Welcome Guest! To enable all features please Login. New Registrations are disabled.

Notification

Icon
Error

Hồng Thủy
linhvang
#1 Posted : Wednesday, March 8, 2006 4:00:00 PM(UTC)
linhvang

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 4,933
Points: 1,248
Woman
Location: University Place, Washington State, USA

Thanks: 23 times
Was thanked: 45 time(s) in 43 post(s)
Hồng Thủy

Bắt đầu viết văn từ năm học đệ tam ở trường Trưng Vương (1958) với bút hiệu Mộng Huyền.
Viết cho Trang Học Sinh và Phụ Nữ của báo Ngôn Luận. Có truyện ngắn đăng ở báo Tiếng Chuông (1960).
Lập gia đình năm 1960, ngưng viết.
Bắt đầu viết lại năm 1985.
Chủ biên đặc san Trưng Vương vùng Hoa Thịnh Đốn.
Phụ trách mục Cánh Nhạn Miền Đông của tờ Phụ Nữ Việt (Cali).
Phụ trách Trang Phụ Nữ của nguyệt san Kỷ Nguyên Mới cùng với nhà văn Lê Mộng Hoàng.
Cộng tác thường xuyên với Cỏ Thơm, Sài Gòn Nhỏ.
Có truyện đã in trong Tuyển Tập Truyện Ngắn Phụ Nữ Việt (Cali) và trong cuốn Du Tử Lê (Tác giả và Tác Phẩm).
Có thơ in chung với các tác giả khác trong Tuyển Tập Thơ Cỏ Thơm.
Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại/Trung Tâm Văn Bút Miền Đông.
Hội viên Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật Vùng Hoa Thịnh Đốn.
Hiện sống tại Maryland, USA, cùng chồng, các con, và các cháu nội, ngoại.

Linh Vang và Hồng Thủy


linhvang
#2 Posted : Friday, July 7, 2006 12:00:45 PM(UTC)
linhvang

Rank: Advanced Member

Groups: Moderator, Editors
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 4,933
Points: 1,248
Woman
Location: University Place, Washington State, USA

Thanks: 23 times
Was thanked: 45 time(s) in 43 post(s)
Đêm Trăng ở San Francisco
Hồng Thủy

Chợt tỉnh giấc, Linh vội nhìn đồng hồ, sáu giờ sáng. Linh quay sang lay vai chồng:
-Anh, dậy lẹ lên sửa soạn ra phi trường không thôi trễ giờ đó.
Hữu hỏi giọng ngái ngủ:
-Mấy giờ rồi em?
-Sáu giờ.
-Dậy sửa soạn còn uống cà phê, ăn sáng. Đi sớm cho khỏi kẹt đường, anh mà ngủ thêm nữa trễ máy bay cho mà xem.
-Không trễ đâu mà, đây ra phi trường có ba mươi phút làm sao mà trễ được.
-Anh mà ngủ thêm là thế nào cũng trễ, em nói không sai đâu, dậy lẹ đi.
Hữu hơi bực nhưng cố nhỏ nhẹ:
-Đêm qua thức khuya anh mệt quá, cho anh ngủ thêm một chút nữa.
Linh khó chịu nói hơi lớn tiếng:
-Anh như trẻ con ấy, dậy sớm một chút thì chết chóc gì. Ngủ thêm lại ngủ quên luôn, lát nữa lại quýnh lên cho mà xem.
Lần này Hữu không dằn được nữa, chàng cũng lớn tiếng lại:
-Khổ quá! Anh 50 tuổi đầu rồi, anh là chồng em chứ có phải là con em đâu. Anh biết lo công việc của anh mà, sao em thích chỉ huy anh quá vậy? Anh đã để đồng hồ báo thức rồi.
Nói xong, Hữu kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục ngủ. Linh bực mình vùng vằng bỏ đi xuống dưới nhà. Nửa giờ sau đồng hồ reo, Hữu vội nhỏm ngay dậy chạy vào buồng tắm vặn nước nóng tắm thật nhanh cho tỉnh ngủ.
Linh đang ngồi đọc báo và uống cà phê ở bàn ăn trong nhà bếp, nghe tiếng giầy của Hữu bước tới sau lưng, Linh vẫn lờ đi ngồi chăm chú đọc báo.
-Ủa em chưa sửa soạn để đưa anh ra phi trường à?
-Đây ra phi trường có gì đâu mà phải sửa soạn.
Giọng Linh lạnh và nhạt nhẽo một cách cố ý. Nói xong Linh đứng dậy đi lên lầu lấy cái bóp và cái áo len mỏng khoác vội vào người. Nàng xuống nhà lấy xâu chìa khóa rồi mở cửa đi thẳng ra garage, rồ máy xe ngồi chờ. Hữu nhìn theo vợ, lắc đầu chán nản;
-Lại chiến tranh lạnh rồi.

Trên đường ra phi trường, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của vợ, Hữu xuống giọng làm lành:
-Anh xin lỗi em, sáng nay anh thèm ngủ quá mà em cứ bắt dậy nên anh hơi bực.
Giọng Linh như tảng nước đá:
-Có gì đâu mà lỗi với phải. Anh nói đúng, việc của anh để anh lo, mắc mớ gì tới em mà em xía vào để mang tiếng là thích chỉ huy.
Hữu cố năn nỉ:
-Thôi mà, anh xin lỗi rồi mà. Anh sắp xa em một tuần lễ, đừng giận anh tội nghiệp.
Linh quay lườm chống:
-Ai bảo la người ta cho cố, rồi bây giờ làm bộ xuống nước.
Linh lượn xe đậu sát cửa ra vào của hãng hàng không American Airlines rồi dặn dò chồng:
-Anh nhớ đừng uống rượu nhiều, đừng thấy vắng mặt vợ rồi hút thuốc xả ga, đừng thức khuya, đến nơi nhớ gọi điện thoại về.
-Ủa em không vào tiễn anh à?
-Em mặc bê bối thế này đi vào coi kỳ lắm. Thôi anh đi lẹ lên không có xe đằng sau họ có vẻ sốt ruột lắm rồi đó, chỗ này không đậu lâu được.
Hữu nghiêng đầu sang hôn nhẹ vào má vợ rồi bước xuống xe, chạy vội ra đàng sau lấy hành lý. Nhìn theo chiếc Jaguar của vợ chạy khuất đi, Hữu mới thong thả xách hành lý đi vào phi trường. Vừa đi, Hữu vừa suy nghĩ “không biết mình đi cả một tuần Linh có nhớ không mà có vẻ tỉnh bơ như vậy.”

Đến Gate 21, nhìn đúng Flight # 58 đi San Francisco khởi hành 9 giờ sáng. Hữu nhìn đồng hồ, còn 20 phút nữa mới tới giờ lên máy bay. Chàng kiếm một ghế trống ngồi chờ. Trước mặt Hữu là hai người đang bịn rịn chia tay. Người vợ âu yếm nắm chặt tay người chồng, thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau thật tình tứ. Trước khi người chồng lên máy bay, hai người hôn nhau quấn quít như không muốn rời xa. Hữu ngạc nhiên thấy mình thầm mơ ước, sao Linh không vào đây tiễn mình và bịn rịn như người vợ kia có phải Hữu sung sướng biết mấy không. Hữu biết họ là vợ chồng vì bàn tay trái của hai người đều đeo nhẫn cưới.

Lên máy bay, Hữu vẫn còn vương vấn mãi về cảnh chia tay tình tứ tha thiết của cặp vợ chồng kia. Có lẽ mình “hồi xuân,” Hữu nghĩ thầm, cho nên mới nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy.
Thực ra Hữu là người rất mơ mộng ướt át. Chả vậy mà hồi còn đi học, Hữu mê thơ Xuân Diệu, Quang Dũng, Nguyên Sa, Tô Thùy Yên vô cùng. Chàng thuộc lòng không biết bao nhiêu bài thơ. Từ ngày lấy Linh, tính nàng thực tế, khô khan, lâu dần Hữu cũng thay đổi theo. Hữu nghĩ tình cảm phải có qua có lại. Mình cho phải có người biết nhận, biết giá trị của sự cho đó thì mình mới còn có hứng thú để cho. Cho mà người ta không biết nhận, hoặc hững hờ, tự nhiên mình cụt hứng và không còn muốn cho nữa. Hữu lấy Linh do một sự tình cờ. Linh là sinh viên du học, nàng rời Việt Nam từ năm 1970. Sau 1975, Hữu còn kẹt lại Việt Nam. Mãi tới năm 1978, Hữu mới vượt biên qua được Thái Lan. Trong thời gian ở trại tị nạn, Hữu đã gặp Linh, lúc đó Linh vừa tốt nghiệp y khoa và đang thực tập ở nhà thương. Vào dịp Hè, Linh và một số bạn đã tình nguyện qua Thái Lan để săn sóc sức khỏe cho đồng bào tị nạn và Hữu là bệnh nhân đầu tiên của Linh. Sau chuyến vượt biên, sức khỏe của Hữu bị giảm sút đi nhiều. Nhờ sự săn sóc tận tình của Linh, Hữu đã bình phục nhanh chóng.

Hai người đã bị tiếng sét ái tình ngay từ giây phút đầu gặp gỡ. Sau đó Linh đã nhờ người bảo lãnh cho Hữu được định cư ở Mỹ. Ít lâu sau hai người quyết định kết hôn, dù rằng cả hai chưa được biết rõ tính tình của nhau lắm, nhưng cả hai đều tin vào tình yêu thắm thiết họ dành cho nhau chắc chắn sẽ san bằng được mọi khác biệt. Thuở ban đầu thì quả thật là như vậy: “Yêu nhau trái ấu cũng tròn.”

Một năm sau, trái ấu đã trở thành nguyên hình, chứ không tròn như trước nữa. Bởi những làn sóng đam mê cuồng điên của thuở mới cưới đã lắng dần xuống, đến lúc chỉ còn là mặt hồ phẳng lặng hai người mới thấy rõ những khác biệt của nhau. Cũng may, đời sống bận rộn của một Y sĩ và một viên chức cao cấp của ngân hàng đã làm cho hai vợ chồng không có nhiều thì giờ cho cuộc sống riêng tư, để mà thấy sự khác biệt về tính tình là trở ngại lớn cho cuộc sống chung của hai người. Đứa con ra đời đúng lúc đã làm cho cuộc sống đang lạnh lẽo bỗng rộn ràng ấm cúng hẳn lên.

Thời gian trôi thật nhanh, mới đó mà con gái cưng của hai người, Bảo Châu, đã học lớp chín của một trường trung học tư thục Công giáo. Nghĩ tới con, Hữu thấy lòng ấm lại. Con bé thông minh xinh đẹp như mẹ. Nhưng tâm hồn lại ướt át giống bố. Ngay từ bé, Bảo Châu đã được bố dạy thuộc lòng những vần thơ. Những ca dao, nói về tình tự quê hương, nơi đã hun đúc tâm hồn lãng mạn mơ mộng của Hữu, khi chàng còn là sinh viên của trường Đại Học Chính trị Kinh doanh Đà Lạt. Ở Việt Nam, Hữu đã tốt nghiệp ưu hạng bằng cao học CTKD. Do đó, sang tới Mỹ, học để lấy bằng MBA là một chuuyện dễ dàng đối với Hữu. Học xong, Hữu được một ngân hàng nổi tiếng ở New York mượn, và chỉ sau một thời gian ngắn Hữu đã được đề cử một chức vụ quan trọng. Với chức vụ này, Hữu thường phải đi hội họp ở các nơi xa.

Vừa từ máy bay bước xuống, Hữu đã thấy tên mình được viết trên một tấm bìa lớn đang được giơ cao bởi hai tay của một người đàn ông đứng chờ sẵn ở cửa ra vào. Hữu bước tới tự giới thiệu tên mình. Chiếc Limousine mầu đen bóng, dài thậm thượt đưa Hữu về một khách sạn sang trọng của thành phố San Francisco. Từ cửa sổ phòng của khách sạn, Hữu có thể nhìn thấy cả một vùng biển mênh mông với cây cầu Golden Gate mờ sương ở đằng xa. Điện thoại reo, cô thư ký của khách sạn nhắc Hữu chiều nay ở Ballroom của khách sạn, có buổi tiếp tân chào mừng các nhân viên của ngân hàng từ các nơi tới dự đại hội.

Thay quần áo xong, Hữu định ngả lưng xuống giường ngủ một giấc cho khỏe vì mấy đêm nay Hữu phải thức khuya làm cho xong mấy bài thuyết trình. Chợt nhớ tới vợ, Hữu vội nhỏm dậy bấm điện thoại, Hữu mỉm cười với ý nghĩ sẽ kể cho Linh nghe cảm giác của chàng sáng nay, khi thấy cặp vợ chồng bịn rịn tình tứ chia tay nhau ở phi trường. Chàng đã thầm mơ ước cặp vợ chồng đó là Linh và chàng. Tiếng trả lời của cô thư ký ở bệnh viện làm Hữu cụt hứng. Cô cho biết, Linh đang bận trong phòng đỡ đẻ. Chàng nhắn lại mấy câu vắn tắt và không quên dặn Linh gọi lại cho chàng. Nghĩ tới công việc bận rộn của vợ, Hữu phục nàng vô cùng. Linh là một bác sĩ rất giỏi và can đảm. Nàng luôn luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp khẩn cấp nguy hiểm. Nàng có cái cứng cỏi của một người đàn ông trước mọi vấn đề. Đôi khi cả những chuyện khúc mắc của tình cảm, nàng cũng dùng lý trí để giải quyết. Với Linh không có gì đáng để chảy nước mắt. Sau bao nhiêu năm chung sống, chưa một lúc nào Hữu thấy sự mềm yếu hay xúc động quá đáng ở Linh.

Ngược lại Hữu rất dễ bị xúc động và mềm lòng. Ngay cả việc giáo dục Bảo Châu, Linh luôn luôn cứng cỏi và Hữu thường mềm yếu với con. Do đó Bảo Châu gần gũi với bố hơn là với mẹ. Vả lại công việc của Linh cũng quá bận rộn, nên nàng cũng không có nhiều thì giờ dành cho con gái.

Cho tới chiều , lúc Hữu sửa soạn xuống nhà để dự tiếp tân, Linh cũng chưa gọi lại cho chàng. Trước khi rời phòng, Hữu gọi cho vợ một lần nữa. Giọng Linh trả lời ở đầu dây có vẻ mệt mỏi:
-Nhận được “message” của anh, nhưng bận và mệt quá, nên em định tối về nhà sẽ gọi anh.
-Anh sắp phải đi dự tiếp tân ở dưới nhà.
-Vậy à, tới giờ đi chưa, coi chừng trễ. Anh nhớ đừng uống rượu và hút thuốc nhiều nhé.

Hữu trêu vợ:
-Thưa bác sĩ, em xin nghe lời.
-Tốt, “Have fun.”
-Chỉ có thế thôi à, em không có gì nói thêm sao?
-Nói thêm gì à? Giọng Linh có vẻ hơi ngạc nhiên.
-Anh muốn em nói chẳng hạn như “tối nay ngủ một mình em sẽ nhớ anh lắm.”
-Linh cười thành tiếng. “Cải lương quá đi, không có anh em sẽ ngủ ngon hơn vì không có ai dành đắp hết phần chăn của em.”
-Em vô tình như một tên đàn ông khô khan.
-Anh lẩm cẩm giống như con gái mới lớn.

Muốn nói một câu thật tình tứ với vợ, nhưng bị nàng chặn họng như vậy nên Hữu cụt hứng luôn.
-Thôi, bye em!
-Bye anh!

Bỏ điện thoại xuống, Hữu còn đứng tần ngần một lát, Hữu thấy mình hơi lẩm cẩm thật. Không hiểu sao, bỗng dưng hôm nay tự nhiên Hữu thèm một chút âu yếm, một chút tình tứ của vợ. Có lẽ vì thấy cặp vợ chồng âu yếm nhau ở phi trường, mà những tình cảm vẫn ẩn kín trong lòng chàng bỗng dưng sống lại.

Đời sống vợ chồng Hữu mấy năm sau này, ngoài những liên hệ gối chăn, Linh đối với chàng như một người bạn, ít có khi nào như một người tình. Những phút du dương hầu như không bao giờ có nữa. Đôi khi Hữu tự hỏi lấy nhau vì tình mà chán thế này sao.

Mải nghĩ ngợi lan man, Hữu quên mất cả thời gian. Nhìn đồng hồ, Hữu giật mình, đã trễ gần nửa tiếng. Chàng lật đật rời phòng xuống dưới nhà.

Bước vào cửa ballroom, một hình ảnh đập ngay vào mắt Hữu. Mái tóc đen được bới cao, để lộ cái gáy trắng ngần của người đàn bà đang đứng quay lưng lại phía chàng. Nàng có cái dáng thật đẹïp, thật sang. Mái tóc đen và thân hình mảnh mai đó, chắc chắn phải là người Á đông. Không biết tại sao Hữu lại nghĩ như vậy.

Một vài người quen nhận ra Hữu, chạy lại vồn vã bắt tay. Mải nói chuyện, Hữu quên luôn hình ảnh đặc biệt vừa qua. Lúc được mời vào bàn để ăn cơm tối, tình cờ Hữu lại được xếp ngồi đối diện với nàng. Nhìn cái bảng tên, Quyên Lệ Trần dán trên áo, Hữu mới biết nàng là người đồng hương.

Chàng hỏi ngay một câu bằng tiếng Việt.
-Bà ở vùng nào đến?

Nàng khoảng ngoài bốn mươi tuổi, khuôn mặt thật dễ thương. Không đẹp lắm nhưng rất có duyên.

Nàng cười để lộ hàm răng trắng bóng:
-Tôi là dân địa phương. Ông không có bảng tên, nên tôi không biết ông là người Việt Nam.
-Tôi đến hơi trễ, thành không kịp lấy bảng tên. Tôi là Phạm Nguyên Hữu, đến từ New York.
-Hân hạnh được gặp ông, một người tôi đã nghe tiếng từ lâu, bây giờ mới được gặp mặt. Ông xếp lớn của tôi ca tụng ông lắm.

Hữu đỏ mặt sung sướng vì lời khen của nàng. Tuy vậy chàng vẫn khiêm tốn:
-Thiếu gì người tài giỏi hơn tôi, nhưng chắc họ muốn khuyến khích dân da mầu, nên mới nhắc tới tôi như vậy.
-Ông đừng nhún mình, ông không giỏi làm sao họ gửi ông đến đây thuyết trình và huấn luyện chúng tôi.

Sau bữa cơm, mọi người được mời lên lầu bảy để uống rượu và nghe nhạc. Phải công nhận người Mỹ họ uống rượu kinh thật. Họ uống như hũ chìm mà vẫn chưa say, trong khi chỉ uống có một ly mà Hữu đã thấy người lâng lâng rồi. Ban nhạc chơi thật điêu luyện. Họ trình bày toàn những bản nhạc nổi tiếng của thập niên năm mươi như “Smoke Gets in Your Eyes”, “Love is a Splendored Thing”, “When I Fall in Love” v. v... Những bài hát xưa cũ đưa Hữu trở về những ngày tháng mộng mơ của Đà Lạt mù sương. Cầm ly rượu trong tay Hữu lại gần cửa sổ. Qua khung cửa kính, cây cầu Golden Gate rực rỡ đằng xa với hàng vạn ngọn đèn sáng lấp lánh giống như hội hoa đăng
-Ông thấy thành phố San Francisco ban đêm có đẹp không?

Hữu giật mình quay lại, Quyên đứng ngay sau lưng chàng, gần đến độ chàng ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng thơm như mùi phấn của nàng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, trông Quyên đẹp hẳn lên. Chàng trả lời, giọng thoáng xúc động:
-Đẹp, đẹp vô cùng.

Hữu không biết mình khen thành phố ban đêm đẹp hay khen Quyên đẹp. Một lúc sau, lấy lại bình tĩnh, Hữu nói tiếp:
-Tôi mê San Francisco từ hồi học tiểu học Ngày đó theo bà chị đi xem ciné có một phim tả một chuyện tình thật đẹp lồng trong khung cảnh động đất ở San Francisco năm 1906. Tôi nhớ mãi hai câu quảng cáo trên báo về cuốn phim đó:
“San Francisco lửa cháy ngợp trời
Trong cơn nguy biến chẳng quên lời ước xưa.”

Bây giờ nghe nó hơi cải lương, nhưng sao hồi đó tôi thích hai câu thơ này quá. Mê từ ngày nhỏ mà bây giờ mới được đặt chân tới.
-Lần đầu tiên ông tới đây à? Như vậy tôi xin tình nguyện làm ‘’tour guide’’ đưa ông đi thăm thành phố.
-Ngay bây giờ có được không?

Quyên ngạc nhiên:
-Ngay bây giờ à? Cũng được, nếu ông không ngại thức khuya. Tôi sẽ đưa ông đi một vòng coi thành phố ban đêm.

Hữu nghe náo nức một cách kỳ lạ.
-Vậy mình đi ngay nhé.

Vừa lái xe, Quyên vừa giới thiệu các nơi chốn đi qua như một ‘’tour guide ‘’ chính hiệu:
-Đây là Union Square, trung tâm của Downtown, gồm những tiệm bách hóa thật sang. Ở đây có một tiệm ăn rất nổi tiếng về đồ biển từ mấy chục năm qua, tên là tiệm Tadich Grill. Bữa nào tôi sẽ mời ông đi ăn cho biết. Bây giờ tôi đưa ông sang Marin County, đến một khu phố ngoài ven biển. Chắc ông sẽ thích lắm, đó là khu Sausalito.

Nói rồi, Quyên vòng xe lại và phóng vút đi qua những con phố lên dốc xuống đèo giống như Đà Lạt. Quyên lái xe hơi nhanh khiến Hữu phải lên tiếng:
-Trông Quyên tưởng hiền lắm, không ngờ lái xe liều ghê quá! Tôi xin phép gọi bằng tên giống như người Mỹ cho thân mật.
-Không sao, ông cứ tự nhiên, ông nhìn bề ngoài mà xét đoán người là lầm chết đó
-Cho tôi xin chữ ‘’ông” được không?
-Cũng được, với điều kiện ông mời tôi một chầu cà phê. Quyên trả lời với giọng hơi diễu cợt.
-Đó là điều tôi mong ước, tôi cũng đang thèm một ly cà phê thật ngon.
-Để tôi đưa anh đến tiệm Casa Madrona trên đường Bridge Way ở Sausalito. Đó là một nơi nổi tiếng nhất của thành phố này vì có cái ‘’view’’ rất đẹp.

Xe đã bắt đầu đi vào cầu Golden Gate, Quyên bấm nút cho cái ‘’Sun roof’’ mở ra, gió biển thật mát ùa vào trong xe. Hữu ngả đầu ra phía sau, ngước nhìn lên cao, bầu trời trong vắt đầy sao lấp lánh.

Tự nhiên Hữu nhớ tới lá thư tình đầu tiên chàng viết cho cô hàng xóm thuở còn ở trung học. Chàng đã cóp một câu của một nhà văn nào đó chàng không nhớ.
“Em hãy đếm trên trời có bao nhiêu vì sao, thì anh yêu em nhiều hơn thế nữa.”

Lãng mạn làm sao cái thuở học trò. Tiếng Quyên đưa Hữu về thực tại:
-Anh có biết năm 1987 nhân ngày kỷ niệm 50 năm thành lập cây cầu này có 800 ngàn người chen chúc đi bộ qua cầu mà cây cầu vẫn chịu đựng được không?
-Tôi có đọc tin ấy ở trên báo, tôi còn nghe nói có nhiều người thích đến đây để tự tử lắm có phải không?
-Năm nào cũng có vài người từ xa đến đây để tự tử.
-Tôi không hiểu tại sao đã chán đời đến độ muốn chết mà còn phải kén chọn cây cầu đẹp nhất nước Mỹ để đứng nhẩy xuống mà tìm cái chết.
-Có lẽ những người đó họ có kỷ niệm với cây cầu này chăng.

Xe đã qua khỏi cầu và bắt đầu đi vào Marin County. Chẳng mấy chốc Sausalito đã hiện ra thrước mặt. Khu phố này dựa vào sườn núi và chạy dọc theo ven biển đẹp và thơ mộng vô cùng.

Hai người ngồi uống cà phê ở nhà hàng trên sườn núi. Họ ngồi ở cái bàn sát cửa sổ, nhìn ra biển. Ánh trăng vàng đổ tràn xuống mặt nước lung linh làm Hữu nhớ tới hai câu:
Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi
.”

Chàng hỏi Quyên:
- Quyên có bao giờ được nhìn thấy các cô gái quê tát nước bằng gầu dây những đêm sáng trăng ở Việt Nam chưa?
- Có chứ, hồi nhỏ về quê nghỉ hè tôi đã được nhìn thấy hết những hình ảnh đẹp của thôn quê Việt Nam. Câu hỏi của anh làm tôi nhớ lại hai câu ca dao tôi rất thích:
Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi
.”
Hồi còn là sinh viên hai câu này đã cho tôi nguồn cảm hứng viết một bài phiếm vui nói về những nét đẹp gợi cảm của ngưới con gái Việt Nam ở thôn quê.

Hữu cười thích thú:
-Chẳng hạn như?
-Chẳng hạn như hình ảnh một đêm trăng, hai người con gái mặc yếm để lộ nguyên hai cánh tay, vai và cái lưng trần, mặc váy quá đầu gối, người đu đưa làm những động tác ngả người ra sau để tát nước, anh không thấy hình ảnh đó rất đẹp và gợi cảm hay sao?
-Nghe nhà văn Lệ Quyên tả, tôi muốn bay về Việt Nam ngay để ngắm cảnh tát nước dưới ánh trăng.

Câu nói đùa của Hữu làm hai người cùng cười vui vẻ. Chàng nói tiếp:
-Quyên có biết thoạt nhìn ánh trăng chan hòa trên mặt biển, tôi đã nhớ ngay đến hai câu ca dao đó nên mới hỏi Quyên đã được nhìn cảnh tát nước đêm trăng ở quê nhà chưa đấy chứ.

Quyên đùa:
-Vậy là “tư tưởng lớn gặp nhau,” và nàng tiếp, tôi mê thơ lắm, mê từ ngày còn đi học.

Một làn gió lạnh từ ngoài biển thổi vào làm bay tung chiếc khăn quàng mỏng vắt hờ hững quanh vai Quyên, nàng hơi rùng mình. Hữu vội hỏi:
-Quyên lạnh phải không?

Không chờ nàng trả lời, chàng đứng ngay dậy cởi áo vest ngoài khoác nhẹ lên vai nàng. Nàng đưa tay đỡ cái áo, vô tình tay hai người chạm nhẹ vào nhau làm nàng bối rối:
-Cảm ơn anh, thường nếu đi chơi tối ở đây thế nào tôi cũng mang theo áo lạnh, hôm nay bất ngờ quá nên không chuẩn bị gì cả.
-Quyên có thường ra đây chơi không?
-Thỉnh thoảng khi nào có bạn ở xa tới. Với tôi, đây là nơi đẹp nhất và tôi thích nhất. Hồi còn nhà tôi, cuối tuần nào tụi tôi cũng lang thang ở đây. Từ ngày anh ấy mất, tôi không còn ra đây chơi thường nữa.
-Anh nhà mất lâu chưa?

Nét mặt đang vui của Quyên bỗng thay đổi hẳn, nàng nói giọng đầy xúc động:
-Ba năm rồi anh ạ. Nhà tôi chết vì tai nạn xe hơi, thật bất ngờ. Cho tới bây giờ tôi vẫn không thể tưởng tượng được là chuyện đó có thể xảy ra. Buốn lắm anh ơi!

Nói xong nàng đứng dậy:
-Khuya rồi, mình nên về đi ngủ. Ngày mai sau giờ họp tôi lại tiếp tục làm “tour guide” đưa anh đi thăm thành phố.

Trên đường về, ngồi lái xe Quyên không nói năng gì cả. Hữu phải lên tiếng trước:
-Xin lỗi Quyên, tự nhiên tôi lại hỏi thăm chuyện anh nhà làm Quyên buồn.
-Không phải tại anh đâu, anh không hỏi tới, tôi cũng không tài nào quên được. Chuyện nhà tôi mất, không những tôi chỉ đau khổ mà còn ân hận nữa. Vợ chồng tôi rất thương nhau nhưng hay khắc khẩu. Nhiều khi chuyện thiên hạ mà hai vợ chồng cũng bất đồng ý kiến rồi cãi nhau. Tính nhà tôi lại nóng, cơn lên hay nói nặng và nói dai. Một hôm, hai vợ chồng cãi nhau, tôi giận xách gối sang phòng khác ngủ. Sáng hôm sau, trước khi đi làm, nhà tôi xin lỗi, tôi vẫn làm ngơ không trả lời. Trên đường đến sở, anh ấy bị tai nạn xe hơi, chở vào nhà thương mấy tiếng đồng hồ sau thì anh ấy chết. Lúc bị thương anh ấy hôn mê nên tôi không nói được lời nào với anh ấy cả.

Kể tới đây, giọng Quyên nghẹn lại:
-Bây giờ tôi có muốn nói một ngàn lời tha thứ cho anh ấy vui, cũng không nói được nữa. Đó là điều làm tôi cảm thấy ân hận vô cùng.
-Quyên không nên tự trách mình như vậy. Vợ chồng giận nhau là chuyện quá thường, sống chết là do số mệnh hết, không ai biết trước được.

Xe đã về đến khách sạn. Trước khi xuống xe, Hữu dặn Quyên:
-Lát nữa về nhà, Quyên nhớ gọi cho tôi biết để tôi yên tâm là Quyên về tới nhà bình yên. Đàn bà lái xe một mình về khuya tôi ngại quá. Đây là số điện thoại ở phòng tôi.
-Cảm ơn anh đã quá lo cho tôi. Bây giờ tôi chả biết sợ là gì cả. Sống một mình quen rồi anh ạ. Nhiều khi tôi có cảm tưởng tôi giống như đàn ông.

Hữu quay sang Quyên, dí dỏm:
-Thưa bà, dù bà có can đảm cỡ nào, dù bà có lái xe phóng như bay nhưng với dáng dấp thừa nữ tính của bà, tôi cũng không thể nào chấp nhận coi bà như một người đàn ông được.
Quyên nhìn Hữu cười rồi lắc đầu thật nhẹ.

Ra khỏi xe, Hữu đi vòng sang phía Quyên ngồi, cúi xuống nhìn nàng:
-Cảm ơn Quyên đã cho tôi một buổi tối thật vui.

Xe Quyên đi rồi Hữu còn đứng nhìn theo. Về phòng, Hữu không sao ngủ được. Chàng nghĩ tới Quyên và thấy nàng tội nghiệp vô cùng. Khổ nhất là con người phải sống với niềm ân hận, nhất là người đó lại nhiều tình cảm như Quyên. Qua cách nói chuyện, Hữu biết Quyên là người đa sầu đa cảm, mơ mộng và sống nhiều về nội tâm. Tự nhiên Hữu so sánh Quyên với Linh. Linh hoàn toàn trái ngược. Nàng thích đọc sách về khoa học hơn là thơ văn. Tính nàng cứng cỏi, thích thể thao, khiêu vũ và những chỗ ồn ào vui vẻ. Chẳng bao giờ Linh có cái thú ngồi uống cà phê, ngắm trời, trăng, mây, nước như chàng và Quyên buổi tối hôm nay. Nói chuyện với Quyên thật thích thú. Nàng duyên dáng, thông minh và có nhiều ý tưởng thật giống chàng. Nghĩ tới đây Hữu giật mình, “chết thật, sao mình nghĩ về Quyên nhiều như vậy.” Chàng như người sắp đi ra biển, sợ chết đuối nên cố gắng đi kiếm chiếc phao để đề phòng.
Chàng gọi điện thoại cho vợ.

Chuông reo một lúc lâu Linh mới nhấc máy, giọng nàng có vẻ ngái ngủ:
-Anh hả? Sao gọi khuya vậy.
-Nhớ em quá nên muốn gọi em. Mọi khi giờ này em còn thức đọc sách mà.
-Hôm nay bệnh nhân nhiều, mệt quá` nên đọc sách không nổi thành đi ngủ sớm.
-Ngủ dễ vậy, không nhớ anh à?
-Anh mới đi từ sáng đến giờ, lâu lắc gì mà nhớ.
-Vậy mà ngồi trên máy bay, anh đã nghĩ và nhớ em rồi đó. Anh hỏi thật nhé, có bao giờ em sợ mất anh không?

Giọng Linh diễu cợt
-Sao tự nhiên hỏi lẩm cẩm vậy. Nếu có, thì anh là người phải sợ mất em, chứ sao em lại phải sợ mất anh? Có một người vợ như em là phúc cho anh rồi mà anh còn lang bang nữa thì em cho anh đi luôn, chứ có gì mà phải sợ mất? Thôi để em ngủ, đừng nói chuyện vớ vẩn nữa, good night anh.

Bỏ điện thoại xuống, Hữõu nghe nản một cách lạ lùng. Cái phao Hữu muốn bám vào cho khỏi bị chết đuối lại là cái phao xì hơi đã bẹp dí. Bám vào, nó lại càng nặng và làm cho chàng dễ bị chết đuối hơn. Chàng nói thầm với Linh trong ý nghĩ:

‘’Em cứ tưởng em có nhiều điều kiện lắm. Sắc đẹp, tiền bạc, bằng cấp, thằng nào lấy được em là phúc tổ. Em có biết đâu, những điều đó đối với anh thật vô nghĩa. Những điều kiện anh cần ở người vợ là sự tế nhị, thông cảm và yêu thương. Cái khổ là tâm hồn chúng mình lại quá khác biệt. Cần gì em phải cho anh đi luôn là em mới mất anh. Có lẽ chúng mình sẽ vẫn phải sống bên nhau vì Bảo Châu nhưng hồn anh thì đã không còn là của em nữa. Mình đã mất nhau từ lâu rồi, em có biết không? Ở với nhau bao nhiêu lâu mà em không hề hiểu anh một chút nào hết.’’

Điện thoại reo, giọng Quyên ở đầu giây thật dịu dàng:
-A lô! anh Hữu phải không ạ?

Hữu nghe giọng mình reo vui khác thường:
-Vâng, tôi đây, đang mong thì Quyên gọi.
-Hồi nãy tôi có gọi nhưng điện thoại bận. Tôi phải cố thức để gọi lại kẻo anh lo.
-Xin lỗi Quyên, tại tôi gọi về NewYork nên đường dây bị bận. Cám ơn Quyên đã cố thức để gọi lại. Nếu không chắc chắn tôi sẽ mất ngủ vì lo đấy.

Quyên cảm động:
-Tôi phải cám ơn anh chứ. Sự lo lắng của anh cho tôi cái cảm giác tôi vẫn là người đàn bà yếu đuối thuở nào. Đã lâu rồi có ai thắc mắc lo lắng gì cho tôi đâu, dù đôi khi tôi vẫn phải lái xe về khuya một mình.

Như biết mình vô ý lộ ra quá rõ tình cảm đặc biệt dành cho Hữu, Quyên vội đổi giọng vui vẻ tự nhiên:
-Khuya rồi để anh ngủ kẻo mệt, tôi cũng buồn ngủ quá. Chúc anh ngủ ngon, hẹn mai gặp anh.

Quyên đã gác máy rồi, Hữu vẫn bần thần cầm cái điện thoại. Cuối cùng, chàng cũng phải bỏ máy xuống. Hữu mở Radio ở đầu giường để vặn đồng hồ báo thức vì ngày mai chàng phải dậy sớm đi họp. Giọng ca sĩ Tony Bennett thật ấm vang lên...
I left my heart in San Francisco....


*Truyện ngắn Đêm Trăng ở San Francisco của Hồng Thủy sau khi đăng trên Cỏ Thơm và Đặc San Trưng Vương vùng Hoa Thịnh Đốn đã làm nhiều độc giả ấm ức vì đoạn kết lơ lửng nên yêu cầu tác giả phải viết tiếp câu chuyện tình không đoạn kết đó. Lòng thương mến và sự yêu cầu của độc giả (cũng là bạn hữu) là nguồn cảm hứng tạo nên bài thơ Thầm Trách sau đây của Hồng Thủy (bác sĩ Văn Sơn Trường đã phổ bài thơ thành bài hát với tên Tiếc Cho Một Cuộc Tình)

Thầm Trách

Thơ: Hồng Thủy
Phổ nhạc: Văn Sơn Trường
Ca Sĩ Phương Anh trình bày

Em thầm trách tại sao trời trở lạnh
Để anh đi tìm áo ấm trao em,
Mười ngón tay sao đụng nhẹ thật êm
Mà biến cả cuộc đời em thành bão tố.

Tâm hồn em bỗng bàng hoàng thương nhớ
Không thể ngờ lòng ta đã trao nhau
Như sóng xô ào ạt đến quá mau.
Em chết đuối trong biển tình say đắm

Hồn ngất ngây trong nhịp tim thao thức
Của chúng mình những lúc ở bên nhau
Đâu có ngờ phải đợi đến kiếp sau
Mình mới được là của nhau mãi mãi

Nếu biết nhau từ những ngày thơ dại
Thì bây giờ đời đâu mãi chia xa
Và mắt em đâu phải ướt lệ nhòa
Khi nghĩ đến tình đôi ta vĩnh biệt





Phượng Các
#3 Posted : Wednesday, April 12, 2017 8:00:55 PM(UTC)
Phượng Các

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 6/24/2012(UTC)
Posts: 18,232
Points: 18,633
Woman
Location: Golden State, USA

Was thanked: 620 time(s) in 581 post(s)
Buổi ra mắt sách “Hoa Tuơng Tư” của Nhà văn, Nhà thơ Hồng Thủy

Nhà văn, nhà thơ Hồng Thủy đã tổ chức buổi ra mắt sách “Hoa Tương Tư” với sự bảo trợ của Nhà Việt Nam, GĐ Trưng Vương HTĐ, Văn Bút VNHN/ĐBHK và Hội Thơ Ảnh HTĐ, vào lúc 1 :30 chiều ngày 26 Tháng 3, 2017 tại Jewish Community Center ở Fairfax, VA.

Có rất đông đồng hương và hầu hết nhà văn, nhà thơ trong vùng HTĐ đến tham dự. Hội trường không còn một chỗ trống, nhiều người ra về vì không chỗ đậu xe.

Được biết Nhà văn, Nhà Thơ Hồng Thủy là người rất tích cực hoạt động trong lãnh vực thơ văn, trong Nhà Việt Namvà Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng HTĐ. Đây là buổi ra mắt Tập Chuyện thứ hai. Trước đây năm Nhà văn Hồng Thủy đã tổ chức ra mắt Tập Chuyện “Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng” ở HTĐ ngày 17/10/2010.


Trong buổi ra mắt sách "Hoa Tương Tư”, có nhiều thân hữu đến tặng hoa tặng thơ chúc mừng, trong đó có Nhà Thơ Đăng Nguyên, Chủ Tịch Hội Văn Bút Hải Ngoại/Đông Bắc HK, đại diện Hội Cựu Nữ Sinh Gia Long. Các Cựu Nữ Sinh Trưng Vương hợp ca “Đón Xuân” và nhiều ca sĩ địa phương hát nhạc phổ từ thơ của Nhà văn, nhà thơ Hồng Thủy, như Hiếu Thuận trong “Nổi Nhớ Khôn Nguôi”; Như Hương, Sĩ Tuấn song ca “Hoa Vàng Năm Ấy”; Hiếu Trang , Hiếu Thuận song ca "Mộng Trưng Vương”, Bùi Quang Hiển “Mộng Ảo”, Hiếu Trang “Bông Cỏ May”, Hoàng Cung Fa “Tình Tuyệt Vọng”, Cô Hoàng Dung phỏng vấn Nhà văn , nhà thơ Hồng Thủy.

Đặc biệt Ca sĩ Kim Tước đến từ Cali hát hai bản “Tiếc cho một cuộc tình” (Thơ của Hồng Thủy, do Bác sĩ Văn Sơn Trường phổ nhạc) và bài “Cám Ơn Anh” (thơ của Hồng Thủy Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 phổ nhạc) được khán giả vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt.

LS Ngô Tằng Giao giới thiệu tác phẩm, ông đọc một đoạn của học giả Hà Nhân Văn, tức Tiến sĩ Cao Thế Dung viết về đoản văn của Nhà văn, nhà thơ Hồng Thủy. Ông Hà Nhân Văn viết trong Tập Truyện “Hoa Thương Tư” : Giới phụ nữ VN hải ngoại càng ngày càng tinh tiến mọi mặt. Các nhà văn, nhà thơ nữ đã dẫn đầu, bát ngát tình quê, tình người…Đọc tùy bút ngắn Hồng Thủy như đi vào khu vườn trăm hoa giữa lòng dân gian và đời thường. Tùy bút ngắn Hồng thủy như gương mặt một giai nhân sáng láng, không điểm trang, long lanh như hạt suơng tụ trên cành lá xanh. Và là những đóa hoa lạ, hương sắc thoang thoảng trong tự nhiên, từ trái tim người, không bướm lượn. Lối văn tùy bút rất hiếm trong văn đàn VN xưa và nay.

Hồng Thủy là một, một loại Đoản văn ngắn, rất ngắn mà lại phong phú cô đọng một cách tự nhiên, như kể chuyện, như lời ru đi vào giấc ngủ: "Những đoản văn mùa giáng Sinh” là một đoản văn ngắn, chỉ dài một trang rưỡi tạp chí, chỉ là mẫu chuyện vụn vặt đời thường mộc mac, nhưng Hồng Thủy đã làm sống động cái vụn vặt đời thường trong một đốt ngắn của cây cành khẳng khiu hiện lên cả một khung trời đầy men trong mùa lễ hội. Hồng Thủy đã đạt đuợc nghệ thuật cao của đoản văn ngắn.
blank

Tùy bút “Bất Chợt Buồn” của Hồng Thủy dài hơn một trang tạp chí, có thể nói đã đạt đến cao độ của tùy bút ngắn. Hiếm thấy! Đây là cái bất chợt như ngàn vạn những bất chợt trong đời thường. Nhưng là cái bất chợt nổi lên rồi quyện lại, dội ngược vào đáy tâm hồn rung lên một cung điệu. Đời! Đời là như thế. Hơi thở! Tia mắt nhìn! Thị Tịch! Trăm năm! Đặc biệt đoản văn ngắn và tùy bút của Hồng Tghủy không làm dáng, rất tự nhiên như người đẹp không cần son phấn.Văn Hồng Thủy nhẹ nhàng nhưng lại hàm duỡng tư duy sâu sắc đặc biệt Hồng Thủy. Bà có một văn phong và văn thể riêng, một bản sắc Hồng Thủy. Đoản văn Hồng Thủy chất ngất thuơng yêu trong bình thường, đơn giản và đậm đà như màu xanh của biển…

Theo sau là chưong trình ca nhạc của rất nhiều ca sĩ địa phuơng, tiệc trà thân mật và chụp hình lưu niệm

Hình ảnh buổi ra mắt Tập Chuyện “Hoa Tương Tư” trong video:
https://www.youtube.com/watch?v=P3lDfkrep2s
vietbac
#4 Posted : Thursday, May 11, 2017 7:37:19 PM(UTC)
vietbac

Rank: Newbie

Groups: Registered
Joined: 5/11/2017(UTC)
Posts: 1
Points: 3
Location: 185 hồ tùng mậu

hay quá Love Love Love
Guest
#5 Posted : Sunday, May 21, 2017 12:18:37 AM(UTC)
Rank: Guest

Groups:

Message was deleted by a Moderator.
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.