Welcome Guest! To enable all features please Login. New Registrations are disabled.

Notification

Icon
Error

6 Pages«<456
Bảo Trân
Bảo Trân
#101 Posted : Friday, January 19, 2018 10:11:12 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Lơ Lửng Giữa Trời


Người Việt mình ít ai để ý đến môn giải trí bay lên không trung với kinh khí cầu vì trò chơi này hơi nguy hiểm. Riêng tôi thì đã có dịp được “thử nghiệm” cái thú bay lơ lửng giữa trời ở tỉnh Cappadocia trong chuyến đi du lịch Turkey với công ty AV mấy năm trước.
Trước khi đi Turkey, tôi cũng lên mạng tìm hiểu về trò chơi “bay bổng với kinh khí cầu” này cho biết. Theo tin tức tôi đọc được từ Wikipedia thì tôi hiểu đại khái về Kinh Khí Cầu như thế này: “Kinh Khí Cầu có thể là hậu thân của ngọn đèn trời Khổng Minh. Đèn Trời hay Thiên Đăng (còn gọi là Khổng Minh Đăng) là một loại đèn làm bằng giấy, dùng để thả cho bay lên trời sau khi đốt nóng. Những ngọn đèn này được đốt lên trong dịp Tết Nguyên Đán, để cầu mong cho cuộc sống được nhiều may mắn. Phương thức đốt đèn Khổng Minh cũng rất đơn giản, châm lửa vào bấc đèn nhờ lửa làm loãng không khí trong lòng đèn, khí nhẹ làm cho đèn từ từ bay lên, gặp gió nhẹ đèn sẽ bay cao, bay xa, đèn có thể bay cao 1 km và bay xa 5 tới 10 km.
Nhưng cái phát minh của Khổng Minh đã bị mai một. Mãi đến năm 1783, một khoa học gia tên Pilatre De Rozier, đã theo phương thức đèn trời để cho bay thử kinh khí cầu mang tên 'Aerostat Reveillon' và dùng những con vật như trừu, gà trống, và vịt để làm hành khách thí nghiệm. Nhưng cái kinh khí cầu này chỉ bay được 15 phút ngắn ngủi, rồi đâm xuống đất. Hai tháng sau, anh em Joseph và Etienne Montgolfier đã tự bay thử trong một kinh khí cầu cất cánh từ trung tâm Paris. Chuyến bay đó đã kéo dài được 20 phút và đáp xuống an toàn.
Hồ hởi với bước tiến của anh em nhà Montgolfier, nhiều khoa học gia và kinh khí cầu gia (balloonists) trên khắp thế giới đã bắt chước để thực hiện những chuyến bay ngắn hạn, dài hạn khác, nhưng không phải người nào cũng thành công. Dần dà rồi những chuyến bay kinh khí cầu này chỉ còn là những môn giải trí xa xỉ của những người to gan, bạo phổi.
Cho đến khoảng 50 năm trở lại đây thì môn giải trí “đứng trong giỏ nhờ gió đưa đi chơi” mới được thịnh hành. Tuy không phải là một môn giải trí an toàn (vì có nhiều tai nạn thảm khốc đã xảy ra), nhưng nó vẫn được bành trướng trên toàn thế giới.”
&&&
Trở lại với kinh nghiệm bay kinh khí cầu đầu tiên của tôi. Hôm đó là ngày thứ nhì chúng tôi ở tỉnh Cappadocia. Đêm hôm trước, trong bữa ăn tối, ông giám đốc AV đã dặn mọi người là đừng thức khuya quá bởi vì sáng mai phải dậy sớm. Xe của hãng Discovery Balloons sẽ đến khách sạn đón đoàn khoảng 4 giờ rưỡi, để kịp cho chuyến bay lên không trung vào lúc 6 giờ. Ông còn dặn dò kỹ lưỡng là sáng sớm, lên cao lạnh nên mọi người phải mặc quần dài, áo dài tay, chuẩn bị đầy đủ khăn, nón len, găng tay cẩn thận. Tốt nhất là mặc thêm một cái áo chắn gió ở bên ngoài, để có thể cởi ra nếu cảm thấy nóng khi thời tiết thay đổi đột ngột. Ông cũng nói thêm:
- Nếu có anh chị, cô chú nào không muốn bay bổng với kinh khí cầu thì cứ ở lại khách sạn nghỉ ngơi, ăn uống cho thoải mái. Còn người nào chỉ muốn đi theo nhìn cho biết, mà không muốn bay lên thì cứ ở dưới đất chờ, nhưng balloon sẽ đáp xuống ở một vùng đất khác, khá xa, nên hãng Discovery sẽ đưa truck tới để chở những người chờ ở dưới đất sang đó.

Tôi im lặng. Tôi là kẻ chỉ muốn... dậm chân thình thịch trên đất bằng, không thích thú lắm với cái cảm giác mạnh, lơ lửng giữa trời. Hôm AV mới book tour, nhìn qua cái chương trình thì tôi cũng chẳng có gì thắc mắc vì cái mục “bay lên không gian” này là tùy theo ý thích, ai muốn thử thì trả tiền thêm, nhưng khi AV tìm một công ty khác để có giá rẻ hơn thì cái món ăn chơi này lại được bao gồm trong giá tour vì cuộc vui “bay lên ngắm đất trời” bằng kinh khí cầu (hot air balloon) là một trong những điểm đặc biệt của vùng thung lũng Cappadocia, và đã được nhiều người yêu cầu là… phải có. Tôi cũng không hiểu tại sao cái món ăn chơi “lơ lửng giữa trời” này lại hấp dẫn dữ vậy! Ai mê “bay bổng” thì tôi không biết, chứ như tôi, vốn dĩ cầm tinh con thỏ đế, nên cứ mỗi lần đi chơi xa là tôi chăm chú đọc kinh cầu an từ lúc máy bay từ từ ra phi đạo bay lên, rồi ngồi ngủ gà, ngủ gật nhìn theo đường bay trên màn hình Ti Vi, cho tới khi mấy cái bánh xe của cánh chim sắt cạo rào rào trên đường xi măng, đáp xuống.

Nhưng nếu ở lại khách sạn thì cũng chẳng có việc gì để làm, chẳng có nơi nào chung quanh đây để cho tôi đi thăm viếng, ngắm cảnh, hay shopping, bởi vì cái khách sạn này được tọa lạc ở một vùng... đồng không mông quạnh, chỉ toàn là đất với đá.

Tôi nhìn quanh, thấy chẳng có cánh tay nào giơ lên “tình nguyện” ở lại, không bay. Mấy ngày đầu tiên ở vùng đất Thổ Nhĩ Kỳ không có gì hấp dẫn nên chắc mọi người trong đoàn đang chờ đợi cơ hội thưởng thức cuộc vui đặc biệt này. Ông chồng tôi hù:

- Em không đi thì ở dưới đất chờ xe truck chở qua bên landing đợi balloon xuống. Anh phải thử. Đây là kỷ niệm nhớ đời.

Con nhỏ bạn áo tím của tôi thản nhiên nói:

- Nó không muốn đi thì cho nó ở dưới đất học “đón balloon” với mấy anh chàng Turkis.

Bác 8 Hùng, chồng con bạn tôi ở xứ A con Sò trấn an tôi:

- Đi đi, sợ gì bà. Có chuyện gì thì mình... go down together, chứ có phải chỉ mình bà đâu mà sợ! Nói vậy chứ đâu tới nỗi nào, họ cũng phải biết lo an toàn cho khách hàng chớ. Nếu không ổn thì cái món ăn chơi này đâu có tồn tại và phát triển tới ngày nay. Bà biết tôi chờ đợi cái cơ hội này bao nhiêu năm rồi không? Một co-worker của tôi có cái hot air balloon cho mướn, hắn hứa khi nào… không có người mướn thì hắn sẽ cho tôi lên thử, nhưng chờ hoài cũng không thấy hắn gọi mình. Kỳ này tui chụp mấy cái hình lơ lửng giữa trời, mà lại ở tận bên Turkey, gửi về cho hắn coi, bõ ghét.

Tôi ngồi im suy nghĩ. Nếu không đi thì mình “lỗ”, vì cái món tiền này đã được tính trong giá thành rồi, chứ có ai cho mình “free” đâu. Theo mấy tờ quảng cáo rải rác trong tiền sảnh của khách sạn thì cái mục lơ lửng giữa trời này cũng phải mất hơn 100 Euro cho mỗi đầu người (bao gồm tiền chuyên chở, bảo hiểm, ăn uống nhẹ, rượu champagne liên hoan, và giấy chứng nhận đã tham dự vào một chuyến bay). Thôi cũng liều, giày dép còn có số thì chắc mình cũng có số…

Bốn giờ ba mươi sáng, cả đoàn chúng tôi đã tề tựu đông đủ ở phòng khách của khách sạn. Người nào người nấy cũng chuẩn bị đầy đủ khăn trùm đầu, áo lạnh, găng tay, đủ màu đủ sắc. Sở dĩ chúng tôi phải đi sớm như vậy vì tảng sáng gió còn chưa mạnh lắm, và trời cũng chưa đến nỗi oi bức.

Khoảng 10 phút sau thì hai cái xe bus nhỏ của hãng Discovery Balloons đã đến đậu ngay cửa khách sạn để đón chúng tôi. Xe chạy qua những con đường thành phố nhỏ hẹp có những căn nhà xây bằng đá xám, có hàng rào song sắt bao bọc khu vườn nho nhỏ, nằm sát cạnh nhau rất là ấm cúng. Vậy mà cái khách sạn của chúng tôi đang tạm trú lại được xây ở một chỗ hoang vắng, đất đá khô cằn, không có lấy một bóng cây. Sau nửa tiếng đồng hồ chạy vòng vòng trên những con đường vắng lặng vì dân cư thành phố còn say sưa trong giấc nồng, xe cũng đưa chúng tôi đến một vùng đất to lớn, trống trải, nơi bong bóng sẽ được thổi lửa bay lên. Thấy trời còn tối mờ, tối mịt, chúng tôi nghĩ là mình đến sớm nhưng không ngờ đã có rất nhiều nhóm người đã đến trước chúng tôi, đang xếp hàng lấy nước trà, café, bánh ngọt ăn dằn bụng trước khi bay bổng lên trời. Tuy là cũng có hơi đói, và lạnh cóng chân tay, nhưng tôi cũng chỉ dám ăn 1 cái bánh nhỏ lót lòng, uống chút trà nóng cho tan giá, vì sợ cần phải “tháo dạ” ra bất tử khi đang lơ lửng giữa trời.

Đúng sáu giờ thì họ cho balloons khởi hành. Cũng nhờ ông bà giám đốc AV lẹ làng với “thủ tục đầu tiên” nên đoàn chúng tôi được đi chuyến sớm nhất, với ông Pilot mà họ đã quảng cáo là giỏi nhất, nhiều kinh nghiệm nhất. Cái giỏ balloon của chúng tôi bay hôm nay lớn thật, lớn gấp ba, bốn lần mấy cái giỏ tôi thấy trong quảng cáo. Nó có đến 8 khung vuông, mỗi khung chứa được khoảng bốn người. Cái giỏ lớn quá, mà cả đoàn tour của tôi chưa tới 30 người, còn dư vài chỗ, nên có vài người đi lẻ được theo lên.

Vì lo mải mê chụp hình với mấy cái bong bóng đang được thổi lửa căng phồng mà tôi quên mất là mọi người trong đoàn tôi đã dần dần leo hết vào trong giỏ. Bốn khung vuông ngay giữa, nằm ở dưới lò gas thổi lửa bập bùng đã đầy người, vì ai cũng muốn ở gần lò để sưởi ấm. Cuối cùng thì tôi và Thảo cũng leo vào được cái khung nhỏ còn trống ở phía ngoài bìa.

Trong khi chờ đợi cho balloon đủ nóng, căng phồng để có thể bay lên thì nhân viên của hãng Discovery Balloons đã dành 10 phút để chỉ dẫn chúng tôi về phương thức an toàn và luật lệ áp dụng cho chuyến bay. Luật thứ nhất là chúng tôi phải đứng bên trong giỏ, không được leo lên những cái khung vuông nho nhỏ hai bên thành giỏ (bậc thang để leo vào, leo ra) để có thể nhoài người ra chụp hình khi kinh khí cầu đang lơ lửng trên không. Điều này thì không cần phải dặn vì cho vàng chúng tôi cũng không dám “leo trèo” để rớt xuống đất như sầu riêng rơi rụng. Luật thứ hai là không được chen lấn, che khuất tầm nhìn của những người chung quanh để ngắm cảnh, chụp hình.

Sau đó thì họ hướng dẫn cho chúng tôi cách thức “landing” an toàn khi kinh khí cầu hạ xuống. Mặc dù họ sẽ cố gắng để điều khiển cái balloon hạ giỏ êm đềm, nhưng trong trường hợp cái bong bóng bị gió bốc ngược, kéo cái giỏ “đựng chúng tôi” xềnh xệch trên mặt đất trước khi nó chịu ngừng lại thì chúng tôi cũng phải biết cách chống đỡ. Cho nên, cái thế landing là phải ngồi “nửa vời” trên cái ghế vô hình, chân hơi khuỵu xuống, “tấn” lưng vào lưng giỏ, hai chân “bấm chặt” vào đáy giỏ, hai tay nắm chắc sợi giây thừng trước mặt, để lỡ có bị gió nhồi thì chúng tôi cũng đỡ bị chấn thương.

Lửa nóng đã được thổi đủ vào trong lòng cái bong bóng căng phồng. Bong bóng từ từ bay lên. Vừa điều khiển cho kinh khí cầu di chuyển theo chiều gió, ông Pilot vừa giảng giải cho chúng tôi nghe về chuyến bay ngắn hạn trên không trung mà ông bảo rất nhiều thú vị. Ông cũng cam đoan với chúng tôi là về mặt kỹ thuật thì kinh khí cầu rất an toàn, vì đã được thiết kế với những sợi dây cáp to lớn, có sức kháng kéo trên 300kg một dây, và Discovery Balloons là một công ty lớn có đội ngũ phi công tinh thạo với chứng chỉ quốc tế và kinh nghiệm dày dặn.

Ông cho biết chuyến bay của chúng tôi chỉ vào khoảng một tiếng đồng hồ thôi, nhưng cũng đủ cho chúng tôi nhìn ngắm vùng thung lũng đất đá có một kiến trúc lạ lẫm có một không hai trên thế giới. Ông nói đoàn chúng tôi gặp hên, vì ngày hôm nay trời quang đãng, gió thổi nhẹ, nên chuyến bay của chúng tôi sẽ rất là êm ả. Bình thường thì kinh khí cầu bay không cao lắm, cách mặt đất khoảng chừng 500 mét thôi, nhưng khi gió êm, nó có thể bay cao cách mặt đất đến hơn 1000 mét. Khoảng chừng 15 phút sau khi bong bóng bay lên thì ông bảo chúng tôi nhìn thẳng ra ngoài trời, cười thật tươi để chụp hình, thì ra họ đã gắn hai cái máy chụp hình tự động ở hai bên khung sắt trên nóc cái giỏ, để chụp hình cho du khách. Ông cũng cho biết là ngoài máy chụp hình, hãng balloon còn trang bị máy quay phim tự động, để quay tất cả những hình ảnh tuyệt vời giữa lưng trời khi Cappadocia lung linh tỏa sáng với muôn màu sắc trong ánh bình minh (trong đó có chúng tôi). Họ sẽ chuyển sang DVD cho khách hàng “tậu” về làm kỷ niệm.

Ông Pilot điều khiển nhiệt độ lửa của kinh khí cầu tùy theo sức gió. Khi lửa đã đủ nóng cho cái bong bóng từ từ trôi thì ông tắt lửa. Ông cho kinh khí cầu nương theo chiều gió, vào gần đến những núi đá có hình thể, màu sắc độc đáo để chúng tôi có thể nhìn rõ hơn những căn nhà nho nhỏ như chuồng chim câu được đục ẩn sâu vào trong lòng vách núi, nghe nói đây là nơi trú ngụ đầu tiên của người bản xứ. Tưởng là sẽ bị rét run vì làm màn chắn gió cho mọi người, nhưng không ngờ chúng tôi đã “chọn” được cái chỗ đứng “ngon lành” nhất để ngắm cảnh. Chúng tôi khoan khoái chào đón một ngày mới an bình trên vùng thung lũng Cappadocia với hằng loạt những chiếc bong bóng nhiều mầu sắc ở chung quanh, với những khu vườn xanh ngắt của thung lũng Cappadocia thấp thoáng dưới chân. Tôi quên mất cả sợ hãi, lia lịa chụp hình đồi núi với những cái bong bóng đủ màu đang nhịp nhàng trôi…

Giờ phút hạ balloon mới là giờ phút “gay cấn” đây. Còn cách mặt đất khá xa, tôi đã nhìn thấy cái xe truck chở kinh khí cầu và cả một đoàn tùy tùng đứng chờ sẵn. Theo dự tính, cái giỏ kinh khí cầu của chúng tôi phải rơi xuống, “đáp” ngay ngắn trong lòng chiếc xe truck đang nằm chờ dưới đất. Tôi hồi hộp, nếu lỡ mà nó trượt “phi đạo” thì chắc là chúng tôi sẽ… rơi rụng như sung. Ông Pilot tắt lửa cho chiếc kinh khí cầu tà tà rơi xuống. Ông ra lệnh cho chúng tôi sẵn sàng, tấn lưng vào thành giỏ, nắm chặt giây thừng…

Cái giỏ balloon của chúng tôi rơi gọn lỏn, êm ru, trong lòng chiếc xe truck. Những nhân viên có trách nhiệm nhanh tay kéo giây giữ cho nó nằm im trong vị trí. Chúng tôi phải đợi một thời gian ngắn nữa cho cái bong bóng “xì hơi” hẳn, rồi mới theo hướng dẫn của đoàn tùy tùng từ người một leo ra khỏi giỏ. Chúng tôi dùng mấy cái lỗ vuông nhỏ trên thành giỏ làm bậc thang, đu người lên với lấy bàn tay của nhân viên hãng balloon đang đứng ở bên ngoài phụ kéo chúng tôi ra. Chờ mọi người xuống hết dưới đất rồi thì ông Pilot và những người phụ tá mới trao cho chúng tôi những ly champagne nước táo, phát cho chúng tôi giấy chứng nhận của công ty kinh khí cầu Discovery, chúc mừng chúng tôi đã tốt nghiệp chuyến bay kinh khí cầu đầu tiên trong đời.

Chúng tôi hân hoan nâng ly cầu chúc nhau đã đáp xuống đất bình an, rồi rủ nhau ra chụp hình với ông Pilot và đoàn tùy tùng, cùng chiếc xe truck chở cái kinh khí cầu đang nằm rạp, xìu lơ vì hết lửa.

Bây giờ đã 8 giờ sáng, chúng tôi đã đói bụng lắm rồi đây. Hai chiếc xe bus buổi sáng đang chờ đợi, sẵn sàng đưa chúng tôi trở về khách sạn để ăn điểm tâm và sửa soạn tiếp tục cuộc hành trình thăm viếng thành phố Cappadocia ngày hôm nay.

Thật là một kinh nghiệm thú vị để đời. Sau khi trở về khách sạn, trong lúc ăn sáng, chúng tôi chuyển hình đã chụp trên không cho nhau xem. Nhìn những tấm hình của mình tươi cười hớn hở dưới ánh bình minh, tôi cũng thấy “phục” mình quá cỡ vì đã có gan leo vào trong cái giỏ bong bóng để bay lên lơ lửng giữa trời. Tôi gửi những hình ảnh này về cho hai người bạn trong nhóm nhỏ, vì thời gian không cho phép họ cùng chúng tôi du lịch Turkey chuyến này, nên họ đã bay sang Albuquerque một cuối tuần để tham dự cuộc vui ngắm mặt trời hừng sáng trên không trung trong ngày đại hội kinh khí cầu thế giới tháng 10 ở New Mexico. Mấy hôm sau tôi nhận được email của họ gửi lại, bảo tiếc hùi hụi vì đã không có cái may mắn như đoàn chúng tôi ở Cappadocia. Hai buổi sáng tinh mơ của tuần lễ đại hội, họ cũng cũng chuẩn bị nón len, áo ấm, găng tay, sẵn sàng bay lên, nhưng những chuyến bay của họ đã bị hủy bỏ vì gió quá lớn.

&&&

Nếu bạn muốn thử bay lên lơ lửng giữa trời ngắm ánh bình mình để có một kinh nghiệm thích thú như tôi hay chỉ muốn ngắm nhìn thấy rợp trời kinh khí cầu với muôn ngàn màu sắc thì hãy tham dự 1 lần trong mùa hội kinh khí cầu thế giới: “The Albuquerque International Balloon Fiesta” ở tiểu bang New Mexico đi. Đây là một đại hội quốc tế lớn nhất được tổ chức tại Hoa Kỳ vào tháng 10 hàng năm. Ngày đại hội kinh khí cầu thế giới của năm 2016 sẽ bắt đầu vào ngày mùng 1 tháng 10 ở Albuquerque và sẽ kéo dài cho đến mùng 9. Bầu trời New Mexico sẽ được tô điểm rực rỡ với những quả “bong bóng hơi nóng” muôn màu, muôn sắc, muôn hình thể, được cất cánh từ công viên kinh khí cầu Alburquerque.
Còn nếu bạn ngại ngần vì đường xa… quá xa, thì hãy lên mạng tìm hiểu xem có ngày hội kinh khí cầu nào được tổ chức ở tiểu bang bạn đang cư ngụ hay không. Tiểu bang California của chúng tôi cũng có nhiều công ty tổ chức những chuyến du hành lơ lửng trên không ở rất nhiều nơi, từ thủ phủ Sacramento, tới những thung lũng vườn nho Sonoma, Napa, Temacula… cho đến những thành phố biển Santa Barbara, San Diego…

Giá cả thì chắc… cũng phải chăng.

Bảo Trân
1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 1/20/2018(UTC)
Bảo Trân
#102 Posted : Friday, January 19, 2018 10:17:58 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Hỏi

Sao hoài vác cuốc đi cầy?
Nhà to, xe đẹp, đọa đầy tấm thân
Vì “ham” nên phải phong trần
Vì “đua” nên phải gian truân, dãi dầu
Quỹ thời gian được bao lâu?
Mà chưa tỉnh mộng: - Công, Hầu, Bá…Nam –
Bao giờ… dứt được lòng tham,
Thỏa thuê trăng nước, nợ nần quẳng xa?
Thanh nhàn, hết chuyện gấm hoa
Thong dong tự tại, thật là thảnh thơi…
***
Hèn, sang… cũng tiếng, miệng đời
Hơn, thua… cũng chỉ một nơi cùng về…
Sao còn ngần ngại… bến mê?
Sao còn lúng túng cạnh lề… an nhiên?!

BT

1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 1/20/2018(UTC)
Bảo Trân
#103 Posted : Friday, January 19, 2018 10:22:41 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Thả

Lâu lắm mình không ngồi nhìn lại
Những viên đá sỏi chật lòng đời
Xoay mãi, vùi trong giòng nước động
Xô mình vào một cõi chơi vơi

Đã tỉnh ra rồi, chuyện hôm qua
Bừng con mắt dậy… Giấc Nam Kha
Thì thôi hãy giữ dài hơi thở
Buông sỏi bên đời, chẳng thiết tha

Yên lặng trong lòng cát đáy sông
Tập tành ngày tháng mới, thong dong
Quên bao vật đổi, sao dời ấy
An lạc, thảnh thơi, nhẹ hẳn lòng…

BT
1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 1/20/2018(UTC)
Phượng Các
#104 Posted : Sunday, January 21, 2018 10:34:17 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,241
Points: 18,660
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 625 time(s) in 586 post(s)
Bài về khinh khí cầu đọc thật thú vị, chị BT. Trước đây cứ tưởng là họ bơm một loại khí nhẹ vào quả cầu, như nguyên tắc của bong bóng bay, cho nên mới gọi là khinh khí cầu (khinh tức là nhẹ - chứ không phải là kinh khí cầu như chị viết trong toàn bài). Ai ngờ là đốt lửa cho khí trong bóng nhẹ mà bay lên (như nguyên tắc của đèn kéo quân).
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 3/27/2019(UTC)
Bảo Trân
#105 Posted : Monday, March 25, 2019 12:22:12 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
BT muốn post mấy bài viết, có hình, nhưng không nhớ làm sao để post hình theo bài. Có ai rảnh chỉ giùm cho BT với.
Cám ơn nhiều.
BT
1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 3/26/2019(UTC)
Phượng Các
#106 Posted : Monday, March 25, 2019 8:35:14 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,241
Points: 18,660
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 625 time(s) in 586 post(s)
Long time no see, chị BT,

Chị copy cái hình rồi chọn cái icon post hình phía trên khung post bài chèn vô là xong . Icon này có hình trái núi với vòng tròn đỏ phía trên .
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 3/26/2019(UTC)
Bảo Trân
#107 Posted : Monday, March 25, 2019 8:48:35 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Cám ơn chị Phượng Các nha. Lâu lâu cũng nhớ tìm về là được rồi hén.
BT
Love
1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 3/27/2019(UTC)
Bảo Trân
#108 Posted : Monday, March 25, 2019 8:54:02 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Du Lịch Alaska

Bà con chịu khó đọc ở đây nha.

http://vuonmai.net/Van/DuLich%20Alaska.html
Phượng Các
#109 Posted : Tuesday, March 26, 2019 4:59:42 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,241
Points: 18,660
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 625 time(s) in 586 post(s)
Cám ơn Hoài Phương pm nhắc nhở, đúng ra là phải copy cái URL của tấm hình, như hp dùng photobucket hay google thì ok rồi mà . Có khi nó cũng không ra hình nữa, như trong mục phim lẻ mới nhất, chị không thấy hình trong post The Burglar và The Pumkin Eater khi dùng điện thoại, nhưng trong máy computer thì thấy hình này . Vấn đề kỹ thuật mình cũng không theo kịp thời đại internet này . Tốt hơn chị Bảo Trân coi cái code trong mục "quote" của các post khác thì bắt chước theo đó .

Mong coi bài về Alaska của chị, chị nhớ cho chi tiết đi hãng nào để mình nối gót khi có cơ hội đi . Cám ơn chị rất nhiều .
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 3/27/2019(UTC)
Bảo Trân
#110 Posted : Tuesday, April 30, 2019 4:29:34 PM(UTC)
Bảo Trân

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 634
Points: 129

Was thanked: 23 time(s) in 21 post(s)
Mùa Xuân thăm xứ sở hạnh phúc. Đăng trong báo Xuân Việt Báo.

https://vietbao.com/a292...an-tham-xu-so-hanh-phuc


1 user thanked Bảo Trân for this useful post.
viethoaiphuong on 5/1/2019(UTC)
Phượng Các
#111 Posted : Wednesday, June 12, 2019 9:32:13 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,241
Points: 18,660
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 625 time(s) in 586 post(s)
Đọc bài chị viết, thích quá, chị BT, chị thật có phước về du lịch . floating
Users browsing this topic
Guest (2)
6 Pages«<456
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.