Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Những nét văn hoá - xã hội độc đáo của người Pháp
viethoaiphuong
#1 Posted : Saturday, October 3, 2020 5:32:33 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Càu nhàu, một nghệ thuật tinh tế của người Pháp

RFI - 03/10/2020
Website tuần báo Le Courrier International ngày 20/09/2020, có bài «Giải thích cho người nói tiếng Anh biết nghệ thuật càu nhàu của dân Pháp». Với cách viết dí dỏm, hài hước, bài viết phản ánh một khía cạnh xã hội Pháp, thói quen, tâm lý của dân Pháp.

Để có thể nói chuyện dễ dàng và thoải mái với một người Pháp, tốt hơn hết là phải biết cách phàn nàn, càu nhàu. Đó là nhận xét của website BBC. Thế nhưng, nếu như cằn nhằn là một thói quen được ưa chuộng rộng rãi tại Pháp, thì việc biết chính xác càu nhàu vào lúc nào, với ai và về việc gì cũng là cả một nghệ thuật.

«Vụ thu hoạch nho tồi tệ quá; giới lãnh đạo chính trị toàn là kẻ bất tài và thậm chí còn dốt nát thô lậu», đó là một chỉ dấu gần như chắc chắn để bạn biết rằng cuộc nói chuyện này diễn ra tại Pháp vì ngay từ đầu, đã có một việc gì đó không ổn.

Emily Monaco, trên website của BBC, nói rõ hơn dựa trên kinh nghiệm bản thân. Nữ nhà báo Mỹ này tới Pháp cách nay 15 năm và đã bị ngỡ ngàng, chưng hửng trong một thời gian dài, khi nghe thấy những người xung quanh mình lúc nào cũng cằn nhằn, phản đối, không bằng lòng đủ mọi thứ. Cô bị cụt hứng vì những gì cô chứng kiến giống như một «dàn hợp xướng phản đối thường trực».

Vậy tại sao dân Pháp lại luôn luôn có tính khí khó khăn như vậy? Cô cho biết, rốt cuộc, «khi tôi có đủ can đảm để hỏi một người bạn Pháp về việc này, thì anh ta trả lời rằng không, anh không phàn nàn, mà chỉ càu nhàu thôi». «Chính sự phân biệt này đã kích thích tôi, một thiếu nữ người Mỹ, lúc đó mới 19 tuổi, khám phá xem điều gì ẩn giấu đằng sau sự không hài lòng của người Pháp và mở đầu là với những từ ngữ như sau: Người ta có thể phàn nàn - se plaindre - đó là động từ tự thân được dùng từ lâu nay khi thể hiện sự không đồng tình, nhưng nếu dùng porter plainte - đưa ra, đệ trình phàn nàn – khi muốn chính thức hóa vấn đề. Và có loại càu nhàu, phàn nàn chỉ vì thích như vậy mà thôi».

Một nghệ thuật tế nhị

Một sự tinh tế về ngôn từ như vậy cho thấy đúng là không phải ai cũng biết càu nhàu như một người Pháp thực thụ, nhất là đối với người nước ngoài mới tới Pháp. Emily Monaco giờ đây thú nhận rằng các bạn của cô vẫn còn nhớ là khi nghe cô mới chập chững đi những bước đầu tiên trong nghệ thuật càu nhàu thì nó giống như những đứa trẻ còn chưa nói sõi nhưng làm ra vẻ như đang nói chuyện qua điện thoại. «Do vậy, biết cằn nhằn đúng lúc, với đúng đối tượng và có những lý do chính đáng là một nghệ thuật tinh tế mà tôi đã phải học để làm chủ được».

Theo Emily Monaco, có 5 nguyên tắc chính:

1. Tại Pháp, khác với ở Mỹ, nói một điều gì tiêu cực là muốn người đối thoại với mình thể hiện chính kiến.
Ở Pháp, phàn nàn là một trong những phương tiện được ưa thích để bắt đầu nói chuyện. Ví dụ, «bạn có thể nói về một nhà hàng ăn ngon nhưng đồng thời xoáy vào chuyện phục vụ vẫn chưa tốt hoặc nhấn mạnh rằng chỉ vì các cửa sổ ở căn hộ mới của bạn đều mở ra hướng đông, nên bạn lại phải đi mua rèm cửa».

Đối với dân Mỹ, đây là cách ứng xử trái với tự nhiên. Theo Anna Olonyi, một nữ tác giả Pháp-Hung-Mỹ, làm việc tại Viện tư duy phê phán ở Paris, nếu ứng xử như vậy, dân Mỹ có nguy cơ bị coi là kẻ có tư tưởng thất bại, thua kém – loser - và từ này lại không có trong tiếng Pháp.

2. Tại Pháp, một cuộc nói chuyện có thể coi như một cuộc đấu súng tay đôi.

Nữ nhà báo Canada Julie Barlow, tác giả cuốn «Người Pháp nói như vậy đấy», giải thích: «Cằn nhằn là phương tiện tuyệt vời để mở đầu cuộc đọ sức. Điều này cho phép thể hiện sự thông minh và tạo cảm giác là có đầu óc phê phán, rằng tôi suy nghĩ, tôi không ngây thơ».

Điều này hoàn toàn trái ngược với ở Mỹ, nơi mà vẻ bề ngoài tiêu cực kiểu Pháp gây khó xử. Tại Mỹ, tư duy chủ đạo là «nếu có thể thì hãy nín nhịn, không cằn nhằn và nếu phải càu nhàu thì tốt hơn hết là bổ sung thêm câu: Ồ! Nhưng không sao, tôi sẽ giải quyết được...» Đó là một dấu ấn thể hiện tư duy lạc quan của dân nói tiếng Anh mà người Pháp thì có thể nhẹ nhàng bỏ qua.

3. Tuyệt nhiên không cần tìm cách giải quyết sự phàn nàn

Phản đối một cách «huỵch toẹt», không cần tế nhị, mang tính cách rất Pháp và tốt cho sức khỏe. Website BBC trích dẫn một nghiên cứu năm 2013 đăng trên tạp chí Tâm thần sinh học, cho biết, tìm cách điều chỉnh những cảm xúc tiêu cực có thể gây rủi ro cao về các bệnh tim mạch; nhận xét này đã được trình bày trong một nghiên cứu của trường đại học Texas năm 2011, theo đó, kìm nén những cảm xúc tiêu cực làm cho con người trở nên hung hãn hơn.

4. Dân Pháp ưa thích phàn nàn những chuyện bên ngoài, xung quanh bản thân, chứ không phải cuộc sống riêng tư của mình.

Theo một cuộc thăm dò trong năm 2010, 48% dân Pháp được hỏi chủ yếu phàn nàn về chính phủ. Trong danh sách những vấn đề phàn nàn thì những chủ đề mang tính chất cá nhân nằm xa phía dưới: 23% phàn nàn khi liên lạc với một người mà không thấy họ gọi lại và chỉ có 12% phàn nàn về những vấn đề liên quan đến con cái.

Emily Monaco kết luận: «Tôi nghĩ là người Pháp lạc quan và tin tưởng đối với bản thân và cuộc sống của họ, nhưng lại có xu hướng rất nghiêm khắc đối với đất nước của họ».

5. Tại Pháp, người ta phàn nàn vì đủ mọi lý do

Phàn nàn không nhất thiết nhằm giải quyết một vấn đề hoặc tạo ra sự thay đổi. Theo Emily Monaco, «tại Pháp, giống như với phần lớn các câu giao tiếp theo khuôn mẫu có sẵn, ví dụ, người ta hỏi thăm mọi việc có ổn thỏa hay không, nhưng lại không nhất thiết quan tâm đến câu trả lời – càu nhàu trước hết là một phương tiện để tạo mối liên hệ».

Tác giả kết luận: «Đó là một phương tiện rất hữu hiệu. Xét cho cùng, phàn nàn thể hiện một tình cảm chân thực và điều quan trọng hơn là nó cho thấy một sự yếu đuối, dễ bị tổn thương nào đó. Sau nhiều năm sống tại Pháp, cuối cùng, tôi đã có thể kết giao hữu hảo với người dân ở đây và để có được mối giao lưu này, có lẽ chưa bao giờ tôi nghĩ là mình đã phải cằn nhằn nhiều đến như vậy».



Phượng Các
#2 Posted : Tuesday, October 6, 2020 11:44:38 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Nhiều khi người ta không càu nhàu được người trong nhà nên ra ngoài càu nhàu chăng ? Ra đường gặp người càu nhàu thì không khó chịu bằng nghe người trong nhà càu nhàu hàng ngày . Tôi có người bà con, chị ta có ông chồng suốt ngày cằn nhằn bà vợ. Nhưng chỉ vẫn nhỏ nhẹ êm ái . ...Nhớ đến lời dạy tu thiền Vipassana là "nghe chỉ là nghe" không để cái tưởng của mình vào đó, để khỏi nổi giận lên! BigGrin Cứ cố gắng tu như vậy đi, có ngày ... đắc quả . Theo đạo Phật thì cằn nhằn là thể hiện của tâm sân, mà mang tâm sân thì khi chết sẽ đoạ ác đạo !

Cười lên đi trăng sắp tàn bóng xế ...
viethoaiphuong
#3 Posted : Wednesday, October 7, 2020 6:06:12 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)
Originally Posted by: Phượng Các Go to Quoted Post
Nhiều khi người ta không càu nhàu được người trong nhà nên ra ngoài càu nhàu chăng ? Ra đường gặp người càu nhàu thì không khó chịu bằng nghe người trong nhà càu nhàu hàng ngày . Tôi có người bà con, chị ta có ông chồng suốt ngày cằn nhằn bà vợ. Nhưng chỉ vẫn nhỏ nhẹ êm ái . ...Nhớ đến lời dạy tu thiền Vipassana là "nghe chỉ là nghe" không để cái tưởng của mình vào đó, để khỏi nổi giận lên! BigGrin Cứ cố gắng tu như vậy đi, có ngày ... đắc quả . Theo đạo Phật thì cằn nhằn là thể hiện của tâm sân, mà mang tâm sân thì khi chết sẽ đoạ ác đạo !

Cười lên đi trăng sắp tàn bóng xế ...



chị PC ơi,
người viết bài kia cho rằng đấy là "càu nhàu" kiểu người Pháp ?
nhưng không thế đâu, chỉ là một cách 'chào hỏi' giữa những người không mấy thân quen, vì sau khi 'bonjour' rồi là hay thêm câu 'trời nắng đẹp' hay 'trời mưa'...sau nữa là đề cập tới những tin thời sự nóng hổi mới thấy trên truyền hình.
nói chung là người Pháp khá thân thiện với nhau

còn người trong nhà 'càu nhàu' là chuyện riêng tư gia đình, không giống như cách 'càu nhàu' xã hội.

chị PC đã TU được nhiều và giỏi chưa ạ?




Phượng Các
#4 Posted : Wednesday, October 7, 2020 6:07:11 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,689
Points: 19,999
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 677 time(s) in 637 post(s)
Thật ra người Mỹ cũng hay hỏi chuyện xã giao nhau lắm chứ . Thì cũng chuyện mưa nắng chớ đâu dám bàn chuyện gay cấn như chính trị hay tôn giáo . Chị nghe nói bên Pháp người ta hay đình công, chớ ở Mỹ ít đình công lắm .
viethoaiphuong
#5 Posted : Thursday, November 19, 2020 8:27:53 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Người Pháp gắn bó với truyền thống cây thông Noël

Tuấn Thảo - RFI - 19/11/2020
Lệnh phong tỏa kéo dài đã khiến cho giới thương gia ở Pháp thêm lo lắng. Hầu như mọi người đều mong rằng các hoạt động mua sắm nhân mùa Noël sẽ không bị hy sinh. Về điểm này, chính phủ Pháp cho phép buôn bán cây thông Giáng Sinh kể từ cuối tuần này, tạo thêm hy vọng cho việc mở lại các cửa hàng kinh doanh tại Pháp vào đầu tháng 12/2020.

Theo thông báo chính thức của Bộ Nông Nghiệp : việc mua bán cây thông có thể bắt đầu vào thứ Sáu tuần này, 20 tháng 11. Quyết định này đã trấn an phần nào nhiều hộ gia đình cũng như giới kinh doanh phân phối các sản phẩm liên quan tới mùa Noël. Nhìn chung, dân Pháp đang có tâm lý bi quan về việc tổ chức đón Noël năm nay, nếu lệnh phong tỏa được triển hạn, thì rất nhiều người Pháp sẽ không được về quê thăm nhà, quây quần bên bữa tiệc gia đình mừng đón Giáng Sinh. Vì thế cho nên họ chờ đợi rất nhiều vào các tín hiệu cho thấy tình hình khả quan hơn, trong đó có việc đi mua cây thông, một trong những biểu tượng truyền thống mùa Noël, hay là công ty đường sắt cho phép đặt vé đi tàu vào những ngày lễ cuối năm.

Noël, mùa bán thông duy nhất đối với ngành phân phối

Về phía các công ty doanh nghiệp, thông báo của bộ Nông Nghiệp Pháp làm cho giới chuyên ngành phấn khích lạc quan hơn. Để có thể bày bán cây thông vào trung tuần tháng 11 hàng năm, giới sản xuất cũng như các nhà phân phối đã phải lên kế hoạch thu hoạch và dự trữ từ nhiều tháng trước. Quyết định của chính phủ Pháp cho phép mua bán cây thông Giáng Sinh kể từ ngày 20/11, đưa cây thông vào danh sách các sản phẩm "thiết yếu" phần lớn cũng vì dân Pháp luôn gắn bó với truyền thống này.

Mặt khác, bộ Nông Nghiệp Pháp cũng không muốn ngành khai thác cây thông bị sụp đổ, chủ yếu cũng vì trái với ngành trồng rau quả hay sản xuất hoa tươi, ngành này chỉ có một mùa kinh doanh duy nhất trong năm. Nếu bở lỡ cơ hội, thì phải đành chờ tới Giáng Sinh năm sau.

Trong nhiều tuần lễ vừa qua, giới chuyên ngành cây thông đã không ngừng cầu cứu với chính phủ Pháp, lệnh đóng cửa các cửa hàng kinh doanh đã dẫn đến việc rất nhiều nhà bán lẻ buộc phải hủy đơn đặt hàng với các nhà sản xuất. Tác động dây chuyền này bắt đầu gây thiệt hại đáng kể, khi khối lượng cây thông bị ứ đọng tồn kho, nếu không bán được thì có nhiều nguy cơ phải vứt đi hay tái xử lý.

Trong bối cảnh đó, bộ trưởng Nông Nghiệp Julien de Normandie đã bật đèn xanh cho việc kinh doanh cây thông, không những tại các địa điểm phân phối thông thường mà ngay cả tại các tiệm hoa (với một số điều kiện). Điều này không những quan trọng đối với người tiêu dùng ở Pháp mà còn tạo luồng dưỡng khí cần thiết cho toàn ngành sản xuất cây thông.

Cụ thể, cây thông có thể được bày bán tại các siêu thị lớn, các vườn mua bán cây kiểng cũng như hạt giống, các hệ thống cửa hàng chuyên về nhà cửa kể cả vật liệu xây dựng, đồ nội thất, sản phẩm trang trí và làm vườn. Các địa điểm này sẽ phải tổ chức theo cách đơn giản nhất một không gian dành riêng cho cây thông Giáng Sinh.

Thông xanh : "nông phẩm" chứ không phải là lâm sản

Ngoài ra, các chủ tiệm hoa đều có thể kinh doanh cây thông ở phía bên ngoài cửa hàng. Mục đích là để tránh cho khách hàng tụ tập ở bên trong không gian khép kín, còn các dịch vụ mua bán ở mặt tiền hay ở trên sân ngoài cửa tiệm đều phải áp dụng các quy định giãn cách xã hội trong mùa dịch Covid-19.

Giới sản xuất và phân phối cây thông đã nhiệt tình hưởng ứng quyết định của chính phủ Pháp. Theo ông Frédéric Naudet, chủ tịch Hiệp hội cây thông Giáng Sinh AFSN, loại cây thông Noël thường được các hộ gia đình Pháp mua về trang trí trong nhà, được xem như là một sản phẩm nông nghiệp chứ không phải là "lâm sản".

Tại Pháp, có từ 4.000 đến 5.000 hecta đất nông nghiệp được dùng để trồng loại thông xanh dành riêng cho mùa Giáng Sinh. Loại thông xanh phổ biến nhất là giống Nordmann chứ không phải là loài Épicéa của châu Âu. Giống Nordmann không mọc tự nhiên ở Pháp, đó là lý do tại sao loài này được trồng trong các đồn điền nông trại, để khai thác như một nông phẩm.

Theo ông Frédéric Naudet, giống Nordmann (linh sam) tuy không có nhiều mùi hương bàng thông châu Âu, nhưng loài cây này có thể giữ được lâu ở trong nhà mà lại ít bị "mất gai", nhờ vào ưu điểm ít rụng lá đó, mà việc trồng thông xanh để khai thác đã dần dần thay thế ngành chăn nuôi truyền thống tại nhiều lãnh thổ vùng miền, chẳng hạn như vùng Morvan ở miền Trung nước Pháp.

Ngành "trồng thông" tuyển dụng hơn 1.000 nhân viên

Thông xanh được trồng theo đợt, từ năm này qua năm nọ trên những cánh đồng, đến mười năm sau là có thể được khai thác. Ngành khai thác cây thông Noël tạo ra hàng ngàn việc làm tại Pháp, trong đó có khoảng một ngàn nhân viên với hợp đồng dài hạn. Đến mùa Giáng Sinh, số nhân viên được nhân lên gấp bốn hoặc gấp năm lần vì lãnh vực này tuyển dụng thêm nhiều nhân công ngắn hạn tùy theo nhu cầu.

Theo khảo sát gần đây do công ty tư vấn Kantar thực hiện, 73% người Pháp vẫn gắn bó với truyền thống trang trí cây thông mỗi lần mùa Giáng Sinh lại về. Nếu như khá nhiều người chọn trang trí với cây thông nhân tạo loại làm bằng nhựa hay bằng chất liệu hỗn hợp, thì đổi lại, một phần tư các hộ gia đình ở Pháp chọn mua loại thông xanh tự nhiên. Con số này tương đương với 5,8 triệu cây thông xanh được bán vào năm 2019, đem về gần 160 triệu euro mỗi năm. Thị trường sản xuất và phân phối cây thông Noël tương đối ổn định không dao động gì nhiều, xấp xỉ ở mức trung bình 5 triệu rưỡi cây thông xanh được bán mỗi năm.

Tuy nhiên, giá thông xanh tự nhiên đã có chiều hướng tăng thêm mỗi năm một chút, nhưng khi gộp lại giá lại tăng từ 25% đến 30% trong một thập niên vừa qua. Tính trung bình, một ngọn thông xanh được bán với giá 27,2 euro vào năm 2019, so với 22,5 euro một thập niên trước đó. Dù giá cả có tăng, nhưng các hộ gia đình Pháp vẫn mua : 5,8 triệu cây thông tự nhiên trong năm qua so với 5,2 triệu vào năm 2009. Điều đó cho thấy sự gắn bó của dân Pháp với truyền thống, mùa Noel một lần nữa lại về khi ở trong nhà lan tỏa thơm ngát mùi hương cây thông.





Originally Posted by: Phượng Các Go to Quoted Post
Thật ra người Mỹ cũng hay hỏi chuyện xã giao nhau lắm chứ . Thì cũng chuyện mưa nắng chớ đâu dám bàn chuyện gay cấn như chính trị hay tôn giáo . Chị nghe nói bên Pháp người ta hay đình công, chớ ở Mỹ ít đình công lắm .



Nhiều người cho rằng "đình công" cũng là một điều thuộc về văn hoá của Pháp, 'văn hoá đình công' thiệt tình @'.
Nếu gọi là Tự Do - Dân Chủ thì quả thật khi không hài lòng gì với chính phủ người ta có thể đình công, nhưng khi đinh công mà có bạo loạn, đập phá, cướp bóc... thì đã quá đà và trở thành dở ẹc.
Nhưng bên Pháp, kiểu gì chính phủ cũng bị gán về phần trách nhiệm, vì quá nhiều phe đối lập, họ chỉ lợi dụng biểu tình chống đối để làm suy yếu chính phủ đương nhiệm, nhưng đây cũng là cách để Tổng thống và chính phủ phải thay đổi những gì đúng hơn cho phía người dân, nếu không Tổng thống có thể dễ thành độc đoán, độc tài.




1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 11/19/2020(UTC)
viethoaiphuong
#6 Posted : Tuesday, December 1, 2020 8:32:04 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)


Mùa trao giải Văn Học Pháp 2020 bị xáo trộn vì Covid-19


Thanh Hà - RFI - 30/11/2020
Covid-19 làm xáo trộn cả đến truyền thống công bố bảng vàng của ban giám khảo các giải thưởng văn học lớn của Pháp như giải Goncourt và Renaudot.

Trưa ngày 30/11/2020, ban giám khảo Goncourt thông báo giải thưởng quan trọng nhất của văn đàn Pháp năm nay về tay Hervé Le Tellier với tiểu thuyết L’Anomalie (Điều bất bình thường), nhà xuất bản Gallimard. Theo giải thích của ban giám khảo, đây là một tác phẩm tập hợp ba thể loại tiểu thuyết trinh thám, khoa học giả tưởng, mà không quên tấn hài kịch của thế gian.

Hervé Le Tellier, năm nay 63 tuổi, xuất thân là một nhà toán học trước khi bước vào thế giới văn chương. Ngoài ra, Le Tellier còn theo đuổi ngành báo chí. Trả lời hãng tin Reuters cách nay không lâu, giải thưởng Goncourt 2020 nói đùa « Tôi có thể chọn là một nhà toán học tồi, hay một nhà báo bất tài. Cuối cùng tôi chọn cái nghề nhà báo, dễ giấu cái dở của mình hơn ! »

Độc giả Pháp biết nhiều đến Hervé Le Tellier qua những tác phẩm như là Tôi và François Mitterrand (2016), trong đó tác giả bình phẩm về những trao đổi qua thư từ ông đã có với nhiều đời tổng thống Pháp liên tiếp, hay với tác phẩm Assez parlé d’Amour- Đã nói nhiều về tình yêu (2009). Như tên gọi của nó, trong cuốn sách này, Le Tellier chủ yếu nói về tình yêu trong thời đại của chúng ta.

Lần đầu tiên trong lịch sử của giải thưởng Goncourt, lễ công bố bảng vàng năm nay đã phải diễn ra trực tuyến, thay vì từ nhà hàng Drouant, quận 2 Paris như mỗi năm. Đại dịch Covid-19 và lệnh phong tỏa bắt các nhà hàng trên toàn quốc phải đóng cửa khiến ban giám khảo không thể họp báo tại nhà hàng nổi tiếng này.

Cùng hôm nay, giải thưởng Văn Học Renaudot, một cái thước đo lường uy tín khác trên văn đàn Pháp được trao tặng cho nữ văn sĩ Marie Hélène Lafon cho tiểu thuyết Histoire du fils – Chuyện của cậu con trai, nhà xuất bản Buchet-Chastel. Trong tác phẩm này, Marie Hélène Lafon đưa độc giả bước vào thế giới của André và muôn vàn bí mật bao quanh một gia đình trong suốt một thế kỷ, từ năm 1908 đến 2008.


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 12/1/2020(UTC)
viethoaiphuong
#7 Posted : Friday, December 4, 2020 6:54:19 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Pháp : Tình trạng nghèo khó gia tăng, giới trẻ là nạn nhân hàng đầu

Thùy Dương - RFI - 04/12/2020
Vì khủng hoảng Covid-19, nhiều người Pháp lâm vào hoàn cảnh bấp bênh, ngày càng có nhiều người phải sống dưới ngưỡng nghèo. Nếu như về sức khỏe, tính mạng, người cao tuổi là nạn nhân chính của virus corona, thì về mặt kinh tế, giới trẻ mới là nạn nhân hàng đầu.

Ngày 29/11/2020, trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ về tác động của đại dịch Covid-19 đối với tình trạng nghèo khó tại Pháp, nhà xã hội học, chuyên gia về tình trạng sống bấp bênh và vai trò của xã hội, giáo sư Maryse Bresson, Đại học Versailles Saint-Quentin-en-Yvelines, cho biết :

« Về hậu quả của đại dịch, chúng ta không có con số chính xác. Một người đứng đầu một hiệp hội đã đánh giá dựa trên những gì xảy ra năm 2008 và sau cuộc khủng hoảng 2008, cho rằng có thể có thêm 1 triệu người bị đẩy vào cảnh nghèo khó. Còn UNEDIC, cơ quan quản lý bảo hiểm thất nghiệp, dự báo là (đến cuối năm 2020) có thêm 900.000 người thất nghiệp. Số người nghèo trước khi xảy ra khủng hoảng Covid-19 là khoảng 9 triệu - 9,3 triệu người. Như vậy, nước Pháp sẽ vượt ngưỡng 10 triệu người nghèo, thậm chí có thể là đã vượt qua hoặc sắp vượt qua ngưỡng đó. »

Trên thực tế, các hiệp hội cứu tế như Restos du Cœur, Croix Rouge, Banques alimentaires đều báo động tình trạng số người khó khăn sống nhờ thực phẩm các hiệp hội cứu trợ đã tăng nhanh trong thời gian qua : tăng 10% đối với Restos du Cœur, 10-55% (Croix Rouge), 20-25% (Fédération des Banques alimentaires) và 30-35% (Secrours polulaires). Riêng với hiệp hội Restos du Cœur, cá biệt có những vùng mà số người đăng ký nhận thực phẩm cứu trợ đã tăng 45% (tỉnh Seine-Saint-Denis, ngoại ô Paris). Kể cả ở thủ đô Paris, con số này cũng tăng 30%. Theo Viện Thống Kê Pháp, INSEE, hiện tại ở Pháp có khoảng 5 triệu người sống nhờ thực phẩm được cứu tế.

Con số 10 triệu người nghèo trên tổng dân số Pháp 67 triệu là một tỉ lệ không nhỏ. Nhưng cũng phải nói rõ là ngay cả trước khi Covid-19 xảy ra kèm các theo hai đợt phong tỏa kéo dài, số người nghèo tại Pháp đã có xu hướng tăng từ hàng chục năm nay. Chuyên gia xã hội học Maryse Bresson khẳng định :

« Chính xác là như vậy, tình trạng nghèo khó tại Pháp đã trở nên nghiêm trọng ngay cả trước khi xảy ra khủng hoảng y tế. Như tôi đã nói về cuộc khủng hoảng 2008, trong vòng 10 năm sau khủng hoảng, tình trạng nghèo khó đã tăng, tỉ lệ người nghèo từ 13% hồi năm 2008 đã tăng lên thành 14,5%-14,8% vào năm 2018. Mỗi năm đều có sự thay đổi chút ít, nhưng dẫu sao thì trong cả giai đoạn đó, nước Pháp đã ghi nhận tỉ lệ người nghèo tăng khá nhanh, thêm 1,5% ».

Ngày 26/11/2020, Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng tại Pháp công bố « Báo cáo về tình trạng nghèo khó tại Pháp 2020-2021 ». Cho dù vẫn còn nhiều dữ liệu chưa được tổng hợp, nhưng với cách diễn đạt, trình bày dễ hiểu với đại chúng, Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng đã cho thấy toàn cảnh về tình trạng nghèo khó tại Pháp. Được hỏi về điều gì gây lo ngại nhất trong báo cáo mới về nạn nghèo khó tại Pháp, giáo sư Đại học Versailles Saint-Quentin-en-Yvelines giải thích :

« Đúng là vào ngày 26/11/2020, Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng cho thấy nước Pháp, vì có hệ thống xã hội có thể nói là khá hiệu quả, có khả năng bảo vệ người dân ít nhất cũng là trong ngắn hạn. Đối với cuộc khủng hoảng 2008, tình trạng nghèo khó không tăng ngay lập tức, hay không tăng mạnh ngay lập tức, nhưng đã kéo dài. Vì thế, điều khiến mọi người lo ngại trong báo cáo của Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng lần này là trong bối cảnh khủng hoảng đại dịch, với tình trạng GDP của Pháp sụt giảm, trong vòng 3, 5 hay 6 năm tới, cũng có thể là trong vòng 10 năm tới, chúng ta sẽ lại thấy thêm nhiều hệ quả phát sinh từ cuộc khủng hoảng dịch bệnh lần này.

Chúng ta phải chuẩn bị là sẽ có một cú sốc lớn sau khủng hoảng, nhưng cũng sẽ có những hệ quả kéo dài trong nhiều năm sau đó, giống như điều xảy ra hồi năm 2008. Tôi sợ rằng mọi chuyện sẽ lại diễn ra như vậy. Vì thế, điều quan trọng là phải xem chúng ta có thể làm được gì để tìm ra phương án giải quyết ».

Đại dịch Covid-19, kéo theo đó là các biện pháp hạn chế phòng dịch, đặt biệt là 2 đợt phong tỏa kéo dài, khiến nhiều người đã nghèo càng thêm khốn khó, nhất là những người làm các công việc theo thời vụ, hợp đồng ngắn hạn, những lao động không có trình độ … Nhưng không chỉ vậy, nhiều nhóm ngành nghề, nhất là những người làm nghề tự do, giới tiểu thương, nhà hàng, văn hóa, du lịch … cũng lâm cảnh bế tắc. Bà Maryse Bresson cho biết thêm :

« Họ không thuộc nhóm đối tượng người nghèo hay có cuộc sống bấp bênh mà trước đây chúng ta đã xác định được. Ở một chừng mực nào đó, đây là nhóm người nghèo mới. Các tiểu thương và nói chung là những người hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, chẳng hạn chủ hiệu sách … tôi không có ý nói là trước đây họ không có khó khăn, nhưng quả thật là trong bối cảnh hiện nay, họ đã lâm vào cảnh bấp bênh, do tác động của các biện pháp đã được triển khai để chống dịch bệnh.

Thế nhưng, họ lại được bảo vệ ít hơn so với người làm công ăn lương làm việc toàn thời gian, họ không được hưởng cùng một cơ chế bảo vệ. Hiện nay chính quyền đang thử áp dụng một số cơ chế mà trước đây chưa từng có. Chẳng hạn trước đây nhóm người này không được hưởng trợ cấp thất nghiệp bán phần, bởi vì họ là người tự kinh doanh buôn bán, hoạt động độc lập (không phải người làm công ăn lương) ».

Trở lại với Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng, báo cáo lần này đặc biệt lưu ý đến tình cảnh khó khăn của giới trẻ. Khác với tiêu chí đánh giá của Viện Thống Kê Quốc Gia INSEE vốn được sử dụng nhiều tại Pháp, theo đó ngưỡng nghèo được xác định dựa theo thu nhập 1.063 euro/tháng (tương đương 60% thu nhập bình quân của người Pháp), Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng xác định ngưỡng nghèo là mức thu nhập 885 euro/tháng (50% thu nhập bình quân của người Pháp).

Dựa trên số liệu năm 2018, cơ quan này cho biết trong tổng số 5,3 triệu người nghèo (8,3% dân số Pháp), có hơn 52% là thanh niên dưới 30 tuổi, đặc biệt là nhóm thanh niên 19 - 24 tuổi. Mức sống bình quân của thanh niên Pháp thấp hơn 2 lần so với mức sống bình quân của người Pháp nói chung. Về tình trạng của giới trẻ, chuyên gia Maryse Bresson lý giải :

« Nhiều thanh niên đang trong tình cảnh này. Họ là những người vốn dĩ đã có cuộc sống bấp bênh và nay lại càng lâm cảnh bấp bênh, khó khăn hơn trong bối cảnh như chúng đang thấy. Hiện giờ đang có hai vấn đề đặt ra cho giới trẻ. Trước hết là khó khăn về thị trường lao động. Trước đây,khi bắt đầu tham gia thị trường lao động, vốn dĩ họ đã ít có cơ hội được tuyển dụng hơn các nhóm lao động khác.

Trong hoàn cảnh hiện tại, nhu cầu tuyển dụng hầu như không còn, họ lại là nhóm người gia nhập thị trường lao động sau cùng và những người đến sau cùng thường là người phải ra đi đầu tiên (nếu có sa thải lao động). Các sinh viên thì không thể tìm được những việc làm thêm lặt vặt, hoặc đã có việc làm thêm, nhưng công việc bị ngưng lại, đặc biệt là trong ngành nhà hàng.

Ngoài ra, trên thực tế, cuộc sống của họ còn thêm khó khăn vì cơ chế an sinh xã hội. Chẳng hạn, chúng ta biết là họ không được hưởng trợ cấp RSA. Những người làm các công việc thời vụ thì ít cơ hội hưởng mọi chế độ bảo hiểm xã hội. Chính vì thế, cuộc sống của giới trẻ đặc biệt càng thêm bấp bênh.»

Về phía chính quyền Pháp, từ khi biện pháp phong tỏa được thông báo lần đầu tiên hồi mùa xuân, chính phủ đã công bố nhiều biện pháp như thất nghiệp bán phần, hỗ trợ cho các nhà hàng, cửa hàng nhỏ lẻ phải đóng cửa và gần đây nhất là kế hoạch trợ cấp đặc biệt cho thanh niên. Một cách khách quan, báo cáo của đài quan sát tình trạng bất bình đẳng khẳng định Pháp vẫn là một trong những mô hình xã hội tốt nhất thế giới cho phép bảo vệ người nghèo tốt hơn ở phần lớn các nước giàu khác. Thế nhưng, vẫn có 2,2 triệu người phải sống trong cảnh « khốn khó » (dưới 708 euro/tháng, ở mức 40% thu nhập trung bình của người Pháp).

Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng gọi họ là « những người nghèo trong số những người nghèo » và coi là « không thể chấp nhận được » tình trạng là tại « một trong những nước giàu có nhất thế giới » mà lại có những người không có điều kiện sống xứng đáng với phẩm giá con người, không thể sống mà không có sự trợ giúp của cha mẹ, bạn bè, hay phải sống nhờ những công việc lặt vặt hoặc làm việc « chui », không khai báo hợp lệ … Về điểm này, giáo sư xã hội học Maryse Bresson nhận định :

« Tôi có cảm giác là chính phủ hành động không đủ để bảo vệ những người nghèo khổ nhất. Chính phủ đã không hành động, hoặc chỉ có rất ít hành động để giúp đỡ những người trong cảnh sống khó khăn nhất. Chính phủ mới chỉ hành động chủ yếu để tránh xảy ra tình trạng những người thuộc tầng lớp trung lưu hay có điều kiện khiêm tốn tại Pháp biến thành người nghèo.

Còn thì tôi phải nói rõ là chính phủ đã làm được rất ít cho người nghèo. Chẳng hạn khi có đợt phong tỏa đầu tiên, chính phủ đã có một số hành động để giúp người vô gia cư : Họ đã được đưa vào ở tạm trong các khách sạn, nhưng ngay khi hết phong tỏa thì họ lại bị đẩy ra ngoài. Bây giờ vấn đề này lại một lần nữa được đặt ra. Nói tóm lại là chính quyền chỉ có rất ít hành động để cứu giúp những người nghèo khổ nhất.

Do tỉ lệ người nghèo nay chiếm đến 14-15% dân số Pháp, nên mới đây các thị trưởng, xã trưởng đã can thiệp và đề nghị là dành một phần, nếu tôi nhớ không lầm là khoảng 1% trong khoản tiền 100 tỉ euro của đại kế hoạch tái thiết kinh tế, để giúp người nghèo. Thế nhưng, cho đến nay, họ vẫn chưa nhận được hồi đáp của chính phủ. Vì thế, tôi nghĩ rằng chính sách hiện tại không hướng đến người nghèo. »

Đài quan sát tình trạng bất bình đẳng nhấn mạnh tương lai tình trạng sống bấp bênh tại Pháp sẽ phụ thuộc nhiều vào quyết sách của chính quyền. Không phải là nước Pháp không có phương tiện thực hiện, mà tất cả chỉ là sự lựa chọn chính trị của nhà chức trách.



1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 12/4/2020(UTC)
viethoaiphuong
#8 Posted : Friday, December 18, 2020 7:42:59 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Hỗ trợ y tế cho người nhập cư trái phép : Nước Pháp là nạn nhân của sự hào phóng ?

Thùy Dương - RFI - 18/12/2020
Lần đầu tiên trong lịch sử, dự chi ngân sách của Pháp về trợ cấp y tế của Nhà nước cho người nhập cư bất hợp pháp (AME) vượt ngưỡng 1 tỉ euro. Trong bối cảnh khủng hoảng Covid-19 khiến kinh tế Pháp điêu đứng, con số 1 tỉ 60 triệu euro khiến các đảng phái đối lập và công chúng Pháp bất bình : Đằng sau tinh thần nhân đạo là một hệ thống chệch hướng với nhiều kẽ hở khiến nước Pháp bị lạm dụng.

Theo Ủy ban Pháp luật của Thượng Viện Pháp, tính đến ngày 31/12/2019, có 334.546 người cư trú trái phép tại Pháp được hưởng AME - chế độ hỗ trợ y tế của Nhà nước. Con số này đã tăng 5% so với cuối năm 2018 và tăng gấp đôi so với cách nay 15 năm. Nhưng những con số đó chỉ cho thấy bề nổi, số người nhập cư trái phép tại Pháp trên thực tế còn cao hơn rất nhiều bởi không phải ai trong số họ cũng được hưởng AME.

Điều kiện để được hưởng AME là gì ?

Nhà báo Antoine Krempfcủa đài France Info giải thích : « Trước hết chúng ta cần nhắc lại là trợ cấp y tế của Nhà nước AME không được cấp tự động. Di dân phải đề nghị và để được xét cấp AME thì họ phải chứng minh là đã sống liên tục hơn 3 tháng trên lãnh thổ Pháp và có thu nhập dưới 746 euro/tháng/người. AME có giá trị trong vòng 1 năm. Sau đó, họ phải xin gia hạn.

Về các khoản hỗ trợ y tế, có một số loại chi phí Nhà nước không hỗ trợ, chẳng hạn trị liệu bằng nước khoáng, tiền mua những loại thuốc bị xếp vào nhóm thuốc có hiệu quả điều trị thấp, tức là các loại dược phẩm dán nhãn màu cam mà thông thường chỉ được Bảo hiểm y tế hoàn trả 15%. Tất cả những chi phí chăm sóc liên quan đến hỗ trợ sinh sản bằng can thiệp y khoa đều không được hỗ trợ ».

Theo một tài liệu của Viện Nghiên Cứu Kinh Tế Y Tế Pháp (Irdes) công bố hồi cuối năm 2019, số người được hưởng chế độ AME chỉ bằng 1/2 số người cư trú bất hợp pháp trên đất Pháp, và tập trung chủ yếu ở vùng Ile-de-France (Paris và vùng phụ cận). Nhà báo Antoine Krempf nhấn mạnh thêm :

« AME cho phép người thụ hưởng được miễn phí 100% chi phí khám chữa bệnh, mua thuốc men và nằm viện theo hạn mức thông thường mà Bảo hiểm y tế quy định, tức là nếu bệnh nhân đi khám bác sĩ đa khoa với mức phí quy ước (theo thỏa thuận giữa Bảo hiểm y tế và giới bác sĩ) thì họ không phải trả gì hết, không phải ứng trước tiền trả bác sĩ.

Ngược lại, nếu phí khám bệnh vượt mức quy ước thì bệnh nhân phải tự chi trả phần vượt mức đó. Những chi phí phụ trội đó có thể là rất cao. Chẳng hạn như đối với kính mắt, người ta cũng chỉ được hoàn theo khung quy định của Bảo hiểm y tế. Còn với phương pháp cấy ghép, độn túi ngực, Bảo hiểm y tế chỉ hoàn trả tiền cho bệnh nhân trong trường hợp phẫu thuật tái tạo sau điều trị ung thư vú hoặc do dị tật.

Theo những gì mà chúng tôi biết từ nhiều báo cáo về AME và được công bố trong những năm qua, thì đa phần người hưởng chế độ AME là nam giới, 20% số người được hưởng AME sống ở Paris. Trợ cấp y tế Nhà nước liên quan nhiều đến các chi phí chữa trị bệnh lao phổi, các bệnh do virus HIV gây ra hoặc là các ca sinh nở chứ không phải là các chi phí phẫu thuật thẩm mỹ »

Khi sự hào phóng bị lạm dụng

Chế độ AME ra đời từ một đạo luật năm 1999-2000 vì lý do nhân đạo với người nhập cư, nhưng cũng là để bảo vệ sức khỏe cộng đồng tại Pháp, tránh để lây lan dịch bệnh nếu người nhập cư nhiễm bệnh mà không có điều kiện điều trị kịp thời, nhất là các bệnh như lao phổi, SIDA … Thế nhưng, theo nhiều quan chức am hiểu lĩnh vực nhập cư và chế độ trợ giúp y tế tại Pháp thì AME lâu nay đã chệch hướng và do có những quy định lỏng lẻo nên ngày càng bị người nước ngoài lạm dụng, gây thiệt hại cho nước Pháp cả về tài chính và làm giảm cơ hội khám chữa bệnh của người Pháp.

Bà Veronique Prudhomme, trong suốt 11 năm phụ trách bộ phận thanh toán hóa đơn điều trị tại một bệnh viện công ở vùng Paris, đã chứng kiến muôn hình vạn trạng trường hợp lách luật, lạm dụng AME. Tất cả được bà kể lại trong cuốn sách « Sự thật về AME » để cho thấy một nước Pháp đã quá hào phóng, « rộng rãi » với người nhập cư bất hợp pháp. Tương tự là cuốn sách « Nhập cư, những sự thật mà họ giấu chúng ta » của Patrick Stefanini, người đã trải qua phần lớn sự nghiệp trong lĩnh vực nhập cư.

Còn Le Figaro ngày 07/12/2020 trích dẫn ông Didier Leschi, giám đốc OFII - Cơ quan quản lý nhập cư và hội nhập của Pháp - theo đó Pháp cùng với Bỉ là hai nước duy nhất trên thế giới cấp thẻ cư trú dài hạn theo diện chăm sóc sức khỏe cho tất cả những người ngoại quốc chứng minh được họ không thể được điều trị ở đất nước họ kể cả khi ở đó có thuốc men. Nhờ quy định này, hiện có hơn 30.000 người nước ngoài ốm đau được cấp giấy phép cư trú tại Pháp và thẻ cư trú của họ còn được gia hạn chừng nào họ vẫn còn cần được chăm sóc.

Điều đáng nói là họ được chi trả chi phí điều trị giống như chế độ người dân Pháp được hưởng, tức là nếu không có đủ thu nhập thì họ được điều trị miễn phí 100%. Đối với giám đốc OFII, người Pháp đóng thuế để cho người nhập cư bất hợp pháp và người nước ngoài hưởng lợi. Trong một phóng sự điều tra, Le Figaro cho biết nhiều bệnh viện ghi nhận số bệnh nhân đến từ một số quốc gia nhất định tăng nhanh chóng, chẳng hạn Gruzia, Albanie, trong khi những nước này có điều kiện y tế tương đối tốt.

Nhiều bác sĩ cho rằng có đường dây phi pháp đưa người bệnh từ các nước sang Pháp chữa bệnh. Có nhiều người khai báo với bệnh viện là họ đột nhiên ngã bệnh trên máy bay, có người thì xuống máy bay là được chở thẳng đến bệnh viện cấp cứu, có « người quen » là đồng hương thông thạo tiếng Pháp và các quy định về trợ cấp y tế Nhà nước Pháp đi cùng để làm thủ tục với bệnh viện. Một kiểu thường gặp là người nước ngoài sang Pháp du lịch, khi visa du lịch hết hạn, họ không về nước mà trốn ở lại Pháp, 3 tháng sau họ xin AME.

Ngoài việc được điều trị, chăm sóc miễn phí, có khi kéo dài vài năm, chẳng hạn điều trị ung thư, chạy thận nhân tạo, tiêu tốn của Nhà nước Pháp có khi đến 700.000 euro/người, nhiều bệnh nhân còn xin hưởng chế độ trợ giúp xã hội, xin tị nạn, xin cấp thẻ cư trú dài hạn, rồi sau đó đón người thân đón theo diện đoàn tụ gia đình. Và theo quy định, chỉ cần một người có AME là vợ/chồng, con cái đều được hưởng chế độ. Trong vòng một năm, số người Gruzia xin tị nạn tại Pháp đã tăng 265%.

Món nợ khó đòi của các bệnh viện

Về phía các bệnh viện, nếu bệnh nhân được hưởng chế độ AME thì chi phí chữa trị cho bệnh nhân sẽ được Nhà nước hoàn trả theo hạn mức, nhưng đối với những bệnh nhân là người nước ngoài cư trú bất hợp pháp tại Pháp và không có AME hoặc đang trong thời gian chờ cấp AME thì khi điều trị cho họ, bệnh viện không thu được lệ phí mà cũng không thể được Nhà nước hoàn tiền.

Về mặt y đức, các bác sĩ đều chữa trị cho mọi bệnh nhân, nhưng về tài chính, những trường hợp như vậy tạo thành một « khoản nợ » mà bệnh viện công không thể thu hồi. Chẳng hạn, AP-HP, cơ quan quản lý 39 bệnh viện công ở vùng Ile-de-France, Paris và vùng phụ cận, mỗi năm mất 200 triệu euro do các khoản nợ không bao giờ được hoàn trả kiểu này. Riêng bệnh viện nơi tác giả cuốn sách « Sự thật về AME » làm việc, với 500 giường bệnh, trong năm 2016-2017, khoản tiền mà bệnh viện không thu hồi được từ người nhập cư trái phép lên tới 500.000 euro.

Tại một bệnh viện lớn đang trong tình trạng xuống cấp ở ngoại ô phía nam thủ đô Paris, một bác sĩ chuyên khoa ung thư nhận định người nước ngoài đến Pháp với hai niềm tin : trị bệnh ở Pháp là miễn phí và các bệnh viện ở Pháp chữa khỏi mọi loại bệnh tật. Chính vì thế, khi bệnh viện không thể chữa khỏi bệnh cho họ, họ có thể có những phản ứng rất mạnh.

Có trường hợp bệnh nhân bị bệnh giai đoạn cuối, bệnh viện Pháp khuyên nên về nước để sống những ngày cuối đời bên người thân, nhưng người này từ chối dọa tự vẫn nếu bệnh viện không cho ở lại. Cuối cùng, để tránh mọi phiền phức bệnh viện đành chi tiền để người này được chăm sóc suốt vài năm tại một cơ y tế khác có chi phí phải chăng hơn cho đến khi ông qua đời.

Một bác sĩ tại Grenoble hồi tưởng có một người nhập cư từ Trung Phi đến Pháp thông qua một hiệp hội nhân đạo để được điều trị SIDA vì bệnh đó không được điều trị trong nước. Trong quá trình điều trị, bệnh nhân bị dị ứng thuốc nghiêm trọng. Dù bệnh viện tốn tới 300.000 euro điều trị nhưng bệnh nhân vẫn bị mù và thành tàn tật. Sau đó, người này đặt vấn đề nghi vấn về chất lượng chăm sóc y tế của bệnh viện và tiến hành thủ tục đòi bệnh viện bồi thường « tai nạn y khoa ». Và cuối cùng, bệnh nhân này đã nhận được khoản bồi thường vài chục nghìn euro.

Trong bối cảnh hệ thống bệnh viện công của Pháp trong nhiều năm bị cắt giảm ngân sách, xuống cấp, thiếu nguồn tài chính để trả lương nhân viên, những khoản nợ kiểu này càng đẩy các cơ sở y tế công của Pháp vào cảnh khó khăn. Thế nhưng, có một nghịch lý là hồ sơ trợ cấp y tế Nhà nước cho người nước ngoài cư trú bất hợp pháp bị coi là rất nhạy cảm, giống như vấn để di dân, nhập cư nói chung tại Pháp. Những ý kiến đòi hạn chế trợ cấp, thắt chặt chế độ AME thường bị các tổ chức phi chính phủ, hiệp hội nhân đạo chỉ trích.

Tuy nhiên, theo một thăm dò ý kiến của báo thiên hữu Le Figaro, tính đến ngày 11/12, trong vòng 5 ngày, trong số hơn 194.500 người trả lời, 87,4% đồng ý là cần thắt chặt chế độ AME để hạn chế dòng người nhập cư trái phép vào Pháp.


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 12/18/2020(UTC)
viethoaiphuong
#9 Posted : Friday, January 15, 2021 7:35:31 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

RFI - 15/01/2021

(AFP) – Nhà thơ lớn Rimbaud không được đưa vào điện Panthéon, theo nguyện vọng gia đình. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron hôm 14/01/2021 đã bác bỏ kiến nghị của một nhóm trí thức đề nghị đưa di hài của nhà thơ nổi tiếng Arthur Rimbaud vào điện Panthéon, vì gia đình phản đối. Tháng 9/2020 người cháu gái của gia đình Rimbaud cho biết không muốn để thân nhân được yên nghỉ bên cạnh Paul Verlaine. Sinh thời Verlain là bạn thân và cũng là người tình của Rimabud. Rốt cuộc Rimbaud vẫn nằm lại trong hầm mộ gia đình ở thành phố quê hương Charleville-Mézières.


1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 1/15/2021(UTC)
viethoaiphuong
#10 Posted : Friday, February 12, 2021 9:49:06 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Valentine : Xu hướng ở Pháp tặng hoa mùa đông thay vì hoa hồng

Tuấn Thảo - RFI - 12/02/2021
Hoa tươi, chocolat, mỹ phẩm, trang sức ...... theo thứ tự đó là những món quà mà người Pháp hay tặng cho nhau nhân mùa Valentine, Ngày lễ tình yêu. Trong số các món quà thường thấy nhất nhân ngày 14/02, hoa hồng luôn là hình tượng đầu tiên xuất hiện trong tâm trí của mọi người. Thế nhưng trong vài năm gần đây, bắt đầu có xu hướng tặng hoa mùa đông thay thế cho hoa hồng.

Tại Pháp hàng năm, có tới 600 triệu nhánh hoa hồng được bán trên thị trường, thời kỳ tiêu thụ mạnh nhất vẫn là vào mùa lễ tình yêu Valentine (Saint Valentin trong tiếng Pháp) với từ 5% đến 7% tức khoảng 30 triệu đoá hoa hồng được bán sạch chỉ trong vài ngày.

Đặc biệt loài hoa hồng màu đỏ được khách hàng qua tâm nhiều nhất chủ yếu cũng vì màu này là biểu tượng của tình yêu mãnh liệt, và đam mê cuồng nhiệt. Đó là nét truyền thống văn hóa.

Pháp nhập 80% hoa hồng từ nước ngoài

Nhưng khi nhìn từ góc độ kinh tế và môi trường, chuyện tặng hoa hồng ở Âu Mỹ vào mùa đông lại làm cho món quà này mất đi phần nào giá trị ban đầu của nó. Tại các xứ lạnh, hoa hồng chỉ nở rộ tươi thắm dưới ánh nắng mùa hè chứ không mọc vào mùa đông. Theo khảo sát gần đây của công ty tư vấn Novethic, chuyên về "tiêu thụ có trách nhiệm", 80% các đóa hoa hồng tươi bán trên thị trường Pháp (đã được cắt sẵn, mua về cắm trong bình) đều là hoa nhập khẩu từ nước ngoài. 20% còn lại chủ yếu là hoa hồng trồng trong nhà kính, thường là tại những vùng ở miền nam nước Pháp, có khí hậu tương đối ôn hào, ấm áp hơn so với các tỉnh miền bắc.

Hoa hồng bán tại Pháp vào mùa đông, một phần được nhập từ Hà Lan (quốc gia xuất khẩu hoa hàng đầu thế giới), nhưng đa phần chủ yếu được nhập từ các nước Châu Phi hay Châu Mỹ Latinh trong đó có Kenya (31%), Ethiopia (15%), Colombia (12%) hay thậm chí Ecuador (9%). Một khi được thu hoạch, đa số các nhánh hoa hồng được vận chuyển bằng máy bay sang châu Âu trong vòng từ 24 giờ đến 48 giờ. Do vậy đằng sau việc mua một bó hoa hồng làm quà tặng, còn đồng nghĩa với một lượng khí thải carbon đáng kể nhìn dưới góc độ phát triển bền vững hay là thân thiện với môi trường, chưa kể đến các điều kiện làm việc của người dân các nước châu Phi và Nam Mỹ, trong trường hợp họ không làm việc cho những công ty có chủ trương kinh doanh thương mại công bằng (fair trade).

Còn theo nghiên cứu trong năm 2019 của hiệp hội "60 triệu người tiêu dùng ở Pháp", đa số các loại hoa hồng trồng ở các nước châu Ph và Nam Mỹ có tới 49 loại hóa chất khác nhau, kể cả thuốc trừ sâu, chất bảo quản, phân bón hóa học trong đó có cả chất rất độc hại tên là dodemorph, một loại thuốc xịt để diệt nấm bị cấm sử dụng ở Pháp. Tất cả những yếu tố đó đã thúc đẩy sự thành lập của một số hiệp hội ở Pháp nhằm khuyến khích người tiêu dùng nên chọn mua những loại hoa được trồng ngay tại địa phương, ở các vùng miền càng gần nơi đang cư trú thì càng tốt, nói theo thuật ngữ kinh tế tuần hoàn là các hệ thống phân phối ngắn và trực tiếp, không cần có trung gian mua bán.

Mimosa, sơn trà, đỗ quyên dễ tìm thấy vào mùa đông

Một trong những giải pháp đơn giản nhất cho những ai muốn tặng hoa cho người yêu của mình nhân mùa Valentine là mua các loài hoa thường dễ tìm thấy vào mùa đông. Về điểm này, hoa tươi cũng như các loài trái cây hay rau quả đều được trồng theo mùa. Trên danh sách các loài hoa "mùa đông", thịnh hành nhất vẫn là các loài hyacinthe (hoa tiên ông), hellebore (hoa hồng Giáng Sinh), camellia (hoa sơn trà), hoa mimosa, hoa bruyère (thạch thảo), rhododendron (đỗ quyên) hay là một số loài oeillet (cẩm chướng) ......

Về màu sắc và hình dáng, hoa sơn trà camellia (camélia trong tiếng Pháp) đặc biệt là sơn trà Nhật bản với kích thước to gấp đôi mức bình thường, có nét bên ngoài rất gần giống với hoa hồng. Ưu điểm của sơn trà là có thể mọc vào cuối mùa đông, hay mọc sớm vào mua xuân, cho nên có thể được tìm thấy vào tháng Hai. Bên cạnh đó hoa sơn trà có thể được tặng theo từng chậu, không cần nhiều chăm sóc nhưng vẫn giữ lâu hơn là hoa cắm trong bình.

Hoa tiên ông hay còn gọi là "dạ lan hương" (hyacinthe) mọc từ củ như hoa tulipe là loài hoa có hương thơm nhẹ nhàng dễ chịu, được nhiều người Pháp mua sắm vào mùa đông, có đầy đủ màu sắc đỏ, trắng, hồng hay xanh dương, hoa này được sắp xếp từng cụm thành những chậu khá thanh tao trang nhã, thích hợp cho việc trang trí nội thất, phòng khách cũng như phòng ngủ .... Một cách tương tự, người Pháp cũng thích mua một số loài cẩm chướng (oeillet) hay là hoa đỗ quyên (rhododendron) nhưng chủ yếu là hoa trong chậu hơn là hoa đã cắt sẵn.

"Fleurs de France" khuyến khích mua hoa trồng ở Pháp

Các nhánh hoa mimosa, bán theo chùm hay trồng trong chậu với màu vàng tươi rói như ánh nắng mặt trời đợc bán với giá thật mềm do các bụi mimosa mọc rất nhiều ở miên nam nước Pháp. Xuất xứ từ các lãnh thổ phía nam bán cầu, hoa mimosa giữ nguyên cốt cách dễ thích nghi về mặt phong thổ địa lý, cho nên mimosa thường trỗ hoa kể từ tháng 12 (kể cả tại các nước Âu Mỹ hay tại các vùng trung cao nguyên Việt Nam). Mùa mát hay mùa lạnh ở các nước bắc bán cầu chính là mùa hè rực rỡ ở nam bán cầu.

Xinh xắn mà bền bỉ nhất vẫn là các loài hoa hellebore còn có tên gọi nôm na là "hoa hồng mùa đông" hay là "hoa hồng Giáng Sinh". Loài hoa này thuộc giống cây lê lư và dù mang tên là "christmas rose" nhưng hellebore lại chẳng có quan hệ gì với họ hoa hồng. Đặc điểm của "hoa hồng Giáng Sinh " là cây có thể trỗ hoa trong suốt mùa đông, để ở ngoài trời nhưng vẫn không bị đóng băng dù trong suốt tuần này nước Pháp đang trải qua một mùa lạnh khác thường, phủ đầy tuyết trắng. Sức chịu đựng của "hoa hồng mùa đông" cũng giống như loài galanthus, gọi nôm na là hoa xuyên tuyết (perce neige) và thường được bán thay thế cho các loại hoa mùa hè.

Kể từ năm 2015, Bộ Nông nghiệp Pháp đã tạo ra thương hiệu "Fleurs de France", hầu khuyến khích người tiêu dùng mua các loài hoa trồng ở Pháp. Tại thành phố Bordeaux, thương hiệu "Fleurs de Mars" cũng có lối tiếp cận tương tự : các tiệm hoa ở đây chỉ bán những loài hoa trồng theo mùa tại các vùng lãnh thổ địa phương, chứ không đem từ xa về bán. Tại nhiều thành phố khác ở Pháp, nhiều tiệm hoa cũng gắn thương hiệu "Fleurs d'Ici" và đặc biệt nhân ngày lễ tình yêu Valentine giúp người tiêu dùng chọn ra những loài hoa đẹp khác để giữ truyền thống tặng quà cho người yêu, mà vẫn quan tâm đến môi trường.



1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 2/12/2021(UTC)
viethoaiphuong
#11 Posted : Friday, February 26, 2021 1:11:49 PM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Covid-19 : Các công viên giải trí tại Pháp vẫn chưa thoát nạn

Tuấn Thảo - RFI - 26/02/2021
Cũng như các rạp chiếu phim, sân khấu lớn hay viện bảo tàng, các công viên giải trí phải hứng chịu tác động kéo dài của dịch Covid-19. Sau khi phải đóng cửa trong suốt tháng 11/2020 trong đợt phong tỏa thứ nhì tại Pháp, ban điều hành các công viên giải trí hy vọng được phép hoạt động trở lại vào mùa lễ cuối năm, nhưng rốt cuộc họ đã mừng hụt.

Cho dù các biện pháp phong tỏa đã được nới lỏng trong mùa nghỉ lễ Giáng Sinh 2020, chính phủ Pháp vẫn quyết định duy trì (kể từ hôm 24/11/2020) việc đóng cửa các công viên giải trí, cũng như toàn bộ các cơ sở văn hóa khác. Cho tới giờ này, chưa ai biết được chừng nào mới đến ngày mở lại, điều đó tùy thuộc rất nhiều vào vào diễn biến của dịch bệnh, cũng như mức độ triển khai chiến dịch tiêm chủng vac-xin Covid-19. Vấn đề ở đây là ngành công viên giải trí lại rất cần đến mùa Halloween cũng như Noël, vốn là hai thời điểm kinh doanh bội thu và các công viên này thường có truyền thống tổ chức nhiều sinh hoạt lớn trong mùa nghỉ lễ gia đình.

Thiệt hại kinh tế toàn ngành xấp xỉ hàng tỷ euro

Họa vô đơn chí, sau khi bị thất thu trong mùa Giáng Sinh và Tết Tây, các công viên giải trí vẫn phải tiếp tục đóng cửa nhân kỳ nghỉ học mùa đông trung tuần tháng 02/2021, do vẫn chưa được các cơ quan y tế bật đèn xanh. Điều đó đi ngược lại với dự phóng ban đầu, hầu hết các công viên lớn ở Pháp như Disneyland Paris, Parc Astérix, Futuroscope hay La Mer de Sable từng thông báo sẵn sàng tiếp đón khách tham quan trong tháng 02/2021, giờ đây buộc phải lùi lại ngày mở cửa cho đến đầu tháng 04 và các ban giám đốc hy vọng sẽ không bị mất thêm kỳ nghỉ mùa xuân, rơi đúng vào lễ Pâques, mùa lễ Phục Sinh tại Pháp.

Về mặt kinh tế, một công viên giải trí cỡ lớn như Parc Astérix, khai thác các nhân vật từ thế giới truyện tranh của anh hùng Gô-loa, tiếp đón 2,2 triệu lượt khách mỗi năm, doanh thu lên tới 108 triệu euro. Cho dù đã mở cửa đón khách trong suốt mùa hè 2020, công viên này vẫn bị thất thu nặng nề sau hai đợt phong tỏa và lệnh đóng cửa kéo dài kể từ tháng 11/2020. Theo tuần báo Capital, Astérix đã mất khoảng 60% doanh thu. Trong trường hợp của Disneyland Paris, tình trạng lại càng tồi tệ hơn, do công viên giải trí này thu hút khá nhiều khách nước ngoài, trong khi Covid-19 đã làm cạn kiệt các nguồn thu nhập đến từ khách du lịch quốc tế.

Với hơn 10 triệu lượt khách hàng năm, mức doanh thu đạt tới mức 1,7 tỷ euro trong năm 2019, công viên giải trí Disneyland Paris hứng chịu trực tiếp cú sốc gây choáng váng của dịch Covid-19. Theo báo Capital, mức thiệt hại của toàn khâu dịch vụ công viên giải trí của Disney lên tới mức chóng mặt. Tập đoàn này khai thác 11 công viên trên thế giới dưới nhiều thương hiệu khác nhau. Kể từ tháng 03/2020, các công viên của Disney mất khoảng 20 triệu đô la mỗi ngày, nếu tính gộp lại cả năm, chi nhánh này của Disney bị thất thu từ 5 đến 7 tỷ đô la trong vòng 12 tháng qua.

Ngành công viên giải trí bị khủng hoảng nhấn chìm

Mặc dù không đón khách tại Pháp, nhưng các công viên giải trí vẫn phải duy trì hoạt động ở một mức tối thiểu nhằm bảo trì hạ tầng cơ sở, tránh cho máy móc bị hư hỏng. Đa số các ban giám đốc tận dụng thời gian đóng cửa để trùng tu hay phục hồi. Trong trường hợp của Disneyland Paris, nhiều dự án đã được xúc tiến, trong đó có việc sửa chữa động cơ cho hệ thống tàu lượn siêu tốc "Indiana Jones and the Temple of Peril", tân trang mặt tiền của lâu đài "Người đẹp ngủ trong rừng" hay là trùng tu trò chơi "Buzz Lightyear Laser Blast". Riêng tại không gian Walt Disney Studios kết hợp các trò giải trí với thế giới điện ảnh, công việc trùng tu đang được tiến hành cho khu vực "Cars Route 66 Road Trip" và xây dựng thêm thế giới dành riêng cho "Avengers Campus", sắp được khai trương trong thời gian tới.

Về phía "La Mer de Sable", ban điều hành công viên giải trí cho biết cho dù có được mở cửa trở lại vào tháng 04/2021 hay không, công viên này vẫn tiến hành việc xây dựng một không gian giải trí hoàn toàn mới dành cho khách tham quan. Trò chơi tàu lượn trên núi bạc "Silver Mountain" ban đầu được lên kế hoạch cho năm 2020, rồi bị gián đoạn nhiều lần do dịch Covid-19. Thế nhưng, dự án này không thể bị trì hoãn mãi và cho dù đã mất nhiều thời gian hơn để xây xong, công viên "La Mer de Sable" vẫn hy vọng sử dụng tàu lượn mới "Silver Mountain" để thu hút nhiều hơn nữa các hộ gia đình, một khi được phép mở lại.

Tương tự, công viên giải trí khai thác chuyên đề "lịch sử" cổ trang như Puy du Fou ở vùng Vendée, hay công viên giải trí Parc Spirou ở vùng Provence cũng có kế hoạch trùng tu, chuẩn bị cho ngày khai trương lại, cho dù trước mắt chưa có dấu hiệu nào cho thấy tình hình sẽ khả quan, tươi sáng hơn vào đầu tháng 04/2021. Hầu hết các liên hoan ca nhạc điện ảnh hay nghệ thuật văn hóa, dự trù ban đầu được tổ chức vào mùa xuân, đều lần lượt quyết định lùi đến hè 2021, một thời điểm được cho là thuận lợi hơn.

25% nhân viên được duy trì

Nhưng dù có nỗ lực cách mấy, giới chuyên ngành công viên giải trí vẫn tiếp tục lo lắng trước những khó khăn đang chờ đón họ đầu năm 2021. Theo ông Frédéric Carlier, giám đốc điều hành "La Mer de Sable ", công viên này đã mất hơn một nửa lượng khách sau các đợt đóng cửa theo lệnh của chính phủ, mức thiệt hại lên tới hàng chục triệu euro. Cho dù nhà nước có chính sách hỗ trợ các mảng doanh nghiệp, nhưng đa số các khoản trợ cấp này nhắm vào giới nhân viên, hầu tạm thời tránh tình trạng sa thải hàng loạt, nhưng không thể nào tránh được mãi. Những biện pháp như vậy chỉ mang tính tạm thời và sẽ không bao giờ bù đắp được những thiệt hại mà ngành công viên giải trí phải gánh chịu khi toàn bộ guồng máy ngưng hoạt động. Năm 2020 là một năm gây tổn thất lớn, nhưng ngành này cần được mở lại vào năm 2021.

Theo tuần báo Paris Match, kể từ khi phải đóng cửa từ cuối tháng 10/2020, Parc Astérix nay chỉ giữ lại khoảng 200 nhân viên (đa số có thâm niên và hợp đồng dài hạn) tức chỉ bằng 1/4 so với bình thường. Vào những mùa cao điểm, công viên này có thể tuyển dụng hơn cả ngàn nhân viên thời vụ. Theo ông Nicolas Kremer, tổng giám đốc Parc Astérix, đây là lần đầu tiên trong hơn 3 thập niên qua, công viên này bị lún sâu vào khủng hoảng như vậy, ông hy vọng ngày mở lại các công viên giải trí đi kèm với hàng quán, khách sạn, tiệm ăn, các dịch vụ này bổ sung cho nhau và ngành công viên giải trí cũng dựa vào đó để có thêm thu nhập.

Theo giới chuyên ngành, dù có lạc quan cách mấy, các công viên giải trí cũng khó thể tìm lại một sớm một chiều mức doanh thu bình thường, quá trình phục hồi kinh tế có thể đòi hỏi nhiều thời gian hơn dự kiến. Đối với ngành hội chợ giải trí tổ chức theo mùa chứ không hoạt động quanh năm suốt tháng, tình hình lại càng khó khăn hơn nhiều. Các ban quản lý các hội chợ như Foire du Trône (dự trù vào tháng 04/2021) hay là Fête des Loges (tổ chức vào cuối tháng 06/2021) đều hy vọng sẽ được duy trì, nếu không, các hội chợ này không còn cách nào khác ngoài việc đóng cửa vĩnh viễn.

1 user thanked viethoaiphuong for this useful post.
Tonka on 2/26/2021(UTC)
viethoaiphuong
#12 Posted : Tuesday, March 23, 2021 8:52:37 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 10,232
Points: 13,854

Thanks: 820 times
Was thanked: 690 time(s) in 688 post(s)

Covid-19 : Hội chợ Sách Paris mất cơ hội mừng sinh nhật 40 tuổi

Tuấn Thảo - RFI - 23/03/2021
Hàng năm tại Pháp, giới ghiền đọc sách thường hẹn gặp nhau vào tuần lễ cuối cùng của tháng Ba tại Hội chợ Sách Paris, nay được gọi ngắn gọn là "Livre Paris". Tuy nhiên, ban tổ chức sự kiện đã thông báo cuối tuần qua là hủy bỏ hẳn phiên bản 2021, trong khi năm nay đánh dấu đúng 40 năm ngày thành lập "Salon du Livre Paris".

Được thành lập vào năm 1981, Hội chợ Sách Paris đã ra đời tại Cung triển lãm của Viện bảo tàng Grand Palais trong khuôn khổ chương trình sinh hoạt "Ngày Hội của Sách" (La Fête du Livre). Theo đề xướng của Bộ Văn hóa Pháp thời bấy giờ, " Ngày Hội của Sách" được tổ chức lần đầu tiên theo mô hình của "Ngày Hội Âm nhạc" (1981) và sau đó đã cho ra đời nhiều sự kiện khác là Ngày hội điện ảnh (1985), Tuần lễ Ẩm thực (1990) hay là Mùa Xuân của các Nhà thơ (1999) ...

1981-2021 : 40 năm Hội chợ Sách Paris

Nhân sinh nhật lần thứ 40, đáng lẽ ra Hội chợ Sách Paris năm nay dự trù được tổ chức một cách trọng thể, nhất là trong bối cảnh vào năm trước, dịch Covid-19 đã khiến sự kiện này bị hủy bỏ một lần, khi rơi đúng vào đợt phong tỏa thứ nhất trên toàn quốc vào tháng 03/2020. Vào lúc bấy giờ, ông giám đốc Vincent Montagne cùng với ban tổ chức hội chợ đã hẹn gặp lại tất cả mọi người vào cuối tháng 03/2021 với một loạt sự kiện đề cao các tác giả và các tựa sách mới. Khách tham quan nào đã từng đăng ký hay mua vé vào cửa trên mạng có thể giữ vé để dùng cho toàn bộ các sinh hoạt nhân kỳ hội chợ sách năm sau.

Thế nhưng, không ai ngờ rằng tình hình dịch bệnh lại kéo dài lâu như vậy, với nhiều đột biến phức tạp khó lường. Điều đó đã buộc ban tổ chức hồi đầu năm nay thông báo việc dời lại Hội chợ Sách Paris đến hai tháng sau, tức là cho tới cuối tháng 05/2021 tại khu vực triển lãm ở Porte de Versailles. Nhưng khi chính phủ Pháp lại ban hành đợt phong tỏa thứ ba trong vòng 4 tuần lễ đối với 16 tỉnh thành, trong đó có vùng Île-de-France (Paris và các vùng phụ cận) thì ban điều hành sự kiện "Livre Paris" đã quyết định hủy bỏ luôn phiên bản 2021 của Hội chợ Sách Paris.

Theo giải thích của Nghiệp đoàn quốc gia ngành xuất bản (SNE), trong bối cảnh hiện thời, rất khó thể nào huy động hàng ngàn người khi mà các quy định vẫn còn cấm các cuộc tập hợp đông đảo. Diễn ra trong vòng 4 ngày, Hội chợ Sách Paris thu hút hàng năm khoảng 160.000 lượt khách tham dự và bên cạnh đó, còn có khoảng 3.500 người tham gia tổ chức các quầy sách, các hội thảo bàn tròn theo chuyên đề, các buổi ký tặng sách cũng như các cuộc gặp gỡ giao lưu giữa tác giả và bạn đọc ...

Sự kiện hàng đầu của ngành xuất bản Pháp

Theo tuần báo chuyên ngành Livre Hebdo, Hội chợ Sách Paris tựa như một thế giới thu nhỏ bao gồm các nhà văn, các đại diện của ngành xuất bản, các chuyên gia phê bình hay dịch thuật, giới chuyên viên của các bộ và hội đồng thành phố, nhưng quan trọng hơn nữa là các vị khách mời quan trọng kể cả các giải Nobel (có ra mắt sách), các hiện tượng trong năm của ngành xuất bản, các bậc thầy của làng văn học quốc tế mở "lớp thuyết giảng" ... Tính tổng cộng, hàng ngàn người thuộc 50 quốc tịch khác nhau tề tựu về cùng một nơi.

Bên cạnh mùa trao tặng các giải thưởng văn học Pháp hàng năm sau ngày tựu trường, Hội chợ Sách Paris được xem là sự kiện lớn nhất của ngành xuất bản tại Pháp. Dịch Covid-19 đã buộc ngành này phải đơn thuần hủy bỏ hội chợ sách trong 2 năm liền, mà vẫn chưa có giải pháp thay thế. Đây là một cú sốc mạnh mẽ đánh vào các nhà xuất bản, vốn đã hứng chịu khá nhiều thiệt thòi về mặt kinh tế. Theo số liệu gần đây nhất của liên đoàn SNE, doanh thu ngành xuất bản trong năm 2019 (không bao gồm sách giáo khoa) đạt 2,25 tỷ euro, tức đã giảm gần 5%.

Trong chương trình năm 2020, Ấn Độ là khách mời của Hội chợ Sách Paris, ban tổ chức đã dành ưu tiên cho việc giới thiệu các tác giả cũng như tác phẩm của vùng đất đầy huyền thoại nổi tiếng ở phương Tây nhờ nhiều bộ môn nghệ thuật trong đó có âm nhạc, điện ảnh cũng như văn học, thi ca ... Sau khi bị hủy lần đầu, Hội chợ Sách Paris phiên bản 2021 đáng lẽ diễn ra lần này dễ dàng hơn khi đặt trọng tâm vào nước Ý, vốn là một trong những thị trường xuất khẩu quan trọng hàng đầu, đặc biệt trên lãnh vực các tác phẩm văn học dịch sang tiếng Pháp sau các nước Anh, Mỹ.

Nhìn chung, thị trường sách đang trải qua một thời kỳ phát triển không mấy thuận lợi. Bối cảnh dịch bệnh chỉ làm rõ thêm những xu hướng tiêu dùng quan trọng, thị trường sách (phiên bản giấy in nhiều hơn là phiên bản điện tử) đang trên đà tụt giảm liên tục "chậm mà đều" trong những năm gần đây, ngoại trừ hai thể loại có sức chịu đựng bền bỉ là sách bỏ túi và truyện thiếu nhi.

Khó khăn chung của ngành xuất bản sách

Tình trạng khủng hoảng này đã từng khiến cho nhiều nhà xuất bản lớn như Grasset, Stock, Fayard cũng như nhóm Madrigall (gồm Gallimard, Flammarion, Table ronde hay Denoël) đã giảm đáng kể sự hiện diện của họ tại Hội chợ sách Paris, từ 1.000 mét vuông quầy triển lãm ban đầu chỉ xuống còn 120 mét vuông để giới thiệu tác phẩm mới. Trong khi đó các loại sách bỏ túi và tủ sách giải trí dành cho độc giả trẻ tuổi lại phát triển mạnh, phù hợp với thị hiếu của số đông nhưng phần nào làm mất đi thế cân bằng thậm chí nét hài hòa trong một "tủ kính trưng bày".

Đó là trường hợp của các nhà xuất bản lớn, trong khi hoàn cảnh của các nhà sách nhỏ, với ngân sách hạn hẹp, thì tình hình lại càng khó khăn hơn nhiều. Cho dù ban tổ chức Hội chợ Sách Paris cam kết hoàn trả lại toàn bộ các chi phí, thế nhưng vẫn không có nguồn tài chính phụ trội nào có thể giúp cho các nhà xuất bản nhỏ vượt qua sóng gió. Có thể nói họ là những người phải trả giá cao cho đợt phong tỏa thứ ba, vì họ đánh mất luôn cơ hội tiếp cận với công chúng và qua đó thu hút được thêm nhiều thành phần bạn đọc.

Dĩ nhiên là đối ngành xuất bản nói chung, việc hủy bỏ Hội chợ Sách Paris trong hai năm liền còn là một cú sốc mạnh mẽ về mặt tâm lý. Cho dù có hẹn gặp lại để đánh dấu 40 năm ngày thành lập hội chợ sách, thì theo ông Mickaël Palvain, giám gốc tiếp thị của nhà xuất bản Albin Michel, chẳng còn ai nghĩ tới chuyện ăn mừng do bị xuống tinh thần. Bản thân ông cũng từng hy vọng vào Hội chợ Sách Paris để khởi động chương trình kỷ niệm 120 năm ngày nhà xuất bản Albin Michel ra đời.


Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.