Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

44 Pages«<424344
Phim
Phượng Các
#864 Posted : Thursday, May 6, 2021 9:31:56 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Travellers and Magicians (2003)

Một thanh niên công chức thuộc một làng hẻo lánh ở Bhutan nuôi mộng đi Mỹ để đổi đời, thoát ra khỏi cảnh sống buồn tẻ của anh. Trên đường đi tới Thimphu để tiếp xúc với toà đại sứ Hoa Kỳ để xin chiếu khán vào "xứ của cơ hội" anh gặp những người cũng đang đón xe, trong đó có một nông gia đi bán táo, một nhà sư mũ vàng và hai cha con đi bán giấy bản . Ông bán táo hỏi anh tính làm gì khi sang Mỹ, anh cho biết làm bất cứ gì để kiếm tiền, như rửa chén, hay hái táo . Nhà sư trong lúc chờ đợi xe đã kể chuyện về một anh chàng nọ, thay vì lo học hành để thành pháp sư theo kỳ vọng của cha, đã tính bỏ đi tìm một cảnh sống mới thoả mãn ham muốn được gần gũi các người còn gái xinh đẹp mà bản tính anh hằng khao khát . Sau khi uống chén rượu chhaang với em, anh ta trèo lên ngựa, chạy như bay, và sau cùng lạc vào một rừng sâu, gặp một đôi vợ chồng tiều phu chồng già mà vợ trẻ đẹp . Sau một thời gian tằng tịu, cô vợ mang thai . Họ phải tính kế giết lão tiều phu; rồi ám ảnh vì hành vi của mình, anh ta hoảng hốt chạy đi, cô gái chạy theo, và chết đuối khi lội qua thác . Giật mình tỉnh dậy, hoá ra anh ta bị ảo giác sau khi nốc chén rượu chhaang .
Anh chàng công chức nghe xong câu chuyện, thấy thấm thía cuộc đời; lại thêm người con gái ông bán giấy bản xinh xắn hồn nhiên, đã không còn sốt sắng với chuyện sang Mỹ nữa .

Ảo giác của anh chàng mê gái khiến ta liên tưởng tới điển tích giấc mộng hoàng lương (kê vàng) của Tàu mà người Việt chúng ta từng quen thuộc . Đây là thể loại "chuyện trong chuyện" (giống như ngủ chiêm bao lại thấy mình nằm mơ, và tỉnh giấc trong mơ, sau đó rồi lại tỉnh giấc thực sự - Câu chuyện không xa lạ với tinh hình chung hiện tại của cuộc sống, hoá ra không phải chỉ có người Việt mới ham đi Mỹ để đổi đời, mà ngay cả cái nước Bhutan nổi tiếng là nơi chỉ số hạnh phúc không phải đo bằng đô la như cách tính của thời hiện đại, cũng có những kẻ ham đi Mỹ, dù sang đó để rửa chén hay hái táo, hái dâu.

Không phải chén rươu chhaang nào cũng làm người uống bị ảo giác . Chén rượu đó do người em trai chuốc anh mình, do người em có được huyền thuật khi học lén bên của sổ lớp học của anh . Phật giáo Kim Cương thừa ở các xứ Bắc Ấn hướng về các phương pháp thần bí (nên gọi là Mật tông) và phim cũng phản ánh nét văn hoá đó . Vị sư mũ vàng không dùng pháp thuật, ông chỉ kể lại câu chuyện, cách mà Phật hay làm khi xưa, là kể dụ ngôn để người nghe lãnh hội chân lý, để anh chàng công chức tỉnh mộng, không nao nức đi tìm hạnh phúc ở nước Mỹ xa xôi, nơi đó có khi chỉ là ảo vọng ....

Mục đích của ngươi làm phim là thế, nhưng tôi lại thấy thêm là anh công chức bỏ giấc mơ đi Mỹ, chẳng qua vì anh khám phá một sự hấp dẫn khác hơn, mãnh liệt hơn, đó là tình yêu nam nữ.
Phượng Các
#865 Posted : Friday, May 14, 2021 1:41:19 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Stefan Zweig: Farewell to Europe (2016)

Phim về khoảng đời của nhà văn Zweig ở Brazil, từ năm 1936 cho tới 1942, năm hai vợ chồng ông cùng từ trần do dùng thuốc quá liều . Khoảng đời ấy tuy được tiếp đón niềm nở tại Ba Tây nhưng là chuỗi ngày thê lương, buồn nản của nhà văn . Nhà văn, khó mà vui được khi phải lưu vong khi đang bước sang phía bên kia đồi của cuộc sống . Giống như nhiều nhà văn khác của Việt Nam, khi sang xứ người rồi họ thấy không còn hứng thú gì mà viết được nữa . Nhà văn Võ Phiến từng nghĩ là ông sẽ không thể viết khi định cư Mỹ (nhưng sau đó ông lại cầm viết lên và đi tiếp nhiều tác phẩm nữa).

Trong phim, khi một nhóm độc giả ngưỡng mộ Zweig và có xin ông ký tên vào sách của họ, tôi thấy có người cầm quyển Amok. Quyển này có dịch sang tiếng Việt với tựa đề là Người Cuồng Mã Lai, (sau 1975 thấy có bản dịch khác). Truyện này và một truyện nữa là Bức Thư Của Nguòi Đàn Bà Không Quen đã gây một ấn tượng mạnh mẽ trong lòng tôi khi thưởng thức . Làm sao mà trong đời có những thứ tình yêu kinh khủng như thế . Việt Nam có một truyện tương tự về tình yêu khởi sinh ngay từ cái nhìn đầu tiên là Cô Gái Tà Niên (nếu tôi nhớ không lầm là của nhà văn An Khê). ...

Amok là hoả ngục của dục tình, nơi đó cuộc sống tiềm ẩn teo xoắn lại ... ...Zweig chỉ mổ xẻ tâm thức con người, đọc ông tôi không biết ông là người Do Thái, và đây là lý do khiến ông phải chạy trốn từ Áo, sang Anh, sang Mỹ, rồi cuối cùng định cư tại Ba Tây . Ông thấy tương lai đen tối cho Âu Châu, và cho nhân loại dưới thời đại của ông . Mà không bi quan làm sao được, chuyện tận diệt người Do Thái khủng khiếp quá mà . Tôi cứ nói là không dám xem các truyện hay phim liên quan tới vụ tàn sát này nữa, vậy mà rồi lật quật lại cứ trúng ...gió! Khi người ta " biết" một tác giả nào, thì gặp dịp "đụng mặt" họ là ta lại dừng lại, vẩn vơ . Ở công viên Jardin du Luxembourg bên Paris tôi có thấy tượng bán thân của ông trong đó .
Phượng Các
#866 Posted : Saturday, May 29, 2021 4:19:47 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Teddy Bear (2012)

Một anh chàng 38 tuổi rồi mà vẫn sống với mẹ và rất khó có bạn gái vì tính tình khó khăn của mẹ . Bà như không hề muốn con mình yêu ai hay có vợ vì sợ bị cô đơn . Sau cùng, nhân thấy uncle của mình lấy được người vợ trẻ Thái Lan đưa về Đan Mạch, anh bèn cũng muốn có một người như thế . Vậy là anh đi Thái Lan, đến Pattaya, được giới thiệu nhiều cô gái trẻ đẹp, các cô gái điếm ..Nhưng sau cùng, anh chọn một goá phụ, lấy nàng . Khi bà mẹ biết được, bà giận dỗi, níu kéo con mình, nhưng anh nhất quyết dọn ra khỏi nhà, đi tìm hạnh phúc cho đời mình .

Tôi có đi Pattaya rồi nên nhận ra cảnh lôi kéo khách đàn ông của các cô gái điếm trên phố đêm ở đó, đúng y chang như vậy . Chỉ có điều là không dè đàn ông xứ Đan Mạch cũng đi kiếm vợ ở Thái Lan . Thái Lan, một xứ nổi tiếng là Phật giáo như quốc giáo mà vấn đề tính dục thoải mái thuộc hàng đệ nhất ở Đông Nam Á . Sao đời lại oái oăm đến thế . ...Các tên ấu dâm coi việc đi Thái để thoả mãn thú vui bệnh hoạn và dã man của mình khiến tôi thất vọng với cái gọi là phong trào thúc đẩy du lịch để kiếm ngoại tệ cho quốc gia của các nước này . Đàn ông các quốc gia phát triển rất dễ kiếm vợ ở các nước nghèo, nên khi khó tìm vợ ở nước họ thì họ đi tìm ở các nước đó . Sau này, khi bức màn sắt sụp đổ thì đàn ông Mỹ nhiều người đổ sang các nước Đông Âu kiếm vợ người da trắng vì dù sao cũng có màu da được chuộng hơn ở xứ này . Nhưng phụ nữ Á châu cũng được ưa thích vì tánh tình hiền, chịu đựng, lại xinh đẹp . Vấn đề hợp hay không thì chờ sau mới biết, theo thống kê thì các cuộc hôn nhân diện thẻ xanh chấm dứt sau hai năm chung sống là phân nửa; nhưng con số ly dị của các cuộc hôn nhân nói chung thì dù người bản xứ cũng tầm tầm con số đó .
Phượng Các
#867 Posted : Tuesday, June 1, 2021 1:56:35 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Clay (2008)

Phim cho biết là dành cho trẻ em . Kể chuyện một cậu bé 14 tuổi ở một thị trấn nhỏ thuộc nước Anh . Cậu giúp lễ cho cha xứ ở nhà thờ, tánh tình tốt, gương mẫu, tuy nhiên cậu hay bị bắt nạt bởi một đứa to con lớn xác trong làng . Một ngày nọ một bà trong thị trấn có một đứa cháu tới cư ngụ . Đứa này có hành tung quái dị, giống như phù thuỷ . Hắn uy hiếp tinh thần người khác, trước hết là người cô/dì của hắn, ép bà này cung phụng cho hắn, hầu hạ và hắn ngang nhiên sử dụng căn phòng bỏ không trong nhà, có khi như thôi miên bà này để chiếm đoạt các vật quý của bà . Hắn lấy đất sét, loại tốt, có ở bờ biển khu thị trấn đó, nặn thành tượng thần, rồi phù phép cho tượng cử động, theo sự sai khiến của hắn . Mới đầu cậu bé còn nể nang giao du với hắn, nhưng về sau, cậu chống lại sự sai khiến tinh thần, không đọc theo lời bùa chú hắn dùng khống chế tinh thần người khác . Và khi mà sự sáng suốt trở lại, thì tên phù thuỷ thất bại.

Phim dành cho trẻ em mà người lớn cũng học được bài học , cơ hồ người ta dùng danh nghĩa cho trẻ em để dạy cho người lớn luôn thể . Trong thế giới học thuật, sách dành cho trẻ em mà nhắm dạy cho người lớn cũng không thiếu: Les Fables de la Fontaine, Wizard of Oz chẳng hạn . Và bài học chính trong đây (mà tôi thấy) là tác giả cho rằng nhiều người trong thế gian này rất là ngây thơ, là dễ tin, là dễ bị dối gạt . Người bị gạt trong đây là một người phụ nữ, không phải là ngẫu nhiên, khổ nỗi là đàn bà rất dễ bị gạt, Thành ngữ "thiện nam tín nữ" dường như cũng nói lên điều đó . Trong cái thế giới người đông, của khó này, muốn ngồi mát ăn bát vàng thì đi gạt người khác là một cách, tôi không nói là cách dễ nhất, nhưng cũng là một cách kiếm ăn, một cách làm giàu, một cách để ăn trên ngồi trốc . Và chiếm đoạt lòng tin của người khác, qua tín ngưỡng qua tôn giáo là một cách làm vững vàng chỗ đứng (hay chỗ ngồi) của mình ngoạn mục (hay đáng sợ ?) nhất . Dùng dao súng đi ăn cướp chỉ là hạ sách; chiếm đoạt chánh quyền rồi tịch thu tài sản là trung sách - cả hai đều làm cho thiên hạ họ uất ức, căm thù mình; làm sao cho người ta quỳ xuống lạy mình mà dâng hiến tài sản, có khi cả mạng sống của họ để bảo vệ cho mình thì mới là thượng sách. Razz

Và giải pháp tự cứu thoát mình trước kẻ xấu ác là gì ? Là sự sáng suốt thôi, như đứa bé trong phim, nó không đọc theo thần chú của tên phù thuỷ, vì thần chú sẽ có tác dụng điều khiển trí não con người, làm cho người ta mê man như uống phải bùa mê thuốc lú ...

Vì sao một đứa bé mà không phải là một người lớn có thể giải thoát lòng mê muội của con người ? Vì người ta chỉ còn có thể đặt niềm tin vào sự trong sáng hồn nhiên của tâm thức con người, khi chưa bị cái sở tri chướng của cuộc sống nhồi nhét đóng bợn trong đó . Ngay cả thần linh, rốt lại nó chỉ là cục đất sét được nặn thành, rồi người ta sì sụp lạy, biến cho nó thành linh thiêng là do ....Linh tại ngã, bất linh tại ngã ...

Một thông điệp được gởi gắm như vậy mà gọi là tác phẩm dành cho trẻ em ư ?



Phượng Các
#868 Posted : Thursday, June 10, 2021 8:37:47 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Love with the Proper Stranger (1963)

Natalie Wood, Steve McQueen

Angie báo tin cho Rocky biết là cô đã thụ thai sau một lần hai người ân ái với nhau tình cờ, họ không phải là tình nhân với nhau. Thật bất ngờ với Rocky, nhưng vì tinh thần trách nhiệm anh ta giúp Angie tìm bác sĩ phá thai với giá 400 đô la và họ đồng ý chia đôi phí tổn này . Nhưng tới khi gặp bác sĩ thì mới biết ông ta đòi thêm 50 đô nữa . Rocky phải trở lại gia đình để tìm thêm số tiền này . Tới khi việc phá thai tiến hành thì Rocky nhận ra người phụ trách việc phá thai không phải là bác sĩ, và nơi thực hiện chỉ là một căn phòng trong một toà nhà rếch rác, anh bèn quyết định nhanh chóng là đồng ý cưới Angie. Nhưng Angie, với cá tánh mạnh mẽ, không mặn mà lắm với tình cảnh lấy chồng để "chữa cháy" này, vì nàng cũng có một người đàn ông tha thiết yêu và sẵn sàng nhận làm cha đứa bé trong bụng cô . Cái nàng muốn ở Rocky là hai người phải có một mối liên kết lãng mạn làm nền tảng cho cuộc hôn nhân . Trong tiến trình giải quyết vấn đề, tình cảm hai người nảy nở, thay đổi . Angie nhận thấy gia đình của Rocky rất yêu thương anh và nồng hậu với Angie mà họ tưởng là người yêu của con trai họ, trong khi gia đình của người đàn ông chịu làm chồng Angie lại có vẻ xét nét, ghẻ lạnh với Angie . Và sau cùng là họ đến với nhau .

Bối cảnh phim có vẻ như ở New York, cả hai gia đình gốc Ý . Và người Ý thì tình gia đình của họ rất sâu sắc, không khác gì với văn hoá của người Tàu hay Việt Nam . Chỉ khi sống lâu ở Mỹ thì các nhóm dân di cư này mới hội nhập vào "văn minh" Mỹ do cái mà các nhà xã hội học gọi là melting pot ở nước này . Vào cách đây 60 năm, người con gái ở Mỹ vẫn chưa thoải mái với đứa con sinh ra không cha vì gia đình của họ theo truyền thống Ý và Ki tô giáo . So sánh với thời nay thì người ta thấy xã hội thay đổi rất nhiều rồi . Điểm đặc biệt ở đây là thái độ của cô gái . Cô mạnh mẽ, không bù lu bù loa với kẻ tạo bào thai trong bụng cô vì cô nhận mình cũng có trách nhiệm trong đó, không ép buộc anh ta phải làm đám cưới hay mừng rỡ vì được anh ta đồng ý cưới . Chính sự mạnh mẽ đó khiến cho anh chàng sinh khởi tình yêu trong tâm mình ...Tình yêu phát khởi như thế nào và tại sao người ta yêu nhau thật cũng là một đề tài gây tranh cãi bất tận trong cuộc sống chúng ta . Angie thấy gia đình Rocky thật nồng nàn ấm áp với anh và cô ta nên mường tượng anh ta cũng sẽ là người chồng người cha tốt . Rocky yêu Angie vì thấy nàng có khuynh hướng sẽ là người đàn bà vũng vàng giải quyết tình huống khó khăn trong đời nàng . Và thế là họ cho ra rìa các người đang "xơ cua" trong đời sống họ để "nhận đời nhau làm dấu chấm" nói theo Nguyễn Tất Nhiên .

Macy vào cái thời điểm 60 năm trước có bán cả chim chóc thú cưng nữa .... Tôi nhìn Natalie Wood xem có cái tướng ... chết yểu hay không, thì thấy đôi mắt như tròng trắng khá nhiều (tam bạch đản), gần hai mươi năm sau bà đã chết đuối ở vùng đảo Catalina ngoài khơi Nam California trong một đêm đi chơi trên chiếc du thuyền, một cái chết còn nhiều nghi vấn với hai người đàn ông khác trên đó ... . Nhiều khi tôi cũng tào lao, hay "bàn đề khi đề đã xổ" thì phải!
Phượng Các
#869 Posted : Monday, June 14, 2021 12:57:00 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


In the House (French: Dans la maison) (2012)

Fabrice Luchini
Kristin Scott Thomas
Ernst Umhauer

Germain là một giáo sư văn chương, có tâm huyết, tận tuỵ với học trò của mình . Thấy trong lớp có Claude Garcia tỏ ra có khả năng viết lách nên ông để tâm nhiều đến anh học trò này và thường sách tấn, chỉ vẽ, cho mượn sách để Claude phát triển năng khiếu này . Claude tỏ ra có tài nhận xét những chuyện xảy ra chung quanh, trong đó cậu ta hay thân với một bạn học cùng lớp, đến nhà bạn chơi, và lợi dụng cảnh sinh hoạt trong gia đình này để làm đề tài viết lách của mình . Dần dần, Germain bị cuốn hút bới các câu chuyện Claude kể, quan tâm đến cảnh gia đình đối tượng của tài năng của Claude, thân thiết với cậu ta hơn, và thậm chí còn ăn trộm đề thi toán của đồng nghiệp để giúp Claude và cậu bạn thân được điểm tốt để có thể dính chặt với gia đình cậu bạn . Vợ cu?a Germain nhận thấy chồng mình gắn bó với học trò quá, say sưa với các tình tiết trong gia đình người ta, thậm chí xao nhãng chuyện ái ân với vợ làm vợ bực mình. Đã thế, bà còn phát giác ra chồng mình còn kể chuyện bà bị vô sinh nên không có con cái cho Claude nghe. Còn Claude thì gây rối loạn trong gia đình bạn mình, quyến rũ mẹ của bạn suýt đi vào chuyện ái ân, khiến cho bạn mình đâm ra buồn phiền, trầm cảm ..Sau cùng, sự trộm cắp bị phát giác, Germain bị cho nghỉ việc, vợ thì chia tay.

Thì đã hẳn đây là một drama rồi, nhưng có cái gì khôi hài trong đó . Trong cái cõi đời ô trọc này, nhiều thảm kịch xảy ra từ một tình cờ nho nhỏ . Phải chi hôm ấy đừng mưa; phải chi hôm ấy đừng đưa em về (Mưa Bong Bóng). Cuộc sống vốn yên lành lâu nay bỗng bị lộn tùng phèo vì cái sự trời ơi đất hỡi nào đó . Germain có khi nào tĩnh tâm lại, suy xét lại xem cái lý do nào mà cảnh sống của mình đi vào đổ vỡ như thế . Mất việc, vợ bỏ . Chỉ vì cái tâm của mình khởi đi từ lòng ham muốn biết chuyện gia đình của người ta như thế nào . Cuối phim, hai thầy trò ngồi ở ghế đá công viên, nhìn lên các khung cửa sổ của khu chung cư, thắc mắc không biết những cảnh đời trong mấy chục gia đình trước mặt mình nó ra làm sao . Nghĩa là họ vẫn còn thích thú chuyện chúi mũi vào gia đình người khác, họ không biết cái câu tục ngữ :Đèn nhà ai nấy sáng" của ...Việt Nam, xem ra người Việt ta tinh tế quá. Tinh tế, nhưng áp dụng được thì chỉ có mấy người thích chuyện tu tâm dưỡng tánh . Bớt nghe chuyện thiên hạ đi, vì bao nhiêu chuyện chỉ quanh đi quẩn lại có bao nhiêu đó: đàn ông, đàn bà, tình yêu, hôn nhân, ngoại tình, đổ vỡ, ghen tuông, bỏ nhau, hạ độc thủ nhau ...

Nhưng chi tiết ấy gợi cho tôi suy nghĩ: là sự quen biết gần gũi với người hay cảnh hay câu chuyện trong đời sống dễ làm cho người ta gắn bó với nó . Germain ngày càng bị ràng buộc với chuyện gia đình người ta, thấy thích thú khi được nghe học trò mình chia sẻ tâm trạng và sự tiến triển trong tình cảm của hắn. Cả Germain cũng chừng như bị lôi cuốn bởi sức quyến rũ của người đàn bà kia, chỉ vì cái fantasy mà ông tự thêu dệt cho tâm hồn mình, và biết đâu ông thấy không còn thích thú chuyện giường chiếu với vợ vì mắc lo tơ tưởng người đàn bà khác ?

Nói chi cho xa, ngay cả hàng ngày theo dõi chuyện của các tài tử, các nhân vật tiếng tăm, các người do các youtuber theo đuổi quay đi quay lại các chi tiết cảnh sống của họ nhằm mục đích câu view, mà khiến người xem phải đem lòng mến chuộng, biến thành "fan", rồi "fan cứng" và đâm ra yêu họ lúc nào không hay, hàng ngày không có không xong, Và đương nhiên thời gian của cuộc sống đã bị dành rất nhiều vào các sinh hoạt [...]ấy! Và tôi bỗng e sợ nghĩ đến điều học xưa: Cái ta nghĩ hàng ngày, nói hàng ngày, quan tâm hàng ngày sẽ định hướng cho sự tái sinh vào cảnh đời tương ứng của ta trong tương lai!
Phượng Các
#870 Posted : Tuesday, June 22, 2021 9:19:09 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Anchor and Hope (2017)

Thấy có hai mẹ con Geraldine và Oona Chaplin trong đây nên tôi cũng coi thử . Thú vị nữa là bối cảnh truyện là con kênh đào ở London với các chiếc ghe mà người nghèo tạm ngụ ở đó . Nhờ vậy mới biết là cứ hai tuần không di chuyển là ghe sẽ bị giữ lại, người sống trên đó thành vô gia cư.

Hai người phụ nữ là một cặp lesbian sống trên ghe. Sau khi con mèo bị chết, chôn cất xong xuôi với phần nghi lễ tống táng theo ảnh hưởng tín ngưỡng (Hindu thì phải ?) do bà mẹ chủ lễ, hai cô buồn quá, bỗng nghĩ tới chuyện hay là có con cho vui nhà vui cửa . Eva, Người có nhiều nữ tính hơn nhận làm người mang thai . Kat mời một người bạn trai là Roger từ Barcelona qua để xin tinh trùng . Roger vui vẻ nhận lời với thoả thuận là anh ta không được dành quyền làm cha và cuộc đưa tinh dịch vào sẽ không có sự giao phối, chỉ dùng ống chích bơm vào tử cung mà thôi . Khi báo tin cho mẹ biết là họ sẽ có con, bà mẹ hào hứng chia vui, và hỏi một câu khiến ta mắc cười: Vậy sao ? Nhưng đứa nào mang thai đây ?
Tuy nhiên sau khi thụ thai thì mối liên hệ trở nên phức tạp . Roger bỗng thấy xúc động trước tin mình sắp làm cha, tình phụ tử khởi lên trong lòng; nhưng hai người đàn bà ấy cho anh biết là anh không có quyền gì trong vụ này, và anh nên đi về đi cho họ khỏi thấy rắc rối . Roger tức giận vì thấy mình bị lợi dụng mà không có xơ múi gì trong chuyện này nên hậm hực . Tuy nhiên, khi sờ tay vào bụng người đàn bà đang mang trong lòng giọt máu của mình thì Eva gạt phắt ra: anh không có tư cách âu yếm trên thân hình nàng . Eva là của Kat, một quyền sở hữu tuyệt đối trong tình yêu . Còn đang chưa biết ra sao thì cái thai bị hư . Eva buồn phiền nên thấy cần thời gian riêng tư để suy tính lại đời mình; cô cũng không muốn tiếp tục ở lại trên ghe vì thấy cuộc sống trên ghe chồng chềnh quá . Nhưng khi dọn về với mẹ thì mẹ khéo léo nói về chơi thì được chớ không có chuyện ở luôn . Con lớn rồi mà còn ở chung với mẹ thì thấy như không trưởng thành. Vậy là cô ra mướn một căn trong toà building gần bờ kênh . Kat tới tìm và mong Eva trở lại, nhưng Eva cho biết là cô thích ở trên đất hơn là trên nước, và hiện cô đã nhờ tới clinic để thụ thai, không cần nhờ tới Roger nữa; như lời khuyên của bà mẹ trước đây đã báo trước rằng sự có mặt của người cha sẽ gây rắc rối hơn thà là xin tinh trùng vô danh. Kat bỏ về trước tin ấy . Và sau đó, nàng gặp hai người bạn gái mới quen của Roger, và cuộc dan díu sắp diễn ra giữa hai cặp này . Trước khi lên giường, cô gái muốn vào toilet, Kat vào sau và thấy cô gái mới quen này đi tiêu trong đó (đoạn này tôi không rõ lắm, vì không lẽ chỉ vì cục phân mà Kat lại cho là sự thân mật quá mức nên mất hứng, từ chối cuộc truy hoan). Sau đó, khi hai người bạn cho ghe ra đi thì Eva xuất hiện . Vậy là gương vỡ lại lành .

Phim cho người ta thấy một lối sống mới đã thành quen thuộc trong xã hội hiện nay, đó là các cặp lesbian, gay, transgender v..v...Mà cuộc sống (hay tâm thức con người) thay đổi không ngừng, họ không muốn kết hôn với người khác phái, nên đồng phái cặp nhau, ở chung với nhau rồi lại muốn có con . Đứa con nhờ các hiến tặng tinh trùng, đưa tới hệ luỵ là nhiều khi chúng có cả trăm người anh chị em đang ở ngoài kia, nơi nào đó, có thể chúng sẽ gặp nhau và lấy nhau làm chồng vợ chẳng hạn, rắc rối quá .

Các diễn viên đóng rất xuất sắc, kể cả vai ít xuất hiện là bà mẹ do Geraldine đóng . Lần này tôi không còn bâng khuâng vì tuổi già của Geraldine Chaplin nữa, lo chú ý đến tài diễn xuất của bà hơn. Kể cả khiếu khôi hài của bà khi thực hiện các nghi lễ tín ngưỡng khác thường . Cũng như hiểu thêm về các đợt sóng mới trong xã hội, đang lan tràn trên khắp thế giới . Và Về cung cách đối xử với nhau trong xã hội Tây phương, Mặt kỹ thuật, cách dàn dựng phim cũng tài tình . London xuất hiện trong một góc cạnh nghèo mà du khách có khi bỏ qua, tôi thì thấy cũng có thi vị trong đó khi tôi từng dự một cái tour đi ghe trên con kênh ở London .
Phượng Các
#871 Posted : Saturday, June 26, 2021 4:17:21 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)
Sau khi suy đi nghĩ lại thì tôi có thể lý giải được chuyện tại sao Kat mất hứng với cô gái mới quen . Nguyên là cuộc sống trên ghe cũng phải có chuyện đi toilet chứ, ở VN thì người ta cứ ngồi xuống cho ra sông là xong (tôi đoán vậy, không biết lúc này thì sao) . Còn ở ghe trên con kênh London thì có cảnh Kat phải dọn cứt cho Eva bằng cách bưng cái thùng phân đổ vào một cái sink rồi xả nước . Dọc theo kênh thỉnh thoảng có chỗ như vậy để cho các chủ ghe ghé lại làm vệ sinh hay lấy nước dùng . Họ có đóng lệ phí hàng năm hay không thì không biết. Tôi nghĩ chắc là phải có chứ, nếu không thì thiên hạ sẽ ùn ùn cư ngụ kiểu này cho đỡ đau đầu về giá nhà lên khủng khiếp ở London . Ở Mỹ, khi người ta cư ngụ bằng trailer, tới khu dành cho loại này đậu lại thì người ta gắn ống hút vào lỗ nối để hút "hầm cầu" ra, không phải bưng thùng mà đi đổ như vậy . Đổ cứt cho người khác là chuyện bất đắc dĩ, chỉ người thân thiết với ta thì ta mới không ngại ngùng gì, Kat yêu Eva đến nổi còn khen cứt của Eva thơm, trước mặt Roger làm anh này cũng ngỡ ngàng, Tình yêu thường làm cho người ta mù quáng, tình yêu thường làm cho người ta điếc tai, nhưng tình yêu mà khiến cho một cái mũi như vượt lên cõi trên như thế thì tôi chỉ thấy có ở nhân vật Kat này mà thôi . Đến khi gặp cô gái lạ, thấy cứt của cô ta (hay giấy chùi ?) mà Kat thấy gớm như vậy là biết nhân duyên của họ không có rồi . Mà tình huống như vậy cũng là để cho Kat giữ được "tiết sạch giá trong" với Eva cho sau này; nếu không thì tình của họ sẽ không còn trọn vẹn, tinh tuyền được nữa .

Tôi có ôm về một cuốn sách tựa là The Everything Etiquette Book của Leah Ingram, cũng tính có thời giờ sẽ đọc thử coi trong đó có đề cập đến chuyện đi toilet ở nhà người lạ như thế nào không ? Nhưng để ý thấy khi người Mỹ đến nhà khách hàng lắp ráp chẳng hạn, họ không dùng toilet hay uống nước mình mời. Vậy họ mắc thì họ đi đâu ? Thì tới trạm xăng hay quán cà phê nào mà đi, chớ vào nhà người ta mà xin dùng toilet thì hầu như tôi không thấy bao giờ .
Phượng Các
#872 Posted : Friday, July 2, 2021 3:13:37 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


The Neighbors' Window (2019)

Đây cũng là một vụ dòm ngó qua cửa sổ nhà hàng xóm! Hai vợ chồng với 3 đứa con trong một chung cư ở New York thấy hàng xóm đối diện có cặp vợ chồng trẻ mới dọn tới ở . Họ đú đởn ngay trước mắt họ, những chuyện riêng tư bất chấp hàng xóm . Hai vợ chồng theo dõi rồi tủi thân buồn cho hoàn cảnh hai vợ chồng mình nuôi con túi bụi hàng ngày, đã không còn cái thời trăng mật ngày xưa nữa, không còn vui thú gì nữa . Họ tiếp túc dòm ngó, lấy cả cái ống dòm để kế bên để xem cho kỹ, rồi tiếp tục buồn phiền khi so sánh cảnh hạnh phúc của nhà hàng xóm. Một ngày kia, anh chồng trẻ bị bệnh, rồi sau đó thì ... chết! Khi xe cứu thương tới nhà đưa băng ca vào khiêng xác đi, chị vợ 3 con bèn xuống đường an ủi, chia buồn . Cô vợ trẻ mới thú nhận là hai vợ chồng họ cũng thường dòm ngó qua gia đình này, lòng ao ước phải chi có con cho vui nhà vui cửa như gia đình chị . Chị vợ trở lên, gia đình vui trở lại vì hoá ra mình đang có hạnh phúc mà mình không hay!

Phim thuộc loại ngắn, có 20 phút, bởi vì chỉ nhằm chuyên chở một thông điệp mà thôi: Cỏ bên ngoài rào bao giờ cũng xanh hơn cỏ trong vườn nhà mình . No'i theo người Việt thì là: Ta hay đứng núi này trông núi nọ. . ...Hạnh phúc của người khác, buồn thay, lại là bất hạnh của mình . Đó cũng là tánh ganh tị hay chăng ? Tại làm sao mà ta hay nhìn người khác mà so sánh với hoàn cảnh của mình và thường chỉ nhìn thấy là họ hơn mình dù không biết gì về hoàn cảnh của họ . Tại không ai hài lòng với cuộc đời mình cả, cứ so sánh với những người chung quanh và tưởng là họ hạnh phúc hơn mình . Nghĩa là sống bằng cái tưởng không hà! Có một tánh xâ'u mà ít ai nhận ra, là họ thiếu cái tâm tuỳ hỷ với hạnh phúc của tha nhân .
Phượng Các
#873 Posted : Sunday, July 4, 2021 3:47:35 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


What Maisie Knew (2012)

Phim này tôi xem hai lần, vì lần đầu thấy hơi chán nên không tập trung xem, nhưng xem lại lần hai thì thấy xúc động vì cái vai chánh trong phim do Onata Aprile đóng thật xuất sắc . Khi đó Aprile mới có 6 tuổi và được chọn trong cả trăm đứa bé ở các trường tiểu học .

Maisie hàng ngày phải chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau, dù là cô bé được cha mẹ tỏ ra thương yêu . Sau cùng họ đưa nhau ra toà ly dị, và toà xử cha mẹ thay nhau săn sóc Maisie . Họ dùng Maisie như quả bóng để chọi nhau . Cha thì lấy luôn cô nanny cho tiện việc săn sóc dù không tỏ ra thương yêu gì cô này . Mẹ thì "vớt" anh bán rượu trong một quán ba, cũng là để tiện có người sai phái, đỡ đần chăm sóc Maisie. Nghĩa là cả hai "đấng" sinh thành này sống khá là ích kỷ, tuy tỏ ra quan tâm con gái nhưng nghề nghiệp của họ khiến cho việc nuôi nấng Maisie rất ư là cẩu thả. Cô bé nhiều lần bị bỏ quên không ai "tiếp quản", có khi phải ngủ lại nhờ trong quán rượu mà Lincoln không có mặt ngày đó để phải được cô đồng nghiệp cho tạm ở lại trong phòng, phòng bên kia thì cô đang chuẩn bị đón khách vô bày cuộc gió trăng ...Đó là lần đầu tiên cô bé tủi thân và chảy nước mắt khóc cho phận mình . Hai người cha kế và mẹ kế sau cùng từ giã kiếp chồng / vợ hờ vì thấy vai trò phối ngẫu của mình thật là chua chát . Và họ lại tìm thấy ở nhau một niềm đồng cảm sâu xa, bên cạnh một Maisie thật dễ thương và gắn bó với họ . Cho nên lần đó, khi Susanna tới đón Maisie để cùng nhau đi trình diễn xuyên bang, cô bé ngần ngừ rồi chọn ở lại với Margo và Lincoln, vì cô biết là ở với hai người này, cuộc sống của mình sẽ an vui hơn nhiều, không còn cảnh bị lôi đi lung tung rồi bỏ mặc.

Cách thức đối xử với con cái trong phim thật là rất Mỹ . Trẻ con ở đây được bảo vệ hàng đầu . Cha mẹ đối với Maisie thật yêu thương qua ...đầu môi chót lưỡi, vì (hay nhưng ?) công việc của họ khiến cho họ không thể theo sát săn sóc con được . Ông cha rốt lại đi Anh ở luôn mà không muốn dắt con gái đi theo, còn bà mẹ thì cũng túi bụi với nghề làm ca sĩ đi trình diễn khắp nơi . Thì đời sống ở đây là vậy đó . Nên khi thấy các ông bà ca sĩ nhận con nuôi , ta cũng đương nhiên biết là sẽ có các nanny được mướn chăm sóc từng đứa . ..Mà nếu thấy mình không có khả năng thời giờ dưỡng dục con cái thì thôi đừng đẻ! Chà, đâu phải đợi mình dạy khôn cho họ như vậy! Nhiều người xứ này họ đâu muốn có con, hay đợi giở thống kê ra xem để khỏi bảo mình bịa chuyện ...Nếu chúng ta trả lời các câu hỏi tại sao cần có con, và phăng từ từ ra thì sẽ thấy cái lý do mà xã hội Tây phương này ngày càng ít đẻ ? Đâu cần phải ra luật cấm đẻ con hơn 1 đứa như Tàu hay 2 đứa như Việt Nam thời trước đây để cho bị ....chửi, "Chỉ" cần các biện pháp kinh tế và thay đổi cấu trúc văn hoá và xã hội là người ta sẽ ngưng sanh thôi,

Tôi muốn trở lại chuyện của Maisie, cô bé rất dễ thương, dễ dạy, hoà đồng với mọi người . Cô yêu thương cha mẹ và yêu thương luôn hai người cha mẹ kế, làm họ cũng phải thương yêu quyến luyến cô . Nhưng cô biết mình cần một cuộc sống ổn định, và cô nhận ra ai là người minh có thể tin cậy được . Người đó không phải là cha mẹ ruột của cô . Tôi nghĩ trong đời này có khi ta cần xem lại các mối quan hệ chung quanh mình . Nếu những kẻ thân thuộc với mình mà không có khả năng đem lại sự bình an và phát triển cho đời mình thì thà là tìm nơi nương tựa ở các người không họ hàng quan hệ gì nhưng là các người lành thiện để giao du . Các danh xưng như cha mẹ anh em vợ chồng con cái chỉ là các danh từ thuộc tục đế . Có khi họ là những kẻ lôi kéo mình đi xuống trên con đường tiến hoá tâm linh, cho nên phải cương quyết .....hát: Không, không, tôi không còn, tôi không còn yêu you nữa, you ơi ....

Phượng Các
#874 Posted : Monday, July 12, 2021 1:22:50 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Heartburn (1986)

Meryl Streep, Jack Nicholson

Phim dựa theo bán tự truyện của nhà văn Nora Ephron về giai đoạn đổ vỡ cuộc hôn nhân với người chồng thứ hai của bà. Như nhiều người phê bình, phim này khá nhạt nhẽo dù có hai khuôn mặt gạo cội của làng điện ảnh Streep và Nicholson. Tôi chỉ chú ý hai chi tiết trong phim: một là khi Rachel ẳm con về khóc với cha thì ông nói là Muốn có cuộc hôn nhân một vợ một chồng chung thuỷ với mình thì đi cưới con ... thiên nga (swan) đi ! Chi tiết thứ hai là khi Rachel cay cú với người đàn bà ngoại tình với chồng mình, đã nói xấu bà ta cho là mắc bệnh herpes, chắc là do lây nhiễm khi dùng cầu tiêu của một tiệm ăn .... Việt Nam nào đó! [Chời ơi, thiệt đụng chạm quá nha!]

Phim nhạt nhẽo mà sao nổi tiếng (dù không bằng các tác phẩm sau đó dựng thành phim của Ephron)? Có lẽ vì các người trong cuộc là các nhân vật đình đám trong giới báo chí và chính trị đương thời . Chồng bà là ký giả Carl Bernstein đã "có công" phơi bày vụ Watergate đưa đến sự từ chức của tổng thống Nixon . Người đàn bà xen vào là Margaret Callaghan là vợ của viên đại sứ Anh tại Mỹ, và là con gái của Thủ Tuớng Anh James Callaghan lúc ấy, cũng là bạn của hai vợ chồng bà . Ephron rất đau khổ vì phát giác ra sự ngoại tình này trong lúc đang mang bầu đứa con thứ hai . Và sau đó đứa bé bị sanh non .

Tôi có đọc sơ qua một đoản văn của Ephron về ly dị tựa là The D Word trong sách "I Remember Nothing" của bà, xuất bản vào tháng 10/2010 (bà từ trần vào tháng 6 năm 2012 vì bịnh ung thư máu). Tôi có cảm giác là bà chính là người chủ động trong cuộc ly dị lần thứ nhất, còn lần hai này thì để lại sụp đổ tinh thần nặng nề vì hai người có con cái chung . Có chắc vì có con mà bà đau khổ hay không, và cuộc hôn nhân với người chồng thứ ba rất suôn sẻ cũng không thể xoa dịu nổi niềm đau tột cùng này. Theo tôi, không phải tại con cái gì cả, mà chỉ tại bà đau đớn vì bị lừa dối mà thôi . Bà viết: "In my next life I must get one of those divorces" (tức cuộc ly dị mà hai người xem nhau như bạn). Không biết sự tin tưởng vào kiếp sau của bà dựa vào tín ngưỡng nào ? Bà tự nhận có truyền thống Do Thái giáo . Nếu bà chịu ảnh hưởng đạo Phật thì có lẽ cần phải đi thêm các bước nữa: là tin vào sự vô thường của vạn pháp . Người chồng yêu quý đó có thể bất cứ lúc nào bỗng nhiên thấy hết yêu mình, thấy chán mình và đem lòng mê đắm người khác , Chả vì lý do nào hết, chỉ là cái nhân duyên giữa hai người đã chấm dứt . Không thấm thía đặc tướng này của cuộc sống thì có thể đưa đến các tình trạng khốn khổ . Có một thống kê cũ mèm tôi còn nhớ: 2/3 các phụ nữ bị điên loạn ở Dưỡng Trí Viện Biên Hoà là do bị phụ tình mà ra! [Cái thống kê này xưa thật là xưa rồi, bây giờ chắc tình hình đỡ hơn, có điên thì vì do ảnh hưởng bởi ma tuý nhiều hơn (?), giờ có bị phụ tình thì lên facebook kiếm bồ khác chớ hơi đâu mà ngồi khóc lóc!]

Phượng Các
#875 Posted : Thursday, August 5, 2021 10:41:45 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


My Normal (2009)

Nicole LaLiberte

Natalie hay được mẹ và bà ngoại muốn nàng kết hôn để họ có cháu cho vui nhà vui cửa, nhưng họ không biết là chị ta đang có một cuộc sống khác thường . Chị làm việc trong kỹ nghệ tình dục, không phải là prostitute mà là "chuyên trị" về nghề đày đoạ các gã đàn ông thích được làm "nô lệ" và các tình huống "bệnh hoạn" trong mối liên hệ nam nữ . Thí dụ như họ thích bị trói tay trói chân, bị đánh đập, bị hành hạ sai khiến đủ kiểu như há mồm ra làm gạt tàn thuốc cho cô gái này, thích bị bợp tai, thích hôn hít các bàn chân của các nàng . Có khi giữa công viên đông người qua lại, nàng bắt chàng quỳ gối xuống để mang giầy cho nàng . Mà các chàng đâu phải tầm thường, họ là các tay có nghề nghiệp ngon lành trong xã hội, nhưng lại có cái ham thích lạ kỳ như thế . Họ còn bị chụp hình để sau đó có thể bị blackmail . Là các nhân vật tai mắt trong xã hội mà bị dính vô các trò vui bệnh hoạn như thế thì không khá rồi .

Ôm mộng tiến thân trong lãnh vực điện ảnh, Natalie đem kịch bản My Normal tới nhà sản xuất nọ để đầu quân . Gã này thấy nàng xinh đẹp nên toan tính giở trò lợi dụng xác thân nàng, giống như rất nhiều (?) gã đàn ông có quyền lực khác trong xã hội. Nhưng không ngờ sau khi thử lửa, gã khám phá ra một mối ham thích khác thường trong tâm hồn mình, và thế là gã sẵn sàng dâng hiến cái ghế "Producer" trong phim trường cho nàng tự tung tự tác để được làm nô lệ tình dục cho Natalie.

Chắc các nhà tâm lý về tính dục có cách giải thích nào đó . Mà bây giờ muốn nói gì mà chẳng được, Phân Tâm Học của Sigmund Freud một thời được coi như một cuộc cách mạng trong Tâm Lý Học, và nay đang được soi rọi lại và bổ túc bằng các lý thuyết tâm bệnh học khác. Tôi bị ám ảnh bởi cái luật Nhân Quả và Nghiệp Báo, biết đâu các ông này kiếp trước là các tay chủ nô lệ, bắt người khác hầu hạ mình và tha hồ hành hạ họ, các chủng tử đó nằm trong tâm thức, tới thời này, gặp duyên đầy đủ, quả trổ ra đưa họ vào con đường đầy đau khổ đó . Cái khổ đau cho người ta là thấy mình (hoặc bỗng chợt thấy mình) ham thích những chuyện khác thường, trái lẽ mà không sao kiểm soát được . Không cứ gì chuyện tình dục, có khi cái tánh ăn cắp vặt mà người giàu cũng mắc phải như Wyona Ryder bị bắt vì shoplifting ở Beverly Hills dạo nào . Khi tôi đọc cái đoạn ông vua Edward đệ bát của Anh có khi phải đưa tay lên làm giống con chó để được bà Willis Simpsons bón cho thức ăn, hay ông thái tử Charles có lần tuyên bố là ông ao ước được làm miếng băng vệ sinh của bà Camilla là tôi nghĩ ngay tới một cái nghiệp quả đau thương nào đó . Và sợ quá, ta sao biết được chủng tử nào đang nằm trong dòng tâm thức của mình, tới cái sát na đủ phân đủ nước đủ nắng đủ ...hầm bà lằng, nó trổ quả thì có nước khóc mà thôi!

Kịch bản hay, lời thoại cũng hay mà dàn tài tử (dù có vẻ vô danh tiểu tốt) cũng đóng rất là xuất sắc. Nhưng có lẽ do thể loại nên phim không được đánh giá cao .
Phượng Các
#876 Posted : Sunday, August 8, 2021 7:13:17 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Late Bloomers (1996)

Rom là giáo sư dạy Đại Số, vợ Carly làm nhân viên văn phòng tại trường trung học Eleanor Roosevelt. Đồng nghiệp dạy học của Rom là Dinard Hướng Dẫn Viên Bóng Rổ kiêm giáo sư Lượng Giác . Cuộc sống đều đều nhạt nhẽo làm Carly thấy chán, đã vậy còn bị xúi là chỉ có tư tình mới làm cho cuộc sống sôi nổi lại . Một bữa nọ, Rom mời bà đồng nghiệp tới nhà bàn chuyện dạy học tiện thể dùng bữa tối . Trước đó, trong lớp, Dinard bắt gặp con gái Val của Rom và Carly viết giấy rủ thằng bạn cùng lớp ở lại sau giờ học thể thao để cùng nhau làm tình . Bà bỏ lá thư vào túi xách, không dè Carly tò mò lục bóp bắt được lá thư, cho là bà này hẹn hò với chồng mình, nên có nói xa gần . Dinard hiểu ra, đính chính lá thư đó là con gái chị viết chứ không phải tui, còn khẳng định: Tui không phải là hạng người đi lấy chồng người khác!

Carly tối tối nằm cạnh một ông chồng lúc nào cũng say mê làm việc, không soạn giáo án thì chấm bài; dù Carly nhiều lần khều ông ta để ông quay lại bổn phận làm chồng, nhưng Rom không chịu "trả bài" cho vợ, mệt quá mà . Tình cờ, có lần Dinard đang luyện bỏ bóng, gặp Carly, hướng dẫn chị chơi môn thể thao thú vị này . Và hai người đâm ra yêu nhau . Carly nói cho chồng biết, mới đầu Rom không tin nổi, nhưng tới lúc biết vợ mình nghiêm túc thì mới tá hoả lên . Tin đồn ra cả trường đều biết, ai nấy gièm pha làm ban giám hiệu cho hai người nghỉ việc. Nhưng mà họ cương quyết lấy nhau . Và họ làm đám cưới . Ngôi trường vắng hai người tài giỏi bỗng thấy hụt hẫng, nhất là môn thể thao làm trường nổi danh, Thế là họ đành gọi hai người trở lại . Ai nấy rồi thì cũng quen với chuyện kỳ cục đó, thời này chuyện kết hôn giữa hai người đồng phái đâu còn bị cấm đoán nữa . Thế là mọi chuyện đâu vào đó . Dinard không phải là hạng người lấy chồng người khác, nhưng mà là lấy ... vợ người ta . Khi Rom phiền trách đồng nghiệp, "không ngờ bà lại cuỗm vợ tôi", thì Dinard lõn lẽn: "Xin lỗi nha!". Vậy là huề!

Không biết có ai nói: La femme, cette inconnue! Ô, đàn bà, kẻ xa lại ấy! [Tôi nhớ có đọc đâu đó câu này là của Albert Camus, nhưng lục trên mạng không thấy nguồn nên tạm để đây chờ tìm lại]. Đàn bà nào khó hiểu chớ tôi thấy nói chung đàn bà cũng không khó để hiểu . Như Carly, nàng chỉ mong tình yêu của chồng, như nàng đã giải thích cho thằng con trai: "Giữa mẹ với cha sự lãng mạn không còn nữa!" Và nàng đi tìm sự lãng mạn ở một nơi khác, dù là của một người phụ nữ . Hiểu như vậy rồi mà người ta có sức để vuông tròn bổn phận tình yêu với nhau không ? Cuộc sống còn nhiều thứ lo toan, đâu phải như mấy con vịt trên hồ cả ngày cứ nhởn nhơ rù rù bên nhau ....

Việc chọn tên trường là bà phu nhân tổng thống Hoa Kỳ này theo tôi không hề là sự ngẫu nhiên . Bà Eleanor đã từng có đồn đoán là có mối quan hệ yêu đương với một phụ tá của bà là nữ nhà báo Lorena Hickok (trong khi ông cũng có tư tình với bà thư ký riêng). Họ đã trao đổi nhau 3,000 lá thư . Nhà văn Amy Bloom mới cho ra đời một quyển sách nói về việc này, dựa vào số thư từ mới được công khai vào thập niên 1970. Năm nào đi New York chơi, bọn chúng tôi có ghé Thư Viện và Bảo Tàng tổng thống Roosevelt, nhưng rất tiếc lúc đó bị đóng cửa để sửa sang gì đó, thành ra không có dịp thấy bộ sưu tập về bà tổng thống nổi tiếng giúp chồng này. Vào thời đó người ta giấu nhẹm vụ này, nhưng thời nay thì mọi sự có dễ thở hơn xưa, như cuộc tình (hư cấu ?) của Dinard và Carly!
Phượng Các
#877 Posted : Sunday, August 15, 2021 2:24:08 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


Ammonite (2020)

Kate Winslet, Saoirse Ronan

Cái tên của Kate Winslet chắc chắn lôi được nhiều khán giả vào cái phim mới này, ra đời trong mùa dịch vật covic19. Phim lại do BBC bảo trợ thì càng có thêm uy tín. Do ông đạo diễn Francis Lee là một queer nên ông ta cho thêm yếu tố đồng giới vào trong bộ phim về một nhân vật lịch sử của Anh quốc, bà Mary Anning, nhà khảo cổ học vào thế kỷ 19.

Cốt truyện phim như sau (sau khi thêm phần hư cấu): Anning là một ngươi phụ nữ trung niên nghèo, ít học, sống với bà mẹ bệnh hoạn ở vùng bờ biển Dorset của Anh quốc . Nàng chuyên đi đào bới các di chỉ hoá thạch dọc theo bờ biển rồi bán lại cho du khách hay các nhà sưu tầm để sinh nhai . Một ngày nó có cặp vợ chồng giàu có tới làng . Người vợ không thích thú gì ba cái trò sưu tầm này, đi theo chồng để hưởng cảnh gió biển theo lời khuyên của bác sĩ . Ông chồng muốn gởi ngươi vợ lại nhà Anning một thời gian . Mới đầu Mary Anning gắt gỏng từ chối, nhưng sau đó cũng bất đắc dĩ nhận lời . Rồi Charlotte bị cảm nặng sau một trận vọc nước biển . Bác sĩ địa phương khuyên phải có người chăm sóc kề cận . Thế là Mary lại phải hy sinh cái giường của mình cho Charlotte nằm, còn mình thì cả đêm ngồi ngủ trên ghế dựa . Sự gần gũi làm Mary thấy đánh thức trong tâm hồn mình một niềm yêu thương cô gái trẻ hơn mình rất nhiều này . Cô gái trẻ cũng từng có kinh nghiệm bị chồng ghẻ lạnh chuyện ái ân, còn cho là chuyện ân ái giữa hai vợ chồng chỉ là để sinh con đẻ cái mà thôi, không màng gì niềm khao khát lãng mạn của vợ. Thế là họ yêu thương gắn bó nhau . Cho tới lúc Charlotte phải lên xe trở lại London . Mary đau đớn nhìn theo và trở lại với đời sống khô khan của mình . Sau khi mẹ mất, Mary nhận được thư mời đi ra London của Charlotte. Đến nơi, Charlotte mừng rỡ cho Anning biết là muốn Anning ở lại luôn, họ tha hồ gần gũi, để cho chồng rảnh tay đeo đuổi sở thích mà không phải có vợ đeo đeo theo bên cạnh . Mary bực dọc vì sự xếp đặt này, vì nghĩ mình cũng có nhà ở Lyme Regis. Nhưng sau khi đến viện bảo tàng Bristish Museum coi tác phẩm của mình đang nằm trong tủ kiếng, nhìn thấy Charlotte lặng lẽ xuất hiện ở khung kiếng bên kia, nàng biết là mình phải có quyết định gì rồi!

Tựa phim là Ammonite, tại sao vậy nhỉ . Ammonite là tên một loài nhuyễn thể hình xoắn, tự điển Việt gọi là Cúc Đá . Đó là fossil mà chồng Charlotte đã mua từ Mary mở màn cuộc quen biết giữa hai bên và được chưng trong tủ kiếng ở căn nhà giàu sang của Charlotte mà Mary nhìn thấy khi dạo quanh phòng khách.

Coi phim thấy Mary hai lần chửi thề, thấy hơi kỳ . Thất học, nhà nghèo đâu có nghĩa là hễ bực mình là phải buộc miệng chửi thề. . Chắc khuôn mặt phúc hậu của Kate Winslet làm tôi thấy không hợp cho một tiếng chửi thề ...Lại còn cho Mary phì phèo thuốc lá nữa.....Vậy người ta bắt đầu hút thuốc từ khi nào ? Nghe nói em gái Margaret của Nữ Hoàng Anh chết vì bệnh phổi, vì bà này, cũng như rất nhiều người thuở ấy, hút thuốc như ống khói nhà máy . Có hai chi tiết làm tôi thấy hả dạ, là cảnh Mary lấy thức ăn trưa ra chia cho Charlotte . Không phải là hamburger hay bánh mì bagette hay ... bánh tét, mà là loại bánh truyền thống của Anh quốc: pasty, hình dáng giống như bánh quai vạt của người mình, nhưng to hơn, bên trong là nhưn thịt . Nhìn coi bình thường vậy, nhưng bánh pasty ở Anh lại rất ngon . Có lần tôi thấy ở một tiệm nọ ở Nam Cali có pasty , nhưng họ lại làm cái vỏ quá mỏng (tiệm này chuyên bán đồ ăn Anh). Tôi có góp ý là "tui có đi Anh rồi, và bánh họ làm cái vỏ dày hơn đó" . Bà bán trả lời là người ta bỏ mối chớ bả không có làm. Vài tháng sau, tiệm của bà đóng cửa . Cái hả dạ thứ hai là cảnh bờ biển của Dorset, nhìn bờ thấy đá sỏi lục cục lòn hòn, đúng là bờ biển Anh, (thực ra tôi chỉ từng đi Torquay ở Devon chớ chưa được tới Dorset) . Dù sao thì phim này được quay ngay tại thị trấn Lyme Regis và công việc của Mary Anning được tham khảo với các chuyên gia trong nghề và tại địa phương . Được bảo trợ bởi BBC, nên không cần phải "khen phò mã tốt áo" .

Bảo tàng viện British Museum, tôi làm sao mà đi hết các chưng bày trong đó có fossil của bà Mary Anning, nhưng cái Ammonite ở Natural History Museum ở Los Angeles
cũng thuộc loại có hạng. Còn Dorset, sau cái phim này chắc du khách sẽ đến thăm nơi này nhiều nữa, để được ngắm cái tiệm nhỏ của bà, nay đã trở thành Lyme Regis Museum.
Phượng Các
#878 Posted : Saturday, October 9, 2021 5:49:55 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)
Coi các cuộc phỏng vấn trên youtube của hai nữ tài tử trên thấy "rậm đám" quá nên tôi có xem lại phim Ammonite nói trên ..Kate Winslet cho là khi nhận kịch bản từ đạo diễn Lee, bà nhận lời liền . Bà nhận thấy đây là phim có khuynh hướng nữ quyền cho ta thấy thời xưa ấy phụ nữ bị coi thường như thế nào . Tuy tài giỏi như vậy nhưng Anning không có chân trong hội khoa học địa chất vì là phụ nữ . Tác phẩm đào được của bà đưa về British Museum cũng bị đổi tên người tìm thấy .

Phim được nhiều người khen ngợi vì tài diễn xuất của hai tài danh, nhất là Saoirse Ronan . Tuy nhiên, Kate Winslet được truyền thông chấm nhiều hơn . Không biết có phải vì giải Oscar mà bà đã đạt được, còn Ronan chỉ mới được đề cử, chưa thắng lần nào, vả lại không phải là dân ... Anh (có thể như vậy không nhỉ). Ronan sanh tại New York, nhưng sau đó theo cha mẹ về lại Ireland, tự cảm thấy mình là người Ái Nhĩ Lan hơn là người Mỹ .

Winslet cũng khen ngợi Lee hết lời vì phim God's Own Country trước đó. Tôi đi tìm xem phim này, thấy không thể so sánh với phim Annomite về mối tình giữa các cặp đồng tính này . Phim đầu là người nam, tình yêu của họ không trọn vẹn, anh chàng chủ đất đi tìm người yêu đã bỏ đi sau khi thấy công việc của mình thiếu một tay tài giỏi siêng năng, mà người ấy bỏ đi vì anh chàng dan diú với kẻ khác chứ không là kẻ chung tình . Còn tình yêu của Mary và Charlotte trọn vẹn từ đầu tới đuôi . Lee "cho" hai nữ tài tử này chọn cách bày tỏ tình yêu của hai nhân vật, lý do chỉ người nữ mới biết họ muốn gì (tôi đoán phần hành của Winslet nhiều hơn). Và thật đúng là các chi tiết rất xuất sắc, từ ánh mắt của Mary khi bắt đầu ngắm nghía Charlotte bằng đôi mắt khác với lúc đầu gặp gỡ . Rồi ánh nhìn của Charlotte khi bắt đầu nhận ra cái bà đáng tuổi má mình lại nhìn mình quyến luyến khác thường . Rồi khi tình cờ mở đầu cho cái hôn tình ái đầu tiên giữa hai người bằng cái hôn chia tay để đi ngủ của Charlotte, đạo diễn chọn lựa tình tiết thật là quá hay . Là một người đàn ông mà ông Lee lại tài tình trong mộ tả tâm trạng người nữ như thế, thật dễ nể .
Sau khi đưa Charlotte về lại London, Mary với tâm trạng: "Người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia bỗng dại khờ" đã trở lại nhà, gần như sức cùng lực kiệt, nói với mẹ là "con muốn đi nằm", nét mặt thật là khổ đau, niềm đau của những cảnh đời yêu nhau mà phải sống xa nhau "ái biệt ly, cầu bất đắc"

Đâu là vai trò đạo diễn kiêm sản xuất của Lee, đâu là phần góp ý của hai tài tử chánh và các người khác, để cuốn phim thành một tác phẩm rất đáng lãnh giải Oscar,

Khi xem lại, tôi mới thấy vai trò của bà Elizabeth Philpot mà Mary tìm đến để mua một chai salve về chữa bệnh cho Charlotte. Mối liên hệ giữa hai người khá lạ kỳ mà phim không nói rõ ra . Chi? qua đối thoại của họ mà tôi đoán Mary đã bị từ chối tình yêu với Elizabeth. Bà này cũng là nhân vật lịch sử, lớn hơn Mary 20 tuổi . Có học và cũng nghiên cứu các hoá thach, và là người hướng dẫn dạy dỗ Mary theo con đương này . Và chính nhà của bà mới thành bảo tàng của thị trấn ven biển ấy. Bàn tay nhồi nắn của người sau thật đáng đánh đòn hết sức! Thấy chai dầu cù là của nhà Philpot được Lee đưa lên phim khá kỹ, tôi liền tìm tòi thêm . Chẳng là sau chuyến đi Thái Lan về tôi bỗng nhiên quan tâm tới dầu cù là, vì cái tour dạo đó có chở du khách tới một tiệm bán các loại dầu cù là, tôi mua một vỉ đem về làm quà cho người quen. Thì ra nhà bà Philpot cũng chế dầu cù là bằng các loại cây cỏ . Hồi xưa ở VN có loại dầu khuynh diệp do bác sĩ Bùi Kiến Tín chế tạo, người ta gọi là dầu gió bác sĩ Tín . Vì dầu này hay dùng cho các bà đẻ nên nghe cái mùi đó là tôi dị ứng . Sau này nghe mọi người bảo khi về VN nên tặng các bà già một chai dầu gió xanh là họ thích lắm, nhưng tôi cũng chỉ thích loại dầu cù là, nguồn gốc từ Miến Điện mà ra . Nhưng đọc thêm nữa thì hai người chế tạo dầu cao này, một từ Miến, một từ Singapore đã thọ giáo từ một bác sĩ người Anh tên là Basythin. Chả biết ông Basuthin này có liên quan gì tới dòng họ nhà Philpot hay không .

Nếu ai đến thăm British Museum có lẽ không thấy tác phẩm của Mary Anning đâu. Vì về sau viện bảo tàng này đã có thêm một cơ ngơi mới là Natural History Museum . Ngoài ra, các bức tranh trong bảo tàng (trong phim) tôi nghĩ là đã được chuyển đến Tate Britain. Điều này tôi không chắc, chỉ là đoán mà thôi .
Phượng Các
#879 Posted : Tuesday, October 26, 2021 4:11:55 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,827
Points: 20,413
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 693 time(s) in 652 post(s)


The Handmaiden (2016)

Xem bài điểm phim trên đây trong topic Tin Tức Điện Ảnh của viethoaiphuong do Lệ Thu trình bày khá đủ (cám ơn viethoaiphuong đã đưa lên) (post số #97). Tôi chỉ ghi nhận theo ý riêng vắn tắt vài điều . Trước tiên đây là phóng tác từ một tiểu thuyết của một nữ tác giả người Anh, Sarah Waters nên tôi không biết là mình học hỏi được gì từ lịch sử của Hàn quốc qua phim này . Ông Park Chan wook thấy truyện hay quá nên muốn thực hiện thành phim, mà muốn dùng cốt truyện cho các tài tử Hàn quốc và đóng trên sân nhà hơn là phải lặn lội qua Anh chăng? Đưa hình ảnh của nước mình ra con mắt thế giới là một cách rất hiệu nghiệm để quảng bá đất nước . Đó là một cách thức tìm kiếm quyền lực mềm trên trường quốc tế. Nhưng mà như vậy thì khó cho người ta nắm bắt được tinh thần của người Hàn quốc vì truyện phim là câu chuyện kể về người Anh thời Victoria . Thành ra tôi xem mà cứ "thủ thế" vì không rõ cái gì là của người Hàn để mà học hỏi .

Đoạn làm tình giữa hai cô gái nhất là phần 3 đúng là táo bạo và - theo tôi, hơi quá đáng, là vì nó dài quá, khiến tôi có cảm tưởng đang coi một cuốn phim ... sex. Trước kia, thật tình mà nói là tôi không quen coi cảnh ân ái của các diễn viên Á Châu, là do quen coi người Âu Mỹ diễn các cảnh này nên thấy bình thường chấp nhận được . Rồi từ từ, các người làm phim Á Châu học hỏi từ các phim Âu Mỹ bắt đầu cho các tài tử làm theo, khiến tôi nổi da gà khi xem . (Nhiều diễn viên người Mỹ còn không chịu đóng các màn này mà, như Demi Moore trong phim Ghost, đã nhờ người đóng thế, mà theo tôi thấy thì đâu có gì quá đáng mà bả còn không chịu đóng!)

Nếu bỏ đi cái phần yếu tố quốc gia thì phim cho người ta thấy là cái ác của người đời là khủng khiếp lắm, điều này thật sự là không có gì lạ lẫm cho toàn thế gian . Thử đưa ra một hoàn cảnh nào gọi là lý tưởng để mà ngưỡng mộ và đáng ao ước được sống trong đó thì tôi dường như không thấy nổi . Dù là cảnh giàu sang của các ông hoàng bà chúa, tỷ phú, đại gia ... Và thân phận phụ nữ từ xưa nay càng thê thảm hơn nữa . Ở trong cung vàng điện ngọc mà bị khống chế bởi quyền lực của các người đàn ông thì chỉ có nước treo cổ như người dì của cô tiểu thư trong phim .. Huống gì là thân phận của các người làm đày tớ, như các cô tỳ nữ, người hầu bị tát vô mặt như nô lê. (Ở Mỹ do luật nhân quyền nên không có cảnh này, nhưng các người Á châu đi xuất cảnh lao động sang làm ở các nước Trung Đông thì dễ gì mà tránh khỏi) ...Thành ra,... "thuyền ai ngược gió ai xuôi gió,
xem lại cùng trong cảnh khổ thôi
"

Giải pháp mà tác giả đưa ra là gì ? Là tự do, là đi tìm tự do, Họ đã đổi vé không đi Nhật nữa, mà là hướng về nơi có được sự gặp gỡ với nền văn minh Âu Châu: Thượng Hải!

Hai cô gái tìm thấy ở nhau một sự tin cậy, là điều kiện tiên quyết cho một tình yêu nảy nở, và sự chia sẻ cái khoái lạc của thể xác chỉ là một phó phẩm của tình yêu .
Users browsing this topic
Guest (4)
44 Pages«<424344
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.