Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

39 Pages«<373839
Phim lẻ
Phượng Các
#764 Posted : Sunday, October 14, 2018 5:28:34 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 17,993
Points: 17,901
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 568 time(s) in 531 post(s)


A star is born (2018)

Phim đang chiếu ở rạp . Thiệt tình tui quê một cục . Đi coi mà cứ tưởng phim nói về ngôi sao đã rực rỡ trên vòm trời ca nhạc là Lady Gaga . Phải mở net ra coi mới biết là Gaga chỉ đóng phim về nàng Ally. Và sau đó tra cứu mới biết Ally chỉ là cái tên tưởng tượng, và cái phim hoá ra chỉ là một phim tưởng tượng như hầu hết phim khác (fiction). Và sau đó thì mới biết đây cũng chỉ là một phim làm lại của 4 phim trước đó . Giống như phim King Kong vậy, cứ sau một thời gian thì người ta lại cho làm lại cái phim . Chỉ vì cái chủ đề xưa mà cũng có thể là mới: một anh nghệ sĩ đang xuống dốc đã đưa một nàng mới toanh lên đài danh vọng . Sau đó chàng dính vào nghiện ngập, và khi biết mình chỉ là gánh nặng trên đường nghệ thuật của nàng, chàng đã tự tử . Nàng đau buồn và chấm dứt phim bằng một bài hát của chàng: rằng không còn ai khác mà chàng có thể yêu ngoài nàng .

Đứng dậy ra rạp, tôi nhìn thấy vài cô bé đang chậm nước mắt . Tôi đã qua cái tuổi tin ở cái gọi là tình yêu vĩnh cửu, sau khi thấm nhuần (thì cho là thế đi) cái lý vô thường, mọi vật thay đổi không ngừng . Ly' vô thường không phải là "độc quyền" (hay đặc trưng ?) của đạo Phật, triết gia Hy Lạp Heraclitus đã nói: Không ai tắm hai lần trong một dòng sông - Không có gì vĩnh cửu ngoại trừ sự thay đổi ....Vậy mà sao ta khi còn bé lại hay nhiệt tình tin vào một tình yêu vĩnh cửu vậy ? Tại vì ba cái loại phim như này nè, tại vì các truyện diễm tình chỉ có trong sách vở, tuồng hát, Và chúng được mọi người cuồng nhiệt tin theo vì chúng bắt nguồn từ lòng khao khát cái vĩnh cửu có sâu thẳm trong tâm thức con người . Lòng khao khát ấy gắn chặt, có thể nói là yếu tính của sự tin tưởng vào cái Ngã của chúng ta . Trải qua hàng tỉ tỉ kiếp luân hồi, niềm tin có cái Ngã đã trở nên vững chắc và kiên cố cực kỳ ....

KHông biết có khán giả nào như tôi nhìn thấy cái chết của Jack không có gì là bi tráng cả; chàng chết vì chàng chìm sâu vào chất say của rượu và thuốc . Thần kinh chàng bị tổn thương rồi, hai thứ này đã khiến chàng không còn ý chí đủ để duy trì sự muốn sống nữa . Chàng chỉ viện vào sự hy sinh cho con đường danh vọng của người yêu để tự tử, hay đúng hơn tác giả kịch bản tìm ra cái lý do đó để câu .... "like". để moi nước mắt của các cô gái đang độ xuân thì . Nếu bảo cái chết của chàng là do chàng bị ma tuý nó hành thì cái phim này chỉ đáng được đưa vô trại giáo hoá thiếu nhi nghiện ngập cho chúng coi, cho chúng hết hồn hết vía mà nói No với rượu chè, thuốc sái... . Ai dính vào sự say sưa rượu hay ma tuý đều thấy tâm hồn mình hư nát mục rữa mà chỉ có cái chất say đó mới làm người ta quên đi được nỗi buồn chán kinh khủng của tâm hồn . Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh ...bạch phiến, thấy mình lún quá cỡ thợ mộc vào hố sâu tội lỗi, người ta chỉ ao ước được ra khỏi cái tâm thức đó mà thôi.

Lady Gaga và Bradley Cooper đóng xuất sắc . Hình như đây là cuốn phim lớn của hai người, và Lady Gaga có thể sẽ nổi lên trong lãnh vực điện ảnh sau phim này . Cái vai này trước đây tính giao cho Beyonce, nhưng lằng nhằng tới lui lại lọt vào tay Gaga.
Phượng Các
#765 Posted : Friday, October 26, 2018 1:42:54 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 17,993
Points: 17,901
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 568 time(s) in 531 post(s)


P.S. (2001)

Một bà làm việc trong văn phòng nhận đơn xin nhập học của đại học Columbia môn nghệ thuật, một lần nọ nhận một đơn xin có cái tên y chang như tên của người yêu cũ của nàng thời trẻ tuổi đã qua đời trong một tai nạn. Hồi hộp, nàng gọi điện thoại gọi chàng ta tới cho hẹn phỏng vấn . Khi chàng tới nàng hết sức xúc động như gặp lại tình xưa, và trước sự quyến rũ của chàng sinh viên, nàng đã ngã vào vòng ân ái với chàng tuổi trẻ hết sức dễ dàng . Chàng tuổi trẻ này có cái cung cách như một kẻ chưa trưởng thành, dường như hay chài mồi phụ nữ đưa vào các cuộc ái ân dễ dãi như vậy . Và nàng trong cuộc sống cũng vương nhiều phiền toái đến từ thân bằng quyến thuộc: người chồng đã ly dị thú thật là tuy nhiều năm cuối cùng của cuộc hôn nhân đã không còn chăn gối với nàng nữa (có thể đó là lý do khiến họ ly dị) là vì chàng bị bệnh nghiện sex - với người khác, buồn thay, và thú nhận là đã liên quan tới hàng trăm người phụ nữ khác, qua mặt nàng!; mẹ nàng tỏ ra chú trọng em (hay anh ) nàng hơn là nàng, khiến cho sự tìm về vòng tay của mẹ trong cái sầu buồn của cuộc sống bỗng trở nên hụt hẫng; người em trai này lại còn đang dính với thuốc sái; còn người bạn thân của nàng thì lại như một kẻ ba que, từng tước đoạt người tình xưa, nay lại lăm le muốn phỗng luôn chàng sinh viên mới toanh này . Nói tóm lại, đời nàng, tuy không khốn cùng lụn bại, nhưng rõ ràng là chông chênh, chuệch choạc, không còn ai bên cạnh đáng tin, không có ai để thương yêu và được thương yêu ...Nàng chỉ là một kẻ cô đơn tột cùng trên bước đường đời ...

Tính cách của Louise vốn không phải là kẻ dễ dãi trong chuyện ái ân với người mới quen, nhưng ta có thể nhận ra là sở dĩ xảy ra tình huống như vậy vì trong tâm hồn nàng đã có một chuẩn bị sẵn sàng cho biến cố ấy xảy ra . Thật sự thì nàng đang ân ái với người tình xưa, mà nàng còn nghi nghi hay đây chính là sự tái sinh của người ấy. .... Biết bao nhiêu người đã gật đầu với một kẻ vì kẻ ấy có nét gì giống giống với người tình cũ của ta, , không cứ gì là người tình đâu, nhiều khi giống giống má ta hay cha ta là ta cũng mở lòng mình ra lắm rồi. Nhưng giống người tình thì làm ta say hơn vì còn dính líu tới chuyện sex. Nếu người ta tin một tôn giáo như Phật giáo thì nguồn gốc sự quyến rũ này chắc chắn là bắt nguồn từ trong tiền kiếp nữa . Và tự dưng ta thấy thông cảm với hành vi của nàng, không còn nhăn mày nhíu mặt trước hành vi bậy bạ ấy nữa .... Và suy ra còn biết bao hành vi khác của người đời, nếu toàn là bị điều khiển bởi một xung động có nguồn gốc sâu xa từ bao đời bao kiếp thì liệu ta có còn muốn phán xét họ nữa hay không ...
Phượng Các
#766 Posted : Saturday, November 10, 2018 7:33:16 AM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 17,993
Points: 17,901
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 568 time(s) in 531 post(s)


Deja Vu (1997)

Có ít nhất là 2 phim nữa cũng mang cùng tên, nếu phải dịch sang tiếng Việt cái tựa đề của phim này thì tôi sẽ lấy tên là Duyên Tiền Định . Câu chuyện tình trong phim rất ư là huyền hoặc . Hai người gặp nhau do tình cờ ngẫu nhĩ mà thấy hạp nhau, gần gũi nhau như sự hiện hữu của họ là để cho nhau . Nhưng phiền một nỗi là kẻ thì có vợ, người thì đã đính hôn . Họ đâu có tính tiến tới nữa, nhưng sự đời đưa đẩy, lại thêm mấy người chung quanh vô tình xúi vô qua kinh nghiệm sống của họ . Tới ngày cưới rồi mà cha cô gái lại còn thú thật là suốt đời không quên được người tình cũ mà ông gặp hồi đi lính ở Paris, thế là nàng nhất quyết bỏ cuộc đám cưới, bay sang Paris để kết nối với người nàng yêu (cũng đã ly dị vợ để sẵn sàng với nàng). Cái yếu tố huyền hoặc là trước đó nàng gặp một người đàn bà đứng tuổi, để quên lại cho nàng một món nữ trang, cái "pin", mà nàng thấy thích khi mới nhìn qua trên áo bà khi nàng đang ở Tel Aviv. Nàng bèn đi tìm bà để trả lại, qua Paris, rồi từ Paris khi đi tàu lửa sang London, nàng đã xuống tại Dover, cũng là tình cờ, để gặp người co' duyên tiền định với nàng đang đứng vẽ tranh ở đó . Và vậy là toàn những tình cờ đưa đẩy để họ tới với nhau . Sau cùng thì chính cha nàng lại tặng nàng một cái pin y chang cái của bà bí ẩn, để nàng nhận ra cha mình chính là người yêu của bà ta. Thế là hai cái pin được "châu về Hợp Phố". Và huyền hoặc khác là khi nhìn bức tranh trong studio của chàng thì nàng nhận ra đó chính là người đàn bà đã cho nàng xem cái pin và là mẹ chàng đã quá cố. Và chàng đã tặng cho nàng một bức hoạ mà nàng rất thích, cảnh một đôi lứa đang đi về hướng tháp Eiffel. Và khi phim kết thúc, khán giả được thấy lại cảnh chàng và nàng cũng đi về phía Eiffel,...Toàn chuyện là huyền hoặc làm nền cho cái phim này .

Về mặt luân lý phim thấy rõ là thuộc loại biện hộ cho những quyết định bỏ vợ, bỏ chồng của người thế gian . Tác giả truyện có lẽ đưa yếu tố huyền hoặc vào để gỡ bớt tội của họ, người xem cũng khoan hồng cho cái tội bất chung thuỷ,. Mặc dù không ai trên đời lại tin có chuyện huyền hoặc thần kỳ, nhưng dùng nó để cụ thể hoá cái gọi là "duyên tiền định" cũng có thể thuyết phục rằng tình yêu là một cái gì lạ lùng, không hiểu nổi, một sức thôi thúc kỳ quái, ...

Có điều cô gái không nhìn ra là nếu cha cô nghe theo tiếng gọi của tình yêu mà không lấy người sẽ sanh ra nàng để sang lấy má chàng thì cô gái có được sanh ra đời không để mà có dịp gặp chàng ...Giả định này đưa tới một vấn nạn muôn đời: ta thực sự là ai ? Cha ta không gặp mẹ ta thì ta có cách nào để góp mặt với đời không ? Có phải là ta cứ nhất quyết phải là con của hai người đó chứ không phải là con của ai khác ? Mà nếu họ không lấy nhau, họ nhất định đi ... tu thì cái gì sẽ xảy ra cho cái nghiệp ham được sống của ta, hay là cứ lang thang chờ coi có ai hợp thì nhào vô làm ...con! BigGrin

Phim có một khúc nhạc khá quen thuộc với tôi, nhưng chưa tìm ra được tên bản ấy . Ngoài ra, ai từng có kỷ niệm với Paris, London, Dover thì chắc thấy thích phim này thêm.
1 user thanked Phượng Các for this useful post.
viethoaiphuong on 11/11/2018(UTC)
viethoaiphuong
#767 Posted : Sunday, November 11, 2018 10:42:13 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 6,892
Points: 3,822

Thanks: 621 times
Was thanked: 48 time(s) in 47 post(s)

Cuộc Thế chiến thứ nhất đã lôi các nhà làm phim Hollywood vào cuộc.Ảnh tư liệu Wikipedia

Điện ảnh Hollywood, cuốn theo cuộc Đại chiến thế giới

RFI - Chủ Nhật, 11 tháng 11 năm 2018
Vừa chập chững những bước đi đầu tiên, điện ảnh Mỹ đã bị cuộc Thế Chiến Thứ Nhất ở châu Âu bên kia bờ Đại Tây Dương cuốn theo. Một lý do rất chính trị, chính phủ Mỹ thời bấy giờ đã nhìn thấy điện ảnh như một công cụ tuyên truyền hữu hiệu và các nhà điện ảnh Mỹ trở thành những chiến sĩ xung kích trên mặt trận tuyên truyền.

Chính bối cảnh và các trải nghiệm chiến tranh đã giúp Hollywood có được sức bật mới để phát triển thành một ngành công nghiệp giải trí có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới hiện nay. Các nhà làm phim Hollywood đã bị lôi kéo vào cuộc Chiến Tranh Thế Giới Thứ Nhất như thế nào?

Một sự kiện làm đảo lộn dư luận Mỹ: Con tàu thủy Lusitania chuyên chở đến Anh những thường dân và các khí tài chiến tranh đã bị tàu ngầm Đức phóng lôi đánh chìm. Hậu quả 1.200 nạn nhân, trong đó có 128 người Mỹ. Giáo sư sử học William Deverelle nhớ lại:

"Người Mỹ có cảm giác chiến tranh ở xa họ, bên châu Âu cho đến tận khi chiếc tàu ngầm Đức làm thiệt mạng các công dân Mỹ. Quả thực Los Angeles đang ngày càng chú ý nhiều đến chiến tranh. Trong những năm 1915, 1916 nhiều người ở Los Angeles đã lên tiếng nói rằng cần phải can thiệp".

Cuốn theo chiều gió chiến tranh

Rồi sau đó xuất hiện vụ “bức điện tín Zimmerman”. Tháng Giêng năm 1917, một bức điện mật gửi đến chính phủ Mêhicô bị tình báo Anh chặn được. Tác giả bức điện là bộ trưởng ngoại giao Đế chế Đức Arthur Zimmerman. Ông William Deverelle cho biết tiếp:

“Bức điện nói rằng nếu Hoa Kỳ lao vào cuộc chiến với các đồng minh, họ có thể chọn đồng minh giữa Đức và Mêhicô. Điều này đã gây tức giận ở Hoa Kỳ.

Bức điện của Zimmerman nhắc Hoa Kỳ rằng miền tây nam nước này cách đó không lâu vẫn còn là lãnh thổ Mêhicô và nó có thể trở lại Mêhicô dưới sự quản lý của chính phủ Mêhicô. Điều này đã làm thức tỉnh California, bang này nhận thấy tình trạng nghiêm trọng”.

Cùng thời kỳ đó, Cecil B. DeMille làm bộ phim “La petite américaine - Cô bé Mỹ” với Mary Pickford đóng vai chính. Cô vào vai Angela trên đường đến gặp bà cô già ở châu Âu. Cô xuống một con tàu thủy, cũng giống như con tàu Lusitania, tàu của cô bị thủy lôi bắn chìm trên đường qua châu Âu. Được cứu sống ở phút chót, cô đến được nước Pháp khi đó đang bị Đức chiếm đóng. Nhưng tại đây, cô được chứng kiến những tội ác dã man của người Đức và cô chọn đứng về phe đồng minh.

Ngày 06/04/1917, Quốc Hội Mỹ đồng ý tham chiến với 373 phiếu thuận, 50 phiếu chống. Tổng thống Wilson đã phải thay đổi căn bản lập trường. Theo nhà nghiên cứu Steven Ross:

“Cách đó chưa đầy một năm, ông đã hứa không đưa nước Mỹ vào cuộc chiến tranh, còn giờ thì ông đã chính thức lao vào và ông phải quay ngược dư luận toàn quốc. Một tuần sau khi tuyên bố chiến tranh, ông thành lập ủy ban thông tin nhà nước. Ông chỉ định một cựu nhà báo, George Creel và ra lệnh cho ông ấy bằng một dòng chữ : “Hãy tán dương cuộc chiến này với người dân Mỹ!”

Ý thức được quyền lực ngày càng lớn của điện ảnh, George Creel liên hệ với Hollywood yêu cầu sản xuất các bộ phim ca tụng nước Mỹ và chính phủ. Ban đầu đề nghị bị bác bỏ, các nhà sản xuất phim muốn chứng tỏ độc lập.

George Creel sử dụng đến đe dọa nếu Hollywood từ chối, chính phủ sẽ hạn chế xuất khẩu phim, sẽ gọi nhân viên của Hollywood đăng lính và đóng cửa các sân khấu buổi tối. Vài ngày sau, ông nhận được một bức thư của các trường quay Hollywood với một giọng điệu khắc hẳn. Steven Ross cho biết tiếp:

“Chúng tôi quyết định hợp tác với chính phủ, từ nay chúng tôi sẽ không còn sản xuất các phim mang tính tích cực với khán giả Mỹ. Creel như vậy đã giành thắng lợi trong cuộc chơi. Ông bảo đảm không có ai ly khai ở Hollywood. Không có phim phê phán chiến tranh làm ảnh hưởng đến tinh thần dân chúng Mỹ.”

Các ngôi sao điện ảnh cũng muốn thể hiện cho thấy họ tham gia vào các nỗ lực của cuộc chiến. Hai tuần sau khi Quốc hội bỏ phiếu, một đội vệ binh được thành lập ở Los Angeles. Cecil B DeMille là chỉ huy, Mary Pickford, người cầm cờ. Một ngày Chủ Nhật, đội vệ binh diễu hành trên đại lộ Hollywood và trung tâm Los Angeles. Ông Marc Wanameker:

“Đội vệ binh quốc gia chính là Hollywood biểu dương tinh thần ái quốc, tất nhiên rất biểu tượng. Nhưng cũng có những đơn vị được quân đội huấn luyện tại trang trại Jessy Lasky, được học cách bắn và tác chiến. Họ trở thành những thủ lĩnh không chỉ trong lĩnh vực làm phim mà cả trong cuộc chiến tranh”.

Một đóng góp khác của các nghệ sĩ của màn ảnh rộng. Chiến dịch đăng ký tham gia chiến tranh. Washington tổ chức nhiều chuyến lưu diễn trong đó có một cuộc với Douglas Fairbanks, Charlie Chaplin, Mary Pickford và võ sĩ quyền anh Jack Demsey, chuyến lưu diễn đã thành công. Hàng triệu đô la đã được quyên góp.

“Có hàng triệu người đến xem họ. Chúng ta đang ở những năm 1910 không có truyền hình, phát thanh; họ trở thành những ngôi sao quốc tế. Ta có thể nói đó là hệ quả của chiến tranh”.

Sự hợp tác giữa Washington và Hollywood tỏ ra sinh lợi vì ngoài các phim của họ, các xưởng phim còn nhận được đơn đặt hàng của chính phủ về các đề tài thời sự mặt trận, phóng sự chiến trường, phim ngắn ca ngợi tinh thần yêu nước… Không bao lâu sau, điện ảnh đã vượt qua mong đợi của chính phủ, chuyển theo hướng tuyên truyền.

Tất cả những phim như vậy góp phần huấn luyện binh sĩ, phần lớn trong họ khám phá điện ảnh đồng thời với chiến tranh. Mary Pickford trở thành người đỡ đầu cho nhiều đơn vị trong hải quân, pháo binh và không quân. Năm 1918, nhà biên kịch Frances Marion viết riêng cho cô nhân vật Johanna Enlists.

Trong phim này nữ diễn viên kêu gọi công chúng dấn thân và kêu gọi các đoàn quân hãy chỉ trở về sau khi giành chiến thắng ở Đức. Về phần mình đạo diễn David W. Griffith được chính phủ Anh đề nghị làm một phim tài liệu ca ngợi các đồng minh. Ông được mời đến quay tại mặt trận Somme (Pháp), ông lồng ghép những hình ảnh chiến tranh vào một câu chuyện tâm lý tình cảm để lên án sự tàn bạo của Đức.

Vẫn theo chuyên gia Marc Wanamaker:

“Griffith đến Pháp và quay các cảnh trong các đường hào, cho dù phần lớn của bộ phim được thực hiện tại Hollywood, trong trường quay thực địa. Chủ đề của phim là để cho thấy các phụ nữ, trẻ em, gia đình chịu đau khổ. Khi bạn mô tả các phụ nữ trong chiến tranh là bạn nói về nhân loại, trong đó công chúng có thể cảm thấy có mình trong đó”.

Chiến Tranh Thế Giới lần thứ nhất làm 10 triệu người chết ở châu Âu, 5.000 người Mỹ. Nhưng nó cũng giúp Mỹ trở thành cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới. Như nhận xét của nữ văn sĩ Cari Beauchamp :

“Chiến tranh đã thay đổi tại đất nước này, tôi không nghĩ họ nhận ra điều đó vào năm 1914. Nhưng chiến tranh đã sinh lợi rất nhiều cho Hollywood vì nó đã loại trừ mọi cạnh tranh. Châu Âu thực tế có những nhà điện ảnh lớn giờ đuổi theo sự chậm trễ và họ không thể làm được khi chiến tranh kết thúc vì 90% sản phẩm điện ảnh trên thế giới là làm tại Mỹ”.

Năm 1919 Douglas Fairbanks, Charlie Chaplin, Mary Pickford và David W. Griffith thành lập hội United Artist để bảo vệ các tác phẩm của họ. Các xưởng phim Hollywood giờ đây tự kiểm soát việc sản xuất, phát hành và khai thác phim.

Chiến tranh đã giúp điện ảnh phát triển thành một ngành công nghiệp thực thụ. Los Angeles là thủ đô và các minh tinh màn bạc, là đồng minh quý giá của Washington. Từ giờ một điều không thể chối cãi là Hollywood đã trở thành một thế lực kinh tế và nghệ thuật có ảnh hưởng đối với cả thế giới.
viethoaiphuong
#768 Posted : Saturday, November 17, 2018 4:15:42 AM(UTC)
viethoaiphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 6,892
Points: 3,822

Thanks: 621 times
Was thanked: 48 time(s) in 47 post(s)

Nhạc sĩ Francis Lai (trái) và đạo diễn Claude Lelouch tại Cannes 1981.
RALPH GATTI / AFP



Francis Lai từ nay vĩnh biệt Chuyện Tình


Tuấn Thảo - RFI - thứ Bảy, ngày 17 tháng 11 năm 2018
"Từ những năm tháng đầu đời bên cạnh thần tượng Édith Piaf, cho tới khi nổi danh trên khắp thế giới nhờ soạn nhạc phim Hollywood, Francis Lai vẫn y như cũ : ông luôn giữ niềm đam mê của cái thuở ban đầu, ông sống cho sáng tác âm nhạc chứ ít chạy theo danh vọng hão huyền".

Nhà soạn nhạc Claude Lemesle, chủ tịch danh dự của hiệp hội các tác giả Pháp Sacem đã dùng những lời lẽ như trên khi nhắc tới người bạn đồng nghiệp quá cố. Nhạc sĩ Francis Lai qua đời hôm 07/11/2018, hưởng thọ 86 tuổi. Đối với người Pháp, tên tuổi của ông gắn liền với các bộ phim của đạo diễn Claude Lelouch. Còn đối với nhiều thế hệ người Việt, ông là người đã viết lên ca khúc bất tử Love StoryChuyện Tình, bản nhạc chủ đề của bộ phim cùng tên cực kỳ nổi tiếng.

Sinh trưởng ở thành phố Nice, miền nam nước Pháp trong một gia đình nghèo gốc Ý, Francis Lai (1932-2018) tự học nhạc từ thuở nhỏ. Nhạc khí sở trường của ông là đàn phong cầm (accordéon), nhờ vậy mà ông dễ kiếm sống từ thời còn trẻ khi chơi nhạc những ngày cuối tuần trong các đêm khiêu vũ bình dân ở ngoài trời. Đến khi trưởng thành bắt đầu cuộc sống tự lập tại Paris, ông khám phá nhạc jazz, say mê sáng tác không ngừng, biến tấu tùy theo ngẫu hứng.

Đến Paris lập nghiệp, tài nghệ của Francis Lai lọt vào mắt các nhà sản xuất. Cùng với Bernard Dimey, ông tham gia nhóm nghệ sĩ chuyên sáng tác nhạc cho Édith Piaf. Nhưng Francis Lai thật sự nổi tiếng sau khi gặp nhà làm phim trẻ tuổi Claude Lelouch, vào năm 1965 (qua lời giới thiệu của ca sĩ Pierre Barouh, vào thời ấy ông vừa từ Brazil trở về Pháp). Kết hợp nhạc jazz với các giai điệu bossa nova đang trở nên thịnh hành thời bấy giờ, Francis Lai sáng tác cùng lúc nhiều giai điệu cực kỳ dễ nhớ cho bộ phim ‘‘Un Homme et Une Femme’’. Ông là một trong những người đầu tiên đưa phong cầm điện tử vào trong nhạc phim.

Nhờ vào tài hòa âm của nhạc sĩ Ivan Jullien và sau đó nữa là của Christian Gaubert, bằng cách đan xen khéo léo giọng nữ (Nicole Croisille) với giọng nam (Pierre Barouh), bản nhạc chủ đề lại càng đậm chất bossa nova. Sau khi bộ phim của Claude Lelouch đoạt Cành cọ vàng tại liên hoan Cannes năm 1966, bản nhạc chủ đề của bộ phim trở nên thịnh hành. Bài hát lại càng nổi tiếng khi có thêm phiên bản tiếng Anh ‘‘A Man & A Woman’’ ăn khách qua nhiều giọng ca hàng đầu như Ella Fitzgerald, Andy Williams hay Tom Jones …..

Cặp bài trùng Francis Lai - Claude Lelouch tiếp tục hợp tác với nhau trong vòng nhiều thập niên liền, thông qua trên dưới 35 bộ phim khác nhau. Lần hợp tác cuối cùng giữa hai nghệ sĩ này là trong năm nay cho bộ phim ‘‘Les plus belles années’’ (Những năm tháng đẹp nhất), được xem như là phần thứ ba và phần cuối cùng, kết thúc câu chuyện sau hai tập phim ‘‘Un Homme et Une Femme’’ và kế đến nữa là ‘‘Vingt ans après’’. Trong dự án này, Francis Lai hoàn tất phần sáng tác nhạc phim, nhưng ông qua đời trước khi đạo diễn Claude Lelouch kết thúc phần hậu kỳ cho bộ phim mới của ông, dự trù phát hành vào năm 2019.

Ngoài việc là tác giả chuyên viết nhạc phim cho Claude Lelouch, Francis Lai còn hợp tác với nhiều tên tuổi khác trong làng điện ảnh Pháp như René Clément, Henri Verneuil, Yves Boisset, Claude Zidi hay các đạo diễn nổi tiếng nước ngoài như Terence Young, Dino Risi hay Nikita Mikhalkov. Tổng cộng ông đã soạn nhạc cho gần 100 bộ phim, cũng như sáng tác hàng trăm ca khúc nhạc nhẹ chẳng hạn như Lữ khách dưới đêm mưa cho Nicole Croisille, La Bicyclette (Chiếc xe đạp) cho danh ca Yves Montand hay là Bonsoir Tristesse, giải nhất liên hoan ca khúc thế giới tại Tokyo năm 1977 qua tiếng hát của Nicole Martin …

Tình khúc để đời của Francis Lai, giúp cho tên tuổi này mãi mãi ngời sáng trong lòng người mến mộ vẫn là nhạc phẩm Love Story (phát hành vào năm 1971) viết cho bộ phim cùng tên của đạo diễn Arthur Hiller, lời tiếng Anh của nhạc sĩ Carl Sigman, lời tiếng Pháp của tác giả Catherine Desage. Tính tổng cộng, bản nhạc đã bán hơn 7 triệu bản, được ghi âm trong 9 thứ tiếng khác nhau, kể cả nhiều lời trong tiếng Việt.

Lời đầu tiên là của nhạc sĩ quá cố Phạm Duy, chuyển ý rất gần với lời bài hát tiếng Anh (Where Do I Begin) : ‘‘Biết dùng lời rất khó, để mà nói rõ ôi biết nói gì, cuộc tình lớn quá. Chuyện tình đáng nhớ, tuy cũ nhưng là biển già trắng xoá. Cuộc tình quí giá như những ngọc ngà, người dành cho ta, ôi biết nói gì ’’. Lời Việt thứ nhì không rõ tên tác giả có những câu như sau : ‘‘Có chuyện tình muốn nói, chuyện tình với những mộng thắm trong đời dù tình mới đến. Tình đầy chất ngất tình rất đậm đà, tình rộng bao la. Tình nồng ấm đó là chỉ chuyện tình nàng dành cho ta, cho hết đời này’’.

Nhờ nhạc phẩm "Love Story" (Chuyện Tình), Francis Lai đoạt cùng lúc giải thưởng điện ảnh Oscar và Quả cầu vàng dành cho nhạc phim xuất sắc nhất năm 1972. Thế nhưng trái với các đồng nghiệp cùng thời như Maurice Jarre (chuyên viết nhạc phim cho đạo diễn David Lean) hay Michel Legrand (tên tuổi gắn liền với dòng phim của Jacques Demy), Francis Lai ở lại Pháp chứ không sang Mỹ làm việc, bất kể các hợp đồng và những khoản thù lao kếch sù với các hãng phim Hollywood.

Theo nhạc trưởng Jean-Claude Petit, lúc sinh tiền Francis Lai thức rất khuya và chủ yếu sáng tác vào ban đêm, ông không bao giờ gặp ai hay tiếp khách vào buổi sáng như thể ông né tránh ánh sáng ban ngày... Đối với một người ‘‘sợ nắng’’, Francis Lai lại thổi vào trong những tình khúc của ông một làn hơi ấm nồng, nơi giai điệu ngàn khơi gió lộng, giữa mùa hè ngập tràn sức sống.
Users browsing this topic
Guest
39 Pages«<373839
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.