùng cực hết chỗ nói. Cuộc sống đâu chỉ là cơm , áo, gạo, tiền...đâu , người ta cần nương tựa nhau về nhiều thứ khác, đôi khi ngòai đức tin vào tôn giáo ra, người ta còn tìm đến nhau vì nhiều cái khác, nhiều cái mình nói hổng được, thấy không rõ, gọi là A hay B cũng không được, gọi là thanh cao hay trần tục chi cũng đúng hết.
Thôi thì tui tạm gọi là người ta đang đi tìm một tri kỷ vậy, nghe nó vừa xa mà lại vừa gần, vừa cao vừa thấp, vừa thâm trầm vừa sống động...hihi.... Ứng với Bá Nha nào người ta sẽ có Tử Kỳ đó, không lo thiếu, chỉ sợ không đủ thôi.
Bởi dzậy chị đừng ngạc nhiên khi cho rằng tui tuy đào hoa đào bông chi đó mà còn đim đim lặn lội dzô đây tìm bà hàng xóm của tui hòng tâm tình lòai chim biển nghen....Cho dù tui có lỡ đưa giò lên xe bông lần nữa thì tui cũng xin cám ơn chị lần nữa vì nhờ chị nhắc nhở, tui sẽ cương quyết bắt thừa phát lại ghi thim dzô tờ giấy kết hôn dòng chữ : " Cam kết cho thằng chồng của tui nó leo lên mạng hàng đim để tìm cái mà tui hổng có !...". Dzậy là ổn, khỏi bàn cãi, cái gì hổng có thì tui đi tìm, còn thắc mắc cái hổng có là cái chi chi thì tui chịu phép, nói hổng được... Tùy vào cái mà người ta cần tìm, thiếu chi tìm đó...
Hihi...còn nhiều điều muốn nói thêm cho vui, nhưng buồn ngủ lắm dzồi, tui thăng...mai qưởn qưởn nói típ....