Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Một ngày du ký ở Las Vegas - Hòai Hương
Phượng Các
#1 Posted : Tuesday, September 20, 2011 4:00:00 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,432
Points: 19,233
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 646 time(s) in 606 post(s)
“ Las Vegas có gì lạ không em ?” câu hỏi vô tư sáng nay từ một chị bạn đồng nghiệp khi tôi vừa mới trở về văn phòng làm việc, đã gợi ý cho tôi muốn ngồi xuống để ghi lại chút gì đó cho chuyến đi chơi ngắn vừa rồi…

Vâng, rất rõ trong trí nhớ của tôi là cái cảm giác nóng hừng hực khi đặt chân tới vùng đất sa mạc nầy… Ban ngày -Vegas vào cuối mùa hè chớm sang thu - trời tháng tám vẫn còn nóng, nóng như ta đang ngồi gần bên lò lửa. Dù vậy, xe cộ vẫn dập dìu và dòng người vẫn nườm nượp qua lại thật đông dưới cơn nắng gay gắt, chói chang mắt đến nổi nhìn trời chẳng thấy cụm mây cao nào trôi…. Trên tay mọi người đều cầm theo chai nước ướp lạnh loại thường hoặc là loại to, dài sọc với hình dáng của tháp Effen hay muôn kiểu bình đựng mang nhiều hình vui mắt mà bên trong chứa đầy thức giải khát. Mới đi bộ có 15 phút mà người mình đã toát đẫm mồ hôi.. “ kiểu nầy thì tốt cho sức khoẻ của ta như đi tập thể dục vậy”, tôi nghĩ thầm… Tôi thích thú nhìn các nhân vật truyền kỳ trong phim hoạt hình thiếu nhi đang đứng dài trên đường phố chào đón du khách và mời gọi người vào cùng chụp hình với mình kiếm tý chút tiền còm qua ngày.. Nào là Barney, Spongebob, có cả bộ ba Woody, Buzz Lightyear, Jassie của loạt phim hình “ Toystory” nổi tiếng của hảng phim Disney. Tôi đã tự hỏi: bên trong lớp áo và mặt nạ dầy cộm, kín bưng kia phải có hệ thống máy lạnh hay quạt dưới lớp đồ ấy cho người đang xử dụng không? nếu là có thì mới chịu thấu cơn nóng đổ lửa khiến cho con người ta có cảm giác muốn..cởi hết ra ngay lúc nầy … những người kia phải chăng vì kế sinh nhai nên chịu “ trùm người ” đứng giữa trời nắng trưa hàng nhiều giờ liền ?…



Đang miên man ngắm nghía và suy nghĩ như thế thì cô bạn Vi bên cạnh đã nhăn nhó :

- “ Mình về lại hotel thôi…mệt chịu hết nổi rồi..”

Trở lại Paris, khách sạn bề thế và sang trọng với chiếc cổng Khải Hoàn Môn phía trước giống hệt như bên trời Tây nằm ngay giữa nơi sầm uất, đông vui nhất của đại lộ. Khách sạn 5 sao sang trọng như thế, nhưng giá cả cũng vừa cho túi tiền lương công chức như tôi khi đi chơi : khoảng hơn $500 mỹ kim bao trọn thuế cho ba đêm từ đêm thứ Sáu qua hết đêm Chúa Nhật. Giá cả đó là vì chúng tôi đến ở vào ngày cuối tuần và lại vào ngày lễ nên giá mới cao như thế…chớ nếu đi vào ngày thường trong tuần hoặc không trùng nhằm vào ngày lễ lạc thì giá cả lại càng rẻ bèo…Còn vị nào là khách thường xuyên đến đây chơi bài, kéo máy thì cứ việc mà.. ở miễn phí …do mỗi $ 5.00 bỏ ra từ người chơi sẽ được tính 1 điểm, rồi nhân số điểm lên ghi vào thẻ để miễn trừ vào tiền phòng…Tôi thấy rất nhiều người Việt mình từ Nam Cali đã chọn ở tại khách sạn nầy . Người ta chỉ mất chừng khoảng 4 tiếng lái xe từ Nam California là đến nơi, nên họ rất hay qua tiểu bang nầy chơi. Đến đây rồi mới có người Việt mách nhỏ cho tôi biết là tại khách sạn Planet Hollywood có các phòng mới hơn và giá cũng tương đối nhẹ hơn tý chút. Không biết phải đúng thật như thế không? Tôi mặc kệ. Tôi không phải là người ghiền chơi bài hay kéo máy, lại càng không biết uống bia bọt, rượu chè nên tôi tạm hài lòng với số tiền phòng bỏ ra cho chuyến chu du nầy. Tôi là người làm việc suốt cả ngày lại cũng có lắm lo âu, nên tôi muốn tìm một nơi để đi chơi, để thư giản…Tôi thích ở tại Paris không vì cái tên mà thơ văn và dòng nhạc Việt Nam hay nhắc nhiều tới mà là vì cái địa điểm tọa lạc vô cùng thuận tiện của nó. Ở đây, đi đâu cũng gần, nhất là các thương hiệu mua sắm thì sát ngay bên cạnh..Có lội đi mua đồ mỏi chân, mình sẽ về phòng nằm nghỉ được liền ngay..

Phòng của tôi nằm trên lầu 17, tầng dành riêng cho khách không hút thuốc. Phòng lầu nằm giữa toà building 34 tầng cao chót vót…Phòng càng ở trên tầng cao , nhìn ra khung cảnh bên ngoài đẹp thì phải tốn thêm $25 đôla cho mỗi đêm nữa. Phòng càng rộng, đẹp, sang trọng, tiện nghi như có thêm một cái microwave oven, thêm máy giặt sấy ngay trong phòng bếp, có luôn phòng ăn, phòng khách đầy đủ như sống trong một cái nhà sang, đẹp thì càng mắc tiền. Giá trên $450 đôla cho một đêm…Thế mới hay câu nói của ông cha ta : “ tiền nào của nấy “ bao giờ cũng đúng !!. Tôi tạm hài lòng với phạm vi của căn phòng thường như bao phòng tại các khách sạn khác. Nơi phòng tôi, bên khung cửa sổ, nhìn xuống là khu vực parking và hướng phía sau của khách sạn , nhưng nhìn lên và phía xa xa tôi thấy được những toà nhà khách sạn khác khi về đêm tỏa sáng rực rỡ dưới bao ánh đèn muôn màu của Las Vegas, rất vui mắt.. Chỉ một chỗ đứng nhìn, đưa mắt lên là cả một hào nhoáng bên ngoài tựa như mỹ nữ với bộ mặt trang điểm đẹp tuyệt trong xiêm y lộng lẫy… nhưng khi đưa mắt xuống thì là một sự tầm thường của bộ mặt thôi không son phấn, không lụa là nơi người con gái ấy… cuộc đời luôn có hai mặt đi song song với nhau… chỉ nhìn qua cửa sổ của tầng lầu Paris thôi..cũng đủ làm cho tôi có triết lý..cùn….

Rủ cô bạn Vi cùng đi sang tiệm spa thư gỉản với tôi , cô bạn nhăn nhó..:

- ” Giờ mệt rồi nên chỉ muốn..ngủ ” …nên tôi đành đi một mình…

Lang thang ra ngoài phạm vi khách sạn Paris, tôi lững thững băng qua đường tiến về Caesars Palace..Chân tôi là chân .. đi mà .. Ceasar Palace đã thu hút tôi vì lối kiến trúc của nền văn minh Ai-Cập cổ đại mà không kém phần sang trọng. Tiệm “ Qua Spa “ tọa lạc trên lầu trong toà kiến trúc vĩ đại Ai-Cập ấy. Vừa bước vào cửa, tôi hài lòng với sự niềm nở của nhân viên phục vụ tại đây. Cô tiếp viên đưa cho tôi dép mang, áo khoát, áo quần tắm che người bằng vải nilông mới toanh trong bọc hàn kín ( do tôi quên không mang đồ tắm riêng theo). Cô cho biết tôi có thể vứt bỏ bộ đồ tắm nầy sau khi xài xong hay giữ riêng lại tùy ý, sau đó cô hướng dẫn tôi vào phòng có những hàng dãy tủ khóa chứa đồ cá nhân. Cô đã kiên nhẫn chờ cho tôi thay đồ, mặc áo khoát xong và cùng tôi đi vào Spa. Đi vào con đường tiến sâu vào bên trong, làn nước lăng tăng róc rách từ hai bên tường cao chảy xuống, hàng nến lung linh huyền ào bài trí dọc hành lang, quyện với mùi hương thơm nhè nhẹ thoảng qua cánh mũi đã làm cho tôi ngây ngất và mi mắt trĩu nặng. Ô hay, đây là nơi thư giản thật lý tưởng..với giá cũng vừa phải: $45.00 bao trọn nguyên ngày…Ở đây, có đủ các loại trà, các loại nước ép trái cây, các loại bánh, khoai chiên và nhiều thứ trái cây tươi …mặc nhiên cho người chọn lựa cho mình thức ăn uống thích hợp mà không phải tốn thêm tiền. Những phòng với hàng máy tập chạy bộ, cử tạ thể dục bóng loáng, phản chiếu qua bức tường guơng cùng những tầng khăn trắng muốt , những chai nước lạnh ướp nửa vời trong chậu to đầy đá mời mọc vô cùng hấp dẫn ..“ Thứ nầy ” không hợp với tôi trong lúc nầy …Tôi nhủ thầm và tiến về phía phòng dành riêng cho phái nữ..Ở đây cũng “ Nam tả, Nữ hữu” chia riêng ra giống hệt như Á-đông…Có mệt muốn ngủ thì cũng nên vào tận nơi đây mà …ngủ. Vào đây để thưởng thức một mùi hương thơm toát ra từ nến và hoa, vào đây để tận hưởng làn da mình được ve vuốt, mơn man bởi dòng nước có hòa khoán chất thiên nhiên làm mịn màng da thịt. Khung cảnh lãng mạn trong tiếng nhạc du dương nhè nhẹ giữa làn nước ấm ôm ấp cơ thể tôi, đã giúp cho tôi thật sự có những giờ phút thư giản mà chưa tìm thấy được tại thành phố nơi tôi ở… Lý do chỉ một điều đơn giản: nơi đó mình trả tiền theo giờ. Nơi đây, tôi được trọn hưởng cả ngày, quên cả thời gian, quên cả khi về…Hơn thế nữa là tôi thích sự bày trí tại đây … Tôi tiếc cho cô bạn Vi của tôi đang nằm vùi nơi khách sạn…

-“ Vi ơi, mình đói rồi.. Vi thức dậy chưa ? cùng đi ăn tối nha … hẹn gặp Vi tại Beijing Noodle No.9 đi nhe , tiệm nằm ở sát ngay cạnh sòng bài trong Caesars Palace đó.”

Tôi gọi phone về cho cô bạn đang nằm ngủ nơi phòng trọ Paris trong lúc mình tôi đang đứng tròn mắt nhìn xuyên qua bức tường kiếng trong suốt của tiệm mì mang tên số chin . Số chin luôn là con số may mắn theo quan niệm của người Trung Quốc. Thế nhưng, điều làm cho tôi khi đi ngang qua phải dừng chân lại không phải vì bụng đói sau nhiều tiếng đồng hồ liền thư thái trong spa, cũng không phải do hàng tủ phía bên ngoài bày trí các món ăn hấp dẫn, tuy làm bằng nhựa nhưng trông giống y như thật, lại càng không phải là cách bài trí của hai hàng hồ nước thật to với hàng ngàn chú cá vàng đang tung tăng bơi lội từ ngoài cửa vào tận sâu bên trong tiệm…mà là một ông đầu bếp ( khi vào ăn mới hỏi biết đó chính là tay cự phách bếp chính Chef XingKai Deng ) với đôi tay dẻo quẹo như múa đang biểu diễn. Dưới đôibàn tay điệu nghệ nhà nghề của ông, tảng khối bột mì không to lắm đang cứng ngắc, trở thành mềm mại sau vài phút nhào nặn… Và kià..ông ta đang bắt đầu kéo…kéo… dài ra, rồi xoay tít cái tảng bột lúc nầy đã trở thành dây bột và quay vòng …chẳng mấy chốc dây bột từ từ tách rời ra thành những sợi mì dài sau vài phút biểu diễn. Mọi người cùng vỗ tay tán thưởng khi ông căng và giơ lên thảm mì óng ả, mềm mại như suối tóc ..vàng của một người con gái…Mỹ . Sau đó, Ông lại từ từ cắt ngắn dần sợi mì rồi bỏ vào nồi nước trần đang sôi sùng sục. Mỗi tảng bột làm ra nấu được khoảng 8-9 tô mì…Khi tiệm có đông khách vào ngồi ăn thì ông cùng các đầu bếp khác thay phiên nhau biểu diễn làm ra mì sợi liên tục. Thì ra đây chính là tiệm bán mì tươi làm ngay tại chỗ. Cũng bởi nhìn vào cách biểu diễn thuần thục rất nhuyễn và rất tuyệt vời của ông bếp trưởng mà bao tử tôi đã bị đánh thức. Tôi thèm ăn mì tươi và quyết chí kéo cô bạn Vi khả ái vào ăn cho bằng được ..cho dù chỉ là một lần..(nguyên do chỉ là giá cả ở đây cao hơn gần gấp 3 so với giá 1 tô mì tại San Jose ..$ 22.00 cho một phần tô nhỏ mì tươi hải sản khi túi tiền tôi chỉ hạn hẹp…) Thế nhưng tôi lại nghĩ: “ Đi chơi thì phải biết thưởng thức món ngon cho đã chứ, mặc cho khi trở về kéo cày trả nợ tiếp..vì đó là cuộc sống mà… Dân Mỹ có câu “ Life is so short “ tôi gẫm mà thấy cũng có lý ..mình phải biết trân quý và hưởng thụ những gì mình muốn, những gì mình thích trong tầm tay mà mình có thể với tới được..Tiền bạc ta có thể kiếm ra lại nhưng sức khoẻ và thời gian thì cứ như một dòng sông cuốn ta trôi theo mãi mà không bao giờ quay lại ngược dòng , nên tôi ơi, hãy đừng tiếc nuối..”…

Miên man với dòng tâm tưởng trong giây phút chờ đợi cô bạn thân mến, Vi đã đến từ sau lưng tôi lúc nào mà tôi chẳng hề hay. Cô bạn Vi của tôi vào nơi căn tiệm mì số 9 nầy thì lại bị “ hớp hồn” với hàng dãy hồ cá vàng óng ánh , ríu rít rủ tôi cùng cô chụp hình ..với ..cá .. chụp đủ mọi kiểu rồi mới chịu vào bàn ngồi ăn. Sau đó, cô nàng lại mê mải nhìn ngắm ngôi trần nhà được trang trí bằng kiểu cắt giấy hoa của Nhật với màu xanh lơ tao nhã nhưng đẹp tuyệt vời…

No nê rồi chúng tôi rủ nhau đi dạo dưới muôn ánh đèn màu rực rỡ vừa mới bật lên trên thành phố hoa lệ. Chúng tôi cùng rủ nhau vào ngắm xem khu vườn hoa của bên Bellagio . Nơi đây, hoa tươi tuyệt đẹp được trồng theo từng mùa. Độc đáo nhất là mỗi mùa mang

sắc thái bày trí khung cảnh vườn hoa khác nhau và đều có một bức tranh thật to, tác phẩm tuyệt mỹ cắm bằng hoa tươi khác nhau của từng mùa rất đẹp và công phu. Tôi và Vi là người đều mê hoa nên làm sao bỏ qua được điều nầy mỗi khi đặt chân đến đất Las Vegas?

Las Vegas càng về đêm càng lộng lẫy, sang trong như những viên kim cương lấp lánh. Nhiệt độ vào buổi tối cũng dịu dần , không nóng như ban ngày nên thiên hạ kéo ra đường đông đúc hơn. Người người qua lại ào ạt thành dòng, có chỗ đông gần như vai.. phải chen vai cho tận đến nửa khuya… Chúng tôi tại Las Vegas không cần ngồi kéo máy hay chơi bài hàng giờ, không cần vào vũ trường nồng nặc rượu, bia và khói thuốc nhưng tôi thật sự đã có những phút giải trí thật lành mạnh và ít tốn kém ngay trên đất mà có thể gọi là tiền thiên hạ khi đến đây thì đua nhau tuôn ra như nước …Có mấy ai đến đây mà lúc nào cũng mang “ chiến lợi “ quay về ? hay lại nói nôm na là “đi đóng tiền đèn” như câu ngoài cửa miệng của người dân Việt mình ở Cali ? Giờ nầy..”chàng của tôi đang ở đâu và làm gì ? giá có anh cùng đi dạo phố giữa dòng người đông đúc thì hay biết mấy? …Tôi thầm nghĩ. Thế nhưng tôi lại không cảm thấy tiếc vì đã rời người mình thương để ở đây một mình với ..bạn bè. Dù sao, tôi cũng có một ngày sống riêng cho chính bản thân mình.

Hoài Hương

(Ghi lại vào một ngày đầu tháng 9, 2011)
http://www.baocalitoday....catid=5:vn-ngh&Itemid=53
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.